Chương 31 : “Ở bên anh nhé.”
Trong phòng bệnh yên tĩnh, Phó Hề ngơ ngác nhìn Vệ Thuật trước mặt.
Trong đôi mắt đen dưới bờ mi dài của anh ngập tràn sự trịnh trọng và nghiêm túc chưa từng có. Giọng nói trong trẻo của anh như mang theo tiếng vang, vương vấn bên tai cô, từng câu từng chữ như đưa cô vào một thế giới hoàn toàn mới.
Khí hiếm.
Cô không phải là vô cảm, chỉ là quá mức ổn định mà thôi.
Phó Hề mấp máy môi, chưa kịp lên tiếng thì đôi mắt hạnh xinh đẹp đã bị một tầng sương nước mỏng phủ mờ. Làn nước long lanh, khẽ lay động trong đôi mắt cô.
Cô mang theo chút nghẹn ngào hỏi: “Đã có ai từng nói với anh là anh rất biết cách an ủi người khác chưa?”
Vệ Thuật khẽ nhướng mày, lúc này lại lộ ra một biểu cảm vừa kiêu ngạo vừa lười biếng: “Chưa.”
“Bởi vì anh mới chỉ dỗ dành một mình em như thế này thôi.”
Lần này giọng nói của Vệ Thuật không còn lười biếng nữa, anh nhìn thẳng vào cô, như muốn khắc sâu câu nói này vào tận đáy lòng cô.
Phó Hề khẽ mỉm cười, cô giơ tay ôm chặt lấy cổ Vệ Thuật, vùi mặt vào hõm vai anh.
Cô cứ tựa vào như thế, bất động.
Vệ Thuật cũng không cử động nữa.
Cho đến khi làn da nơi bờ vai anh cảm nhận được một chút ẩm ướt, chiếc áo len mỏng anh đang mặc bị những giọt nước mắt nóng hổi xuyên qua. Nước mắt cứ từng chút một thấm qua lớp áo, rơi trên vai anh.
Và cũng như đang từng chút một thấm vào sâu trong tim anh.
Anh dường như cũng đang cùng cô đón nhận một cơn mưa, cơn mưa đến từ sâu thẳm lòng cô.
Phó Hề tựa vào hõm vai anh rất lâu mới ngẩng đầu lên: “Xin lỗi, vốn dĩ em không muốn khóc đâu.”
“Tại sao lại phải nhịn chứ?” Ngón tay Vệ Thuật khẽ lướt qua khuôn mặt cô, đầu ngón tay vương lại chút ẩm ướt.
Giọng anh trầm thấp: “Đừng kìm nén cảm xúc của mình, muốn giải tỏa thì cứ giải tỏa đi. Khóc không phải là yếu đuối, đó chỉ là một cách để giải tỏa cảm xúc mà thôi.”
Nếu như lúc Trương Sưởng qua đời, cô có thể khóc thật to vài trận, trút hết mọi đau buồn ra ngoài…
Thì có lẽ cô đã không giống như bây giờ, tự ôm hết sự ra đi của đối phương vào người.
Để rồi tự thấy mình như một kẻ rỗng tuếch.
Vệ Thuật vừa dứt lời, những giọt nước mắt vốn đã ngừng của Phó Hề bỗng nhiên lại lã chã rơi xuống. Đuôi mắt cô đỏ hoe, lòng trắng vốn trong veo sạch sẽ giờ cũng hằn lên những tia máu, trông nhếch nhác đến tội nghiệp.
Nhưng lại chân thật đến thế.
Cô không còn chỉ giữ cái dáng vẻ ngoan ngoãn, im lặng kia nữa.
Một Phó Hề biết khóc như thế này, ngược lại lại có một sự sống động đầy chân thực.
“Em có thể nói với anh tất cả những điều trước đây em muốn nói nhưng chưa từng nói ra.”
Vệ Thuật không hề nôn nóng, giọng nói không nhanh không chậm, từng chút một dẫn dắt cô.
Phó Hề vừa khóc vừa nhỏ giọng nói: “Em rất ghét tất cả những chuyện đó, rất ghét. Tại sao họ cứ phải ép buộc Trương Sưởng chứ, rõ ràng anh ấy đã đủ xuất sắc rồi. Nếu không thể mãi giữ vững sự xuất sắc, thì đó là một cái tội sao?”
“Chi bằng ngay từ đầu, cứ làm một người bình thường cho xong.”
Như thế thì không phải chịu đựng sự hụt hẫng quá lớn, và cả một kết cục không thể nào chấp nhận nổi.
Phó Hề đã khóc rất lâu, rất lâu, khóc đến cuối cùng cô thực sự mệt nhoài.
Khóc cho đến khi được Vệ Thuật ôm vào lòng không bao lâu, cô đã thiếp đi. Rõ ràng là cô đã đè nén những lời này dưới đáy lòng quá lâu, quá lâu rồi.
Có lẽ là không muốn nói với người khác, hoặc có lẽ là chưa bao giờ tìm được một nơi để thực sự giải tỏa.
Đêm nay, dù Phó Hề vẫn trải qua trong bệnh viện như cũ, nhưng tiếng bước chân và tiếng trò chuyện thi thoảng truyền lại từ hành lang bên ngoài đều không hề làm phiền đến giấc ngủ của cô.
Phó Hề làm thủ tục xuất viện vào ngày thứ ba.
Thật ra cô không có vấn đề gì lớn, nhưng vì Vệ Thuật quá lo lắng cho cô nên đã để cô ở lại bệnh viện thêm hai ngày.
Lúc đi làm thủ tục xuất viện, Phó Hề vội vàng bước lên trước, giành lấy phần trả tiền.
“Là em xuất viện, để em trả tiền.”
Vệ Thuật ở bên cạnh nhìn bộ dạng vội vã, cuống cuồng này của cô thì khẽ nghiến răng, nhưng cũng đành phải để mặc cô trả tiền.
“Hôm nay anh mau quay lại trường học lên lớp đi,” Phó Hề vừa đi ra khỏi cổng lớn bệnh viện đã bắt đầu thúc giục.
Vệ Thuật liếc nhìn cô một cái: “Đưa em về nhà trước đã.”
Phó Hề gật đầu.
Sau khi hai người lên xe, Vệ Thuật lại đưa cô đi ăn trưa rồi mới chịu đưa cô về nhà.
Lên đến tầng, Phó Hề vừa vào phòng đã liền bảo anh mau chóng quay lại trường học.
“Sao em còn vội hơn cả thầy giáo của anh thế,” Vệ Thuật thấy cô sốt sắng thúc giục như vậy thì nhịn không được khẽ cười.
Phó Hề chớp chớp mắt: “Anh là Vệ Thuật mà, người luôn dẫn đầu vượt xa và áp đảo tất cả mọi người.”
Nhưng vừa nói xong, cô bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, liền nhỏ giọng nói: “Em không nên nói như vậy.”
Vệ Thuật hiểu ý của cô, chắc là cô sợ nói như vậy sẽ tạo cho anh áp lực quá lớn.
“Không sao đâu, anh tuyệt đối không bị vậy đâu.”
Vệ Thuật nhướng mày, kiên định nói với cô.
Anh không phải Trương Sưởng, cuộc đời anh từ trước đến nay luôn đứng ở đỉnh cao, anh tận hưởng mọi hào quang ở nơi này, không và cũng tuyệt đối không đi vào con đường ấy.
Phó Hề khẽ gật đầu.
Buổi chiều, cô ở nhà dọn dẹp lại phòng của mình, thật ra cũng chỉ vì hai ba ngày không về nên có chút bụi bặm mà thôi.
Hứa Tuệ Tuệ gửi cho cô một bài đăng qua WeChat.
Bài đó được đăng trên confessions của Đại học Giang.
【 JUST Đính chính tin đồn: Về chuyện hai ngày trước, hoàn toàn không có chuyện cặp đôi tự tử vì tình đâu, xin mọi người đừng lan truyền tin đồn nhảm nữa. Sự thật là nhân viên của cửa hàng tiện lợi kia vì muốn ngăn chặn bi kịch xảy ra nên mới chủ động ngồi trên sân thượng. Đối với những lời đồn đại gây ra bởi chuyện này, chỉ muốn gửi một lời xin lỗi đến người chị gái lương thiện đó. (Tôi không phải là người trong cuộc, chỉ là thay mặt người trong cuộc đính chính tin đồn) 】
Rõ ràng là Chu Di sau khi nghe thấy tin đồn vô lý này đã nhờ bạn của mình giúp đỡ đính chính.
Mấy ngày nay trong trường mặc dù đã nghiêm cấm năm lần bảy lượt, không cho phép tiếp tục lan truyền chuyện này trong các nhóm chat nữa.
Nhưng loại chuyện này càng cấm thì lại càng bàn tán dữ dội hơn.
Các sinh viên thảo luận trong nhóm chat riêng của mình vô cùng rôm rả, náo nhiệt.
Tin đồn cũng chính là từ đây mà truyền ra.
Phó Hề ở Đại học Giang tuy không mấy nổi tiếng, nhưng rất nhiều người đều biết ở cửa hàng tiện lợi bên cạnh nhà ăn Khu Bắc có một nữ nhân viên vô cùng xinh đẹp, không ít lần hình bóng của cô xuất hiện trên confessions của trường.
Bài đăng này lập tức thu hút không ít người vào bình luận.
“Hóa ra đây mới là sự thật, tôi đã bảo cái tin đồn tự tử vì tình kia quá là vô lý rồi mà.”
“Không ngờ em gái không chỉ xinh đẹp mà tấm lòng còn đẹp hơn.”
“Không hổ là người tôi thích, một lần nữa tỏ tình nha.”
“Được rồi, đính chính có rồi đấy, đừng có mà truyền mấy cái thuyết âm mưu của các người nữa, đôi khi tôi thực sự nghi ngờ không biết các người thi đỗ vào Đại học Giang kiểu gì luôn?”
“Chuyện hôm đó Vệ Thuật ôm cô ấy rời đi là thật sao?”
“Hai người này yêu nhau rồi à? Tôi cũng muốn biết.”
“Xin mấy bà mộng tưởng làm bạn gái Vệ Thuật tém tém lại giùm, Vệ Thuật cho dù không yêu cô ấy thì cũng chẳng đến lượt mấy bà đâu.”
Vừa vặn chiều nay Vệ Thuật có hai tiết học.
Hai ngày nay anh không xuất hiện, vừa đến một cái là liền có không ít người đổ dồn ánh mắt nhìn anh.
Đám người Thiệu Thanh Minh đã chiếm sẵn chỗ ở hàng ghế hơi lùi phía sau trong phòng học. Mấy cậu chàng này ai nấy dáng người đều quá cao, nên mỗi lần lên lớp, để không chắn tầm nhìn của các bạn khác, họ cơ bản đều ngồi ở phía sau.
“Vở ghi chép hai ngày nay tao đều giúp mày chép đủ cả rồi đấy,” Vệ Thuật vừa ngồi xuống, Thiệu Thanh Minh đã đắc ý lên tiếng.
Vệ Thuật khẽ cười một tiếng: “Ừ, lát nữa cho mày kẹo ăn.”
Thiệu Thanh Minh ngó nghiêng hai bên rồi hỏi nhỏ: “Phó Hề không sao rồi chứ?”
“Không sao, kiểm tra đều ổn cả.”
Vệ Thuật lấy máy tính ra, trực tiếp bật nguồn.
Đúng lúc này, Trần Nguyệt Đồng ngồi hàng ghế phía trước đứng dậy đi tới. Cô nhìn Vệ Thuật rồi mỉm cười: “Đúng rồi Vệ Thuật, hai ngày nay cậu không đi học, nếu như cần vở ghi chép thì chỗ tớ vừa vặn có này.”
Vệ Thuật khẽ nhướng mi, giọng điệu hờ hững: “Cảm ơn, không cần đâu, Thiệu Thanh Minh đã đưa cho tôi rồi.”
Thiệu Thanh Minh ngồi bên cạnh chỉ cảm thấy ánh mắt của Trần Nguyệt Đồng quét qua mặt mình sắc lẹm như dao cạo.
“Còn nữa, Tết Dương lịch cậu có rảnh không? Hội học sinh Giang Trung tụi mình ở Đại học Giang định tụ tập một bữa đấy,” Trần Nguyệt Đồng vừa nói vừa quay sang nhìn Thiệu Thanh Minh: “Thiệu Thanh Minh, cậu cũng đi cùng cho vui nhé.”
Trung học Giang Xuyên là trường trung học tốt nhất toàn thành phố Giang. Ngoại trừ nhóm học sinh xuất sắc nhất đỗ vào hai trường TOP 2 ra, số còn lại có thể vào Đại học Giang thì hầu như đều ở lại đây cả.
Vẻ mặt Thiệu Thanh Minh có chút kỳ quái: “Ồ, tớ cũng được đi cơ à?”
Lúc Vệ Thuật chưa đến, sao chuyện tốt này không thấy gọi cậu trước nhỉ.
Trần Nguyệt Đồng cười gượng gạo: “Cậu cũng là bạn học Giang Trung mà, nếu cậu bằng lòng đến thì bọn tớ càng đông càng nhộn nhịp chứ sao.”
“Tôi không đi đâu, Tết Dương lịch tôi có hẹn rồi,” giọng Vệ Thuật rất nhạt.
Đối với sự từ chối của anh, thực ra Trần Nguyệt Đồng đã dự liệu từ trước.
Suốt cả năm ngoái, Vệ Thuật cũng chưa từng tham gia buổi tụ tập đồng hương Giang Trung nào.
Chỉ là khi nghe thấy hai chữ “có hẹn” này, trong lòng cô vẫn dấy lên một nỗi hụt hẫng to lớn.
Mặc dù không phải là hẹn hò, nhưng người có thể hẹn được Vệ Thuật vào ngày Tết Dương lịch chắc chắn phải là một người rất quan trọng với anh.
Trần Nguyệt Đồng không khỏi nhớ đến những lời đồn đại trong trường mấy ngày nay.
Hôm đó ở bên ngoài tòa nhà công nghệ, nhiều người đứng dưới lầu nhìn như vậy, rất nhiều người nói đã tận mắt chứng kiến Vệ Thuật ôm một nữ sinh đi xuống, mặc dù mặt của cô gái đó đã bị che khuất.
Nhưng nhiều người đều bảo, người được ôm chính là Phó Hề.
Một nữ nhân viên cửa hàng tiện lợi, chỉ vì có chút nhan sắc mà xứng đáng nhận được sự chú ý từ anh sao?
Trần Nguyệt Đồng cắn môi, vẫn không cam lòng: “Hay là cậu dẫn bạn của cậu đi cùng đi, dù sao mọi người đều là người trẻ tuổi cả, cùng nhau đón năm mới sẽ rất có ý nghĩa.”
“Không cần,” lần này Vệ Thuật từ chối càng trực tiếp hơn.
Vỏn vẹn hai chữ, không muốn nói thêm lời nào.
Trần Nguyệt Đồng biết mình có nói tiếp thì chỉ càng thêm xấu hổ, cuối cùng liền quay người rời đi.
Thiệu Thanh Minh ở bên cạnh khẽ thở dài thườn thượt: “Quả nhiên tao chỉ là cái bia đỡ đạn đi kèm.”
Khiến cho Hứa Nham và Chu Thuấn Vũ lại được một trận cười nhạo không chút nể tình.
Kết quả là không một lúc sau, họ cũng lướt thấy bài đăng trên confessions của trường.
“Bài đăng này hot thật đấy, bên dưới có bao nhiêu là người tỏ tình với Phó Hề kìa,” Thiệu Thanh Minh vừa vuốt màn hình xem các bình luận vừa cảm thán. Kết quả là cánh tay cậu liền bị ai đó huých mạnh một cái.
Đến khi hoàn hồn lại, Hứa Nham đã nháy mắt ra hiệu cho cậu.
Thiệu Thanh Minh theo bản năng nhìn sang Vệ Thuật bên cạnh, liền thấy đôi mắt đen thâm trầm của Vệ Thuật đang chăm chú nhìn mình, dọa cậu sợ tới mức ngẩn người, lúc này mới rụt rè nói: “Tao… tao chỉ tùy tiện xem xem thôi.”
“Gửi qua đây,” giọng Vệ Thuật bình thản.
Hả?
Thiệu Thanh Minh lúc này mới phản ứng kịp anh muốn cái gì.
Thế là cậu vội vàng chuyển tiếp bài đăng đó cho Vệ Thuật.
Lúc này giảng viên vừa vặn bước vào lớp học, bắt đầu bài giảng.
Thiệu Thanh Minh liếc trộm Vệ Thuật ở bên cạnh, thấy một tay anh chống cằm, ngón tay cái khẽ lướt trên màn hình, rõ ràng cũng đang đọc bài đăng kia.
“Cũng may là có bài đăng đính chính này, làm rõ chuyện của Phó Hề và Chu Di rồi.”
Ai ngờ Vệ Thuật khẽ nhếch đôi môi mỏng: “Mấy chuyện kiểu này mà cũng cần phải đính chính, tao thực sự nghi ngờ chỉ số thông minh trung bình của mấy đứa truyền cái tin đồn này đấy.”
Đúng là độc miệng không chừa một ai, xả súng bừa bãi trên diện rộng luôn.
Thiệu Thanh Minh vội vàng ngậm miệng lại, chỉ sợ mình cũng bị tính gộp vào nhóm người đó.
Phó Hề lúc này cũng đang lướt xem bài đăng.
Hứa Tuệ Tuệ thỉnh thoảng lại gửi tin nhắn cho cô: 【Cậu xem, cuối cùng cũng có người đính chính cho cậu rồi, cậu là đi cứu người ta cơ mà. Thế mà tụi nó dám đồn cậu tự tử vì tình, má nó cạn lời thật sự.】
Phó Hề: 【Mấy đứa não có vấn đề mới tin cái đó.】
Hứa Tuệ Tuệ: 【? ? 】
Hứa Tuệ Tuệ: 【Cậu mà cũng biết mắng người cơ à.】
Phó Hề ngẩn ra, cô nhìn lại dòng phản hồi phía trên của mình.
Nếu là trước đây cô sẽ nói gì nhỉ?
Mặc kệ đi, không cần để ý làm gì.
Nhưng giờ đây cô ngược lại trở nên thẳng thắn hơn, nói ra những suy nghĩ chân thật nhất của bản thân.
Phó Hề: 【Ai tin thì đúng là đồ ngốc!!!】
Cô liền một mạch dùng hẳn ba dấu chấm than, đây là điều mà trước đây chưa từng xảy ra.
Phó Hề tối hôm đó đã nói chuyện với ông chủ, báo rằng ngày mai có thể đi làm lại.
Ông chủ vội vàng đồng ý, xếp cho cô làm ca chiều ngày mai. Mấy ngày nay đều là sinh viên làm thêm khác và chính ông chủ tự mình cáng đáng để lấp vào khoảng trống của cô.
Khi cô trở lại cửa hàng, chẳng những Hứa Tuệ Tuệ mà ngay cả thái độ của ông chủ đối với cô cũng tốt lên rất nhiều.
“Cái đứa đến làm thêm hai ngày nay ấy, suýt chút nữa thì làm ông chủ phát điên rồi. Chẳng biết một cái gì cả, nói được hai câu là lại muốn khóc lóc,” Hứa Tuệ Tuệ có chút khiêu khích nói xấu người khác một cách vui vẻ.
Nhìn thấy ông chủ bị dày vò, trong lòng Hứa Tuệ Tuệ thấy khá là hả dạ.
Phó Hề khẽ cười theo, sau đó bắt đầu thu xếp lại hàng hóa trong tiệm.
Hứa Tuệ Tuệ nhìn thấy cô vừa đến đã bận rộn lăng xăng hết việc này đến việc khác, nhịn không được hỏi: “Sức khỏe cậu không sao rồi chứ?”
“Khỏi từ lâu rồi, hoàn toàn không có vấn đề gì,” Phó Hề nhỏ nhẹ đáp.
Một lúc sau, trong tiệm lại bắt đầu lác đác có khách vào.
Rất nhiều người khi nhìn thấy Phó Hề đang đứng ở quầy thu ngân thì đều vô thức mỉm cười với cô.
Phó Hề lần này không còn tỏ ra quá thờ ơ nữa, mà cô cũng mỉm cười đáp lại đối phương.
Bởi vì chuyện Phó Hề cứu người, số lượng bài đăng tỏ tình với cô trên confessions trường bỗng chốc tăng vọt.
Trong thoáng chốc, cô mơ hồ có xu hướng được tôn sùng thành nữ thần học đường của Đại học Giang.
Cũng may là Phó Hề không quá để tâm đến chuyện đó, cô vẫn tiếp tục làm việc một cách bình lặng tại cửa hàng tiện lợi.
Vào thời điểm hai ngày trước lễ Giáng sinh, Phó Hề cuối cùng cũng xác nhận được ngày mai mình có thể nghỉ làm.
Cô chủ động gửi tin nhắn cho Vệ Thuật: 【Ngày mai Giáng sinh em rảnh, hay là em mời anh ăn cơm nhé?】
Vệ Thuật hai ngày nay đang cùng giáo sư hướng dẫn đi công tác ngoại tỉnh, vừa nhìn thấy dòng tin nhắn này, anh lập tức trả lời ngay.
Shu: 【Được, ngày mai anh nhất định sẽ cố gắng về sớm.】
Vì chỉ còn hai ngày nữa là đến Giáng sinh nên trong tiệm từ sớm đã được trang hoàng không khí Noel. Ông chủ thậm chí còn khiêng ra một cây thông Noel mua từ năm nào không rõ.
Lại còn tổ chức một chương trình đại khuyến mãi Giáng sinh ngay tại cửa hàng.
Mặc dù hiệu quả không lớn lắm, nhưng nhìn chung cũng tạm ổn.
Phó Hề biết nhà hàng vào đêm Giáng sinh chắc chắn sẽ rất đông người, nên cô đã chủ động đặt bàn trước từ sớm.
Kết quả là vào buổi chiều hôm đó, Hứa Tuệ Tuệ hớt hải vội vã lao vào trong tiệm.
Cậu ấy vừa mới tranh thủ đi lười một chút, vào nhà vệ sinh một chuyến.
“Phó Hề, cậu xem bài đăng trên confessions trường chưa?”
Phó Hề còn đang bận rộn thu ngân, các bạn sinh viên đang đứng xếp hàng thanh toán lúc này nghe thấy lời nói đó cũng không khỏi tò mò rút điện thoại ra xem.
“Tổng cộng hết 48.2 tệ, xin hỏi bạn thanh toán thế nào ạ?” Phó Hề không hề bị làm phiền, mà vẫn kiên trì hoàn thành việc tính tiền.
Đợi đến khi khách đi rồi, cô mới hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Hứa Tuệ Tuệ đưa điện thoại của mình đến trước mặt cô, Phó Hề cầm lấy lướt nhìn một cái.
【 JUST Bóc phốt: Bộ mặt thật của cái gọi là nữ thần học đường, thực ra là nữ thần đào mỏ đấy nhé. Vài tháng trước, nhân viên cửa hàng tiện lợi này đã lợi dụng cơ hội đi ship đồ ăn, mượn cớ châm thuốc cho khách, lấy lý do một nghìn tệ một lần châm thuốc. Sau khi châm thuốc cho tất cả mọi người có mặt ở đó, cô ta đã nhân cơ hội tống tiền tám nghìn tệ, bằng chứng được đính kèm ở bên dưới. 】
Phía dưới còn có một bức ảnh chụp màn hình chuyển khoản, trên đó ghi lại rõ ràng dòng chữ:
—— Quét mã QR thanh toán – Phó Hề
Bên trên còn có cả ảnh đại diện của Phó Hề, hoàn toàn không được che mờ.
【 Đây là cái phốt động trời gì thế này? 】
【 Ôi trời, châm thuốc một lần một nghìn tệ, đúng không hổ danh là ‘nữ thần’ cơ đấy. 】
【 Mấy đứa simp em này (*) giờ thì biết tại sao người ta chẳng thèm ngó ngàng đến lời tỏ tình của các người rồi chứ, châm thuốc một lần tận một nghìn tệ kìa, các người tự nhìn lại xem tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của mình có đủ cho người ta châm thuốc vài lầnkhông. 】
(*) Cụm gốc là 添狗 : Ý chỉ người yêu đơn phương hoặc theo đuổi ai đó một cách quá mức, luôn hạ thấp bản thân để chiều lòng đối phương, dù không được đáp lại.
【 Đúng là nhìn người không thể nhìn mặt, trông thì ngoan ngoãn thế thôi chứ tiệc tùng ăn chơi ngầm kinh khủng thật. 】
【 Thật sự chỉ là châm thuốc thôi sao? Tận tám nghìn tệ cơ đấy, xin lỗi vì đầu óc tôi đã nghĩ phong phú lên rồi nhé. 】
【 Tám nghìn tệ là đủ làm được khối việc rồi ấy chứ. 】
【 Đoán chừng cái kiểu ship đồ ăn này, cô ta cũng chẳng đi ít lần đâu. 】
Tuy nhiên cũng không phải tất cả đều là những lời giải thích ác ý, bên dưới cũng có không ít người lên tiếng nói đỡ cho Phó Hề.
【 Mấy cái phát ngôn bốc mùi ở tầng trên có thể dừng lại được không, các người đang muốn ám chỉ cái gì thế? Châm thuốc một lần một nghìn tệ, cái việc béo bở như thế này mắc gì không làm, tiền này ai không kiếm thì đứa đó bị ngu. Bây giờ mà còn có chuyện như vậy nữa, cứ để tôi lao vào! 】
【 Đúng thế, giả vờ cái gì chứ, nếu thực sự gặp phải chuyện như vậy, các người có khi còn lao vào nhanh hơn bất cứ ai đấy. 】
【 Phó Hề vừa mới cứu người xong, đó là thật sự đem mạng sống của mình ra để đánh cược đấy, tôi không nghĩ cô ấy là loại người thích làm màu. Có giỏi thì các người cũng đem an toàn tính mạng của mình ra làm màu một lần xem nào. 】
【 Thật không dám tin, những bình luận ở trên lại là do sinh viên Đại học Giang viết ra đấy, các người tự hỏi lương tâm mình xem, rốt cuộc là vì cái gì mà lại dành cho cô ấy sự ác ý lớn đến thế? 】
【 Chẳng phải là vì cô ấy có chút tin đồn qua lại với Vệ Thuật sao, từng đứa một cứ tự coi cô ấy là tình địch tưởng tượng của mình rồi. 】
【 Hay là cứ để người trong cuộc tự mình đứng ra nói xem, rốt cuộc chuyện này là thế nào đi. 】
【 Người ta mắc gì phải đứng ra nói chứ? Một bên tình nguyện đánh, một bên tình nguyện chịu đựng, cái gã coi tiền như rác chịu chi tiền kia nếu thực sự cảm thấy mình bị tống tiền thì phiền gã báo cảnh sát hộ cái. Tám nghìn tệ là đủ để lập án rồi đó. 】
【 Lầu trên cũng độc mồm độc miệng thật đấy, nhìn thì có vẻ như đang nói giúp Phó Hề, nhưng thực chất là thực chất là muốn tống cô ấy vào tù đúng không. 】
【 Có bạn nào ở khoa Luật đứng ra phổ biến kiến thức cho mọi người một chút không, cái này có đủ cấu thành tội phạm hình sự không thế? 】
Rõ ràng là bài đăng này lập tức có độ thảo luận bùng nổ, bất kể là người quen hay người không quen biết đều thi nhau nhảy vào bình luận.
Cái “phốt” hiếm gặp thế này khiến cho tất cả mọi người đều trở nên phấn khích.
Còn Phó Hề, với tư cách là người trong cuộc, khi nhìn những lời bình luận bên dưới, mặc dù ngón tay cô cứ liên tục lướt xuống, nhưng mỗi lần vuốt màn hình là lại luôn có những bình luận mới tinh được cập nhật.
Sau đó, thậm chí cô còn lướt thấy cả những bình luận của những người ngoài trường.
Rõ ràng là đã có ai đó đem bài đăng này chia sẻ sang các nền tảng mạng xã hội khác.
Hứa Tuệ Tuệ nhìn Phó Hề, sốt sắng hỏi: “Phó Hề, rốt cuộc chuyện này là thế nào hả cậu?”
Chuyện là thế nào ư?
Phó Hề đương nhiên biết là do ai làm, cái tên gọi là Trịnh Tấn đó.
Cô sắp quên bẵng cái người này rồi, không ngờ gã lại đột ngột nhảy ra, hoàn toàn làm cô thấy ghê tởm sâu sắc.
Ngay sau đó, Phó Hề trả lại điện thoại cho Hứa Tuệ Tuệ: “Thì đúng như trên bài đăng đã nói đấy, tớ đi ship đồ ăn thì gặp phải anh ta, rồi anh ta bảo tớ châm cho gã một điếu thuốc thì anh ta mới cho tớ đi.”
“Tớ ra giá với anh ta một nghìn tệ một lần châm thuốc, không chơi nổi thì tránh ra.”
“Sau đó anh ta bắt tớ phải châm thuốc cho tất cả mọi người trong phòng bao, thế là tớ châm thôi, thu của anh ta tám nghìn.”
Hứa Tuệ Tuệ nghe xong mà mắt chữ O mồm chữ A. Cô cứ ngỡ bài đăng đó toàn là những lời bịa đặt, vu khống Phó Hề.
Nhưng cô lập tức lấy lại tinh thần: “Thế thì cũng là vấn đề của anh ta, anh ta rõ ràng là cố tình gây khó dễ cho cậu. Hơn nữa, cậu nói một nghìn một lần, chính anh ta tự đồng ý chứ có ai ép anh ta đâu.”
“Kết quả bây giờ lại chạy lên mạng mắng nhiếc cậu, đúng là đồ không biết xấu hổ.”
Vào những lúc như thế này, Hứa Tuệ Tuệ không hề do dự mà đứng hẳn về phía Phó Hề.
Phó Hề khẽ mỉm cười nhìn cô ấy: “Cảm ơn cậu nhé, Tuệ Tuệ.”
“Cảm ơn tớ cái gì chứ,” Hứa Tuệ Tuệ không chút đắn đo, sau đó nói tiếp: “Hơn nữa cái loại tiền này đúng là như vậy đấy, ai không kiếm thì đứa đó bị ngu.”
Ai ngờ chưa đầy nửa tiếng sau, ông chủ cũng vội vã chạy đến cửa hàng.
“Phó Hề, cháu ra ngoài này với tôi một lát.”
Đối với động thái này của ông chủ, Phó Hề không có gì ngạc nhiên, cô lặng lẽ đi theo ông chủ ra ngoài.
Ra đến bên ngoài, ông chủ trực tiếp hỏi thẳng: “Có thật không?”
“Thật ạ.”
Ông chủ kinh hãi: “Cháu thực sự đã nhận của người ta tám nghìn tệ?”
“Vâng,” Phó Hề gật đầu, nhưng vẫn nói thêm một câu giải thích cho mình: “Nhưng mà…”
“Đừng có nhưng nhị gì với tôi nữa, cháu có biết không, ban đầu việc cháu được giữ lại cửa hàng tiện lợi này là do tôi đã cố sống cố chết bảo lãnh cho cháu đấy. Trước đó tuy rằng cháu cứu người, nhưng việc cháu cùng leo lên sân thượng với người ta, cháu có biết các lãnh đạo trường có định kiến lớn thế nào không.”
“Sớm đã có người muốn tôi cho cháu nghỉ việc rồi.”
Ông chủ vẻ mặt đầy bực dọc nói.
“Bây giờ thì hay rồi, cháu lại xảy ra loại chuyện này, tôi không thể giữ cháu lại được nữa.”
Phó Hề ngẩn người ra một chút, sau đó nở một nụ cười nhạt: “Họ cũng biết cách giữ vững sự ổn định đấy chứ.”
Người đầu tiên leo lên sân thượng là Chu Di, cô ấy là sinh viên của Đại học Giang, nhà trường tự nhiên không dám kích động cô ấy vào lúc này mà đuổi học cô ấy.
Nhưng ảnh hưởng của sự việc này thực chất lại rất tệ.
Mỗi lần trong trường xảy ra những vụ việc bất thường như vậy, thực ra đều phải có người đứng ra gánh tội thay.
Phó Hề tuy rằng là đi cứu người, nhưng việc hai người cùng ngồi trên sân thượng thực sự mang lại tầm ảnh hưởng quá tiêu cực.
Hơn nữa, cô cũng chỉ là một nhân viên cửa hàng tiện lợi, cho dù có cho nghỉ việc thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Chưa kể, bài đăng trên confessions trường hôm nay chắc là cũng đã bị họ nhìn thấy rồi.
Bất kể nguyên nhân là gì, trong mắt những kẻ bề trên cao cao tại thượng kia, việc cô việc cô tùy tiện nhận tám nghìn tệ của sinh viên Đại học Giang đã gây ra ảnh hưởng quá xấu, tuyệt đối không thể giữ một người như cô lại trong trường nữa.
Chính vì thế ông chủ mới vội vã chạy về đây.
“Thế này đi, tôi sẽ kết toán sòng phẳng tiền lương tháng này cho cháu, rồi cháu trực tiếp nghỉ việc đi.”
Ông chủ dường như cũng cảm thấy, sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, mối nguy hại từ việc Phó Hề ở lại tiệm còn lớn hơn nhiều so với lợi ích mang lại.
Cuối cùng ông nhìn Phó Hề và hỏi: “Cháu chỉ thu tiền kiểu này đúng một lần này thôi sao?”
Phó Hề với gương mặt bình thản nhìn ông: “Chỉ có lần này thôi ạ.”
Vốn dĩ cô còn muốn cố gắng tự tranh thủ để được ở lại, nhưng vào khoảnh khắc này, cô không muốn nữa rồi.
*
Vệ Thuật đang cùng giáo sư hướng dẫn đến Hàng Châu, mấy ngày nay ở đây có một dự án. Vì anh là nhà tân vô địch của cuộc thi robot toàn quốc nên giáo sư đặc biệt dẫn anh đi cùng.
“Vị giáo sư này đến từ MIT, lát nữa em có thể trao đổi, học hỏi thêm với ông ấy.”
Trước khi đến, giáo sư Lý Thần đã đặc biệt dặn dò Vệ Thuật.
Lúc này Vệ Thuật mới nhận ra có điều gì đó không đúng, anh khẽ nghiêng đầu, lạnh nhạt hỏi: “Giáo sư, là mẹ em đã liên hệ với thầy phải không?”
Trên mặt Lý Thần lộ ra vẻ ái ngại, khẽ nói: “Mẹ của em cũng là vì quan tâm đến em thôi.”
Lý Mục Vân luôn hy vọng Vệ Thuật có thể nhanh chóng chuyển trường sang MIT.
Lần này MIT có một học giả đầu ngành trong lĩnh vực máy tính được mời về nước, đang có chuyến thăm và làm việc tại Đại học Chiết Giang ở Hàng Châu, cơ hội này là do Lý Mục Vân đặc biệt nhờ người sắp xếp để Vệ Thuật được gặp mặt ông ấy.
“Đúng là không hổ danh bà Lý thần thông quảng đại, ngay cả giáo sư MIT bà ấy cũng có thể tùy ý sắp xếp.”
Gương mặt Vệ Thuật không chút biểu cảm, chỉ lạnh lùng nói ra câu này.
Lý Thần bất đắc dĩ, chỉ biết cười trừ một tiếng.
Dù ông là giáo sư, nhưng Vệ Thuật nói không sai, người mẹ kia của anh quả thực vô cùng thần thông quảng đại.
Hơn nữa, các dự án hợp tác doanh nghiệp của chính Lý Thần còn đang phải trông cậy vào sự hỗ trợ hết mình của Lý Mục Vân kia kìa.
Tuy nhiên khi Vệ Thuật gặp vị đại lão này, anh không hề tỏ ra chống đối hay buông xuôi, bản tính của anh vốn dĩ không phải kiểu người như vậy. Những câu hỏi cần hỏi anh thực sự đã hỏi rất nghiêm túc, những bài giảng cần nghe anh cũng đã chăm chú lắng nghe.
Mãi đến sáu giờ tối, buổi gặp mặt này mới kết thúc.
Dĩ nhiên sau khi kết thúc, phía người phụ trách còn sắp xếp để họ cùng đi ăn tối.
Vệ Thuật vẫn lịch sự nhưng dứt khoát từ chối:
“Em xin phép không làm phiền giáo sư dùng bữa ạ.”
Đối phương thấy anh không có ý định tham gia nên cũng không nài ép thêm.
Ngược lại, Lý Thần đứng bên cạnh có chút tiếc nuối nói: “Lát nữa chúng ta cũng không có việc gì khác nữa, đáng lẽ nên cùng nhau ăn một bữa cơm chứ.”
“Xin lỗi thầy, nhà em có chút việc, lát nữa em phải về Thành phố Giang ngay rồi,” Vệ Thuật nhìn Lý Thần và thẳng thắn nói.
Lý Thần ngẩn ra: “Em định đi về ngay trong đêm à?”
“Bây giờ mới có sáu giờ, em chạy xe về luôn, thầy cứ theo kế hoạch cũ mà đi tàu cao tốc vào ngày mai nhé.”
Lần này họ đi cùng nhau, nhưng Vệ Thuật lại tự lái xe riêng của mình đến.
Sau khi tạm biệt Lý Thần, Vệ Thuật lấy điện thoại ra thì thấy trên màn hình có đến bảy, tám cuộc gọi nhỡ.
Bởi vì trước khi vào gặp vị giáo sư đại lão kia, Vệ Thuật đã bật chế độ im lặng.
Thế nên anh đã không bắt máy một cuộc gọi nào cả.
Các cuộc gọi đều là do Thiệu Thanh Minh gọi tới, anh lập tức gọi ngược lại ngay: “Có chuyện gì thế?”
“Xảy ra chuyện rồi, mày tốt nhất là nên xem cái bài đăng tao vừa gửi cho mày đi.” Giọng Thiệu Thanh Minh lời ít ý nhiều.
Vệ Thuật không hỏi thêm gì nữa, cúp điện thoại rồi mở WeChat ra.
Sau khi lướt xem hết bài đăng đó, anh lại nhìn xuống phần bình luận phía dưới, những lời chế giễu, mỉa mai, và xem trò vui vẫn cứ liên tục hiện lên không ngớt.
Rõ ràng đây chỉ là một bài đăng trên trang confessions của Đại học Giang, nhưng chỉ trong chốc lát đã thu hút thu hút tới bảy, tám nghìn lượt bình luận.
Vệ Thuật lập tức gọi lại ngay cho Thiệu Thanh Minh: “Tao đang lái xe về, mày liên hệ ngay với người quản lý trang confessions của trường, bảo cậu ta xóa bài đăng đó đi.”
“Dù có phải tốn tiền cũng không thành vấn đề.”
Anh biết rõ sự thật là gì, thế nên anh càng không thể dung thứ cho những kẻ này tùy tiện suy đoán ác ý về Phó Hề một cách vô bờ bến như vậy.
Thiệu Thanh Minh: “Được được, tao đi liên hệ ngay đây.”
Nhưng trước khi cậu ấy kịp cúp máy, Vệ Thuật lạnh giọng bồi thêm một câu: “Nếu đối phương nhất quyết không chịu xóa, hãy giúp tao đánh sập nó luôn đi.”
“Được,” Thiệu Thanh Minh không hề do dự mà đồng ý ngay.
Nếu Vệ Thuật còn đang ở Đại học Giang, anh sẽ không đời nào để sự việc diễn biến đến nước này.
Anh lập tức gọi điện thoại cho Phó Hề một lần nữa.
Chỉ là anh hoàn toàn không ngờ được, Phó Hề vậy mà lại không bắt máy.
Nhưng lần này Phó Hề không nghe máy, không phải vì cô không muốn nghe, mà là kể từ sau khi bài đăng đó xuất hiện, điện thoại của cô bắt đầu nhận được vô số tin nhắn rác và những cuộc gọi không ngừng gọi đến.
Có vẻ như số điện thoại của cô đã bị lộ và phát tán ra ngoài rồi.
Trong những tin nhắn đó đầy rẫy những lời lẽ lăng mạ tục tĩu hỏi cô rằng: Một đêm bao nhiêu tiền, bây giờ còn đi “ship đồ ăn” nữa không?
Phó Hề vốn định chặn những tin nhắn này lại.
Kết quả là tin nhắn và cuộc gọi cứ dồn dập kéo đến không ngừng, cuối cùng cô chỉ còn cách tắt nguồn điện thoại.
Vệ Thuật lái xe suốt dọc đường, từ đây về đến thành phố Giang mất một tiếng rưỡi, tốc độ xe của anh luôn duy trì ở mức tối đa cho phép trên cao tốc.
Đến khi anh lái xe quay trở lại trường, việc đầu tiên anh làm là chạy thẳng đến cửa hàng tiện lợi.
Lúc này, trong cửa hàng đang có rất nhiều sinh viên đang mua đồ, nhân viên thu ngân vẫn đang nhanh nhẹn thanh toán cho họ.
Vệ Thuật đẩy cửa bước vào, đi thẳng tới quầy thu ngân: “Phó Hề.”
Người đang đứng ở quầy thu ngân ngẩng đầu lên, Hứa Tuệ Tuệ sững sờ nhìn Vệ Thuật với vẻ kinh ngạc.
“Phó Hề đâu?” Vệ Thuật không chút do dự hỏi.
Hứa Tuệ Tuệ cắn môi, gương mặt đầy vẻ uất ức: “Phó Hề đã bị ông chủ cho nghỉ việc rồi.”
Rất nhiều người nhìn về phía hai người họ, không ít người đều biết đã xảy ra chuyện gì.
Vệ Thuật không nói gì thêm, xoay người rời đi.
Anh lại lên xe, ai ngờ vừa mới khởi động máy, Thiệu Thanh Minh đã gọi tới.
“Có một bài đăng mới, mày mau xem đi.” Thiệu Thanh Minh sốt sắng nói.
Vệ Thuật không muốn xem bất kỳ bài đăng mới “chó má” nào cả, anh phải lập tức đi đến nhà nhà của Phó Hề để tìm cô.
“Là do chính Phó Hề đăng đấy.” Thiệu Thanh Minh nói thêm một câu.
Lúc này Vệ Thuật mới mở lại điện thoại.
【 Đây là một bài đăng đính chính nghiêm túc, trang confessions cũng đã xác minh từ phía hệ thống, nên tôi xin phép công khai ảnh chụp màn hình gốc từ hệ thống, tôi hy vọng mọi cô gái đều không bị bắt nạt. 】
Phía dưới là hai bức ảnh.
Bức ảnh đầu tiên là tin nhắn riêng trong hệ thống, bên trên là một tài khoản không có ảnh đại diện nhắn tới.
【 Tôi là Phó Hề, tôi chỉ hy vọng các bạn giúp tôi gửi một lời này. 】
—— Số tiền của bạn đối với tôi chẳng là gì cả, nhưng tôi sẽ thay mặt những cô bé đó cảm ơn bạn. Tương tự, tôi hy vọng trên con đường tương lai của họ, sẽ không bao giờ gặp phải người giống như bạn. 】
Bức ảnh thứ hai là ảnh chụp màn hình chuyển khoản, quyên góp cho quỹ từ thiện đặc biệt dành cho các bé gái bị thất học, số tiền là tám nghìn tệ.
Trên ảnh hiển thị rõ ràng thời gian, khoản quyên góp này được thực hiện chỉ đúng một tiếng đồng hồ sau thời điểm bài đăng bóc phốt đầu tiên xuất hiện.
【 Cú lật kèo ngoạn mục tới rồi, cho các người tha hồ mà kêu gào nhé. 】
【 Lầu trên đắc ý cái gì chứ, quyên góp tiền xong là cô ta trong sạch à? Ai mà biết cô ta quyên góp từ lúc nào. 】
【 Người có chút não bộ là đều có thể nhìn ra thời gian cô ấy quyên góp, chính là sau khi bài bóc phốt đầu tiên xuất hiện hơn một tiếng đồng hồ, điều đó chứng tỏ người ta vốn dĩ chẳng thèm muốn tám nghìn tệ đó. 】
【 Không được, tôi thực sự sắp yêu cô ấy mất rồi, mặc dù tôi cũng là con gái. 】
【 Điều đáng tán đồng nhất chính là câu nói này của Phó Hề, hy vọng các cô gái đều không gặp phải loại cặn bã đó. Ngẫm lại cũng phải, lúc đầu tại sao lại đưa tám nghìn tệ cho người ta, chẳng qua chỉ là muốn tận hưởng khoái cảm nhục mạ người khác, bây giờ lại trở thành gã hề nhảy nhót thôi. 】
【 Cái gã “thần thông quảng đại” tám nghìn tệ đó rốt cuộc là ai? Có ai đứng ra bóc phốt thêm lần nữa đi. 】
【 Thực sự chịu hết nổi rồi, tiết lộ một chút, là một sinh viên theo diện tuyển thẳng thể thao của khoa Báo chí, nhà có tiền nhưng nhân cách thì cực kỳ tồi tệ. Tôi đoán nói đến đây thì người khoa Báo chí đều biết là ai rồi nhỉ. 】
【 Chẳng phải là Trịnh Tấn sao, cứ giấu giếm cái gì chứ, một tên rác rưởi cậy mình có chút tiền. 】
【 Hóa ra là cái tên “thần nhân” này, thằng đó làm ra chuyện như vậy cũng không có gì ngạc nhiên, đúng là đồ không có não, ai mà không biết hắn nhờ vào diện tuyển thẳng thể thao mà vào trường chứ. 】
Vệ Thuật không xem thêm các bình luận phía dưới nữa, anh chỉ nhìn chằm chằm vào nội dung trong bức ảnh đầu tiên.
Dù anh không tận mắt nhìn thấy Phó Hề nói ra câu này, nhưng anh dường như đã thấy được dáng vẻ bình thản, ấm áp nhưng đầy kiên định của cô khi thốt lên những lời đó.
Anh không còn lướt xem thêm nữa, lái xe thẳng tới nhà Phó Hề.
Chỉ là lúc này, trên trời bỗng nhiên lại bắt đầu đổ mưa. Cơn mưa ngày đông cũng không quá dữ dội, mà cứ tí tách rơi xuống, đầu tiên là đập vào cửa kính xe, rồi từ từ lan rộng ra.
Cho đến khi anh ra sức gõ vang cánh cửa nhà Phó Hề.
Nhưng lần này sau khi cửa mở, thứ anh nhìn thấy lại là một gương mặt xa lạ.
Thôi Tư Ninh cũng nhìn người đứng ở cửa với vẻ đầy kinh ngạc, hỏi: “Cậu tìm ai?”
“Phó Hề có nhà không?” Vệ Thuật hỏi một tiếng, nhưng rồi vẫn nhanh chóng nói: “Xin lỗi.”
Nói xong, anh trực tiếp lướt qua Thôi Tư Ninh, đi thẳng tới phòng của Phó Hề, nhưng cửa phòng của cô đang khóa chặt.
Anh lại bắt đầu gõ cửa, lúc này Thôi Tư Ninh mới lên tiếng nhắc nhở: “Em ấy chắc là không có nhà đâu, lúc tôi về em ấy đã không có ở đây rồi.”
“Chị có biết cô ấy đi đâu rồi không?” Vệ Thuật lúc này thực sự bắt đầu cuống lên.
Thôi Tư Ninh lắc đầu: “Tôi không biết, mấy ngày nay tôi đều không có nhà, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.”
Vệ Thuật bắt đầu lục tìm trong ký ức những nơi mà Phó Hề có thể đi.
Nhưng Phó Hề không phải là người bản địa, cô ở nơi này lại càng không có người bạn nào, vào lúc này cô có thể đi đâu được chứ.
“Hôm nay là thứ mấy?” Đột nhiên Vệ Thuật như nghĩ ra điều gì đó.
Anh đang định rút điện thoại ra thì Thôi Tư Ninh đã đáp: “Thứ Sáu.”
Thứ Sáu.
Vệ Thuật nhớ ra Phó Hề có một thói quen, vào ngày thứ Sáu, cô sẽ đến quán mì Lão Dương để ăn mì.
Anh không chút do dự nữa, xoay người một lần nữa rời đi.
Đợi đến khi lái xe tới gần quán mì Lão Dương,
Vệ Thuật vội vã đỗ xe xong, đến cả ô cũng chẳng buồn cầm, liền chạy vội về phía quán mì. Chỉ là sau khi chạy được vài bước, anh đột nhiên khựng lại.
Chỉ thấy cách đó không xa là một bóng hình mặc đồ trắng, cô đang che một chiếc ô trong suốt, bên cạnh là một đứa trẻ mặc quần áo màu hồng, đứa trẻ đang dùng giày giẫm qua giẫm lại nước dưới đất một cách thích thú.
Phó Hề lặng lẽ đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn đứa nhỏ đó, nghiêng chiếc ô che trên đầu đứa bé.
Cho đến khi từ một hướng khác, một người phụ nữ cầm ô vội vã chạy tới, vừa chạy vừa gọi lớn: “Sao con lại ở đây, mẹ tìm con khắp nơi đấy.”
Người mẹ trẻ sau khi cảm ơn Phó Hề thì liền dắt con mình đi.
Phó Hề vẫn tiếp tục cầm ô, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng họ rời đi.
“Phó Hề.”
Vào khoảnh khắc giọng nói đó vang lên, Phó Hề còn tưởng là mình nghe nhầm, hoặc giả là vào những lúc như thế này, cô cũng hy vọng Vệ Thuật sẽ ở bên cạnh mình.
Cũng may, ngày mai anh sẽ về rồi.
Nhưng âm thanh đó lại truyền đến từ phía sau lưng cô, chân thực đến thế, giống như xuyên qua từng lớp màn mưa để đến bên cạnh cô.
Phó Hề theo bản năng quay đầu lại, và ngay trong khoảnh khắc cô xoay người, cả người cô đã lọt thỏm vào trong một vòng ôm ẩm ướt nhưng rộng lớn. Mùi hương thảo mộc thanh mát vừa quen thuộc vừa lạnh lùng trên cơ thể anh cứ thế bao bọc chặt lấy cô.
“Vệ Thuật.” Phó Hề vô thức gọi tên anh.
Nhưng người đang ôm chặt lấy cô lại trầm giọng nói: “Đừng đi.”
“Đừng biến mất khỏi thế giới của anh.”
Phó Hề nghe vậy không khỏi mở to hai mắt, sau đó cô lập tức nói: “Em không có mà.”
Khi Vệ Thuật buông cô ra, đôi mắt đen thâm trầm nhìn cô, khẽ nói: “Thực ra anh nên nói câu này từ sớm mới phải, nhưng trước đây chúng ta bắt đầu quá vội vã, vả lại còn là do em chủ động trước. Thế nên anh luôn nghĩ, lần này anh nên chọn một ngày thật đặc biệt để nghiêm túc nói với em câu này. Như vậy sau này cứ vào ngày đặc biệt của mỗi năm, em đều sẽ luôn luôn ghi nhớ.”
Cơn mưa tầm tã cứ liên tục đập vào mặt ô mà Phó Hề đang cầm trong tay, tí tách rơi xuống mang theo một nhịp điệu rất riêng.
Thế nhưng tiếng mưa liên miên không dứt xung quanh dường như chẳng thể lọt vào tai Phó Hề được chút nào.
Bởi vì trong thế giới của cô, lúc này chỉ còn lại giọng nói của Vệ Thuật.
Cô khẽ hỏi: “Anh muốn nói điều gì ạ?”
Mắt Vệ Thuật nhìn chăm chằm vào cô, chỉ nhìn cô, trong mắt chứa chan tất thảy hình bóng của cô.
Có hình bóng cô. Anh cảm thấy những lời thoại vốn dĩ mình đã chuẩn bị sẵn từ trước, vào ngay khoảnh khắc này bỗng chốc đều trở nên mơ hồ.
Chỉ có nhịp tim của anh là chân thực đến thế.
Vệ Thuật cứ như vậy nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình, cho dù xung quanh có ồn ào náo nhiệt đến đâu, thì dường như chỉ có anh và cô trong một khoảng trời nhỏ bé này. Cho đến khi anh nương theo tần suất nhịp đập của trái tim mình, khẽ mở lời: “Phó Hề, anh thích em.”
“Ở bên anh nhé.”
Lời của Đồng:
Thiếu gia nhà ta cuối cùng cũng sắp có danh phận rồi nha!

Leave a Reply