Chương 28

Chương 28: “Hình như tao nhìn thấy cô ấy, nhưng lại giống như không phải cô ấy.”

Sự kết thúc của buổi tiệc tối mừng năm mới cũng dự báo rằng các hoạt động trong quãng đời học sinh cấp ba đã khép lại. Cho dù học kỳ sau có tổ chức hoạt động gì đi nữa, học sinh khối 12 đều bị cấm tham gia để dồn toàn lực nước rút cho kỳ thi đại học

Kỳ thi cuối kỳ của trường Trung học số 7 Nam Du kết thúc vào giữa tháng Giêng. Nhà trường bắt buộc học sinh khối 12 phải ở lại thêm một tuần mới cho phép nghỉ một kỳ nghỉ lễ ngắn, sau khi quay lại vào học kỳ tới sẽ là lễ thề quân (*) 100 ngày.

(*) Lễ thề quân (tiếng Trung: 百日誓师 – Bǎirì shìshī) là một sự kiện mang tính nghi thức rất quan trọng và đặc trưng trong các trường trung học tại Trung Quốc, thường diễn ra vào thời điểm 100 ngày trước kỳ thi Đại học.

Kỳ nghỉ kéo dài hai mươi ngày đối với học sinh lớp 12 mà nói đã được coi là rất dài rồi.

Kì Ôn Ngôn sau khi nỗ lực chiến đấu suốt một tuần và hoàn thành kỳ thi cuối kỳ, vào ngày cuối cùng trước khi nghỉ lễ, cậu mệt đến mức nằm bò ra bàn, chân tay chẳng buồn động đậy lấy một cái.

Cậu cảm thán: “Còn mấy tháng nữa thôi là mình được giải phóng rồi.”

Để chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ lần này, Kì Ôn Ngôn đã dốc hết tâm sức. Lúc Thường Hạ và Đoàn Nhu đang giảng giải các câu hỏi, họ nghe thấy Kì Ôn Ngôn nói với Giang Hòe và Trình Gia Nhiên bằng giọng điệu uể oải: “Sáng nay tận 5 giờ tao mới ngủ đấy, chỉ để học thuộc cho xong một nghìn từ vựng tiếng Anh.”

May mắn là sau khi có kết quả, sự nỗ lực của Kì Ôn Ngôn đã không bị phụ lòng, thậm chí còn được Ngô Hy Đinh khen ngợi mấy lần.

“Nhanh thôi, thời gian không đợi người đâu.” Khi Giang Hòe nói câu này, cây bút trên tay cậu vẫn không ngừng lướt trên mặt giấy.

Nếu xét về sự nỗ lực, Giang Hòe còn nhỉnh hơn một bậc. Rõ ràng cậu đã đứng ở trên đỉnh cao rồi, vậy mà vẫn tiếp tục leo lên, cứ như thể có điều gì đó đang thúc đẩy cậu, nếu dừng lại cậu sẽ đánh mất thứ gì đó quan trọng vậy.

“Chậc, nói chuyện ngoài lề chút nhé.” Trình Gia Nhiên đột nhiên thốt lên một câu. Cậu ta nhìn Giang Hòe trước, khuyên nhủ: “Mày cũng đừng viết nữa, nghe tao nói này, cậu xem Thường Hạ đều đang nhìn tao kìa.”

Thường Hạ đột nhiên bị gọi tên thì ngẩn ra, thầm nghĩ: Vừa rồi mình đang nhìn về phía cậu để suy nghĩ về bài toán toán học trên bảng đen mà.

Giang Hòe nghe vậy bật cười, cậu đặt bút xuống, nhướng mày và vô thức quay đầu lại nhìn Thường Hạ. Thật khéo làm sao, Thường Hạ cũng đang nhìn cậu.

Trình Gia Nhiên không thể nhịn được nữa: “Nhìn tao này! Hai người nhìn nhau đắm đuối như kiểu kéo sợi chỉ đỏ thế là có ý gì hả?”

Thường Hạ: “……”

Giang Hòe: “……”

Đoàn Nhu ngáp một cái: “Nói đi nói đi, đừng có giống như ai đó cứ thích úp úp mở mở làm người ta tò mò.”

Nghe thấy lời này, Kì Ôn Ngôn lập tức bật dậy như lò xo, chẳng còn chút dấu vết nào của sự mệt mỏi. Tuy nhiên lần này cậu đã thông minh hơn, giữ lại chút sức lực, lười không thèm cãi nhau với cô.

Trình Gia Nhiên hỏi: “Các cậu đã thấy tuyết bao giờ chưa?’

Ngoại trừ Thường Hạ, ba người còn lại đều lắc đầu.

“Tớ từ nhỏ đã lớn lên ở miền Nam, chưa từng đi miền Bắc lấy một lần.” Đoàn Nhu nói.

“Tớ cũng vậy.” Giang Hòe và Kì Ôn Ngôn đồng thanh nói.

“Tớ thì lại khác các cậu, tớ từ nhỏ đến lớn đều sống ở miền Bắc, đến miền Nam là vì ba tớ chuyển công tác.” Thường Hạ nói, “Vì thế, mùa đông tớ thường xuyên được thấy tuyết.”

Trong ánh mắt của Đoàn Nhu đã lộ ra vẻ ngưỡng mộ.

“Tớ vừa mới lướt điện thoại, thấy Weibo đề xuất một tin hot search về thành phố Lâm Thành. Tớ bấm vào xem thì thấy ở bên đó vừa xây một sân trượt tuyết rất lớn.” Trình Gia Nhiên vừa nói, vừa đưa hình ảnh ra cho họ xem, “Thế nào, có thấy phấn khích không!”

Sân trượt tuyết trong ảnh nằm ở lưng chừng núi, trên đỉnh núi còn có những căn homestay bao quanh từng lớp, phong cách phối màu đen trắng, ngoại hình giản dị mà trang nhã. Thường Hạ chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay thiết kế của kiến trúc này đến từ tay ai.

Là Thường Quang Mân, ba của cô.

Thậm chí, kiến trúc này còn đoạt giải nhất trong cuộc thi thiết kế toàn quốc, cái tên Thường Quang Mân trong giới kiến trúc có thể nói là vô cùng vang dội.

“Ê, Thường Hạ, không phải cậu là người Lâm Thành sao? Vừa hay, cậu có dự định nghỉ lễ này sẽ về đó một chuyến không?” Trình Gia Nhiên hỏi cô.

Thường Hạ lắc đầu. Nhà họ không có người thân thích nào ở đó, hơn nữa những thứ cần mang đi cũng đã mang hết đến Nam Du rồi, cô không có ý định quay lại đó. Tuy nhiên, việc Trình Gia Nhiên có thể hỏi như vậy hẳn là cũng có nguyên nhân nhất định.

“Cậu không phải là muốn để tớ làm hướng dẫn viên đấy chứ?” Thường Hạ buột miệng nói.

Trình Gia Nhiên đáp: “Thông minh!”

Thường Hạ từng đến nơi đó, nhưng đã là chuyện từ rất lâu về trước rồi. Bây giờ địa điểm đó được khai thác lại, diện mạo đều hoàn toàn khác biệt so với trước kia, ngay cả con đường dẫn đến đó có lẽ cũng đã có thay đổi.

“Các cậu muốn lúc nghỉ lễ sẽ đi Lâm Thành chơi à?” Thường Hạ tùy tiện hỏi một câu.

Kì Ôn Ngôn: “Đi chơi chút cũng không phải là không được.”

Đoàn Nhu: “Cậu có biết sự cám dỗ này đối với một người miền Nam lớn đến mức nào không? Tớ chắc chắn là muốn đi rồi.”

Trình Gia Nhiên: “Làm lụng đi đôi với nghỉ ngơi, đến đó thư giãn vài ngày.”

Ngay cả Giang Hòe cũng nói: “Tớ cũng khá muốn đi.”

Thường Hạ mỉm cười. Cô thấy sao cũng được, muốn đi thì đi, không muốn đi thì thôi, đơn giản vậy thôi. Vừa hay Thường Quang Mân cũng từng hỏi cô có muốn dẫn bạn bè về phương Bắc xem tuyết không. Cô nói:

“Vậy chúng ta đi trước Tết đi, người sẽ không quá đông. Sân trượt tuyết đó giới hạn số lượng người, nhất định phải mua vé đặt chỗ trước một tuần.”

Họ không có ý kiến gì, gật đầu đồng ý.

“Chuyện vé cứ giao cho tớ, chúng ta nhắn tin qua WeChat sau nhé.”

Thường Hạ nhận lấy việc ‘hóc búa’ này, nhóm du lịch ngay lập tức đã có người cầm trịch.

Sau khi chuyện này được quyết định xong xuôi, tiếng chuông tan học vang lên, học sinh khối 12 cuối cùng cũng chào đón kì nghỉ dài cuối cùng trong quãng thời gian cấp ba của mình. Sau khi các học sinh nhận xong bài tập kì nghỉ đông, Ngô Hy Đinh liền cho mọi người ra về.

Trên đường đi, Thường Hạ còn nghe mấy cậu bạn học sinh lớp 12 than phiền về việc mấy chục tờ đề thi là quá nhiều. Cô mím môi cười, coi đó như chuyện bình thường. Vì hồi còn ở trường trung học số 3 Lâm Thành, bài tập nghỉ đông năm lớp 10 của cô còn có tới hơn 100 tờ đề, làm tới mức cô cảm giác toàn thân mình đều tê liệt, suýt nữa thì suy sụp. Bây giờ nhìn lại, gánh trên vai ‘mấy chục tờ’ này đã được coi là nhẹ nhõm lắm rồi.

Bước ra khỏi cổng trường, lượng xe cộ không quá đông. Thường Hạ đang định đi về phía đèn giao thông thì bỗng nhiên cô nhìn ở khóe mắt thấy một bóng dáng mảnh mai từ trong góc nhảy vọt ra, có bàn tay vươn tới kèm theo giọng nói trong trẻo như chim sơn ca ùa về phía mình.

Đôi mắt của Thường Hạ bị ai đó che lại, người nọ cười hỏi: “Hạ Hạ! Đoán xem tớ là ai nào?”

Khóe miệng Thường Hạ không kìm được mà mỉm cười, chỉ có cô mới tự hiểu rõ cuộc hội ngộ bất ngờ này mang lại niềm vui lớn như thế nào. Tuy nhiên, Thường Hạ vẫn giả vờ hỏi: “Cậu là ai thế nhỉ?”

Quả nhiên, Diệp Tuệ nghe xong thấy không vui tí nào. Cô nàng buông tay ra, vòng đến trước mặt Thường Hạ, sau khi nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của bạn mình, những lời định mắng mỏ đều bị nuốt ngược vào bụng.

“Trời ơi, Hạ Hạ, cậu có vẻ béo hơn một xíu rồi. Đương nhiên, ý tớ không phải là bảo người cậu béo ra, mà là cằm của cậu không còn nhọn hoắt như hồi ở trường số 3 Lâm Thành nữa. Có phải thức ăn ở trường Trung học số 7 Nam Du cực kì tốt không, hay là chú Thường đã nấu cho cậu rất nhiều món ngon? Hay chẳng có nhẽ cậu kết giao được cới nhiều người bạn cùng đi ăn vặt rồi hả? Cậu lén lút ăn sau lưng chú Thường à?”

Diệp Tuệ bắn liên thanh một phát mấy câu hỏi khiến Thường Hạ bật cười.

Dùng danh nghĩa bạn bè để cảm thấy hạnh phúc thay cho bạn, Diệp Tuệ vẫn luôn là như thế.

“Sao cậu lại tới đây?” Thường Hạ vẫn chưa hoàn hồn sau sự xuất hiện của cô bạn.

Diệp Tuệ sở hữu một gương mặt ngoan hiền, nhưng cô nàng không thực là kiểu ‘con ngoan trò giỏi’. Mặc dù ở trường luôn duy trì hình ảnh một cô gái ‘hướng nội, tĩnh tâm’, nhưng cứ hễ bước chân ra khỏi trường là cô nàng sẽ biến thành một chị đại nổi loạn nghịch ngợm, nhân cách sâu lắng nhất sẽ chỉ thể hiện ở trước mặt người thân thiết nhất.

Vì thế có một lần họp phụ huynh năm lớp 11, Diệp Phàn nghe thấy con gái mình ở trường được nhận xét là yên tĩnh và hướng nội thì ngạc nhiên tới độ sững sờ, rồi bị Diệp Tuệ cười nhạo không thương tiếc.

Tuy nhiên, cô tiểu thư này lại đối xử với bạn bè hết lòng hết dạ. Lúc đầu cô cứ nghĩ mình gặp phải một cô bạn được nuông chiều từ nhỏ, kiêu kì sinh hư, nhưng sau quá trình tiếp xúc, Diệp Tuệ cứ mở miệng ra là “Hạ Hạ” vô cùng ngọt ngào, giọng nói của cô nàng lại pha chút nũng nịu, khiến Thường Hạ chẳng thể nào ghét bỏ được, thế là sau này càng chơi càng thân.

“Tớ tới Nam Du được một tuần rồi, cứ mãi không nói với cậu là vì muốn cho cậu một bất ngờ đấy. Cậu cũng thật là, chẳng thèm liên lạc gì với tớ cả.” Diệp Tuệ bĩu môi.

Thường Hạ chớp mắt đầy vẻ vô tội. Dạo gần đây cô thức khuya dậy sớm, toàn tâm toàn ý dốc sức cho kì thi cuối kì, đã quăng hết rất nhiều việc khác ra sau đầu. Nếu không phải Diệp Tuệ nhắc tới chuyện này, cô qủa thực đã quên mất.

Thường Hạ mãi một lúc sau mới thốt ra được câu: “Tại tớ bận quá.”

Diệp Tuệ không phải là một cô nàng thích kì kèo, nếu đổi lại là cô ấy, trí nhớ của cô ấy cũng tệ không kém người mắc chứng hay quên là bao.

Thường Hạ nhìn cô nàng, vừa định hỏi xem tối nay có muốn qua nhà mình ăn cơm không thì Thường Quang Mân gọi điện tới, Thường Hạ nhấn nút nghe.

“Alo, gặp Tuệ Tuệ chưa con?”

“Dạ rồi ạ, cậu ấy đang ở cạnh con đây ạ.”

“Vậy tối nay hai đứa tự ra ngoài ăn nhé. Chiều nay ba ra khỏi nhà không để ý, nên bước hụt ba bậc cầu thang nên bị trẹo chân rồi, đang ở bệnh viện chắc còn lâu mới về được.” Thường Quang Mân nói.

Thường Hạ sững sờ: “Ba bị trẹo chân? Có phải chân phải không?”

Diệp Tuệ nhìn thấy vẻ mặt cô lộ rõ vẻ lo lắng. Sáng nay cô đã hẹn với Thường Quang Mân là chiều nay sẽ cùng đi đón Thường Hạ tan học, sau khi bàn bạc xong, chú ấy còn bảo tối nay sẽ ở lại nhà ăn cơm, Diệp Tuệ cũng đã đồng ý.

Bây giờ đột nhiên xảy ra sự cố, cô thực sự không ngờ tới.

Còn Thường Hạ, cô hiểu rõ chân phải của ba có vết thương cũ. Đó là di chứng từ một lần đi khảo sát công trường hai năm trước, một thanh ống thép không được buộc chặt nên bị lỏng, rơi xuống từ trên cao. Cơ thể Thường Quang Mân đã kịp né đi nhưng chân phải lại không kịp nhấc ra. Vụ tai nạn nhỏ đó đã khiến xương  chân phải của ông bị gãy, phải tĩnh dưỡng ở nhà hơn nửa năm trời.

“Là chân phải, nhưng m…” Thường Quang Mân còn chưa nói xong, Thường Hạ đã sốt sắng cắt ngang: “Bệnh viện nào vậy ba, địa chỉ ba gửi con ngay đi.” Cô không kịp cho Thường Quang Mân cơ hội đánh trống lảng, trực tiếp cúp máy rồi quay sang nói với Diệp Tuệ: “Xin lỗi Tuệ Tuệ ơi, tớ phải qua bệnh viện một chuyến, tối nay không thể đi ăn với cậu rồi.”

Diệp Tuệ xua tay: “Ăn uống là chuyện nhỏ thôi, tớ đi cùng với cậu.”

“Được.”

Bệnh viện trung tâm thành phố cách trường trung học số 7 Nam Du không quá xa. Để tiết kiệm thời gian, Thường Hạ đã gọi một chiếc xe taxi. Mười phút sau cả hai đến nơi, trả tiền xe xong liền vội vàng chạy lên tầng bốn.

Tầng bốn rất rộng, là khu vực phòng khám và phòng bệnh chuyên biệt của khoa Ung bướu, khoa Tim mạch và khoa Chấn thương chỉnh hình. Thường Hạ và Diệp Tuệ đi vòng quanh gần năm phút vẫn chưa tới được khu C mà Thường Quang Mân nhắn trên wechat.

“Mẹ nó, Lục Hy Triệt, mày muốn làm tao bỏng chết hả!” Một cậu thiếu niên mặc quần áo bệnh nhân, trông rất sạch sẽ nhưng giọng nói lại ồm ồm như mấy tay thô lỗ.

Trong khi đó, một cậu thiếu niên khác mặc áo đen mỏng manh liếc nhìn cậu ta một cái, bình tĩnh đáp: “Tao có bảo mày uống ngay bây giờ đâu?”

Châu Tồn Thanh bĩu môi, rất không phục.

Họ vừa định rẽ vào phòng bệnh thì ở góc ngoặt xuất hiện hai cô gái đang bước đi nhanh như gió, lao thẳng về phía cuối hành lang.

Châu Tồn Thanh có đôi mắt sắc bén, lập tức vỗ vỗ vào cánh tay Lục Hy Triệt, “Này này này, mày nhìn phía trước kìa, đó không phải Thường Hạ sao?”

Lục Hy Triệt vốn cực kì nhạy cảm với cái tên này, cậu ngẩng đầu theo bản năng nhìn về phía trước.

Học sinh lớp 12 trường trung học số 7 Nam Du hôm nay mới chính thức được nghỉ lễ. Cô gái ấy mặc bộ đồng phục mùa đông của trường, buộc tóc đuôi ngựa cao đúng tiêu chuẩn, dáng người thanh mảnh.

Lục Hy Triệt không biết mình đã dõi theo bóng hình ấy bao nhiêu lần bằng ánh mắt, thậm chí còn quen thuộc tới mức có thể phân biệt được người qua tiếng bước chân.

Cậu nhàn nhạt bất thốt ra ba chữ: “Là cậu ấy.”

Châu Tồn Thanh đã sớm quen với giọng điệu lúc nóng lúc lạnh của cậu, bèn dứt khoát nói: “Thôi bỏ đi, giờ mày cũng chẳng còn hứng thú gì. Lát nữa mày cứ đi tìm Lục Tinh Mạc chơi với con bé, không cần quan tâm tao đâu.”

Lục Hy Triệt không ừ cũng chẳng hử.

Trong dãy hành lang dài dằng dặc, bóng dáng của hai cô gái vẫn chưa biến mất khỏi tầm mắt họ.

Ánh mắt của Châu Tồn Thanh đuổi theo cô gái đang đi ngay sát bên cạnh Thường Hạ. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác len màu xanh lá nhạt, tóc dài qua vai, hơi xoăn. Không biết có phải do tĩnh điện hay không mà tóc cô ấy hơi dựng ngược lên, có vài sợi vểnh lên thấy rõ.

Châu Tồn Thanh dụi mắt thật mạnh, vẫn còn nghi ngờ không biết có phải mình hoa mắt nhìn nhầm hay không. Lẽ nào cậu lại nhận nhầm một cô gái còn chưa nhìn rõ mặt mũi thành cô gái kia của cậu hay sao? Chuyện đó chẳng phải quá nực cười à?

“Con chưa đi? Nhìn cái gì đấy?” Lục Hy Triệt giục giã.

“Mày còn nhớ tao từng kể với mày là tao có một cô bạn thanh mai trúc mã không?” Châu Tồn Thanh ngơ ngác hỏi.

“Nhớ.”

“Hình như tao vừa thấy cô ấy, nhưng lại không giống cô ấy lắm.”

Lục Hy Triệt giơ tay xoay đầu cậu ta lại, kéo vào trong: “Còn nhìn chằm chằm người ta thế nữa, người khác lại tưởng mày bị biến thái bây giờ.” Lời này nói ra một cách đầy hờ hững, khiến Châu Tồn Thanh không vui chút nào.

“Ơ hay, gương mặt này của tao mà người ta nghĩ biến thái á?” Giọng Châu Tồn Thanh cao vút lên: “Tao đi làm người mẫu nam còn được nữa là.”

“Đừng có động kinh.” Lục Hy Triệt đáp lại.

Châu Tồn Thanh khẽ hừ một tiếng. Nếu là trước đây, Lục Hy Triệt chắc chắn sẽ mắng cậu ta hai ba câu là đồ tự luyến, hôi hám, ghê tởm. Nhưng mà bây giờ người anh trai lạnh lùng này lại quý chữ như vàng, đến mắng cũng chẳng buồn mắng. Quả nhiên, lòng người thay đổi thật nhanh.

Châu Tồn Thanh không biết sự tình, còn đang đắc ý nghĩ rằng Lục Hy Triệt sợ đống lời nói nhảm nhí mà mình vừa buột miệng nói ra.

Lục Hy Triệt nhìn cái dáng vẻ lắc đầu đắc ý của cậu ta khi trở lại giường bệnh, chẳng biết nên khóc hay nên cười.

Khi Thường Hạ tìm thấy Thường Quang Mân, ông đang nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Ba, không phải ba bảo không nghiêm trọng hay sao” Thường Hạ không ngờ ông phải nhập viện, hơn nữa còn phải quấn mấy cái băng gạc trắng xóa.

Thật thê thảm chẳng dám nhìn thẳng.

Thường Quang Mân cứng miệng đáp: “Cũng thạm thôi mà, bác sĩ bảo rồi, nằm viện hai ba ngày là có thể xuất viện rồi.”

Thường Hạ khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Vậy hai ba ngày này con sẽ đi đi lại lại vào đây trông ba.” Cô nói.

Thường Quang Mân vốn dĩ còn định nói thêm gì đó nhưng tính Thường Hạ vốn bướng bỉnh, một khi đã quyết định việc gì thì sẽ không thay đổi.

Diệp Tuệ cũng nói: “Vậy chú Thường ơi, để cháu đưa cơm cho chú nhé ạ, hay là để cháu nói với ba mẹ cũng qua thăm chú nhé.”

Diệp Phàn cũng đưa con gái tới Nam Du chơi, chỉ có điều hai vợ chồng họ suốt ngày dành thời gian bên nhau, ngày nào Diệp Phần cũng đưa vợ đi check in các danh lam thắng cảnh ở Nam Du, rồi vứt Diệp Tuệ sang một bên chẳng thèm ngó ngàng tới. Câu nói cửa miệng nhiều nhất của ông là : “Con đi dính lấy Thường Hạ mà chơi nhé.”

Diệp tuệ có đôi khi hoài nghi không biết mình có đúng là con ruột của ông hay không.

Thường Quang Mân “ôi chao” rồi nói: “Đừng gọi, đừng gọi, mất công ông ấy lại chạy đi chạy lại.”

Ba người im lặng trong giây lát, Thường Hạ cầm lấy chiếc cốc giấy đặt ở bên cạnh, đứng dậy nói: “Để con đi rót cho ba cốc nước nóng.” Cô đặt chiếc balo nặng trịch xuống rồi xoay người đi ra ngoài cửa.

Diệp Tuệ không đi theo mà ở lại trò chuyện cùng Thường Quang Mân.

Máy nước nóng ở tầng bốn nằm cạnh lối đi lên cầu thang, nghĩa là Thường Hạ lại phải đi qua dãy hành lang dài dằng dặc, đi qua khoa tim mạch khoa ung bướu mới có thể tới nơi.

Thường Hạ hận không thể nhảy lên chiếc xe máy phân khúc lớn rồi phóng đi cho nhanh, cái tầng bốn này rộng tới mức vô lý.

Vất vả lắm mới nhìn thấy máy nước nóng thì lại phát hiện phải xếp hàng.

Thường Hạ đành chờ đợi trong bất lực.

Sau khi lấy nước xong cũng là chuyện của mười phút sau. Ở đây là khoa Ung bướu, lại gần phòng phẫu thuạt, bệnh nhân qua lại tấp nập, bác sĩ rất đông. Thường Hạ nhìn thấy một người phụ nữ và một dứa trẻ quỳ ngồi dưới đất, người được đẩy vào phòng phẫu thuật chắc là chồng của cô ấy, họ chắp tay trước ngực, lặng lẽ nhìn lên trần nhà rồi cầu nguyện. Đứa trẻ còn nhỏ, chưa hiểu thế nào là chia cách âm dương, còn người phụ nữ thì đã nước mắt đầm đìa.

Thường Hạ thu hồi tầm mắt, không dám nhìn thêm.

Bỗng nhiên, một bé gái đầu chọc lốc lảo đảo chạy về phía cô, đứa bé vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn. Thấy sắp va vào mình, Thường Hạ vốn định nghiêng người né tránh, nào ngờ đứa trẻ tự vấp vào chân mình, mất kiểm soát lao thẳng đầu vào đùi Thường Hạ. Nước nóng trong tay cô không cầm chắc, đổ một nửa lên mu bàn tay.

May mà đang là mùa đông, nhiệt độ nước vẫn ở ngưỡng chịu được. Nếu là mùa hè mà chạm phải mức nhiệt này có lẽ cô đã bị bỏng.

“Lục Tinh Mạc, em chạy đi đâu vậy?” Lục Hy Triệt vội vã đuổi tới, trên tay còn cầm một túi nho khô. Cậu ngước mắt lên thì nhìn thấy Thường Hạ, bỗng cậu sững người, đứng bần thần tại chỗ. Tầm mắt cậu rơi xuống mu bàn tay hơi ửng đỏ của cô, rồi lại nhìn vũng nước dưới đất, Lục Hy Triệt liền hiểu ngay vấn đề.

“Lục Tinh Mạc, em xin lỗi chị đi.” Lục Hy Triệt nói.

Thường Hạ nhanh chóng đoán ra thân phận của cô bé. Cô không ngờ hóa ra Lục Hy Triệt còn có một người em gái.

“Không sao, không sao đâu, không cần xin lỗi tớ, tớ không bị thương ở đâu cả.” Thường Hạ vỗ vỗ lên cái đầu trọc nhỏ của Lục Tinh Mạc, âm thầm an ủi để cô bé không tự trách: “Trẻ con mà, cậu đừng tính toán với em ấy.”

Lục Hy Triệt dùng tay sờ trán. Lúc này, cô y tá đi theo sau cũng vừa kịp chạy tới. Lục Hy Triệt ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Lục Tinh Mạc, khẽ mở lời: “Tinh Mạc ngoan, đi thôi, theo chị y tá về phòng tiêm thuốc nhé, tiêm xong là em sẽ ăn được món nho khô mà em thích nhất rồi.”

Gương mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng của chàng trai bỗng chốc trở nên dịu dàng trong khoảnh khắc trước mặt em gái. Thường Hạ lặng lẽ nhìn cậu. Lục Hy Triệt lúc này hoàn toàn khác biệt với một cậu ở trường.

Một bên là anh trai, một bên là một học sinh dốt luôn bị mọi người cười nhạo.

“Em không muốn, không muốn! Anh toàn lừa em thôi, lần trước anh đã nói là lần tiêm cuối cùng rồi, sao lần này vẫn phải tiêm nữa! Anh là đồ dối trá!” Lục Tinh Mạc dành một sự tin tưởng khó hiểu cho Thường Hạ, cô bé cứ ôm chặt lấy đùi cô như thể muốn tìm cảm giác an toàn.

Lục Hy Triệt định nói gì đó lại thôi. Thường Hạ nhận ra sự bối rối của cậu, cô xoa nhẹ lên cái đầu trọc của cô bé, trong lòng đã hiểu rõ phần nào: “Anh trai em muốn em được khỏe mạnh, được lớn lên vui vẻ đấy. Em ngoan một chút, phối hợp điều trị thì mới khỏi được.”

Lục Tinh Mạc là một cô bé rất thông minh, biết tỏng chị gái mình đang ôm chân cũng đứng về phía anh trai. Cô bé lập tức nản lòng, gương mặt vừa tủi thân vừa buồn bã, lầm bầm trong miệng : “Đều là dối trá.”

Cuối cùng, cô bé miễn cưỡng để y tá dắt đi. Lục Tinh Mạc ngoảnh đầu lại nhìn Lục Hy Triệt một cái, âm thầm rơi một giọt nước mắt.

Sau khi Lục Tinh Mạc trốn chạy thất bại. Lục Hy Triệt không đi theo sau ngay lập tức. Cậu đứng tại chỗ, rũ mắt nhìn Thường Hạ, hỏi: “Tay của cậu sao rồi?”

Vẫn còn nhớ chuyện này. Thường Hạ mỉm cười nhẹ: “Chuyện nhỏ thôi, cậu đừng lo, chẳng đau chút nào cả, trái lại còn thấy rất thoải mái, ấm áp ấy,”

Lục Hy Triệt gật đầu nặng nề.

“Em gái cậu….” Thường Hạ ngập ngừng, không tiện để hỏi ra.

Lục Hy Triệt cũng không có ý giấu, cậu dứt khoát nói luôn cho cô biết.

“Bố mẹ tớ ly hôn, không ai muốn nuôi dưỡng cả. Tớ nhìn họ cãi nhau trước mặt tớ, cuối cùng chính tớ là người đã bế Tinh Mạc khi đó mói hai tuổi đi.” Những cay đắng ở giữa quãng thời gian đó đều được Lục Hy Triệt lược bỏ, tuyệt nhiên không nhắc đến lấy một chữ. “Sau này khi em ấy lớn thêm một chút, tớ đưa em ấy đi bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ nói, trong não em ấy có một khối u ác tính, tỷ lệ chữa khỏi gần như bằng không.”

Thường Hạ hít một hơi lạnh.

“Thường Hạ, em ấy là người thân duy nhất của tớ. Tớ vốn dĩ đã trắng tay, nên tớ có thể giải thích cho cậu nghe vì sao tớ phải tới quán bar làm việc. Ở đó lương cao, có tiền mới có thể điều trị được cho Lục Tinh Mạc.” Lục Hy Triệt khựng lại một chút, “Thực ra tớ còn có ý định thôi học, bởi vì tớ vốn không phải là đứa có tố chất học hành, bởi vì bác sĩ nói, có làm hóa trị nhiều hơn nữa cũng vô ích, em ấy không sống được quá ba tháng nữa, hóa trị chỉ là để trông em ấy có tinh thần hơn một chút mà thôi. Làm anh trai như tớ, thật là vô dụng, em ấy bảo tớ là đồ lừa đảo, đúng vậy, tớ thực sự là kẻ lừa đảo, tớ còn lừa cả bản thân tớ.”

Dẫu cho có bị cuộc sống nghiền nát thành đống sắt vụn, thì Lục Hy Triệt cũng chưa từng từ bỏ Lục Tinh Mạc.

Thường Hạ nghe xong, đôi mắt bỗng cay sè. Rõ ràng chàng trai này ở trường thích đùa giỡn với người khác, khi cười lên cậu luôn rạng rỡ như gió xuân, nào có chút dáng vẻ cao ngạo nào. Nhưng con người mà, sinh ra đã có mặt ngụy trang của mình.

Lục Hy Triệt phơi bày tất cả sự sắc bén của mình ra ngoài, chỉ để lại sự dịu dàng nhất cho em gái mình.

Sau khi biết được ngọn ngành sự việc, trong ánh mắt Thường Hạ đan xen sự đồng cảm. Cô và Lục Hy triệt không có quá nhiều sự giao thiệp, xét về danh nghĩa, họ không phải là những người bạn thân thiết, nên Thường Hạ vốn chẳng hiểu gì về cậu.

“Tớ rất tin tưởng cậu, Thường Hạ, nên đừng đem chuyện này kể cho người khác nhé.” Lục Hy Triệt nói.

Thường Hạ gật đầu: “Tớ sẽ không nói đâu, cậu yên tâm.”

Lục Hy Triệt cúi đầu nhìn mũi giày, cũng lấy làm lạ tại sao mình lại nảy sinh một sự tin cậy tự nhiên đến vậy với cô, đây có lẽ là lần cậu nói nhiều nhất kể từ khi tiếp xúc với cô tới nay.

Lục Hy Triệt bi quan nghĩ rằng, có lẽ sẽ không có lần sau nữa.

Trong lúc suy nghĩ của cậu đang trôi dạt đi xa. Thường Hạ bỗng nhét vào tay cậu hai trăm tệ. Không đợi Lục Hy Triệt từ chối, cô liền nói nhanh: “Lúc nãy trước khi vào bệnh viện, tớ thấy ngoài phố có khá nhiều món ăn vặt, cậu đã mời tớ ăn mấy lần rồi, lần này để tớ mời nhé, có qua phải có lại mới được, cậu cũng có thể mua một ít cho Lục Tinh Mạc.”

“Tớ còn phải vội về xem ba tớ thế nào, có gì để lần sau nói tiếp nhé.” Thường Hạ bước qua Lục Hy Triệt, đi được vài bước, cô lại quay đầu lại, vừa vặn nhìn được ánh mắt sâu thẳm của cậu.

“Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.” Cô nói xong, rồi đi thẳng không ngoảnh đầu lại nữa.

Lục Hy Triệt khẽ cười.

Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.

Phải không?

Cậu cúi đầu nhìn hai tờ tiền mệnh giá 100 tệ trong tay không biết bao giờ mới trả lại được ấy.

Lục Hy Triệt bỗng nhớ về chiếc bánh kem socola đêm Bình An ấy.

Vừa hay, cũng là hai trăm tệ.   

Tác giả có lời muốn nói:

Một chương bài có cảm giác cay cay cõi lòng, câu chuyện giữa Châu Tồn Thanh và Diệp Tuệ được cải biên từ nguyên mẫu trong đời thật, những chi tiết kĩ càng hơn các bạn hãy đón đọc ở những chương sau nhé.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading