Chương 20 : Bốc đồng, mất kiểm soát, cùng với khát vọng mãnh liệt.
Phó Hề rất ít khi xem phim, càng không biết thì ra phim ảnh lại có thể là một chuyện mập mờ, ám muội đến thế này.
Khi đôi môi của Vệ Thuật dừng lại ở khoảng cách rất gần bên tai cô, theo hơi thở hơi nóng hổi của anh chầm chậm phả xuống, vành tai cô lại một lần nữa không thể tự chủ được mà bắt đầu nóng bừng lên.
Thực ra cũng thật kỳ lạ.
Rõ ràng là hai người họ ngay cả chuyện thân mật hơn thế này cũng đã làm qua rồi.
Nhưng khi ngón tay anh móc lấy ngón út của cô, tim cô vẫn đập thình thịch liên hồi.
Phó Hề giả vờ như không biết gì, giơ tay dùng khăn ướt bắt đầu lau tay cho anh một cách nghiêm túc từ đầu ngón tay, từng ngón một, từ đầu ngón tay cho đến tận gốc ngón tay nối liền với lòng bàn tay.
Đợi đến khi cô chầm chậm lau tới lòng bàn tay, Vệ Thuật nghiêng đầu nhìn dáng vẻ yên tĩnh, tập trung của cô.
Cô thật sự ngoan ngoãn quá đỗi.
Chỉ là đưa tay qua thôi, mà cô liền thật sự ngoan ngoãn lau cho anh.
Cứ như thể anh đang bắt nạt cô vậy.
Điều này khiến Vệ Thuật chẳng còn lại bao nhiêu lương tâm, cuối cùng cũng tìm lại được một chút.
Anh giơ tay cầm lấy chiếc khăn ướt trong tay cô: “Đưa cho anh.”
Sau đó, anh đặt chiếc khăn ướt sang một bên chỗ chuyên để rác, chỉ là sau khi đặt xong, anh mới phát hiện ngón út của mình vẫn đang móc lấy ngón tay của cô.
Anh không buông, cô cũng không buông.
Thực ra Vệ Thuật cũng không rõ rốt cuộc Phó Hề có cảm giác gì đối với anh.
Thích anh sao?
Cô luôn tỏ ra nhạt nhòa, ngoại trừ lần chủ động vào đêm hôm đó ra, thực tế cô không hề liên lạc với anh quá thường xuyên.
Không giống như những người thích anh khác, họ sẽ biểu hiện một cách trực tiếp và rõ ràng, luôn nghĩ đủ mọi cách để gửi tin nhắn cho anh, tạo ra những cơ hội tình cờ gặp gỡ, thậm chí không tiếc công lén lút có được thời khóa biểu của anh.
Nhưng nếu bảo không thích, cô ấy lại chủ động hẹn anh đi xem phim khi hai người gặp mặt.
Thậm chí còn vì buổi hẹn hò này mà mặc một bộ đồ đẹp đến thế.
Ánh mắt Vệ Thuật vô thức rơi xuống bên cạnh, đôi chân thon dài dưới chiếc váy ngắn màu trắng kia, da thịt đều đặn, mảnh mai mà lại đầy đặn, đường nét mượt mà, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Phó Hề khẽ cử động một chút, nhưng không phải là rút tay mình về.
Chắc là vì tư thế này không được thoải mái.
Vệ Thuật trực tiếp nhấc hộp bỏng ngô lên đặt sang ghế bên cạnh, lại gạt thẳng cái tựa tay đang chắn giữa hai người lên.
Sau khi làm xong những việc này, anh đưa tay ra nắm trực tiếp lấy lòng bàn tay cô.
Mềm mại lại mịn màng, nắm trong lòng bàn tay anh, nhỏ nhắn thành một cụm.
Mãi cho đến khi bộ phim kết thúc, hai người mới giống như vừa tỉnh giấc chiêm bao mà buông tay nhau ra.
Hai người nương theo dòng người tan tầm, chầm chậm đi ra bên ngoài.
Lúc này Phó Hề mới có cảm giác nhịp thở cuối cùng cũng dần trở lại bình thường.
Bên ngoài người mỗi lúc một đông hơn, có lẽ là vì đã đến giờ cơm, đặc biệt là tầng sáu của trung tâm thương mại đều là các cửa hàng ăn uống, trước cửa mỗi nhà đều có không ít người đang xếp hàng.
“Anh muốn ăn gì?” Phó Hề quay đầu nhìn người bên cạnh hỏi.
Vệ Thuật đảo mắt nhìn một vòng, ngược lại hỏi Phó Hề: “Còn em?”
Phó Hề đề xuất: “Hay là chúng ta đi về phía trước một chút đi, rồi tìm một cửa hàng nào không có quá nhiều người?”
Thế là hai người chầm chậm đi về phía trước.
Suốt dọc đường, có lẽ vì ngoại hình của hai người quá xuất chúng lại vô cùng xứng đôi, nên không ít cô gái đi ngang qua đều không kìm được mà ngoảnh lại nhìn họ.
Cuối cùng Phó Hề không nhịn được lên tiếng: “Nhiều người đang nhìn anh kìa.”
“Có sao?” Vệ Thuật vốn đã miễn nhiễm với ánh mắt của người khác từ lâu.
Anh nghiêng đầu nhìn Phó Hề: “Tại sao không thể là đang nhìn em chứ?”
“Nhưng đó toàn là các cô gái mà.”
Khi đi ngang qua một nhà hàng Tây, chỉ cần nhìn từ bên ngoài là có thể thấy cách trang trí bên trong rất có ý cảnh, phong cách trang trí hệ rừng rậm với tông màu xanh lục chủ đạo, những mảng cây xanh lớn trong nhà hàng mang lại cảm giác cổ tích như trong “Phù thủy xứ Oz”.
“Hay là chúng ta ăn ‘cơm đẹp’ (*) nhé?” Phó Hề nói.
(*) Đoạn này là 漂亮饭, chắc là tên quán.
Vệ Thuật nhìn vào nhà hàng, cằm khẽ nhếch lên: “Ừ, vậy thì ăn nhà này đi.”
May mà nhà hàng này nhìn có vẻ hơi đắt đỏ, hoặc giả là trong trung tâm thương mại có quá nhiều nhà hàng để lựa chọn, vậy mà họ lại chẳng cần phải chờ bàn, cứ thế trực tiếp đi vào.
Hai người ngồi xuống, nhân viên phục vụ mang thực đơn đến.
Lần này Phó Hề chủ động xem trước, cô đã nói trước là bữa này cô sẽ mời khách.
Nhưng Phó Hề xem một hồi lâu cũng không biết nên chọn gì, đành phải bắt đầu gọi theo các món đặc sản của quán.
Chỉ là sau khi gọi xong, cô hỏi Vệ Thuật: “Anh còn muốn ăn gì nữa không, không cần khách khí với em đâu.”
Nào ngờ Vệ Thuật lại bảo nhân viên phục vụ bỏ món hải sản đắt nhất đi, rồi nói: “Hai người chúng ta không cần gọi nhiều như vậy đâu, đổi món này thành bánh souffle dâu tây đi.”
Phó Hề biết anh hẳn là muốn tiết kiệm tiền giúp mình.
Cô nói nhỏ: “Không cần tiết kiệm tiền giúp em đâu, em vừa mới nhận lương mà.”
Vệ Thuật lại trưng ra bộ mặt nghiêm túc: “Là anh thích ăn cái này.”
“Được rồi, vậy thì đổi thành souffle dâu tây.” Phó Hề dứt khoát gật đầu.
Sau khi gọi món xong, nhân viên phục vụ rời đi, hai người liền rơi vào im lặng.
Phó Hề thực sự không phải là người biết cách nói chuyện, cô đang khổ sở suy nghĩ trong đầu xem nên nói gì tiếp theo.
Ngay vào lúc này, ở chiếc bàn tròn bên cạnh, một gia đình đang tổ chức sinh nhật cho một bạn nhỏ.
Người mẹ trẻ trung xinh đẹp cười hỏi: “Bé cưng hiện tại mấy tuổi rồi?”
Bạn nhỏ giơ hai ngón tay ngắn ngủn lên: “Hai tuổi ạ.”
Người mẹ lại lắc đầu: “Không phải, là ba tuổi rồi nha.”
Sau đó, dưới sự cổ vũ của mẹ, bạn nhỏ thổi tắt ngọn nến có hình chữ số 3 trên chiếc bánh kem, người nhà của bé đều vỗ tay chúc mừng.
Cảnh tượng ấm áp này đã thu hút không ít người trong nhà hàng quay đầu lại nhìn.
Phó Hề cũng nhìn theo.
Đến khi cô quay đầu lại, liền thấy Vệ Thuật ở phía đối diện tuy đang lười nhác dựa vào ghế, nhưng lại đang thong dong chăm chú nhìn
mình, trong đôi mắt đen láy hiện lên nụ cười thong thả: “Còn em?”
“Dạ?” Phó Hề nghe không hiểu.
Yết hầu của Vệ Thuật khẽ chuyển động, bàn tay còn lại đang thả lỏng trên thành ghế bất chợt gõ nhẹ hai cái.
“Hiện tại mấy tuổi rồi?”
/Mèng ơi đó giờ anh chị có biết tuổi của nhau đâu mà vồ vập ngủ với nhau như thật (/–)/
Câu hỏi này.
Khiến Phó Hề hoàn toàn không lường trước được.
Thế nhưng cô lại bật cười, không ngờ hai người đến tận bây giờ mà ngay cả tuổi tác của nhau cũng không biết.
Không đúng, đáng lẽ ra là cô biết Vệ Thuật bao nhiêu tuổi, nhưng Vệ Thuật lại không biết tuổi của cô.
Phó Hề khẽ chớp mắt, lộ ra nụ cười tinh nghịch: “Em sinh vào năm áp chót của thế kỷ trước.”
“Năm 99.” Vệ Thuật nhướng mày, vô cùng khẳng định nói.
“Vậy mà không lừa được anh.”
Phó Hề khẽ nhăn mũi, có chút tiếc nuối nho nhỏ.
Rất nhiều người đều có một hiểu lầm, họ sẽ nghĩ năm cuối cùng của thế kỷ 20 là năm 1999, nhưng thực chất lại là năm 2000.
Vệ Thuật khẽ cười: “Mười tám tuổi.”
Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười của anh bỗng nhiên cứng đờ lại.
Anh nhìn chằm chằm vào Phó Hề.
Một câu hỏi cứ quanh quẩn trong lòng anh, lần đầu tiên anh có cảm giác sống lưng mình đổ mồ hôi lạnh. /May mà hông vào bóc lịch á anh zai =)))))/
Phó Hề mím môi cười nhạt: “Sinh nhật của em là vào tháng sáu, em đã sớm trưởng thành rồi.”
Cô tất nhiên biết tại sao sắc mặt Vệ Thuật lại đột ngột thay đổi như vậy.
“Vệ Thuật, em không phải là trẻ con.” Phó Hề nhìn anh, nói một cách rất trực diện.
Là một người trưởng thành, cô đương nhiên có thể tự chịu trách nhiệm về những lựa chọn của chính mình.
Nhưng sự bàng hoàng trong lòng Vệ Thuật vẫn chưa hoàn toàn tan biến, tuy rằng anh chỉ lớn hơn Phó Hề một tuổi, nhưng rốt cuộc cô cũng không phải là vừa vặn dẫm ngay vạch đỏ ( ý chỉ vị thành niên). Chỉ là ngay cả chính anh cũng không hiểu nổi, tại sao người đó lại cố tình là cô?
Anh giữ im lặng ngồi đó, Phó Hề ngồi ở phía đối diện, hoàn toàn không biết vài câu nói ngắn ngủi của mình đã dấy lên sóng gió lớn đến nhường nào trong lòng Vệ Thuật.
Bốc đồng, mất kiểm soát, cùng với khát vọng mãnh liệt.
Cô giống như một sự hiện diện đầy bất ổn, nhưng lại cứ thế thu hút anh một cách trực tiếp và tự nhiên nhất.
Khi anh ngẩng đầu nhìn cô gái trước mắt, ánh đèn của nhà hàng như nhuộm lên quanh thân cô một quầng sáng mềm mại. Mái tóc dài đen nhánh của cô thoảng chút sắc xanh đen, làn da trắng ngần như được phủ một lớp men mỏng mang sắc ấm. Phía bên trái sống mũi cô có một nốt ruồi rất nhạt, nhỏ xíu xiu, cứ thoắt ẩn thoắt hiện dưới tầm mắt của anh, như thể đang khơi gợi ánh nhìn của anh.
Ngay vào lúc anh không biết phải dùng từ ngữ nào để hình dung cảm giác này.
Bỗng nhiên có một từ, chẳng vì lý do gì lao thẳng vào trong tâm trí anh.
— Thích mang tính sinh lý
*
Nhiều ngày trôi qua, Phó Hề đi làm về, lần này lại vừa vặn tình cờ gặp Thôi Tư Ninh từ bên ngoài trở về.
Hai người hiếm khi cùng ở nhà, thế là dứt khoát rủ nhau xuống lầu ăn chút gì đó.
“Buổi hẹn hò lần trước của em thế nào rồi?”
Thôi Tư Ninh lại nổi máu tò mò.
Phó Hề: “Thì là xem phim, ăn cơm, sau đó anh ấy đưa em về nhà.”
Thôi Tư Ninh im lặng vài giây, rồi cảm thán: “Rốt cuộc là mình đang mong đợi cái gì chứ?”
“Hả?” Phó Hề không hiểu.
“Học sinh tiểu học sẽ không hiểu đâu, chị sợ nói ra sẽ làm em hoảng sợ đấy,” Thôi Tư Ninh nháy mắt một cách đầy ẩn ý.
Phó Hề lại hiểu ngay trong giây tiếp theo.
Thực ra cô không hề thuần khiết như Thôi Tư Ninh nghĩ.
Cô hiểu chứ.
Thậm chí cô còn từng làm qua rồi.
Chỉ là chuyện này, ngoại trừ chính chủ Vệ Thuật ra, cô vẫn chưa muốn chia sẻ với bất kỳ ai khác.
“Sao mấy ngày nay không thấy động tĩnh gì thế?” Thôi Tư Ninh lại hỏi.
Phó Hề nói: “Anh ấy khá bận ạ.”
Vệ Thuật quả thực rất bận, hơn nữa còn có thể gọi là một người cuồng công việc. Lần này không chỉ dẫn đội tham gia cuộc thi robot, mà anh còn giúp giáo viên hướng dẫn của mình tiếp nhận dự án.
Đôi khi Phó Hề khá ngưỡng mộ sự yêu thích kiên định này của anh.
Còn có cả sức sống bừng bừng nữa.
Bản thân cô thì đối với cái gì cũng quá nhạt nhòa, dường như có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Vệ Thuật quả thực bận rộn đúng như những gì Phó Hề nói.
Sau lần ở rạp chiếu phim đó, hai người họ không gặp nhau mấy.
Ngay cả khi thỉnh thoảng anh có đến cửa hàng tiện lợi mua đồ, cũng không nói chuyện quá nhiều.
Hôm đó anh cùng với Thiệu Thanh Minh và những người khác bận rộn ở phòng thí nghiệm đến hơn chín giờ tối, giữa chừng Thiệu Thanh Minh hét lên: “Không được, không được rồi, tao đói chết mất, các vị đại ca chúng ta đi ăn cơm trước đã đi.”
Họ đến đây ngay sau khi tan học, bận rộn mãi đến tận bây giờ vẫn chưa ăn tối.
Tuy rằng trong phòng thí nghiệm có đồ ăn vặt để lót dạ, nhưng đối với mấy cậu thanh niên trai tráng thế này, đồ ăn vặt hoàn toàn không thể chống lại cơn đói.
“Được rồi, chúng ta đi ăn cơm trước,” Vệ Thuật nhìn đồng hồ đeo tay: “Ăn xong rồi quay lại bận tiếp.”
Hứa Nham hỏi: “Ăn gì đây?”
Thiệu Thanh Minh lập tức gào lên: “Đến Sơn Nguyệt Lâu ăn đi, bây giờ tao có thể đánh bay ba bát cơm lớn đấy.”
“Đi đi đi, quả thực cũng lâu rồi chưa ăn ở đó.”
Sau khi xuống lầu, Vệ Thuật lái xe qua. Thiệu Thanh Minh liền lập tức ngồi vào ghế phụ, hướng về phía Hứa Nham cùng Chu Thuấn Vũ đang dắt xe đạp mà vẫy vẫy tay: “Tao với bố nuôi tao đi trước đây nha.”
“Cút đi thằng cờ hó,” Chu Thuấn Vũ mắng một câu.
Chiếc xe thể thao Vệ Thuật lái tuy rằng có bốn chỗ, nhưng hai chỗ ngồi phía sau căn bản là không thể nhét vừa hai đứa con trai.
Cho nên mỗi lần ba người bọn họ đi cùng, để tranh nhau cái ghế phụ kia, đều phải đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán.
Sau khi xe khởi hành, Thiệu Thanh Minh nhìn qua gương chiếu hậu thấy bóng dáng hai người đang đạp xe phía sau, cố ý nói: “Thiếu gia, hay là chúng ta đổi một chiếc xe rộng rãi hơn đi, mày nhìn hai người họ kìa, trông đáng thương biết bao.”
Vệ Thuật căn bản không thèm để ý đến lời nói nhảm của cậu ta.
Thiệu Thanh Minh đã sớm quen với việc này, tự nói tự nghe: “Tao biết ngay là mày chỉ muốn ở riêng với tao thôi đúng không.”
“Còn nói nhảm nữa thì tao cho mày xuống xe chạy bộ,” Vệ Thuật cuối cùng cũng lạnh lùng mở miệng.
Thiệu Thanh Minh lập tức ngậm miệng.
Đến bên ngoài Sơn Nguyệt Lâu, xe của Vệ Thuật đỗ ngay vào vị trí dừng xe trước cửa, người qua kẻ lại đều không nhịn được mà ngoảnh lại nhìn thêm vài cái, chiếc xe thể thao ngầu như thế này quả thực rất hiếm gặp.
Địa điểm vẫn là phòng bao trên lầu.
Ba người còn lại ở cùng Vệ Thuật đã lâu nên biết anh có chút bệnh sạch sẽ, những quán vỉa hè bên ngoài anh không bao giờ ăn. Mấy quán ăn bình dân tồi tàn thì càng đừng hòng nghĩ tới.
Nhà hàng Sơn Nguyệt Lâu ở bên ngoài trường học này xem ra còn được, thế nên các buổi tụ tập của ký túc xá cơ bản đều ở đây.
Vệ Thuật cũng không phải kiểu người hoàn toàn chỉ biết mong đợi người khác nhường nhịn mình, hầu như lần nào cũng là anh trả tiền. Phát triển về sau, anh dứt khoát nạp vào thẻ mỗi lần mấy nghìn tệ, để mỗi lần ăn xong không cần phải đẩy đưa kéo lại người tới ta lui.
Mấy người vừa ăn cơm vừa trò chuyện, nhưng nội dung câu chuyện vẫn có liên quan đến cuộc thi.
“Lần này tao đã tìm hiểu kỹ về Tống Quân (*) bên Đại học Thanh Hoa rồi, đúng là có chút năng lực đấy.” Chu Thuấn Vũ chịu trách nhiệm thu thập thông tin, đặc biệt là thông tin về các đối thủ cạnh tranh.
(*) Úi chà chà, Tống Quân chương 5 từng nhắn tin cho Phó Hề này. Còn hỏi Phó Hề khi nào thì quay lại? Quay lại Thanh Hoa ư??? Nhưng điều tôi quan tâm là liệu 2 người này có phải kì phùng địch thủ tranh giành Hề nhà tôi không
Thiệu Thanh Minh: “Có năng lực đến mấy thì chúng ta chẳng phải vẫn có Vệ thần sao.”
Vệ Thuật lại nói: ” Tao từng gặp Tống Quân rồi.”
“Hả, mày từng gặp rồi à?” Hứa Nham tò mò.
“Trước đây hồi cấp ba, lúc tập huấn ở đội tuyển quốc gia có gặp qua, nhưng khi đó cậu ta ở đội tuyển Tin học,” sắc mặt Vệ Thuật bình thản.
Thiệu Thanh Minh thở phào một hơi: “Không sao, ai mà chẳng biết trong các môn thi đấu, đội tuyển Toán mới là bên áp đảo tất cả.”
“Cũng tại mày không chọn Đại học Thanh Hoa mà thôi, nếu không thì Tống Quân đã là cái thá gì.”
Thiệu Thanh Minh nói chêm vào một câu.
Cho đến nay, rất nhiều người vẫn không thể hiểu được vì sao năm đó Vệ Thuật lại không chọn Đại học Thanh Hoa, đều nói anh quá tùy hứng, quá ngông cuồng.
Thế nhưng có những người sinh ra đã thích tự do tự tại như vậy. Họ không bận tâm đến những được mất nhất thời, chỉ chọn những gì bản thân đã nhận định.
Đang lúc trò chuyện rôm rả, bên ngoài bỗng nhiên đổ mưa lộp độp, ngay sau đó tiếng mưa rơi không ngớt từ ngoài cửa sổ nhanh chóng truyền vào.
Vệ Thuật nhìn cơn mưa xối xả bên ngoài, những hình ảnh mập mờ xen lẫn ẩm ướt, nóng hổi kia lại hiện lên trong tâm trí.
Anh chợt trầm giọng nói: “Lại mưa rồi.”
“Đúng vậy, mưa rồi đấy,” Thiệu Thanh Minh nhìn hai người đối diện với vẻ cười trên nỗi đau của người khác.
Cậu ta lên tiếng với giọng điệu vô cùng trà xanh: “Lát nữa tao sẽ ngồi xe của thiếu gia về, vất vả cho hai người phải đội mưa đạp xe về rồi.”
Chu Thuấn Vũ quay sang nhìn Hứa Nham: “Tối nay về ký túc xá, hai đứa mình đè chết nó đi.”
“Mày mà còn nhịn được đến tối nay à?” Hứa Nham cười lạnh: “Bây giờ tao đã muốn làm luôn rồi.”
“Thiếu gia, mày nhìn bọn họ kìa,” Thiệu Thanh Minh cố ý nói.
Nào ngờ Vệ Thuật ở bên cạnh bỗng nhiên đứng dậy, trực tiếp nói: “Tao còn có việc phải đi trước, lúc chúng mày thanh toán thì cứ quẹt thẻ của tao.”
Nói xong, anh liền đi thẳng về phía cửa.
Để lại Thiệu Thanh Minh ở phía sau kêu gào thảm thiết: “Mày đi rồi thì tôi biết làm thế nào đâyyyyyy Thiếu gia ơiiiiiii?”
Vệ Thuật không thèm để ý đến cậu ta.
Chu Thuấn Vũ và Hứa Nham ở đối diện thì đã sớm cười đến mức nghiêng ngả.
*
Phó Hề lúc sắp đóng cửa tiệm mới phát hiện trời đổ mưa, may mà cô có để sẵn áo mưa ở trong tiệm nên không lo bị ướt.
Vì vậy, sau khi đóng cửa đúng mười giờ, cô liền mặc áo mưa vào rồi đạp xe đi.
Nhưng cô vừa đạp xe đi chưa được bao lâu thì cảm thấy phía sau có một luồng ánh sáng rất mạnh đang chiếu vào mình, hình như có một chiếc ô tô đang bám theo sau. Thế là Phó Hề liền dắt xe đạp sát vào lề đường, nhường lối đi rộng rãi ở giữa cho người ta đi.
Chỉ là chiếc xe phía sau lại bóp còi “píp píp”.
Cô nghĩ rằng đối phương đang thúc giục mình, nên chỉ còn biết ra sức đạp xe nhanh hơn.
Nhưng ánh đèn xe phía sau vẫn luôn bao trùm lấy bóng dáng cô.
Cộng thêm việc thế mưa mỗi lúc một lớn, lại kèm theo gió, nước mưa từ trên trời hắt chéo xuống, Phó Hề dù có mặc áo mưa thì trên mặt vẫn bị nước mưa tạt vào ướt đẫm.
Đến cả một người có tính khí tốt như cô cũng không nhịn được mà muốn nổi cáu với chiếc xe phía sau.
Cô rõ ràng đã đi sát vào rìa đường như thế này rồi, đã nhường hẳn lối đi chính giữa ra rồi.
Sao cái xe đó cứ bám theo cô mãi thế nhỉ?
Ngay vào lúc này, chiếc xe phía sau dường như cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, liền nhấn một cú ga…
Tiếng động cơ gầm rú vang lên kèm theo cú nhấn ga, chiếc xe nhanh chóng vượt qua cô, sau đó khẽ đánh lái ngang một chút, chắn ngay trước đầu xe đạp của cô.
Lúc này Phó Hề mới rốt cuộc phát hiện ra, chiếc xe thể thao trước mắt này không phải do ai khác lái.
Khi cô còn đang ngơ ngác ngồi trên xe đạp, cửa bên phía ghế lái được đẩy ra.
Một bóng dáng cao lớn bước xuống xe trong màn đêm, đi thẳng về phía cô.
“Em chạy cái gì thế?” Vệ Thuật sải bước dài đi đến trước mặt cô hỏi.
Phó Hề ngơ ngác nhìn anh: “Em không biết đó là anh.”
“Lên xe đi, anh đưa em về nhà,” Vệ Thuật trực tiếp nói.
Phó Hề nhìn thấy trên người anh đều bám đầy nước mưa, vốn dĩ cô không hề do dự, nhưng rồi cô lại cúi đầu nhìn chiếc xe đạp của mình.
Vệ Thuật: “Em xuống xe trước đi.”
Sau khi Phó Hề xuống xe, Vệ Thuật trực tiếp nhấc chiếc xe đạp của cô lên vỉa hè bên cạnh, nơi đó có một điểm dừng đỗ xe tạm thời.
“Đi thôi,” anh cất gọn xe của cô xong liền đi quay lại, trực tiếp nắm lấy tay cô.
Vệ Thuật dắt cô đi đến bên phía ghế phụ, mở cửa xe rồi để cô ngồi vào.
Phó Hề vốn dĩ muốn cởi chiếc áo mưa trên người ra, nhưng lại bị Vệ Thuật khẽ ấn bờ vai xuống, bảo cô cứ trực tiếp ngồi vào.
Đến khi Vệ Thuật đi vòng từ đầu xe sang ghế lái rồi bước lên xe, cả người anh sớm đã bị ướt sũng.
Cũng may là Phó Hề vẫn mặc chiếc áo mưa chỉnh tề ngồi ở ghế phụ.
Vệ Thuật lấy khăn giấy ra đưa cho cô: “Lau mặt trước đi.”
“Em làm ướt hết xe của anh rồi,” khuôn mặt Phó Hề đầy vẻ áy náy.
“Quay về rửa xe là được, bây giờ em có thể cởi áo mưa ra rồi đấy,” Vệ Thuật nhắc nhở.
Bởi vì không gian ghế ngồi rất hẹp, Phó Hề phải tốn khá nhiều sức mới cởi được chiếc áo mưa xuống, Vệ Thuật cũng không để ý, trực tiếp đón lấy rồi vứt chiếc áo mưa ra băng ghế sau. Giờ thì hay rồi, không chỉ hàng ghế trước bị làm ướt mà hàng ghế sau cũng không thể tránh khỏi.
“Anh cũng lau chút đi,” Phó Hề nhắc nhở.
Vệ Thuật “ừ” một tiếng, tùy ý tự lau hai cái cho xong chuyện.
Sau đó chiếc xe khởi động lại, trực tiếp chạy ra khỏi khuôn viên trường học.
Lần này anh đã quen đường quen lối, lái xe thẳng hướng về phía nhà của Phó Hề.
Bởi vì khoảng cách không xa nên chỉ vài phút là đã lái tới nơi, nhưng con ngõ bên trong quá hẹp, chiếc xe căn bản không thể vào được.
Vì thế xe chỉ có thể đỗ ở đoạn đường bên ngoài.
Hai lần trước khi Vệ Thuật đưa Phó Hề về, họ đều tạm biệt nhau tại nơi này.
Hai người ở trên xe không biết vì sao, sau khi xe khởi động liền ăn ý rơi vào im lặng.
Lúc này chiếc xe đã dừng lại, nhưng bầu không khí im lặng ấy vẫn tiếp tục lan tỏa.
Phó Hề cảm thấy mình nên nói lời cảm ơn, hoặc giả là chủ động đề nghị chịu chi phí rửa xe cho anh.
Một chiếc xe tốt như vậy mà lại bị cô và chiếc áo mưa làm cho ướt sũng hết cả.
Trong xe không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường bên ngoài hắt vào, những sợi mưa kết thành một quầng sáng xinh đẹp dưới ánh đèn, giữa cơn mưa lớn thế này lại thấm đượm một sự dịu dàng ẩm ướt.
Hai người họ giống như đang bị cô lập ở một thế giới khác.
Khi Phó Hề vẫn còn đang do dự không biết nên mở lời thế nào, cô liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Vệ Thuật vang lên.
Anh hỏi: “Phó Hề, em đã mua dép đi trong nhà cho anh chưa?”
Câu nói này giống như khẽ gảy vào dây cót trong tim cô.
Một lúc lâu sau, cô nghe thấy giọng nói của chính mình đáp lại:
“Mua rồi.”

Leave a Reply