[ĐT] 26

Chương 26 : Giữa âm thanh náo nhiệt huyên náo của dòng người, họ đang hôn nhau.

Phó Hề cuối cùng vẫn quyết định xin nghỉ trọn vẹn một ngày vào hôm diễn ra trận đấu.

Chỉ là khi cô đề cập chuyện này với ông chủ, đối phương lập tức từ chối ngay: “Không được, hôm đó trường học rất bận, sao cháu có thể xin nghỉ chứ.”

Hôm thi đấu không chỉ có các thí sinh ngoài trường mà còn có rất nhiều khán giả đến tham dự.

Tuy nhà thi đấu nơi diễn ra trận chiến không gần cửa hàng tiện lợi cho lắm, nhưng khi mọi người đến nhà ăn dùng bữa thì sẽ ghé qua mua đồ.

Có thể thấy trước được rằng ngày hôm đó chắc chắn sẽ vô cùng bận rộn.

“Ông chủ, nếu chú đồng ý cho cháu nghỉ, tháng này cháu có thể bớt đi một ngày nghỉ phép, hơn nữa tiền lương của ngày xin nghỉ chú cũng có thể trừ đi.” Phó Hề nghiêm túc nói.

Cô đã hứa với Vệ Thuật là sẽ đến tham gia, nên đã hạ quyết tâm là phải xin nghỉ bằng được.

Vốn dĩ mỗi tháng họ có hai ngày nghỉ phép, nhưng bắt đầu từ tháng này đã được đổi thành bốn ngày. Mỗi thứ Bảy hoặc Chủ Nhật sẽ luân phiên nghỉ, nói về chuyện này thì còn phải cảm ơn Hứa Tuệ Tuệ.

Cô ấy vô tình phát hiện ra siêu thị ở một cơ sở khác của trường cũng đang tuyển dụng.

Trong tình trạng mức lương tương đương nhau, bên kia lại được nghỉ tới bốn ngày.

Thế là Hứa Tuệ Tuệ liền góp ý với ông chủ, yêu cầu cũng phải cho nghỉ bốn ngày, nếu không thì phải bù lại hai ngày tiền lương.

Ban đầu ông chủ còn không thèm đếm xỉa đến, nào ngờ Hứa Tuệ Tuệ lại bảo, nếu ông chủ không thèm quan tâm thì cô ấy sẽ sang siêu thị bên kia làm việc, dù sao chút tiền lương ít ỏi này thì làm ở đâu mà chẳng như nhau.

Ông chủ vạn lần không ngờ tới, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà bản thân lại bị nhân viên trong tiệm liên tục đe dọa hai lần.

Ông ta đương nhiên cho rằng chuyện này là do Phó Hề giật dây.

Lúc này nghe thấy những lời đó, ông chủ tức nghẹn họng: “Cháu còn có mặt mũi mà nói chuyện nghỉ phép à, nếu không phải cháu đứng sau cổ vũ Hứa Tuệ Tuệ, con bé đó có dám làm mình làm mẩy đòi tôi cho nghỉ bốn ngày mỗi tháng không.”

Phó Hề bỗng cảm thấy thật buồn cười, thản nhiên nói: “Ông chủ, thứ nhất cháu không hề cổ vũ Hứa Tuệ Tuệ. Thứ hai, cô ấy là vì nhìn thấy điều kiện tuyển dụng của người khác nên mới đến đòi quyền lợi nghỉ ngơi tương ứng với chú.”

“Hơn nữa, nếu chú cảm thấy không thể chấp nhận được, đáng lẽ chú cũng sẽ không đồng ý với yêu cầu của cô ấy chứ.”

Đầu óc cô lúc nào cũng tỉnh táo và có tư duy logic sắc bén, hoàn toàn không bị ông chủ thao túng tâm lý.

“Lần xin nghỉ này rất quan trọng đối với cháu, vì vậy cháu bắt buộc phải nghỉ.” Phó Hề thẳng thắn nói.

Nếu cần thiết, cô thà từ chức chứ nhất định phải xin nghỉ bằng được.

May mà cuối cùng ông chủ vẫn đồng ý.

Hai ngày này tuy Phó Hề không đến phòng thí nghiệm làm phiền Vệ Thuật nữa, nhưng cô vẫn gửi WeChat cho anh, dù sao thứ Sáu đã là trận chung kết rồi.

Vừa vặn hai ngày này Thôi Tư Ninh đều về sớm.

Phó Hề chủ động gõ cửa phòng cô ấy: “Có muốn đi ăn cơm cùng nhau không?”

Lần trước cô đi xem phim với Vệ Thuật, chiếc áo khoác mặc trên người chính là mượn của Thôi Tư Ninh, chiếc áo da đó chắc là đắt tiền lắm, cô luôn muốn cảm ơn Thôi Tư Ninh.

Nhưng đối phương rõ ràng là bận rộn hơn cô rất nhiều.

Căn nhà này, chính là nơi dừng chân lưu trú ngắn ngủi và thi thoảng của cô ấy.

“Được chứ.” Thôi Tư Ninh lập tức đồng ý ngay.

Cả hai bắt taxi đến một trung tâm thương mại gần đó, chính là nơi lần trước cô và Vệ Thuật đã cùng đến.

Sau khi ăn xong, Phó Hề liền đề nghị xuống lầu đi dạo một chút, Thôi Tư Ninh nhìn cô: “Em muốn mua đồ à?”

“Muốn mua một bộ quần áo ạ.” Phó Hề thật ra không có quá nhiều quần áo.

Thôi Tư Ninh lập tức quay đầu lại: “Lại đi hẹn hò hả?”

“Không phải hẹn hò.” Phó Hề giải thích: “Là anh ấy sắp tham gia một trận đấu, em muốn đi xem.”

Thôi Tư Ninh nghe xong liền bật cười: “Quả nhiên là sinh viên trường Đại học Giang nha.”

Thế là trên suốt dọc đường đi, Thôi Tư Ninh bắt đầu hỏi dồn dập về những chi tiết hai người quen biết và ở bên nhau như thế nào.

Phó Hề thuận miệng nói: “Bọn em quen nhau ở Đại học Giang thôi.”

“Hả? Hết rồi à?” Thôi Tư Ninh kinh ngạc, cô ấy hỏi tiếp: “Cậu ấy trông thế nào?”

Vừa hỏi xong, cô ấy liền lầm bầm: “Nếu mà trông không đẹp trai là chị không đồng ý mối hôn sự này đâu nhé.”

Phó Hề nghiêm túc nghĩ ngợi một lát: “Đẹp trai lắm, đặc biệt đẹp trai ạ.”

Thôi Tư Ninh nghe vậy càng thêm kinh ngạc: “Thật sao?”

“Vâng.” Phó Hề khẽ nhếch khóe môi: “Anh ấy là chàng trai đẹp trai nhất em từng gặp.”

“Trời đất ơi, đến em mà cũng khen đẹp trai thì chị thật sự rất muốn gặp thử xem sao đấy.”

Phó Hề gật đầu: “Nếu có cơ hội chị gặp được anh ấy, sẽ biết em không hề nói quá chút nào.”

Thực ra Phó Hề từ nhỏ đến lớn không có mấy bạn bè, cô và Thôi Tư Ninh chỉ là quan hệ bạn cùng phòng thuê chung nhà, nhưng cô lại bằng lòng mở lòng và qua lại thân thiết với Thôi Tư Ninh, có lẽ vì bản thân cô cũng muốn sống cởi mở, thả lỏng hơn một chút.

Buổi tối trở về, Phó Hề vẫn không nhịn được mà gửi WeChat cho Vệ Thuật.

Phó Hề: 【 Ngày mai thi đấu cố lên nhé, đừng căng thẳng. 】

Shu: 【 [Hình ảnh] 】

Phó Hề thấy anh gửi qua một bức ảnh, nhấn vào mới phát hiện ra đó lại là một bản thảo viết tay bài phát biểu khi nhận giải.

Cô còn chưa kịp hết kinh ngạc, Vệ Thuật lại gửi thêm một tin nhắn nữa.

Shu: 【 Cũng bình thường, điều anh quan tâm hơn là lúc lên nhận giải nên nói cái gì thôi. 】

Phó Hề: 【 … 】

Phó Hề nhận ra anh hoàn toàn khác xa so với những gì cô từng tưởng tượng trước đây. Trông có vẻ lạnh lùng, xa cách nhưng thực chất trong xương tủy lại có phần ngông cuồng và kiêu ngạo đến thế.

Tuy nhiên, thực lực của anh hoàn toàn xứng đáng với sự kiêu ngạo này.

Phó Hề: 【 Vậy chúc anh thành công trước nhé. 】

Shu: 【 Cho nên phần thưởng của em dành cho anh là gì? 】

Phần thưởng của cô?

Phó Hề nhìn chằm chằm vào hai chữ “phần thưởng” này, trong đầu không tự chủ được mà lướt qua những hình ảnh không thể miêu tả chi tiết, đột nhiên có cảm giác cổ họng hơi khô khốc.

Phó Hề: 【 Anh muốn cái gì? 】

Shu: 【 Từ bây giờ bắt đầu nghĩ kỹ đi nhé. 】

Vốn tưởng chủ đề này sẽ dừng lại ở đây, nào ngờ cuối cùng Vệ Thuật lại gửi thêm một tin nhắn thoại qua.

Cũng không biết tại sao, Phó Hề chần chừ mãi không chịu nhấn mở tin nhắn thoại này. Cô luôn cảm thấy sau khi mở ra sẽ nghe thấy những lời nói có chút quá phận nào đó. Nhưng cuối cùng, cô vẫn nhấn mở.

Giọng nói lành lạnh, trong trẻo của anh vang lên, mang theo vài phần trầm thấp đầy quyến rũ và mê hoặc: “Em thừa biết phần thưởng anh muốn nhất là gì mà.”

Đến hôm thứ Sáu, trận đấu bắt đầu vào lúc hai giờ chiều.

Chưa đến một giờ, Phó Hề đã đến trường. Hôm nay cô không đạp xe mà bắt taxi để đi.

Kết quả khi đến cổng trường, cô phát hiện hôm nay bảo vệ kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt, có lẽ vì trong trường đang có hoạt động lớn diễn ra nên phải rà soát kỹ.

Trước cổng trường còn có không ít sinh viên Đại học Giang mặc áo khoác tình nguyện viên màu đỏ vô cùng nổi bật.

Khi có những chiếc xe buýt lớn chạy từ cổng trường vào, đó là xe đưa đón các thí sinh tham gia thi đấu. Để đảm bảo các thí sinh đến tham gia đúng giờ, ban tổ chức còn đặc biệt chuẩn bị xe riêng cho giải đấu.

Chỉ nhìn vào quy mô này thôi là đã có thể cảm nhận được đẳng cấp của giải đấu lần này lớn đến mức nào.

Khi đến bên ngoài nhà thi đấu, liền nhìn thấy một tấm biển quảng cáo giải đấu khổng lồ dựng ngay trước cửa, vô cùng bắt mắt. Kéo dài từ cổng trường cho đến tận các cột đèn đường dẫn tới nhà thi đấu tổng hợp đều treo đầy những lá cờ tuyên truyền cho trận đấu lần này.

Còn chưa đầy một tiếng nữa là trận đấu bắt đầu.

Các thí sinh đến từ khắp nơi trên cả nước chắc hẳn đều đã có mặt tại hội trường để chuẩn bị.

Còn khán giả đến xem phần lớn là sinh viên trường Đại học Giang, thậm chí Phó Hề còn nhìn thấy có người dắt theo cả trẻ con đến xem thi đấu.

Bước vào bên trong nhà thi đấu, Phó Hề mới phát hiện nơi này đã hoàn toàn khác biệt so với lần trước cô tới.

Sân cầu lông ở chính giữa ban đầu giờ đã biến thành sàn thi đấu chính, phía sau còn dựng một sân khấu lớn, lát nữa các lãnh đạo phát biểu và lễ trao giải cuối cùng chắc là đều sẽ diễn ra ở đó.

Điều quan trọng nhất là trên sân khấu có một màn hình lớn dài mười mấy mét.

Lúc này tuy trận đấu chưa bắt đầu nhưng màn hình lớn đang phát video quảng bá trước trận đấu.

Chỗ ngồi của Phó Hề ở hàng rất phía trước, cơ bản là hàng đầu tiên gần với sân đấu nhất. Những người xung quanh hai bên vẫn chưa đến, cô liền chủ động ngồi xuống trước.

Một lát sau, phía sau có vài người đi tới.

Có người thậm chí còn mang theo cả loại ống kính máy ảnh siêu dài trông vô cùng hầm hố.

“Năm nay cái giải đấu này đúng là đổi đời rồi, làm hoành tráng sang xịn mịn thế không biết.” Một cô gái đeo kính lên tiếng cảm thán.

Còn cô gái đang cầm chiếc ống kính máy ảnh siêu dài ở bên cạnh thì đang loay hoay lắp tripod, cô ấy vừa lắp vừa nói: “Tớ cũng vạn lần không ngờ tới, cái máu đu idol này của tớ lại có ngày được dùng vào những chỗ như thế này.”

“Nếu không phải vì cậu biết chụp ảnh, vị trí ngày hôm nay làm sao đến lượt tụi mình dễ dàng có được chứ.” Cô gái tóc đuôi ngựa cười hì hì nói.

Cô gái chụp ảnh tặc lưỡi hai tiếng: “Còn ai vào đây nữa, Trưởng ban Bạch của chúng ta sợ nam thần của nàng bị chụp dìm hàng, nên mới đặc biệt đến nhờ vả tớ, bảo lúc đó nhất định phải chụp cho Vệ Thuật những bức ảnh thật đẹp đấy.”

Nghe thấy cái tên Vệ Thuật, trong lòng Phó Hề bỗng thắt lại một cách vô cớ.

Rõ ràng cô chỉ đang ngồi yên lặng tại chỗ, nhưng tai lại bất giác lắng nghe cuộc đối thoại của họ.

Trước đây cô chưa từng như vậy, chưa bao giờ đi nghe lén người khác trò chuyện cả.

“Cái người tên Vệ Thuật kia đường nét gương mặt hoàn hảo như tượng tạc ấy, cho dù là một con cún đi qua chụp cho cậu ấy thì cũng chẳng thể nào dìm hàng nổi đâu.”

Cô gái tóc đuôi ngựa nói chuyện có một sự hài hước rất riêng.

Cô gái đang loay hoay chỉnh ống kính bỗng ngẩng phắt đầu lên: “Tớ cảnh cáo cậu nhé, đừng có coi thường trình độ chụp ảnh của hội fan girl đu bám thần tượng tụi tớ. Đợi đến khi ảnh của tớ với ảnh chính thức của ban tổ chức tung ra, tớ sẽ cho cậu biết thế nào là gu thẩm mỹ của một con fan girl chính hiệu.”

Xem ra dưới sự khích bác của cô bạn thân, cô gái chụp ảnh đã chuẩn bị tinh thần để bung hết sức mình làm một trận ra trò.

Phó Hề lắng nghe cuộc trò chuyện đáng yêu của họ, khóe môi khẽ khơi gợi một nụ cười.

Ngay lúc này, điện thoại của cô khẽ rung lên.

Cô vội vàng mở mắt ra, tuy trong lòng đã đoán được là Vệ Thuật gửi tới, nhưng khi thật sự nhìn thấy tin nhắn WeChat của anh, tận sâu trong tim vẫn dâng lên một niềm vui sướng khó tả.

Sự thay đổi cảm xúc nhỏ nhặt và vi diệu này là điều trước đây Phó Hề chưa từng có.

Nó khiến cô cảm thấy vô cùng mới mẻ.

Shu: 【 Đến nhà thi đấu chưa? 】

Phó Hề lập tức trả lời ngay: 【 Em đến rồi. 】

Có vẻ như đối phương cũng đang nhìn chằm chằm vào điện thoại theo thời gian thực, liền lập tức trả lời lại cô.

Shu: 【 Đến phía sau khán đài đi. 】

Sau đó anh gửi qua một vài con số, Phó Hề nhìn không hiểu lắm.

Nhưng ba chữ “đến phía sau khán đài” này thì cô lại hiểu rất rõ.

Cô vốn định hỏi lúc này qua đó có làm phiền họ không, dù sao trận đấu cũng sắp sửa bắt đầu rồi, nhưng rất nhanh cô đã không còn do dự nữa, bởi vì chính anh là người chủ động gửi tin nhắn bảo cô qua đó mà.

Chắc chắn là không làm phiền anh rồi.

Sau khi nghĩ thông suốt, Phó Hề xách túi của mình lên rồi rời đi.

Nhưng cô vừa mới bước đi, ba cô gái kia lập tức tụm năm tụm ba bàn tán xôn xao.

“Các cậu có nhìn thấy cô gái vừa rồi không? Cậu ấy trông xinh đẹp quá đi mất.”

“Tớ đã muốn tám chuyện với các cậu từ nãy rồi, lại sợ các cậu chê tớ nhiều chuyện quá.”

“Trông giống mấy cô nàng idol nữ ấy, à không đúng, mấy cô idol nhỏ mà tớ từng gặp ở buổi ký tặng fan meeting trước đây thật ra còn chẳng tinh tế, sắc sảo bằng cậu ấy đâu.”

Phó Hề hoàn toàn không biết gì về những lời bàn tán này.

Cô bước xuống từ khán đài, đi thẳng về phía khu vực hậu trường phía sau.

Lúc này ở hậu trường có không ít người qua lại, có thí sinh và cũng có những tình nguyện viên bước đi vội vã, mọi người dường như đều đang thực hiện những khâu chuẩn bị cuối cùng cho giải đấu này.

Chỉ là khi đến bên này, Phó Hề mới hiểu ra, những con số mà Vệ Thuật gửi cho cô chính là số phòng của phòng nghỉ ngơi ở hậu trường.

Cô đi dọc theo từng cánh cửa, cuối cùng cũng nhìn thấy một tấm băng rôn màu xanh dương có dòng chữ “Phòng nghỉ của thí sinh Đại học Giang” dán trên cửa.

Phó Hề vội vàng gõ cửa.

Rất nhanh sau đó, cánh cửa được mở ra, bên trong thò ra một bàn tay trắng trẻo, thon dài, mang theo một sức mạnh không thể kháng cự, dứt khoát tóm lấy Phó Hề đang đứng ở cửa và kéo người vào trong.

Phó Hề hoàn toàn không ngờ tới anh lại có thể to gan lớn mật đến mức này.

Trong phòng còn có…

Khi cô bị ép sát vào tấm ván cửa, ánh mắt cô đảo qua một lượt khắp căn phòng, nhận ra không có ai khác.

Trái tim Phó Hề vừa rồi còn treo ngược lên tận cổ họng, vào khoảnh khắc này bỗng nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.

Vệ Thuật lúc này đang đứng ngay trước mặt cô, mái tóc đen có vẻ như đã được chải chuốt, tạo kiểu một cách đặc biệt, những lọn tóc mái rủ trước trán mang theo một cảm giác thiếu niên vô cùng sạch sẽ và gọn gàng.

Nhưng đôi mắt đen dài hẹp kia đang nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.

“Mấy người Thiệu Thanh Minh không có ở đây sao?” Phó Hề theo bản năng hỏi.

Vệ Thuật từ tốn nhướng mày, lúc này mới nói bằng giọng trầm khàn mang chút hờn dỗi: “Vừa vào đã hỏi người khác trước à?”

Phó Hề định giải thích là không phải thế.

Giây tiếp theo.

Vệ Thuật nâng lòng bàn tay khẽ giữ chặt sau gáy cô, dịu dàng nhưng đầy kiên quyết và mạnh mẽ hôn lên môi Phó Hề.

Rõ ràng là câu nói vừa rồi của cô đã khiến anh không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.

Phó Hề sửng sốt mở to mắt.

Cô vốn tưởng mình đến hậu trường trước thềm trận đấu là để gửi tới anh lời cổ vũ chân thành nhất, hy vọng anh có thể giữ tâm thế bình tĩnh, dẫn dắt đội ngũ giành lấy chức vô địch cuối cùng.

Chứ không phải như bây giờ thế này.

Lưng của Phó Hề áp sát vào tấm ván cửa lành lạnh, môi lưỡi từ sớm đã bị sự mạnh mẽ của Vệ Thuật cuốn lấy, quấn quýt không rời, tiếng hôn môi nhớp nháp đầy ám muội không ngừng phóng đại, vang vọng bên tai.

Bên ngoài hành lang, chốc chốc lại vang lên tiếng bước chân chạy vội, còn cả tiếng trò chuyện khi có người đi ngang qua.

Rõ ràng, cánh cửa này cách âm không được tốt cho lắm.

Cô có thể nghe rõ mồn một động tĩnh bên ngoài, vậy thì người ngoài cửa nói không chừng cũng có thể nghe thấy tiếng hôn nhau đầy ám muội này.

Lúc này, từ đằng xa bỗng truyền đến tiếng loa phát thanh, đang mời khán giả nhanh chóng vào chỗ ngồi.

Vào khoảnh khắc này, da đầu Phó Hề đều tê dại đi.

Giữa âm thanh náo nhiệt huyên náo của dòng người, họ đang hôn nhau.

Đến khi Phó Hề được khẽ buông ra, hai người nhìn vào mắt nhau, những đợt sóng tình cảm quen thuộc cuộn trào bên trong, cảm xúc mãnh liệt như sắp tràn ra ngoài khiến Phó Hề không nhịn được mà quay đầu đi chỗ khác.

Giọng cô rất nhẹ: “Còn chưa thi đấu mà anh đã muốn lấy đi phần thưởng rồi sao?”

Một tiếng cười cực kỳ khẽ vang lên bên tai cô, đầu Vệ Thuật lại gần thêm lần nữa, chỉ là lần này khoảng cách với má cô ngày càng thu hẹp, cuối cùng đôi môi mỏng dừng lại bên tai cô.

“Đây đâu phải phần thưởng của anh.”

“Thứ anh muốn, không chỉ dừng lại ở đây.”

Hai câu nói trước sau, anh cố tình dừng lại một lát, cố ý làm cho nhịp tim của Phó Hề trật mất một nhịp rồi tăng tốc điên cuồng.

Trong vài giây ngắn ngủi đó, Phó Hề cảm thấy tim mình sắp quá tải rồi.

Nhưng khi Vệ Thuật một lần nữa cúi đầu hôn lên môi cô, anh khẽ thì thầm hai từ: “Lucky kiss.”

Tiếng tim đập dồn dập như sấm rền, tựa hồ muốn nổ tung hoàn toàn trong lồng ngực cô.

Hóa ra đây mới là cảm giác tim đập quá tải thật sự.

Khi Phó Hề quay trở lại chỗ ngồi của mình, xung quanh đã có khá nhiều người ngồi, vì trận đấu vẫn chưa bắt đầu nên mọi người đều đang trò chuyện với người bên cạnh.

Đủ loại giọng nói đan xen vào nhau, tạo nên một thứ âm thanh vô cùng lớn vang vọng trong nhà thi đấu.

Đầu óc của Phó Hề lại hoàn toàn không ở đây, dường như vẫn còn bị bỏ lại trong phòng nghỉ ở hậu trường.

Khi trận đấu cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.

Người dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu các đội tuyển tham gia thi đấu ngày hôm nay.

Tổng cộng có sáu đội tuyển tham gia trận chung kết lần này, nhưng theo luật thi đấu, đội xếp thứ năm thứ sáu sẽ đấu với nhau, thứ ba thứ tư đấu với nhau, và lượt đấu cuối cùng chính là giữa đội xếp thứ nhất và thứ hai.

Luật chơi rất đơn giản.

Điều quan trọng nhất là lượt đấu cuối cùng chính là hai đội của Đại học Thanh Hoa và Đại học Giang. Các đội được giới thiệu lần lượt tiến ra sân, Đại học Thanh Hoa là đội áp chót tiến ra.

Họ đồng loạt mặc đồng phục thi đấu màu tím.

Phó Hề nhìn từ xa, vẫn nhận ra người đứng đầu tiên chính là Tống Quân, may mà trên khán đài có rất nhiều người, cách ăn mặc hôm nay của cô cũng hoàn toàn khác trước.

Anh chắc là không đến mức nhận ra cô giữa biển người đông đúc thế này đâu.

Khi đội đại diện của Đại học Giang sân cuối cùng, ngay khoảnh khắc họ xuất hiện, màn hình lớn tại hiện trường lập tức hướng ống kính chuẩn xác về phía bọn họ.

Trên màn hình lớn rõ ràng có bốn người đang đứng, nhưng gương mặt của người dẫn đầu lại thanh tú và chói mắt đến vậy. Đường nét mi mắt sạch sẽ mà sắc sảo, trên mặt không có chút biểu cảm nào. Khi nhận ra mình xuất hiện trên màn hình lớn, đôi mắt một mí mỏng và dài khẽ nhướng lên. Dù rõ ràng không nhìn vào máy quay, nhưng cái khí chất lạnh lùng, xa cách ấy vẫn truyền tải trọn vẹn đến từng người có mặt tại đây.

Ngay khoảnh khắc đó.

Trong nhà thi đấu bùng nổ những tiếng hét chói tai cùng tiếng hoan hô vang dội.

Không chỉ vì đó là đội đại diện của Đại học Giang, mà còn vì bóng dáng của thiếu niên trước mắt này.

“Aaaa, đẹp trai quá, sao lại có thể đẹp trai đến mức này cơ chứ!” Tiếng hét của các cô gái phía sau vang lên rõ mồn một.

“Cậu chụp kịp không? Cái biểu cảm vừa rồi ấy, cậu chụp được chưa?” Một cô gái tóc ngắn cuống quýt hỏi dồn dập cô bạn đang đứng chụp ảnh ở lối đi bên cạnh.

“Chụp được rồi, chụp được rồi! Mẹ ơi, lần này đúng là xuất thần tác phẩm để đời rồi!”

Phó Hề ngồi giữa đám đông, cô cũng ngước nhìn Vệ Thuật đang đứng trên lễ đài. Lúc này anh vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, mang một vẻ thanh cao dường như đứng ngoài mọi sự sự đời.

Những tiếng hoan hô vang dội khắp nhà thi đấu vì anh vào lúc này, đối với anh mà nói, có vẻ như chẳng đáng bận tâm.

Ngay cả Phó Hề khi nhìn gương mặt lạnh lùng đến cực hạn ấy của anh, cũng nảy sinh một chút hoài nghi.

Nửa tiếng trước, ở phòng nghỉ hậu trường, người đã ép cô vào ván cửa hôn một cách cuồng nhiệt, người kề sát bên tai cô thở dốc nặng nề, liệu có phải là người đàn ông trước mắt này không?

Sự khác biệt một trời một vực như vậy khiến cô có chút ngơ ngác, thẫn thờ.

Đúng lúc này, người dẫn chương trình giới thiệu xong các đội trên sân, chuẩn bị để họ xuống đài chuẩn bị.

Khi đi xuống, bọn họ vừa vặn đi ngang qua lối này.

Lúc đội Đại học Thanh Hoa đi qua, Phó Hề hơi cúi đầu xuống một chút.

Đến khi cô ngẩng mặt lên, đội đại diện Đại học Giang cũng vừa lúc đi tới.

Vệ Thuật vốn đang cúi đầu nói gì đó với Thiệu Thanh Minh, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về hướng của Phó Hề. Gương mặt vốn luôn không có chút biểu cảm nào của anh bỗng chốc khẽ nhếch khóe môi.

Nở một nụ cười dịu nhẹ thoáng qua.

Phó Hề cũng không kìm được mà nở nụ cười đáp lại.

Phía sau cô lại truyền đến tiếng hét chói tai: “Anh ấy cười rồi, anh ấy cười rồi kìa! Anh ấy thật sự đã cười! Cậu có chụp kịp không?!”

“Anh ấy vừa hướng về phía tụi mình cười đấy, may mà tớ nhanh tay chớp thời cơ chụp lại được rồi!”

Giọng nói vui tươi của các cô gái khiến cho bầu không khí trận đấu trở nên thú vị hơn hẳn.

Cũng may, trận đấu nhanh chóng bắt đầu.

Bởi vì trận đấu diễn ra trước là để phân định vị trí thứ năm và thứ sáu, quá trình tiến hành rất nhanh chóng, chưa đầy nửa tiếng đã kết thúc. Tiếp sau đó là trận tranh hạng ba tư, tuy có rất nhiều khán giả vì không phải đội Đại học Giang nên tỏ ra không mấy mặn mà hứng thú.

Nhưng cũng chính vì vậy, khi trên sân có những pha xử lý kỹ thuật xuất sắc, mọi người vẫn vô tư dành tặng những tràng pháo tay tán thưởng.

Cuối cùng, đội đại diện của Đại học Giang và Đại học Thanh Hoa cũng ra sân.

Khoảnh khắc Vệ Thuật xuất hiện, những tiếng cổ vũ, reo hò dậy sóng vang lên liên tiếp không dứt.

Phó Hề lấy điện thoại ra, chụp hai bức ảnh về phía những người trên sân, đáng tiếc khoảng cách hơi xa nên ảnh chụp không được rõ nét cho lắm.

Ngay lúc này, màn hình lớn một lần nữa hướng ống kính chuẩn xác vào Vệ Thuật.

Phó Hề hướng về phía màn hình lớn chụp vài kiểu, có lẽ vì màn hình hiển thị qua camera điện thoại tạo ra những vệt nhiễu sọc có độ hạt.

Nhưng điều này ngược lại lại làm cho gương mặt của anh trông càng thêm có chiều sâu và nghệ thuật.

Trận đấu chính thức bắt đầu, rõ ràng trình độ của hai đội mạnh hơn rất nhiều so với vài đội tuyển trước đó.

Robot của hai bên di chuyển cực kỳ linh hoạt trên sân đấu, cái cảm giác vừa mang tính cơ khí vừa có tốc độ chóng mặt ấy ngay lập tức khiến khán giả bật cười thích thú.

Nhưng rất nhanh sau đó, không ai còn có thể cười nổi nữa.

Nhịp độ chuyển đổi giữa tấn công và phòng thủ diễn ra quá nhanh, phía Đại học Thanh Hoa đã chủ động phát động tấn công trước.

May mắn là nhờ thao tác tay của Vệ Thuật bên phía Đại học Giang, anh đã kịp thời điều chỉnh lại tư thế của robot.

Anh đứng ở rìa sân đấu, gương mặt đeo một chiếc kính bảo hộ trong suốt, trên người mặc chiếc áo gió màu đen – đây chính là đồng phục đội của họ. Toàn bộ phong thái của anh vô cùng thư thái, thả lỏng, cứ như thể lúc này anh không phải đang ở trong một trận thi đấu căng thẳng vậy, giống như anh chỉ đang chơi một trò chơi khiến mình vui vẻ vậy.

Sau khi đợt tấn công của Đại học Thanh Hoa không thành công, Tống Quân – người đang trực tiếp thao tác – nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế.

Nhưng mọi chuyện đã muộn, lần này đến lượt Vệ Thuật phản công.

Trên sân đấu, cỗ máy cơ giáp màu đen đại diện cho Đại học Giang mang theo một tư thế lạnh lùng và kiêu ngạo đến cực điểm, bắt đầu phát động tấn công.

Phía Đại học Thanh Hoa nhanh chóng rút lui.

Thế là Vệ Thuật thừa cơ nhổ tận gốc trạm tiền tiêu của đối phương.

Ngay lập tức, trong hội trường bùng nổ những tiếng hét lớn như sóng gầm biển cuộn. Không giống như hai lượt đấu trước, khán giả lúc này không còn phân biệt giữa đội chủ nhà và đội khách nữa.

Hiện tại trên sân là đội đại diện của Đại học Giang, họ đang đại diện cho danh dự của Đại học Giang

Sự nỗ lực chiến đấu hết mình trên sân đấu lúc này cũng là để giành lấy vinh quang cho Đại học Giang.

Ánh mắt của Phó Hề lại đổ dồn vào gương mặt của Tống Quân. Lúc này hiệp một đã hạ màn, hai bên đang bước vào thời gian thảo luận chiến thuật giữa các thành viên.

Dù khoảng cách khá xa, nhưng Phó Hề vẫn thấy rõ Tống Quân liên tục nói chuyện. Anh nhìn sang các đồng đội xung quanh, miệng mấp máy không ngừng, dù trên mặt vẫn chưa lộ ra quá nhiều cảm xúc.

Phó Hề biết, anh bắt đầu cuống lên rồi, vì cô chưa bao giờ thấy một Tống Quân như thế này bao giờ.

Những sinh viên Đại học Thanh Hoa vốn luôn kiêu ngạo vô cùng, dù phải thi đấu trên sân khách cũng chưa từng biết sợ hãi là gì.

Nhưng sau khi lượt đấu thứ nhất kết thúc, họ đã hiểu rõ một điều: đối thủ mà mình đối mặt lần này hoàn toàn khác biệt so với tất cả những lần trước đây.

Họ không những không thể dễ dàng giành chiến thắng, mà rất có thể sẽ phải ngậm ngùi nuốt lấy một thất bại thảm hại rồi rời đi.

Những thiếu niên vốn dĩ đã vô cùng xuất sắc này, khi đối mặt với một thiên tài thực sự, vẫn sẽ cảm thấy bản thân nhỏ bé đến mức như bị nghiền nát.

Phó Hề lại nhìn về phía Vệ Thuật. Anh vẫn tỏa sáng rực rỡ và thu hút mọi ánh nhìn như thường lệ. Dù chỉ lẳng lặng đứng đó không nói một lời, ánh mắt của tất cả mọi người vẫn không tự chủ được mà tập trung hết lên người anh.

Kết quả cuối cùng không hề nằm ngoài dự đoán.

Vệ Thuật thắng rồi.

Anh dẫn dắt đội đại diện Đại học Giang giành chiến thắng áp đảo với tỷ số 3:0, hoàn toàn khiến đội đại diện Đại học Thanh Hoa phải nhận một thất bại cay đắng.

Theo tiếng thông báo kết quả cuối cùng của người dẫn chương trình, những tiếng hoan hô trên sân lại một lần nữa dậy sóng.

Phó Hề vẫn kiên trì đợi cho đến khi lễ trao giải kết thúc. Dù sao đây cũng là khoảnh khắc Vệ Thuật bước lên lễ đài nhận giải, khi anh đứng cạnh ba người còn lại, vóc dáng rõ ràng là cao hơn họ một cái đầu.

Vào khoảnh khắc vị khách mời trao giải đeo tấm huy chương vàng lên cổ anh, Phó Hề lại hướng về phía anh chụp liên tiếp rất nhiều ảnh.

Hình ảnh thiếu niên hăm hở, hăng hái bước đi trong gió vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn được lưu giữ cố định.

Khi trận đấu kết thúc thì đã hơn sáu giờ tối, bước ra ngoài trời đã tối mịt.

Phó Hề cũng không ngờ rằng mình lại có thể theo dõi một trận đấu say sưa và tràn đầy hứng khởi đến như vậy.

Biết Vệ Thuật sau khi kết thúc trận đấu chắc chắn sẽ rất bận rộn nên cô không đợi anh mà chuẩn bị tự đi về trước.

Nhưng Phó Hề vẫn lấy điện thoại ra, gửi cho Vệ Thuật một tin nhắn WeChat:

Phó Hề: 【 Chúc mừng anh nhé. 】

Sau đó cô còn gửi kèm một bức ảnh chụp khoảnh khắc anh đang đeo chiếc huy chương vàng trên cổ.

Phó Hề: 【 Tiếc là em ngồi xa quá, không chụp được bức nào rõ nét cả. 】

Chỉ là cô vừa mới bước đi được hai bước, điện thoại liền rung lên.

Phó Hề mở ra xem.

Lần này không phải là một dòng tin nhắn chữ, cũng không phải là một đoạn tin nhắn thoại.

Mà là một bức ảnh.

Trong ống kính, Vệ Thuật một tay cầm chiếc huy chương vàng, hơi nghiêng đầu nhìn nó. Gương mặt vốn không có chút biểu cảm nào trong suốt trận đấu của anh lúc này lại khẽ nhếch khóe môi, mang theo một nụ cười dịu nhẹ.

Phó Hề đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu.

Cô biết Vệ Thuật chắc chắn không thích chụp ảnh, vậy mà anh lại chủ động gửi ảnh tự sướng cho cô.

Ngay khi cô vừa mãn nguyện lưu lại bức ảnh này và chuẩn bị rời đi.

Chỉ nghe thấy từ phía sau vang lên một giọng nói mang theo tiếng cười dịu nhẹ: “Cứ thế mà đi à?”

Phó Hề đột ngột quay người lại, cô không biết Vệ Thuật đã xuất hiện ở phía sau mình từ lúc nào, càng không ngờ rằng anh lại đến tìm cô.

Vệ Thuật từ từ bước đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nói: “Xòe tay ra.”

Phó Hề thực sự rất nghe lời, anh vừa dứt lời, cô liền ngoan ngoãn đưa bàn tay ra lơ lửng giữa không trung.

Khi Vệ Thuật đặt tấm huy chương vàng kia vào lòng bàn tay cô, ánh mắt của hai người vào khoảnh khắc này chạm nhau, phân định không rõ ánh mắt của ai đang rực cháy và nồng đượm hơn. Yết hầu của Vệ Thuật khẽ chuyển động, anh không nhanh không chậm mở lời:

“Phó Hề, giữ hộ anh.”

Lời Đồng nói :

Đồ của anh chỉ có vợ anh được giữ thoai

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading