Chương 27 : Vào khoảnh khắc này, nỗi nhớ nhung và khao khát được gặp cô đã đạt đến đỉnh điểm.
Phó Hề cúi đầu nhìn tấm huy chương vàng đặt trong lòng bàn tay. Nơi cô đứng không gần đèn đường, ánh sáng hơi tối, nhưng tấm huy chương vàng trong tay cô lấp lánh kết cấu đặc trưng của kim loại, ngay cả trọng lượng cũng có cảm giác nặng trịch.
“Cái này là do anh nỗ lực như vậy mới giành được à?” Phó Hề ngẩng đầu nhìn anh.
Trong đôi mắt đen của cô mang theo ánh sáng lấp lánh, rõ ràng miệng nói là anh vất vả mới có được, nhưng sự mong đợi nơi đáy mắt lại rõ ràng và không thể che giấu như thế.
Vệ Thuật nhướng mày, thong thả nói: “Đúng vậy, một thứ quan trọng như thế này.”
Phó Hề không ngờ lại nghe thấy bước ngoặt này.
Cô chớp chớp mắt, chẳng phải cô chỉ là khách sáo một chút, đưa đẩy một chút thôi sao.
“Cho nên phải giúp anh bảo quản cho tốt,” Vệ Thuật thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô, bỗng nhiên khẽ cười, không tiếp tục trêu cô nữa.
Phó Hề lúc này mới thở phào một hơi: “Anh cố ý.”
Nhưng cô đã khép lòng bàn tay lại, nắm chặt tấm huy chương vàng trong tay.
“Lát nữa anh có việc khác đúng không?” Phó Hề hỏi.
Vệ Thuật gật đầu: “Hôm nay có một buổi tiệc mừng công, các lãnh đạo trong học viện đều sẽ tham dự, hơn nữa bên tổ chức và nhà tài trợ cũng sẽ có mặt.”
Trận đấu lần này là giải quốc gia, hơn nữa nhà tài trợ lại lớn mạnh nhất từ trước đến nay. Cho nên ra tay rất rộng rãi, đã sớm đặt sẵn nhà hàng ở ngoài trường để tiếp đãi những tuyển thủ đến tham gia lần này, còn có các lãnh đạo và giáo viên của trường Đại học Giang.
Những người khác đã xuất phát rồi, nhưng Vệ Thuật vẫn chưa đi.
Phó Hề nghe vậy liền nói: “Vậy anh mau đi đi, đừng để muộn.”
“Không sao, lát nữa anh tự lái xe qua là được,” Vệ Thuật trầm giọng nói.
Anh nói thẳng: “Anh đưa em về trước nhé.”
Phó Hề lúc này lắc đầu: “Thật sự không cần đâu.”
Nhưng cô vừa dứt lời, Vệ Thuật đã đưa tay nắm lấy tay cô, khiến Phó Hề hoảng hốt vội vàng nhìn sang trái ngó sang phải.
May mà lúc này xung quanh nhà thi đấu không có mấy ai, khán giả đến xem trận đấu đã sớm đi mất dạng, đoán chừng cũng chỉ còn lại một vài nhân viên của nhà thi đấu.
Phó Hề bị Vệ Thuật dắt đi suốt chặng đường, đi đến bãi đậu xe bên phía nhà thi đấu.
Xe của anh đỗ ở đây.
Hai người đi vào bên trong bãi đậu xe ngầm, khi đi đến trước xe của anh, dây thần kinh căng thẳng của Phó Hề rốt cuộc cũng thả lỏng đôi chút.
Nhưng đúng lúc này, một chiếc xe ở cách đó không xa bỗng vang lên tiếng “tít”. Đèn xe theo đó sáng lên, rõ ràng là chủ xe cũng đang đi tới.
Phó Hề ngẩng đầu nhìn một cái, liền thấy Tống Quân đang đi cùng một người phụ nữ trung niên lạ mặt, hai người nói nói cười cười, trông đối phương có vẻ là trưởng bối của anh ta.
Mắt thấy hai bên sắp chạm mặt, Phó Hề đột ngột kéo tay Vệ Thuật, kéo anh trốn ra sau đuôi xe.
May mắn thay đây là một chiếc xe địa hình rất cao, hoàn toàn có thể che khuất hai người bọn họ. Phó Hề cẩn trọng nhìn về phía bên kia, cũng may Tống Quân không nhìn thấy phía bên này mà đã cùng đối phương bước lên chiếc xe đang sáng đèn trước.
Đợi chiếc xe khởi động rồi từ từ rời khỏi bãi đậu xe, Phó Hề lúc này mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng khi tầm mắt cô một lần nữa hướng về phía Vệ Thuật, trái tim vừa mới buông xuống của cô lại đột ngột treo ngược lên.
“Quen biết à?”
Đôi mắt đen của Vệ Thuật khóa chặt lấy gương mặt cô, thong thả nhả ra hai chữ này với tốc độ cực chậm.
Khoảnh khắc này, tim của Phó Hề suýt chút nữa đã nhảy vọt ra khỏi cuống họng.
Phó Hề chớp chớp mắt, giọng nói cũng rất khẽ: “Đó chẳng phải là đối thủ trong trận đấu của anh sao?”
Vệ Thuật: “Tại sao lại không dám để cậu ta nhìn thấy chúng ta?”
Phó Hề im lặng một lát, nhỏ giọng nói: “Em chỉ là không muốn trong trường truyền ra những lời đồn đại không hay về anh thôi.”
“Về chuyện gì?” Hôm nay Vệ Thuật dường như muốn truy hỏi đến cùng.
Phó Hề không biết tại sao anh cứ phải hỏi cho bằng được. Mối quan hệ giữa hai người họ, từ trước đến nay vốn là một bí mật ngầm hiểu, ngay cả trước mặt bạn cùng phòng của anh, hai người cũng chưa từng nói rõ mối quan hệ giữa hai bên là gì.
Vốn dĩ, mối quan hệ của họ nên chỉ giới hạn bên trong căn phòng trọ nhỏ của cô.
Nhưng khi cô vô thức nắm chặt hai tay, lòng bàn tay phải khẽ chạm vào tấm huy chương vàng, còn tay trái thì luôn được Vệ Thuật nắm lấy, tất cả những điều này như đang nhắc nhở cô một cách rõ mười mươi.
Mối quan hệ giữa họ đã sớm không còn chỉ dừng lại ở mức đó nữa rồi.
“Phó Hề, anh chẳng phải đã từng nói với em rồi sao, bất kể gặp nhau ở đâu, đều phải nhớ chào hỏi anh.”
Phó Hề liền lập tức nhỏ giọng phản bác: “Nhưng chúng ta bây giờ đâu chỉ có chào hỏi.”
Từ nãy đến giờ, Vệ Thuật vẫn luôn nắm tay cô.
Vệ Thuật cúi đầu nhìn cô, bỗng nhiên không ép buộc cô nữa, anh chỉ bình thản đứng đó, hàng mi đen khẽ rủ xuống.
“Có phải anh quên nói với em một chuyện rồi không?”
Phó Hề ngước mắt lên nhìn.
“Hôm nay em rất đẹp, người đẹp, mà diện đồ cũng đẹp nữa.”
Giọng nói trong trẻo của Vệ Thuật vang lên không nhanh không chậm, chất giọng như chứa đầy những chiếc móc câu đầy quyến rũ, khiến trái tim cô cứ thế nhấp nhô không yên. Rõ ràng chân vẫn đang đứng yên tại chỗ, nhưng cả người lại có cảm giác như đang giẫm lên những tầng mây mềm mại, bước đi nhẹ bẫng.
Phó Hề quả thực đã đặc biệt sửa soạn để đến xem trận đấu, không chỉ thử uốn tóc xoăn, mà trên đầu còn đội một chiếc mũ nồi màu Maillard, trông giống như một búp bê Tây được phục sức vô cùng tinh tế.
Khi cô còn chưa kịp hoàn hồn, Vệ Thuật đã đưa tay ôm lấy eo cô. Anh dễ dàng xoay người một cái để đổi vị trí cho hai người.
Phó Hề bị ép sát vào thân xe, trong nháy mắt chiếc xe phát ra tiếng còi báo động chói tai, nhưng Vệ Thuật hoàn toàn không thèm bận tâm.
Đôi mắt đen sâu thẳm dài hẹp của anh nhìn cô đăm đắm: “Được họ nhìn thấy ở bên em, là vinh hạnh của anh.”
Câu nói này giống như một tiếng nổ vang lên trong tâm trí Phó Hề.
Cùng lúc đó, Vệ Thuật lại một lần nữa cúi đầu hôn xuống, lần này anh không hề chiếm đoạt một cách mạnh mẽ, mà dùng hết sự dịu dàng để mơn trớn đôi môi cô, dịu dàng đến mức Phó Hề không kìm được mà tự động mở miệng, đầu lưỡi của hai người lúc này mới khẽ khàng quấn quýt lấy nhau.
Bên tai tiếng còi báo động vang lên rền trời, nhưng Phó Hề đã hoàn toàn chìm đắm vào nụ hôn này.
Mềm mại, ngọt ngào, mang theo sự đắm say mãnh liệt.
Vệ Thuật vẫn đưa Phó Hề về trước, sau đó mới vội vã đi đến nhà hàng đã đặt trước.
Bên trong một khách sạn nằm cách trường học không xa, tại một sảnh tiệc khá lớn, nơi đó đang bày ra khoảng bảy tám bàn, lúc này hầu như đều đã ngồi kín chỗ.
Lần này bất kể là tuyển thủ dự thi hay là nhân viên công tác thì đều tới đông đủ. Ngay cả các vị lãnh đạo của Đại học Giang lần này cũng được mời tới tham dự.
Vệ Thuật đến rất muộn, khi anh bước vào từ cửa lớn, không ít người ngẩng đầu nhìn về phía anh, rõ ràng đều nhận ra anh là thành viên của đội tuyển vô địch lần này, dĩ nhiên cũng là vì gương mặt thực sự khiến người ta không thể nào không ấn tượng sâu sắc kia.
“Thuật thần,” Thiệu Thanh Minh đứng dậy vẫy vẫy tay với anh.
Vệ Thuật sải đôi chân dài, bước về phía chiếc bàn tròn của bọn họ, ngoại trừ bốn người tham gia trận đấu của bọn họ ra, ngồi tại chiếc bàn này còn có người của Hội sinh viên trường Đại học Giang.
Lần này họ đứng sau lên kế hoạch cho giải đấu, quả thực đã bỏ ra rất nhiều công sức.
Nên việc có mặt tại buổi tiệc mừng công này là điều hiển nhiên.
Giữa Thiệu Thanh Minh và Hứa Nham vừa vặn chừa ra một chỗ trống, Vệ Thuật kéo chiếc ghế về phía sau một chút rồi trực tiếp ngồi xuống.
“Mày đi đâu thế hả? Muộn thế này mới tới,” Thiệu Thanh Minh giống như một cô vợ nhỏ, truy hỏi hành tung của anh.
Vệ Thuật không thèm bắt lời.
Hứa Nham ngồi bên cạnh bèn mở miệng trước: “Mày quản làm gì, anh trai của chúng ta muốn đi đâu thì đi.”
Vệ Thuật lướt mắt nhìn hai người họ một cái, sự chê bai nơi đáy mắt hiện lên rõ mười mươi, anh thật không biết tại sao cái đám đàn ông này giờ lại cứ nhão nhẹt ra như vậy.
Hạ Mộc Dương cũng thuộc cái kiểu này, chẳng chịu nói tiếng người.
Anh thực sự nên giới thiệu ba người bọn họ quen biết nhau mới phải.
Bạch Gia Hi ngồi đối diện cười nhìn anh, nói một cách vô cùng phóng khoáng: “Vệ Thuật, chúc mừng các cậu giành được huy chương vàng nhé.”
“Cảm ơn,” Vệ Thuật gật đầu.
Bạch Gia Hy trong lòng thực ra có chút bực bội. Hôm nay vốn dĩ cô định ngay khi Vệ Thuật vừa bước xuống lễ đài sẽ tới chúc mừng anh đầu tiên, kết quả vì cô là người phụ trách nên bị nhân viên công tác giữ lại nói vài chuyện khác.
Đến khi thoát thân đi tìm anh thì chỉ thấy bạn cùng phòng của anh, hoàn toàn không thấy bóng dáng anh đâu nữa.
Sau đó đến sảnh tiệc cũng vậy, cô vốn muốn dành chiếc ghế trống bên cạnh mình cho anh, kết quả Thiệu Thanh Minh lại nói trước đám đông rằng vị trí bên cạnh cậu ta là để dành cho Vệ Thuật.
Khi Bạch Gia Hi muốn đổi chỗ ngồi qua đó thì lại bị Hứa Nham chiếm mất vị trí.
Tối nay, cô làm việc gì cũng đều không thuận lợi.
Sau đó, các lãnh đạo và người phụ trách giải đấu cũng đã đến hiện trường. Mặc dù lãnh đạo Đại học Giang có từ chối khéo một chút, nhưng vẫn lên phát biểu ngắn gọn, chủ yếu là chúc mừng các thành viên của các đội tuyển tham gia năm nay.
Đặc biệt còn điểm danh chúc mừng đội quán quân năm nay — đội đại diện của Đại học Giang.
Hiển nhiên việc Đại học Giang có thể áp đảo Đại học Thanh Hoa để giành vị trí đầu bảng đã khiến ban lãnh đạo nhà trường cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt.
May mà lãnh đạo không nói quá nhiều, liền để mọi người ăn ngon uống say.
Rất nhanh sau đó, phục vụ bắt đầu lên món, các thức uống bày trên bàn cũng được mở ra.
Đột nhiên Bạch Gia Hi hỏi: “Mọi người có muốn uống chút rượu để chúc mừng không?”
Thiệu Thanh Minh vô thức liếc nhìn Vệ Thuật một cái.
Nhưng Vệ Thuật không mở miệng, rõ ràng là anh không có ý định uống.
Một nam sinh bên Hội sinh viên ngồi cạnh liền phụ họa: “Hay là khui mấy chai bia đi, uống một chút cho có không khí.”
Lời đã nói đến đây, bia trên bàn liền được mở ra.
Cuối cùng ngoại trừ Vệ Thuật, những người khác đều rót một ít.
Vệ Thuật liếc mắt nhìn, xem như miễn cưỡng đưa ra câu trả lời: “Xin lỗi, uống rượu hại não.”
Những người khác đang cầm ly trong tay: “…”
Bên này Thiệu Thanh Minh nhịn suốt cả một buổi tối, thực sự không nhịn nổi nữa, bèn vớ lấy chiếc điện thoại trên bàn nhắn tin điên cuồng vào nhóm.
Thiệu Thanh Minh: 【 Tao mà nói cái kiểu đó, chắc chắn sẽ bị đám người này lôi ra ngoài đánh cho bẹp đầu mất. 】
Hứa Nham: 【 Biết thế là tốt rồi. 】
Chu Thuấn Vũ: 【 Sao tao cứ cảm thấy tối nay Bạch bộ trưởng có vẻ đến với ý đồ không tốt thế nhỉ? 】
Thiệu Thanh Minh: 【 Đệt mẹ, hóa ra không phải chỉ có mình tao cảm thấy như vậy. 】
Thiệu Thanh Minh: 【 Có phải màng ta muốn chuốc say Thuật thần, rồi nhân cơ hội tỏ tình không đây? 】
Cuối cùng, avatar duy nhất vốn im hơi lặng tiếng bấy lâu nay trong nhóm cũng xuất hiện trong khung trò chuyện.
Shu: 【 Câm mồm 】=))
Thiệu Thanh Minh: 【 Tuân lệnh, tiểu nhân nghe theo. 】
Lần này hai người còn lại cũng không dám nói nhiều nữa, chỉ im lặng bĩu môi.
Ăn cơm được một nửa, các bàn bên cạnh bắt đầu chào hỏi lẫn nhau. Cuối cùng, đội giành huy chương đồng đi qua bên này mời rượu bọn họ, may mà họ đều là sinh viên nên không ép buộc gì, cầm nước ngọt hay cầm rượu đều được.
Người ta ngược lại rất chân thành, chúc mừng bọn họ.
Sau đó sảnh tiệc liền trở nên náo nhiệt, mọi người đi lại lộn xộn để chào hỏi nhau.
Cuối cùng mấy người của Đại học Thanh Hoa cũng cầm ly đi qua, Tống Quân chủ động mỉm cười nói: “Vệ Thuật, chúc mừng các cậu.”
Vệ Thuật chăm chú nhìn cậu ta một cái, hơi nhướng hàng mi dài hẹp lên, vẫn là bộ dạng lạnh lùng như cũ, nhưng anh cũng giơ chiếc ly lên giữa không trung xem như đáp lễ đối phương, sau đó uống một ngụm nước trong ly của mình.
Sinh viên Đại học Thanh Hoa vốn dĩ thường kiêu ngạo, nay đã thua cuộc mà vẫn có thể qua đây chúc mừng, như vậy là đã nể mặt lắm rồi.
Vì vậy không nói chuyện mấy câu, bọn họ liền chuẩn bị quay về bàn của mình.
Vệ Thuật lúc này lại nhìn Tống Quân, vừa cười vừa hỏi: “Có thể hỏi thêm một câu, cậu là người ở đâu không?”
“Tôi là người Khánh Thành,” Tống Quân tuy rằng nghi hoặc nhưng vẫn trả lời, đồng thời cậu ta cũng hỏi ngược lại: “Sao thế, có vấn đề gì à?”
“Không có gì, chỉ là đang nghĩ nơi như thế nào mới có thể nuôi dưỡng ra một người ưu tú như cậu thôi,” Chiếc cằm của Vệ Thuật khẽ căng lên một cách lạnh lùng, nhưng lời thốt ra từ miệng lại có chút bỡn cợt không đứng đắn, khiến những người bên cạnh không khỏi ngạc nhiên đến rớt cả cằm.
Tống Quân lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Lời này nghe thì giống như khen ngợi, nhưng lại có vẻ gì đó rất kháy khỉa, chả ra làm sao.
May mà Vệ Thuật không hỏi thêm gì nữa, Tống Quân liền rời đi cùng những người khác.
Sau khi Vệ Thuật ngồi xuống, trong đầu anh lại nhớ đến dáng vẻ đầy sợ hãi của Phó Hề ở bãi đậu xe khi suýt bị Tống Quân nhìn thấy.
Quê nhà của họ, một người ở Khánh Thành vùng Tây Nam, một người ở trấn Nam Khê vùng Giang Nam, cách xa nhau hàng ngàn dặm, hai con người vốn chẳng liên quan gì đến nhau như thế này, đáng lẽ ra sẽ không quen biết mới phải.
Sau khi ăn xong, nhóm người bên phía Đại học Giang tụ tập lại, nói là muốn đi tăng hai tại một buổi tụ tập KTV.
Vệ Thuật xưa nay vốn không thích, nhưng lần này vì lý do giải đấu, mọi người đã bận rộn lâu như vậy nên anh cũng bị Thiệu Thanh Minh ra sức lôi kéo đi cùng.
Chỉ có mình anh là không uống rượu, vì vậy ba người còn lại đều ngồi xe của anh.
KTV này là một quán bình dân rất bình thường ở gần trường học, về cơ bản toàn là sinh viên Đại học Giang đến ủng hộ.
Họ đã đặt trước phòng lớn nhất từ sớm.
Xe đến bãi đậu xe của KTV rồi dừng lại, Vệ Thuật nhìn thấy cả ba người bọn họ đều đang đeo ba lô.
Anh đột nhiên nói: “Chúng mày đợi một chút, vừa vặn tao có món đồ này đưa cho chúng mày.”
Vệ Thuật từ trong cốp xe lấy ra ba chiếc túi rồi đưa cho họ: “Mỗi đứa một chiếc, trên đó đều có tên của chúng mày đấy, đừng để bị lẫn lộn.”
Thiệu Thanh Minh nhanh tay đón lấy trước, vẫn còn thắc mắc: “Món gì thế?”
Đến khi cậu ta nhìn rõ hàng chữ tiếng Anh trên chiếc túi, liền lập tức thốt lên một câu: “Cái đê mờ.”
Hứa Nham và Chu Thuấn Vũ thấy cậu ta kích động như vậy liền ghé sát lại. Kết quả cả hai người cũng đồng thời sửng sốt.
“Cái này cho tụi tao hả?” Thiệu Thanh Minh không thể tin nổi.
Trong tay cậu ta đang cầm ba chiếc túi, đó là đồng hồ của một thương hiệu nào đó, mẫu cơ bản nhất chắc cũng phải mười hai mươi ngàn tệ (khoảng vài chục triệu VND) một chiếc.
Họ tuy rằng ngày thường không ít lần ăn chực uống chực của Vệ Thuật, nhưng món đồ quý giá như thế này, sao có thể nhận được.
“Không được, cái này đắt quá, tự dưng tặng tụi tao cái này làm gì,” Thiệu Thanh Minh vội vàng lắc đầu.
Vệ Thuật giọng điệu uể oải: “Cứ coi như là quà lưu niệm cho lần đoạt chức vô địch này đi.”
Hứa Nham bên cạnh cũng gật đầu: “Mày dẫn tụi tao giành chức vô địch, như vậy là đã đủ để tô điểm thêm một nét đậm cho bản CV của tụi tao rồi.”
Chu Thuấn Vũ tuy không nói gì, nhưng đầu gật lia lịa như gà mổ thóc.
Vệ Thuật một tay đút túi quần, khẽ mướn hàng mi dài hẹp lên: “Ngày thường không phải chúng mày cứ luôn gọi tao là bố nuôi sao, tặng chúng mày cái này không có ý gì khác, chỉ là muốn kỷ niệm lần vô địch này của chúng ta thôi.”
“Sau này bất kể đi xa đến đâu, hy vọng chúng ta đều không quên tâm nguyện ban đầu.”
“Đậu má, Thuật thần, tao có thể lấy thân báo đáp mày không?” Thiệu Thanh Minh mắt lệ nhạt nhòa.
Hứa Nham giơ một chân lên đá một cái: “Tránh xa Thuật thần của tao ra, mày đi xếp hàng đi, xếp sau tao ấy.”
Chu Thuấn Vũ vội vàng bày tỏ: “Tao không ngại chuyện chúng ta ‘đốt cháy’ mùa đông này đâu.”
“Cút hết dùm đi,” Vệ Thuật thực sự hết kiên nhẫn, anh hất hất cằm ra hiệu cho họ đi lên trước.
Đợi sau khi họ đi rồi, Vệ Thuật đang định đóng cốp xe lại thì lại nhìn thấy một chiếc túi còn sót lại bên trong.
Đây là chiếc túi anh chuẩn bị cho Phó Hề.
Chỉ là món đồ có chút quá đắt tiền, anh vẫn chưa nghĩ kỹ xem nên tặng cô như thế nào.
Hay là gạt cô rằng đây là đồ thủy tinh nhỉ?
Anh khẽ cười một tiếng, cuối cùng đóng cửa xe lại.
Đến khi anh lên lầu bước vào phòng bao, bên trong từ sớm đã chật ních người. Những người trước đó không đi tham gia tiệc mừng công thì lúc này cũng đã tới, người gọi người, cho dù là phòng bao lớn nhất thì lúc này cũng đã ngồi kín cả phòng.
Vệ Thuật vừa bước vào, Thiệu Thanh Minh liền vội vàng nhường chỗ cho anh.
Cái điệu bộ phòng thủ kiên cố như sợ mất chỗ ấy khiến không ít nữ sinh có mặt tại đó tức giận mắng thầm cậu ta là đồ nịnh bợ.
Hiển nhiên là rất nhiều nữ sinh sau đó biết Vệ Thuật sẽ tới nên mới đặc biệt vội vã chạy qua đây.
Trong những quán KTV kiểu này, mọi người cùng chơi trò chơi, uống chút rượu, dưới sự kích thích của chất cồn thì rất dễ quẹt ra những tia lửa mập mờ, vạn nhất nếu thực sự thành công thì sao.
Trai đẹp thì cứ như thịt Đường Tăng vậy, ai mà chẳng muốn nếm thử vài miếng.
Cũng may Vệ Thuật quá lạnh lùng, anh chỉ giữ im lặng ngồi đó, cúi đầu nhìn điện thoại.
Một lát sau, Bạch Gia Hi đột nhiên bước tới, vẫn là bộ dạng vô cùng phóng khoáng: “Ảnh do Hội sinh viên tụi mình chụp cho các cậu đã được chỉnh sửa xong rồi nè, mọi người có muốn xem thử không?”
“Được chứ được chứ, gửi vào nhóm đi,” Thiệu Thanh Minh nói.
Họ vì giải đấu lần này mà đã đặc biệt lập ra một nhóm chat.
Rất nhanh sau đó, điện thoại của vài người xung quanh đều rung lên, chỉ có máy của Vệ Thuật là hoàn toàn im lìm, nhóm của anh từ trước đến nay đều để chế độ ẩn thông báo.
“Đậu má, ai chụp tấm này vậy? Chụp đỉnh thật đấy,” Thiệu Thanh Minh kinh ngạc.
Cậu ta dùng khuỷu tay huých huých vào Vệ Thuật ở bên cạnh: “Thuật thần, mày xem mau, chụp mày trông đẹp trai kinh khủng, đúng là tuyệt phẩm.”
Vệ Thuật vốn dĩ bị cậu ta huých vài cái, đang mất kiên nhẫn định bảo cậu ta tránh xa ra một chút.
Tầm mắt anh khẽ liếc qua, vừa vặn nhìn thấy bức ảnh của chính mình trên điện thoại của Thiệu Thanh Minh.
Trong bức ảnh này, gương mặt anh không hề lạnh lùng vô cảm, mà là đuôi mắt hơi nhếch lên, nơi đáy mắt tràn ngập nụ cười nhàn nhạt. Mặc dù là ảnh chụp lén nhưng lại vô cùng sống động, giống như anh đang nhìn thấy một điều gì đó khiến bản thân cực kỳ vui vẻ vậy.
Vệ Thuật cúi đầu mở WeChat, lưu bức ảnh này từ trong nhóm về máy.
Sau đó anh đứng dậy bước ra khỏi phòng bao, bên trong này quá nhiều người.
Đợi đến trước ô cửa sổ ở tận cùng ngoài hành lang, Vệ Thuật mới dừng bước.
Tiếp đó, anh đem bức ảnh vừa mới lưu kia gửi cho người ở vị trí ghim đầu tiên trên WeChat của mình.
—— Phó Hề
Rất nhanh sau đó, tin nhắn trả lời của Phó Hề đã tới: 【 Đây là anh đang nhìn em mà. 】
Thiếu nữ có lẽ chỉ vô tình muốn nói rằng, đây là bức ảnh chụp lén lúc anh đang nhìn cô.
Thế nhưng câu nói này lại giống như dòng nước ấm áp, in hằn sâu sắc vào trong tim anh.
Đây chính là dáng vẻ của anh khi nhìn cô.
Đến ngay cả chính anh lúc đó có lẽ cũng không nhận ra rằng, biểu cảm của mình hóa ra lại là như thế này.
Đúng lúc này, tiếng sấm rền vang rền rĩ vang lên, có lẽ là vì đã vào đông, thành phố Giang đã rất lâu rồi không có mưa, thế nhưng trận mưa ngày đông này lại giống hệt như mưa mùa hè, vừa vội vã lại vừa dữ dội.
Khi tiếng sấm vang lên, chưa đầy một phút sau, cơn mưa xối xả đã đổ ập xuống.
Phó Hề lúc này đang ở nhà, ngồi bên cạnh bàn học, ngón tay gõ trên bàn phím lạch cạch.
Cô nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, mãnh liệt ở bên ngoài.
Là Thôi Tư Ninh về rồi sao? Không mang theo chìa khóa à?
Phó Hề nghĩ thầm như vậy, rồi đứng dậy đi ra ngoài mở cửa.
Nhưng vì lo lắng người gõ cửa bên ngoài không phải là Thôi Tư Ninh, cô vẫn cẩn thận hỏi thêm một câu: “Ai vậy?”
Cho đến khi bên ngoài truyền vào câu trả lời trầm thấp quen thuộc.
“Anh.”
Phó Hề đột ngột kéo cửa ra, liền nhìn thấy Vệ Thuật đang đứng ở cửa, trên đỉnh đầu anh vẫn còn dính những giọt nước mưa, hiển nhiên là vì xe chỉ có thể đỗ ở bên lề đường, anh đã phải đội mưa chạy một mạch vào trong tòa nhà.
Phó Hề kinh ngạc nhìn anh: “Anh không phải đang tham gia tụ tập sao?”
Nửa tiếng trước, Vệ Thuật còn gửi tin nhắn cho cô, nói là còn phải cùng các bạn học đến quán KTV.
Vệ Thuật khẽ rủ hàng mi nhìn Phó Hề, đôi mắtđen láy như được gột rửa qua màn mưa, anh nói: “Mưa rồi.”
Trận mưa lớn tựa như cõi lòng đang dậy sóng cuộn trào của anh, vào khoảnh khắc này, nỗi nhớ nhung và khao khát được gặp cô đã đạt đến đỉnh điểm.
Phó Hề ngẩn ngơ đứng ở cửa.
Ngón tay cô khẽ siết lại, lồng ngực dường như cũng bị màn mưa ẩm ướt ở bên ngoài làm cho thấm đẫm.
Cô hơi ngửa đầu lên, giọng nói rất khẽ: “Không cần phải đợi trời mưa đâu.”
Không đợi Vệ Thuật kịp lên tiếng, cô đột ngột nhón gót chân, hai tay nâng lấy đôi má của anh, giống như trong lòng đã hạ một quyết tâm nào đó, khẽ nói: “Bởi vì em sẽ luôn đợi anh.”
Nói xong, cô ngẩng đầu hôn lên môi anh, giống như một lời hứa hẹn vô cùng trịnh trọng và nghiêm túc.
Lời Đồng nói :
Khoảng cách đến lúc hai người chọc thủng tờ giấy cửa sổ, chính thức tỏ tình với nhau ngày càng gần rồi.
Thiếu gia: Đừng nói gì đến chuyện chia tay nữa, tôi muốn có một tình yêu ngọt ngào với vợ mình.

Leave a Reply