Chương 27

Chương 27: “Nhân vật chính lúc nào chẳng xuất hiện cuối cùng, hiểu không?”

Vào đêm giao thừa, vòng tròn bạn bè trên mạng xã hội đều đang canh đúng 00h00 để gửi lời chúc mừng năm mới. Thường Hạ vốn không hay thức khuya, nhưng tối nay cô phá lệ một lần.

Kì Ôn Ngôn gửi lì xì riêng cho từng người trong nhóm chat, Trình Gia Nhiên cảm động tới mức trực tiếp mở cuộc gọi video. Thường Hạ nhấn tham gia nhưng không bật camera, vì cô sợ lạnh nên đang cuộn tròn trong chăn. Sau khi mở mic, tay cô cũng không buồn thò ra ngoài, chỉ lặng lẽ để điện thoại sang một bên nghe họ tán gẫu.

Trình Gia Nhiên: “Kì Ôn Ngôn dạo này mày phát tài rồi phỏng?”

Kì Ôn Ngôn: “Đây là tiền tiết kiệm của tao.”

Giang Hòe: “Giàu sang phú quý xin đừng quên nhao (*).”

(*) Câu gốc trong tiếng trung là : 苟富贵勿相忘 (Cẩu phú quý, vật tương vong.) Câu này là một thành ngữ rất nổi tiếng trong văn hóa Trung Quốc, có nguồn gốc từ Sử ký Tư Mã Thiên, phần “Trần Thiệp thế gia”.

Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên – người biết đôi chút về bí mật của Giang Hòe nhìn nhau qua màn hình, cực kì ăn ý cùng nói: “A Hòe, sao mày có mặt mũi nói ra câu đó hả? Câu này đáng nhẽ nên để bọn tao nói mới đúng chứ.”

Thường Hạ nghe mà ngơ ngác chẳng hiểu gì, đến cả Đoàn Nhu cũng không nhịn được lên tiếng: “Nói cái gì vậy, tớ còn đang trông chờ sau khi trưởng thành sẽ nằm dài ở nhà cả ngày, có nhóm bạn các cậu nuôi đây này.”

Ảo tưởng này quá đỗi tốt đẹp, Thường Hạ cũng không nỡ lòng phá vỡ.

Kì Ôn Ngôn cười đáp: “Tổ tông ơi, tư tưởng này của cậu quả thực là đi trước thời đại.”

“Đừng bàn chuyện tiền nong nữa, các cậu nghe kìa, bên ngoài toàn là tiếng pháo hoa, tiếc là tớ ở trung tâm thành phố, chẳng nhìn thấy cái gì cả.” Câu nói này của Trình Gia Nhiên đã khơi dậy hứng thú của Kì Ôn Ngôn và Đoàn Nhu . Cả hai cùng cầm điện thoại tiến về phía cửa sổ nhìn thử, nhưng bầu trời đêm đen kịt chỉ có những vì sao lấp lánh, chứ chẳng thấy bóng dáng pháo hoa đâu.

“Giang Hòe, Thường Hạ, nhà hai cậu đều ở ngõ Ô Y đúng không? Bên đó gần biển, có nhìn thấy pháo hoa không? Kì Ôn Ngôn hỏi.

Thường Hạ trở mình, nhìn qua cửa sổ thấy nửa bóng pháo hoa ẩn hiện sau những tòa nhà, một lúc lâu sau mới lí nhí đáp: “Đúng vậy.”

“Cậu sắp ngủ rồi à?” Giang Hòe nhận thấy sự ngái ngủ trong câu nói của cô.

Tai Thường Hạ áp sát vào loa điện thoại, vừa nghe Giang Hòe cất lời, cơn buồn ngủ bỗng chốc bay biến. Qua vài giây, cô vẫn cảm thấy như có luồng điện chạy qua, ép cô phải tỉnh táo lại.

“Không có định ngủ đâu, tớ chỉ đang vùi mình trong chăn thôi.” Thường Hạ không mở camera, nên họ cũng không biết cô nói thật hay nói dối.

Giang Hòe nghe vậy khẽ cười một tiếng: “Còn một phút nữa là tới giao thừa rồi, nói xong chúc mừng năm mới thì tớ cúp máy nhé.”

“Ai mà chẳng thế hả thằng quỷ.” Kì Ôn Ngôn nói.

Thường Hạ nhìn màn hình sắp nhảy số, lòng ngổn ngang cảm xúc. Năm nay thưc sự tốt hơn mọi năm rất nhiều, không còn những lời đồn thổi ác ý, không còn những đấu đá ganh đua, chỉ có những người bạn dùng sự chân thành để đổi lấy chân thành ở lại bên cạnh cô.

Thường Hạ luôn là một cô gái rất dễ thỏa mãn, mặc dù từ nhỏ tới lớn cô không cảm nhận được tình yêu thương của mẹ, nhưng cô luôn rất kiên cường, kiên cường tới độ đôi khi ngay cả Thời Quang Mân cũng xót xa khôn nguôi. Ở trường trung học số 3 Lâm Thành, bất kể bạn học nói gì về mình, cô cũng chỉ im lặng làm tốt việc của bản thân.

Khi có vài học sinh cá biệt tiến lại gần mỉa mai, cô vẫn thản nhiên cầm bút viết chữ, không ngẩng đầu mà nói: “Giữ lại chút nước bọt đi, chúng ta vốn dĩ đã không cùng nằm trên một tầng lớp nữa rồi.”

Câu nói này khiến người ta vô cùng sảng khoái, Diệp Tuệ đứng bên cạnh cũng vỗ tay khen hay.

Bề ngoài Thường Hạ trông có vẻ vô hại nhưng nội tâm bên trong lại kiên định như bàn thạch, vững chãi như núi Thái Sơn.

“Họ muốn kéo tớ xuống địa ngục, tớ càng phải vươn thẳng lên cao, trở nên bất khả chiến bại.”

Diệp Tuệ nghĩ, nếu phải dùng một câu để hình dung về Thường Hạ, cô ấy chắc chắn sẽ nói: “Không ai có thể đánh bại được cậu ấy, người duy nhất có thể vượt qua cậu ấy chính là cậu ấy trong tương lai.”

Thế nên khi hồi tưởng lại ba tháng cùng chung sống vừa qua, mọi thứ cứ như một giấc mộng. Hóa ra, cô cũng có thể có thật nhiều, thật nhiều bạn bè. Thậm chí cô đã gặp được người mà mình muốn thao đuổi, lấy người đó làm mục tiêu để khích lệ bản thân nhất định phải giành được chiến thắng.

Tiếng chuông năm mới vang lên vào khoảnh khắc này, tiếng pháo nổ bên ngoài lớn gấp bội phần, soi sáng cả bầu trời đêm. Thường Hạ chậm nửa nhịp mới lên tiếng: “Chúc mọi người năm mới vui vẻ, vạn sự như ý.”

“Năm mới vui vẻ. Chúc chúng ta năm nay thi Đại học đều đạt kết quả cao.” Đoàn Nhu nói.

“Năm mới vui vẻ. Chúc chúng ta năm mới sẽ luôn ngập tràn niềm vui, năm nào cũng được như năm nay.” Trình Gia Nhiên tiếp nói.

“Năm mới vui vẻ. Thế thì tớ chúc cái gì gần hơn chút vậy.” Kì Ôn Ngôn nói: “Chúc tớ và Giang Hòe tối nay biểu diễn thuận lợi.”

“Năm mới vui vẻ. Chúc các cậu năm nay đều được như ý nguyện, bao gồm cả tớ nữa.” Giang Hòe cũng không mở camera, không ai nhìn thấy biểu cảm hiện tại của cậu nhưng Thường Hạ lại nghe ra được, chắc hẳn là cậu đang cười.

“Yên tâm đi, với tư cách là chủ tịch hội học sinh, ngồi ngay hàng ghế đầu, tối nay chắc chắn sẽ ‘quẩy’ nhiệt tình.” Trình Gia Nhiên cũng là một ‘vua cổ vũ’.

Thường Hạ và Đoàn Nhu đều rất mong chờ màn biểu diễn của hai người họ, tuy nhiên hai cô gái đều mang trong mình những tâm sự riêng, chỉ là người mà họ hướng mắt về không giống nhau mà thôi.

Sau khi năm người lần lượt gác máy, Thường Hạ để điện thoại sang một bên, ngủ thiếp đi trong vòng một giây..

Ngày đầu tiên của năm mới, cũng chính là ngày tết Dương Lịch, mọi người vừa vào lớp đã tíu tít nói “Chúc mừng năm mới.”

Thường Hạ nhận được không ít bánh kẹo từ các bạn học gửi tặng, trong đó còn có cả thư tình của nam sinh lớp khác gửi đến. Đoàn Nhu nhìn thấy liền trêu trọc: “Thường Hạ, năm nay có phải sắp qua vận đào hoa hay không đây?”

Câu nói này khiến Thường Hạ phì cười. Thôi bỏ đi, cô sợ lắm. Nhưng nếu người trong vận đào hoa đó là Giang Hòe, thì cô sẽ tình nguyện.

Con ngừoi mà, một khi đã lún sâu vào tình cảm thì cũng sẽ trở nên ‘tiêu chuẩn kép’ mà thôi. Thường Hạ cũng phải thừa nhận bản thân trở nên như vậy.

Đoàn Nhu nhìn cái tên được ghi trên bức thư tình, tò mò hỏi Thường Hạ: “Cậu không mở ra xem hả? Nói không chừng biết đâu lại thật sự chọn được tân lang thì sao?”.

Thường Hạ không quá để tâm tới những thứ này, vốn dĩ chuyện học tập đã đủ mệt nhọc rồi, cô không muốn để người khác tiến vào làm chậm mất bước đi của cô

“Nếu tẹo nữa cậu rảnh không có việc gì làm thì giúp tớ trả lại họ nhé.” Thường Hạ nhìn cô mong chờ.

Đoàn Nhu cầm đống thư tình lên, bỗng nhiên đọc rõ thành tiếng: “Lớp E khối tự nhiên, Phạm Hải Nạp. Ồ, tớ biết cậu này. Lớp B khối tự nhiên Tô Kiến Nghiệp. Ồ, cậu này tớ cũng biết. Lớp B khối xã hội Lại Hi. Ồ, cậu này cũng biết nữa.”

Mí mắt của Thường Hạ giật giật.

Nếu không phải chiều nay Giang Hòe và Kì Ôn Ngôn đều đã đi tập duyệt tiết mục, Trình Gia Nhiên thì qua bên hội học sinh, thì có lẽ họ đã cười ha hả trước tình huống này rồi.

“Vốn dĩ những thứ đã được tặng đi rồi mà lại trả lại thì thực sự không tốt lắm đâu ấy, nhưng mà, tớ tình nguyện làm tội nhân này thay cho cậu. Yên tâm đi, cứ giao hết cho tớ!” Đoàn Nhu vô cùng tự tin.

Thường Hạ đánh bạo hỏi cô ấy: “Sao mà cậu quen nhiều người quá vậy?”

Đoàn Nhu nói: “Ba tên này không có tốt đẹp gì đâu; thích bắt nạt các bạn nữ khác, làm người ta khóc rồi còn đứng bên cạnh cười đùa, sau cùng chúng nó đều bị chị đây đánh cho bầm dập. Từng thử qua nắm đấm thép của tớ, chúng nó không còn dám sinh chuyện thị phi nữa, để tớ giúp cậu trả thư tình, để cho chúng biết cậu là người được tớ ‘bảo kê’.”

Thường Hạ bỗng dưng như được giác ngộ, ‘nhập vai’ nói: “Lão đại, xin hãy nhận của tiểu muội một lạy.”

Thế là, sau khi tan học, ba người đó nhận lại thư cùng sự cảnh cáo của Đoàn Nhu, dùng nụ cười để che đi sự ngượng ngập, hận không thể chuồn cho thật xa. Cả trường trung học số 7 Nam Du có ai không biết, Đoàn Nhu của lớp A khố tự nhiên đánh nhau còn hơn cả con trai. Trong lòng của những người bụng dạ xấu xa, luôn nghĩ hành vi này Đoàn Nhu cực kì không ra dáng con gái, nhưng ở trong mắt Thường Hạ, những nữ sinh biết võ nghệ để phòng thân, luôn là những cô nàng ngầu đét si mo.

Đoàn Nhu đập đập tay rồi đi lại về phía cô, nhẹ nhàng nói: “Sao nào?”

Thường Hạ bật ngón cái lên với cô.

“Vậy đi thôi, chúng ta tới hội trường, chuẩn bị xem biểu diễn” Đoàn Nhu nói.

Cả đoạn đường đi, Đoàn Nhu đều đang miêu tả cho Thường Hạ biết, hội trường của trường trung học số 7 Nam Du to tới mức nào, nói rằng Thường Hạ có thể sẽ không tưởng tượng nổi mức long trọng của nó.

Cô chưa từng đi qua đó, cho nên đang rất chờ mong. Đợi tới khi trời đã bắt đầu sẩm tối, hội trường mới mở cửa cho học sinh và giáo viên vào.

Vừa mới vào trong, quả thực Thường Hạ đã bị choáng ngợp, thậm chí cô còn thấy dường như những lời miêu tả của Đoàn Nhu còn hơi bảo thủ ấy chứ.

Cả hội trường giống như một phòng hát opera rộng lớn, ghế ngồi được xây từ cao xuống thấp, nhìn từ trên cao xuống dưới, sẽ có cảm giác giống như mình đang thật sự đi concert.

Đèn đóm hai bên vẫn chưa được bật lên, rèm đỏ ở giữa vẫn chưa được mở ra, tạo nên cảm giác thần bí

Lớp A khối tự nhiên được xếp ngồi ở hàng thứ 6-7-8, tầm nhìn để xem buổi trình diễn vô cùng tốt. Cái đáng tiếc là, lần này ban lãnh đạon không cho phép học sinh đem thiết bị điện tử vào hội trường, do sợ học sinh chỉ mải chơi điện thoại, không tôn trọng những người đang biểu diễn bên dưới.

Thường Hạ và Đoàn Nhu tìm một vị trí thích hợp rồi ngồi xuống, Trình Gia Nhiên vừa hay cầm danh sách tiết mục qua tìm họ

“Tiết mục của A Hòe và Kì Ôn Ngôn là tiết mục đặc sắc được xếp cuối cùng, chúng nó giỏi quá.” Trình Gia Nhiên nói.

“Cậu nhìn thấy các cậu ấy tập luyện rồi à?” Đoàn Nhu hiếu kì hỏi.

“Đâu có đâu, chúng nó thuộc dạng ‘bảo thủ’, cả chiều nay tớ chả thấy gì đâu.”

Nghe Trình Gia Nhiên nói vậy, sự mong đợi của Đoàn Nhu và Thường Hạ lại tăng thêm nhiều phần.

Đó là hai nhân vật hô mưa gọi gió được toàn bộ nữ sinh trường Trung học số 7 Nam Du gọi tên đó, Thường Hạ có dự cảm tối nay tai mình sẽ điếc cho xem.

Buổi biểu diễn còn 15 phút nữa sẽ bắt đầu, lúc này Thường Hạ muốn đi vệ sinh, cô sợ nếu tẹo nữa mới đi thì sẽ bỏ lỡ nhiều tiết mục đặc sắc.

Thường Hạ nói với Đoàn Nhu một tiếng rồi đứng dậy chạy về phía nhà vệ sinh, nhưng cái khó tin là có hơn hai mươi người đang xếp hàng chờ đợi. Trái tim Thường Hạ buốt lạnh, quyết định đổi chỗ khác, chạy qua bên tầng 1 tòa lầu học.

Sau khi giải quyết xong vấn đề cá nhân, Thường Hạ nhìn đồng hồ, vẫn còn tám phút nữa, cô vẫn còn dư dả thời gian để có thể quay lại hội trường.

Khi cô vừa đi từ góc ngoặt ở tầng 1 ra thì Thường Hạ đụng phải Lục Hy Triệt cũng đang đi nhanh về hướng này. Cậu không phanh kịp bước chân, nhưng cơ thể đã nghiêng ra để tránh cô đi, đỡ lấy bức tường trắng để mượn lực dừng bước.

Thường Hạ vươn tay ra kéo lấy cậu trong vô thức để khiến cậu không ngã, Lục Hy Triệt nhìn đôi tay cô giơ ra rồi lại thu vào, cậu bỗng cười không thành tiếng.

“Cái đó…cậu không sao chứ?” Thường Hạ nhìn đôi tay đang đỏ ửng của cậu.

Lục Hy Triệt vuổi vuổi tay nói, “Không sao.”

Nhìn cậu hình như đang rất vội, Thường Hạ cũng không tiện nói gì thêm. “Cậu cẩn thận chút nhé.”

“Cậu về đi.” Lục Hy Triệt nhìn cô một cái, nhưng tới lúc cô quay người chuẩn bị dợm bước rời đi, cậu lại hô: “Đợi đã.”

Thường Hạ quay đầu, nhìn thấy mắt cậu có quầng thâm rất nặng, hốc mắt hơi đỏ, nhìn là biết không nghỉ ngơi đủ. Lục Hy Triệt khàn giọng, cuối cùng vẫn lựa chọn nói ra.

“Chúc cậu năm mới vui vẻ. Còn nữa, tết Nguyên Đán vui vẻ.”

Thường Hạ cười tươi, đáp: “Năm mới vui vẻ Lục Hy Triệt, hy vọng năm nay cậu có thể ‘làm nên chuyện lớn’, thành công thi đỗ Đại học mình muốn.”

Lục Hy Triệt luôn cảm thấy mùa đông ở Nam Du không lạnh lắm, nhưng kể từ mùa đông năm nay, cậu cảm thấy mình ngày càng sợ lạnh hơn. Thật lạ lùng, phải chăng cậu có thể cảm nhận được trước những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, nên giờ đây lòng đã nguội lạnh.

Nhưng, cộng thêm việc vừa mới chạy bộ xong, và cũng vì một câu nói của Thường Hạ mà cậu cảm thấy ấm áp, bây giờ cậu không sợ lạnh nữa, chỉ sợ rằng những lời cô nói và người trước mắt đều chỉ là ảo ảnh.

“Cậu có việc gấp đúng không? Vậy tớ đi trước nhé.” Thường Hạ thấy cậu vẫn đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Một cuộc điện thoại đã kéo suy nghĩ của Lục Hy Triệt trở lại, Thường Hạ đã đi xa, cậu cũng bừng tỉnh, tiếp tục chạy về phía trước, không dám dừng lại.

“Là người nhà của Lục Tinh Mạc đúng không? Tình trạng của bệnh nhân hiện không ổn định lắm, mời cậu mong chóng tới phòng hồi sức tích cực 403 tầng 4 bệnh viện xem có kí tên tiến hành đợt hóa trị thứ năm hay không nhé.”

Lục Hy Triệt còn chưa tới bệnh viện đã sốt sắng nói: “Tôi kí, tôi kí! Làm ơn hãy giúp em ấy phẫu thuật ca phẫu thuật thứ 5 trước đi, lát nữa tôi đến bệnh viện tòa nhà sẽ nộp tiền ngay.”

Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập vang lên trong tòa nhà giảng đường.

….

Do bị trì hoãn một chút thời gian ở tòa nhà giảng đường nên khi Thường Hạ quay lại hội trường, tiêt mục đầu tiên đã bắt đầu.

Đoàn Nhu thấy cô cuối cùng cũng trở lại, trái tim đang treo lơ lửng cũng buông được xuống. Cô ấy nói: “Tớ còn tưởng cậu ngã xuống hố phân rồi, đang định gọi Trình Gia Nhiên ra hậu trường xem cậu có ở đó không đấy.”

Thường Hạ mỉm cười: “Nhà vệ sinh hậu trường đông người qua nên tớ sang bên tòa nhà giảng đường.”

“Được rồi được rồi, về là tốt rồi, xem biểu diễn đi nhé.” Đoàn Nhu nhìn về phía sân khấu nói..

Tiết mục đầu tiên là màn hòa tấu của câu lạc bộ nhạc cụ trường trung học số 7 Nam Du. Sự kết hợp hoàn hảo giữa đàn cổ tranh và dương cầm đã diễn giải nét văn hóa truyền thống Trung Hoa một cách trọn vẹn, nhận được nhiều lời khen ngợi từ các phụ huynh ở hàng ghế trên cao.

Đoàn Nhu vốn là người thích náo nhiệt, bất kể tiết mục đó có nhàm chán hay không, cô ấy đều sẽ dẫn đầu vỗ tay khi kết thúc. Không biết có phải bị lây từ Kì Ôn Ngôn hay không mà Thường Hạ cảm thấy tư thế vỗ tay của cô ấy giờ giống hệt cậu ta.

Xem ra người với người ở cạnh nhau lâu ngày sẽ trở nên giống nhau.

“Cậu cứ nhìn tớ làm gì thế? Mặt tớ dính gì hả?” Đoàn Nhu dùng ánh mắt thấy Thường Hạ cứ nhìn mình chằm chằm, bèn đưa tay xoa mặt, da dẻ mịn màng, có gì đâu nhỉ?

Thường Hạ cười xua tay: “Tớ chỉ đột nhiên phát hiện cậu và Kì Ôn Ngôn có chút giống nhau.”

“Tớ và Kì Ôn Ngôn giống nhau á?” Thường Hạ còn tưởng cô ấy sẽ nổi trận lôi đình ai dè cô ấy lại hỏi cô dồn dập, “Giống chỗ nào?”

“Mọi phương diện, tớ không miêu tả được bằng lời.” Thường Hạ khái quát.

Đoàn Nhu vẫn cứ là Đoàn Nhu, ngay lập tức mất hứng thú, trợn mắt nhìn cô.

Đợi tới khi các tiết mục giữa chương trình bắt đầu, Dư Hiểu Viễn ngồi phía sau hai người họ không kìm được mà rướn người lên hỏi: “Tiết mục của Giang Hòe và Kì Ôn Ngôn vẫn chưa đến sao?”

Không chỉ mình Dư Hiểu Viễn mong đợi, mà gần như cả trường trung học số 7 Nam Du đều đã lan truyền tin Giang Hòe và Kì Ôn Ngôn sẽ hợp tác biểu diễn. Nhưng cụ thể là hợp tác cái gì thì chỉ có vài người biết, và chi tiết hơn nữa thì chỉ có hai người họ biết.

“Nhân vật chính lúc nào chẳng xuất hiện cuối cùng, hiểu không?” Đoàn Nhu nói.

Dư Hiểu Viễn cau mày. Xem ra kinh nghiệm của cô nàng rất phong phú, đọc đủ các loại tiểu thuyết nên trong tiềm thức luôn cho rằng nhân vật chính phải là người xuất hiện sau cùng.

“Được rồi, đợi thì đúng rồi, nhưng tiếc là không chụp ảnh được, tớ đã có thể tưởng tượng được cảnh đó ngầu tới mức nào rồi.” Dư Hiểu Viễn bắt đầu mơ mộng hâm mộ.

Thường Hạ mím môi cười thầm.

Mấy tiết mục phía sau khiến Thường Hạ xem tới mức hơi lim rim, đặc biệt là mấy điệu nhảy trên nền nhạc nhẹ. Đoàn Nhu ngáp dài một cái nói: “Đêm hội tết Dương Lịch mấy năm trước cũng như vậym càng là về sau càng vô vị, nếu không phải là tiết mục cuối cùng níu kéo tớ thì tớ về nhà ngủ lâu rồi ấy.”

Sau khi tiết mục kết thúc, trên sân khấu vang lên tiếng nói của MC dẫn chương trình.

“Những thời khắc đẹp đẽ luôn rất ngắn ngủi, phải không.”

Thường Hạ nghe vậy liền biết tiết mục cuối cùng chuẩn bị bắt đầu rồi. Cô định vỗ vỗ Đoàn Nhu ai dè vừa quay đầu đã thấy cô ấy trưng ra khuông mặt mê trai, đôi mắt mở to, khóe miệng cười toe toét.

Thường Hạ hỏi bất thình lình: “Cậu mong đợi Giang Hòe hay Kì Ôn Ngôn hơn?”

“Dĩ nhiên là Kì… Thực ra cả hai tớ đều cực kì iiiiii mong đợi.” Đoàn Nhu đổi giọng nhanh chóng, cố gắng giữ thế cân bằng.

Xem ra con gái khi có chàng trai mình thích thì ai cũng đều cứng miệng như nhau.

“Tiếp sau đây là tiết mục chốt màn được mọi người mong đợi nhất, cũng là tiết mục có tiếng vang lớn nhất !!!!!” Người dẫn chương trình cố tình dừng lại vài giây, cả hội trường bùng nổ tiếng reo hò.

“Xin mời bạn Giang Hòe và bạn Kì Ôn Ngôn đến từ lớp A khối 12 ban Tự nhiên, mang đến cho chúng ta bản phối guitar điện và trống jazz của bài I Wanna Be Your Slave!

Có bạn học đã bắt đầu bàn tán về việc lời bài hát này “cháy” tới mức nào, không thể tưởng tượng nổi hình ảnh hai người họ kết hợp lại sẽ “mãn nhãn” tới mức nào nữa.

Bức màn đỏ từ từ kéo ra, mọi người chỉ nhìn thấy một mảnh đen kịt.

Giữa sân khấu hoành tráng, ngay khoảnh khắc nhạc dạo vang lên, nhân viên ánh sáng quét một dải đèn xanh từ trên xuống dưới, các bạn học đã bắt trọn được bóng dáng của bộ trống jazz.

Bất chợt, sương khói trắng dần phun ra trên sân khấu, một luồng ánh sáng vàng chiếu thẳng vào chàng trai bên trái. Kì Ôn Ngôn mặc một chiếc áo hodie đen, trên cổ đeo một chiếc vòng thánh giá, trên môi nở nụ cười đầy vẻ phóng khoáng, tựa hồ tỏa ra ánh hào quang khiến người ta muốn không ngừng lại gần.

I wanna be your slave / Tôi muốn làm nô lệ của em

I wanna be your master / Tôi muốn làm chủ nhân của em

I wanna make your heart beat / Tôi muốn khiến trái tim em đập rộn ràng

Run like rollercoasters / Như chuyến tàu lượn siêu tốc đầy phấn khích

Những ngón tay thon dài và đầy sức mạnh của chàng trai đập trống theo nhịp điệu, đẩy bầu không khí tại hiện trường lên đến cao trào.

“Vãi thật, tóc của Kì Ôn Ngôn chắc chắn được thiết kế riêng rồi, đẹp trai quá đi mất!” Dư Hiểu Viễn thét gào.

Hiện trường tràn ngập sự cuồng nhiệt, theo từng nhịp trống jazz truyền đi, Đoàn Nhu nhìn cậu trên sân khấu, sự sắc xảo trong đôi mắt bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại vẻ dịu dàng. Sự rung động đầu đời của cô thiếu nữ cứ thế từ từ lộ ra, không thể nào thu lại được.

Ngay lúc này, một thiếu niên từ sau làn sương trắng thong dong bước ra, trên vai khoác một chiếc guitar điện màu xanh trắng, cậu mặc áo hodie trắng, phần tóc mái hơi dài vừa chạm tới đầu lông mày, ánh mắt cười lộ rõ nét tùy hứng. Thường Hạ nhìn thấy trên má trái của cậu vẽ một hình thánh giá giống với cái Kì Ôn Ngôn đeo trên cổ, sự kết hợp giữa vẻ hoang dại và nét ngoan hiền khiến cậu như khoác lên mình một lớp áo khác.

Giai điệu của guitar điện rõ ràng và tươi sáng, hòa quyện cùng đủ loại âm thanh rực rỡ, giống như sự nồng nàn và gây nghiện của rượu mạnh.

Chiếc micro đứng sừng sững trước mặt Giang Hòe, cao trào dần đến, âm thanh của guitar điện cũng theo đó mà lớn dần.

Giọng nói của Giang Hòe và Kì Ôn Ngôn hơi có độ trầm ấm, mang theo khí chất thiếu niên tràn ngập hơi thở thanh xuân, vừa cất lời đã khiến các nữ sinh hét lên điên cuồng.

“I wanna make you hungry / Then I wanna feed ya / I wanna paint your face / Like you’re my Mona Lisa / I wanna be a champion / I wanna be a loser / I’ll even be a clown / Cause I just wanna amuse ya……”

Nụ cười nhếch mép của hai chàng trai quả thực quá đỗi quyến rũ, Trình Gia Nhiên ở phía dưới vừa vẫy tay vừa hét lớn.

“Mẹ kiếp, nếu mình mà là con gái, sau khi buổi tối này kết thúc mình cũng sẽ bám riết lấy chúng nó không buông mất!”

Đôi tay cầm dùi trống của Kì Ôn Ngôn vung lên dứt khoát, mọi người đắm chìm trong nhịp điệu, cơ thể cũng đung đưa theo, quả nhiên phong cách rock này có thể dẫn dắt cảm xúc của tất cả những người ngồi đây.

Mái tóc đen bồng bềnh của Giang Hòe lay động theo nhịp, những ngón tay với khớp xương rõ ràng lướt trên từng dây nhạc của guitar điện, điều chỉnh rất tự nhiên. Đôi mắt cười của cậu hơi nheo lại lướt qua tất cả mọi người khiến tim Thường Hạ đập thình thịch.

Nhân viên ánh sáng đánh đèn rất đúng thời điểm, phác họa lên dáng người cao gầy của Giang Hòe, còn Kì Ôn Ngôn thì gần như hòa làm một với ánh sáng, chói mắt đến mức khiến toàn bộ phông nền phía sau với những nốt nhạc nhảy múa đều trở thành ảo ảnh.

Guitar và trống jazz kết hợp hoàn hảo, đưa màn biểu diễn này lên một tầm cao mới.

Bài hát kết thúc, nhưng nhịp trống của Kì Ôn Ngôn vẫn chưa dừng hẳn. Cậu kề sát miệng vào micro, mỉm cười đọc một câu bài hát: “I wanna make you love me/Then I wanna leave ya (Tôi muốn khiến em yêu tôi/ Rồi sau đó sẽ rời đi trong nỗi tự tại).”

Giang Hòe cũng bồi thêm một câu để kết thúc buổi biểu diễn này:

“And if you want to use me/I could be your puppet (Và nếu em muốn thao túng tôi, tôi nguyện làm con rối của em).”

“Mẹ kiếp, tôi chết rồi chị em ơi! Bà đây chết mết thôi! Hai ông này đỉnh vãi của đỉnh ra! Á á á á á!” Không biết nữ sinh lớp nào bạo dạn vậy, gào thét tới mức xé ruột xé gan.

“Tiết mục hay nhất đem nay! Tao bình chọn chúng mày ơi! Vãi thật! Có thể cho tớ qua thao túng được không hai cậu ơiiiiii!”

“Để tớ!”

“Để tớ!”

Đây là lần đầu tiên Thường Hạ được tận mắt chứng kiến sức hút của hai người họ tại trường trung học số 7 Nam Du, hóa ra lại có thể bùng nổ tới vậy.

Không ngoài dự đoán, chắc chắn diễn đàn trường “sập” web rồi.

Thường Hạ sau giây phút phấn khích ấy thì đã lấy lại vẻ bình tĩnh, còn Đoàn Nhu thì vẫn dán mặt lên sân khấu, nhìn họ cúi chào rồi rời đi.

“Đoàn Nhu, nước miếng sắp chảy ra rồi kìa.” Thường Hạ trêu trọc cô.

Đoàn Nhu nghe vậy liền lấy tay quệt, nhưng nào có chứ, Thường Hạ chỉ trêu chọc cô thôi.

Đoàn Nhu bị trêu vừa bực vừa buồn cười: “Cậu đừng có mà học theo thói xấu cuả Kì Ôn Ngôn.”

Thường Hạ “Ồ” ~~ đầy ẩn ý.

Sau khi đêm hội tết Dương Lịch kết thúc, vì các bạn diễn còn phải chụp ảnh tập thể, nên Thường Hạ và Đoàn Nhu rời đi trước, ai về nhà nấy.

Vừa về đến nhà, Thường Hạ đã không đợi được mà mở ngay diễn đàn trường lên xem. Cô đoán không sai mà, quả nhiên sập web rồi, bài đăng về họ chễm chệ ở vị trí đầu bảng.

Cô ấn vào xem, góc chụp của máy ảnh cực kì tốt, không quá sáng cũng không quá tối.

Có tổng cộng ba tấm ảnh đơn của Giang Hòe, cô đều lưu lại hết.

Thường Hạ thực ra khá thích âm nhạc, dù không thực sự hiểu sâu về nó, nhưng cô cũng chỉ đơn giản là thích thôi.

Cũng giống như… cô rất thích Giang Hòe, dù không thực sự thấu hiểu về cậu, thì cô cũng chỉ đơn giản là thích cậu mà thôi.

Không ai có thể tùy tiện định nghĩa sự lãng mạn độc đáo trên một cá nhân nào đó. Đêm nay, khi cậu và chiếc guitar điện cùng xuất hiện, từ “thích” đã sớm được thăng hoa, không còn dừng lại ở ý thức hay thể xác nữa.

Mà phần nhiều là tâm hồn, là lượng dopamine bền bỉ sắp trực trào ra ngoài.

Thường Hạ lướt diễn đàn một hồi, sau khi tắm rửa xong, cô thỏa mãn tâm tình lên giường đi ngủ.

Tác giả có lời muốn nói:

 Đẹp! Đẹp! Đẹp!  

(Huai: Ngày mai ngưng update 1 ngày ạ huhuhu)

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading