[ĐT] 41

Chương 41 : “Anh khuyên em cũng nên đi đọc thử xem, hai đứa mình là nhân vật chính đấy.”

Giữa vạn người, anh đang lớn tiếng gọi tên em.

Trên đời này còn có chuyện gì lãng mạn hơn thế này nữa không?

Trong đám đông lại bùng lên tiếng reo hò ầm ĩ, mọi người theo bản năng nhìn theo ánh mắt của Vệ Thuật, hướng về khu vực bên trái đối diện sân khấu, cũng chính là nơi Phó Hề đang đứng.

Rõ ràng ai nấy đều tò mò, rốt cuộc cô bạn gái này đang đứng ở đâu.

Nhưng âm nhạc vẫn tiếp tục, Vệ Thuật trên sân khấu chậm rãi hát hết bài hát này, giai điệu cảm động và giọng hát lay động lòng người ấy cứ vang vọng mãi bên tai Phó Hề không dứt.

Cô nghĩ, cả đời này cô cũng không thể quên được khoảnh khắc này.

Sự hoành tráng và cuồng nhiệt này, chỉ có chàng trai trước mắt mới có thể mang lại cho cô.

Khi Vệ Thuật hát xong bài này và rời sân khấu cùng ban nhạc, khán giả xung quanh đều phát ra những tiếng tiếc nuối.

Anh nói chỉ quay lại diễn thêm một bài, thì đúng là chỉ hát đúng một bài.

Lúc này tất cả mọi người cũng hiểu ra, bài hát này là dành cho một cô gái nào đó dưới khán đài.

“Lát nữa nếu A Thuật nói nó chỉ nhất thời nảy ra ý định thì em tuyệt đối đừng tin nhé.”

Hạ Mộc Dương đột nhiên quay đầu, nói với Phó Hề ở bên cạnh.

Phó Hề lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên: “Dạ?”

Không phải là nhất thời nảy ra ý định sao?

Hạ Mộc Dương tranh thủ lúc Vệ Thuật chưa quay lại, cười nói: “Anh đoán nó chắc chắn sẽ nói với em là bọn anh đòi đi lễ hội âm nhạc đúng không.”

Đúng vậy.

Phó Hề nhớ lại Vệ Thuật từng nói, là ba người bọn họ muốn tranh thủ tụ tập một chút trước khi khai giảng.

Cô biết Vệ Thuật vốn dĩ không có hứng thú với mấy thứ này, bình thường các buổi tụ tập đều do Hạ Mộc Dương khởi xướng.

Cho nên cô thực sự đã nghĩ lần này cũng là do Hạ Mộc Dương rủ họ đến.

Hạ Mộc Dương thấy Phó Hề không nói gì thì biết ngay mình đã đoán trúng, đắc ý hừ nhẹ một tiếng: “Cái thằng chó… à không, bạn trai em bây giờ làm màu gớm lắm, để chuẩn bị bất ngờ cho em mà lôi bọn anh ra làm bình phong đấy.”

“Nó chẳng phải nhất thời nảy ra ý định đâu, đây là chuẩn bị tỉ mỉ cho em đấy.”

Phó Hề lần này hoàn toàn ngẩn người.

Cô nghĩ đến câu nói của chính mình ở bãi biển ngày hôm đó.

—— Em hy vọng trong năm mới, chúng ta sẽ tiếp tục yêu nhau thật nồng nhiệt

Còn khoảnh khắc nào có thể khiến tâm trí cô sục sôi hơn lúc này được nữa chứ.

Anh thực sự đã làm được.

Đã thực hiện được nguyện vọng của cô.

Phó Hề không phải là người dễ xúc động, nhưng lúc này lồng ngực cô vô cùng nóng hổi, từng đợt cảm xúc đan xen như những con sóng vỗ mạnh vào lồng ngực.

Giây phút này, cô bỗng nhiên rất muốn gặp Vệ Thuật.

Điện thoại của Hạ Mộc Dương bên cạnh reo lên, vì xung quanh quá ồn ào nên cậu chỉ nói hai câu rồi cúp máy.

“Họ đều ở hậu trường đấy, chúng ta qua đó tìm họ đi,” Hạ Mộc Dương nói.

Phó Hề lập tức gật đầu.

Cô gái mang phong cách punk bên cạnh nghe thấy câu này, cuối cùng cũng rời đi cùng họ, hướng về phía hậu trường.

Cả ba người đều đeo thẻ thông hành toàn diện, và chẳng mấy chốc đã thấy Cận Tư Nam đang đứng đợi ở đằng kia, cậu ấy một tay đút túi quần đứng đó, có lẽ là đang đợi họ.

Sau đó, mấy người cùng đi thẳng vào hậu trường, lúc này hậu trường sớm đã hỗn loạn không chịu nổi, các ban nhạc lớn nhỏ đều ở đây, có người đang chuẩn bị lên sân khấu, có người đang bảo stylist tìm trang phục, còn có người bận rộn ăn cơm uống nước.

Trước đây Phó Hề từng đến hậu trường cuộc thi robot của Vệ Thuật, nhưng đó dù sao cũng chỉ là một cuộc thi đại học.

Lúc ấy chỉ có vài đội thi.

Nhưng hiện tại ở nơi này, mười mấy ban nhạc đều có mặt, còn có đồ đạc tùy thân của họ.

“Nó đang thay quần áo ở bên trong,” Cận Tư Nam dẫn họ đến bên ngoài một chiếc lều, hất cằm về phía bên trong.

Phó Hề định bước vào luôn.

Hạ Mộc Dương ở bên cạnh đột nhiên có cảm giác như mình bị lừa, liền hét lên: “Gọi bọn tao qua đây làm gì? Để làm vệ sĩ tình yêu cho hai người à?”

Cận Tư Nam liếc nhìn cậu một cái: “Chẳng phải đã nói rồi sao, bảo mày dẫn người qua đây.”

Ý ngoại ngôn ngoại là: tác dụng của mày chính là đưa người đến đây đấy.

Hạ Mộc Dương còn đang tranh luận với cậu ấy, thì Phó Hề đã đi vào trong lều rồi.

Lúc này Vệ Thuật đang đứng ở bên trong, tay cậu đang cầm một chai nước khoáng vừa đặt lên bàn, trên người vẫn mặc chiếc áo khoác da đính đinh tán trên sân khấu lúc nãy, bên dưới là một chiếc quần jean, chiếc thắt lưng màu đen thắt ngang eo.

Vừa rồi trên suốt đoạn đường đi qua đây, lòng Phó Hề cứ bồn chồn không yên. Cảm xúc trồi sụt thực sự quá lớn.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác bình yên vô cùng, giống như một con thuyền nhỏ bấy lâu nay luôn chao đảo trôi dạt trên mặt biển, cuối cùng đã nhìn thấy bến cảng ấm áp quen thuộc của mình.

Cô sải bước lao tới, trực tiếp nhào vào lòng Vệ Thuật, mà Vệ Thuật gần như cũng đồng thời dang rộng hai cánh tay ôm chặt cô vào lòng.

Cậu dường như cảm nhận được cảm xúc đang đong đầy trong lòng cô, nên không hỏi gì cả, chỉ im lặng ôm lấy cô.

“Em thích lắm.”

Phó Hề vùi đầu trong ngực anh, giọng nói rất trầm, còn mang theo một chút nghẹn ngào.

Cô tuyệt đối không phải là kiểu người dễ khóc, thậm chí vì số lần khóc từ nhỏ đến lớn quá ít, cô còn bị coi là người có cảm xúc quá lạnh lùng, khiến người ta cảm thấy không bình thường.

Nhưng trong chiếc lều đơn sơ và ấm áp này, bên ngoài dù tiếng nhạc lớn cùng những âm thanh ồn ào hỗn tạp vẫn liên tục truyền vào, nhưng trong thế giới của họ lúc này chỉ có bóng dáng của đối phương, và hơi ấm không ngừng truyền sang nhau khi ôm chặt lấy nhau.

Ngay cả trong không khí cũng là mùi hương hòa quyện từ hơi thở của hai người.

Vệ Thuật nhìn thấy vành mắt cô đã đỏ lên, trong đôi mắt đen láy lại ngập tràn một tầng sương mờ, anh giơ tay vô cùng dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cô, giọng nói trầm thấp vang lên: “Phó Hề, anh biết đôi khi những lời hứa hẹn quá đỗi xa vời, nhưng anh vẫn muốn nói với em.”

Giọng anh khựng lại một chút, khoảnh khắc này lồng ngực anh cũng bị lấp đầy bởi những cảm xúc mãnh liệt trào dâng.

“Chỉ cần là điều em muốn, anh đều sẽ từ từ thực hiện.”

Phó Hề ngửa mặt lên nhìn cậu: “Em chỉ muốn anh thôi.”

“Chỉ cần có anh là tốt rồi.”

Cô ôm chặt lấy thắt lưng của anh, lại lặp lại một lần nữa: “Vệ Thuật, em thực sự rất thích anh.”

Lời tỏ tình thẳng thắn và cuồng nhiệt như thế này của Phó Hề, ngay cả trước đây cũng là điều hiếm thấy.

Có thể thấy, sự cảm động mà ngày hôm nay mang lại cho cô là vô cùng triệt để.

“Anh cũng vậy,” Vệ Thuật buông hai tay khỏi người cô, đưa tay lên nâng lấy má cô, ngón tay cái nhẹ nhàng mơn trớn trên khuôn mặt cô, giống như đang nâng niu một báu vật hiếm có trên đời một cách cực kỳ nghiêm túc.

Ánh mắt Phó Hề chưa từng rời khỏi gương mặt anh, cô chăm chú ngắm nhìn dáng vẻ của anh.

“Em muốn ghi nhớ dáng vẻ ngày hôm nay của anh vào sâu trong tim. Anh biết trí nhớ của em rất tốt mà đúng không, những chuyện em muốn nhớ kỹ, cả đời này cũng không quên được.”

“Anh biết.”

Đôi mắt dài hẹp của Vệ Thuật mang theo ý cười, đôi mắt đen vốn luôn sắc bén và lạnh lùng ấy, chỉ khi đối mặt với cô gái mình thích, ánh mắt mới khẽ lay động tựa như cơn mưa phùn mềm mại dịu dàng của vùng Giang Nam vào một ngày xuân tràn ngập nắng.

Phó Hề giống như đang nghiêm túc quét lại hình ảnh của anh vậy, kiểu tóc đẹp đẽ được anh đặc biệt chải chuốt, hàng mi dày rậm cùng đôi mắt đẹp của anh, cho đến những đường nét góc cạnh sạch sẽ dứt khoát, tất cả đều như muốn khắc sâu vào tâm khảm cô.

“Được rồi,” Phó Hề khẽ cười thành tiếng.

Nói xong, cô nhón chân lên, đột ngột hôn lên bờ môi của Vệ Thuật, có lẽlà vì quần áo cậu mặc lên sân khấu quá đỗi mỏng manh, dù trong lều có máy sưởi nhưng nhiệt độ trên bờ môi anh vẫn giá lạnh như vậy.

Cô nhẹ nhàng liếm mút bờ môi anh, giống như muốn dùng chính bản thân mình để sưởi ấm cho anh.

Khi Vệ Thuật đáp lại nụ hôn này, anh ra sức mút lấy môi cô, nhưng ngay giây tiếp theo lại vô cùng khắc chế mà không tiếp tục tiến sâu hơn nữa.

Điều này khiến Phó Hề có chút không nhịn được mà muốn mở mắt ra.

Nhưng cô vẫn ôm chặt lấy thắt lưng Vệ Thuật, cô có thể cảm nhận được cơ thể anh đang căng cứng đến mức nào, giống như một cây cung sắc bén bị kéo căng hết cỡ, một khi phát động sẽ mang theo thế công chiếm đất đoạt thành vô cùng mạnh mẽ.

Quả nhiên, môi lưỡi anh bắt đầu chuyển động, môi lưỡi quấn quýt chà xát vào nhau, trong lều vang lên tiếng thở dốc trầm thấp cùng tiếng nước khi bờ môi dính chặt lấy nhau, nụ hôn quấn quýt như vậy vốn dĩ đã khiến người ta đỏ mặt tim đập không thôi.

Ngặt nỗi lại còn có những âm thanh kích thích và triền miên đến thế, nhiệt độ trong chiếc lều nhỏ bỗng chốc bị đẩy lên đến đỉnh điểm.

Cơ thể vốn còn hơi giá lạnh bắt đầu tỏa ra hơi nóng từ lồng ngực.

Lòng bàn tay Vệ Thuật dịu dàng vuốt lên sau gáy cô, vừa hôn vừa nắn bóp phần thịt mềm phía sau gáy cô.

Những âm thanh ồn ào náo nhiệt kia từ lâu đã bay xa, lúc này cả tâm trí lẫn thể xác của Phó Hề đều chỉ có người trước mắt này.

Hai người hôn nhau ngày càng mãnh liệt, thỉnh thoảng nới lỏng ra một chút liền không kịp chờ đợi mà lại hôn tiếp lên.

Dù thay đổi bao nhiêu góc độ, bờ môi hai người vẫn như thể kéo sợi, áp căn không nỡ tách rời.

Quấn quýt.

Phó Hề vào lúc này mới thực sự hiểu rõ ý nghĩa của hai từ này.

Khi Phó Hề một lần nữa nằm bò trong lòng anh, chậm rãi bình phục lại dư âm sau nụ hôn, những âm thanh bên ngoài hai người họ mới cuối cùng từ từ quay trở lại.

Phó Hề lúc này mới muộn màng nhận ra, bản thân đã làm một chuyện táo bạo đến mức nào.

Lại có thể ở một nơi như thế này, đứng hôn Vệ Thuật lâu đến thế.

Phó Hề nhỏ giọng hỏi: “Em vào đây bao lâu rồi?”

“Cũng ổn, tầm nửa tiếng thôi,” Vệ Thuật nhẹ nhàng ôm cô, dịu dàng và ấm áp an ủi.

Nhưng giọng nói của anh có ôn hòa đến mấy cũng vẫn không thể trấn an nổi trái tim của Phó Hề.

Cô đột ngột thẳng người dậy: “Nửa tiếng á?”

Không thể nào.

Làm gì có ai hôn nhau mà hôn tận nửa tiếng đồng hồ chứ?

Dù sao từ lúc cô bước vào đến giờ, hai người cũng chưa nói được mấy câu thì đã lao vào hôn nhau rồi.

Cô không dám tưởng tượng lát nữa khi đi ra ngoài, nhìn thấy Hạ Mộc Dương và những người khác thì biểu cảm trên mặt hai người họ sẽ đặc sắc đến mức nào.

Mặc dù cô cảm thấy hôn Vệ Thuật thực sự rất dễ nghiện.

Nhưng cô cũng không muốn bị người khác nghĩ rằng mình nghiện nặng.

Vệ Thuật hoàn toàn không để ý mà khẽ cười một tiếng, liền nói: “Anh thay quần áo trước đã.”

Trước khi lên sân khấu, anh đặc biệt thay chiếc áo khoác da này, vừa rồi vẫn luôn chưa thay lại chiếc áo phao của mình. Lúc này anh đi đến bên chiếc giá treo đồ đơn sơ bên cạnh, lấy chiếc áo len đang treo trên đó xuống.

Sau khi anh cởi áo khoác ngoài ra, Phó Hề liền nhìn thấy tấm lưng đang mặc chiếc áo mặc trong màu đen bó sát của anh, lớp cơ bắp mỏng hiện lên vô cùng rõ ràng.

Hơi gồ lên một chút, khiến người ta muốn đưa tay lên sờ thử cảm giác xem sao.

May mà Vệ Thuật rất nhanh đã mặc lại áo phao vào, Phó Hề liền thu hồi ánh mắt của mình.

Phó Hề khẽ cắn môi, phát hiện ra một sự thật đáng sợ.

Cô dường như thực sự đã biến thành kiểu “háo sắc” mà trên mạng hay nói rồi.

“Chờ một chút,” mắt thấy Vệ Thuật đi tới nắm tay cô định dắt cô ra ngoài, Phó Hề vội vàng lên tiếng.

Vệ Thuật quay đầu nhìn cô, cười như không cười, thấp giọng nói: “Vẫn chưa đã thèm à?”

Phó Hề vốn dĩ đang bối rối vì chuyện này, giống như vừa phát hiện ra một bí mật động trời nào đó.

Kết quả chưa đầy một giây sau, cái bí mật mà cô tự tưởng tượng ra đã bị anh trực tiếp vạch trần.

“Ai nói chưa đã thèm chứ,” Phó Hề hiếm khi lên tiếng với giọng điệu lắp bắp.

Đôi lông mày và ánh mắt sạch sẽ của Vệ Thuật thoáng hiện lên vẻ tinh quái hiếm thấy: “Ồ, vậy là đã thèm rồi.”

Phó Hề giơ tay dùng nắm đấm đấm nhẹ vào lồng ngực anh.

“Được rồi, được rồi, anh sai rồi,” thái độ nhận sai của Vệ Thuật nhanh đến mức không gì bằng.

Phó Hề kéo cổ tay anh, nhỏ giọng nói: “Anh có thể bảo bạn anh đến khu vực ghế sofa bên kia hội quân với chúng ta không?”

Vệ Thuật nhìn khuôn mặt ngoan ngoãn của cô đang cố gắng che giấu sự ngượng ngùng, anh đưa tay ôm vai cô, không chút do dự nói: “Được, anh bảo chúng nó đi ngay đây.”

Bên ngoài, Hạ Mộc Dương đang ngồi trên ghế uống đồ uống nóng, may mà vừa rồi có người bên ban nhạc mang tới.

Nếu không cậu ngồi ở đây thực sự sẽ bị chết rét mất.

“Chúng ta đi trước đi,” Cận Tư Nam móc điện thoại từ trong túi quần ra, liếc nhìn một cái rồi nói.

Cô gái cũng đang cầm đồ uống nóng bên cạnh lúc này ngẩng đầu lên.

Hạ Mộc Dương: “Sao thế, mấy đứa vệ sĩ tình yêu bọn mình không cần dùng đến nữa à?”

Cận Tư Nam liếc xéo cậu một cái: “Ừ, tan làm rồi, mau đi thôi.”

“Tao là kiểu người dễ bị sai bảo thế à?” Hạ Mộc Dương hừ một tiếng.

Vừa rồi Cận Tư Nam mới bảo họ đi trước, ai ngờ Hạ Mộc Dương lại không muốn quay lại phía sân khấu, nói là muốn nghỉ ngơi ở đây một lát.

Còn về cô gái cá tính ngồi bên cạnh, lúc này trên người đang quấn một chiếc chăn len dày dặn, cũng đang im lặng ngồi đó.

Ngay lúc này, cô ấy bèn đứng dậy trước, đưa chiếc chăn len cho cậu: “Tôi đi trước đây.”

Nói xong, cô ấy liền thẳng bước rời đi.

Hạ Mộc Dương nhìn đối phương rời đi một cách dứt khoát như vậy, liền quay sang nhìn Cận Tư Nam: “Mày không cản lại à?”

“Không thân lắm,” Cận Tư Nam nói với giọng điệu vô cùng lạnh nhạt.

Hạ Mộc Dương sửng sốt: Giờ mà lại thành không thân lắm à?

Đợi đến khi hai người quay lại khu vực ghế sofa, một lúc sau, Vệ Thuật lại gọi điện thoại cho họ, nói là bên này lạnh quá, trực tiếp quay về khách sạn luôn cho rồi.

Vừa vặn hai người họ đối với lễ hội âm nhạc cũng thấy bình thường.

Cũng lười đợi đến lúc tan cuộc, liền trực tiếp rời đi.

Khách sạn họ ở ngay gần đó, là một khách sạn năm sao nằm ngay bên bờ biển, lái xe tầm hai mươi phút là đến nơi.

Khi mấy người gặp nhau ở sảnh lớn, Phó Hề phát hiện cô gái lúc nãy đã không thấy đâu nữa.

Nhất thời cô cũng không phải kiểu người hay dò xét chuyện của người khác, nên cũng không nói gì.

Họ ở cùng một tầng, đều là những phòng suite tốt nhất của khách sạn.

“Bọn mình về phòng nghỉ ngơi trước đi, tối nay ăn gì thì tính sau,” Vệ Thuật nói với họ một tiếng, liền nắm tay Phó Hề quay về phòng.

Lúc này đã hơn năm giờ chiều, nhưng mọi người đều chưa thấy đói lắm.

Phó Hề vào phòng, trực tiếp nằm dài trên ghế sofa ngoài phòng khách.

“Mệt rồi à?” Vệ Thuật bước tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Phó Hề “dạ” một tiếng, lòng bàn tay Vệ Thuật áp lên lưng cô, chậm rãi ấn từ bả vai xuống dưới: “Để anh bóp vai cho em nhé?”

“Anh cũng biết cái này à?” Giọng Phó Hề uể oải.

Vệ Thuật khẽ hừ một tiếng: “Sau khi chơi bóng xong đều phải mát-xa để thải độc cơ bắp, thời gian dài nên có học lỏm một chút từ bác sĩ của đội bóng.”

Lòng bàn tay anh đặt trên lưng Phó Hề, bắt đầu xoa bóp, lực đạo không hề nhẹ.

Nhưng lại vô cùng dễ chịu một cách bất ngờ.

Phó Hề nằm bò trên ghế sofa, nghiêng đầu nhìn anh: “Anh giống như cái gì cũng biết ấy, học giỏi này, biết làm robot này, biết chơi bóng này, lại còn biết đánh guitar và ca hát nữa, kết quả bây giờ đến cả mát-xa cũng biết nốt.”

Vệ Thuật khẽ cười thành tiếng: “Anh đâu có nói anh là kiểu mười phân vẹn mười như em bảo đâu, chỉ là vì hồi nhỏ bị ép học nhiều thứ quá thôi.”

Bà Lý tuy rằng rất cố chấp trong hôn nhân, nhưng không hề bỏ bê việc dốc hết sức nuôi dạy hai đứa con trai.

Đặc biệt là Vệ Thuật, không giống như những cậu ấm phú nhị đại sớm đã bị tống ra nước ngoài, anh luôn ở trong nước đi học một cách bình thường. Ngay cả trong tình huống thành tích của anh rất tốt, Lý Mục Vân cũng không để anh đi học trường quốc tế.

Ngược lại, anh trực tiếp học ở trường công lập tốt nhất.

Lý Mục Vân ở trong vòng tròn này đã chứng kiến quá nhiều đứa trẻ thế hệ thứ hai sau khi ra nước ngoài, ăn chơi đàng điếm là một chuyện, còn nhiễm phải một đống thói hư tật xấu.

Cho dù cuối cùng thực sự nhận được offer từ các trường thuộc khối Ivy League hàng đầu, thì đa phần cũng là dựa vào thế lực của gia đình chống lưng.

Vệ Thuật thì không như vậy, ngày trước khi anh quyết định đi theo con đường học sinh giỏi thi đấu, Lý Mục Vân đã vung một số tiền lớn để mời về đội ngũ giáo viên luyện thi đỉnh cao nhất, không phải là một hai thầy cô, mà là cả một đội ngũ giáo viên hùng hậu.

Dĩ nhiên Vệ Thuật thực sự rất có thiên phú, cậu đã xuất sắc mang về huy chương vàng IMO.

Bởi vì tấm huy chương vàng này, cả MIT lẫn Princeton đều chìa cành ô liu với anh. Cho dù không muốn đến những ngôi trường danh tiếng này, thì Đại học Thanh Hoa hay Đại học Bắc Kinh ở trong nước cũng đều tùy anh lựa chọn.

Ai mà ngờ Vệ Thuật lại làm đảo lộn mọi dự đoán của mọi người, anh chọn Đại học Giang.

Có lẽ cũng vì từ nhỏ đến lớn anh đã bị sắp đặt quá nhiều, nên đến cuối cùng lại tùy tính tự cho bản thân quyền lựa chọn một lần.

“Nhưng bây giờ anh lợi hại như vậy,” Phó Hề khẽ thở dài: “Ngược lại em chẳng biết cái gì cả.”

“Hay là em cũng học guitar nhé?” Đột nhiên cô nói.

“Được đó, guitar là loại nhạc cụ rất dễ để bắt đầu, nếu em muốn học, hôm nào anh dạy em,” Vệ Thuật thuận miệng đáp.

Phó Hề chỉ cười một tiếng, ngược lại không nhận lời ngay.

Rõ ràng trong lòng cô đang có dự tính khác.

Đợi đến tầm bảy tám giờ tối, Hạ Mộc Dương gọi điện thoại cho Vệ Thuật, nói là đói đến mức sắp lả đi rồi, có thể ra ngoài ăn cơm được chưa.

“Em muốn ra ngoài ăn? Hay là ăn ngay tại khách sạn?” Vệ Thuật không buồn đếm xỉa đến cậu ta, trước tiên quay đầu hỏi Phó Hề bên cạnh.

Phó Hề nghe thấy trong loa điện thoại tiếng Hạ Mộc Dương đang gào khóc thảm thiết đòi đi ăn hải sản.

Cô cười nói: “Vậy thì ra ngoài ăn đi.”

Đến dưới lầu, mấy người vừa gặp mặt, Hạ Mộc Dương liền hướng về phía Vệ Thuật hừ lạnh một tiếng: “Đừng tưởng tao không biết nhé, vừa rồi là do người ta nói muốn ra ngoài ăn đấy.”

Vệ Thuật chẳng chút cắn rứt lương tâm, liếc mắt nhìn cậu ta: “Thế thì mày cảm ơn bạn gái tao đi.”

“Bạn gái, bạn gái, biết mày có bạn gái rồi, gớm ghê chưa,” Hạ Mộc Dương khó chịu nói.

Vệ Thuật nắm lấy tay Phó Hề, giọng điệu lười biếng: “So với cái đứa độc thân như mày, thì đúng là gớm ghê thật mà.”

Phó Hề đứng một bên, hoàn toàn không tham gia vào cuộc đấu khẩu của bọn họ.

Rõ ràng Hạ Mộc Dương hoàn toàn bị áp đảo, tức đến nổ đom đóm mắt, liền quay sang nói với Cận Tư Nam đang im lặng bên cạnh: “Cận, nó đang mắng mày kìa.”

Cận Tư Nam liếc cậu ta một cái, quẳng lại một ánh mắt kiểu ‘mày nghĩ tao tin à’, rồi đi thẳng ra phía ngoài khách sạn.

Mấy người đều không lái xe mà trực tiếp đi bộ ra ngoài.

Lúc họ lái xe đến đây đã nhìn thấy gần khu vực bãi biển có không ít nhà hàng hải sản.

Thế là họ đi bộ qua đó, tùy tiện tìm một nhà hàng trông có vẻ khá ổn.

Khi bước vào trong, ông chủ dẫn họ đến một chiếc bàn tròn sát cửa sổ, ở kiểu nhà hàng quán ăn bình dân ven biển thế này, họ cũng không yêu cầu phòng bao làm gì.

Họ vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì cửa lớn của nhà hàng lại được đẩy ra.

Một bóng dáng mặc đồ màu trắng gạo bước vào, trên đầu còn đội một chiếc mũ len dệt kim mềm mại ấm áp, nhìn từ xa trông giống như một khối tuyết lạnh lùng mà mềm xốp.

“Mấy người ạ?”

“Một người.”

Ông chủ thấy vậy liền dẫn cô ấy đi vào phía trong đại sảnh.

Lúc này, Hạ Mộc Dương ngồi ở bàn tròn đang trò chuyện với Phó Hề, gặng hỏi cô xem cô và Vệ Thuật quen nhau từ khi nào, Phó Hề còn chưa kịp trả lời thì Cận Tư Nam, người nãy giờ đối diện cứ cúi đầu chơi điện thoại, lại ngẩng đầu lên ngay khi tiếng nói ở cửa vang lên.

“Bách Già.”

Giọng nói có phần lạnh lùng của cậu hướng về phía bóng dáng mặc đồ màu trắng gạo kia.

Mọi người cũng nhìn theo, liền thấy dưới chiếc mũ len là một khuôn mặt sạch sẽ, thanh tú, màu môi hơi nhạt làm cho người ta càng thêm vẻ thanh lãnh, giống như bông tuyết rơi giữa ngày đông.

Hạ Mộc Dương thấy vậy, liền hạ thấp giọng: “Sao mày đi đến đâu cũng có con gái quen biết thế?”

Cậu ta không tiện trực tiếp nói thẳng ra: Chiều một người, giờ lại thêm một người nữa.

Chẳng trách người ta – cô chị cá tính phong cách punk hồi chiều lại bỏ đi.

Cái đồ tra nam này!

“Mày mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ xem,” Cận Tư Nam lạnh lùng hừ một tiếng.

Ngược lại, đối phương nhìn họ, nở một nụ cười cực kỳ nhạt: “Chào mọi người, lại gặp nhau rồi.”

Lại?

Lúc này Phó Hề chăm chú nhìn kỹ cô gái, bỗng nhiên lên tiếng: “Cậu là người hồi chiều à.”

“Cô chị cá tính phong cách punk á?” Hạ Mộc Dương suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. So với bộ trang phục punk cực ngầu hất tận lên trời hồi chiều, cô gái lúc này đã hoàn toàn thay đổi thành một dáng vẻ khác.

Bất kể là chiếc áo phao dáng phao béo màu trắng gạo đang mặc trên người hay chiếc mũ len dệt kim đội trên đầu, trông cô ấy đều có v ngòai sạch sẽ và thanh lãnh.

Hạ Mộc Dương lập tức lên tiếng: “Cậu đi một mình à? Qua đây ngồi chung với bọn tớ đi.”

Bách Già dường như định từ chối.

Nhưng Hạ Mộc Dương đã rất nhiệt tình chỉ chỉ vào chiếc ghế bên cạnh mình: “Ngồi đây này.”

Ai ngờ Cận Tư Nam lại giơ một chân lên, đá chiếc ghế đó dịch về phía Phó Hề một chút.

“Để hai đứa con gái ngồi cùng nhau đi, cho tiện.”

Phó Hề nghe vậy, cũng liền lên tiếng chào hỏi Bách Già: “Nếu cậu không phiền thì ngồi chung đi.”

Bách Già cuối cùng cũng ngồi xuống.

Chỉ là sau khi ngồi xuống, cô ấy hơi nghiêng đầu nói lời cảm ơn với Phó Hề, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Phó Hề vài giây.

Hồi chiều, Bách Già cũng đã nhìn cô như vậy.

Phó Hề dứt khoát hỏi luôn: “Có chuyện gì sao?”

“Chúng ta có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?” Bách Già cũng hỏi rất trực tiếp.

Phó Hề khẽ nhướng mày, nở một nụ cười nhạt: “Cậu đang bắt chuyện làm quen với tớ đấy à?”

Trong nháy mắt, ngoại trừ Vệ Thuật ra, ba người còn lại trên bàn đều rơi vào kinh ngạc.

Vệ Thuật từ lâu đã quen với kiểu nói chuyện “không làm người ta kinh ngạc thì chết không thôi” này của Phó Hề.

“Xin lỗi, đùa chút thôi,” Phó Hề chớp chớp mắt.

Tuy nhiên giữa những cô gái với nhau khi đã quen thuộc, đôi khi một câu đùa vô thưởng vô phạt như thế này lại rất bình thường.

Chẳng mấy chốc, Phó Hề đã bắt đầu trò chuyện với Bách Già.

Hạ Mộc Dương vậy mà lại kéo ghế dịch về phía Bách Già, rất nhiệt tình tham gia vào chủ đề của hai người họ.

Lúc này Vệ Thuật ngước mắt nhìn sang Cận Tư Nam, đối phương cũng nhìn lại, khóe môi Vệ Thuật khẽ nhếch lên một biên độ cực kỳ chậm rãi. Xem ra cơ hội xem trò vui của Cận Tư Nam thế này quả thực không có nhiều.

Đột nhiên, Cận Tư Nam dửng dưng lên tiếng: “Hạ Mộc Dương, chuyện vừa rồi đang nói sao lại không nói tiếp nữa?”

“Chuyện gì cơ?” Hạ Mộc Dương bị gọi tên, ngơ ngác ngẩng đầu.

Cậu ta đang cùng Bách Già thảo luận về bộ trang phục punk hồi chiều của cô ấy cơ mà, hiện tại cậu ta trông đã giống như một tín đồ punk sắp sửa nhập môn đến nơi rồi.

“Ồ, đúng rồi, Phó Hề, em với A Thuật quen nhau như thế nào thế?” Hạ Mộc Dương lập tức nhớ ra.

Cậu ta cũng rất hứng thú với chuyện này.

“Bọn em quen nhau ở Đại học Giang,” Phó Hề thành thật nói.

Hạ Mộc Dương tỏ vẻ đã hiểu: “Ồ, em cũng là sinh viên Đại học Giang đúng không, anb đã bảo mà…”

Đột nhiên, mắt cậu ta trợn ngược lên, hét lớn một tiếng: “Phó Hề.”

Giọng cậu ta bỗng nhiên phóng đại hết cỡ, khiến cho một bàn ở phía xa cũng phải ngẩng đầu nhìn sang bên này.

“Em là Phó Hề, cậu chính là Phó Hề,” Hạ Mộc Dương kích động đến mức cứ lẩm bẩm liên tục cái tên Phó Hề.

Vệ Thuật sa sầm nét mặt: “Được rồi, bạn gái tao tên là Phó Hề, khỏi cần mày phải nhắc.”

“Mày vậy mà lại không nói cho tao biết,” khuôn mặt Hạ Mộc Dương tràn ngập sự phấn khích lẫn kinh ngạc như vừa phát hiện ra châu Mỹ lục địa: “Nữ chính trong bài viết CP kia kìa.”

“Cho nên mới nói đầu óc mày chứa toàn bã đậu,” Vệ Thuật cười lạnh.

Phó Hề quay đầu nhìn Vệ Thuật, nhỏ giọng hỏi: “Bài viết CP?”

Cô đương nhiên biết bài viết CP được đăng trên trang confession của Đại học Giang kia.

Phó Hề đột nhiên muộn màng hỏi một câu: “Không phải là anh cũng từng đọc rồi đấy chứ?”

Lúc này ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào cậu, ngay cả Bách Già dù không biết đầu đuôi câu chuyện ra sao, nhưng nghe đến đây cũng không nhịn được mà lộ ra một sự tò mò nhàn nhạt.

Vệ Thuật dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người liền khẽ hắng giọng một tiếng.

“Đọc rồi.”Phó Hề khẽ há hốc mồm, hoàn toàn kinh ngạc.

Cho đến khi Vệ Thuật nghiêng đầu nhìn sang Phó Hề: “Anh khuyên em cũng nên đi đọc thử xem, hai đứa mình là nhân vật chính đấy.”

“Viết cũng khá được.”

Lời Đồng:

Thiếu gia: Tôi thấy viết khá hay đấy.

A Đồng: Đa tạ thiếu gia đã khen ngợi ạ!

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading