[ĐT] 25

Chương 25 : “Anh sẽ đợi em”

Phó Hề đứng yên tại chỗ, mặc cho anh ôm lấy mình. Cô cúi đầu tựa vào hõm cổ anh, không ai nói lời nào, chỉ có tiếng thở yên tĩnh và đều đặn của hai người vang lên bên tai.

Cô có thể cảm nhận được tâm trạng của Vệ Thuật dường như không được tốt lắm.

Chắc là không đơn thuần chỉ vì bị bệnh đâu nhỉ.

Cuối cùng, cô vẫn giơ một bàn tay lên, đặt lên lưng anh, nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng anh qua lớp áo hoodie.

Sự an ủi vụng về như vậy lại khiến cánh tay đang ôm eo cô của Vệ Thuật khẽ siết chặt lại, như muốn khảm cô vào trong cơ thể mình, không nỡ buông ra.

“Anh có muốn uống chút thuốc trước không?” Cuối cùng Phó Hề vẫn khẽ hỏi. Gò má anh dán vào bên tai cô, lúc nào cũng nóng hổi đến đáng sợ.

Giọng Vệ Thuật khàn khàn vang lên: “Không muốn uống.”

Phó Hề nghe vậy, có chút bất lực mím môi, nhưng vẫn kiên nhẫn dỗ dành: “Em dán cho anh một miếng dán hạ sốt trước nhé, được không? Nếu không, cái đầu thông minh thế này mà bị sốt đến hỏng hóc thì biết làm sao bây giờ?”

Khi nói từ ngữ khí cuối cùng kia, cô cố ý kéo dài giọng điệu.

Quả nhiên đã chọc cho Vệ Thuật khẽ bật cười thành tiếng.

Cuối cùng anh cũng chịu buông cô ra, cúi đầu nhìn cô: “Hóa ra em biết dỗ người khác như thế.”

“Lát nữa em còn dỗ anh uống thuốc kiểu này nữa đấy.” Phó Hề chớp chớp mắt, giọng điệu vô cùng chân thành.

Câu nói này lại khiến Vệ Thuật bật cười, chỉ là vừa cười được hai tiếng, đầu óc liền choáng váng, anh chỉ đành lắc đầu: “Anh không ngờ là mình cười hai tiếng cũng thấy chóng mặt đấy.”

Phó Hề nghe vậy liền vội vàng nói: “Anh mau ra sofa nằm một lát đi.”

Nhưng Vệ Thuật lại không đi.

Phó Hề đặt chiếc túi đang xách trong tay lên tủ giày cạnh hiên nhà, sau đó mở ra, lấy từ bên trong ra một đôi bao chân dùng một lần, rõ ràng là chuẩn bị thay vào.

Vệ Thuật nhìn chằm chằm vào thứ trong tay cô, hỏi: “Cái gì thế này?”

“Bao chân dùng một lần, anh mau đi nằm đi, em mang xong sẽ qua liền.” Phó Hề nói một cách tự nhiên.

Vệ Thuật giật lấy chiếc bao chân trong tay cô, ban đầu anh định thẳng tay ném xuống đất, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sạch sẽ, trong veo của Phó Hề, anh bỗng thở dài một tiếng.

Phó Hề nhỏ giọng hỏi: “Sao thế anh?”

Đôi đồng tử đen láy như mực của Vệ Thuật nhìn thẳng vào mặt cô, cuối cùng anh vẫn dịu giọng hỏi: “Phó Hề, em có thích màu xanh lá cây không?”

Phó Hề không ngờ anh lại đột nhiên hỏi một câu hỏi có vẻ chẳng liên quan gì như vậy.

Nhưng cô vẫn gật đầu, cô thực sự thích màu xanh lá cây, một màu xanh tràn đầy sức sống và dạt dào.

Có lẽ con người ta càng thiếu cái gì thì lại càng muốn theo đuổi cái đó.

Cô vừa dứt lời, khóe môi Vệ Thuật liền nhếch lên một độ cong hướng lên trên, sau đó anh mở cánh cửa tủ bên cạnh ra, từ bên trong lấy ra một đôi dép đi trong nhà.

Vệ Thuật khom lưng đặt đôi dép xuống bên chân cô, Phó Hề không khỏi trợn to hai mắt.

Sau đó cô cúi đầu nhìn đôi dép này, đó là một đôi dép lông xù màu xanh lá cây nhạt, trên mỗi chiếc dép đều có một đôi tai thỏ màu xanh lá cây nhạt, trông mới đáng yêu làm sao.

“May mà anh mua đúng màu em thích.”

Vệ Thuật nghiêng đầu, khi nói câu này, yết hầu khẽ chuyển động.

Hàng mi của Phó Hề khẽ run lên, cuối cùng cô nhẹ nhàng cởi giày của mình ra, xỏ vào đôi dép này.

“Cảm ơn anh,” Giọng Phó Hề rất nhỏ, nhưng cô vẫn không nhịn được mà hỏi: “Anh mua từ lúc nào thế?”

Rõ ràng cô chưa từng đến nhà anh bao giờ, vậy mà anh lại chuẩn bị sẵn dép đi trong nhà cho cô từ trước.

Vệ Thuật hạ mi mắt, khóe môi khẽ cong lên: “Anh chỉ cảm thấy, rồi sẽ có một ngày em đến đây thôi.”

Chỉ là chính anh cũng không ngờ tới, ngày này lại đến nhanh như vậy.

Vừa nói, Vệ Thuật vừa nắm tay cô, chuẩn bị dắt cô vào phòng khách.

Phó Hề vội vàng xách chiếc túi lớn vừa mang tới theo, bên trong căng phồng, nhìn qua có vẻ như đựng không ít đồ.

Quả nhiên khi đến phòng khách, Phó Hề liền bảo anh ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa.

Phòng khách nhà anh thực sự rất lớn, lớn đến mức chiếc sofa còn dài hơn nhiều so với sofa của những gia đình bình thường, cảm giác từ đầu này đến đầu kia đủ cho hai người nằm dọc thoải mái.

Chất liệu da thật màu đen lại càng toát lên vẻ thâm trầm kín đáo nhưng đắt giá.

Lần này Vệ Thuật rất nghe lời, anh ngồi xuống sofa, ngửa đầu tựa vào lưng ghế.

Những người ít khi đổ bệnh như anh, một khi đã ốm thì ngược lại sẽ chuyển biến nặng hơn người bình thường rất nhiều, mang lại một cảm giác suy sụp giống như “bệnh đến như núi lở”.

Phó Hề lấy thuốc mua từ tiệm thuốc ra trước.

Cô đặc biệt mua cả miếng dán hạ sốt, bóc một miếng ra định dán lên trán cho Vệ Thuật.

Nhưng Vệ Thuật liếc nhìn một cái, cằn nhằn: “Cái này chẳng phải là loại dành cho trẻ con dán sao?”

“Miếng dán hạ sốt cho người lớn đấy, em mua cho anh là loại của người lớn mà.” Phó Hề nghiêm túc giải thích.

Không đợi Vệ Thuật nói thêm, cô trực tiếp giữ lấy trán anh, dán chuẩn xác miếng dán hạ sốt lên đó.

Quả nhiên, vì cảm giác mát lạnh thấu xương ập đến trong thoáng chốc, cơ thể Vệ Thuật vô thức khẽ rùng mình một cái.

Phó Hề thấy vậy liền mỉm cười: “Như thế này có phải rất dễ chịu không?”

“Ừ.” Vệ Thuật khẽ nhắm mắt, “Sau khi dán lên đúng là đã đỡ hơn lúc nãy nhiều rồi.”

Phó Hề thấy anh nhắm mắt, bèn đánh bạo ngắm nghía anh. Lông mi của Vệ Thuật thật sự rất dài, đặc biệt là khi rủ xuống như lúc này, trông giống như hai chiếc quạt nhỏ dày rậm che khuất ngay phía trên mi mắt dưới.

Còn sống mũi của anh cũng thật sự rất cao thẳng, tạo nên một đường nét lập thể rõ ràng cho khuôn mặt.

Ngay khi Phó Hề đang nhìn đến ngẩn người, Vệ Thuật đột nhiên khẽ động mi mắt rồi mở mắt ra, ánh mắt hai người chạm nhau, hành động nhìn trộm của cô liền bị bắt quả tang ngay tại trận.

“Nhìn trộm anh à?” Giọng nói lười biếng của Vệ Thuật vang lên.

Phó Hề lập tức quay người đi: “Em đi rót chút thuốc cho anh.”

Lần này Vệ Thuật không ngăn cô lại.

Phó Hề rót thuốc cho anh, chất lỏng màu cam nằm trong chiếc ly thủy tinh trong suốt, sau khi bưng qua cô liền nói: “Thuốc hạ sốt này không chỉ có hiệu quả tốt mà còn chẳng đắng một chút nào, ngọt ngọt nữa kìa.”

“Bây giờ mấy đứa nhỏ không thích uống thuốc uống cái này cũng hoàn toàn không có vấn đề gì.”

Cô cứ ngỡ anh không muốn uống thuốc là vì sợ đắng.

Cho nên lúc đến tiệm thuốc mua, Phó Hề còn đặc biệt hỏi nhân viên cửa hàng xem loại thuốc hạ sốt nào không đắng. Người ta đã nhiệt tình tiến cử loại này.

Sau khi Phó Hề đưa ly thuốc cho anh liền hỏi: “Nước nhà anh để ở đâu vậy?”

“Để anh đi lấy.” Vệ Thuật định đứng dậy.

Phó Hề lại ấn anh ngồi xuống: “Anh cứ nói cho em, em đi lấy cho.”

Vệ Thuật chỉ tay về phía căn bếp không xa: “Trong tủ lạnh có đấy.” /Ai uống thuốc với nước lạnh hẻ (-)_(-)/

Phó Hề đi qua đó, chiếc tủ lạnh nằm ở vị trí dễ thấy nhất trong bếp, lại còn là loại hai cánh vừa to vừa rộng. Cô mở bên ngăn mát ra, đồ đạc bên trong rất ít, cơ bản đều là nước và một ít sữa, gần như không có bất kỳ nguyên liệu nấu ăn nào.

Nhưng cũng dễ hiểu thôi, chắc là anh không nấu cơm ở nhà.

Phó Hề lấy một chai nước khoáng rồi đi ra, sau khi quay lại bên sofa, cô vặn mở nắp chai rồi mới đưa cho anh.

Vệ Thuật nhìn cảnh này, khóe môi lại khẽ nhếch lên, rất tự nhiên đón lấy chai nước.

Uống hai ngụm xong, anh vặn chặt nắp chai lại.

Ngay sau đó, anh ném chai nước lên chiếc bàn trà phía trước. Chỉ là tuy anh ném trúng mục tiêu, nhưng thân chai lại tròn trịa nên cứ thế lăn một mạch trên bàn trà rồi rơi xuống đất.

Phó Hề bất lực mỉm cười: “Anh cứ đưa cho em là được rồi, tự dưng ném làm gì cơ chứ.”

Cô đang định bước tới để nhặt chai nước khoáng lên.

Vệ Thuật lại túm lấy cổ tay cô, một vòng nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Anh hơi dùng lực một chút, Phó Hề lập tức ngã nhào xuống, ngồi trực tiếp lên đùi anh.

Phó Hề kinh ngạc nhìn anh.

Vệ Thuật không nói một lời nào mà dán chặt ánh mắt vào cô, ánh mắt sâu thẳm, có những cảm xúc cuộn trào đang bị đè nén dưới đáy đôi đồng tử đen láy ấy.

Phó Hề bị anh nhìn đến mức có chút không tự nhiên, cô không nhịn được mà quay đầu đi chỗ khác, chỉ là mái tóc dài vốn được vén sau tai của cô lại xõa xuống, che đi một chút góc nghiêng khuôn mặt cô.

Cô không đưa tay vén tóc ra sau, nhưng Vệ Thuật lại giơ tay lên.

Những ngón tay thon dài mang theo nhiệt độ cơ thể không bình thường nhẹ nhàng vén lấy mái tóc đen nhánh của cô. Cô có một mái tóc đen và dày rậm, chắc là hiếm khi uốn nhuộm nên chất tóc trông đặc biệt tốt.

Ban đầu anh chỉ định vén tóc ra sau tai cho cô, nhưng khoảnh khắc này lại đột ngột đổi ý.

Các ngón tay của Vệ Thuật vê một lọn tóc của cô, lười biếng nghịch ngợm giữa các đầu ngón tay. Anh chưa bao giờ chạm vào tóc của một cô gái như thế này, nhưng lúc này trông anh cứ như bị nghiện vậy.

Mãi cho đến khi vừa nghịch tóc vừa thong thả hỏi: “Câu hỏi lúc nãy em vẫn chưa trả lời anh đâu đấy.”

“Câu hỏi gì cơ?” Phó Hề ngẩn ra.

Vệ Thuật thong dong vuốt ve phần đuôi tóc dài của cô: “Lúc nãy chẳng phải em đang nhìn trộm anh sao?”

Phó Hề lập tức phủ nhận: “Không phải nhìn trộm.”

Cô nhìn anh, vô tội chớp chớp mắt: “Là nhìn một cách đường đường chính chính.”

Quả nhiên Vệ Thuật lại bị câu nói này chọc cười. Cô rõ ràng sở hữu một gương mặt trông đặc biệt ngoan ngoãn, nhưng lần nào cũng có thể nói ra những lời lý ngay khí hùng như vậy.

“Tiếc quá.” Vệ Thuật thong thả bồi thêm một câu.

Phó Hề quả nhiên trúng kế, gặng hỏi: “Tiếc cái gì cơ?”

“Tiếc là bây giờ không hôn được.” Vệ Thuật nhướng mày, trong giọng nói khàn khàn mang theo vẻ nuối tiếc.

Thật là vô liêm sỉ!

Phó Hề cũng bị sự lý ngay khí hùng của anh làm cho chấn động.

Vệ Thuật vỗ nhẹ vào phần thắt lưng sau của cô, nói với giọng điệu không chút cảm xúc: “Hay là em vẫn nên cách xa anh một chút đi, kẻo lại bị lây bệnh.”

Anh vẫn phân biệt rõ ràng được tình hình, dù rằng ở gần như thế này cũng đã có khả năng lây bệnh rồi.

Nhưng anh vẫn kiềm chế được.

Không đến mức thực sự mất kiểm soát mà hôn lên.

Phó Hề vội vàng đứng dậy khỏi đùi anh, cô xách chiếc túi trên bàn trà lên và nói: “Anh qua đây ăn chút gì đi.”

“Em mua đồ ăn cho anh à?” Vệ Thuật đứng dậy.

Bàn ăn nằm ở phía đối diện không xa, đi vài bước là đã đến bên cạnh chiếc bàn tròn.

Phó Hề mở túi ra, cẩn thận lấy từ bên trong ra một chiếc cặp lồng giữ nhiệt màu trắng, lúc này cô mới sực nhớ ra và hỏi: “Nhà anh có bát đũa chứ?”

“Chờ đấy.” Lần này Vệ Thuật không để cô đi lấy mà tự mình đứng dậy.

Chỉ nghe thấy Phó Hề nói ở phía sau: “Lấy một chiếc bát nhỏ và một chiếc bát lớn có thể đựng canh nhé.”

Rất nhanh sau đó Vệ Thuật quay lại, anh cầm theo một chiếc bát lớn đựng canh, hai chiếc bát nhỏ và cả hai đôi đũa nữa.

Lúc này Phó Hề đã lấy đồ bên trong cặp lồng giữ nhiệt ra, bên trong là một chiếc hộp chia ngăn, nắp hộp được đậy rất chặt, không hề bị rỉ ra một chút nào.

Đợi đến khi cô mở ra, Vệ Thuật liếc nhìn một cái rồi đột nhiên nói: “Em đến quán mì của nhà lão Dương à?”

Hộp vừa mở ra, mùi nước dùng đậm đà và tươi ngon liền bay tới. Cho dù Vệ Thuật vì phát sốt mà chiếc mũi không được nhạy bén cho lắm thì cũng đã ngửi ra được mùi vị nước dùng quen thuộc kia.

“Đúng vậy, chẳng phải anh thích ăn mì nhà này sao. Em nghĩ anh bị sốt chắc chắn sẽ không có khẩu vị, nên đã đến mua cho anh một phần mì tam tiên. Nhưng anh yên tâm, em đã dặn ông chủ là không bỏ hải sản rồi.”

Phó Hề hiếm khi nói nhiều như vậy, nhưng lúc này khuôn miệng nhỏ nhắn lại nghiêm túc nói một tràng dài.

Vệ Thuật cười một tiếng: “Người thích ăn mì nhà họ là bà nội anh, anh từ nhỏ đã đi ăn cùng bà thôi.”

Phó Hề thấy biểu cảm trên gương mặt anh dịu dàng như vậy, không nhịn được hỏi: “Anh được bà nội nuôi lớn sao?”

“Em nhìn ra được à?” Vệ Thuật một tay chống cằm hỏi vặn lại.

Phó Hề gật đầu: “Lúc anh nhắc đến bà nội, trông anh không giống ngày thường chút nào.”

“Có lẽ là vì bà là người duy nhất trong nhà thiên vị anh.” Vệ Thuật rất thản nhiên thừa nhận.

Anh trai anh lớn hơn anh năm tuổi, lúc anh chào đời chính là khoảng thời gian mối quan hệ của bố mẹ tốt đẹp, Lý Mục Vân rất để tâm đến anh trai anh, không chỉ tự mình giữ bên cạnh nuôi dưỡng, mà còn quan tâm đến từng chân tơ kẽ tóc.

Ngay cả bố anh cũng vậy, đối với đứa con đầu lòng lúc nào ông cũng hết lòng hết dạ.

Chỉ là về sau, tình trạng hôn nhân của hai người đột ngột lao dốc, vài lần suýt chút nữa đã đến mức ly hôn.

Nhưng ngặt nỗi đúng vào lúc này, Lý Mục Vân lại mang thai lần nữa.

Vệ Thuật không phải là một đứa trẻ được sinh ra trong sự mong đợi, nhưng sau khi anh chào đời, bố mẹ dường như đã đạt được một sự cân bằng kỳ lạ, không còn tranh cãi nhiều về chuyện ly hôn nữa.

Dù sao thì hai bên vốn dĩ kết hôn là vì lợi ích gia tộc, việc sinh được hai đứa con trai giúp Lý Mục Vân càng thêm vững vàng, cũng giúp bà hạ quyết tâm rằng mình tuyệt đối sẽ không nhường lại danh hiệu Vệ phu nhân cho những thứ rẻ rúng bên ngoài kia.

Chỉ có các con trai của bà mới có thể trở thành người thừa kế của gia tộc này.

Thế nhưng, sự nuôi dưỡng của Lý Mục Vân đối với Vệ Thuật rõ ràng là không bằng anh trai anh. Cuối cùng, vì bà nội nhìn không nổi nữa nên đã đón Vệ Thuật về để tự mình nuôi nấng.

Ở Vệ gia, anh trai anh là con trưởng, lại càng là cháu đích tôn, ngay cả khi ông nội còn sống cũng coi trọng anh trai anh hơn. Duy chỉ có bà nội là dành cho anh sự thiên vị vô cùng rõ ràng và trắng trợn.

Cho nên khi bà nội đổ bệnh phải nhập viện, anh mới không một chút do dự mà chọn ở lại trong nước.

Nước Mỹ thực sự quá xa xôi, anh rất sợ có chuyện gì xảy ra thì mình sẽ không kịp quay về.

Anh không muốn để lại một nỗi tiếc nuối suốt đời như vậy.

Phó Hề đột nhiên đưa tay đặt lên mu bàn tay còn lại đang để trên bàn ăn của anh, cô nhìn anh một cách nghiêm túc: “Vệ Thuật, anh tốt như vậy, có rất nhiều, rất nhiều người thích anh đấy.”

Anh là nhân vật phong vân trong khuôn viên trường Đại học Giang, là con cưng của trơid trong mắt tất cả mọi người.

Có biết bao nhiêu người ngước nhìn anh, đương nhiên cũng có rất nhiều người thích anh.

Vệ Thuật nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười: “Nhưng anh không cần.” Không rõ đó là lời mỉa mai hay là tự giễu.

“Anh chỉ cần người anh để tâm là được.”

Bên bàn ăn rơi vào im lặng, Phó Hề khẽ cúi đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Cuối cùng Vệ Thuật chủ động giơ tay lên, đổ hết mì và nước dùng trong cặp lồng giữ nhiệt vào chiếc bát lớn, đầy ắp một bát. Nước dùng đậm đà hòa quyện với những sợi mì có độ dày vừa phải trông vô cùng kích thích vị giác.

Phó Hề lúc này mới hoàn hồn, vội vàng nói: “Để em làm cho.”

Nhưng Vệ Thuật đã gắp đầy một bát nhỏ đặt trước mặt cô: “Em ăn cùng anh đi.”

Lần này Phó Hề không từ chối nữa.

Khi hai người ăn cơm, cả hai đều không nói chuyện nhiều.

Đợi sau khi ăn xong, Vệ Thuật thẳng tay vứt chỗ đồ thừa vào thùng rác.

Phó Hề đợi anh đi ra liền bước tới nói: “Hay là anh vào phòng ngủ một lát đi, anh vừa uống thuốc lại vừa ăn xong, đoán chừng rất nhanh sẽ đổ mồ hôi thôi.”

Thông thường sau khi phát sốt mà đổ mồ hôi thì sẽ hạ sốt rất nhanh.

Vệ Thuật đứng trước mặt cô, từ trên cao cúi xuống nhìn cô, một lúc lâu sau mới kéo dài giọng điệu: “Em ngủ cùng anh đi.”

Lời yêu cầu của anh vô cùng lý ngay khí hùng.

Phó Hề theo bản năng nói: “Em đâu có mang theo quần áo đâu, ngủ thế nào được.”

Thứ phản ứng nhanh hơn cả não bộ của Phó Hề chính là nụ cười trên gương mặt Vệ Thuật. Đầu tiên nụ cười ấy lóe lên từ đáy mắt, tiếp ngay sau đó là khóe môi nhếch lên, lần này không phải là kiểu cười mỉm nữa, mà là một tràng cười lớn được giải phóng hoàn toàn sau khi đã nhịn đến mức không chịu nổi. Vì cười quá mạnh, anh liền ho khan dữ dội hai tiếng.

Ban đầu Phó Hề vẫn rất xót xa khi thấy anh bị bệnh.

Nhưng nhìn thấy điệu bộ cười một cách phóng túng đầy sảng khoái này của anh, cô lại lạnh lùng lườm anh.

Vệ Thuật khom lưng, hướng tầm mắt đối diện thẳng vào mắt cô, trong ánh mắt mang theo chút ý xin lỗi: “Xin lỗi nhé, e là hôm nay anh phải làm em thất vọng rồi.”

“Vệ Thuật.”

Phó Hề rốt cuộc không nhịn được nữa, lớn tiếng quát để ngăn anh lại.

Dù cô là một người có tính cách nhạt nhòa đến đâu thì cũng có lúc đỏ mặt vì mất kiểm soát. Gương mặt nhỏ nhắn của cô khẽ ửng hồng: “Ý em nói là ngủ thôi, không phải là kiểu ‘ngủ’ kia.”

“Hay là đợi thêm vài ngày nữa nhé, được không?” Giọng của Vệ Thuật vô cùng ôn nhu.

Nhưng lọt vào tai Phó Hề thì lại thành ra đầy vẻ xấu xa. Cô nhìn chằm chằm vào anh, cuối cùng mới lên tiếng: “Anh rõ ràng là cố ý đúng không.”

Cố ý làm cô phát cáu lên.

Thực ra Vệ Thuật cũng biết bản thân mình xấu tính. Rõ ràng đối với những người khác anh chưa bao giờ như vậy, ngay cả khi ở cạnh nhóm người Hạ Mộc Dương, anh cũng không lộ ra cái tính xấu này.

Chẳng hiểu sao cứ ở bên cô là anh lại thích trêu chọc cô đến thế.

Nhìn ngắm gương mặt nhỏ nhắn lúc nào cũng ngoan ngoãn và yên tĩnh này, dù là vì lời nói của anh mà thẹn thùng đỏ mặt, hay là vì giận dỗi đến mức đỏ gay cả mặt tai, anh đều có một cảm giác sảng khoái không sao tả xiết.

Bởi vì tất cả những điều này đều là do anh mang đến cho cô.

Và cũng chỉ có anh mới có thể khiến cô trở nên như vậy.

*

Cuối cùng Phó Hề vẫn ở lại.

Khi Vệ Thuật cầm một bộ đồ ngủ đưa qua, cô mới nhận ra mình vẫn còn đánh giá thấp sự chuẩn bị của anh. Hóa ra không phải chỉ có mỗi chuyện cô mua áo choàng tắm cho anh, mà anh cũng đã mua cho cô rất nhiều thứ tương tự như vậy.

Chỉ là khi bước vào phòng tắm, nhìn thấy cả một bộ nội y màu trắng nhạt xếp gọn gàng bên trong bộ đồ ngủ, cô vẫn bị làm cho chấn động.

Phó Hề nhìn chính mình trong gương, hít một hơi thật sâu.

Cô liên tục tự trấn an tâm lý trong lòng: Chẳng phải chỉ là một bộ đồ lót thôi sao, anh cũng đâu phải chưa từng thấy qua cô, có cái gì mà phải xấu hổ cơ chứ.

Thế nhưng, dù đã tự an ủi như vậy, Phó Hề vẫn đột ngột úp bộ đồ ngủ lên mặt mình, trong lòng giống như một chiếc nồi áp suất đang bốc khói và không ngừng gào thét điên cuồng.

Lúc cô tắm rửa xong xuôi bước ra ngoài thì Vệ Thuật đang tựa vào đầu giường.

Anh cũng đã thay một bộ đồ ngủ khác, đang yên lặng nằm đó gửi tin nhắn điện thoại.

“Em sấy tóc chưa?” Vệ Thuật nghiêng đầu nhìn cô rồi hỏi.

Phó Hề gật gật đầu, trong phòng tắm có sẵn máy sấy tóc nên cô tiện miệng nói: “Cái máy sấy tóc này của anh dùng khá là thích đấy, loáng một cái là sấy khô rồi.”

Vệ Thuật vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh mình.

Phó Hề vòng qua phía bên kia rồi bước lên giường.

Phải thừa nhận rằng chiếc giường này thật sự rất khác biệt so với chiếc giường của Phó Hề. Giường của cô chỉ rộng một mét rưỡi, hai người nằm lên đó là rất dễ chạm vào nhau.

Còn chiếc giường này chắc chắn chính là kiểu “giường lớn kingsize” huyền thoại mà các tổng tài bá đạo hay nằm ngủ.

Cô nằm lên thử cảm nhận một chút, oa, thực sự rất mềm mại và dễ chịu.

Sau đó Phó Hề lại không nhịn được mà cảm thán: Chiếc đệm giường của cô chỉ có giá vài trăm tệ, không hiểu sao trước đây Vệ Thuật có thể ngủ nổi ở bên đó nhỉ?

Thấy cô nằm xuống bên cạnh, Vệ Thuật liền đặt điện thoại xuống. Nhìn điệu bộ dịch tới dịch lui của cô, dường như cô đang thử nghiệm chất lượng của tấm đệm giường vậy.

“Dễ chịu không?” Vệ Thuật nhẹ nhàng hỏi.

Phó Hề: “Dạ, dễ chịu, thực sự rất dễ chịu.”

Cô nói một cách rất nghiêm túc, nhưng trong lời nói lại không mang theo một chút thèm muốn hay ghen tị nào.

Vệ Thuật vỗ vỗ vào khoảng trống ở giữa hai người, trêu: “Em tính nuôi cá ở khoảng trống này đấy à?” =))

Sự hài hước đột ngột này của anh thực sự cũng đã làm cho Phó Hề bật cười.

Nhưng vừa nói xong, Vệ Thuật lại bất ngờ đổi giọng: “Mà thôi, em cứ nằm ở bên đó đi.”

Dù sao thì anh vẫn đang phát sốt, cô nằm cách xa anh một chút cũng tốt.

Kết quả là Phó Hề lại nhích người về phía anh, rất nhanh sau đó bờ vai của cô đã chạm vào ngón tay anh, cô nhỏ giọng nói: “Em không để tâm đâu.”

Ý cô là cô không để tâm đến chuyện anh đang bị sốt.

“Thế lây bệnh cho em thì sao bây giờ?” Giọng điệu của Vệ Thuật có chút lười biếng.

Suy cho cùng thì anh vẫn đang sốt, lại vừa uống thuốc và ăn xong, đến lúc này thực ra anh đã có chút gượng ép bản thân để chống cự lại cơn buồn ngủ rồi.

Phó Hề cũng nghe ra được sự mệt mỏi trong giọng nói của anh, cô nói khẽ: “Anh mau ngủ đi.

“Còn em?” Anh vẫn hỏi cố.

Mặc dù lúc này mới vừa qua chín giờ tối một chút, vẫn chưa đến giờ đi ngủ bình thường của Phó Hề.

Cô nói: “Đợi anh ngủ rồi, em có thể chơi điện thoại một lát.”

Cũng tốt.

Trước khi ngủ thiếp đi, Vệ Thuật vẫn cố gượng hỏi một câu: “Ngày mai mấy giờ em đi làm?”

“Bảy giờ sáng.”

May mà lần này anh thực sự đã ngủ say, nằm yên tĩnh trên giường. Phó Hề khẽ ngẩng đầu nhìn gương mặt lúc ngủ của anh, tận sâu trong lòng cô không nhịn được đang định thở dài một tiếng.

Đột nhiên, điện thoại của cô lóe sáng.

Tống Quân: 【 Phó Hề, dạo này anh sẽ đến thành phố Giang Xuyên một chuyến, anh nhớ nhà em ở ngay gần thành phố Giang Xuyên đúng không. 】

Tống Quân: 【 Anh có thể đến thăm em không? 】

Phó Hề nhìn hai dòng tin nhắn này.

Cuối cùng, cô vẫn như cũ chẳng phản hồi lại lời nào.

Cô tắt màn hình điện thoại, lặng lẽ nằm bên cạnh Vệ Thuật.

Lòng bàn tay anh vừa vặn để ngay bên cạnh, cuối cùng tay cô vẫn nhích lại gần sát bên tay anh.

*

Sáng ngày thứ hai.

Hai người gần như thức dậy cùng một lúc. Vệ Thuật vừa tỉnh giấc liền cảm thấy cả người tinh thần sảng khoái, hoàn toàn không còn phát sốt nữa.

“Anh có muốn ngủ thêm một lát nữa không?” Phó Hề hỏi.

Lúc này mới chỉ hơn sáu giờ một chút.

Vệ Thuật lại lắc đầu: “Không cần đâu, anh khỏe rồi, còn phải về trường nộp bổ sung giấy xin phép nghỉ học nữa.”

Vì bị bệnh nên anh đã bỏ lỡ mất mấy tiết học, phải quay về trường bổ sung giấy xin nghỉ đưa cho giảng viên, nếu không sẽ bị tính là cúp học.

Phó Hề không nói gì thêm.

Sau khi hai người thu dọn xong xuôi liền đi ra ngoài.

“Đi ăn chút gì lót dạ trước nhé?” Sau khi lên xe, Vệ Thuật quay đầu hỏi.

Phó Hề lắc đầu: “Không cần đâu, em phải đến cửa hàng chuẩn bị một chút trước, lát nữa em ăn ở nhà ăn bên cạnh là được rồi.”

Vệ Thuật không nói thêm gì nữa, dù sao thì thẻ sinh viên của anh cũng đang ở chỗ cô.

Mấy ngày nay cô đúng là ngày nào cũng ăn cơm đúng giờ.

Đến khi tới cổng trường, Phó Hề vội vàng nói: “Hay là anh cứ dừng xe ở đây đi, để em tự đi bộ vào.”

“Tầm này làm gì có ai đâu.” Vệ Thuật vô cảm nói.

Phó Hề thấy anh như vậy thì không nói gì thêm nữa.

Tuy nhiên, cuối cùng anh vẫn dừng xe ở một nơi hơi khuất một chút để Phó Hề xuống xe. Cô chỉ vội vã nói một câu tạm biệt liền nhanh chóng đóng cửa xe rồi chạy biến đi mất.

Vệ Thuật ngồi ở ghế lái, qua kính chắn gió phía trước nhìn theo bóng lưng của cô.

Chạy nhanh đến thế cơ à.

Bị người khác bắt gặp đi cùng anh thì làm sao chứ?

Mất mặt lắm à?

Buổi tối, Phó Hề liền nhận được tin nhắn từ Vệ Thuật.

Shu: 【 Tan làm có qua đây không? 】

Phó Hề: 【 Đi đâu cơ? 】

Shu: 【 Đến phòng thí nghiệm này, vừa vặn có thứ muốn đưa cho em. 】

Vừa nghe đến phòng thí nghiệm, Phó Hề lập tức nhắn lại một chữ “Được”.

Hôm nay cô vẫn tan làm lúc sáu giờ, đợi đến khi tan làm, cô đặc biệt ghé vào cửa hàng tiện lợi mua một đống đồ ăn vặt, nhờ Hứa Tuệ Tuệ quét mã thanh toán giúp mình.

Hứa Tuệ Tuệ vẫn không hiểu hỏi: “Cậu mua nhiều đồ thế này làm gì vậy?”

“Để ăn mà.” Phó Hề tiện miệng đáp.

Khi cô đến phòng thí nghiệm, tất cả mọi người đều có mặt đông đủ. Lúc cô gõ cửa bước vào, những người khác đều đã nhìn quen thành tự nhiên rồi.

Thiệu Thanh Minh còn cười nói: “Phó Hề đến rồi kìa.”

Vệ Thuật chủ động bước tới, chỉ là mắt anh nhìn vào chiếc túi lớn mà cô đang xách trong tay.

Lần này cô không hề gọi món gì cả.

“Mua cho các anh đấy.” Phó Hề chủ động đưa cho anh.

Khóe môi Vệ Thuật nhếch lên, cười nhạt: “Ồ, mua cho anh à.”

Anh đặc biệt bỏ đi chữ “các”, Phó Hề liền nghe ra ngay.

Đúng thật là hẹp hòi mà.

Sau khi cô đi vào trong, cô lại giống như lần trước lặng lẽ ngồi một bên, cũng không nói năng gì, ngoan ngoãn nhìn bọn họ thử nghiệm. Chỉ còn hai ngày nữa là đến cuộc thi rồi, đây chính là cơ hội thử nghiệm cuối cùng của bọn họ.

Thiệu Thanh Minh hôm qua sở dĩ vội vàng tìm Vệ Thuật như vậy cũng là vì cuộc thi đã cận kề.

Lúc kết thúc, sau khi bọn họ trò chuyện xong xuôi thì mới nhận ra Phó Hề vẫn đang ngồi ở đó, hoàn toàn không làm phiền đến bọn họ một chút nào.

Hứa Nham chủ động lên tiếng: “Phó Hề, buổi chạy thử này của bọn anh khá là nhàm chán đúng không.”

“Không có đâu, rất thú vị mà,” cô nói, “em rất thích xem.”

Lúc cô đứng dậy, vừa vặn đảo mắt nhìn thấy trên chiếc bàn dài bên cạnh có đặt một tờ bảng biểu.

Ánh mắt Phó Hề dán vào đó, hồi lâu vẫn không dời đi.

“Đây là danh sách tham gia cuộc thi lần này,” Vệ Thuật bước đến bên cạnh khi thấy cô cứ chăm chú nhìn vào đó.

Đại học Giang vì là đội chủ nhà nên được xếp ở vị trí số một.

Ngay phía dưới chính là đội của Thanh Hoa, danh sách thành viên trong đội hiện lên mồn một:

【 Tống Quân, Chu Chấn Hào, Tăng Khải, La Tử Phàm 】

Thiệu Thanh Minh đứng bên cạnh lên tiếng: “Phó Hề, nếu em có hứng thú thì cuộc thi lần này nhớ đến xem nhé.”

Hứa Nham vỗ mạnh vào lưng cậu ta một cái: “Cái này còn cần mày phải nói à.”

Phó Hề chỉ mỉm cười nhẹ, chứ không nhận lời.

Cô vốn tưởng rằng lần này lại chuẩn bị đi ăn cơm cùng bọn họ, thế nhưng Vệ Thuật lại chỉ dắt cô rời đi, chứ không hề mang theo ba “bóng đèn điện” kia đi cùng.

Khi xuống đến dưới lầu, anh vốn định đi lấy xe, nhưng rồi lại đột nhiên dừng bước.

“Phó Hề, cuộc thi lần này em có muốn đến xem không?” Ánh mắt Vệ Thuật tỏ ra bình thản, dường như đang cố hết sức dùng một giọng điệu bình tĩnh để hỏi.

Phó Hề lại ném ngược câu hỏi này về cho anh: “Anh có muốn em đi không?”

Vệ Thuật nhìn thẳng vào cô, không một chút do dự: “Phó Hề, anh muốn em đến.”

Vừa nói, anh vừa từ trong túi lấy ra một tấm vé vào cửa, đây là vị trí mà anh đã đặc biệt chuẩn bị trước cho cô.

Khi Phó Hề cúi đầu nhìn tấm vé anh đưa tới, cô cảm thấy bản thân mình đáng lẽ ra phải từ chối mới đúng.

Thế nhưng cuối cùng, cô vẫn giơ tay ra nhận lấy.

Giọng nói trong trẻo của Vệ Thuật vang lên: “Anh sẽ đợi em.”

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading