Chương 29 : “Phó Hề, anh đã đỡ được em rồi.”
Phó Hề nhìn tin nhắn WeChat này, cuối cùng vẫn trả lời thành thật.
【 Cái đó, bà dì của em đến rồi, buổi tối không tiện đâu. 】
Sau đó cô lại nhắn thêm một câu: 【 Với lại hôm nay bạn cùng phòng của em về nữa. 】
Đối phương không trả lời, chắc là đồng ý rồi nhỉ.
Lúc này Phó Hề mới quay lại cửa hàng tiện lợi, cô đúng là đến kỳ kinh nguyệt thật chứ không hề nói dối. Hơn nữa mỗi lần bà dì đến, cô đều bị phản ứng rất dữ dội.
Lần trước cũng vì như vậy nên trên đường đạp xe đi ăn mì mới ngã chỏng vó.
Thế nên buổi tối tan làm, cô dự định sẽ về thẳng nhà nằm nghỉ ngơi.
Kết quả là vừa đến sáu giờ, cô còn chưa kịp thu dọn đồ đạc thì tin nhắn WeChat của Vệ Thuật đã đến trước.
Shu: 【 Anh đợi em ở chỗ cũ. 】
Phó Hề hơi ngẩn người, không phải đã nói rõ là không đến rồi sao?
Dạo gần đây hai người hầu như ngày nào cũng gặp mặt, bất kể cô tan làm lúc sáu giờ hay mười giờ, Vệ Thuật đều sẽ đỗ xe ở một điểm dừng xe tạm thời bên ngoài cổng trường.
Phó Hề sẽ đi qua tìm anh, sau đó hai người cùng nhau về căn nhà thuê nhỏ của cô.
Bây giờ ngày nào anh cũng để sẵn quần áo thay giặt trên xe, đến ngày hôm sau lúc rời đi mới mang theo.
Cho nên phòng của Phó Hề tuy nhỏ thì nhỏ thật, nhưng may mà cũng không có ảnh hưởng gì lớn.
Phó Hề nhìn điện thoại, rồi cũng thu dọn đồ đạc xong xuôi, đi về phía cổng trường.
Trước đây cô đều đạp xe đến đó, nhưng hôm nay trong người không được khỏe, cô không muốn đạp xe nữa, tránh để đến lúc đau đến mức bủn rủn cả chân như lần trước lại bị ngã.
Vì vậy cô mất nhiều thời gian hơn bình thường mới đi bộ qua được.
Chiếc xe địa hình của Vệ Thuật đã đỗ bên lề đường từ sớm, vì trời đã tối, xung quanh lại có không ít xe đang đỗ nên trông nó không quá nổi bật.
Sau khi Phó Hề đi tới, cô kéo cửa ghế phó lái ra rồi trực tiếp lên xe.
Vệ Thuật ngồi ở ghế lái đã đợi rất lâu, thấy cô đi tới liền hỏi: “Hôm nay sao không đạp xe?”
“Không khỏe ạ, không muốn đạp xe.” Giọng của Phó Hề có một sự mệt mỏi, uể oải hiếm thấy.
Vệ Thuật bật đèn trong xe lên, nghiêng đầu nhìn sắc mặt của cô: “Là vì đau bụng hả em?”
“Vâng.” Phó Hề gật đầu.
Vệ Thuật xoay người, đưa tay với lấy chiếc túi ở ghế sau, sau đó lấy từ trong đó ra một cái túi nhỏ, xé bao bì rồi đưa thẳng cho Phó Hề: “Dán vào vị trí bụng dưới bên ngoài áo len đi.”
Phó Hề cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện ra đó là miếng dán giữ nhiệt.
Sau khi cô đưa tay đón lấy, liền kéo khóa áo khoác ngoài xuống, đem miếng dán giữ nhiệt dán vào vùng bụng dưới trên chiếc áo len.
“Lần trước em đạp xe bị ngã, cũng là vì nguyên nhân bà dì đến sao?” Vệ Thuật nghiêng đầu hỏi.
Phó Hề ngẩn ra một lúc, cô không ngờ chuyện đã qua lâu như vậy rồi mà anh vẫn còn nhớ rõ.
“Vâng, khó chịu quá nên không cẩn thận bị ngã ạ.” Phó Hề thành thật trả lời.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Vệ Thuật nhìn cô, giọng nói lạnh lùng trầm thấp lại vang lên trong xe: “Mấy ngày này anh sẽ đến đón em.”
Phó Hề vội vàng giải thích: “Thực ra chỉ có ngày đầu tiên là đau dữ dội thôi ạ.”
Tối qua hai người họ vẫn ở bên nhau, lúc đó bà dì của cô vẫn chưa đến, hôm nay mới phát hiện ra, cũng may cửa hàng tiện lợi cái gì cũng có sẵn nên cô cũng không quá để tâm.
“Buổi tối muốn ăn gì?” Giọng Vệ Thuật lại vang lên.
Chỉ là lần này tiếng nói vang lên cùng lúc với tiếng động cơ, anh vừa nói vừa khởi động xe.
Phó Hề nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi đề nghị: “Hay là đi ăn mì nhé?”
Nhưng nghĩ lại cô lại do dự, hôm nay không phải thứ Sáu.
“Được.” Vệ Thuật cũng không nói gì thêm, im lặng khởi động xe rời đi.
Phó Hề vốn tưởng rằng bọn họ sẽ đến quán mì đó, ngờ đâu chiếc xe càng lái càng xa, nhìn qua thì thấy đã không còn ở xung quanh trường học nữa rồi. Cô nghiêng đầu nhìn ánh đèn neon rực rỡ bên ngoài, chúng nối thành một dải rực rỡ chiếu sáng cả màn đêm thành một vùng đầy màu sắc.
Đến khi xe chạy vào một trung tâm thương mại, dù cho Phó Hề chưa từng đến đây bao giờ thì cô cũng nhận ra nơi này chắc chắn không hề đơn giản.
Bởi vì những cái tên thương hiệu của từng cửa hàng ở tầng một đều đủ để gây choáng ngợp.
Phó Hề tuy chưa từng mua bất kỳ món đồ hiệu xa xỉ nào, nhưng cô cũng không đến mức không nhận ra những thương hiệu như LV hay CHANEL.
“Chúng ta ăn cơm ở đây ạ?” Phó Hề cuối cùng cũng thôi không nhìn ra ngoài cửa xe nữa.
Vệ Thuật thấy cô chủ động bắt chuyện với mình, liền ung dung buông một câu: “Cuối cùng cũng chịu quay đầu lại rồi à?”
Phó Hề ngẩn ra một lúc, bấy giờ mới ý thức được anh đang nói đến việc cô vừa nãy cứ mải nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Em xin lỗi.” Cô chủ động xin lỗi.
Do bãi đỗ xe phía này hơi tắc nên tốc độ xe đang giảm dần.
Anh đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu Phó Hề: “Anh đâu cần em xin lỗi, anh chỉ muốn em nhìn anh thôi.”
Phó Hề bị sự thẳng thắn của anh làm cho có chút luống cuống, không biết phải làm sao.
Có lẽ do khoảng thời gian này hai người ở bên nhau quá thường xuyên, nên sự xa lạ giữa đôi bên đã sớm bị xóa nhòa trong những chuỗi ngày đêm thân mật khăng khít.
Phó Hề chớp chớp mắt: “Tối quá, nhìn không rõ ạ.”
Dứt lời, chiếc đèn nhỏ trên trần xe khẽ tỏa sáng một cách dịu nhẹ, ánh đèn vàng ấm áp đổ xuống người hai người, những đường nét góc cạnh sâu hoắm, lưu loát trên gương mặt Vệ Thuật dưới ánh đèn càng thêm phần sắc nét và lập thể hơn.
Cô tựa lưng vào ghế, đôi mắt sáng ngời chăm chú nhìn anh không biết chán.
Vệ Thuật tìm được chỗ đậu xe trong bãi đỗ ngầm, sau khi đỗ xe xong xuôi mới quay đầu hỏi: “Anh phải xuống dưới mua ít đồ, em đi cùng anh hay là ở lại trên xe?”
Nghĩ đến việc trong người cô không được khỏe,
Vệ Thuật không ép buộc cô phải đi cùng mình.
Phó Hề lại lập tức nói: “Em đi cùng anh, sau khi dán miếng giữ nhiệt xong, em đỡ hơn nhiều rồi ạ.”
“Sau này hãy thường xuyên chuẩn bị sẵn vài miếng trong túi.” Vệ Thuật nhắc nhở.
Hai người xuống xe, Vệ Thuật tự nhiên nắm lấy tay cô.
Vào thang máy, Vệ Thuật ấn nút xuống tầng B1, Phó Hề chưa từng tới nơi này bao giờ nên dĩ nhiên cô không hỏi nhiều.
Khi xuống đến tầng hầm một, bước ra khỏi thang máy, Phó Hề nhìn thấy ngay siêu thị nằm ngay bên cạnh, lúc này cô mới hiểu ra Vệ Thuật đến siêu thị để mua đồ.
Vào trong siêu thị, Phó Hề tùy ý liếc nhìn đồ đạc trên các kệ hàng.
“Cái siêu thị này…” Cô vừa đi vào trong vừa nhìn ngắm các kệ hàng mà cảm thán.
Vệ Thuật đưa tay đẩy một chiếc xe đẩy, thần thái tự nhiên hỏi: “Sao thế?”
Phó Hề: “Nếu ông chủ của em mà biết giá cả của nhà người ta có thể niêm yết đến mức độ này, liệu ông ấy có tự ti không nhỉ?”
Bởi vì vừa bước vào siêu thị, ngay cửa ra vào đã bày biện những loại trái cây tươi ngon nhất của mùa này, trên đó cũng có gắn thẻ giá.
Rõ ràng là Phó Hề không thể nào hiểu nổi, làm sao một hộp đào mật lại có thể niêm yết với mức giá lên tới 998 tệ chứ.
“Em không thích ông chủ cửa hàng tiện lợi à?” Vệ Thuật tùy miệng hỏi.
Phó Hề lộ ra vẻ kinh ngạc: “Ai lại đi thích ông chủ của mình cơ chứ?”
Vệ Thuật nhướng mày: “Anh tạm thời vẫn chưa có ông chủ.”
Phó Hề biết anh đã có giáo viên hướng dẫn và đã tham gia vào nhóm dự án.
Thế là cô tò mò hỏi: “Không phải anh đã có giáo viên hướng dẫn rồi sao?”
Vệ Thuật lơ đãng liếc nhìn kệ hàng bên cạnh, sau đó mới dời tầm mắt trở lại: “Em có biết có một kiểu người gọi là học trò tâm đắc không?”
Phó Hề: “…”
Vừa vặn lúc này ở phía đối diện có một cặp tình nhân cũng đang đẩy xe đi tới, chỉ là cô gái hoàn toàn được ôm trọn trong lòng chàng trai, còn chàng trai thì vừa ôm vừa đẩy xe đi tiếp.
Phó Hề theo bản năng nhìn thêm vài cái, không ngờ lại có thể đẩy xe theo kiểu này được.
“Ngưỡng mộ à?”
Giọng nói trầm thấp bên cạnh gần như vang lên cùng một lúc.
Phó Hề lắc đầu nguầy nguậy, lập tức phủ nhận: “Không có ạ.”
Nào ngờ người bên cạnh liếc nhìn cô một cái rồi bật ra tiếng cười khẽ, giọng nói mang theo chút lười biếng, trêu chọc: “Ừ, là anh ngưỡng mộ đấy.”
Hả?
Ngưỡng mộ kiểu dắt nhau đi đứng như thế sao?
Phó Hề nghĩ ngợi một lát rồi lên tiếng khuyên nhủ: “Nhưng đi đứng kiểu đó dễ bị người ta dòm ngó lắm.”
Anh mà lại là người sợ bị người khác dòm ngó à?
“Thế thì em có thể đứng xa anh thêm chút nữa.” Giọng Vệ Thuật mang theo ý cười đầy ẩn ý.
Phó Hề bấy giờ mới phát hiện ra, hai người càng đi càng xa nhau, đúng là có chút khoảng cách thật.
Thế là cô bèn nép sát vào người anh hơn một chút, chiếc áo khoác ngoài của hai người cọ xát vào nhau, phát ra những tiếng sột soạt khe khẽ.
Vệ Thuật lại liếc mắt nhìn sang.
Cuối cùng, Phó Hề vẫn nhấc tay lên, khẽ khàng khoác lấy cánh tay anh, tiếng quần áo ma sát cũng theo đó mà biến mất.
Ý cười trong đôi mắt đen dài hẹp của Vệ Thuật đong đầy đến mức như sắp tràn ra ngoài.
“Buổi tối ăn lẩu Sukiyaki thế nào?” Hai người đi đến khu thực phẩm, Vệ Thuật đề nghị.
Xung quanh thảy đều là những chiếc tủ kính trong suốt bày biện đủ loại nguyên liệu tươi ngon cao cấp, Phó Hề gật đầu, nhưng vẫn hỏi lại một câu: “Anh biết làm món này sao?”
Nhưng cô liền nói tiếp ngay: “Em có thể lên mạng tra xem làm thế nào.”
Nếu đã nấu cơm thì không thể nào đùn đẩy hết cho một mình anh được.
Vệ Thuật hếch cằm lên: “Hay là bây giờ em tra thử xem nguyên liệu lẩu Sukiyaki gồm những gì đi.”
Thế là Phó Hề mở ứng dụng ra, tùy ý tìm kiếm từ khóa nguyên liệu làm lẩu Sukiyaki, rất nhanh sau đó đã có đủ loại phương pháp chế biến được gợi ý hiện lên.
“Trên này nói điều quan trọng nhất chính là nước sốt lẩu Sukiyaki.” Phó Hề nhìn công thức nấu ăn, nghiêm túc đọc từng chữ một.
Vệ Thuật dời tầm mắt sang lướt nhìn một lượt: “Nước sốt lẩu Sukiyaki ở phía bên kia, chúng ta chọn rau củ ở bên này trước.”
“Nấm, đậu phụ, còn có cả xà lách nữa, nhưng trên này lại bảo có thể tự chọn loại rau mình thích để phối hợp tùy ý.”
Rõ ràng kiểu công thức không mấy định lượng chuẩn xác này khiến Phó Hề hơi đau đầu.
Trong lúc cô còn đang do dự, liền thấy Vệ Thuật trực tiếp lấy mấy loại rau từ trên kệ đồ tươi sống thả vào xe đẩy: “Xong rồi.”
Thế này là xong rồi á??
“Bạn nhỏ ơi, những lúc thế này là phải dứt khoát.” Vệ Thuật nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, trong lòng như có một lớp kem bơ đang chầm chậm tan chảy ra giữa không gian ấm áp này.
Phó Hề đang định bước tiếp, bỗng nghe thấy anh gọi mình như vậy.
Cô bỗng quay ngoắt đầu lại, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào anh một cách vô thức.
Vệ Thuật thấy phản ứng của cô lớn như vậy, biểu cảm vốn lạnh lùng cũng dần có sự thay đổi, nào ngờ lại nghe cô hỏi: “Ngoài em ra, anh còn từng gọi ai như thế nữa không?”
Thật là một chiếc “nồi” lớn đập thẳng vào mặt!
Lại còn là từ trên trời rơi xuống nữa chứ.
Vệ Thuật nửa cười nửa không nhìn cô: “Ngoài em ra, em nghĩ anh còn có thể gọi ai như thế nữa?”
Bầu không khí có chút im lặng một cách vi diệu.
Phó Hề vốn dĩ vì cầm điện thoại tra tài liệu nên đã buông cánh tay đang khoác lấy anh ra.
Khoảnh khắc nghe thấy câu nói này, cô bỗng nhiên lại một lần nữa khoác lấy tay anh.
“Thế thì chỉ có thể có một mình em thôi.” Giọng Phó Hề nhỏ lại, giống như đang khẽ khàng định ước.
Vệ Thuật khẽ cười một tiếng, thong dong nói: “Máu chiếm hữu của em cũng mạnh mẽ gớm nhỉ.”
*
Sau khi hai người mua đồ xong xuôi, Vệ Thuật trực tiếp lái xe đưa cô về nhà mình. Phó Hề cũng không nói gì thêm, suy cho cùng chỗ cô ở tuy tắm rửa thì tạm được, chứ còn nấu cơm thì hoàn toàn bó tay không làm nổi.
Dù cho dạo gần đây Vệ Thuật không ngủ lại nhà, nhưng ngày nào anh cũng về để lấy quần áo thay giặt.
Có lẽ ngày nào cũng có dì giúp việc đến dọn dẹp nên trong nhà vẫn sạch sẽ, không một hạt bụi như cũ.
“Em ra sofa nằm đi, chơi điện thoại một lát cũng được,” Vệ Thuật đem đồ đặt vào nhà bếp. Thấy Phó Hề vậy mà cũng đi theo vào, anh liền hất cằm ra hiệu cho cô ra phòng khách đợi.
Phó Hề hơi ngại ngùng: “Em giúp anh rửa rau nhé.”
Vệ Thuật trực tiếp giơ cả hai tay lên: “Thấy chưa? Anh có tay mà.”
Phó Hề bị hành động này của anh làm cho buồn cười, thế là cũng không cố chấp đòi giúp nữa.
Cô đi tới sofa bên kia ngồi xuống rồi lấy điện thoại ra. Cô vốn không có sở thích giải trí nào đặc biệt, cho nên chơi qua chơi lại một hồi, tính ra lại không bằng ngắm nhìn Vệ Thuật đang bận rộn ra vào trong bếp.
Ban đầu cô cứ ngỡ anh là kiểu đại thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân.
Nhìn dáng vẻ xếp đặt mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp trong bếp của anh lúc này, có vẻ như hoàn toàn khác biệt so với những gì cô từng nghĩ.
Cô cứ thế gục cằm lên thành tựa lưng của sofa, im lặng ngắm nhìn căn bếp.
Chờ đến khi Vệ Thuật rửa xong rau, làm theo các bước trong công thức, sau khi chuẩn bị xong xuôi hết thảy thì chỉ còn lại bước cuối cùng là đun lẩu Sukiyaki, trên đó viết cần khoảng hai mươi phút.
Vì vậy anh liền cài đặt thời gian báo thức.
Lúc bước ra khỏi bếp, anh liền thấy Phó Hề đang lặng im ngắm nhìn về phía này.
“Sao không chơi điện thoại?” Vệ Thuật đi tới.
Phó Hề lắc đầu: “Không có gì hay ho cả ạ.”
Vệ Thuật đột nhiên hỏi: “Có muốn chơi game không?”
Vừa thấy Phó Hề lộ ra vẻ mặt ngơ ngác mơ hồ, anh đã đưa tay mở ngăn kéo bàn trà trước mặt lấy tay cầm chơi game ra, rồi lại bật chiếc tivi màn hình lớn ở phòng khách lên.
“Nếu không biết chơi thì anh dạy em.” Vệ Thuật đưa tay cầm cho Phó Hề.
Phó Hề cũng không quá bận tâm, cô vốn dĩ học hỏi mọi thứ rất nhanh.
Chắc là sẽ sớm quen tay thôi.
Thế nhưng, sau khi chơi liên tục ba ván, cô vẫn chết vừa nhanh vừa lãng xẹt.
Cô quay đầu nhìn Vệ Thuật, rốt cuộc cũng để lộ ra vẻ mông lung không thể hiểu nổi: “Em thế mà lại thực sự không biết chơi thật này…”
Vệ Thuật chậm rãi nhướng mày, yết hầu khẽ chuyển động, rõ ràng là đang nén cười: “Em cũng tự tin gớm nhỉ.”
Tuy nhiên lần này Vệ Thuật không tự mình chơi tiếp nữa mà ở bên cạnh chỉ điểm cho Phó Hề chơi.
Kết quả là cô còn chưa đánh xong con boss nhỏ đầu tiên thì đã bị đánh chết rồi.
Gà quá đi mất!
Cô ngơ ngác nhìn màn hình tivi.
Vệ Thuật không biết rằng cõi lòng cô đang phải chịu một đòn đả kích lớn đến nhường nào, chỉ nhìn thời gian thấy sắp đến lúc liền nói: “Anh vào bếp xem nồi lẩu thế nào đã.”
Sau khi anh vào bếp, Phó Hề lại bắt đầu bấm phím lạch cạch chơi tiếp.
Kết quả, vẫn là mở màn như cũ và ôm hận ra đi một cách thảm hại theo một kiểu khác.
“Ra ăn cơm trước đã.” Vệ Thuật bê nồi lẩu ra, đến cả bát đũa cũng đã chuẩn bị xong xuôi rồi mới qua gọi cô.
Nào ngờ Phó Hề lại bảo: “Một ván nữa thôi, cho em chơi thêm một ván nữa đi mà.”
Vệ Thuật cũng không giục cô.
Bởi vì quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của anh, ván này cô vẫn chết nhanh một cách không mấy bất ngờ.
Lần này Phó Hề chủ động đặt tay cầm chơi game xuống, đi tới bên cạnh bàn ăn.
Sau khi hai người ngồi xuống ăn cơm, Phó Hề không nhịn được liền hỏi: “Sao em lại chết nhanh đến vậy chứ? Rõ ràng là em đều làm theo đúng các bước anh chỉ mà nhỉ?”
“Trong trò chơi thì các bước không phải là điều quan trọng nhất. Giống như trong cùng một trò chơi, ai cũng biết chuỗi chiêu thức liên hoàn mạnh nhất là gì, nhưng thường thì cùng một chuỗi chiêu thức đó, những người khác nhau đánh ra sẽ cho ra hiệu quả khác nhau.”
Phó Hề nghe rất chăm chú, liền hỏi: “Cái này có liên quan đến điều gì?”
Đôi mắt đen sâu thẳm của Vệ Thuật khẽ lướt qua người cô, cuối cùng như thể không đành lòng mà thốt ra hai chữ.
“Thao tác.”
Nói tóm lại, chính là kỹ năng thao tác của cô quá kém.
Thế nhưng Phó Hề không vì vậy mà bị đả kích, lúc ăn cơm cô thậm chí còn tràn đầy hứng khởi hỏi han về các vấn đề liên quan đến việc thao tác như thế nào. Vệ Thuật chỉ đành bất lực ngắt lời: “Hay là em nhận xét một chút về món lẩu Sukiyaki anh làm này đi?”
Phó Hề lúc này mới sực tỉnh, lập tức nếm thử một miếng, sau khi ăn xong liền bày ra vẻ mặt vô cùng chân thành: “Ngon lắm ạ, đây chắc chắn là món lẩu Sukiyaki ngon nhất mà em từng được ăn.”
Vệ Thuật cũng không ngờ tới, kỹ năng diễn xuất của cô vậy mà lại thăng tiến rồi.
Thế nhưng ăn cơm xong, anh vừa mới xếp bát đĩa vào trong máy rửa bát thì đã bị Phó Hề kéo đi bắt đầu chơi game tiếp.
Ván này chơi một mạch đến hơn mười giờ đêm, Thiệu Thanh Minh gọi điện thoại đến hỏi anh về chuyện bài tập nhóm.
Lúc này anh mới nhớ ra, bản thân vẫn còn bài tập này chưa viết.
Phó Hề ở bên cạnh nghe thấy rõ mồn một, lập tức đặt tay cầm chơi game xuống, đợi anh gọi điện thoại xong, cô mới có chút áy náy lên tiếng: “Em xin lỗi, cứ kéo anh chơi game cùng em suốt, làm hại anh bài tập vẫn chưa viết xong.”
“Đã hoàn thành gần xong rồi, chỉ còn lại bước thu dọn cuối cùng thôi, em cứ chơi tiếp đi.”
Lúc vừa nãy lên lầu, Vệ Thuật đã thuận tay xách chiếc túi của mình xuống, bên trong có để máy tính xách tay.
Thế là anh ngồi xuống bên cạnh sofa, Phó Hề ngoan ngoãn ngồi dịch sang một bên.
“Em chơi đi.” Anh liếc mắt nhìn cô một cái, tùy miệng nói.
Phó Hề: “Liệu có làm phiền anh không?”
“Chút âm thanh này mà thôi.” Vệ Thuật cũng không bận tâm.
Thế là hai người, một người bận rộn với bài tập, một người im lặng chơi game, thế mà lại hòa hợp đến một kiểu kỳ lạ.
Mãi cho đến lúc đi ngủ, Phó Hề mới lộ ra một chút cảm giác chưa thỏa mãn.
“Nếu thích thì sau này cứ đến chơi.” Vệ Thuật dỗ dành cô.
Phó Hề lại lắc đầu: “Không được đâu.”
Vệ Thuật kề sát vào môi cô, nhỏ giọng hỏi: “Tại sao không được?”
“Em phải chơi từ từ thôi, không thể một chốc một lát đã chơi đến mức chán ngấy được.”
Nghe thấy lý do này, Vệ Thuật cũng bị cô làm cho buồn cười.
Tuy nhiên, sau khi cô dần dần chìm vào giấc ngủ, Vệ Thuật rũ mắt ngắm nhìn cô, khóe miệng khẽ giãn ra.
Hóa ra lúc cô chơi game cũng giống như một đứa trẻ vậy.
Cho dù là chơi gà đến thế.
Thì cũng rất đáng yêu.
*
Khoảng thời gian này, Phó Hề vậy mà lại sống một cuộc sống “du mục”. Những lúc Thôi Tư Ninh ở nhà, cô sẽ về căn nhà thuê của mình ở; còn những khi Thôi Tư Ninh không ở nhà, cô lại đến nhà Vệ Thuật ở, hai người cùng nhau ăn cơm rồi lại cùng nhau chơi game.
Nếu Thôi Tư Ninh không ở nhà, Vệ Thuật sẽ đến tìm cô.
Có lẽ cuộc sống trôi qua quá đỗi vui vẻ, ngay cả bản thân cô cũng không phát hiện ra, loáng một cái là đã sắp bước sang một năm mới.
Trên bàn ăn, Vệ Thuật hỏi cô Lễ Giáng Sinh định đón như thế nào, cô vẫn còn ngơ ngác: “Giáng Sinh ạ? Chẳng phải là vẫn còn rất nhiều ngày sao.”
“Tuần sau rồi.”
Vệ Thuật thong thả cầm khăn giấy lau khóe miệng.
Được anh nhắc nhở như vậy, Phó Hề mới ý thức được, tuần sau hóa ra đã là Giáng Sinh rồi, thế chẳng phải là tuần sau nữa sẽ là Tết Dương lịch sao.
Vốn dĩ hai ngày lễ này liền sát nhau.
“Em không biết nữa, có thể phải đi làm ạ.” Phó Hề nói.
Vệ Thuật lại hỏi: “Hôm đó có thể xin nghỉ không?”
Phó Hề do dự một lát: “Để em xem thử đã.”
Cũng may Vệ Thuật không tiếp tục truy hỏi gặng thêm, trông anh có vẻ chỉ là tùy miệng hỏi vậy thôi, nhưng Phó Hề lại cảm thấy không hẳn là thế.
Có lẽ, anh đang muốn cùng cô đón ngày lễ này chăng?
Thế nên ngày hôm sau sau khi đi làm, Phó Hề nghĩ ngợi một lát, ngày đó là Lễ Giáng Sinh, tính ra chắc hẳn có rất nhiều học sinh đều sẽ ra ngoài đón lễ.
Trong trường học chắc là sẽ không bận rộn đến vậy, cô có thể thử xin phép ông chủ xem sao.
Chỉ là ông chủ vẫn chưa đến, cô liền bận rộn với công việc trước.
Vừa vặn lúc tính tiền cho một cô gái, đối phương đưa thẻ vạn năng (*) qua, cửa hàng tiện lợi cũng có thể quẹt loại thẻ này, chỉ là sau khi Phó Hề tính tiền xong xuôi cho đối phương, cô gái đó lại quên mất chiếc thẻ vạn năng kia.
(*) 校园一卡通 : Là thẻ sinh viên đa năng ở Trung Quốc. Dùng để: Ra vào ký túc xá; Mượn sách thư viện; Ăn ở căng tin; Thanh toán trong trường.
“Ơ, bạn học ơi, thẻ vạn năng của bạn này.” Phó Hề gọi với theo một tiếng.
Nào ngờ đối phương hoàn toàn lộ ra dáng vẻ mất hồn mất vía, bất kể Phó Hề gọi từ phía sau như thế nào, cô ấy đều không dừng bước lại.
Đợi đến khi Phó Hề gọi Hứa Tuệ Tuệ đến bảo cô ấy trông quầy thu ngân trước, còn bản thân mình đuổi theo ra ngoài thì đối phương đã sớm không thấy tăm hơi đâu nữa rồi.
Phó Hề cúi đầu nhìn thông tin trên chiếc thẻ vạn năng trong tay.
—— Học viện Công nghệ, Ngành Kỹ thuật Y sinh, Chu Di.
Xem ra chỉ còn cách đợi đối phương tự mình tới tìm thôi.
Chuyện sinh viên quên thẻ vạn năng ở cửa hàng tiện lợi xảy ra như cơm bữa, Phó Hề cũng không lấy làm lạ.
Chỉ là đã hai ngày trôi qua, nữ sinh tên Chu Di này vẫn chưa quay lại tìm, đoán chừng chắc là cô ấy đã quên mất mình làm rơi ở đâu, nên dứt khoát đi làm lại thẻ mới rồi.
Nào ngờ buổi chiều hôm đó, Phó Hề vừa mới đi giao xong một đơn hàng ngoài.
Lúc đi ngang qua tòa nhà công nghệ, cô liền nhìn thấy có một nữ sinh đang gọi điện thoại với tâm trạng hết sức kích động. Cũng không biết đầu dây bên kia đã nói những gì, bỗng nhiên cô gái ấy thẳng tay ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất, sau đó còn điên cuồng giẫm mạnh lên điện thoại mấy cái.
Nhưng giẫm được vài cái, cô gái đó dường như lại đột ngột bình tĩnh trở lại.
Cô ấy ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại dưới đất, rồi bỗng chốc bật cười một tiếng.
Phó Hề nhìn sang, bấy giờ mới chú ý tới, nữ sinh này hóa ra chính là cô gái đã bỏ quên chiếc thẻ vạn năng ở cửa hàng.
Vì chiếc thẻ vạn năng hiện không có ở bên người, Phó Hề cũng không biết mình có nên tiến lên phía trước hay không.
Kết quả là cô còn chưa kịp mở lời, đối phương đã quay người lao thẳng vào trong tòa nhà công nghệ.
Phó Hề nhìn chiếc điện thoại nằm trên đất, rồi lại nhìn chiếc túi xách của cô ấy ở cách đó không xa. Do khóa kéo còn chưa kéo hết, chiếc máy tính bên trong túi thậm chí còn lộ ra một góc.
Cô ấy sao lại không cần bất cứ thứ gì, cứ thế mà đi rồi?
Phó Hề còn đang ôm lòng đầy nghi hoặc.
Bỗng nhiên, một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu cô.
Cô ấy không cần bất cứ thứ gì, cứ thế mà đi rồi.
Phó Hề không còn thời gian để bận tâm đến những chuyện khác nữa, cô lập tức lao thẳng vào tòa nhà công nghệ. Lúc này đang là giờ học buổi chiều nên trong tòa nhà không có mấy sinh viên qua lại.
Cô nhìn thấy con số hiển thị của một trong các thang máy đang dừng lại ở tầng 19.
Đó là tầng thượng.
Phó Hề lập tức nhấn nút thang máy, cô thầm hy vọng tất cả chỉ là do bản thân mình nghĩ nhiều quá mà thôi.
Chắc chắn là cô nghĩ nhiều rồi.
Nhưng sau khi cửa thang máy mở ra, cô vẫn không chút do dự mà nhấn vào nút tầng 19.
Khi cô lên đến tầng 19 và đi tới cuối hành lang, cô nhìn thấy cánh cửa dẫn lên sân thượng lúc này đang mở toang, nơi mà đáng lẽ ra phải bị khóa chặt.
Bất kỳ ngôi trường nào cũng sợ sinh viên xảy ra chuyện, mỗi một cánh cửa dẫn lên đây đều phải được khóa kỹ mới đúng.
Nhưng Phó Hề lúc này không rảnh để nghĩ ngợi nhiều đến vậy, cô cũng bước chân đi lên theo.
Cơn cuồng phong ngày đông trên sân thượng gào rít, thổi qua thổi lại. Phó Hề vừa mới bước lên liền cảm thấy những luồng gió tựa như từng lưỡi dao sắc bén không ngừng cứa vào khuôn mặt cô. Mà ngay lúc này, tầm mắt của cô hoàn toàn bị thu hút bởi một bóng người đang ngồi trên mép của sân thượng.
Dưới cơn cuồng phong dữ dội như vậy, bóng người đó dường như có thể bị gió thổi bay xuống bất cứ lúc nào.
Vốn dĩ xung quanh sân thượng cũng có hàng rào chắn và biển cấm lại gần.
Thế nhưng, có bao nhiêu biện pháp đi chăng nữa thì làm sao có thể ngăn cản nổi một người đã thực sự lâm vào bước đường cùng chứ.
“Chu Di.” Phó Hề chầm chậm tiến lại gần, thanh âm rất nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Cô gái đột ngột quay đầu lại, nhìn cô với vẻ không thể tin nổi, sau đó lại đầy mịt mờ hỏi: “Sao cậu lại biết tên tôi?”
Phó Hề khẽ cười một tiếng: “Tôi là Phó Hề, nhân viên thu ngân ở cửa hàng tiện lợi khu Bắc Uyển. Trước đây cậu từng đến cửa hàng mua đồ, nên tôi liền nhớ cậu luôn.”
“Cậu đừng qua đây, cậu đừng có qua đây!” Chu Di thấy cô đang chầm chậm bước tới, liền lớn tiếng hét lên một cách điên cuồng.
Phó Hề đứng im tại chỗ: “Được, tôi không bước qua phía cậu đâu.”
Nói rồi, cô hướng về phía khoảng trống bên cạnh chầm chậm bước tới, cuối cùng cô cũng đi đến rìa sân thượng. Rìa sân thượng là một bề mặt phẳng bằng xi măng, cũng may là người ngồi bên trên vẫn an toàn.
Chỉ cần bản thân cô ấy không tự nhảy xuống thì sẽ không lập tức xảy ra nguy hiểm.
“Tôi có thể ngồi cùng cậu một lát không?” Phó Hề nhẹ nhàng hỏi.
Chu Di không nói lời nào.
Mãi cho đến khi Phó Hề cũng ngồi xuống bên rìa sân thượng, Chu Di bấy giờ mới quay đầu nhìn sang. Cô ấy dường như không thể hiểu nổi, nếu như cô gái trước mắt này đến để khuyên nhủ mình, thì tại sao lại cũng trèo lên ngồi ở rìa sân thượng giống hệt như mình chứ?
Phó Hề thấy cô ấy đang nhìn mình, liền biết cô ấy vẫn chưa hoàn toàn mất đi mọi sự bận tâm đối với thế giới này.
Ít nhất, cô ấy vẫn còn giữ lại một chút lòng hiếu kỳ.
“Hay là, tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé?” Phó Hề lại chậm rãi mở lời.
Lúc này, người ở dưới lầu đã phát hiện ra điều bất thường trên sân thượng. Hai người sống sờ sờ đang ngồi ở rìa tầng thượng, việc họ định làm là gì đã quá rõ ràng rồi.
Thế là phía dưới lầu bắt đầu có người tụ tập, thậm chí có người còn chụp lại ảnh.
Phó Hề không hề bận tâm đến những người dưới lầu, cô chỉ nghiêng đầu nhìn Chu Di: “Tôi có một người bạn, anh ấy tên là Trương Sưởng, anh ấy có lẽ là một trong những người thông minh nhất mà tôi từng gặp.”
“Anh ấy luôn rất xuất sắc, rất lợi hại. Nếu theo đúng quỹ đạo bình thường của thế giới này mà nói, có lẽ mười năm sau, hoặc giả là trong một khoảng thời gian ngắn hơn, anh ấy sẽ trở thành một nhà toán học danh tiếng khắp thế giới.”
Giọng của Phó Hề rất ôn hòa, giống như thật sự chỉ đang kể một câu chuyện mà thôi.
Nhưng dưới tòa nhà, người tụ tập ngày một đông hơn.
Lúc này xe của Vệ Thuật vừa vặn lái đến gần tòa nhà công nghệ. Họ vừa mới tan học xong liền đi xe qua phía bên này.
“Mẹ kiếp, tòa nhà công nghệ có chuyện rồi.” Thiệu Thanh Minh ở trong xe hét lớn một tiếng.
Vệ Thuật đang tìm chỗ đậu xe, vừa định bảo cậu ta ngậm miệng lại.
Thì nghe Thiệu Thanh Minh nói tiếp: “Có người muốn nhảy lầu ở tòa nhà công nghệ kìa.”
Vệ Thuật đột ngột đạp mạnh chân phanh.
“Tình hình thế nào?” Hứa Nham và Chu Thuấn Vũ ở ghế sau cũng vội vàng rướn người ghé sát lại.
Điện thoại của Thiệu Thanh Minh liên tục nhận được tin nhắn, rõ ràng là có người ở dưới tòa nhà công nghệ đã chụp được ảnh rồi gửi cho người khác, trong nháy mắt tin tức đã lan truyền chóng mặt trong khắp các hội nhóm của trường.
Hứa Nham nhìn hai người đang ngồi trên tầng thượng trong bức ảnh, kinh ngạc thốt lên: “Sao lại là hai người?”
Cho đến khi một bức ảnh mới nhất xuất hiện.
Cũng không biết là điện thoại của ai mà lại có thể chụp rõ mồn một người trên tầng thượng đến vậy.
Vệ Thuật lúc này cũng đang nhìn vào màn hình, khi bức ảnh được phóng to ra, người trên tầng thượng hiện lên rõ ràng trước mắt anh.
Anh cảm thấy máu toàn thân như đông cứng lại, giống như mọi thứ đều ngưng trệ vào khoảnh khắc này.
“Sao Phó Hề lại ở trên tầng thượng?!” Thiệu Thanh Minh thất thanh hét lớn.
Ba người đồng loạt quay sang nhìn Vệ Thuật.
Vệ Thuật như bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, anh dùng lực đẩy mạnh cửa xe ra, bất chấp tất cả lao thẳng về phía tòa nhà công nghệ.
Lúc này dưới lầu đã tụ tập rất đông người, Vệ Thuật gạt đám đông ra, lao thẳng vào trong tòa nhà.
Trước cửa thang máy, các thầy cô giáo và người của ban bảo vệ trường đang đứng đợi, rõ ràng là chuẩn bị lên tầng thượng để khuyên nhủ người.
Vệ Thuật không hề do dự, trực tiếp chạy thẳng bằng đường cầu thang bộ.
Anh không ngừng chạy lên phía trên, lúc đầu còn nhớ được là đã lên đến tầng mấy, nhưng về sau trong tầm mắt anh chỉ còn lại từng bậc cầu thang nối tiếp nhau, cùng với tiếng thở dốc ngày một dồn dập, nặng nề của chính mình.
Vệ Thuật nghiến chặt răng, cho dù lồng ngực đã đau nhức vì vận động quá mạnh, tim như sắp nổ tung.
Anh cũng không hề giảm tốc độ bước chân lấy một khắc.
Khi anh lên tới sân thượng, các thầy cô giáo đi bằng thang máy thậm chí còn chưa lên đến nơi.
Vệ Thuật nhìn về phía bóng dáng gầy gò đang ngồi ở rìa sân thượng giữa cơn gió lạnh thấu xương kia. Đúng lúc này, Phó Hề lại nghiêng đầu qua, cô nhìn thấy Vệ Thuật xuất hiện nhưng chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho anh đừng tiến lên phía trước.
“Thế nhưng cuộc đời trước nay đều là không thể dự đoán trước được, Trương Sưởng cũng vậy.”
“Anh ấy có lẽ cũng không thể ngờ được, sau khi bước vào một môi trường mới, mọi thứ đều đã thay đổi. Anh ấy không còn là người thông minh nhất, thiên tài nhất nữa, xung quanh anh ấy tràn ngập rất nhiều, rất nhiều người thông minh gần như tương đương với mình.”
“Vị trí số một từng dễ như trở bàn tay, nay không còn dễ dàng nữa. Anh ấy lạc lõng, không thể hòa nhập với môi trường mới giống như những người xung quanh. Thế nhưng sự kỳ vọng của những người bên cạnh dành cho anh ấy thì vẫn vẹn nguyên như trước đây.”
Vệ Thuật đứng im tại chỗ, lắng nghe những lời cô nói.
Những lời nói về một người tên là Trương Sưởng.
Mà lúc này Chu Di cũng đang lắng nghe, chỉ là càng nghe về sau, cô ấy lại càng khóc nấc lên dữ dội hơn.
Bởi vì những gì Phó Hề nói, há chẳng phải cũng chính là những gì cô ấy đang phải trải qua hay sao.
Cô ấy không nhìn thấy tương lai và lối thoát của mình ở đâu, sự tuyệt vọng vì mãi không thể tốt nghiệp, thế nhưng bố mẹ và bạn bè xung quanh vẫn cứ xem cô ấy giống như trước đây. Một người vốn cũng là con cưng của trời trước đây, luôn nghĩ rằng tương lai của mình nhất định sẽ vô cùng xán lạn và huy hoàng.
“Cậu có biết trước khi anh ấy qua đời, tin nhắn cuối cùng anh ấy để lại cho tôi là gì không?”
“Anh ấy nói với tôi là: Phó Hề, em phải thật vui vẻ nhé.”
“Tôi là người bạn duy nhất của anh ấy, vậy mà tôi lại chưa từng nhận ra nỗi tuyệt vọng của anh ấy lớn đến nhường nào, lớn đến mức anh ấy đã hoàn toàn không thể gượng dậy nổi nữa. Nhưng ngay cả như vậy, lời chúc phúc cuối cùng anh ấy dành cho tôi vẫn là mong tôi phải luôn sống thật vui vẻ.”
Phó Hề nghiêng đầu nhìn Chu Di, lúc này nơi đáy mắt cô cũng đã ngấn lệ, cô khẽ khàng nói: “Tôi cứ nghĩ mãi, liệu có một ngày nào đó tôi cũng sẽ giống như anh ấy, đứng trên một sân thượng như thế này không?”
Vệ Thuật, người vốn dĩ từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng, khi nghe thấy câu nói này thì cơ thể bỗng chốc run lên bần bật.
“Có lẽ trong sâu thẳm lòng mỗi chúng ta, đều có một khoảng sân thượng như vậy đấy.”
Lời nói của Phó Hề giống như mang theo một sức hút đặc biệt nào đó. Bởi vì cho đến tận bây giờ, cô trông có vẻ như không hề có ý định khuyên nhủ Chu Di bước xuống, cô chỉ đang kể một câu chuyện vô cùng giống với những gì Chu Di đang trải qua mà thôi.
Lúc này, các thầy cô giáo phía sau đều đã chạy lên tới nơi, rõ ràng mục đích của họ là đến để khuyên nhủ sinh viên đang ở trên sân thượng đi xuống.
Trông họ như thể sắp sửa lao thẳng tới.
Nhưng Vệ Thuật lại đột ngột quay người chắn ngay trước mặt họ, anh gần như nghiến răng nói: “Nếu các thầy cô không muốn mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn thì đừng bước lên phía trước.”
Vào khoảnh khắc này, anh lựa chọn tin tưởng Phó Hề.
“Mãi cho đến ngày hôm nay, khi tôi thực sự ngồi trên khoảng sân thượng này, ngắm nhìn mọi thứ trước mắt.” Ánh mắt của Phó Hề thực sự hướng về nơi tận cùng của chân trời, cô khẽ nói: “Chu Di, cậu nhìn ráng chiều hôm nay xem, có phải rất đẹp không?”
Chu Di dưới thanh âm dịu dàng, nhẹ nhàng của Phó Hề, cũng chầm chậm ngẩng đầu lên.
Từ trên sân thượng phóng tầm mắt nhìn ra xa, nơi cuối chân trời sớm đã bị ráng chiều nhuộm thành một màu tím hồng xen lẫn sắc cam rực rỡ. Khi nhìn thấy một dải ráng chiều tráng lệ đến nhường này, nỗi tuyệt vọng vô bờ bến nơi đáy lòng dường như cũng vơi bớt đi phần nào.
Chu Di rốt cuộc cũng ngừng khóc.
Trong lồng ngực cô ấy như có thứ gì đó đang khẽ lay động.
“Chẳng phải mọi người đều nói ráng chiều chính là bức thư tình mà thế giới này gửi tặng cho chúng ta sao. Cậu xem, ít nhất thì ngày hôm nay thế giới này đã đối xử với chúng ta đủ dịu dàng rồi, thế nên nó mới mang đến một dải ráng chiều đẹp đến nhường này.”
“Chu Di,” lần này Phó Hề nghiêm túc nhìn về phía cô ấy, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng dịu dàng.
“Tôi rất muốn rất lâu, rất lâu về sau, khi hồi tưởng lại ngày hôm nay, tôi sẽ chỉ nhớ rằng tôi và một cô gái tên là Chu Di đã cùng ngồi trên tầng thượng của Đại học Giang, ngắm nhìn một dải ráng chiều vô cùng, vô cùng rực rỡ mà thôi.”
Chu Di nhìn vào gương mặt của Phó Hề, cô ấy đã hiểu được ý tứ trong lời nói của cô.
Cô ấy đang níu giữ mình.
Nếu như ngày hôm nay cô ấy từ nơi này nhảy xuống, thì thứ lưu lại nơi sâu thẳm lòng Phó Hề sẽ không còn là dải ráng chiều tuyệt đẹp của ngày hôm nay nữa.
Phó Hề nhìn thấy sự giằng xé và do dự trong mắt cô ấy, liền khẽ hỏi: “Chu Di, tôi có thể ôm cậu một cái được không?”
Chu Di không nói lời nào.
Nhưng cô ấy cũng không hề cự tuyệt.
Phó Hề chậm rãi dịch chuyển từ vị trí của mình, nhích về phía của Chu Di.
Mỗi một nhịp dịch chuyển của cô, trái tim của Vệ Thuật ở phía sau lại run lên một hồi kịch liệt. Anh sợ cô sẽ trượt tay, anh muốn mở lời bảo cô đi xuống.
Cho dù cô có ích kỷ một chút cũng được.
Thế nhưng Vệ Thuật chỉ có thể nghiến chặt răng, đăm đăm nhìn vào bóng dáng gầy gò nhưng đầy kiên định giữa dải ráng chiều kia.
Cuối cùng Phó Hề cũng đến được bên cạnh Chu Di, cô đưa tay ra ôm lấy cô ấy.
Câu nói mà cô chưa kịp nói với Trương Sưởng năm xưa, cuối cùng vào khoảnh khắc này đã có thể thốt ra thành lời.
“Chu Di, chúng ta cùng kiên trì thêm một chút nữa có được không?”
— Trương Sưởng, chúng ta cùng kiên trì thêm một chút nữa có được không.
“Được.” Chu Di tựa đầu vào vai cô, những giọt nước mắt nóng hổi khẽ rơi xuống.
Sau khi cô ấy nói xong câu đó, các thầy cô giáo đang đứng trên sân thượng đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không một ai dám manh động, dù sao thì người vẫn còn đang ngồi ở trên cao.
Phó Hề cũng không vội vã giục cô ấy đi xuống, cô chỉ im lặng và dịu dàng đợi cho Chu Di khóc xong.
Đợi đến khi Chu Di đã ngừng khóc, Phó Hề mới quay đầu nhìn về phía Vệ Thuật, bỗng nhiên nở một nụ cười: “Chu Di, hay là chúng ta chọn anh chàng đẹp trai nhất ở đây đến đỡ chúng ta xuống đi, nhé?”
Chu Di cũng quay đầu lại, cô ấy cũng nhìn thấy Vệ Thuật.
Cô ấy không từ chối.
Phó Hề hướng về phía Vệ Thuật khẽ gật đầu một cái, lúc này Vệ Thuật mới chậm rãi bước lên phía trước.
Mỗi một bước đi của anh đều rất chậm rãi, không hề gây ra áp lực cho Chu Di. Cho đến khi đi tới rìa sân thượng, anh đưa tay ra trước mặt cô ấy, Chu Di nhìn Phó Hề một cái, cuối cùng cũng đưa bàn tay của mình ra.
Dưới sự giúp đỡ của Vệ Thuật, Chu Di cuối cùng đã leo xuống an toàn.
Lúc này, những thầy cô giáo trên sân thượng hay những người khác cũng vậy, đều không màng đến chuyện gì khác nữa, vội vàng lao về phía Chu Di.
Chỉ có Vệ Thuật là một lần nữa đưa tay về phía Phó Hề.
Phó Hề đặt lòng bàn tay mình vào trong lòng bàn tay anh, bàn tay lạnh ngắt như băng của cô lập tức được bao bọc bởi hơi ấm của anh.
Vệ Thuật đột ngột siết chặt tay, kéo mạnh một cái liền triệt để đưa cô xuống dưới.
Phó Hề vì ngồi ở trên cao quá lâu nên bủn rủn cả người, vừa xuống tới nơi liền ngã quỵ, hai chân mềm nhũn tựa vào bức tường chắn của sân thượng ở phía sau.
Vệ Thuật đứng ở nơi chỉ cách cô một bước chân, đăm đăm nhìn cô không rời một tấc.
Bờ môi cô nhợt nhạt, ngồi trên sân thượng quá lâu, gió lại không ngừng thổi qua, cô cảm thấy bản thân mình giống như đang chao đảo lắc lư, cho dù có ngồi im một chỗ thì cũng có thể bị một cơn gió lốc cuốn phăng đi mất.
Phó Hề cảm thấy bản thân thật sự rất mệt, rất mệt, một nỗi mệt mỏi không thể thốt nên lời, đến cả sức lực để đứng vững cô cũng không còn nữa.
Cô rất muốn nói với Vệ Thuật rằng: Vệ Thuật, anh ôm em một cái đi.
Nhưng cô còn chưa kịp mở lời, Vệ Thuật đã đột ngột bước tới, gắt gao ôm chặt lấy cô vào lòng.
Lần này anh giống như thực sự muốn khảm cô vào sâu trong lồng ngực mình, dùng lực mạnh mẽ đến vậy.
Phó Hề tựa vào vòm ngực ấm áp mà quen thuộc này, tiếng gió rít bên tai dường như đang dần dần biến mất, cảm giác chao đảo chực ngã như sắp rơi xuống vực sâu kia cũng từng chút một tan biến đi.
“Phó Hề, anh đã ôm chặt lấy em rồi.”
Giọng nói của Vệ Thuật vang lên bên tai cô.
Nếu như trong sâu thẳm lòng em thực sự có một khoảng sân thượng…
Thì cũng không sao cả, anh sẽ luôn ôm chặt lấy em.”
Phó Hề giống như không thể gượng thêm được nữa, cũng không cần phải gượng ép bản thân chịu đựng thêm làm gì, trước mắt cô bỗng tối sầm lại, an tâm ngã vào lòng anh ngất đi.

Leave a Reply