Chương 30 : “Anh chính là phản ứng hóa học của em.”
Dưới chân tòa nhà từ sớm đã là một mảnh hỗn loạn, xe cứu hỏa đã chạy đến hiện trường, ngay cả xe cứu thương cũng được gọi tới. Các thầy cô đang xua đuổi những học sinh tụ tập xem bên dưới, đồng thời còn cảnh cáo không được phát tán những bức ảnh đã chụp được ra ngoài.
Đám người Thiệu Thanh Minh đang đứng bên ngoài tòa nhà khoa học công nghệ, lo lắng nhìn lên sân thượng.
Xung quanh bàn tán xôn xao, đều đang thảo luận về tình hình trên tầng.
“Sao lại có đến hai người ngồi trên sân thượng thế kia, hẹn nhau đi cùng à?”
“Sao lại nghĩ quẩn thế không biết?”
“Chắc lại liên quan đến việc học rồi, năm ngoái trường bên cạnh chẳng phải cũng có hai người nhảy lầu liên tiếp trong vòng một tháng đó sao, sợ chết đi được.”
“Không đúng nha, trên lầu chẳng phải còn có một đứa con gái à, là cô nàng xinh đẹp ở cửa hàng tiện lợi đó, sao cô ấy cũng nghĩ quẩn thế?”
Mặc dù mặt đất cách sân thượng rất xa, nhưng điện thoại bây giờ có thể phóng đại nhiều lần, chụp rất rõ người đang ngồi trên sân thượng.
Từ sớm đã có người nhận ra một trong số đó là Phó Hề.
Người của phòng hậu cần nhà trường vẫn đang sơ tán học sinh, lúc này xe cứu hỏa cũng đã lái tới, đang chuẩn bị trải đệm khí cứu hộ dưới tòa nhà.
Một khi người trên sân thượng thực sự nghĩ quẩn nhảy xuống, biết đâu chiếc đệm khí này còn có thể cứu mạng.
Thế nhưng, ngay vào lúc tất cả mọi người đang thót tim lo lắng, người trên sân thượng bỗng nhiên cử động.
“Xuống rồi, xuống rồi!” Có người tinh mắt phát hiện ra, một cô gái trên sân thượng đã được kéo xuống.
“Thật sao, trời ơi, tốt quá rồi.”
“Tôi sắp bị dọa chết khiếp rồi, đừng nghĩ quẩn như vậy chứ.”
Sau khi người đầu tiên trên sân thượng đi xuống trước, dưới chân tòa nhà bùng nổ một trận reo hò nhỏ, dù sao thì vẫn còn một người nữa đang ngồi trên đó, nhưng rất nhanh sau đó, người còn lại cũng rời khỏi sân thượng.
Tiếng reo hò lớn vang dội khắp phía dưới.
Dù cho rất nhiều người ở dưới tòa nhà không hề quen biết ai là người đang ngồi trên sân thượng, nhưng không một ai muốn nhìn thấy một sinh mạng trẻ tuổi, tươi đẹp như mình cứ thế mà lụi tàn.
Đợi một lát, liền thấy có rất nhiều người từ trong tòa nhà đi ra.
Các thầy cô hộ tống một cô gái đi ra, đầu cô gái quấn một chiếc khăn quàng, đang cúi gầm xuống.
“Lên xe cứu thương trước đi, xe cứu thương đâu rồi?”
Một vị lãnh đạo nhà trường vội vàng hét lớn, thế là các nhân viên y tế vốn đã chờ sẵn từ sớm liền lao tới.
Cô gái được hộ tống nhanh chóng được đưa lên xe cứu thương ở cách đó không xa.
Nhưng rất nhanh, khi sự chú ý của mọi người đều bị hút về phía bên này, Vệ Thuật đang bế Phó Hề cũng bước ra. Trên mặt anh thoáng hiện vẻ lo lắng, nhưng lại trừng mắt nhìn các giáo viên trong trường đang hộ tống Chu Di lên xe cứu thương.
“Thuật thần,” May mà đám người Thiệu Thanh Minh đã lao tới kịp.
Họ nhìn Phó Hề trong vòng tay của Vệ Thuật, vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi, vừa ân cần hỏi han: “Không sao chứ?”
Vệ Thuật lập tức hỏi: “Xe của tao đỗ ở đâu?”
Thiệu Thanh Minh vội nói: “Tao dẫn mày đi.”
Thế là dưới sự dẫn đường của Thiệu Thanh Minh, Vệ Thuật suốt quãng đường ôm Phó Hề đi theo sau.
Hứa Nham và Chu Thuấn Vũ ở bên cạnh, thấy trên trán Vệ Thuật toàn là mồ hôi, nhịn không được đề nghị: “Hay là để tao và Thuấn Vũ giúp mày bế thay một lúc?”
“Không sao, cô ấy rất nhẹ.”
Cũng may là Thiệu Thanh Minh đã đỗ xe ngay bên cạnh tòa nhà khoa học công nghệ, rất nhanh đã tới nơi, cậu ta vội vàng kéo cửa ghế sau ra.
Vệ Thuật đặt Phó Hề nằm vào ghế sau, đưa tay định đóng cửa lại.
Bất chợt, cánh tay anh bị Thiệu Thanh Minh giữ chặt lấy: “Vệ Thuật, lúc này mày không lái xe được đâu, để tao.”
“Được.” Vệ Thuật không từ chối.
Anh đi vòng qua xe, từ một cánh cửa khác bướclên ghế sau.
Thiệu Thanh Minh vội vàng ngồi vào ghế lái, trước đó Vệ Thuật xuống xe gấp, đến cả chìa khóa cũng chưa rút, cho nên Thiệu Thanh Minh rất dễ dàng khởi động chiếc xe.
“Đến bệnh viện,” Vệ Thuật ở hàng ghế sau trầm giọng nói.
Thiệu Thanh Minh “ừ” một tiếng, lái xe trực tiếp rời đi.
Khi xe của họ chạy đi, vừa vặn gặp phải chiếc xe cứu thương kia, rõ ràng cũng đang hộ tống Chu Di đi đến bệnh viện.
Vệ Thuật một lần nữa ôm Phó Hề vào lòng, cô giống như đã rơi vào giấc ngủ sâu, nằm trong lòng anh bình yên đến lạ.
Thế nhưng lòng bàn tay Vệ Thuật lại siết chặt, anh nghĩ đến chuyện cuối cùng vừa xảy ra trên sân thượng.
Sau khi Chu Di đi xuống, tất cả mọi người đều lao về phía Chu Di.
Đến khi Vệ Thuật nhận ra điều bất thường ở Phó Hề, anh bế cô chạy về phía thang máy, mới phát hiện cả hai buồng thang máy đều đang đi xuống.
Những người đó, dù là giáo viên hay lãnh đạo nhà trường, đều vây quanh hộ tống Chu Di rời đi.
Ngược lại, chẳng một ai bận tâm đến Phó Hề — người đã chấp nhận mạo hiểm hiểm nguy lớn như vậy để cứu người.
Vệ Thuật cô độc một mình, ôm lấy người trong lòng, khoảnh khắc này lòng anh đau nhói đến cực điểm.
May mà, vẫn còn có anh bảo vệ cô.
Lúc này chiếc xe đã ra khỏi trường học, gặp phải chiếc đèn đỏ đầu tiên trên đường. Sau khi giẫm phanh, Thiệu Thanh Minh định quay lại hỏi cho rõ rốt cuộc là có chuyện gì, tại sao Phó Hề lại ở trên sân thượng?
Thiệu Thanh Minh vừa quay đầu định nói chuyện, lại nhìn thấy Vệ Thuật đang ôm chặt Phó Hề, má anh áp sát vào trán cô.
Sự dịu dàng xen lẫn đau lòng trên gương mặt Vệ Thuật lúc này khiến Thiệu Thanh Minh hoàn toàn sững sờ.
Đây là thần sắc cậu chưa từng thấy trên mặt Vệ Thuật bao giờ.
Chỉ một cái liếc mắt ấy đã đủ làm một người ngoài cuộc như cậu chấn động.
Thiệu Thanh Minh giống như vừa nhìn thấu một bí mật động trời nào đó, bỗng quay ngoắt đầu lại, không dám nhìn lung tung ra hàng ghế sau nữa.
Tình yêu của thiếu niên, trước giờ vốn chẳng thể nào che giấu được.
Ý thức của Phó Hề cứ mơ màng chìm nổi. Cô cảm giác được bản thân đang xóc nảy, nhưng luôn có một vòng tay ấm áp nâng đỡ lấy cô, khiến cô theo bản năng không muốn mở mắt ra.
Mà trong bóng tối dài đằng đẵng ấy, xung quanh dường như bắt đầu hiện lên những thước phim quá khứ trôi nhanh như đèn kéo quân.
Có những âm thanh ồn ào náo nhiệt, nhưng rồi lại bắt đầu lắng xuống, trở nên yên tĩnh.
Cho đến khi cô đột nhiên mơ thấy Trương Sưởng. Thật ra ký ức của cô lúc nào cũng rất tốt, tốt đến mức từng chi tiết nhỏ khi ở bên Trương Sưởng, cô chưa từng quên đi.
Thế nhưng sau khi Trương Sưởng qua đời, cô dường như đã cố tình lãng quên tất cả những điều đó.
Chính cô tự biết rõ, bản thân chỉ đang trốn tránh mà thôi.
Cô mơ thấy lần đầu tiên mình và Trương Sưởng quen biết nhau. Khi ấy cả hai đều còn rất nhỏ, anh vẫn còn rất hoạt bát, lúc nhìn thấy cô còn đầy kiêu ngạo mà tuyên bố mình là đứa trẻ thông minh nhất.
Ngay cả những anh chị học cấp hai cũng đều không phải là đối thủ của anh.
So sánh với anh, Phó Hề từ trước đến nay luôn là người yên lặng và trầm mặc.
Cô vẫn ngoan ngoãn và ít nói như mọi khi. Thế rồi sau một trận thi đấu, Trương Sưởng liền bám lấy cô không rời.
Anh cảm thấy hai người bọn họ mới là đồng điệu, là bạn đồng hành của nhau.
Sau đó, Trương Sưởng sẽ gọi điện thoại đến nhà cô, cho dù hai người không sống cùng một chỗ.
Nhưng họ sẽ luôn trò chuyện, giao lưu với nhau.
Trước khi có anh, thật ra Phó Hề cũng không có bạn bè. Cô tuy ngoan ngoãn, hiền lành, ở trong lớp có mối quan hệ tốt với mọi người, nhưng bạn cùng lớp cũng chỉ dừng lại ở mức bạn học, không có một ai thực sự là bạn thân của cô.
Về sau nữa, họ lần lượt bước vào những môi trường mới. Cô vẫn quen với việc đó như một thói quen, lại chẳng hề nhận ra Trương Sưởng vốn hoạt bát ngày nào lại ngày càng trở nên trầm mặc hơn.
Thỉnh thoảng anh sẽ nói với cô về tương lai, nhưng không còn là sự hướng đến đầy hy vọng như trước kia nữa, mà là sự lo âu thấp thỏm và sợ hãi.
Thế nhưng tất cả những điều này, Phó Hề đều không nhận ra, chưa từng.
Khi hình ảnh trong giấc mơ đột nhiên thay đổi, cô dường như nhìn thấy Trương Sưởng, anh cũng đang đứng trên sân thượng giống như vậy.
Phó Hề liều mạng hét lớn về phía Sưởng, cô hy vọng anh có thể đi xuống.
Nhưng dù cô có gào thét thế nào đi chăng nữa, bóng hình ấy cuối cùng vẫn rơi rụng xuống dưới.
…
“Đừng mà!”
“Đừng mà!”
Trên chiếc giường bệnh trắng toát, người vốn đang nằm im lìm bỗng nhiên cử động, khuôn miệng khẽ lẩm bẩm hai tiếng “Đừng mà!”, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền như cũ, giống như đang rơi vào một trận ác mộng đáng sợ.
Cho đến khi bên cạnh có một bàn tay vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay cô, lại khẽ vuốt ve mái tóc dài.
Giọng nói trong trẻo trầm thấp vang lên, không ngừng vỗ về: “Không sao rồi, Phó Hề, đừng sợ.”
Giọng nói ấy như xuyên qua tầng tầng lớp lớp ác mộng, chạm đến tận đáy lòng cô.
Người nằm trên giường bệnh dần bình tĩnh trở lại, Vệ Thuật giơ tay lên thử nhiệt độ trên trán cô, nhưng cô vẫn đang sốt.
Kể từ khi đến bệnh viện, cô bắt đầu phát sốt, có lúc sốt cao lên tới hơn 39 độ.
Khi Phó Hề tỉnh lại, cô khẽ mở mắt, đập vào mắt là một khoảng trắng xóa.
Cô nhìn ngó xung quanh một lượt, nhận ra đây là phòng bệnh.
Ngay khi cô đang nghĩ xem có nên ngồi dậy hay không, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động, Vệ Thuật từ cửa bước vào, trên tay còn xách theo một chiếc cặp lồng giữ nhiệt.
“Em tỉnh rồi à,” Vệ Thuật rảo bước đi tới.
Ký ức trong tâm trí Phó Hề lúc này giống như thủy triều ùa về, hoàn toàn khôi phục.
Cô rốt cuộc đã nhớ ra tại sao mình lại xuất hiện ở bệnh viện.
“Em bị ngất trên sân thượng ạ?” Phó Hề hỏi.
Vệ Thuật cúi người nhìn cô: “Có cần anh giúp cậu nâng đầu giường lên trước không?”
Phó Hề gật đầu.
Sau đó, anh vươn tay nâng phần nửa trên của giường bệnh lên một chút, giúp Phó Hề nửa ngồi dậy.
Lúc này cô mới cúi đầu nhìn thấy trên mu bàn tay mình vẫn còn đang cắm kim luồn y tế.
Vệ Thuật thấy cô chăm chú nhìn liền giải thích: “Kim luồn tạm thời chưa rút ra được đâu, chắc em còn phải truyền dịch tiếp.”
Phó Hề lúc này mới hỏi: “Chu Di sao rồi ạ?”
Vệ Thuật vốn đang vặn mở nắp cặp lồng giữ nhiệt, nghe thấy câu này, sắc mặt khẽ trầm xuống một chút.
“Rất tốt.” Nhưng anh vẫn trả lời.
Chỉ để làm cho Phó Hề yên lòng.
“Vậy thì tốt rồi,” Mặc dù Phó Hề tận mắt nhìn thấy Chu Di đã đi xuống, nhưng vẫn sợ sau đó lại xảy ra biến cố gì, may mà không có chuyện gì khác xảy ra nữa.
Đến khi cô quay đầu nhìn cặp lồng giữ nhiệt đã được vặn mở trên tay Vệ Thuật, nhịn không được lên tiếng: “Em đói rồi.”
Cô cũng không biết bây giờ là mấy giờ, nhưng vừa tỉnh lại đã thấy bụng đói cồn cào.
Phó Hề vốn không phải là kiểu người dễ bị đói, rõ ràng là cô đã quá lâu chưa ăn uống gì rồi.
“Ăn chút cháo trước đi, anh mua cháo thịt băm cho em,” Vệ Thuật nghiêng đầu, kiên nhẫn nói.
Gương mặt Phó Hề đầy vẻ mong đợi: “Đúng lúc đều là món em thích ăn.”
Vệ Thuật giúp cô dựng chiếc bàn nhỏ trên giường bệnh lên, rồi đặt bát cháo lên đó. Mùi thơm mằn mặn dịu nhẹ tỏa ra khiến Phó Hề hoàn toàn kích thích vị giác.
Cô đón lấy chiếc thìa từ tay Vệ Thuật, rồi lặng lẽ ăn.
Vệ Thuật kéo chiếc ghế bên cạnh lại, tùy ý ngồi xuống, mái tóc có chút hỗn loạn rủ trước trán, gương mặt không để lộ cảm xúc gì.
Anh chỉ im lặng và chăm chú dõi theo Phó Hề đang ăn đồ ăn.
“Anh ăn chưa?” Phó Hề lúc này mới nhớ ra liền hỏi.
Vệ Thuật nhàn nhạt “ừ” một tiếng, nhưng lại mở miệng đáp: “Ăn từ sớm rồi.”
Thật ra đến tận bây giờ anh chưa ăn một hạt cơm nào vào bụng.
Phó Hề yên tâm tiếp tục ăn, cô đúng là đã đói thật rồi, một bát cháo chẳng mấy chốc đã ăn sạch sẽ.
“Còn muốn nữa không?” Vệ Thuật thấy dáng vẻ vẫn chưa thèm thuồng của cô, cuối cùng cũng nở một nụ cười nhẹ.
Phó Hề khẽ gật đầu, giơ ngón tay lên ra hiệu: “Thêm một chút xíu nữa thôi.”
“Không cần chút xíu đâu, ăn nhiều thêm một chút,” Vệ Thuật lại múc cho cô thêm một bát nữa.
Lần này Phó Hề ăn không nhanh như trước, Vệ Thuật vẫn ngồi yên trên ghế, đôi mắt đen sâu thẳm đăm đăm nhìn cô, giống như chỉ cần anh chớp mắt một cái, Phó Hề sẽ liền biến mất ngay trước mắt anh vậy.
“Đúng rồi, điện thoại của em ở chỗ anh này,” Vệ Thuật vừa nói vừa lấy điện thoại từ trong túi ra.
Phó Hề bỗng nhiên thốt lên: “Chết rồi, cửa hàng tiện lợi.”
Giọng Vệ Thuật vẫn thản nhiên: “Không sao, anh đã xin nghỉ giúp em rồi, phía ông chủ của em chắc là không có vấn đề gì đâu.”
Phó Hề khẽ cắn vào vành chiếc thìa trong tay, muốn hỏi anh đã xin nghỉ thế nào, lại lấy thân phận gì để xin nghỉ giúp cô. Nhưng đến cuối cùng, cô vẫn không hỏi thành lời.
Sau khi ăn cơm xong, Phó Hề xuống giường đi vào nhà vệ sinh trước.
Lúc đi ra, cô mới lên tiếng hỏi: “Có phải tối nay em có thể xuất viện rồi không?”
“Không được,” Vệ Thuật vốn đang thu dọn đồ đạc, hơi nhíu mày lại, từ chối một cách dứt khoát không cần suy nghĩ.
Phó Hề đứng im tại chỗ, dường như vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.
Vệ Thuật đi thẳng về phía cô, khẽ rũ mắt, thần sắc nghiêm nghị: “Phó Hề, việc em bỗng nhiên ngất đi vô cớ còn chưa nói, hơn nữa em còn sốt cao trên 39 độ.”
“Ngày mai bác sĩ sẽ làm cho em một buổi kiểm tra sức khỏe toàn diện, em phải ở lại bệnh viện.”
Phó Hề kinh ngạc: “Không đến mức nghiêm trọng thế đâu.”
“Có đấy,” Giọng nói của Vệ Thuật mang theo sự kiên quyết không thể phản bác.
Những người ở trường không bận tâm đến cô, nhưng anh thì không thể.
“Dù thế nào đi nữa, em cứ ở lại đây trước đã,” Đôi mắt đen sâu thẳm của Vệ Thuật chăm chú nhìn cô, giọng điệu anh trầm xuống: “Anh sẽ lo lắng.”
Có lẽ chính câu nói này đã khiến Phó Hề không còn nghĩ đến chuyện xuất viện nữa.
Khi cô trở lại giường, nhìn vào điện thoại thì phát hiện ra lúc này đã hơn mười giờ đêm rồi.
Phó Hề nhìn anh: “Hay là anh về trước đi, ngày mai có thời gian thì lại qua.”
“Không sao, trong phòng có giường dành cho người nhà đến chăm sóc, lát nữa anh ngủ ở đó là được,” Vệ Thuật lại không đồng ý.
Phó Hề tất nhiên là nhìn thấy chiếc gọi là giường cho người chăm sóc ở trong phòng rồi.
Nó được gấp lại và đặt ở góc tường bên kia, một chiếc giường hẹp như vậy, anh ngủ chắc chắn sẽ không thoải mái.
“Chiếc giường kia nhỏ quá,” Phó Hề nghĩ ngợi một chút, tự thấy mình vừa nảy ra một ý kiến rất thông minh liền bảo: “Hay là anh ngủ chiếc giường này đi, em ngủ chiếc giường kia cho, dù sao em cũng gầy hơn.”
Vệ Thuật vốn đang định đi lấy chiếc giường gấp kia, nhưng khi nghe thấy câu này, anh bỗng tức giận đến mức hơi nghiến răng.
Anh đi thẳng đến trước mặt cô, giơ tay lên vốn định búng vào trán cô một cái.
Nhưng cuối cùng lại biến thành ngón tay khẽ nhéo nhẹ lên má cô.
“Anh mà làm thế thật thì ngày mai cả cái bệnh viện này đều là giai thoại về anh mất,” Tâm trạng của Vệ Thuật dường như đã khôi phục lại đôi chút, giọng nói lười nhác và tản mạn vang lên.
Phó Hề suy nghĩ kỹ lại một chút: “Hình như cũng đúng.”
Lúc này Phó Hề chợt giơ tay ôm lấy eo anh, khẽ ngước đầu lên nhìn anh: “Sao trông anh có vẻ cứ không vui từ nãy đến giờ thế?”
Không phải là không vui.
Vệ Thuật cho đến tận bây giờ các dây thần kinh vẫn luôn căng thẳng. Khoảnh khắc cô ngồi bên rìa sân thượng giống như có thể bị cơn gió dữ dội trên cao thổi bay xuống bất cứ lúc nào, lung lay sắp đổ.
Càng không cần nói đến lúc cô ngất lịm đi trong lòng anh, cảm giác bất lực đến mức sụp đổ nơi đáy lòng anh lúc ấy.
Cho đến tận bây giờ, cảm giác đau đớn trong từng nhịp thở của anh vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
“Xin lỗi, anh không phải là có thành kiến hay thái độ gì với em đâu, anh chỉ là…” Vệ Thuật nói đến đây, giơ tay lên nhẹ nhàng ôm chặt lấy cô:
“Có chút quá sợ hãi sau chuyện vừa rồi.”
Sợ rằng bất trắc sẽ thực sự xảy ra.
Lại sợ cô sẽ gặp chuyện chẳng lành.
Trong vòng một ngày mà phải trải qua một chuyến tàu lượn siêu tốc với những cảm xúc kịch liệt như thế, đây là điều Vệ Thuật chưa từng trải qua bao giờ.
Sau khi Phó Hề tỉnh lại, những cảm xúc ấy của anh vẫn chưa thể nguôi ngoai.
“Là em nên nói câu xin lỗi mới đúng,” Phó Hề tựa vào lòng anh: “Đã làm anh phải lo lắng rồi.”
Cũng may vào ban đêm, mọi thứ đều rất yên bình.
Hai người đối với chuyện chung giường chung gối này, thật ra từ lâu nên xem là chuyện thường tình.
Càng huống chi, hai người còn chưa ngủ chung một chiếc giường.
Phó Hề nằm trên giường, có lẽ vì cơ thể quá mệt mỏi, cô rất nhanh đã lại buồn ngủ, chỉ mới nói chuyện với Vệ Thuật một lát mà đã nhịn không được mà ngáp ngắn ngáp dài.
“Ngủ ngon.”
Vệ Thuật trầm giọng nói.
Phó Hề áp má vào gối, trong bóng tối một lần nữa mở mắt ra, nhìn bóng đen trên chiếc giường gấp đối diện.
“Vệ Thuật, ngủ ngon.”
Ngày hôm sau, sau khi Phó Hề làm xong toàn bộ các bước kiểm tra, Vệ Thuật vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Cô còn lo lắng về chuyện lên lớp của anh, dù sao lần trước khi anh không đến trường, Thiệu Thanh Minh còn đặc biệt đi tìm anh.
“Không sao, lần này anh đã xin nghỉ trước rồi,” Giọng điệu Vệ Thuật thản nhiên.
Đến giữa trưa, Hứa Tuệ Tuệ gọi điện thoại cho Phó Hề.
Vì Phó Hề đang ăn trái cây nên cô đã bật loa ngoài.
“Phó Hề, cậu vẫn còn ở bệnh viện à? Hay là đợi hôm nay tớ tan làm rồi qua thăm cậu nhé.”
Phó Hề: “Không cần đâu, cậu đi làm mệt như vậy. Đợi hai ngày nữa tớ khỏe hẳn rồi sẽ về thôi.”
Đầu dây bên kia, Hứa Tuệ Tuệ rõ ràng có chút kích động: “Lúc nhìn thấy mấy bức ảnh, tớ suýt chút nữa là bị dọa chết khiếp rồi. Sao cậu lại ở trên sân thượng thế hả? Trong trường phát điên lên hết rồi, đâu đâu cũng đang bàn tán về chuyện của hai người.”
Phó Hề hiếm khi thấy hiếu kỳ liền hỏi: “Bàn tán cái gì cơ?”
Hứa Tuệ Tuệ lập tức nói liến thoắng như đổ đậu: “Có người nói hai người thực ra là một cặp tình nhân, nhưng vì bị các loại định kiến thế tục ngăn trở nên mới hẹn nhau lên sân thượng tòa nhà khoa học công nghệ cùng nhảy lầu để phản kháng lại tất cả những ai phản đối hai người.”
Vệ Thuật vốn đang ngồi trên ghế cúi đầu xem điện thoại, bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, cuối cùng vẫn khẽ bật cười thành tiếng.
“Chúng tớ? Tớ và Chu Di á?” Phó Hề cũng chấn động không kém.
Bởi vì cả Chu Di và Phó Hề đều không có mặt ở trường, không ai biết được chân tướng. Kết quả trái lại khiến cho tin đồn càng truyền càng trở nên ly kỳ, lệch lạc.
Hứa Tuệ Tuệ: “Tớ thì chắc chắn là không tin rồi.”
Phó Hề nói khẽ: “Hóa ra sức tưởng tượng của con người có thể phong phú đến nhường này.”
Vệ Thuật lúc này ở bên cạnh, dứt khoát không thèm xem điện thoại nữa, anh khoanh tay trước ngực, gương mặt lạnh nhạt lắng nghe, anh cũng muốn biết đám người thích tung tin đồn nhảm này còn có thể biên ra chuyện gì ly kỳ hơn nữa.
Cũng may là sau đó không còn gì khác.
Điện thoại của Hứa Tuệ Tuệ cũng không thể gọi quá lâu, dù sao hiện tại trong cửa hàng tiện lợi đều phải trông cậy vào cô ấy.
Sau khi cúp máy, Phó Hề nhìn về phía Vệ Thuật, trên mặt hiếm khi lộ ra một sự ngượng ngùng.
“Tin đồn, đều là tin đồn nhảm thôi.”
“Dù sao thì em cũng đã cứu người ta mà,” Sắc mặt Vệ Thuật lạnh nhạt, bộ dạng trông có vẻ rất thấu hiểu.
Phó Hề chớp chớp mắt: “Không phải là anh đang ghen đấy chứ?”
Vừa nói, cô vừa tự mình bật cười trước, không ngờ người ta lại truyền tai nhau cô và Chu Di là một cặp.
Thật là ly kỳ, sao có thể ly kỳ đến mức này chứ.
Thấy cô vậy mà còn cười, Vệ Thuật thong thả đứng dậy bước tới, cúi người ghé sát vào cô, rồi cúi đầu cắn lên làn môi cô, lực cắn cũng không tính là nhẹ.
Phó Hề vốn đang nằm trên giường cười, nhưng cười rồi lại cười, nụ cười của cô dần biến mất.
“Vệ Thuật, tại sao anh không hỏi em, tại sao lại không màng đến an nguy của bản thân mà vẫn muốn cứu Chu Di?”
Mu bàn tay cô áp chặt lên mắt mình, giọng nói rất trầm và nghẹn ngào.
Nhưng cô mãi vẫn không đợi được câu hỏi của Vệ Thuật.
Khi Phó Hề một lần nữa bỏ mu bàn tay ra, liền nhìn thấy Vệ Thuật đang đứng bên cạnh giường, khẽ rũ mi mắt, đôi mắt đen dài hẹp ấy đang lặng lẽ ngắm nhìn cô, đầy tập trung và thẳng thắn, nhưng lại không hề truy hỏi thêm điều gì.
Phó Hề theo bản năng ngồi bật dậy, lần này cô thả chân bên mép giường.
Cô mấp máy môi, cuối cùng khẽ nói: “Hôm qua chắc là anh mới chỉ nghe được một nửa thôi nhỉ, về chuyện của Trương Sưởng ấy.”
“Ừ,” Vệ Thuật thấp giọng đáp lại.
Phó Hề đột ngột ngẩng đầu nhìn anh: “Thật ra lâu như vậy rồi, chắc anh cũng có thể nhận ra được chứ.”
“Nhận ra cái gì?”
“Em.”
“Em làm sao?”
Vệ Thuật không trả lời ngay lập tức, mà giống như đang thả một chiếc lưỡi câu, để cô từng chút một mở rộng lòng mình, nói ra những lời đè nén nơi đáy tim.
Phó Hề hít sâu một hơi: “Em là một kẻ rỗng ruột (*).”
(*) 空心人 nghĩa đen là “người rỗng ruột”, nhưng đây là một khái niệm tâm lý – xã hội khá phổ biến ở Trung Quốc những năm gần đây.
Nó chỉ những người: Bề ngoài vẫn học tập, làm việc, sinh hoạt bình thường. Không nhất thiết bị trầm cảm. Nhưng bên trong cảm thấy trống rỗng, mất ý nghĩa sống. Không biết mình thực sự muốn gì. Thiếu động lực, thiếu cảm giác thành tựu và niềm vui.
Gương mặt Vệ Thuật vẫn là biểu cảm nhạt nhòa như cũ, anh không hề lộ ra vẻ kinh ngạc, cũng chẳng vội vàng an ủi cô.
Anh thong thả ngồi xuống bên cạnh cô, thậm chí không quay đầu sang chăm chú nhìn cô nữa.
Thay vào đó, anh cũng giống như Phó Hề, nhìn về phía bức tường đối diện.
Cho đến khi giọng anh vang lên rất đỗi bình thản: “Tại sao em lại nghĩ mình như vậy?”
Tại sao cô lại nghĩ mình là một kẻ rỗng tuếch chứ?
Chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao?
“Em rất ít khi liên lạc với bố mẹ mình, có lẽ anh đại khái sẽ nghĩ em có bóng ma tâm lý tuổi thơ nào đó, hoặc gia đình không hạnh phúc, nên mới ít khi liên lạc với họ đúng không.”
Phó Hề cười khổ một tiếng, khẽ lắc đầu.
“Không phải đâu, bố mẹ em có quan hệ rất tốt, họ kinh doanh một quán mì rất bình thường ở trấn Nam Khê. Mặc dù họ không phải kiểu người giàu có gì, nhưng họ đã nỗ lực và nghiêm túc nuôi dưỡng em và chị gái em. Từ nhỏ đến lớn, họ chưa từng có yêu cầu gì quá phận với em, ngay đến một đầu ngón tay cũng chưa từng động vào em. Họ chắc chắn là rất yêu chị gái em, và cũng rất yêu em nữa.”
Yết hầu Vệ Thuật lại khẽ chuyển động lên xuống.
“Chị gái em rất thích làm nũng với bố, với mẹ cũng vậy, họ có thể cùng nhau đi dạo phố, cùng nhau làm rất nhiều việc. Nhưng em thì khác, trong ký ức của em, em chưa từng làm nũng với bố mẹ lần nào, em dường như cũng không cách nào đáp lại một cách tương đương tình yêu thương mà họ đã trao cho em.”
“Anh xem, ngay cả người thân cận như bố mẹ mình, em cũng không cách nào thiết lập được một sợi dây liên kết cảm xúc sâu sắc.”
“Anh chính là một người nhạt nhẽo lại vô cảm như thế đấy.”
Phó Hề nói xong, một lần nữa rơi vào im lặng.
Phó Hề ngắm nhìn bức tường đối diện, cô chưa từng nói những lời này với bất kỳ ai.
Nhưng ở trước mặt Vệ Thuật, đây là lần đầu tiên cô có ham muốn được dốc bầu tâm sự.
“Cho nên có người từng nói, cái chết của Trương Sưởng có liên quan đến em sao?” Giọng Vệ Thuật trầm xuống có chút khàn đặc, anh đang nỗ lực kiềm chế cảm xúc của chính mình.
Nhưng trái tim anh lại như bị một thứ gì đó sắc nhọn, từng chút từng chút nghiền qua. Cơn đau vừa dày đặc vừa tê dại.
Giọng nói của Phó Hề khẽ run rẩy: “Không ai nói cả, là chính em tự cảm thấy thế.”
“Nếu em không phải là một kẻ rỗng tuếch như vậy, thì sao em lại có thể ngó lơ những đau khổ và tuyệt vọng trên người anh ấy chứ? Nếu như người bạn thân nhất của anh ấy không phải là một kẻ như em, thì liệu anh ấy có được cứu rỗi hay không?”
Cô đã ngoảnh mặt làm ngơ trước những cảm xúc của Trương Sưởng, phớt lờ việc anh ấy đang ở ngay nơi vực sâu muôn trượng.
Phó Hề rơi vào một mảnh mờ mịt, khẽ chớp chớp mắt.
“Em chỉ là…” Vệ Thuật nói, nhưng lại theo bản năng im lặng một chút.
Khóe miệng Phó Hề mím nhẹ, đến cả Vệ Thuật cũng không biết nên an ủi cô thế nào nữa rồi.
Bất chợt, một bàn tay nắm lấy lòng bàn tay lạnh ngắt của cô, ấm áp lại thon dài, mang theo cảm giác xương khớp ngón tay đặc trưng của một thiếu niên, nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay cô.
“Phó Hề, chắc em biết về khí hiếm (*) chứ?” Khóe miệng Vệ Thuật khẽ cong lên một độ cong nhỏ.
(*) Khí hiếm -惰性气体 là nhóm nguyên tố nằm ở cột cuối cùng của bảng tuần hoàn. Chúng còn được gọi là khí trơ vì rất khó tham gia phản ứng hóa học. Bao gồm: (He), (Ne), (Ar), (Kr), (Xe), (Rn)
“Trong thế giới hóa học, khí hiếm là nguyên tố lạnh lùng biệt lập nhất, nó nằm ở ngoài cùng bên phải của bảng tuần hoàn, luôn đi về một mình, từ trước đến nay không dễ dàng xảy ra phản ứng với bất kỳ nguyên tố nào.”
Giọng Vệ Thuật trong trẻo như vậy, mang theo sự ấm áp chưa từng có từ trước đến nay.
“Nhưng khí hiếm sở dĩ như vậy, là bởi vì nó có sự ổn định và mạnh mẽ độc nhất vô nhị.”
Vệ Thuật cuối cùng cũng quay đầu lại, anh nhìn Phó Hề: “Nếu em thực sự giống như một kẻ rỗng tuếch như chính em nói, thì em đã không đến tận bây giờ vẫn còn tự trách và dằn vặt vì cái chết của bạn mình.”
“Nếu em thực sự là một kẻ rỗng tuếch, hôm qua em đã không bất chấp an nguy của bản thân mà đi cứu Chu Di. Em không hề tê liệt, càng không hề lạnh lùng vô cảm.”
Ngón tay Phó Hề khẽ cử động một chút.
Vệ Thuật bóp nhẹ những ngón tay cô, thấp giọng nói: “Phó Hề mà anh nhìn thấy, giống hệt như khí hiếm vậy, có sự ổn định và mạnh mẽ độc nhất vô nhị. Chỉ là cần phải có những điều kiện cực đoan thì mới có thể xảy ra phản ứng hóa học.”
“Phó Hề, nếu em vẫn không tin, em hãy nhìn anh này.”
Phó Hề không cử động, nhưng Vệ Thuật cũng không ép buộc cô, bởi vì anh đã quỳ một gối xuống trước mặt cô.
Ánh mắt hai người va vào nhau.
“Em hãy nhìn kỹ anh đi, bởi vì anh chính là minh chứng.”
Giọng nói của anh như có một ma lực đặc biệt, khiến Phó Hề không nhịn được mà chăm chú nhìn anh.
Anh là minh chứng sao?Phó Hề nhìn vào đôi mắt đen dài hẹp sâu thẳm ấy, sự xa cách và lạnh nhạt ban đầu đã biến mất, trong mắt anh giờ đây ngập tràn thứ ánh sáng dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.
Những tạp âm bên tai Phó Hề dường như đang dần tan biến.
Chỉ còn lại giọng nói của anh, từng chút một như dòng nước chảy, len lỏi qua tim cô.
“Thật ra em đã sớm cảm nhận được rồi đúng không, em không phải là không thể thiết lập mối liên kết cảm xúc sâu sắc với người khác, em có thể làm được,” Vệ Thuật nắm chặt tay cô, khẽ ngẩng đầu, đường viền hàm sắc sảo, ngay cả lời nói ra cũng đầy sự mạnh mẽ và khẳng định chắc nịch.
“Anh chính là phản ứng hóa học của em.”
Lời của Đồng:
Đây chính là mị lực của trai kỹ thuật hả mọi người? Đến cả an ủi người khác cũng có lý có cứ như vậy nữa á.

Leave a Reply