Sau khi ánh mặt trời rời núi không lâu, bầu trời vẫn còn đọng lại buổi chiều tà màu vỏ quýt tuyệt đẹp.
Ngôi nhà Thường Hạ đang ở chỉ cách đoạn đường tới trường số 7 Nam Du mười mấy phút, ngõ Ô Y (*) là đường về nhà mà cô bắt buộc phải đi qua. Bởi vì nơi cô ở sát biển, cho nên con đường này những ngày cận dịp lễ tiết đều nườm nượp người qua kẻ lại. Mọi người đều tranh nhau đến đây để thổi gió biển mùa hè và cho hải âu ăn vào mùa đông, khiến ngay cả xe máy cũng không thể lách vào được, thường xuyên phải nhờ đến cảnh sát giao thông để giải tỏa ùn tắc.
(*) Ô Y Hạng (乌衣巷 – Wūyī Xiàng) là một con ngõ nhỏ tọa lạc tại quận Tần Hoài, thành phố Nam Kinh, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc.
Nguyên tắc giờ tự học tại trường số 7 Nam Du là học sinh được tự nguyện lựa chọn việc muốn ở lại học hay không muốn ở lại học, ở trường không có KTX học sinh, cho nên học sinh ra khỏi trường sẽ tự do tự tại, không chịu sự quản thúc của trường nữa.
Lúc Thường Hạ về nhà thì trời đã sẩm tối, cô thay dép lê bên ngoài biệt thự, móc chìa khóa ra mở cửa, sau khi vào nhà thì tròn mắt ngạc nhiên phát hiện Thường Quang Mân đã làm xong bàn ăn thơm phưng phức đợi cô về.
“Hôm nay về sớm vậy à con, không ra ngoài đi chơi với bạn hả?” Thường Quang Mân nhìn cô hỏi.
“Hôm nay trên lớp có một câu toán con chưa hiểu lắm, nên nghĩ muốn về nhà tìm hiểu một chút ạ.” Vốn dĩ hôm nay Đoàn Nhu rủ cô đi ăn món Nhật, nhưng Thường Hạ tra bản đồ thấy đường đi khá xa, cô sợ về muộn sẽ khiến ba lo lắng, vậy nên đành từ chối ý tốt của cô ấy, nói hẹn lại ngày khác.
Thường Quang Mân gật đầu: “Đừng đặt áp lực quá lớn cho bản thân con nhé, mau đi rửa tay rồi ra ăn cơm thôi.”
Thường Hạ rửa tay trong bếp rồi hỏi vọng ra: “Ba ơi sao hôm nay ba lại có thời gian rảnh về nhà, lại có cả thời gian rảnh làm cơm nữa?”
Thường Quang Mân có thể coi là một kiến trúc sư cực kỳ nổi tiếng và được săn đón. Rất nhiều kiểu dáng tòa nhà và quy hoạch trường học trong nước đa số đều do đội ngũ của ông thực hiện, thậm chí danh tiếng ở nước ngoài cũng rất lớn. Tuy nhiên, những năm gần đây ông chỉ tập trung phát triển trong nước. Ví dụ như căn biệt thự nhỏ hai tầng này chính là tác phẩm ông tự xây dựng, tông màu trắng chủ đạo, hướng mặt ra biển, gió thổi vào cũng mang theo vị mằn mặn.
Bởi vì công việc quá mức bận rộn, nên hầu như Thường Quan Mân chỉ về nhà được 1 ngày trong tuần, hoặc là nửa đêm canh ba mới im hơi lặng tiếng về nhà xem cô con gái cưng của ông, đợi trời tờ mờ sáng ông lại đi, khiến Thường Hạ có ảo giác như ông chưa từng về.
“Hôm nay công việc thuận lợi, buổi tối có tiệc ăn nhưng ba từ chối rồi, vì muốn về nhà nói chuyện với con, không phải con mới đi học ở trường mới mấy hôm đó sao, ba muốn hỏi con tình hình thế nào, ở trường có ổn không?” Thường Quang Mân sở hữu một gương mặt hiền lành, lông mày và ánh mắt thanh tú, vẫn có thể thấp thoáng thấy được dáng vẻ của một “nam thần” từng làm mưa làm gió khắp trường năm nào.
“Trường trung học số 7 Nam Du khá tốt ạ, bạn học tốt, thầy cô cũng tốt.” Thường Hạ vừa nói, tay vừa cầm đũa gắp vào bát ông một miếng thịt nạc ngon nhất.
Nghe cô nói những lời này làm ông yên tâm hơn phần nào, ông vẫn còn đang sợ cô không thích ứng kịp với hoàn cảnh mới.
“Lúc ba về có mua cho con ít hoa quả, có loại đào mật mà con thích ăn đấy, muốn ăn thì con tự đi rửa nhé. Hai tuần tới ba phải về Lâm Thành để hoàn tất thủ tục cho một công trình kiến trúc, có việc gì cứ nhắn WeChat hoặc gọi điện cho ba. Tiền không đủ thì tự lấy ở nhà, một mình phải chú ý an toàn, nhớ chưa?” Thường Quang Mân dặn dò.
Thường Hạ cắn đũa gật đầu.
Nói xong chủ đề có chút nặng nề này, Thường Quang Mân lại nhớ tới một chuyện rồi nói: “Hôm nay đi trong ngõ Ô Y, ba thấy có một cậu con trai cũng mặc đồng phục trường Trung học số 7 Nam Du giống con, chắc cũng sống ở gần đây.”
Chủ đề này có chút kì quặc khó hiểu, Thường Hạ không nghĩ nhiều, nghĩ rằng có lẽ chỉ Thường Quang Mân nổi hứng nhắc tới.
“Ba quan tâm tới người ta vậy.” Thường Hạ cười cười, uống hết bát canh ngô củ cải ba đưa cho.
“Cậu nam sinh đó còn cao hơn cả ba, đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, góc nghiêng có cái khí chất của ba con năm đó, nhìn một cái là biết kiểu đối tượng mà các thiếu nữ thầm mến rồi. Hạ Hạ nhà chúng ta giỏi giang như vậy, biết đâu chừng sau này cậu ta lại trở thành con rể của ba thì tốt quá.” Thường Quang Mân trêu chọc.
Thì ra là thế.
Cơn no bụng làm Thường Hạ cảm thấy thoải mái: “Ba, giờ tối rồi, đừng có nằm moe giữa ban ngày nữa.”
“Con tưởng ba ngốc hay gì, hồi con học ở trường số 3 Lâm Thành ấy, trên đường về nhà, ba thường nhìn thấy đám nam sinh tụm lại đi theo sau con, con gái ba mang gương mặt tựa như Nữ Oa tận tay nhào nặn ra thế này, còn sợ con phải cọc đi tìm trâu chắc?”
“Ba, giờ này ngoài xã hội làm gì có ai nông cạn tới nỗi mà chỉ nhìn mặt không nhìn người chứ.”
“Con cảm thấy tính cách, phẩm vị, tài nghệ, phương diện học tập của con kém lắm hả?” Câu hỏi này của Thường Quang Mân khiến Thường Hạ nghẹn họng. “Không còn gì để nói phải không, con chính là điểm nào cũng tốt nên mới khiến người ta can tâm tình nguyện trao trọn trái tim cho con chứ.”
Gượm đã nào, sao mà cứ nói mãi nói mãi lại thấy câu chuyện nó đi chệch hướng nhỉ?
Một khi đã mở ra hướng đi mới, cái miệng liến thoắng của Thường Quang Mân không tài nào dừng lại được, ông thao thao bất tuyệt khiến Thường Hạ phải sợ hãi rửa vài quả dâu tây nhét vào miệng ông, cầu xin ông đừng bàn luận về những vấn đề tình cảm làm cô phải đỏ mặt này nữa.
Sau bữa cơm, Thường Quang Mân đi rửa bát, Thường Hạ chạy lên tầng hai về căn phòng nhỏ của mình, ngồi vào bàn học để giải nốt câu toán chưa hiểu hồi sáng.
Trước bàn học của cô có một cửa sổ, chỉ cần đẩy ra là có thể nghe thấy tiếng gió mang theo âm thanh nhè nhẹ của biển cả. Bây giờ là ban đêm, Thường Hạ ngẩng đầu nhìn ra cũng chỉ thấy những ánh đèn đường rực sáng bên con đường bờ biển, ánh trăng trải dài trên mặt biển dập dềnh sóng nước, thấp thoáng đâu đó là những vì sao lấp lánh giữa bầu trời đêm.
Nửa giờ sau, Thường Hạ thu dọn tài liệu ôn tập, đột nhiên nổi hứng mở điện thoại lên, nhấn vào diễn đàn của trường Trung học số 7 Nam Du.
Tấm ảnh chụp trộm Giang Hòe lĩnh thưởng hồi sáng chưa bị xóa, vững vàng “ngồi” trên hotsearch tháng của diễn đàn trường.
Thường Hạ lướt bình luận; đại đa số đều là sự ‘hò hét’ của các cô nàng nữ sinh trong trường, câu bình luận nổi bật nhất là của một tài khoản tên “@Mặt_Trăng”, lượt like và nhấp vào cao không thể tả, mà thực ra “@Mặt_Trăng” ấy chỉ đăng có mỗi cái icon che mặt vừa khóc vừa cười mà thôi.
Tài khoản “@Mặt_Trăng” này có lai lịch thế nào đây, Thường Hạ càng hiếu kì, chụp màn hình lại rồi hỏi Đoàn Nhu.
Đoàn Nhu trả lời ngay.
DR: [Tài khoản này là của Giang Hòe á.]
Thường Hạ nhìn vào cái tên nổi bần bật này, điện thoại suýt thì rơi.
CX: [Tài khoản trên dễn đàn trường có thêm bạn bè với nhau được không?]
DR: [Được chứ, cậu đăng kí từ khi nào để tớ thêm cậu.] (*)
Thường Hạ nhìn chằm chằm tài khoản tên “@Mặt_Trăng” hồi lâu, cuồi cùng quyết định đăng kí một tài khoản mới trên diễn đàn.
Cô tìm ra một icon thỏ ngọc trong đống icon gần đây mình thường dùng, Thường Hạ không do dự lấy luôn cái tên này làm tên nick rồi nhấn đăng kí.
(Thỏ ngọc rồi mặt trăng, xin hai ông bà =)))
Rất nhanh, màn hình nhảy ra bốn chữ [Đăng kí thành công.]
Thường Hạ mãn nguyện “chui” ra ngoài diễn đàn trường, trả lời Đoàn Nhu.
CX: [Đăng kí rồi, cái icon Thỏ ngọc là tớ đó]
DR: [Đã nhận!]
Có lẽ chỉ có Thường Hạ hiểu rõ, tên nick này có ý nghĩa gì.
Thỏ Ngọc dựa vào mặt trăng, mặt trăng ôm ấp Thỏ Ngọc, không rời không bỏ, không ngừng không nghỉ. (ÔI CHỊ NHÀ EM ƠI ╰‿╯)
Không qua vài giây, có tin nhắn mới nhảy ra trên wechat.
DR: [Hạ Hạ, ngày mai đem cho tớ phần ăn sáng nhé, ba mẹ tớ không có nhà, tớ là con mọt lười biếng, nếu không tới giây phút cuối cùng tớ sẽ không mở nổi mắt mình.]
Thường Hạ bật cười trước màn hình.
CX: [Muốn ăn gì đây nào?]
Đoàn Nhu gửi một tràng dài icon cho cô.
DR: [Trẫm biết nàng “sủng” trẫm nhất mà cưng ai! Tớ muốn ăn sandwich]
Vừa hay Thường Hạ muốn qua cửa hàng tiện lợi 711 (7-Eleven) ở ngõ Ô Y mua đồ, sẵn tiện giải quyết luôn bữa sáng ngày mai cũng không phải là vấn đề.
Nói làm thì phải làm luôn, cô vội đi dôi dép lê chạy xuống lầu rồi hét lên: “Ba, con đi ra cửa hàng tiện lợi mua chút đồ ạ.”
Thường Quang Mân đang nghiên cứu công thức làm món trà sữa nướng pudding, bị tiếng hét của Thường Hạ làm cho giật mình, thế là quên sạch sành sanh các bước trước đó. Ông tự an ủi mình trong lòng: “Không được giận con gái, không được giận con gái…”
“Đi sớm về sớm đó con.” Thường Quang Mân nói.
Buổi đêm mùa hạ được điểm xuyết bởi vô số ánh sao, bầu không khí như say lòng người lan tỏa dưới ánh đèn đường vàng nhạt, từng nhóm người thưa thớt tụ tập lại nhàn tàn dạo phố. Thường Hạ mặc một chiếc áo ngắn tay màu trắng và váy ngắn màu rượu vang đỏ, trông rất nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô đeo tai nghe, suốt dọc đường không ngừng ngân nga một giai điệu nào đó.
Trước cửa 7-eleven thưa thớt người, ánh đèn đường hắt lên khung cửa sổ, Thường Hạ đẩy cửa bước vào.
Vào thời điểm muộn như thế này, những kệ hàng đã đầy ắp trước đó thì giờ lại chẳng còn bao nhiêu, Thường Hạ cầm cái giỏ đi loanh quanh một hồi, may mà sandwich vẫn còn thừa lại hai cái, cô lấy hết, sau đó quay ra quầy thu ngân gọi một phần Oden làm bữa khuya.
Câu “Xin chào quý khách” phát ra từ cửa hàng, Thường Hạ vô thức quay đầu lại nhìn.
Một chiếc áo T-shirt trắng tinh khôi để lộ cánh tay săn chắc, chiếc mũ lưỡi trai đen kéo thấp che khuất đôi lông mày và ánh mắt, chỉ để lộ bờ môi mỏng, nhưng Thường Hạ vẫn có thể nhận ra cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thiếu niên dáng người cao ráo, dường như không nhìn thấy cô gái thấp hơn mình cả một cái đầu, cậu đi thẳng về phía tủ đồ uống lạnh phía trước.
Thường Hạ còn đang phân vân không biết có nên quay lại chào hỏi một tiếng hay không, thì đã thấy cậu cầm hai lon nước ngọt vị cam đi đến bên cạnh cô, hạ thấp giọng nói với nhân viên phục vụ: “Thanh toán.”
“Ồ, xin lỗi, cậu thanh toán trước đi.” Giang Hòe nhìn thấy có người xếp hàng phía trước, cánh tay đang giơ ra lại thu lạu, ngỡ rằng bản thân vừa chen hàng.
Đợi cô gái hơi nghiêng người, Giang Hòe mới lúng túng cười cười.
“Là cậu à?” Giọng nói của chàng trai vang lên bên tai, mang theo chút âm hưởng bất ngờ ngoài dự kiến.
Thường Hạ cũng không nghĩ rằng gặp được cậu ở đây, trong lòng trỗi dậy sự lúng túng khi người quen gặp được người quen. Dẫu sao, Thường Hạ cũng coi Giang Hòe như một bí mật thầm kín giấu kĩ trong lòng không thể nhắc tới, mà cuộc gặp gỡ bất ngờ này, khiến “chú nai nhỏ” trong lòng cô đâm sầm tới nỗi sứt đầu mẻ trán (đoạn này không hỉu chú nai nhỏ là gì =.=’)
Cô vẫn giữ nụ cười đúng mực như ở trường : “Tình cờ thật.”
Không khí ngưng đọng lại vài giây, Thường Hạ mở lời trước: “Nước soda cam này ngon không?” Trước kia cô không chú ý tới loại nước có thương hiệu không nổi này lắm, nhưng chẳng hiểu sao khi rơi vào tay Giang Hòe, nó lại trở nên cao cấp tới lạ (Chị ơi em nhắc chị lần nữa =.=’)
“Cũng được lắm đấy, nhiều năm qua, tớ thích nhất là uống vị này.” Giang Hòe cười cười trả lời.
“Ồ” Cậu ấy thích uống cái này. Thường Hạ nói: “Vậy cậu thanh toán trước đi, tớ vẫn còn đồ chưa cầm.” Cô cố tình vén tóc để che đi ánh mắt có phần né tránh của mình.
Thường Hạ đi tới trước cửa tủ bán nước giải khát, bí mật liếc mắt quan sát bóng lưng cậu. Giang Hòe vừa thanh toán xong, không ngoảnh đầu lại bước ra khỏi 7-eleven, cô như trút được gánh nặng, thở ra một hơi thật dài.
Cô nhón chân, lấy ra hai lon nước soda cam giống vậy. Cái cảm giác mát lạnh từ lon nước tỏa ra được cô nắm trong tay, cảm giác khoảng cách giữa cô và cậu dường như gần thêm được một chút.
Sau khi thanh toán xong, cô ôm đồm một đống đồ ra khỏi 7-eleven, ai ngờ suýt thì đụng trúng Giang Hòe đang đợi trước cửa.
Thường Hạ trợn mắt há mồm, mãi hồi lâu sau mới thốt ra được câu: “Cậu còn chưa đi ư?”
Giang Hòe liếc nhìn đồng hồ: “Cũng muộn lắm rồi, con gái đi một mình trong ngõ tối không an toàn lắm.”
Cho nên cậu có ý gì đây, muốn đưa cô về ư?!
Thường Hạ có chút hoảng loạn: “Thực ra, nhà tớ ở ngay trong ngõ Ô y thôi, rất gần, không phiền cậu đâu.”
Giàng Hòe cười khẽ một tiếng, trong con người là hình bóng nhỏ bé của cô. “Trùng hợp thật, nhà tớ cũng nằm trong ngõ Ô y, không phiền đâu.”
Gương mặt trắng ngần của cô nhuộm lên sắc hồng. Lần này đúng là muốn trốn cũng trốn không nổi, cô bỗng dưng nhớ lại cậu chàng mặc đồng phục trường số 7 Nam Du mà ba nhắc tới tối nay, chẳng lẽ lại là Giang Hòe? Thường Quang Mân còn lớn tiếng nói muốn nhận người đó làm con rể? Là ba cô điên rồi hay là thế giới này điên rồi đây?
Thường Hạ vô thức nuốt nước bọt để giảm bớt sự căng thẳng trong lòng.
Cô không biết dùng lý do gì để từ chối, chỉ đành nói: “Vậy cảm ơn cậu.”
Giang Hòe còn muốn giúp cô xách đống đồ trong tay, cô vẫy tay từ chối, sợ rằng cậu nhìn thấy hai lon soda cam là bí mật của cô kia.”
Băng qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ này, rẽ vào ngõ Ô y, cậu cứ thong dong đi theo cô. Cô đi chậm, cậu cũng sẽ đi chậm theo; cô đi nhanh, cậu cũng sẽ đi nhanh theo cô. Tóm lại là cậu không vượt qua cô, khiến cho Thường Hạ suốt quãng đường không tập trung suy nghĩ được gì, chỉ đành cầu phúc cho mau mau về tới nhà.
Việc được một mình đi cạnh cậu là điều mà cô rất mong đợi, nhưng cũng là nỗi khủng hoảng của cô, bởi vì ở trước mặt Giang Hòe, cô luôn rất dễ để lộ sơ hở, ví dụ như việc đưa thư tình hộ người khác.
May là, Giang Hòe ngoài việc nhắc nhở cô chú ý đường đi dưới chân ra, thì không nói thêm câu nào khác.
Đêm tối dịu dàng, Thường Hạ đi một bước lại ngoảnh đầu ba lần, cô nhìn thấy Giang Hòe một tay đút túi quần, cúi đầu đá mấy viên sỏi dưới chân một cách vui vẻ, gió đêm thổi bay tà áo cậu, Thường Hạ ngửi thấy mùi nước giặt hương cam mang lại cảm giác ấm áp như vừa được phơi dưới ánh nắng vàng rực rỡ.
Hình như cậu rất thích những gì liên quan tới cam.
Thường Hạ ngưng lại bước chân thì không cẩn thận bị người đi đằng sau là cậu đâm sầm vào, cằm của cậu va vào đỉnh đầu cô, cậu nhíu mày rồi lùi lại một bước.
“Vừa rồi tớ chỉ mải nhìn xuống dưới đất, quên mất phía trước còn có cậu.” Giang Hòe vừa nói vừa đưa tay xoa cằm.
Thường Hạ bật cười, hóm hỉnh trêu: “Thiết đầu công đấy, đau rồi chứ gì.” Nụ cười của cô rạng rỡ, thanh thuần và ngọt ngào, khiến cậu có một khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Giang Hòe rời mắt: “Tới rồi hả?” Cậu ngẩng đầu nhìn tòa nhà trước mặt, tông màu trắng trông rất ấm cúng, xung quanh trồng nhiều hoa cỏ, mang phong cách hơi hướng Châu Âu.
Thường Hạ gật gật đầu: “Cảm ơn cậu.”
“Không cần cảm ơn đâu.” Cậu chàng rất nhanh đáp lại.
Vậy thì, “Ngày mai gặp nhé.” Cả hai đồng thanh nói, không ai nghĩ được họ lại ăn ý tới vậy.
Giang Hòe nhìn Thường Hạ vào cổng rồi mới quay về, còn Thường Hạ thì áp sát vào bức tường, không dám để ai phát hiện ra tiếng thở gấp gáp của mình.
“Về rồi hả con?” Thường Quang Mân hỏi cô từ phòng khách.
Thường Hạ để bản thân bình tĩnh lại vài phút rồi mới trở vào.
Thường Quang Mân thấy sắc mặt cô hồng hào, giống như bị ai đó nhét hai quả táo lên mặt, ông không nhịn được mà hiếu kì: “Bên ngoài nóng lắm hả con?”
Thường Hạ sờ vào hai bên má nóng hôi hổi của mình, mỉm cười một cách ngốc nghếch: “Nóng ạ, nóng lắm luôn.” Nói xong, cô chạy vọt lên lầu, không cho Thường Quang Mân cơ hội hỏi thêm gì nữa.
Thường Quang Mân: “Ôi sao cảm thấy con bé không ổn nhỉ….”
Sau khi tắm xong, Thường Hạ đem hai lon soda cam đặt lên bàn học, còn bản thân thì ôm lấy gấu bông lăn lộn trên giường, nhắm nghiền hai mắt hồi tưởng lại cuộc nói chuyện giữa cô và Giang Hòe hôm nay.
Cô phát hiện dường như bản thân vì cuộc hội ngộ tình cờ hôm nhặt chiếc “máy bay giấy” ấy, mở ra một con đường dẫn lối cho sự rung động trong tim cô. Thứ luôn thu hút cô chính là khí chất sạch sẽ, thanh khiết chưa từng thấy ở người thiếu niên áy, nó quấn quýt lấy cô sâu đậm, khiến cô không thể nào dứt ra được.
Tiếng ve ngoài cửa sổ kêu râm ran vì oi nóng, lá cây đung đưa theo làn gió ngày hè, Thường Hạ đã có một đêm ngủ ngon giấc, vì ngay cả tới không khí cũng đang tỏa ra mùi thơm.

