Chương 26: Hồi ức độc quyền của máy chụp ảnh lấy liền.
Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng 12, đã gần một tuần trôi qua kể từ buổi lễ sinh nhật của cô.
Khối 12 của trường trung học số 7 Nam Du năm nay không có kì nghỉ tết Nguyên Đán, cho nên cho tới ngày chuyển giao năm mới khối lớp 12 vẫn phải tới trường đi học.
Đoàn Nhu ngồi bên cạnh Thường Hạ, cô nàng đã nhìn chằm chằm cô cả buổi chiều, nhưng không chỉ hôm nay, mà cả tuần qua cô nàng cũng vậy.
“Này bé cưng ơi, cậu không có việc gì hay sao mà cứ tự sờ đầu vậy? Cậu đâu có hói, cơ mà cứ sờ vậy thì cũng thành hói đỉnh đầu đấy.”
Thường Hạ đành bỏ tay xuống rồi cười một cách ngốc nghếch.
Kể từ buổi sinh nhật hôm ấy, ngay khi Thường Hạ cảm nhận được Giang Hòe xoa đầu cô, cả người cô cứng ngắc như cương thi dựng đứng. Nhưng người đầu sỏ là cậu vẫn cười khoái chí, khiến cô còn tưởng trên đầu mình bị trét kem, nhưng thực ra là không có gì cả.
Bởi vì có lớp kem bị bôi trên mặt nên cô mới dám đỏ mặt, bởi vì Giang Hòe không nhìn ra điều đó, chính vì thế mà mấy ngày nay, hễ nghĩ tới chuyện bị Giang Hòe xoa đầu là cô lại vừa vui vừa giận.
Anh chàng này thích trêu trọc người khác thật đấy, vậy mà sau đó lại bồi thêm câu ngày nào cũng phải vui vẻ.
Thường Hạ nằm bò lẻn bàn rồi tự cười một mình.
“Nè nè nè, cậu có nghe thấy câu tớ mới hỏi cậu không?” Đoàn Nhu dùng ánh mắt kì quặc liếc nhìn cô.
Nãy giờ Thường Hạ cứ mải nghĩ tới chuyện hôm đó nên quên mất bẵng mất “vị đại Phật” này vẫn đang ở bên cạnh.
Cô vẫn quen thói nói dối không chớp mắt: “Sờ đầu nhiều sẽ giúp tư duy mở mang, suy nghĩ thấu đáo hơn, rồi mới hành động nhanh nhẹn được.” Cô nói nhanh tới mức khiến Đoàn Nhu nghi hoặc còn tưởng thân thể cô bị Kì Ôn Ngôn “nhập” vào.
Kì Ôn Ngôn, người vừa mới bị nhắc tới theo nghĩa đen bỗng rùng mình một cái. Giống như lần đi ăn trước đó. Cậu chàng lại nói với cả đám “Lát nữa tan học tất cả ở lại tập hợp, có việc lớn cần làm.”
“Lại nữa? Sao ngày đếch nào mày cũng lắm chuyện tào lào cần làm quá vậy.” Trình Gia Nhiên lộ vẻ mặt chê bai.
Kì Ôn Ngôn “phun vàng nhả ngọc”, cậu chàng chỉ tay vào tim, tỏ ra đáng thương, “Gia Nhiên ơi, nếu không yêu xin đừng buông lời cay đắng.”
Trình Gia Nhiên: “….”
“Tao chịu mày rồi.” Giang Hòe hít sâu một hơi. Là bạn cùng bàn cậu đã quá quen với cảnh này.
Mỗi khi chuyện này xảy xảy ra, người không thể hiểu chính là Đoàn Nhu. Cô chẳng nói chẳng rằng đá thẳng vào ghế cậu ta : “Nghiêm túc đi.”
“Mắt không thấy tâm không phiền.” Kì Ôn Ngôn bắt đầu đối đáp lại cô.
Đoàn Nhu lại đạp thêm phát nữa, “Cậu đứng đắn lại coi, chứ không đừng trách tớ không nhắc nhở cậu.”
Kì Ôn Ngôn nghiêng đầu, đắc ý nói: “Nếu tớ đứng đắn hơn thì cậu thích tớ chứ gì.”
“Em thích ai hả Kì Ôn Ngôn, em có muốn lên bục giảng chia sẻ với toàn lớp không?” Giáo viên toán cười tít mắt đứng bên cạnh cậu, nhưng ánh mắt đang ngầm giấu “sát khí”.
Cứ nhắc tới mấy vấn đề này, là trong lớp thể nào cũng có người dẫn đầu ồ lên.
Kì Ôn Ngôn bị dọa tới độ ngồi không vững, ngã nhào về phía Giang Hòe, nhưng không biết rằng Giang Hòe mới bị giáo viên gọi đứng dậy trả lời câu hỏi, tới giờ còn chưa ngồi xuống. Thế là cậu ta giống như một nàng mỹ nhân ngư, đôi chân dài ngoằng cứ đá qua đá lại, cười ngượng ngập với giáo viên.
“Chép phạt 1000 chữ cảnh tỉnh, sau tết Nguyên Đán chưa lại cho tôi.” Giáo viên dạy toán của lớp A khối tự nhiên là kiểu giáo viên nghiêm khắc điển hình tại trường học.
Kì Ôn Ngôn đau thắt cõi lòng.
“Tớ đã kêu cậu đứng đắn tí đi thì cậu cứ không nghe tớ, làm việc tốt mà không được đền đáp.” Đoàn Thu than thở.
Kì Ôn Ngôn thầm nghĩ: Chị đại ơi, tha cho em thôi.
Ngay giờ tan học, Châu Tồn Thanh thu dọn sách vở xong thì qua tìm Lục Hy Triệt để cùng đi bệnh viện. Chỉ có điều, cũng không biết có phải là do mùa đông, thời tiết trở nên lạnh giá, nên Châu Tồn Thanh lười động đậy, cả ngày chỉ ru rú trong lớp học ủ rũ phờ phạc, ngay cả tới ăn cơm cũng không có chút tinh thần nào.
“Dạo gần đây mày không còn tham gia mấy hoạt động “kịch liệt nữa nhỉ.” Lục Hy Triệt nhét sách vào cặp, “Cũng tốt.” Cậu nói.
Câhu Tồn Thanh cười nói: “Tao như nào tao tự biết, mày đừng có cả ngày cũng ưu sầu như sắp chết thế nữa đi.” Khựng một chút, cậu ta lại than thở, “Mày đừng có miễn cưỡng bản thân làm việc với cường độ cao như thế nữa, tao nhìn mày nhiều khi đã mệt lắm rồi mà qua chỗ Tinh Mạc vẫn còn phải cố gồng mình lên cười để nó yên tâm, nếu quả thực không trụ nổi nữa thì xin nghỉ mấy ngày nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Lục Hy Triệt đứng dậy, đeo cặp sách lên rồi nói lạnh nhạt : “Tao là anh ruột của con bé.” Rồi ngẩng đầu nhìn về phía Châu Tồn Thanh, “Con bé là người thân duy nhất của tao trên đời.”
“Tao biết, mấy cái này tao hiểu, tao chỉ là….” Châu Tồn Thanh nói được một nửa thì bị Lục Hy Triệt ngắt ngang.
Lục Hy Triệt nói : “Mày cũng là người bạn duy nhất tao có.”
Bước chân của Châu Tồn Thanh khựng lại, hai mắt cay sè. Cậu không nói tiếp vấn đề vừa rồi mà hỏi: “Vậy Thường Hạ thì sao? Cô ấy không phải bạn mày à?”
Lục Hy Triệt cười trào phúng: “Tao là người tham lam, khi có một ánh dương chiếu rọi cuộc đời thì tao sẽ không can tâm với những gì mình đang có nữa. Người như tao có phải rất đáng khinh thường không?”
“Phì phì phì, mày nói cái gì thế, làm gì có ai tự nói bản thân rất đáng khinh thường.” Châu Tôn Thanh trợn mắt nhìn cậu. “Mày thích cô ấy, người khác cũng có thể thích cô ấy, mọi người đều có cơ hội cạnh tranh công bằng, hà tất gì mày phải tự hạ thấp bản thân thế.”
Lục Hy Triệt lần này cảm thấy thực sự mệt mỏi, có rất nhiều lời muốn phản bác lại nhưng cậu đã chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Trên thế gian này không có gì là công bằng cả, ngay từ lúc ban đầu cậu đã nghĩ như vậy.. Cứ đi mãi một lúc, chính cậu cũng không phản ứng lại việc mình đã đi tới khối tự nhiên. Vẫn là Châu Tồn Thanh nhắc nhở cậu: “Đi cầu thang bộ.”
Lục Hy Triệt mím môi, ánh mắt rời rạc, cuối cùng vẫn quyết định nói: “Tao đi nhìn một chút thôi.”
“Đi nhìn Thường Hạ à?” Châu Tồn Thanh nhìn bóng lưng cậu đã đi xa, thấp giọng chửi thầm một câu rồi lại bất lực đi theo sau cậu.
Mùa đông ngày ngắn đêm dài, mới sáu giờ hơn, mà trời đã sẩm tối. Các bạn học đã lục đục rời đi, lúc này Kì Ôn Ngôn mới móc ra một báu vật – Máy chụp ảnh lấy liền.
Hồi Thường Hạ còn học cấp hai, Thường Quang Mân cũng đã mua cho cô một chiếc giống vậy. Thế nhưng sau này chuyển nhà, chiếc máy ảnh đó bỗng “bốc hơi” , cô không thể tìm thấy nữa. Thường Hạ vì thế rất khổ não, cô mới dùng có mấy lần, chiếc máy chụp lấy liền mấy trăm tệ nói mất là mất.
Cô vẫn còn đang nghĩ chuyện này, Kì Ôn Ngôn liền nói: “Nào nào nào, bên bán tặng tớ 10 tấm film, tớ mang hết qua đây này. Hôm nay là ngày cuối cùng của năm cũ, tớ là người rất thích ghi lại cuộc sống, phối hợp với tớ chút nào.”
Kì Ôn Ngôn chặn Dư Hiểu Viễn chuẩn bị xuống lầu, cười khà khà: “Lớp trưởng đừng đi, chúng ta chụp ảnh nào.”
Dư Hiểu Viễn khó hiểu hỏi: “Tớ cũng có phần hả?”
“Có chứ, tặng cậu một tấm ảnh coi như trả phí công việc mệt nhọc cho cậu nhé.” Kì Ôn Ngôn ra vẻ hào phóng.
Dư Hiểu Viễn đồng ý rất nhanh nhẹn: “Được thôi, tớ muốn chụp cảnh Thường Hạ và Đoàn Nhu ôm lấy tớ.”
Khóe miệng Kì Ôn Ngôn giật giật.
Dư Hiểu Viễn giúp 5 người họ chụp trước 2 tấm.
Một luồng sáng trắng lóe lên, Lục Hy Triệt và Châu Tồn Thanh đi tới góc rẽ thì sững lại, không còn đi tiếp nữa, mà ló đầu ra âm thầm quan sát.
“Bọn họ đang làm gì thế?” Châu Tồn Thanh đứng sau Lục Hy Triệt, không nhìn rõ.
Lục Hy Triệt nói: “Đang chụp ảnh.”
“Chụp ảnh mà mở flash ấy hả?”
“Đó là máy chụp ảnh lấy liền.”
Khi Châu Tồn Thanh vẫn còn muốn xem tiếp thì Lục Hy Triệt đã quay đầu muốn đi. Cậu ta vội vã kéo lại Lục Hy Triệt, thấp giọng hỏi: “Vừa tới đã đi là sao! Không nhìn thêm hả? Mày xem đi, Thường Hạ cười vui thế kia, đẹp biết bao?! Mày xem đi.” Châu Tồn Thanh quả thực hết nước hết cái vì cậu.
“Không cần mày nói thì tao cũng biết cô ấy đang vui vẻ và xinh đẹp thế nào.” Lục Hy Triệt nhìn cậu ta.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì đi thôi, còn không đi nữa thì không lên xe bus nữa à.” Lục Hy Triệt bình tĩnh tới độ không chút gợn sóng làm cậu nghi ngờ không biết có phải cậu chỉ đang giả vờ thích Thường Hạ hay không.
Cậu đi theo Lục Hy Triệt nói: “Con trai hiểu con trai, tao nhìn Giang Hòe đứng nhất khối đó chắc chắn là cũng thích Thường Hạ.”
Nhìn Lục Hy Triệt không có ý ngăn cậu nói tiếp, Châu Tồn Thanh bèn tiếp tục: “Thường Hạ nhìn vào ống kính, còn cậu ta thì nhìn Thường Hạ. Úi chà chà ánh mắt ấy, rõ mười mươi là thích rồi.”
“Rồi mày nói đủ chưa?” Lục Hy Triệt hỏi.
Châu Tồn Thanh giảo mồm, phát hiện hình như nhắc tới tình địch trước mặt anh em quả thực là không ổn.
“Cho nên Lục Hy Triệt, có thật là mày thích người ta không, sao mày chẳng có tí phản ứng nào vậy?”
Lục Hy Triệt nhắm mắt, nghĩ tới việc ngày hôm ấy gặp cô ở trước cửa quán bar hối hận không ngừng. Cậu chớp đôi mắt cay sè rồi nói: “Nếu cô ấy vui vẻ thì tao cũng sẽ vui vẻ.” Ngừng một chút, cậu vỗ vai Châu Tồn Thanh: “Nhưng mày cũng đã từng nói với tao rằng ‘học sinh giỏi thì làm sao? Mày không thể trở thành học sinh giỏi hay sao?’ Đợi tao trở thành học sinh giỏi rồi nói sau đi. Với cả, hôm nay tao rất mệt, không cười nổi nữa, nhưng trong lòng tao vui vẻ. Đi thôi, xuống đi.” (Ôi dịch tới đoạn này thật sự thương Triệt lắm, em hong mún Triệt như zậy huhuhu)
Giọng nói của cậu trầm khàn, xem ra cậu thật sự rất mệt rồi đây.
Châu Tồn Thanh cất đi tâm tư, chủ động quan tâm hỏi: “Mày mệt vậy hay tao cõng mày xuống nhé.”
“Khỏi cần.”
“Mày chê tao không đủ sức hả??”.
“Không phải.”
“Thế mày chê tao thấp hơn mày 1cm à?”
“Không phải.”
“Thế mày chê tao gầy hơn mày à?”..
Lục Hy Triệt liếc nhìn cậu ta, đáp trong vô lực: “Đều không phải, đừng có hỏi nữa.”
Châu Tồn Thanh lại bắt đầu hót líu lo như con chim không ngừng.
……..
“Vẫn còn một bức nữa. Tấm cuối cùng giữ cho Giang Hòe với Thường Hạ, nam tài nữ sắc, hợp nhau lắm!” Kì Ôn Ngôn nói.
Dư Hiểu Viễn gật đầu mạnh mẽ ủng hộ, Trình Gia Nhiên giơ ngón cái với cậu, Đoàn Nhu thì cười xấu xa vô cùng.
Không đúng, bầu không khí bây giờ không đúng chút nào.
“Nào nào nào, ôi đừng xấu hổ, hai người các cậu ăn ảnh như vậy, nào nào nào, đứng hẳn hoi!” Kì Ôn Ngôn như chỉ huy, Đoàn Nhu đẩy Thường Hạ, Trình Gia Nhiên đẩy Giang Hòe, Dư Hiểu Viễn cầm máy chụp đứng trước mặt họ, đếm ngược.
“Ba hai một!”
“Tách”
Khung hình đóng băng tại khoảnh khắc này, Thường Hạ vẫn còn ngẩn ngơ tại chỗ hồi lâu chưa kịp phản ứng. Cô cứ thế mà chụp một tấm ảnh riêng với Giang Hòe một cách dễ dàng, vượt xa cả những ảo tưởng hằng đêm của vô số nữa sinh trường trung học số 7 Nam Du. Quan trọng hơn nữa là, lúc cậu bị đẩy đến, gương mặt còn đỏ bừng lên, áp sát lại gần cô theo cách trông thì có vẻ kháng cự nhưng thực chất lại là tình nguyện.
Đây là Giang Hòe thật ư? Thường Hạ cảm thấy cậu nhue biến thành người khác.
“Thường Hạ cậu mau qua đây xem này!.” Đoàn Nhu gọi cô.
“Cái đù, cái này cũng đẹp quá đi mất.” Dư Hiểu Viễn kinh ngạc.
Thường Hạ đi tới, cúi người nhìn tấm ảnh polaroid đặt dưới bàn. Trong ảnh, gương mặt trái xoan của cô trông vô cùng thanh tú, xinh đẹp không chút khuyết điểm, cộng thêm làn da cô trắng ngần, mái tóc đuôi ngựa buộc cao làm lộ ra vầng trán sáng loáng, trông vô cùng ăn ảnh. Chàng trai đứng bên cạnh trông đầy vẻ phóng khoáng, những ngón tay gầy gầy xương xương thích tạo dáng chữ V, đôi mắt dài tuấn tú nheo lại cười, khóe miệng hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ. Giang Hòe vốn thuộc kiều người dịu dàng dưới ánh mặt trời, lại luôn mang dáng vẻ ngoan ngoãn trước mặt bạn bè.
Nhìn thế này, càng khiến người ta không khỏi rung động.
“Giang Hòe, cậu đẹp trai tới mức quá đáng rồi đó. Thường Hạ, cậu cũng xinh tới mức quá đáng lắm đó.” Kì Ôn Ngôn chu toàn khen ngợi cả hai.
Dư Hiểu Viễn cười trêu trọc: “Hai người đúng là không cho con người khác sống mà.” Cậu ấy cầm lấy bức ảnh thuộc về mình rồi nhanh chân chuồn mất.
Thường Hạ nhìn chằm chằm vào bức ảnh Polaroid chứa đựng kí ức độc quyền kia, lòng ngọt ngào vô cùng. Phải nói rằng, đôi khi bạn bè thật sự là “Thần trợ thủ” mà.
So với những người thầm thương trộm nhớ khác, Thường Hạ cảm thấy mình đã rất táo bạo rồi. Ít nhất thì những món đồ Giang Hòe để lại cho cô không hề biết.
Ngoại trừ tấm ảnh kia Dư Hiểu Viễn đã chôm mất, thì những bức còn lại Kì Ôn Ngôn đều cất hết đi
Một là do Đoàn Nhu chủ động nói nếu cô nàng cầm thể nào cũng sẽ làm mất. Hai là Trình Gia Nhiên nói máy chụp ảnh lấy liền chụp cậu rất xấu, không nỡ nhìn. Ba là Thường Hạ nói bản thân cô cũng sẽ đánh mất, bốn là Giang Hòe chẳng nói gì cả.
Mọi người đều thống nhất để Kì Ôn Ngôn bảo quản bức ảnh, cậu chẳng có ý kiến gì.
Sau khi chụp xong polaroid, ai về nhà nấy, Giang Hòe đi sau cùng theo Kì Ôn Ngôn, tay cậu vắt qua vai cậu ta, nói nhỏ : “Tao thương lượng với mày một chuyện…”
Tác giả có lời muốn nói :
“Ý nghĩa của máy ảnh lấy liền chính là: Khoảnh khắc này là duy nhất.”

Leave a Reply