Chương 29

Chương 29: Có những người, chỉ cần gặp một lần là đủ.

Thường Quang Mân phải ở lại viện ba ngày, Diệp Tuệ nói được làm được, trong ba ngày này, mỗi buổi sáng trưa tối, Diệp Tuệ đều mang cơm qua cho ông, món ăn không ngày nào trùng lặp.

Diệp Tuệ biết Thường Hạ cũng là con mèo đói, vậy nên khi mua cơm cô cũng sẽ mua dư một phần, cô sẽ ăn phần của mình xong mới giúp họ đóng cơm đem về.

Ngày ra viện hôm ấy, Thường Quang Mân nằm tại giường đợi y tá qua thay thuốc. Ông hỏi vu vơ, “Sao rồi, Có hẹn bạn bè đi chơi vào kì nghỉ đông không?”

Thường Hạ gật đầu.

Cô vốn định hôm nay xuất viện rồi về nhà mới nhắc với ông, nếu như bây giờ ông mở lời hỏi rồi, thì cô cũng tiện đáp luôn: “Có ạ, chúng con hẹn đi chơi ba hôm tại Lâm Thành.”

Diệp Tuệ đang chọn mua quần áo trên mạng kinh ngạc: “Cậu muốn đưa bạn bè đi chơi? Có phải là qua chỗ sân trượt băng đó không?” Hai mắt cô ấy sáng lấp lánh, thậm chí còn không có tâm tư chọn tiếp quần áo nữa.

Thường Hạ nghi hoặc: “Sao cậu biết?”

Diệp Tuệ vỗ tay: “Sân trượt tuyết của Lâm Thành năm nay rầm rộ như vậy, vé còn phải xếp hàng để đặt trước, có những người chưa từng nhìn thấy tuyết đều nghe danh mà tới. Tớ nói cậu nghe, bây giờ ở trên mạng bán hết sạch vé rồi, có nhiều người than ngắn thở dài lắm, cứ than tiếc mãi thôi.”

Trái tim Thường Hạ trầm lặng hẳn đi.

Mấy ngày trước cô còn nói với họ chuyện vé cứ để cô lo, ai ngờ đâu Trình Gia Nhiên lại chọn địa điểm “hot” nhất thành phố cơ chứ.

“Có điều ấy à.” Diệp Tuệ cua gắt, ngữ khí cao vút “Trong tay tớ có sáu tấm vé nè, là do bạn ba tặng cho tớ đó.”

“Tặng sáu tấm cơ á?” Thường Hạ ngỡ ngàng không tin nổi. Một tấm vé đã gần sáu trăm tệ. Bạn của Diệp gia cũng hào phóng quá.

“Đúng đó, Thiên Kim nhà tập đoàn Tưởng Thị có quan hệ hợp tác với ba của tớ, vừa hay năm nay ba tớ đã hoàn thành một công trình xây dựng dưới trướng công ty họ, nên Thiên kim nhà họ Tưởng đã tặng cho ba tớ sáu tấm vé cùng một đống tiền thưởng cao chót vót thay lời cảm ơn. Sau cùng ba tớ thấy giữ nó cũng chẳng làm gì nên cho tớ luôn, bảo tớ muốn bán hay đi cùng người khác cũng được.”

“Chẳng phải vừa hay nghe cậu nói cậu muốn đi Lâm Thành chơi với bạn bè à. Hay là thế này, nếu cậu không để ý chuyện có thêm tớ đi cùng vậy chúng ta cùng đi, tớ cũng muốn đi trượt tuyết nữa.” Diệp Tuệ nói.

Thường Hạ từng nghe qua về Tập đoàn Tưởng Thị, dẫu sao Tưởng Thị và Giang Thị là mối quan hệ liên thủ vô cùng khăng khít, có danh tiếng rất lớn ở trong nước, ở nước ngoài lại càng vang danh một cõi.

Nếu Thường Hạ không nhớ nhầm, homestay trên đỉnh núi mà hôm đó Trình Gia Nhiên cho cô xem chính là do nhà họ Giang đầu tư xây dựng. Sau đó, nhà họ Giang đã mời Thường Quang Mân – vị kiến trúc sư nổi tiếng này – đích thân lên kế hoạch, và Thường Quang Mân đã thực hiện nó vô cùng xuất sắc.

Thường Quang Mân vừa nghe thấy hai đứa con nói muốn đi khu trượt tuyết mới mở được tu sửa ở Lâm Thành thì vui mừng khôn xiết. Dù sao ở đó cũng có rất nhiều hạng mục vui chơi, cho dù ở lại hai ngày cũng không chơi hết được. Một khi đã vào trong đó thì chỉ có homestay trên đỉnh núi là có thể lưu trú. Thường Quang mân luôn mong mỏi có một ngày có thể dẫn con gái đi chiêm ngưỡng thành quả mà mình tạo ra. Chỉ đáng tiếc ông đang bị thương nên lần này không thể đi cùng được.

Việc để Diệp Tuệ đi cùng không có vấn đề gì cả, mấy người bọn họ thậm chí còn muốn ‘càng đông càng vui’. Chỉ là dù cho có vé để vào, việc thuê homstay chưa chắc chắn có thể dễ dàng thuê được.

Thường Hạ mở wechat rồi vào nhóm chat của họ, tin nhắn trước cô nói : “Có vé vào cửa rồi nha.”

Tin nhắn sau Giang Hòe đã báo: “Homestay cũng đã đặt xong rồi.”

Thường Hạ ngây ngốc, cô và cậu có duyên vậy hả.

Trình Gia Nhiên: “Hai người các cậu, lợi hại.”

Đoàn Nhu: “Bội phục.”

Kì Ôn Ngôn thì gửi một đống icon tạp nham.

“Con bảo họ gửi số CCCD cho ba, ba sẽ giúp đặt vé.”

Thường Hạ gật đầu bảo vâng.

Chuyện trước đó vốn dĩ còn chưa thương lượng đến đâu nhưng lại được giải quyết trong mười phút hôm nay. Diệp Tuệ ‘vui mừng hớn hở’ nhìn Thường Hạ, giơ ngón cái với cô. “Xem ra việc cậu chuyển tới trường trung học số  bảy Nam Du là một lựa chọn rất tốt, nhỉ. Chơi với toàn những người làm việc với hiệu suất cao tới vậy, làm tớ cũng không muốn ở Trung học số ba Lâm Thành nữa.” Diệp Tuệ bĩu môi nói.

Thường Hạ phì cười, “Tớ còn chưa nói cho họ biết sẽ có thêm cậu, tới lúc đó cho họ một bất ngờ nhé.”

Diệp Tuệ cười hihi: “Được đó, vậy xem ra homestay bị đặt thiếu mất một phòng rồi, đến lúc đó tớ ở cùng phòng với cậu.”

Thường Hạ không nói gì, tỏ ý không phản đối.

Thường Quang Mân thay thuốc xong, mặc quần áo tử tế rồi ba người liền rời khỏi phòng bệnh.

Hành lang trong bệnh viện vẫn đông đúc người qua lại, Lục Hy Triệt giúp Châu Tồn Thanh mua một bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo mang lên.

Châu Tồn Thanh ở phòng bệnh đôi, mẹ Châu thường xuyên qua thăm cậu ta. Có đôi khi Châu Tồn Thanh nhắm mắt nghỉ ngơi, cậu không thể nằm ngang được mà chỉ có thể tựa vào chiếc gối dựng đứng, lâu dần cổ sẽ bị đau nhức.

Năm đó khi ba của Châu Tồn Thanh lâm chung, ông đã rất áy náy mà nói với mẹ Châu và Châu Tồn Thanh lúc đó mới hai tuổi rằng: “Là ba không tốt, xác suất di truyền của gia tộc lại rơi vào chính cốt nhục của chúng ta. Nếu có kiếp sau, chúng ta vẫn có thể trở thành cha con, ba nhất định sẽ trả lại cho con một cơ thể khỏe mạnh.” Ba Châu nói xong câu ấy thì đã rời đi ngay tại bệnh viện.

Mẹ Châu từng có khoảng thời gian rất hận ông. Thế nhưng theo thời gian dần trôi, nỗi uất hận đã dần dần tiêu tán, và được thay thế bằng nỗi nhớ nhung.

Nếu như ba Châu vẫn còn, nếu như con của họ khỏe mạnh, bình an, thì có lẽ ông ấy sẽ trở thành một người cha tốt, và đứa trẻ ấy sẽ là một đứa trẻ hoạt bát.

Tiếc là thế giới này cái gì cũng có, chỉ là không có nếu như.

Lục Hy Triệt biết mẹ Châu luôn phải đứng bên ngoài điều chỉnh tốt cảm xúc bản thân xong mới bước vào phòng bệnh, rồi lại lau sạch nước mắt bên ngoài rồi mới ra về. Có điều những điều này, Lục Hy Triệt không nói cho Châu Tồn Thanh biết.

Bởi vì dù cậu không nói cậu ta cũng biết.

Châu Tồn Thanh sinh ra trong một gia đình bình thường, mấy năm nay vì muốn giúp cậu ta trị liệu bệnh tim bẩm sinh mà mẹ Châu đã chạy vạy khắp nơi, tìm những bác sĩ tốt nhất cho cậu

Nhưng câu trả lời cuối cùng mà mẹ Châu nhận được đều là lực bất tòng tâm.

Người vốn dĩ nên được an ủi thì lại quay qua an ủi người khác.

“Sợ gì chứ, to tát thì cùng lắm là chết thôi, khi nào được đầu thai thì mình lại gặp lại, chúng ta vẫn sẽ là anh em tốt!” Châu Tồn Thanh uống một hớp cháo bắc thảo, còn cười bình phẩm: “Cũng ngon lắm đấy, lần sau mày lại mua cho tao nhé.” Ngừng một chút, cậu lại cười khổ: “Đột nhiên nhớ lại, ngày trước tao ghét vị này lắm.”

Lục Hy Triệt đang ở một bên rót nước, “Vì sao?”

“Ngày trước tao thấy khó ăn.”

“Thế giờ lại thích?”

Châu Tồn Thanh cong khóe môi: “Bạn thanh mai trúc mã của tao thích ăn, hồi mới lên trung học cơ sở ngày nào cũng mang cho tao ăn sáng, kiểu cách không khác gì cả, ngày nào cũng là cháo trứng thịt nạc bắc thảo, làm tao tới nằm mơ cũng mơ tới nó. Sau đó cô ấy đưa thì tao ăn, cứ ăn mãi rồi cũng thích.”

Lục Hy Triệt đưa cho cậu ta cốc nước nóng: “Mày vẫn thích cô ấy à.”

“Thích chứ, tao thích cô ấy nhiều năm lắm rồi. Chỉ có điều trước khi tao rời Lâm Thành, cô ấy hỏi tao bao giờ thì quay lại, tao nói mấy năm sau. Mấy năm sau chớp mắt cái là qua, nhưng tao vẫn chưa quay về. Có lẽ vị đại tiểu thư này sớm đã ôm hận trong lòng, nghĩ tao là người nói dối rồi quên tao rồi cũng nên.” Châu Tồn Thanh cụp mắt, Lục Hy Triệt không nhìn thấy giọt nước mắt mới rơi xuống bát cháo ấy.

Lục Hy Triệt nói: “Nếu đã thích, vậy hồi đó sao không tỏ tình?”

Châu Tồn Thanh nói: “Chẳng lẽ mày không biết tình hình tao thế nào. Bệnh tim bẩm sinh, có thể đi bất cứ lúc nào. Tao đâu thể nào làm lỡ cuộc đời của cô ấy, nếu như thế thì tao quá ích kỉ rồi đi.”

“Đương nhiên, nếu cứ im lặng cũng sẽ rất khó chịu. Nhưng hết cách rồi, ai kêu tao động lòng trước chứ.” Châu Tồn Thanh bật cười.

Lục Hy Triệt xé rách vách ngăn cuối cùng: “Mày biết cô ấy không thích mày? Không có tình cảm với mày?”

Tay cầm thìa của Châu Tồn Thanh khựng lại.

Lúc này, cánh cửa lớn của phòng bệnh đang hé một khe hở, có thể nhìn rõ ràng những người đang đi đi lại lại bên ngoài. Hình như có thứ gì đó đập vào mắt Châu Tồn Thanh, cậu lập tức lật người xuống giường, thậm chí còn quên cả việc bản thân vẫn đang truyền nước.

Lục Hy Triệt bị động tác của cậu ta dọa sợ, cậu lập tức cầm theo chai nước biển đi theo cậu ta ra cửa.

Châu Tồn Thanh dừng lại, ánh mắt nhìn hướng ra bên ngoài

Mái tóc đen dài quá vai, gương mặt ngoan hiền chỉ là vẻ bề ngoài, ở bên ngoài cô rất hiếu động, lại nói nhiều, rất thích khoác tay người khác đong đưa qua lại, đó là thói quen từ nhỏ của cô, không sửa được.

“Này, Châu Tồn Thanh, mày nhìn cái gì?” Lục Hy Triệt cứ ngỡ cậu ta bị mất trí rồi.

“Tao…nhìn thấy…cô ấy rồi. Cô ấy tới đây rồi, cô ấy tới Nam Du rồi.” Châu Tồn Thanh kích động tới độ nói lắp bắp, cả người cậu ta run rẩy.

Lục Hy Triệt nhìn thấy cậu ta khóc.

“Cô ấy? Cô bạn thanh mai của mày?”

Giọng của Châu Tồn Thanh nghẹn lại: “Tao không nhìn nhầm đâu, đó là cô ấy, Diệp Tuệ.”

Lần đầu tiên Lục Hy Triệt nghe thấy tên của cô bạn thanh mai nhà Châu Tồn Thanh, Châu Tồn Thanh thậm chí còn không dám chớp mắt, sợ rằng đây chỉ là ảo ảnh.

Diệp Tuệ hắt xì một cái, ma xui quỷ khiến quay đầu lại nhìn, cô cứ luôn có cảm giác có người đang nhìn chằm chằm vào bản thân.

Thế nhưng, sau lưng cô chỉ có bác sĩ và y tá đang bận rộn và cả những bệnh nhân đang đi bên ngoài hành lang.

Làm gì có ai nhìn cô đâu.

Diệp Tuệ tự cười bản thân.

Châu Tồn Thanh đã quay người đi vào khoảnh khắc cô quay đầu. Cô không nhìn thấy dáng vẻ của cậu hiện tại, rất tốt, cậu cười không thành tiếng.

“Châu Tồn Thanh, mày nhìn xong rồi thì cút về giường nằm, mày muốn xuống mà gặp Diêm Vương luôn phải không, vừa nãy nếu không phải tao cầm gíup mày thì mày không cần nữa phải không.” Lục Hy Triệt lo lắng lên thì tính khí cũng nóng nảy hơn khối.

Châu Tồn Thanh mấp máy miệng, ngoan ngoãn cun cút về lại giường.

Bệnh tim bẩm sinh của cậu, chỉ có Lục Hy Triệt và Mẹ của Châu Tồn Thanh biết, ngay tới cả người bạn chơi từ thưở nhỏ là cô cũng không biết chuyện này.

Một là do, nếu để quá nhiều người biết thì không tốt chút nào. Hai là cậu sẽ không thể trải qua cuộc đời đầy thăng trầm này tới cuối con đường, chỉ cần tìm được phần bình đạm của bản thân là được. Vốn dĩ Lục Hy Triệt cũng không định nói cho ai, là mình cậu phát hiện hành tung của cậu ta, cuối cùng bám riết không buông mới hỏi ra được.

Thấy Lục Hy Triệt không còn so đo chuyện này nữa, tâm trí của Châu Tồn Thanh lại quay về với hình bóng lúc nãy cậu nhìn thấy.

Hóa ra thế giới này nhỏ tới vậy, Châu Tồn Thanh cứ nghĩ trước khi chết sẽ không thể gặp được cô nữa.

“Có nghĩ tới chuyện đi gặp cô ấy một lần không?” Lục Hy Triệt hỏi cậu ta.

Châu Tồn Thanh cười nói: “Gặp thế nào?” Cậu ta cầm cái áo bệnh nhân lên đong đưa, “Gặp thế này?”

Lục Hy Triệt không nói được gì.

Trong sách có nói, có những người, gặp một lần là đủ, những thứ đã phai nhạt thì rất khó để sâu đậm trở lại, hà tất phải cưỡng cầu người khác nhớ tới mình .

Bạn là ai? Bạn cũng chỉ là một người bình thường giữa những hàng tỉ người trên thế gian này thôi.

Châu Tồn Thanh từng nói với Lục Hy Triệt, để cô ấy quên đi cậu cũng là một chuyện tốt, ít nhất là sau khi tao chết, cô ấy sẽ không buồn.

Cũng tốt, cứ như vậy đi, cậu không hy vọng cô sẽ nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của mình.

Tác giả có điều muốn nói:

Khi viết câu chuyện về Châu Tồn Thanh và Diệp Tuệ khiến tôi rất bức bối khó chịu, dẫu sao cũng là câu chuyện xảy ra ngay bên cạnh bản thân mình.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading