[ĐT] 21

Chương 21 : “Là anh đang rung đấy.”

Có những chuyện một khi đã bắt đầu, sẽ đem lại cảm giác mất kiểm soát đến mức không thể phanh lại được.

Hoặc có lẽ, ngay từ đầu chẳng có ai muốn đạp cái phanh này cả.

Cơn mưa lớn bên ngoài vẫn xối xả như trút nước, giống hệt đêm hôm đó. Phó Hề không biết đây là trùng hợp hay là gì. Vốn dĩ những ngày mưa trong mắt cô luôn ẩm ướt, nay lại tăng thêm vài phần dính dớp, ám muội.

“Anh có muốn lên nhà không?”

Phó Hề nhỏ giọng hỏi, rồi như để che giấu ý định thật sự, cô vội vàng bổ sung thêm một câu: “Người anh ướt hết cả rồi.”

Trong xe lại rơi vào một khoảng im lặng cực kỳ ngắn ngủi. Sở dĩ nói là ngắn ngủi, vì tuy Vệ Thuật không trả lời, nhưng anh lại trực tiếp mở cửa bước xuống xe.

Đợi đến khi đi vòng qua bên ghế phụ, anh cởi chiếc áo khoác của mình ra, lúc này mới mở cửa xe.

“Đi thôi.”

Chiếc áo khoác được chắn ngay trên đỉnh đầu Phó Hề, từ lúc xuống xe, cô đã được anh nửa ôm nửa dìu đi về phía trước.

Hai người bước đi vội vã, đi thẳng một mạch đến lối vào của khu nhà chung cư cũ dáng hình ống.

Lần này cả hai đều không nói gì, đi thẳng lên lầu.

Lúc mở cửa, Phó Hề không nhịn được mà thầm cảm ơn tính chất công việc của Thôi Tư Ninh, từ ngày hôm qua cô ấy đã không có ở nhà, lại đi tỉnh ngoài quay phim rồi.

Khi Phó Hề dùng chìa khóa mở cửa phòng, cơ thể của Vệ Thuật đã áp sát ngay bên cánh tay cô.

Luồng nhiệt lượng liên tục không ngừng truyền từ người anh sang.

Khi cánh tay vừa mở ra, cô gần như bị lôi vào trong. Lòng bàn tay Vệ Thuật siết chặt lấy cánh tay cô, kéo cô vào một khoảng tối đen như mực.

Lần này, không còn sự dò xét cẩn trọng dè dặt nào nữa.

Khi Vệ Thuật cúi người ghé sát lại, anh chuẩn xác bóp lấy cằm cô, gần như không một giây do dự, hung hăng chặn đứng bờ môi cô.

Khoảnh khắc bị hôn, Phó Hề vẫn còn đang nghĩ: Trong bóng tối thế này, sao anh ấy lại có thể bóp cằm mình chuẩn đến vậy chứ.

Nhưng suy nghĩ của cô nhanh chóng bị kéo trở lại. Vệ Thuật hôn rất mạnh bạo, đầu lưỡi không hề khách sáo mà tách mở môi cô ra, chẳng nói chẳng rằng càn quét xông vào thẳng bên trong, cho đến khi quấn chặt lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô, triền miên liếm láp từng chút một.

Sự gia tốc đột ngột từ 0 lên 100 này khiến Phó Hề không kịp trở tay.

Tư thế bị ép hơi ngửa cổ, vừa mềm mại lại vừa phối hợp này của cô dường như đã làm hài lòng Vệ Thuật ở đối diện.

Anh nhấc tay lên, một phát giật phăng chiếc áo khoác vẫn đang khoác trên người cô ném xuống đất, lòng bàn tay áp lên sau gáy cô, những ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn.

Vốn dĩ động tác này không có ý vị đặc biệt gì, nhưng vào lúc này, nó lại toát lên vẻ mập mờ không rõ.

Đặc biệt là những nơi ngón tay anh vuốt qua làn da, giống như có dòng điện chạy qua, tê dại đến mức cô không nhịn được muốn rụt cổ lại, nhưng gáy cô lại bị anh giữ chặt, hoàn toàn không theo ý mình được nữa.

Rõ ràng đã vào cuối thu, vậy mà sự ẩm ướt, nóng nực lại dần lan tỏa khắp căn phòng.

Sự bồn chồn, rạo rực dâng trào từ sâu trong cơ thể.

Trước khi nếm trải hương vị của sự cuồng nhiệt, mọi thứ chỉ là lý thuyết suông trên giấy tờ.

Nhưng lúc này đây, Phó Hề hiểu rất rõ, cảm giác khác lạ len lỏi trong cơ thể vào ngay khoảnh khắc này chính là việc cô cũng đang khao khát anh.

Nụ hôn của Vệ Thuật vẫn mạnh mẽ và nóng bỏng như cũ, mang theo hơi thở như muốn thiêu đốt cô đến tận cùng.

Cho đến khi anh nhẹ nhàng buông ra, ngón tay thon dài mập mờ gãi nhẹ dưới chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, giọng nói trầm thấp mang theo tiếng thở dốc khẽ vang lên: “Đã bao nhiêu lần rồi, mà vẫn chưa học được cách lấy hơi à?”

Cả người Phó Hề vẫn không ngừng thở dốc, nhưng nghe thấy vậy thì có chút ngẩn ra.

Khuôn mặt cô hơi ửng hồng, cứng miệng cãi lại: “Ai bảo em không biết lấy hơi chứ.”

“Vậy để anh nếm thử lại xem.” Vừa nói, lòng bàn tay Vệ Thuật đang đặt sau gáy cô vừa ghì cô về phía trước, anh cúi đầu lại hôn xuống.

Nếm thử?

Khi Phó Hề còn chưa hiểu rõ ý nghĩa của hai từ này.

Vệ Thuật đã dùng hành động thực tế để giải thích cho cô. Đầu lưỡi anh giống như đang thực sự nhấm nháp một món ngon, trước tiên nhẹ nhàng liếm láp đôi môi cô, nhưng lần này anh không tách hàm răng cô ra nữa, mà từ từ dịch chuyển xuống dưới.

Bờ môi anh mang theo cảm giác mát lạnh mềm mại, từng chút từng chút lướt qua chiếc cổ thon thả mịn màng của cô.

Mà lòng bàn tay anh cũng không hề dừng lại, một lần nữa từ cổ cô trượt dần xuống dưới, lòng bàn tay rộng lớn vuốt ve tấm lưng cô. Rõ ràng xung quanh không hề có tiếng động gì, nhưng bên tai Phó Hề lại như vang lên những âm thanh lách tách như có tiếng lửa reo.

Cho đến khi lòng bàn tay anh dừng lại ở thắt lưng phía sau cô, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng ấy khẽ vén vạt áo len mỏng cô đang mặc lên, rồi luồn vào trong.

Sự thô ráp như giấy nhám nơi đầu ngón tay anh nhẹ nhàng di chuyển trên làn da mịn màng của cô, khiến hơi thở của cả hai cùng lúc nghẹn lại.

Vệ Thuật một lần nữa buông cô ra, giọng nói khàn đặc: “Anh chạm vào một chút được không?”

Tai Phó Hề đỏ bừng lên như sắp nổ tung.

Rõ ràng chuyện gì cũng đã làm qua rồi, vậy mà anh vẫn còn hỏi thừa một câu làm chi không biết.

Cuối cùng, cô khẽ hừ một tiếng qua mũi, xem như dịu dàng đồng ý.

Đến khi những ngón tay của Vệ Thuật lại bắt đầu cử động, chẳng biết là nhờ sự linh hoạt của đôi tay quanh năm chơi bóng rổ hay là do anh thường xuyên mày mò lắp ráp robot, tóm lại khi tay anh chạm vào chiếc móc cài phía sau lưng cô.

Chỉ một cái.

Đã bị anh dễ dàng tháo ra.

Phó Hề kinh ngạc trợn to mắt, phải biết rằng bình thường lúc tự mình mặc nội y, những khi phải cài mò phía sau lưng, cô chẳng bao giờ có thể thành công ngay từ lần đầu tiên cả.

Còn chưa đợi sự ngạc nhiên của cô vơi bớt, ngón tay anh đã từ phía sau chuyển sang phía trước.

Tiếng mưa lớn đập vào cửa kính ngoài cửa sổ vang lên hỗn loạn, thỉnh thoảng đi kèm tiếng gió rít gào lao đến, gió thảm mưa sầu, thế nhưng vẫn không cách nào che lấp được tiếng thở dốc càng thêm dồn dập của hai người bên trong.

Phó Hề giống như một chú mèo nhỏ, phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào.

Nụ hôn của Vệ Thuật lại một lần nữa phủ xuống, chỉ là lần này nó sâu đậm hơn bất cứ khi nào hết.

Phó Hề tựa vào lồng ngực anh, dưỡng khí hoàn toàn bị tước đoạt, cả người như sắp bị nhấn chìm, lòng bàn tay cô giống như đang tìm kiếm sự cứu rỗi mà bám chặt lấy lưng anh. Chỉ là trên người anh lúc này, cô không rõ đâu là nước mưa vừa mới thấm vào ban nãy, hay là mồ hôi đang rịn ra từ cơ thể anh.

“Vệ Thuật…” Cô khẽ gọi tên anh.

Cuối cùng lần này Vệ Thuật đã hoàn toàn buông cô ra, hơi thở của anh cũng rối loạn không kém, nhưng vẫn giữ lại chút lý trí cuối cùng: “Đi tắm trước đi.”

Khi ánh đèn được bật lên, trên gương mặt của cả hai vẫn còn vương lại chút tình ý chưa kịp tan hết.

Vệ Thuật đột nhiên giơ tay lên, khẽ quẹt nhẹ lên bờ môi cô, khẽ thở dài: “Hơi sưng lên rồi.”

Phó Hề: “…”

Cô cảm nhận rõ ràng rằng, lần này anh nói nhiều hơn hẳn so với lần trước.

Có lẽ vì khoảng thời gian này, hai người đã tiếp xúc với nhau nhiều hơn, nên giữa họ không còn ở trong trạng thái xa lạ và hoang đường như lần đầu tiên nữa.

Bây giờ, trông anh có vẻ tận hưởng điều này một cách thản nhiên hơn.

Lúc này Phó Hề mới sực nhớ ra vấn đề về nội y của mình, cô liền vội vàng lên tiếng: “Dép đi trong nhà ở đằng kia kìa, anh qua lấy hộ em với.”

Vệ Thuật không mảy may nghi ngờ, xoay người đi về hướng cô vừa chỉ để lấy dép.

Chỉ là căn phòng của cô quá nhỏ, chỉ cách vài bước chân là anh đã đi tới nơi và thuận lợi cầm lấy đôi dép.

Đến khi anh quay người lại, liền nhìn thấy Phó Hề đang vòng hai tay ra sau lưng, rõ ràng là đang cài lại móc áo.

Vệ Thuật một tay xách đôi dép, khẽ nhướng mày: “Lát nữa chẳng phải vẫn phải đi tắm sao.”

Mắc công cài lại làm gì, thật vẽ chuyện.

Phó Hề khẽ mím môi, phớt lờ sự trêu chọc của anh.

Sau đó cô quay người mở tủ quần áo, từ bên trong lấy ra một chiếc áo choàng tắm ném lên giường: “Đây là áo choàng tắm của em, lát nữa anh cứ mặc cái này đi.”

“Em đi tắm trước đây,” Phó Hề nói xong liền ôm quần áo của mình vội vã chạy vào phòng vệ sinh.

*

Vì trên người bị ướt nên Vệ Thuật không ngồi trên giường, mà chọn ngồi vào chiếc ghế bên cạnh.

Bàn làm việc vẫn sạch sẽ gọn gàng như lần trước, bên trên đặt một chiếc máy tính xách tay, ngoài ra không còn món đồ nào khác.

Biết con gái đi tắm thường sẽ lâu, Vệ Thuật dứt khoát rút điện thoại ra.

Nào ngờ điện thoại đột nhiên đổ chuông cuộc gọi WeChat, không ngờ lại là Hạ Mộc Dương gọi đến.

Vệ Thuật không một chút do dự mà trực tiếp cúp máy.

Hạ Mộc Dương lại kiên trì gọi tiếp, và một lần nữa bị Vệ Thuật ngắt lời.

Cuối cùng, cậu ta nhịn không nổi nữa liền vào nhóm chat ba người để tố cáo Vệ Thuật.

Hạ Mộc Dương: 【Hai thằng chúng mày có phải đều có bồ mới rồi đúng không?】

Hạ Mộc Dương: 【Sao đứa này đứa kia đều không thèm nghe điện thoại của tao thế hả.】

Trong nhóm ba người, ngoài Hạ Mộc Dương ra thì người còn lại là Cận Tư Nam. Chỉ là tính cách của Cận Tư Nam còn ít nói, lạnh lùng hơn cả Vệ Thuật, thỉnh thoảng khi Vệ Thuật bị phiền đến mức chịu không nổi thì mới buồn tiếp lời Hạ Mộc Dương một chút.

Mà Cận Tư Nam một khi đã mở miệng, chỉ càng khiến Hạ Mộc Dương muốn đồng quy vu tận, từ bỏ cái thế giới này cho xong.

Vệ Thuật đang định thoát khỏi giao diện nhóm chat.

Nào ngờ Hạ Mộc Dương lại gửi thêm một tin nhắn nữa: 【A Thuật, cái truyện CP kia của mày sao không thấy cập nhật nữa thế?】

Truyện CP?

Shu: 【Thời đại này rồi mà còn có người đọc cái thứ này à.】

Anh tỏ vẻ khinh miệt không thèm quan tâm, bởi vì lúc này anh đã có được thứ tốt hơn nhiều rồi.

Cuối cùng Cận Tư Nam cũng ngoi lên trong nhóm: 【Gửi qua đây.】

Shu: 【Mày dám.】

Cả hai người đều là đang nói với Hạ Mộc Dương. Lúc này Hạ Mộc Dương liền gửi một chiếc nhãn dán biểu cảm e thẹn đầy nũng nịu.

Hạ Mộc Dương: 【Hai chúng mày tự dưng đột ngột nhiệt tình với tao như vậy, làm tao cảm động quá đi mất.】

Cận Tư Nam: 【Không khí ở bên Mỹ đã khiến dây thần kinh của mày chập mạch đến mức này rồi à?】

Hạ Mộc Dương: 【Biến đi, chúng mày có biết một mình tao ở bên này cô đơn chán chường đến mức nào không hả.】

Hạ Mộc Dương: 【Rốt cuộc khi nào chúng mày mới qua đây chơi với tao đây?】

Ba người bọn họ từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, là bạn nối khố đúng nghĩa. Ngay cả gia thế của mỗi nhà cũng đều thuộc dạng môn đăng hộ đối, tương đương nhau.

Sau kỳ thi đại học, ba người lại phân tán ở ba nơi khác nhau. Vệ Thuật và Cận Tư Nam đều chọn ở lại trong nước để học đại học, chỉ có Hạ Mộc Dương là đi du học theo kế hoạch ban đầu, đến học tại MIT

Thật ra với những gia đình như bọn họ, số người chọn ở lại trong nước học mới là thiểu số.

Cuối cùng Hạ Mộc Dương lại tag Shu: 【Chuyện chuẩn bị chuyển trường sang MIT của mày đến đâu rồi?】

Vốn dĩ chỉ định giữ im lặng quan sát chứ không buồn đoái hoài gì, nhưng sau khi nhìn thấy câu hỏi này, đôi mắt đen sâu thẳm của Vệ Thuật khẽ nheo lại.

Ngón tay anh gõ nhanh trên màn hình.

Shu: 【Ai bảo tao muốn chuyển trường?】

Hạ Mộc Dương: 【Dì nói với mẹ tao đấy, mẹ tao sợ tao ở bên này một mình đến phát điên nên mới đặc biệt báo tin vui này cho tao biết.】

“Dì” trong miệng Hạ Mộc Dương hẳn chính là mẹ của Vệ Thuật.

Shu: 【Không có chuyện đó đâu.】

Sau khi gõ xong dòng chữ này, mắt anh theo bản năng hướng về phía phòng vệ sinh.

Ngăn cách bởi một cánh cửa, tiếng nước chảy rào rào chốc chốc lại vọng ra từ bên trong.

Vệ Thuật cũng chẳng thèm quan tâm đến Hạ Mộc Dương nữa, trực tiếp tắt màn hình điện thoại.

Qua không biết bao lâu, Phó Hề cuối cùng cũng từ phòng vệ sinh đi ra.

Cô không sấy tóc ngay, mái tóc dài đen nhánh ướt sũng được quấn gọn trong một chiếc khăn tắm màu trắng.

Vệ Thuật đứng dậy bước tới, những ngón tay luồn vào trong kẽ tóc cô: “Sao không sấy khô đi em?”

“Em định bụng đợi anh đi tắm trước, em ngồi ngoài này sấy sau cũng được, như vậy sẽ tiết kiệm thời gian hơn.”

Phó Hề vừa dứt lời, ngón tay anh đã thuận theo lọn tóc khẽ áp sát vào da đầu cô, khiến cơ thể cô khẽ run lên một cái vô thức. Một cái rùng mình vô cùng nhỏ nhặt, vậy mà vẫn bị Vệ Thuật bắt trọn.

Khóe môi anh cong lên, lộ ra một nụ cười đầy thỏa mãn.

Anh cúi người ghé sát lại, giọng nói khàn khàn trầm thấp tràn ngập vẻ quyến rũ trêu ngươi: “Tiết kiệm thời gian à?”

Phó Hề bỗng ngẩn người ra.

Lúc này cô mới nhận ra câu nói vừa rồi của mình nghe qua cứ như thể cô đang nôn nóng, mất kiên nhẫn lắm không bằng.

“Anh mau đi tắm đi,” Phó Hề giơ tay đẩy anh một cái.

Vệ Thuật lại cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cô một cái.

Phó Hề một lần nữa đứng hình tại chỗ.

Nồng độ dục vọng trong nụ hôn này quá thấp, thấp đến mức gần như không có. Nó giống như một sự cưng chiều đầy ngẫu hứng hơn.

Tựa như trò đùa nghịch, âu yếm giữa những cặp tình nhân nhỏ với nhau.

Vệ Thuật đã cầm lấy chiếc áo choàng tắm trên giường, lại xách đôi dép đi trong nhà bước vào phòng vệ sinh. Giày của anh đã ướt từ lâu rồi, ban nãy cũng chưa trực tiếp thay sang dép đi trong nhà.

Sau khi anh đi vào, Phó Hề bắt đầu sấy tóc cho mình.

Mặc dù tiếng máy sấy tóc rất lớn, cứ o o vang lên bên tai.

Thế nhưng nó lại không cách nào cắt đứt được dòng suy nghĩ của cô, trong đầu cô cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng vừa rồi.

Dư vị ấm áp trên khóe môi dường như vẫn còn đó.

Đến khi Vệ Thuật bước ra, Phó Hề đang nằm sấp trên giường, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, cũng không biết là đang suy nghĩ vẩn vơ điều gì.

Anh trực tiếp quỳ một gối lên giường, thẳng tay vén chiếc chăn mỏng ra.

Phó Hề quay đầu lại nhìn anh, lúc này mới chú ý là anh đã tắm xong bước ra rồi.

Vệ Thuật nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, lên tiếng nói: “Em còn quên mua một thứ rồi.”

“Cái gì cơ?” Phó Hề có chút không hiểu.

Lúc này, đầu gối anh khẽ nhích về phía trước một chút, nhưng tầm mắt vẫn khóa chặt vào đôi mắt cô: “Bên trong anh bây giờ đang hoàn toàn thả rông đấy.”

“Hả??”

Phó Hề mất một lúc lâu mới hiểu được từ “thả rông” kia có nghĩa là gì.

Cô hoảng loạn chớp chớp mắt, lại muốn quay mặt đi nơi khác.

Nhưng cô vừa mới cử động, cổ chân đã bị Vệ Thuật trực tiếp tóm lấy. Anh khẽ nhấc chân cô lên một chút, chiếc váy ngủ Phó Hề đang mặc liền từ đầu gối trượt thẳng xuống tận gốc đùi.

Theo phản xạ, cô liền nửa ngồi bật dậy, vội vàng vươn tay túm chặt lấy gấu váy, cố sống cố chết bảo vệ chính mình.

Hành động như muốn che giấu này đã chọc cười Vệ Thuật, khóe môi anh không nhịn được mà khẽ nhếch lên.

Khi lòng bàn tay anh nắm lấy cổ chân cô, đôi mắt đen sâu thẳm cứ lưu luyến nhìn dọc theo bắp chân thon thả, trắng ngần của cô.

“Lần trước không phải em hỏi anh, bắp chân của em có đẹp không sao?” Giọng nói của Vệ Thuật từ lâu đã không còn vẻ thanh trong nữa, vừa trầm lại vừa khàn.

Phó Hề vẫn cứng đầu cãi cố: “Em không có.”

Vệ Thuật lại chẳng hề bận tâm, anh hơi cúi đầu, bờ môi tiến về phía trước, cuối cùng đặt một nụ hôn lên bắp chân cô.

“Rất đẹp, lúc đó anh đã muốn làm như vậy rồi.”

Khi anh nói xong câu này, trong đầu Phó Hề như có pháo hoa nổ tung, mọi sự kháng cự dưới những động tác của anh đều biến thành một cảm giác bất lực, mềm nhũn.

Thế nhưng Vệ Thuật lại không hề có ý định dừng tay tại đó.

Khi anh khẽ mướn mắt, nhìn từ dưới lên, Phó Hề chỉ cảm thấy đôi mắt đen dài hẹp ấy lúc này tràn ngập cảm giác áp bức và tính xâm lược hơn bất cứ khi nào hết. Khoảnh khắc này, anh thực sự giống như muốn nuốt chửng cô vào bụng vậy.

Phó Hề vẫn không buông lỏng đôi tay đang giữ váy của mình ra.

Nào ngờ, Vệ Thuật lại chẳng hề nôn nóng như cô tưởng, anh khẽ nâng môi lên, một phát ngậm lấy những đầu ngón tay của cô.

Anh khẽ cụp mắt xuống, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua các đầu ngón tay cô, cảm giác xúc giác ẩm ướt từ đầu ngón tay lập tức truyền thẳng vào đại não của Phó Hề.

Chuyện này quả thực đã quá giới hạn chịu đựng rồi.

Dù là hiệu ứng thị giác từ cảnh tượng này, hay là xúc giác ẩm ướt mãnh liệt kia, đều khiến Phó Hề hoàn toàn đầu hàng buông vũ khí, ngay cả một giây cũng không chống đỡ nổi nữa.

Phó Hề muốn rụt những ngón tay của mình lại, nhưng ý định đó đã bị anh phát hiện.

Còn chưa kịp thu tay về, răng của anh đã nhẹ nhàng cắn lấy.

Răng cọ xát vào đầu ngón tay, cảm giác này không giống như khi dùng lưỡi, có chút hơi đau nhưng lại cực kỳ ngứa ngáy.

Lòng bàn tay cô liền buông khỏi gấu váy, bàn tay còn lại dứt khoát dùng mu bàn tay che lấy mắt mình.

Lần này Vệ Thuật mới buông ngón tay cô ra, cố tình ghé sát lại hôn lên bờ môi cô.

“Không thích à?” Anh thừa biết cô đã rơi vào trạng thái tự lừa dối bản thân đến mức nào rồi, vậy mà vẫn xấu xa như thế.

Xấu xa đến mức không chịu buông tha cho cô dù chỉ một chút, cứ nhất quyết phải ép hỏi cho rõ ràng, minh bạch mới thôi.

Phó Hề không lên tiếng, nhưng vẫn không cách nào né tránh được hơi thở của anh. Trên người anh lúc này lại vương vấn mùi hương đào trắng giống hệt như cô, rõ ràng là mùi hương mềm mại, ngọt ngào, nhưng vì hơi nóng hừng hực đang dâng trào trên cơ thể anh mà trở nên khác biệt hoàn toàn.

“Thứ lần trước anh mua đâu rồi?” Vệ Thuật thấp giọng hỏi.

Lúc này Phó Hề mới buông lòng bàn tay ra, chỉ chỉ về phía ngăn kéo của bàn làm việc đối diện: “Ở trong cái ngăn kéo đó.”

Vệ Thuật quay người lại, mở ngăn kéo, nhìn thấy những chiếc “áo mưa” mà anh đã mua, được xếp ngay ngắn trong một hộp nhỏ trong suốt, như những người lính đang đứng vào hàng đợi lệnh sử dụng. Anh tất nhiên không cần đếm cũng biết còn lại bao nhiêu, rốt cuộc thì lần trước anh vẫn còn chút kiêng dè, cuối cùng là thật sự thu tay lại. Lần này Vệ Thuật trực tiếp đưa tay vào trong hộp, lấy ra ba chiếc túi bao bì. Khi anh quay lại, Phó Hề đang nằm sấp bên mép giường, muốn đưa tay tắt đèn. Nhưng bàn tay cô còn chưa chạm tới công tắc đèn ở cạnh giường, đã bị Vệ Thuật kéo mạnh trở lại.

“Tắt đèn đi,” Phó Hề nhỏ giọng nhắc nhở.

Vệ Thuật cúi người lại gần, nhìn chằm chằm vào mặt cô: “Anh muốn nhìn em”.

Lần trước khi hai người ở trong căn phòng này, vẫn còn mang theo sự xa lạ không nói thành lời, tắt đèn mới khiến mọi thứ diễn ra hợp lý.

Bây giờ thì khác rồi.

Anh cứ nhìn cô như vậy, không né tránh.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt của cả hai đều rất rõ ràng. Mái tóc đen của anh vì vừa mới tắm xong nên mang theo sự rối bời ướt át, dáng vẻ này hoàn toàn khác biệt với Vệ Thuật lạnh lùng, xa cách thường ngày.

Vệ Thuật nhìn cô, đột nhiên nói khẽ: “Lúc bắt đầu anh sẽ nhẹ nhàng”.

Đây là lời hứa của anh sao?

Phó Hề có chút mơ màng, nhưng rất nhanh những nụ hôn của anh lại phủ xuống, hai người dường như đều dần dần nghiện việc hôn, đều có chút lưu luyến không rời.

Khi chiếc áo choàng tắm trên người Vệ Thuật mở ra, đầu óc Phó Hề như đột nhiên tỉnh táo lại.

“Anh làm gì vậy?” cô run rẩy hỏi.

Phó Hề nhớ rất rõ câu nói lúc nãy khi anh tắm xong bước ra.

Nếu bây giờ anh cởi áo choàng tắm ra, chẳng phải là không mặc gì sao…

Vệ Thuật nhìn cô, cười khẽ: “Là lỗi của anh, lại để em còn sức lực để so đo chuyện này”.

Nói xong, anh cúi đầu hôn mạnh vào cô, đầu lưỡi cực nhanh đẩy vào trong, mạnh mẽ càn quấy trong khoang miệng cô, Phó Hề dù có dùng hai tay đẩy ngực anh cũng không ngăn được cuộc tấn công mạnh mẽ này.

Quả nhiên không bao lâu sau, suy nghĩ của cô đã bay bổng. Tự nhiên không còn sức lực để ý đến việc anh đưa tay cởi bỏ chiếc áo choàng trên người mình. Chiếc áo choàng tắm nhanh chóng được lót dưới thân cô, Phó Hề hoàn toàn không còn sự kháng cự, ngay cả tiếng mưa bên ngoài dường như cũng biến mất, đang dần xa xôi, chỉ còn lại hơi thở của Vệ Thuật ở ngay gang tấc, và cả giọng nói của anh, “Thả lỏng nhé em”.

Khi cơn đau quen thuộc lại ập đến, Phó Hề vô thức ngửa cổ lên.

Cả người cô như một sợi dây căng thẳng.

Vệ Thuật tất nhiên biết cô vẫn sẽ đau, nhưng chiếc cổ trắng ngần ngửa lên trước mắt anh, anh nhìn chằm chằm, từng dây thần kinh trên người anh đều đang gào thét vì phấn khích. Cuối cùng, anh vẫn không nhịn được sự khao khát này. Cúi đầu khẽ cắn vào làn da bên cổ cô, cơ thể lại bắt đầu.

Màn đêm đã sâu, thế giới bên ngoài được bao phủ bởi trận mưa lớn ẩm ướt, còn Phó Hề trong nhà cũng bị bao phủ trong một cơn triều dâng vô tận.

Mọi thứ trượt đến bờ vực mất kiểm soát, hoàn toàn thay đổi. Chiếc đèn ốp trần phía trên đầu, rõ ràng phải được gắn chặt trên trần nhà, nhưng lúc này lại đang đung đưa dữ dội.

Tầm nhìn của Phó Hề hoàn toàn không thể tập trung. Chỉ cảm thấy chiếc đèn ốp trần đó, cùng với ánh sáng tỏa xuống, rung chuyển rất dữ dội, càng lúc càng dữ dội.

Cho đến khi tầm nhìn của cô bị người bên trên che khuất, gương mặt của Vệ Thuật phản chiếu trong đôi mắt cô, khuôn mặt quá đỗi trắng trẻo của anh lúc này cũng đang ửng hồng, trên đầu mũi lấm tấm mồ hôi. Anh dường như không hài lòng khi thấy cô mất tập trung, hỏi nhỏ: “Sao vậy?”

“Đèn đang rung,” Phó Hề cảm thấy chắc chắn mình đang nói câu gì đó vô tri hết biết, nhưng suy nghĩ của cô đã sớm đứt quãng.

Còn chưa kịp đợi câu trả lời, Phó Hề đã bị anh thúc mạnh một cú, những âm điệu vỡ vụn tràn ra khỏi bờ môi hơi hé mở của cô. Âm thanh ấy lọt vào tai khiến tâm can Vệ Thuật càng thêm ngứa ngáy, tê dại, hơi thở của anh cũng trầm xuống, không thể kiềm chế nổi nữa.

Cuối cùng, anh cúi đầu ngậm lấy vành tai cô, đè nén giọng nói đến cực hạn mà mở lời:

“Là anh đang rung đấy.”

Lời tác giả

Chỉ số EQ của thiếu gia đã tiến bộ vượt bậc rồi nha.

Mọi người có hài lòng với màn “đi lấy dép” lần này không nè?

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading