[ĐT] 32

Chương 32 : Có ai đó đang khoe khoang về bạn trai của mình thì phải?”

Tiếng mưa lớn rơi tí tách trên cây cối, trên mặt đất và trên những mái nhà, tiếng còi xe ô tô trên đường phố, cùng với động tĩnh của những chiếc xe máy điện thỉnh thoảng lướt qua làm bắn lên những tia nước bên đường; tất cả những âm thanh hỗn tạp ấy đan xen vào nhau.

Nhưng chúng dường như đều bị một bức tường màn che vô hình ngăn cách lại một cách nhẹ nhàng.

Ánh đèn đường mờ ảo và lay động bên đường khiến mọi thứ xung quanh trở nên nhạt nhòa, thế giới như thể đang tan biến, nhưng người trước mắt ngược lại lại càng thêm rõ ràng.

Phó Hề cứ thế nhìn Vệ Thuật. Mái tóc rủ xuống của anh vẫn còn ướt sũng, thậm chí trên hàng lông mi bên mắt trái vẫn còn đọng lại một giọt nước cực kỳ nhỏ, treo ở nơi tận cùng của hàng mi, chực chờ rơi xuống.

Chỉ cần anh chớp mắt một cái, giọt nước nhỏ ấy sẽ rơi xuống ngay.

Phó Hề cố chấp chăm chú nhìn anh, cuối cùng anh cũng chớp mắt.

Giọt nước nhỏ ấy biến mất.

Nhưng Vệ Thuật ở trước mắt vẫn đứng nguyên tại chỗ như cũ, Phó Hề nhìn anh: “Hóa ra là thật.”

Cô từng xem phim, khi bản thân đang ở trong giấc mơ, chỉ cần một chi tiết nhỏ đặc biệt nào đó thay đổi, giấc mơ sẽ tan biến.

Nhưng bây giờ thì không.

Vệ Thuật nghe câu nói có phần khó hiểu này của cô, nhưng ngược lại lại kiên nhẫn: “Ừ, là thật.”

Thích em là thật.

Muốn em ở bên anh cũng là thật.

“Không phải, em chỉ là…” Phó Hề có chút thẫn thờ lẩm bẩm: “Em cứ ngỡ mình đang nằm mơ.”

Người vốn dĩ ngày mai mới trở về, đột nhiên lại xuất hiện trước mặt cô như thế này.

Cô thầm nghĩ, có phải sau khi mình trở về vào chiều nay, giấc mơ đã mơ vẫn chưa tỉnh lại hay không.

Nhưng khi cơn gió lạnh xen lẫn những sợi mưa phùn lướt qua khuôn mặt cô, cảm giác chân thực lạnh buốt ấy đã khiến cô hoàn toàn hiểu rõ, đây không phải là mơ, đây là chuyện có thật đang xảy ra.

Lần này đến lượt Vệ Thuật cười khổ, anh khẽ khom lưng tự nép mình dưới chiếc ô, tầm mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Phó Hề, chẳng lẽ anh thể hiện còn chưa đủ rõ ràng sao?”

Lại có thể khiến cô cảm thấy, đây là chuyện chỉ xảy ra trong mơ?

Phó Hề lắc đầu thật mạnh.

Cô khẽ cắn bờ môi, nhỏ giọng nói: “Em chỉ là cảm thấy có chút choáng váng đầu óc.”

Rõ ràng giữa hai người họ đã từng có không ít khoảnh khắc thân mật hơn cả lúc này.

Nhưng bây giờ lại không giống như vậy, chính miệng anh đã nói lời thích cô.

Phó Hề không phải chưa từng nghe người khác tỏ tình với mình, những lời tỏ tình mang theo sự lo lắng và chân thành ấy không thiếu sự thành ý, nhưng chưa một lần nào, chưa một ai có thể cho Phó Hề cảm giác như lúc này.

Trái tim cô giống như bị lấp đầy bởi một luồng khí, đầu óc choáng váng, dưới chân thì nhẹ bẫng.

“Khí hiếm” là cô.

Lại một lần nữa vì anh mà xảy ra phản ứng hóa học mãnh liệt.

Cảm giác rõ ràng và chân thực như thế, là điều mà chỉ có Vệ Thuật mới có thể mang lại cho cô.

Vệ Thuật thấy Phó Hề cứ im lặng không nói gì nữa, anh cũng không hối thúc.

Cho đến khi Phó Hề đột nhiên nhỏ giọng hỏi: “Anh vừa mới nói gì cơ, có thể hỏi lại một lần nữa không?”

Rõ ràng trí nhớ của cô tốt như vậy.

Cô nghĩ có lẽ là vì bầu không khí vừa rồi quá mức tốt đẹp, khiến trái tim cô như bay bổng lên, đến mức ngay cả ký ức chỉ mới vài phút trước, cô vậy mà cũng trở nên mơ hồ.

Vệ Thuật khẽ cười không ra tiếng, nhưng khóe môi lại cong lên: “Hề Hề, có thể ở bên anh không?”

Hề Hề.

Khi anh khẽ gọi hai chữ này, giọng nói trong trẻo ấy lại dịu dàng đến thế.

Phó Hề đột nhiên đưa cán ô trong tay mình cho Vệ Thuật, cô nói: “Anh có thể cầm ô giúp em một lát không?”

Vệ Thuật lúc này mới nhận ra, mình vậy mà cứ để cô cầm ô suốt.

Quả nhiên, vào những lúc thế này, ngay cả anh cũng không tránh khỏi có chút thẫn thờ.

Anh đưa tay đón lấy chiếc ô từ Phó Hề, cứ ngỡ sẽ đợi được câu trả lời của cô, nhưng thứ đến trước câu trả lời lại là một cái ôm nhào tới của cô, cùng với giọng nói của cô vang lên.

“Bây giờ em muốn ôm một cái đã, bạn trai của em.”

Bàn tay thon dài của Vệ Thuật nắm lấy phần dưới cán ô, trong lồng ngực là cô gái nhỏ vừa lao đến ôm chặt lấy anh.

Đầu óc anh bỗng “ong” lên một tiếng.

Đối với lời nói của cô, anh cũng có phản ứng chậm chạp tương tự.

Thính giác vốn dĩ nhạy bén giờ đây như được thêm vào hiệu ứng tua chậm vô số lần, khiến anh muốn nghiền ngẫm thật kỹ câu nói này.

Nhưng giọng nói kiên định của Phó Hề lại một lần nữa vang lên: “Vệ Thuật, em muốn ở bên anh.”

Đây là câu trả lời chính thức và cũng là trịnh trọng nhất mà cô dành cho anh.

Dù cho ban đầu họ bắt đầu một cách gần như nực cười, nhưng khi hai người không ngừng xích lại gần nhau, quỹ đạo suýt chút nữa đã chệch hướng này đã được kéo trở lại đúng vị trí vốn có của nó.

Anh thích cô gái trước mắt này, và cô cũng vậy.

Vệ Thuật đưa tay ôm đáp lại cô, dù anh chỉ dùng một tay, nhưng lực ôm lại lớn đến mức không gì sánh bằng.

Anh siết chặt cô vào lòng.

Dưới tán ô trong suốt, hai người ôm chặt lấy nhau, như thể thế gian này chỉ còn lại hai họ.

Phó Hề khẽ áp má vào lồng ngực anh. Hiện tại đang là mùa đông, anh mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu xám nhạt, trông như vừa vội vã rời khỏi một sự kiện chính thức nào đó.

Lớp vải dạ hơi ẩm ướt nhẹ nhàng cọ xát vào má cô.

“Vệ Thuật, tim anh có đang đập mạnh không?” Cô hỏi.

Vệ Thuật cười khẽ: “Tất nhiên rồi.”

Phó Hề tì cằm vào ngực anh, cứ thế ngẩng đầu nhìn anh: “Đây là lần đầu tiên anh thích một người sao?”

Trước đây cô không hỏi, là vì mối quan hệ của họ lúc đó không thích hợp để mở lời.

Nhưng bây giờ cô lại rất muốn biết câu trả lời.

“Là lần đầu tiên.”

Vệ Thuật lại nhẹ giọng trả lời một lần nữa.

Mọi lần đầu tiên trong cuộc đời anh, đều có liên quan đến cô.

Phó Hề hiếm khi lại có khát khao muốn nói chuyện đến vậy, cô dường như có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Vệ Thuật, phần vì tò mò, phần nhiều hơn là vì cô muốn thấu hiểu người đàn ông trước mắt này hơn bất cứ lúc nào.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng hắt hơi không hợp thời thế vang lên.

Dù Phó Hề đã kịp thời quay đầu đi, nhưng trên mặt vẫn thoáng hiện lên một sự ngượng ngùng.

Vệ Thuật lập tức ôm lấy vai cô: “Hay là lên xe trước đã.”

Hai người đứng ở đây không biết đã bao lâu, rõ ràng người bị dính chút mưa là Vệ Thuật, nhưng ngược lại trông Phó Hề có vẻ như sắp bị nhiễm lạnh đến nơi.

Khi trở lại trong xe, Vệ Thuật liền mở ngay điều hòa lên.

“Về nhà trước nhé,” Vệ Thuật liếc nhìn cô một cái.

Phó Hề gật đầu, rặng hồng trên mặt vẫn chưa tan hết.

Vệ Thuật lái thẳng xe về nhà mình, vì bạn cùng phòng của Phó Hề đã về rồi, nhà cô lúc này không tiện qua nữa.

“Sao điện thoại của em lại tắt máy thế?” Trên xe, Vệ Thuật đột nhiên lên tiếng hỏi.

Phó Hề khẽ mím môi: “Em không cố ý tắt máy đâu, chỉ là cứ có người gọi điện và gửi tin nhắn đến suốt.”

“Vì bài đăng đó sao?” Chân mày Vệ Thuật nhíu chặt lại.

Ban đầu anh cứ ngỡ điện thoại của Phó Hề hết pin nên mới sập nguồn. Chẳng ngờ được lại là vì lý do này.

Vệ Thuật trầm giọng nói: “Yên tâm đi, bài đính chính của em đã được đăng lên rồi, sẽ không còn ai hiểu lầm em nữa đâu.”

Cô không hề chờ đợi sự cứu rỗi từ người khác, mà đã tự mình xoay chuyển cục diện.

Khiến cho những kẻ từng chế giễu, mỉa mai cô đều hoàn toàn biến thành những chú hề nhảy nhót nực cười.

“Còn về bài đăng lúc trước, anh đang liên hệ với bên page trường để gỡ xuống.” Vệ Thuật vừa lái xe vừa nói với giọng điệu rất bình thản: “Nếu họ không chịu xóa, chúng ta sẽ dùng đến biện pháp pháp lý.”

Còn về việc đánh sập bài đăng đó, thì đó là chuyện xử lý kín đáo phía sau rồi.

Phó Hề giờ đây đã chẳng còn bận tâm đến điều đó nữa.

Sau khi hai người về đến nhà, Vệ Thuật liền giục Phó Hề đi tắm trước, nhưng cô lại nhìn anh: “Anh mới là người bị dính mưa đấy chứ ạ.”

“Anh vào phòng ngủ chính tắm đi, em dùng nhà vệ sinh khách là được rồi.”

Trong nhà không chỉ có một phòng vệ sinh, Phó Hề cũng không nói gì thêm.

Đến khi cô tắm xong đi ra, đã thấy Vệ Thuật ở trong phòng khách từ lâu, anh đang nấu gì đó trong bếp.

“Tắm xong rồi à?” Vệ Thuật đánh giá cô một lượt, cô đang mặc bộ đồ ngủ từng để lại đây trước đó, mái tóc mới khô được một nửa.

Anh nhìn một cái, vẫn nhịn không được mà lên tiếng: “Tóc chỉ sấy khô một nửa thế này mà không sao à?”

Phó Hề nghiêm túc giải thích: “Chị gái em bảo tóc chỉ nên sấy khô một nửa thôi, như vậy mới không làm hỏng chất tóc.”

“Em còn khá nghe lời chị gái nhỉ.” Giọng nói của

Vệ Thuật mang theo một tia cười ý.

Phó Hề: “Tất nhiên rồi, chị ấy là chị gái em mà.”

“Hơn nữa chị ấy từ nhỏ đã rất xinh đẹp, lại còn rất biết cách ăn mặc.”

Vệ Thuật không có phản ứng gì trước lời khen ngợi sự xinh đẹp này.

Dù có xinh đẹp đến mấy, thì cũng chẳng thể đẹp bằng người trước mắt anh lúc này.

“Nhưng bạn trai của em nói, nếu tóc không được sấy khô, rất dễ bị cảm lạnh lần nữa đấy.” Vệ Thuật khẽ nhướng mày, thong thả nói.

Phó Hề ngẩn người.

Vệ Thuật trực tiếp dắt tay cô đi, dẫn vào nhà vệ sinh khách.

Ở đây vừa vặn có máy sấy tóc, sau khi Vệ Thuật bật máy sấy lên, anh chỉnh về mức vừa phải, rồi bắt đầu chậm rãi sấy từ phần giữa tóc cho cô. Đỉnh đầu cô cơ bản đã khô rồi, nhưng từ phần giữa trở xuống vẫn còn hơi ẩm ướt.

Khi những ngón tay của Vệ Thuật luồn qua các lọn tóc của cô, cùng với làn gió ấm áp từ máy sấy, Phó Hề có cảm giác như toàn thân mình đang được bao bọc trong sự ấm áp, cho dù bên ngoài có là gió thét mưa gào đi chăng nữa cũng chẳng hề gì.

Cô đang đắm mình trong sự ấm áp này.

Cuối cùng Vệ Thuật cũng sấy xong tóc cho cô, Phó Hề khịt khịt mũi nói: “Hình như có mùi khét thì phải.”

Tiếng chuông báo động sắc nhọn từ phía nhà bếp vang lên.

“Đồ anh đang nấu!” Vệ Thuật như thể chợt nhớ ra điều gì.

Anh đặt máy sấy tóc xuống, xoay người chạy về phía nhà bếp, Phó Hề cũng đi theo sau.

Chỉ thấy thứ vốn được nấu trong nồi đã cạn trơ đáy, đáy nồi đã bị cháy thành một màu đen xám, mà làn khói bốc ra đã kích hoạt hệ thống báo động của nhà bếp.

Phó Hề tò mò hỏi: “Anh đang nấu gì thế?”

“Trà gừng.” Gương mặt Vệ Thuật không chút biểu cảm.

Phó Hề có chút kỳ lạ: “Nhưng trà gừng chẳng phải chỉ cần pha một chút là được rồi sao? Vừa rồi anh quên tắt bếp à?”

Vệ Thuật, người hiếm khi có lúc luống cuống tay chân như vậy, khẽ hắng giọng một tiếng. Anh vốn đang thu dọn tàn cuộc hỗn độn, cuối cùng trước những câu hỏi của cô, anh mới uể oải lên tiếng: “Có lẽ ngày đầu tiên có bạn gái, nên vẫn chưa thích ứng được.”

Phó Hề: “…”

Cô mở to hai mắt, gương mặt đầy vẻ sửng sốt, như thể đang muốn nói: Chuyện này thì liên quan gì đến em chứ.

Vệ Thuật vốn dĩ định cọ rửa chiếc nồi, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của cô, anh liền buông thứ trong tay xuống.

Anh đi thẳng tới, cúi người hôn nhẹ lên môi cô.

“Đều tại em làm anh tâm thần bất định đấy.”

Sau nụ hôn chuồn chuồn đạp nước này, Phó Hề khẽ nhăn mũi: “Hóa ra bạn gái của anh, còn phải kiêm luôn cả việc chịu tội thay à.”

Cô hiếm khi nói chuyện bằng giọng điệu làm nũng như thế này.

Vệ Thuật lập tức bị chọc cười.

Anh giơ tay quệt nhẹ lên chóp mũi cô, dùng một tông giọng trẻ con chưa từng có trước đây nói: “Hối hận thì không kịp nữa rồi.”

Ngay khi anh định quay người đi đến bồn rửa tay, Phó Hề lại một lần nữa lên tiếng.

“Em không có hối hận đâu nhá.”

Vệ Thuật khựng lại, anh xoay người, hai tay trực tiếp ôm lấy eo cô, bế Phó Hề lên đặt ngồi lên bệ bếp sạch sẽ phía sau.

Hai tay anh chống ở hai bên thân thể cô, ghì chặt cô vào lòng mình, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô đăm đắm.

Không đợi Phó Hề kịp nói thêm điều gì.

Vệ Thuật đã cúi đầu áp sát lại, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau.

Phó Hề theo bản năng nín thở, Vệ Thuật dường như cảm nhận được, nơi cổ họng khẽ bật ra một tiếng cười trầm thấp, đồng thời anh nghiêng đầu hôn lên, ngậm lấy bờ môi cô rồi bắt đầu mút mát từng chút một.

Hôm nay anh bận rộn cả ngày, đến giờ vẫn chưa ăn một viên kẹo bạc hà nào.

Lúc này đây vậy mà lại khơi dậy cơn nghiện sâu kín trong lòng anh. Khi anh hôn Phó Hề, cảm giác giống như đang thưởng thức một viên kẹo bạc hà vậy, đầu lưỡi cô bị anh ngậm lấy, dịu dàng quấn quýt, bao bọc lấy từng chút một như đang liếm láp viên kẹo ngọt.

Nụ hôn này quá đỗi triền miên và dài lâu.

Đến khi kết thúc, Phó Hề tựa vào lồng ngực anh, khẽ khàng thở dốc từng ngụm nhỏ.

Cằm của Vệ Thuật vẫn tì vào hõm vai cô, đột nhiên anh lên tiếng, giọng nói hơi kéo dài: “Em nói xem, đây có tính là một nụ hôn đầu khác của chúng ta không?”

Hả?

Nụ hôn đầu mà cũng có lần thứ hai cơ à.

Chờ đến khi Vệ Thuật nhìn cô một lần nữa, giọng anh đã khàn đi: “Đây là nụ hôn đầu tiên sau khi chúng ta ở bên nhau.”

Buổi tối khi đi ngủ, hai người ngược lại chẳng làm gì cả.

Họ chỉ bình yên ôm lấy nhau, Phó Hề là người ngủ thiếp đi trước.

Sau khi cô ngủ say, Vệ Thuật mới cầm điện thoại lên mở ra.

Thiệu Thanh Minh: 【 Phía page trường đồng ý xóa bài rồi nhé. 】

Thiệu Thanh Minh: 【 Phó Hề không sao chứ? Tao nghe nói cô ấy bị cửa hàng tiện lợi sa thải rồi. 】

Việc page trường có thể đăng câu trả lời sau đó của Phó Hề đã chứng minh bên kia không hoàn toàn chỉ vì câu tương tác. Cho nên sau khi Thiệu Thanh Minh ra mặt trao đổi, đối phương vẫn lựa chọn xóa bỏ bài đăng có lượng truy cập lớn như vậy.

Bằng không, nếu họ thực sự đánh sập tài khoản của đối phương thì việc đó cũng chẳng có gì khó khăn.

Vệ Thuật chỉ là lười làm mấy trò này, chứ không phải anh không có năng lực.

Sau đó, anh mở nhóm chat WeChat lên.

Đó là nhóm ba người bạn nối khố.

Shu: 【 @Cận Tư Nam, mày còn nhớ Trịnh Tấn chứ. 】

Hạ Mộc Dương: 【 Thằng ngu đó tao nhớ nè, sao thế? Thuật cục cưng, nó lại làm phiền mày à? 】

Hạ Mộc Dương: 【 Tao cũng chẳng biết ai cho thằng ngu đó cái tự tin ấy nữa, nó vậy mà chỗ nào cũng muốn đem ra so bì với mày. 】

Hồi cấp ba ba người họ học chung một trường, Trịnh Tấn cũng học cùng trường với họ, anh đương nhiên là nhớ rõ.

Đợi đến khi Hạ Mộc Dương đầy phẫn nộ chửi bới xong, người còn lại cuối cùng mới có động tĩnh.

Cận Tư Nam: 【 Muốn xử nó? 】

Ba chữ nhẹ tênh, lộ ra vẻ tàn nhẫn đầy tùy ý.

Shu: 【 Thân phận vận động viên đó của nó, chắc là có vấn đề nhỉ. 】

Trịnh Tấn được tuyển thẳng vào Đại học Giang với tư cách là vận động viên bóng rổ, nhưng với trình độ của cậu ta, Vệ Thuật là người rõ hơn ai hết.

Cận Tư Nam: 【 Nếu mày muốn dùng cái này để chơi nó, thì đó là vấn đề của cả một chuỗi dây chuyền nhập học đấy. 】

Cận Tư Nam: 【 Chuyện dính líu tới sẽ rộng lắm đấy. 】

Về mảng thông tin này, Cận Tư Nam am hiểu những thứ thuộc về vùng xám này hơn Vệ Thuật rất nhiều.

Dù sao Vệ Thuật cũng giống như người đi trên con đường chính thống hơn, thành tích của anh tốt đến mức nghiền ép người khác, căn bản sẽ không tìm hiểu những chuyện thế này. Ngược lại, Cận Tư Nam từ thời cấp ba đã luôn làm rất nhiều việc mà một học sinh trung học không nên làm, cũng không dám làm.

Tuyển thẳng diện năng khiếu thể thao, vốn dĩ bên trong đã có rất nhiều nước rồi.

Rất nhiều người lợi dụng con đường tắt này để vào học trường danh tiếng.

Shu: 【 Không sao cả. 】

Shu: 【 Tao muốn nó tiêu đời là được. 】

Hạ Mộc Dương kinh ngạc, liên tục gửi liền ba tin nhắn thoại.

“Tao biết ngay thằng ngu này làm càn mà!”

“Tao muốn về nước xem trò vui quá, mày có thể đợi tao về nước rồi tính được không.”

“Không được, tao phải về nước ngay lập tức, đợi tao đặt vé máy bay đã.”

Vệ Thuật thực sự lười biếng chẳng buồn để ý đến cậu ta, cuối cùng dứt khoát chuyển sang nhắn tin riêng với Cận Tư Nam.

Chỉ là khi cuộc trò chuyện sắp kết thúc.

Cận Tư Nam: 【 Trịnh Tấn lúc nào chẳng kiếm chuyện với mày, sao lần này mày lại khác thế? 】

Lần này ngay cả Cận Tư Nam cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.

Một người vốn dĩ chẳng bao giờ hỏi nhiều như cậu ta, vậy mà cũng thốt ra câu hỏi này.

Vệ Thuật cúi đầu nhìn Phó Hề đang ngủ yên giấc bên cạnh mình, dù cho cô đã dùng phương pháp của riêng mình để bảo vệ bản thân.

Vệ Thuật vốn không phải là người có lòng báo thù mạnh mẽ gì, Trịnh Tấn từ thời cấp ba đã luôn nhảy nhót trước mặt anh, anh nhìn đối phương nhiều nhất cũng chỉ giống như một con ruồi cứ vo ve bên cạnh mình mà thôi.

Anh lười lãng phí thời gian của bản thân lên loại người như vậy.

Nhưng cứ hễ nghĩ đến những lời lẽ bẩn thỉu nhắm vào cô dưới bài đăng kia, cùng với sự quấy rối mà điện thoại cô phải nhận lấy, anh tuyệt đối sẽ không buông tha cho Trịnh Tấn.

Shu: 【 Nó đụng vào người không nên đụng rồi. 】

Buổi sáng khi Vệ Thuật nhẹ chân nhẹ tay thức dậy, Phó Hề mơ màng mở mắt ra.

“Anh đi học ạ?” Phó Hề hỏi.

Vệ Thuật ghé sát lại, xoa xoa mái tóc cô: “Dù sao em cũng không phải đi làm, ngủ thêm lát nữa đi.”

Phó Hề ngủ đến ngơ ngác, nghe thấy lời này mới như chợt nhớ ra bắt đầu từ hôm nay, mình không cần phải đi làm nữa rồi.

Thế là cô ngoan ngoãn đi ngủ tiếp.

Đến khi Phó Hề hoàn toàn tỉnh táo, rửa mặt mũi xong xuôi, mới phát hiện đây là lần đầu tiên bản thân mình thảnh thơi vô sự đến thế.

Cô tìm điện thoại, sau khi bật máy trở lại, một đống tin nhắn cùng cuộc gọi nhỡ hiện lên.

Nhưng may là hôm nay về cơ bản đã không còn nữa rồi.

Cô trực tiếp xóa sạch toàn bộ thông tin, lại đem mấy số điện thoại quấy rối gọi đến kia thẳng tay kéo hết vào danh sách đen.

Xử lý triệt để xong xuôi những việc này, cô mới mở WeChat ra.

Thì thấy Thôi Tư Ninh vậy mà cũng gửi cho cô mấy tin nhắn WeChat liền.

Thôi Tư Ninh: 【 Phó Hề, em đi đâu rồi? Có một anh chàng cực kỳ đẹp trai đến nhà tìm em kìa. 】

Thôi Tư Ninh: 【 Phó Hề em không sao chứ? 】

Thôi Tư Ninh: 【 Nếu em nhìn thấy tin nhắn của chị thì trả lời chị một câu nhé. 】

Thôi Tư Ninh: 【 Phó Hề tối nay em có về đây ở không? 】

Còn có một tin nhắn là của hôm nay, vừa mới gửi cách đây nửa tiếng trước.

Thôi Tư Ninh: 【 Phó Hề, nếu em còn không trả lời tin nhắn nữa là chị thật sự đi báo cảnh sát đấy. 】

Rõ ràng Thôi Tư Ninh vẫn luôn rất lo lắng cho cô.

Phó Hề vội vàng gọi điện thoại lại cho chị ấy.

Sau khi kết nối, Thôi Tư Ninh thở phào một cái nhẹ nhõm, giọng nói vang lên: “Phó Hề, em mà còn không trả lời tin nhắn của chị nữa là chị báo cảnh sát thật đấy.”

“Em xin lỗi ạ, hôm qua điện thoại em cứ liên tục có người gửi tin nhắn rác với gọi điện đến, em chỉ đành tạm thời tắt máy, nên mới luôn không nhìn thấy tin nhắn của chị.” Phó Hề áy náy nói.

Dù cô và Thôi Tư Ninh chỉ có thể coi là bèo nước gặp nhau, nhưng vào những lúc thế này, Thôi Tư Ninh lại luôn quan tâm đến cô như vậy.

Thôi Tư Ninh: “Em không sao là tốt rồi. Cơ mà sao tự dưng lại có người gửi tin nhắn rác với gọi điện phá em thế?”

Phó Hề nghĩ ngợi một lát, không giấu giếm mà nói qua một chút chuyện đã xảy ra.

Nghe xong, Thôi Tư Ninh tức giận chửi bới: “Chị cứ tưởng đại học là tháp ngà cơ đấy, sao lại cũng có cái loại oắt con nít ranh làm người ta buồn nôn thế này chứ. Đã kém cỏi lại còn thích thể hiện, kết quả là chơi không lại người ta.”

“Cái thứ rác rưởi gì không biết.”

“Còn cả cái cửa hàng tiện lợi rách nát kia nữa, chị đã muốn nói với em từ sớm rồi, em sở hữu ngoại hình thế này mà đi làm thu ngân cái quái gì chứ.”

“Cái loại công việc đó, không làm thì thôi. Nếu em không chê, quay đầu xem có công việc người mẫu ảnh nào thích hợp, chị dắt em vào nghề. Thật đấy, gương mặt mối tình đầu thuần khiết này của em, không biết có bao nhiêu người tranh nhau chụp đâu.”

Phó Hề nghe cô nàng mắng hết người này đến phun lời độc địa với người kia, cuối cùng còn tiện tay sắp xếp luôn công việc tương lai cho mình, cô không nhịn được mà bật cười.

“Em cảm ơn chị, Tư Ninh.” Phó Hề rất nghiêm túc nói.

Thôi Tư Ninh hào sảng bảo: “Đợi đến khi thực sự kiếm được tiền rồi em cảm ơn chị cũng chưa muộn.”

Phó Hề lần này khẽ vâng một tiếng.

Ngay sau đó, Thôi Tư Ninh đột nhiên phát ra tiếng cười đầy ẩn ý: “Đúng rồi, anh chàng siêu cấp đẹp trai tối qua đến tìm em chắc là người em vẫn luôn hẹn hò đúng không?”

“Vệ Thuật đến nhà ạ?” Phó Hề ngẩn ra.

Giọng của Thôi Tư Ninh bỗng trở nên vô cùng kích động: “Tối qua chị vốn dĩ không có việc gì nên ở nhà ngủ bù, kết quả nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài. Chị còn tưởng là em về, vừa mở cửa ra liền thấy một anh chàng đẹp trai dáng người đặc biệt cao ráo đứng ở cửa, vừa mở miệng đã hỏi chị em có ở nhà không?”

Phó Hề có thể hình dung được, lúc đó Vệ Thuật chắc chắn là rất sốt ruột.

Vậy mà anh lại chẳng hề hé môi nói với cô chút nào về chuyện tối hôm qua.

Đoán chừng là ngay khi biết được chuyện về bài đăng trên page trường, anh đã lập tức chạy về ngay.

“Phó Hề, mối hôn sự này của hai đứa, chị đồng ý rồi nhé.”

Phó Hề ngơ ngác: “Hả? Cái gì cơ?”

Sao tự dưng lại nhảy sang chuyện hôn sự luôn rồi.

“Hai đứa trông xứng đôi vừa lứa quá đi mất, cũng phải cỡ cái cấp độ đẹp trai đó mới không bõ công em chứ.” Thôi Tư Ninh lúc này chẳng còn bận tâm đến việc an ủi Phó Hề nữa, toàn bộ sự chú ý đều đổ dồn lên người Vệ Thuật.

“Mà này, tối qua hai đứa chắc là ‘củi khô bốc lửa’ rồi đúng không?” Thôi Tư Ninh đã tự mình bổ não ra một rổ tình tiết.

Phó Hề vội vàng phân trần: “Bọn em không có.”

Tối qua đúng là không có thật, nhưng trước đó thì có.

“Yên tâm đi, chị đây lăn lộn trong giới người mẫu nên thấy nhiều rồi, cái kiểu đẹp trai cỡ này cho dù chưa xác định quan hệ đi chăng nữa, em có ‘ăn’ được thì cũng không chịu thiệt đâu.”

Phó Hề đột nhiên nói: “Không phải đâu ạ.”

Cô rất trịnh trọng mở lời: “Anh ấy bây giờ chính là bạn trai của em.”

Chứ không phải là kiểu quan hệ mập mờ kia.

Đột nhiên, từ phía sau lưng cô truyền đến một tiếng cười khẽ cực kỳ thấp, giống như đang ra sức kìm nén nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được.

Phó Hề theo bản năng quay đầu lại, liền nhìn thấy Vệ Thuật đã trở về từ lúc nào. Anh đang tựa lưng vào bức tường cách đó không xa, toàn thân toát lên vẻ lười nhác, rũ bỏ sự lạnh lùng thường ngày, đôi mắt ánh lên nét cười đầy thư thái.

Cô hoàn toàn không ngờ tới Vệ Thuật lại về vào lúc này.

Trong lúc cuống cuồng, Phó Hề trực tiếp dập luôn điện thoại.

Lúc này, Vệ Thuật đứng thẳng người dậy, sải những bước chân không quá nhanh nhưng đầy thong thả đi đến trước mặt Phó Hề. Anh rũ mắt nhìn cô, làm bộ dạng đầy thắc mắc mà hỏi: “Hình như anh vừa nghe thấy, có ai đó đang khoe khoang về bạn trai của mình thì phải?”

Lời của Đồng : 

Thiếu gia : Có danh phận cái là sướng mớ người làng nước ạ.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading