Chương 40 : “Bạn gái ơi, em có đang nghe không?”
Biển vào mùa đông mang một sự cô liêu như thể bị cả thế giới lãng quên.
Khu bãi biển gần nơi họ đến vẫn chưa được khai thác hoàn toàn. Vào mùa hè, mọi người hầu như đều sẽ đến bãi biển phía Đông, còn khu vực này thuộc địa phận bãi biển phía Tây.
Tối hôm đó khi trở về, Phó Hề đã có chút cảm lạnh. Vệ Thuật liền ra ngoài mua một chiếc ấm đun nước mới mang về. Anh còn đạp xe một quãng đường rất xa để mua thuốc cảm và trà gừng.
Ai ngờ đến đêm muộn, bệnh cảm của cô không những không đỡ mà cơn sốt lại càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Vệ Thuật lo lắng xung quanh đây không có bệnh viện, lỡ như cô cứ sốt cao không hạ thì nguy, nên đã trực tiếp gọi một chiếc xe đưa cô về nhà.
“Em xin lỗi,” trước khi xuống lầu, Phó Hề có chút tủi thân nói.
Vệ Thuật đưa tay sờ lên má cô, gương mặt cô đỏ bừng vì sốt, giống hệt như lần bước xuống từ sân thượng trước đó.
Anh xót xa nói: “Nói xin lỗi với anh làm gì?”
“Vốn là muốn đi cùng để anh vui vẻ, kết quả lại khiến anh cứ phải chăm sóc em suốt.” Phó Hề có chút áy náy.
Vệ Thuật đưa tay nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, anh vuốt ve sau gáy cô, trầm giọng nói: “Đợi em khỏe lại, tụi mình quay lại đây cũng vậy mà.”
Đúng lúc đó điện thoại của Vệ Thuật vang lên, chiếc xe anh gọi đã đến dưới lầu.
Hai người đi xuống lầu, trả thẻ phòng cho quầy lễ tân rồi rời đi.
Từ đây về đến nhà mất khoảng hơn một tiếng. Phó Hề lên xe không lâu đã bắt đầu buồn ngủ. Vệ Thuật đưa tay ôm lấy vai cô, khẽ nói: “Tựa vào vai anh ngủ một lát đi.”
Phó Hề không từ chối, tựa vào vai anh rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Mãi đến khi xe dừng lại trước cổng khu chung cư, Vệ Thuật mới khẽ gọi cô thức dậy.
Hai ngày sau đó, Vệ Thuật và Phó Hề không đi đâu cả. Ban ngày, hai người ở nhà chơi game hoặc xem phim, mỗi lần xem phim đều sẽ kéo hết rèm cửa lại.
Dàn âm thanh nhà Vệ Thuật rất tốt, mang lại cảm giác như một rạp chiếu phim gia đình thu nhỏ.
“Anh không cần qua chỗ bà nội sao?” Lúc ăn cơm tối, Phó Hề tò mò hỏi.
Vệ Thuật khẽ cười: “Không cần đâu, bà nội anh chê Tết đông người phiền phức, nên đã đi nghỉ dưỡng ở khu suối nước nóng với bạn từ sớm rồi.”
Phó Hề lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, ông bà nội của cô đều là kiểu người già rất truyền thống.
Mỗi dịp Tết đến, điều họ mong đợi nhất chính là cả gia đình được sum họp, tất cả mọi người đều trở về nhà.
Cô không ngờ bà nội của Vệ Thuật lại có tư tưởng tiến bộ như vậy, ngày Tết mà lại ở một mình.
“Bà nội anh giỏi thật đấy,” Phó Hề chân thành cảm thán.
Vệ Thuật gật đầu: “Bà không giống những người già bình thường đâu, bà đã dạy Toán cả đời ở Đại học Giang. Tiếc là trong nhà chúng anh không có ai thừa hưởng được thiên phú Toán học của bà cả.”
Khi nghe thấy hai chữ “Toán học”, mắt Phó Hề bỗng chốc sáng lên.
Cô chợt nói: “Khoan đã, bà nội anh không phải là giáo sư Tô Cẩm Hoa đấy chứ?”
Khoảnh khắc Phó Hề thốt ra cái tên này, sự kinh ngạc trên mặt Vệ Thuật cũng không hề kém cô.
Anh nhìn Phó Hề, trong ánh mắt thoáng qua một chút ngơ ngác.
“Sao em biết được?” Vệ Thuật hỏi.
Trong lòng Phó Hề thắt lại một nhịp, cô cười nhẹ để che giấu cảm xúc: “Anh quên rồi sao, em làm việc ở cửa hàng tiện lợi Đại học Giang lâu như vậy, trước đây từng qua bên khoa Toán rồi. Ở tòa nhà đó có một khu vực trưng bày các cựu sinh viên và giảng viên kiệt xuất.”
“Giáo sư Tô Cẩm Hoa là nữ giáo sư Toán học đầu tiên của Đại học Giang. Anh vừa nói bà dạy Toán cả đời ở Đại học Giang, em liền nghĩ ngay đến bà ấy.”
Chân mày Vệ Thuật giãn ra: “Bà vốn dĩ vẽ tranh rất đẹp, nhưng ở thời đại của bà, đất nước vừa trải qua giai đoạn trăm phế tích đãi hưng (*), vì vậy bà đã quyết tâm từ bỏ tranh sơn dầu để dấn thân vào Toán học. Bà luôn là người có lý tưởng, lập lời thề dùng khoa học để chấn hưng đất nước, thế nên bà đã thi vào khoa Toán của Đại học Giang.”
(*)百废待兴: Muôn vàn việc hoang phế đang chờ được khôi phục, phát triển
“Sau đó, bà ở lại luôn khoa Toán Đại học Giang để dạy học, cả đời đều cống hiến cho Đại học Giang.”
Khi Vệ Thuật thản nhiên kể về bà nội mình, Phó Hề ở phía đối diện đã hoàn toàn buông đũa xuống, chăm chú nhìn thẳng vào anh.
Lúc này, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô không đơn thuần là sự tinh anh, mà là một niềm khao khát cháy bỏng.
Đó là thứ ánh sáng khi nội tâm sâu thẳm nhất bị chạm động.
“Thật tốt quá, học ở Đại học Giang, dạy ở Đại học Giang, cả đời đều ở Đại học Giang.” Phó Hề khẽ lẩm bẩm.
Sau đó, cô nhìn Vệ Thuật, vô cùng nghiêm túc nói: “Bà ấy là một nhà toán học chân chính, đặc biệt là không gian Riemann (*) do bà ấy vẽ, thực sự rất đẹp.”
(*) Không gian Riemann – Riemannian manifold / Riemannian space: một khái niệm hình học phức tạp trong Toán học
Ngón tay Vệ Thuật khẽ siết lại, anh giữ một giọng điệu bình thản đến mức gần như cố ý: “Hình như em rất am hiểu về phương diện này nhỉ?”
Anh hỏi một cách hờ hững, dường như không muốn làm phá vỡ trạng thái cảm xúc lúc này của Phó Hề.
Rõ ràng khoảnh khắc này cô hoàn toàn khác với bất kỳ lúc nào trước đây, giống như cô sắp thực sự mở toang cánh cửa lòng đó với anh.
Thế nhưng sau câu nói ấy, Phó Hề liền sực tỉnh. Hàng mi cô khẽ khựng lại, một lúc lâu sau mới nói: “Vâng, em từng nghe các sinh viên khoa Toán Đại học Giang trò chuyện rồi. Đến tận bây giờ họ vẫn đang phải học cuốn Phương trình vi phân do bà nội anh biên soạn đấy.”
Vệ Thuật khẽ cười: “Bởi vậy nên cứ mỗi dịp cuối học kỳ, tai bà lại hay bị nóng lên. Bà cứ bảo chắc chắn là đám sinh viên Đại học Giang lại đang oán trách bà rồi.”
Phó Hề bị câu nói của anh chọc cười.
Cô vạn lần không ngờ tới, giáo sư Tô Cẩm Hoa hóa ra lại chính là bà nội của Vệ Thuật.
“Nhưng sao trước đây chưa từng nghe anh nhắc đến vậy? Ở Đại học Giang cũng chẳng thấy có tin đồn nào?” Phó Hề không giấu nổi sự tò mò.
Vệ Thuật nhún vai: “Chắc là để đề phòng đám sinh viên bị kỳ thi cuối kỳ làm cho phát điên tìm anh tính sổ đấy, thế nên bà nội anh luôn rất kín tiếng. Ở trường hầu như không ai biết mối quan hệ của tụi anh cả.”
“Vậy thì anh phải giấu cho thật kỹ vào nhé,” nụ cười trên mặt Phó Hề vô cùng rạng rỡ.
Nhìn dáng vẻ tràn ngập mong đợi của cô, Vệ Thuật khẽ hỏi: “Có muốn đi gặp bà nội anh không?”
“Em có thể sao?” Phó Hề vô thức hỏi lại. Đó không phải là sự kinh ngạc vì trở tay không kịp, mà là niềm vui sướng và khao khát được bộc lộ từ tận đáy lòng, giống như sắp được gặp thần tượng của chính mình vậy.
Vệ Thuật nhìn cô với nụ cười nửa nụ cười: “Gặp giáo sư Tô Cẩm Hoa thì có chút tiến độ, chứ gặp bà nội anh thì dễ ợt.”
Phó Hề khẽ cắn môi: “Em chỉ sợ nhỡ đâu bà nội anh không thích em…”
“Yên tâm đi, bà nhất định sẽ thích em,” Vệ Thuật nói rất nghiêm túc.
Phó Hề thấy lạ khi anh lại chắc chắn như vậy, liền nhịn không được hỏi: “Sao anh lại khẳng định thế?”
“Bởi vì anh thích em như vậy, bà cũng nhất định sẽ thế,” trong đôi mắt đen sâu thẳm của Vệ Thuật tràn ngập sự chân thành.
Khoảnh khắc này, khóe miệng Phó Hề hoàn toàn không thể kìm nén được mà cong lên.
*
Sáng sớm ngày hôm sau, điện thoại của Vệ Thuật suýt chút nữa thì bị gọi đến nổ máy.
Phó Hề vẫn chưa ngủ dậy, cô nằm trong lòng Vệ Thuật khẽ hừ một tiếng đầy bất mãn, liền thấy Vệ Thuật cầm điện thoại lên rồi xoay người xuống giường.
Một lát sau, anh vừa quay lại phòng thì thấy cô gái với mái tóc rối bù đang ngồi trên giường, ngơ ngác nhìn về phía cửa phòng.
“Dậy rồi à?” Vệ Thuật đi tới, đưa tay xoa mạnh lên đỉnh đầu cô.
Mái tóc dài vốn đã hơi rối của Phó Hề bị anh xoa một hồi lại càng rối hơn.
Cô cũng dần tỉnh táo lại.
Thế là cô khẽ gật đầu một cái.
Vệ Thuật bật cười thành tiếng: “Nếu dậy rồi thì anh đưa em đến một nơi rất vui.”
“Nơi vui ạ?” Phó Hề hỏi.
Vệ Thuật nhướng mày: “Thu dọn đồ đạc rồi đi thôi.”
Còn phải thu dọn đồ đạc sao
Vệ Thuật nói có thể phải ở lại bên ngoài khoảng hai ba đêm, vì vậy họ đặc biệt mang theo một chiếc vali hành lý. Sau khi thu dọn xong xuôi, cả hai trực tiếp xuống lầu, may mắn là chiếc xe địa hình của anh vẫn luôn đỗ ở đây.
Sau khi xe chạy ra khỏi thành phố, anh lái suốt về hướng Nam trong chưa đầy ba tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, họ đã đến thành phố Hạ An ở ngay bên cạnh.
Nơi này thậm chí còn nằm gần biển hơn cả thành phố Giang Xuyên. Khi họ rẽ vào đường cao tốc ven biển, Phó Hề cứ liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mãi đến khi chiếc xe đi theo định vị chạy thẳng về phía trước, Phó Hề mới nhìn thấy hai bên đường bắt đầu xuất hiện đủ loại cờ phướn, giống như đang quảng bá cho một sự kiện gì đó, các biển chỉ dẫn cũng xuất hiện ngày một nhiều hơn.
“Lễ hội âm nhạc Kế hoạch Vũ trụ,” nhân lúc xe dừng đèn đỏ, Phó Hề khẽ đọc cái tên ghi trên đó.
Quả nhiên sau khi xe qua khỏi cột đèn đỏ này, cô liền nghe thấy tiếng nhạc truyền đến ngày một rõ ràng, hai bên đường cũng bắt đầu xuất hiện nhiều người đi bộ hơn.
Đến khi tới trước cổng, thứ âm thanh điện tử bùng nổ như muốn xé toạc bầu trời liên tục đánh mạnh vào màng nhĩ.
Lúc này Phó Hề mới kinh ngạc hỏi: “Chúng ta đến xem lễ hội âm nhạc sao?”
“Ừ, Hạ Mộc Dương và Cận Tư Nam cũng sẽ tới đây,” Vệ Thuật dừng xe lại, thuận miệng đáp.
Trước biểu cảm có chút ngơ ngác của Phó Hề, anh giải thích thêm: “Hai thằng đó đều là bạn nối khố từ nhỏ của anh, trước đây mọi người đi học ở những nơi khác nhau.”
“Thế nên anh muốn tranh thủ trước khi khai giảng, ra ngoài chơi một chút.”
“Em không không vui chứ?” Vệ Thuật nhìn biểu cảm của cô, ướm lời hỏi thử.
Phó Hề lập tức lắc đầu: “Dĩ nhiên là không rồi, mấy ngày nay anh cứ ở bên cạnh em suốt, chẳng có thời gian gặp gỡ bạn bè gì cả. Sẵn mấy ngày này có thể cùng chơi với nhau, tốt quá còn gì.”
Hai người đỗ xe xong xuôi, Vệ Thuật vừa chuẩn bị gọi điện thoại.
Thì bỗng thấy từ đằng xa, một chiếc G-Wagen (*) màu đen cực kỳ hầm hố lao thẳng tới, sau một cú cua đuôi xe rất đẹp mắt, chiếc xe vững vàng dừng lại.
(*) G-Wagen / Đại G: Dòng xe SUV hạng sang Mercedes-Benz G-Class.
“Thuật của tao ơi,” cửa bên phía ghế phụ vừa mở ra, một giọng nói vô cùng ngạo nghễ vang lên.
Kế đó, một chàng trai tóc xoăn mặc chiếc áo khoác ngắn màu nâu lao vút tới. Nhưng khi còn chưa kịp đến gần, Vệ Thuật đã giơ tay chặn cậu ta lại, rồi nhíu mày nhìn chằm chằm vào mái tóc của cậu ta: “Cái què trên đầu mày là?”
“Mẹ kiếp, đúng là không có mắt thẩm mỹ,” Hạ Mộc Dương khẽ vuốt vuốt mấy lọn tóc xoăn của mình.
Đây là kiểu tóc cậu ta đặc biệt đi làm trước Tết.
Cậu ta tự hào nói: “Đầu tóc tao là kiểu cún con tóc xoăn (*) đấy nhé.”
(*) 卷毛小奶狗: một thuật ngữ mạng Trung Quốc chỉ các chàng trai trẻ trung, đáng yêu và dịu dàng.
Vệ Thuật khẽ mím môi, cuối cùng không thể nhịn nổi nữa mà nói: “Không ai nói với mày nhìn mày giống một con chó Maltese màu nâu à?”
Hạ Mộc Dương nghe thấy câu này thì tức tối nhảy dựng lên: “Mẹ nó, đây là phong cách Maillard (*) ấm áp ngày đông, phong cách chàng trai giảng đường, nâu cái mẹ mày, là Maillard đấy, Maillard!”
(*) Phong cách Maillard: xu hướng thời trang phối các tông màu nâu, caramel, kaki ấm áp.
Lúc này, một chàng trai cao ráo khác mặc chiếc áo khoác phi công màu xanh đậm, đội mũ lưỡi trai từ tốn bước tới từ bên cạnh.
Cậu ta từ xa đã nghe thấy tiếng Hạ Mộc Dương lải nhải om sòm, sau khi đi đến bên cạnh liền gác tay lên vai Hạ Mộc Dương, thuận tay vò mái tóc xoăn của cậu ta một cái: “Mày xem, tao đã bảo nhìn mày giống chó rồi mà.”
Lời nói hờ hững của Cận Tư Nam hoàn toàn chọc giận Hạ Mộc Dương.
“Mày mới giống chó ấy,” Hạ Mộc Dương bật lại.
Phó Hề đứng bên cạnh Vệ Thuật, nhịn rồi lại nhịn, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười.
May mà lúc này, sự chú ý của Hạ Mộc Dương đã hoàn toàn bị Phó Hề thu hút.
“Ối, em…” Hạ Mộc Dương giơ ngón tay chỉ vào Phó Hề.
Nhưng liền bị Vệ Thuật lạnh giọng cảnh cáo: “Lịch sự chút đi, đừng có lấy tay chỉ vào bạn gái tao như thế.”
“Xin lỗi, xin lỗi nhé,” Hạ Mộc Dương há miệng xin lỗi ngay lập tức, nhưng sắc mặt lại vô cùng phấn khích: “Không phải em chính là bạn gái của đồ chó này đấy chứ?”
Phó Hề chủ động gật đầu: “Chào anh, em là Phó Hề ạ.”
Cô quay sang nhìn gương mặt của Vệ Thuật, nụ cười trên môi càng sâu hơn: “Em không phải bạn gái của đồ chó nào cả ạ, em là bạn gái của Vệ Thuật.”
Hạ Mộc Dương ôm chặt lấy ngực mình, làm bộ dạng vô cùng phóng đại: “Không được rồi, anh bị thồn cơm chó rồi. Tại sao một cái đứa vừa lạnh lùng vừa kiêu căng như nó lại tìm được một cô bạn gái vừa ngoan ngoãn vừa xinh đẹp thế này chứ?”
“Trái tim anh lúc này còn lạnh hơn cả gió biển mùa đông nữa.”
Vệ Thuật lạnh lùng nhìn cậu ta: “Mày sang Mỹ học chuyên ngành diễn xuất đấy à?”
“Giải Oscar thì đừng mơ nữa, diễn xuất của mày còn chẳng bằng chú hề ở Phố Tàu đâu,” Cận Tư Nam hai tay đút túi quần, tùy ý mở miệng.
Sau đó, cậu ta nhìn sang Phó Hề, khẽ gật đầu chào: “Cận Tư Nam.”
Phó Hề hiểu đây là tên của cậu ta. Kể ra Cận Tư Nam cũng thuộc kiểu người ít nói lại mang chút cao ngạo, nhưng vẻ bề ngoài trông có vẻ thuộc kiểu ‘trai hư’ hơn Vệ Thuật một chút.
“Nhưng mà cái tên Phó Hề này, sao nghe quen tai thế nhỉ?” Hạ Mộc Dương càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó sai sai.
Cái tên này quá mức quen tai, quen đến mức chỉ một giây nữa thôi là anh có thể thốt ra ngay, nhưng ngặt nỗi câu chữ cứ kẹt lại trong cổ họng, nghĩ mãi không ra rốt cuộc đã nghe thấy ở đâu.
Vệ Thuật khẽ hếch cằm: “Vào trong trước đã.”
Hạ Mộc Dương quá hiểu tính anh rồi, thấy Vệ Thuật nói thế liền lập tức hét lên: “Mày mau khai thật đi, rốt cuộc tao đã nghe cái tên này khi nào thế?”
“Đồ não cá vàng,” Vệ Thuật khinh bỉ cười lạnh một tiếng.
Anh dắt tay Phó Hề, sải bước đi luôn.
Lúc đi ngang qua Cận Tư Nam, Phó Hề thấy anh ta cũng đang nhìn mình với ánh mắt như đang suy ngẫm điều gì.
Hạ Mộc Dương vẫn đứng chôn chân tại chỗ vắt óc suy nghĩ. Đôi khi trí nhớ chính là thứ trêu ngươi người ta như vậy, rõ ràng là một cái tên bạn cảm thấy vô cùng quen thuộc, nhưng có chết cũng không tài nào nhớ ra nổi mình đã nghe thấy nó ở đâu.
“Cận, mày chắc chắn biết đúng không?” Hạ Mộc Dương quay đầu nhìn Cận Tư Nam.
Cận Tư Nam nở một nụ cười xấu xa: “Đồ não cá vàng.”
Nói xong, cậu ta cũng dứt khoát bước đi.
“Mẹ kiếp, hai thằng cờ hó này, ông đây đúng là xui xẻo tám đời mới kết giao nhầm bạn tồi mà. Tao nói cho hai đứa mày biết, giờ mà không quay lại xin lỗi tao thì hôm nay tao đứng đây không đi đâu hết!”
Lúc này, Vệ Thuật đã dắt Phó Hề đi khuất bóng từ lâu.
Chỉ có Cận Tư Nam từ xa vọng lại một câu: “Cún con Maillard ơi, mau lăn qua đây đi.”
Hạ Mộc Dương hừ cười một tiếng, đắc ý chạy đuổi theo: “Ông đây biết ngay là mày không nỡ bỏ tao mà.”
“Bây giờ mày còn chút giá trị lợi dụng, lát nữa thì chưa biết chừng đâu,” Cận Tư Nam quay đầu lại, ném cho cậu ta một cái nhìn đầy lạnh nhạt.
Đi ở phía trước, Phó Hề thực ra đã nghe thấy tiếng hét của Hạ Mộc Dương. Cô có chút lo lắng nhìn về phía sau: “Cứ mặc kệ anh ấy như vậy thực sự ổn chứ anh?”
“Không sao đâu, Tư Nam sẽ quản nó,” Vệ Thuật hoàn toàn không bận tâm, chỉ nhìn cô rồi hỏi: “Lạnh không?”
Phó Hề lắc đầu: “Không lạnh ạ.”
Khi họ đến lối vào, họ đợi một lát thì Cận Tư Nam và Hạ Mộc Dương cũng cùng nhau đi tới.
“Vé đâu?” Vệ Thuật nghiêng đầu nhìn hai người họ.
Lúc này Phó Hề mới biết, hai người bọn họ còn chưa mua vé vào cổng.
Hạ Mộc Dương hừ một tiếng, vô cùng kiêu ngạo bỏ lại hai chữ: “Chờ đấy.”
Chẳng mấy chốc, một nhân viên công tác từ bên trong chạy ra, dường như vừa nhìn một cái đã nhận ra mấy người họ, liền vội vàng giao bốn chiếc thẻ thông hành màu xanh cùng với vòng đeo tay VIP cho họ.
Sau khi Vệ Thuật nhét thẻ thông hành vào túi áo, anh cúi đầu tỉ mẩn đeo chiếc vòng tay vào cho cô.
Hạ Mộc Dương ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này, liền lấy tay huých huých Cận Tư Nam.
Cận Tư Nam liếc nhìn cậu ta một cái: “Sao, mày cũng muốn tao đeo cho à?”
“Cảm ơn anh Cận nhé,” kiểu người thấy sang bắt quàng làm họ như Hạ Mộc Dương sao có thể bỏ lỡ cơ hội này cơ chứ.
Cận Tư Nam nhếch môi cười khẩy: “Mơ đi cưng.”
“Mẹ nó, ông đây đúng là ngày nào cũng sập bẫy của cái thằng chó chết tiệt nhà mày,” nhưng ngay sau đó, Hạ Mộc Dương lại đột nhiên cười một cách đắc ý hơn, Hạ Mộc Dương nhìn về phía Vệ Thuật và Phó Hề, quay sang nói với Cận Tư Nam: “Hôm nay A Thuật dẫn bạn gái theo rồi, mày cứ chuẩn bị tinh thần bị buộc chặt với tao đi nhé.”
Kết quả là Cận Tư Nam chẳng thèm nể mặt, đẩy tay cậu ta ra một cái rồi quay người đi luôn.
Phó Hề nhìn họ nô đùa náo nhiệt như vậy, khẽ bật cười thành tiếng.
Vệ Thuật thấy cô lén cười, khẽ hừ một tiếng.
Phó Hề ngẩng đầu lên, vội vàng nói lời lấy lòng: “Được rồi, em không cười nữa.”
Vừa bước vào trong, nhìn thấy biển người mênh mông phía trước, Phó Hề không khỏi kinh ngạc: “Em cứ nghĩ ngày Tết thì mọi người sẽ không đi đông đến thế chứ.”
“Có lẽ ai cũng có cùng suy nghĩ như em đấy,” Vệ Thuật vẫn giữ vẻ điềm nhiên, nhưng bàn tay anh thì luôn nắm thật chặt tay Phó Hề.
Lễ hội âm nhạc không có ghế ngồi, ngay cả khu vực VIP cũng vậy.
Họ tiếp tục đi về phía trước, cho đến khi tới khu vực ghế sofa. Ở đây được xếp từng hàng sofa một, có vẻ như đều là những người đã đến xếp hàng từ sớm.
Phó Hề vốn tưởng rằng họ cần phải đi mua đệm khí hay thứ gì đó tương tự, không ngờ Vệ Thuật lại trực tiếp dắt cô đi thẳng lên phía trước.
Đi mãi đến một vị trí nằm ở tít phía trên, cô liền nhìn thấy hai chiếc sofa đệm khí sạch sẽ được đặt cạnh nhau, bên dưới đều có trải thảm dã ngoại.
Hạ Mộc Dương lúc này đang dùng vẻ mặt ngứa đòn nhìn Cận Tư Nam đã nằm dài ra đó: “Mày xem, tao đã bảo hôm nay mày phải bị buộc chặt với tao rồi mà.”
Cận Tư Nam đội chiếc mũ lưỡi trai, đáp lại cậu ta bằng một sự im lặng.
Vệ Thuật dắt Phó Hề ngồi xuống bên cạnh, anh khẽ co một chân lên, một bên tay gác lên vai cô.
Danh sách biểu diễn của lễ hội âm nhạc càng về những lượt cuối thì càng có nhiều tên tuổi lớn. Hiện tại vào khoảng thời gian buổi chiều này, cơ bản đều là những ban nhạc ít tên tuổi, trông có vẻ đều là những ban nhạc mới gia nhập làng giải trí.
Nhưng có lẽ vì đang là mùa đông, mọi người cảm thấy chỉ có nhún nhảy cuồng nhiệt lên thì mới không bị lạnh, nên bầu không khí ngược lại còn trở nên sôi động hơn.
Phía trước không chỉ có những lá cờ lớn đang tung bay điên cuồng, mà sóng âm truyền đến cũng vô cùng chân thực. Chiếc màn hình khổng lồ phóng đại gương mặt của ca sĩ hát chính trên sân khấu lên gấp nhiều lần, khiến cho ngay cả những người đứng ở hàng cuối cùng cũng không thể không nhìn rõ.
Đây là lần đầu tiên Phó Hề đến một lễ hội âm nhạc, ban đầu cô vẫn chưa mấy thích nghi được với sự náo nhiệt và ồn ã khổng lồ bên trong khán đài.
Nhưng chẳng mấy chốc, cô đã bị cuốn theo bầu không khí vui vẻ đầy phóng khoáng xung quanh. Rõ ràng hiện tại đang là mùa đông giá rét, nhưng nhìn đám đông đang ra sức nhảy nhót và hò hét hết mình kia, cô như thể nhìn thấy
cái bóng của mùa hè vậy.
“Có muốn anh đứng lên cùng em không?” Vệ Thuật thấy cô cứ nhìn đăm đăm về phía sân khấu, liền hỏi.
Vệ Thuật vẫn luôn giữ dáng vẻ lạnh lùng và điềm nhiên như mọi khi, dường như sự cuồng nhiệt của xung quanh hoàn toàn chẳng thể gây ảnh hưởng đến anh.
“Hay là chúng ta qua bên đó đi?” Phó Hề chớp chớp mắt.
Vệ Thuật liền dắt cô đứng dậy.
Hạ Mộc Dương ở bên cạnh hỏi: “Ơ, hai người đi đâu đấy?”
“Phía trước,” Vệ Thuật bỏ lại một câu.
Họ đi đến bên khu vực VIP, bởi vì trên người họ đều có đeo thẻ thông hành nên có thể tự do ra vào bất kỳ vị trí nào trong toàn bộ khán đài.
Khi đứng giữa đám đông đang cuồng nhiệt, Phó Hề dường như cũng bị lây lan bầu không khí ấy. Cô ngẩng đầu nhìn lên sân khấu, còn Vệ Thuật đứng bên cạnh nắm thật chặt lòng bàn tay cô.
Chẳng mấy chốc, Hạ Mộc Dương cũng chạy tới.
“Anh Cận đâu rồi?” Sau khi tìm được hai người họ, Hạ Mộc Dương liền lên tiếng hỏi.
Vệ Thuật liếc xéo cậu ta một cái: “Mày chẳng phải bảo là muốn buộc chặt lấy nó à?”
Hạ Mộc Dương: “Tao cũng muốn buộc lắm chứ, mà nó có cho đâu.”
Một lát sau, Hạ Mộc Dương đột nhiên chỉ tay về hướng cách đó không xa rồi hét lớn: “Ở bên kia kìa?”
Vệ Thuật khẽ mướn mi mắt nhìn qua, Phó Hề cũng quay đầu theo. Liền thấy giữa đám đông, vóc dáng cao lớn của Cận Tư Nam trông vô cùng nổi bật, chỉ có điều lúc này cậu ta đang đứng cạnh một cô gái có phong cách punk (*) cực kỳ cá tính và lạnh lùng.
(*) Phong cách Punk – 朋克: xu hướng thời trang mang tính nổi loạn, cá tính mạnh mẽ, thường sử dụng đồ da, đinh tán, tông màu tối
Ban đầu hai người họ đều đứng ở khu vực phổ thông bên ngoài khu VIP.
Đối phương dường như muốn quay người đi, cậu ta liền cúi người thấp đầu xuống, không biết đã nói một câu gì đó.
Cuối cùng, đối phương vậy mà lại đi cùng cậu ta qua bên này.
Chỉ là sau khi Cận Tư Nam dắt người kia đi tới, hai người chỉ im lặng đứng ở bên cạnh. Cận Tư Nam hoàn toàn không có ý định giới thiệu, ngoại trừ Hạ Mộc Dương đang tròn mắt nhìn chằm chằm vào Cận Tư Nam như muốn nhìn thấu một cái lỗ, thì hai người còn lại đều hoàn toàn không có phản ứng gì.
Phó Hề vốn dĩ là kiểu người xưa nay không bận tâm đến chuyện của người khác.
Vệ Thuật lại càng thuộc kiểu người có phần dửng dưng hơn thế, huống chi anh rất hiểu Cận Tư Nam, những gì đối phương đã không muốn nói thì có hỏi cũng bằng thừa.
“Bài này em thích nè,” trên sân khấu vừa đổi một ban nhạc mới. Cuối cùng cũng có một bài hát mà Phó Hề từng được nghe qua.
Vệ Thuật từ phía sau vòng tay ôm lấy cô, khẽ cười: “Vậy em hát cho anh nghe đi.”
“Nhưng em không biết hát,” Phó Hề có chút tiếc nuối nói: “Em chẳng có tài lẻ nào cả, đúng là một người tẻ nhạt mà.”
Vệ Thuật nghe vậy, từ tốn ghé sát vào tai cô: “Hay là để anh hát cho em nghe nhé?”
“Dạ được chứ,” Phó Hề dứt khoát gật đầu.
Cô khẽ quay đầu lại, nhìn Vệ Thuật ở phía sau: “Em vẫn chưa từng nghe anh hát bao giờ.”
Trông anh hoàn toàn không giống kiểu người sẽ biết ca hát chút nào.
Một lát sau, Vệ Thuật dường như có việc cần nói chuyện với Cận Tư Nam, hai người họ liền cùng nhau rời đi.
Hạ Mộc Dương ngượng ngùng nhìn hai cô gái còn lại, chẳng ai chịu chủ động mở lời trước.
“Hay là… chúng ta nghe nhạc trước đi,” cậu ta cười gượng một tiếng.
Kết quả là cả hai cô gái chỉ nhìn cậu ta một cái, rồi cũng chẳng ai thèm lên tiếng.
Không phải chứ.
Mọi người bây giờ đều không thích nói chuyện đến thế sao?
Cho đến nửa tiếng đồng hồ trôi qua, bọn Vệ Thuật vẫn chưa quay trở lại.
Thế là cô đành nhịn không được mà lên tiếng hỏi Hạ Mộc Dương ở bên cạnh: “Vệ Thuật đi đâu rồi ạ?”
Hạ Mộc Dương lại nở một nụ cười đầy bí ẩn: “Em đợi thêm chút nữa đi.”
Đợi thêm chút nữa sao?
Mãi cho đến khi ban nhạc này biểu diễn xong và đi xuống, đáng lẽ ra đây phải là khoảng thời gian nghỉ giữa hiệp, thế nhưng không ngờ ban nhạc có chút tiếng tăm lúc trước lại một lần nữa bước lên sân khấu.
Phó Hề lúc này đang cúi đầu gửi tin nhắn WeChat cho Vệ Thuật, hỏi anh khi nào thì quay lại.
Ai ngờ cô gái mang phong cách punk bên cạnh vốn dĩ im lặng nãy giờ, bỗng nhiên khẽ huých tay nhắc nhở cô: “Đó có phải là bạn trai cậu không?”
Phó Hề vô thức ngẩng đầu lên.
Liền thấy Vệ Thuật lúc này đang đứng trên sân khấu. Anh đã không còn mặc chiếc áo khoác dáng dài màu đen lúc ở dưới đài nữa, mà thay vào đó là một chiếc áo khoác da dáng ngắn màu đen với chất liệu da bóng cực kỳ bắt mắt, cộng thêm chất liệu kim loại lạnh lùng trên áo, khiến toàn thân anh toát lên một cảm giác vừa kiêu ngạo vừa cuốn hút.
Tóc của anh dường như cũng được vuốt keo tạo kiểu, mang một vẻ đẹp trai hoàn toàn khác hẳn so với ngày thường.
Phó Hề không khỏi mở to hai mắt kinh ngạc.
“Tôi là ca sĩ hát chính tạm thời của ban nhạc, lên sân khấu để tặng mọi người một bài hát,” Vệ Thuật cúi đầu ghé sát vào micro.
Ban đầu khán giả bên dưới vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhưng khi chiếc màn hình lớn ghi hình cận cảnh gương mặt của anh, trong đám đông liền bùng nổ những tiếng hò reo cổ vũ vang dội.
“Ai thế kia? Đẹp trai quá vậy, sao giờ mới xuất hiện thế?”
“Anh ca sĩ chính ơi, anh đẹp trai quá!”
“Cuối cùng cũng có một anh chàng siêu cấp đẹp trai xuất hiện, đôi mắt của tôi được cứu rỗi rồi.”
Những tiếng bàn tán xôn xao không ngớt vang lên xung quanh. Rõ ràng là đã biểu diễn từ chiều đến giờ, dù số lượng ca sĩ chính lên sân khấu không ít, nhưng người có nhan sắc đỉnh cao như thế này thì quả thực hiếm hoi vô cùng.
Vệ Thuật cúi đầu ôm lấy cây đàn guitar trong lòng, khẽ gảy dây đàn.
Lúc này, khúc nhạc dạo trên sân khấu vang lên, khác hẳn với thứ âm nhạc điện tử dồn dập kích động và đập vào màng nhĩ lúc trước, khúc nhạc dạo lần này vô cùng nhẹ nhàng và linh động. Giọng hát độc đáo, trong trẻo của Vệ Thuật cất lên:
“Vũ trụ của anh vốn không lớn lắm
Nhưng em lại là ngôi sao sáng nhất
Khi một tia sáng chiếu rọi vào cơ thể
Em liền trở thành sao Thủy của anh…”
Giọng của Vệ Thuật vốn luôn thiên về tông trầm lạnh, lúc nói chuyện bình thường nghe đã rất xuôi tai, mà lúc này khi cất tiếng hát, cách nhả chữ độc đáo càng khiến cho giai điệu trở nên lay động lòng người hơn.
Những ngón tay thon dài của anh gảy trên phím đàn guitar, mang theo một phong thái làm chủ sân khấu đầy bẩm sinh, vô cùng ung dung và tự tại.
Ai không biết, chắc chắn sẽ nghĩ anh thực sự là ca sĩ hát chính của ban nhạc này.
Đám đông bên dưới đều đang điên cuồng hét lớn và hò reo vì anh.
Đáng lẽ ra Phó Hề cũng phải giống như họ, cùng hò hét cuồng nhiệt theo đám đông, thế nhưng cô lại chỉ lặng lẽ đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn lên màn hình lớn — nơi gương mặt thanh tú với những đường nét góc cạnh, sắc sảo dù bị phóng đại lên vô số lần ấy vẫn hoàn hảo như cũ.
Trong một ngày mùa đông như thế này, xung quanh toàn là những người xa lạ, dẫu cho gió lạnh có thổi qua thì cũng chẳng thể ngăn được những giọt mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán của mọi người, ai nấy đều đang đắm chìm và tận hưởng khoảnh khắc này.
Thế nhưng Phó Hề lại như thể bị đóng băng ngay tại chỗ.
Chàng trai đang đứng trên sân khấu kia, anh ấy đang hát vì cô.
Ngay sau đó, hình ảnh trên chiếc màn hình lớn đột nhiên chuyển hướng về phía khu vực khán giả, ống kính máy quay nhắm thẳng vào chính khu vực mà Phó Hề đang đứng. Cùng lúc những ánh pháo hoa trên sân khấu rực rỡ bắn lên, giọng hát của Vệ Thuật vang vọng rõ mồn một bên tai:
“Em âm thầm xuất hiện ở ngay bên cạnh
Để cơn gió đêm kéo gần khoảng cách của chúng ta. Rồi sau đó lại lén lút ghé tai nói với em rằng Điều lãng mạn nhất trong cuộc đời anh chính là được gặp em. Khi tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên ngắm nhìn những vì sao, thì anh lại chỉ nhìn em.”
Phó Hề lắng nghe từng câu từng chữ trong lời bài hát, dường như trong khoảnh khắc, cô liền hiểu ra lý do tại sao Vệ Thuật lại lựa chọn ca khúc này.
Đây chính là lời tỏ tình đầy long trọng và nhiệt thành của anh dành cho cô.
Khi màn hình lớn một lần nữa chuyển cảnh quay trở lại sân khấu, gương mặt của Vệ Thuật — thứ mà chỉ cần xuất hiện thôi là đủ để khiến vô số người bên dưới phải thét lên điên cuồng — lại hiện ra, tiếng hò hét vang dội của khán giả lại lập tức bùng nổ.
Liền thấy anh bỗng nhiên giơ một bàn tay lên, khẽ chỉnh lại chiếc tai nghe bên tai trái. Đôi mắt đen sâu thẳm hướng thẳng về phía Phó Hề đang đứng mà nhìn qua.
Ngay sau đó, chất giọng trong trẻo của anh thông qua chiếc micro vang vọng khắp toàn bộ khán đài:
“Bạn gái ơi, em có đang nghe không?”
Lời Đồng:
Con gái cưng: Em muốn có một tình yêu thật nồng nhiệt
Thiếu gia: Chiều ý em.
Cập nhật chuyện tình của Cận Tư Nam VS Cô gái phong cách Punk: Mời các bạn ghé qua xem trước ở bộ truyện bên cạnh mang tên 《Khi gia giáo gặp phải crush thì đồng hồ kêu vang liên hồi》, ai có hứng thú thì có thể bấm lưu lại bộ sưu tập nhé. (TRUYỆN NÀY VẪN CHỈ ĐANG LÊN Ý TƯỞNG CHỨ ĐỒNG CHƯA VIẾT)

Leave a Reply