Chương 30 : “Thích, nên đổi thôi.”
Thời gian đi Lâm Thành đã được ấn định vào năm mới.
Mấy ngày nay, Diệp Tuệ vẫn luôn ở lì tại nhà Thường Hạ để ‘ăn trầu uống trực’. Thường Quang Mân dù chân đang bị bong gân vẫn phải chống gậy bận rộn trong bếp, mỗi ngày đều nghiên cứu làm ra những món ngon không hề trùng lặp.
Có thể thấy rõ bằng mắt thường, mặt của Diệp Tuệ đã to ra một tí.
“Chú Thường, có bao giờ chú nghĩ đến việc sẽ đi làm chuyên gia ẩm thực không ạ?” Diệp Tuệ vừa ăn món sữa chiên giòn vừa mới ra lò vừa tò mò hỏi.
Thường Quang Mân cười cười: “Làm sao thế được, có thể ăn món ngon do kiến trúc sư nổi tiếng đích thân xuống bếp nấu cho, đó là vinh hạnh của các con đấy. Chú không muốn làm chuyên gia ẩm thực gì đâu, chẳng qua vì con gái chú thích ăn đồ ngọt nên chú mới học một chút thôi.
“Đừng thấy mỗi ngày chú đều nhàn rỗi ở nhà, thực tế thì wechat ở điện thoại chú sắp nổ tung rồi. Phải biết rằng, để mời được chú ra mặt là một chuyện rất khó đấy.” Thường Quang Mân hớn hở nói.
Diệp Tuệ giơ ngón tay cái lên tán thưởng, rồi không kìm được mà ghé tai Thường Hạ thì thầm, “Hạnh phúc thật đấy.”
Thường Hạ cũng đang cười toe toét.
“Ăn xong thì mau lên lầu dọn dẹp hành lý nhé, sáng mai các con phải dậy sớm để ra sân bay đấy.” Thường Quang Mân dặn dò.
Cả hai cùng gật đầu.
Sáng sớm ngày hôm sau, hai người nhanh chóng vệ sinh cá nhân và thay quần áo, xách theo phần bữa sáng đã được ba Thường chuẩn bị rồi xuất phát.
Vì đi chuyến bay sớm nhất nên lúc này vẫn chưa đến sáu giờ sáng.
Khi ra đến cửa, Thường Quang Mân vừa hay từ tầng đi xuống. Thường Hạ ngẩng đầu nhìn, lập tức lo lắng nói: “Mấy ngày con không có nhà, ba có tự thay thuốc được không? Nếu không được thì con gọi một hộ lý đến nhé.”
Câu nói này làm Thường Quang Mân bật cười: “Được mà, con coi ba là trẻ con hả? Con gái ngoan, cứ yên tâm mà đi đi, để bản thân được thư giãn một chút.”
“Được rồi, mau đi đi con, không đi nhanh là máy bay không chờ các con đâu.” Thường Quang Mân thúc giục.
Thường Hạ gật gật đầu, kéo vali theo sau Diệp Tuệ.
Sân bay của Thành phố Nam Du rất lớn, Thường Hạ và Diệp Tuệ sau khi xuống xe là chạy thục mạng suốt cả quãng đường.
Trên đường chạy, Thường Hạ vẫn còn tâm trí trêu chọc Diệp Tuệ: “Cậu bỏ mặc ba mẹ ở Nam Du không thèm quan tâm luôn hả?”
Diệp Tuệ chạy cạnh Thường Hạ, vừa thở hồng hộc vừa nói: “Cậu cũng không tự nhìn xem là ai bỏ rơi ai trước kìa!”
“Thế cô chú biết chuyện cậu về Lâm Thành chơi với tớ không?”
“Biết chứ, tớ đã nói với họ qua điện thoại rồi. Họ bảo sẽ ở lại Nam Du chơi đến tận Tết mới về, bảo tớ cứ đi chơi với cậu xong thì về nhà mà đợi.”
Thường Hạ nghe ra sự cạn lời trong lời nói của Diệp Tuệ, cô phì cười trên nỗi đau của cô bạn.
Cả hai đều là lần đầu tự mình đi máy bay, sau khi lấy vé xong thì loay hoay tìm cửaa lên máy bay một hồi. Thường Hạ vừa định cúi đầu đối chiếu lại thông tin thì có người gọi: “Thường Hạ, ở đây!”
Thường Hạ ngước mắt lên nhìn, thấy mấy người họ đang đứng cách đó không xa, đang vẫy tay về phía cô.
Thường Hạ nở nụ cười, dẫn theo Diệp Tuệ qua đó.
Vốn dĩ Diệp Tuệ còn e dè vì đó là bạn của Thường Hạ, nên cô định lôi vẻ “hiền lành thục nữ” ra để diễn, ai dè đâu, cô nàng kinh ngạc thốt lên một câu: “Vãi shit, bạn của cậu ăn gì mà lớn lên vậy?”
Thế là cả bốn người họ đều đồng loạt nhìn về phía cô nàng.
Bị dàn trai xinh gái đẹp nhìn chằm chằm khiến Diệp Tuệ có chút ngượng ngập, cô khe khẽ nuốt nước bọt.
Kì Ôn Ngôn nhướn mày: “Thường Hạ, cậu còn dắt theo bạn hả?”
Thường Hạ giải thích: “Đúng vậy, đây là bạn của tớ hồi còn ở trường trung học số 3 Lâm Thành. Vừa hay cậu ấy sang Nam Du tìm tớ, biết tớ và các cậu muốn đi Lâm Thành chơi nên muốn đi cùng. Cậu ấy là người Lâm Thành chính gốc, biết chỗ ăn chỗ chơi chắc chắn nhiều hơn tớ, coi như cậu ấy là ‘cô hướng dẫn viên nhỏ’ trong chuyến đi này của chúng ta.”
“Nói cứ như cậu không phải là người Lâm Thành chính gốc không bằng.” Diệp Tuệ khẽ huých vào tay cô cách một lớp quần áo.
Thường Hạ cười đáp: “Thì ít hơn cậu nưả năm mà.”
Diệp Tuệ nghẹn họng.
“Cậu tên gì?” Đoàn Nhu bước lên phía trước, hếch cằm nhìn Diệp Tuệ. Cô nàng vốn không giỏi giao thiệp, người chơi thân được cũng chỉ có họ. Nhưng vì là bạn của Thường Hạ nên cô cũng muốn làm quen một chút.
Trong ấn tượng của Diệp Tuệ, đa số con gái miền Nam đều có vẻ ngoài dịu dàng. Nhưng Đoàn Nhu thì lại không giống vậy, vẻ đẹp hiên ngan, sắc sảo đầy khí chất này trong mắt cô nàng đúng là cực phẩm mà.
Diệp Tuệ cũng lười không thèm diễn nữa, cô nàng nở nụ cười tươi rói: “Tớ tên Diệp Tuệ, Diệp trong chiếc lá, Tuệ trong bông lúa.”
“Ừm, Đoàn Nhu.” Đoàn Nhu nói.
“Tớ là Kì Ôn Ngôn, rất vui được gặp cậu.” Kì Ôn Ngôn lên tiếng.
“Trình Gia Nhiên.” Trình Gia Nhiên gật đầu với Diệp Tuệ “Chuyến đi lần này trông cậy cả vào cô hướng dẫn viên nhỏ nhé.”
Diệp Tuệ xua tay, khách sáo đáp: “Nên làm mà, nên làm mà.”
“Tớ là Giang Hòe, Hòe trong cây Hòe mùa Hạ.” Chàng trai đứng phía sau mở lời với giọng trong trẻo. Thực ra Diệp Tuệ đã chú ý đến cậu ngay từ đầu. Một người vừa đẹp trai lại có khí chất mạnh mẽ như vậy, thật khó để có thể phớt lờ sự hiện diện ấy.
Trình Gia Nhiên cười trêu cậu một cách đầy ẩn ý: “A Hòe, màn tự giới thiệu của mày từ bao giờ mà đổi từ “Hoè trong hoa Hòe thành Hòe trong mùa Hạ” thế này?” (*) Trong ấn tượng của Trình Gia Nhiên, Giang Hòe vẫn luôn dùng cách giới thiệu trước đó.
(*)Dù cùng là một chữ 槐 (cây hòe), nhưng 槐花 là bông hoa cụ thể trên cành, còn 槐夏 là cách dùng hình ảnh cây hòe để đại diện cho cả một mùa hè rực rỡ. Tên tiếng trung của Giang Hòe là 江槐, còn Thường Hạ là 常夏
Giang Hòe nhướn mày, nhưng ánh mặt lại rơi trên người Thường Hạ – người mà cả tuần nay cậu chưa gặp mặt.
“Thích, nên đổi thôi.” Giang Hòe thản nhiên đáp.
Trình Nghe Nhiên nghe xong đầu óc mờ mịt như bước vào sương mù.
“Đi thôi, đi thôi, đến giờ lên máy bay rồi!” Diệp Tuệ ân cần nhắc nhở. Cô nàng hướng dẫn viên nhỏ này đúng là rất tận tâm tận lực.
Từ Nam Du tới Lâm Thành sẽ mất bốn tiếng bay, mọi người đều dậy sớm nên giờ tranh thủ ngủ bù.
Thường Hạ thì lại không thấy buồn ngủ. Ánh mắt cô đang nhìn vào Giang Hòe ngồi ở hàng ghế chéo phía trước, không rời mắt quan sát cậu.
Cũng chỉ mới xa nhau một tuần thôi mà, tóc của cậu dài nhanh thật đấy.
Giang Hòe đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đeo tai nghe nghe nhạc. Góc nghiêng của cậu nhìn rất thanh thoát, làn da trắng trẻo, sống mũi cao thẳng, hàng lông mi dài. Đẹp trai tới mức khó tin, ngay cả cô tiếp viên hàng không đứng phía trước cũng lén nhìn không dưới mười lần.
Cũng không biết có phải thấy lạnh hay không mà cậu giow tay lên kéo khóa áo khoác lên tận cổ, chỉ để lộ ra đôi mắt.
Thường Hạ bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Cô muốn chụp lại khoảnh khắc này để làm hình nền điện thoại.
Thường Hạ ngồi giữa Diệp Tuệ và Đoàn Nhu. Đoàn Nhu đã ngủ khì không còn biết gì nữa, Diệp Tuệ cũng đang vùi đầu vào chiếc gối chữ U cô nàng mang theo, không nhận ra bất kì hành động nào của cô.
Thường Hạ lén lút mở chế độ máy ảnh, tự cổ vũ nói với bản thân: “Tách một cái là xong ngay ý mà.”
Nhưng người tính không bằng trời tính, cô tiếp viên hàng không đang đẩy xe phục vụ đi ngang qua. Cô không để ý nên đã bấm chụp một tấm, thân hình của cô tiếp viên lọt vào ống kính, che khuất mất Giang Hòe.
Thường Hạ tức tới bật cười, không can tâm chụp thêm một tấm nữa.
Khi không còn cô tiếp viên hàng không làm vật cản, thì Thường Hạ lại thấy hơi chột dạ với hành động của mình. Cô vừa giơ điện thoại lên, nhìn thấy màn hình trên điện thoại thì sợ tới suýt nữa đánh rơi.
Thường Hạ không chụp thành công, bởi vì Giang Hòe đã quay đầu.
Một nụ cười cực kì mờ nhạt bị Thường Hạ bắt trọn, cậu thiếu niên nhìn cô một cái, vài giây sau lại quay đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Trái tim Thường Hạ hoảng loạn tới mức không bình tĩnh nổi, liệu đây có được coi là bị cậu ‘bắt tại trận làm chuyện xấu’ không? Thế nhưng động tác của cô cũng nhanh lắm mà, không biết liệu Giang Hòe có nhìn thấy động tác chụp ảnh của cô không nhỉ.
“Một lần hướng ngoại đổi lấy cả đời hướng nội nhỉ.” Diệp Tuệ mở mắt một cách không đúng lúc, buông lời trêu trọc phũ phàng ở bên cạnh.
Thường Hạ bị dọa cho giật mình, khẽ hỏi “Cậu tỉnh từ bao giờ thế hả?” Chẳng có chút động tĩnh gì cả, cô còn tưởng mình ‘ngụy trang’ tốt lắm chứ.
Diệp Tuệ ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Tớ ngửi thấy mùi nên tỉnh.”
Thường Hạ tưởng thật hít hà không khí rồi hỏi: “Mùi gì?” Cô chẳng ngửi thấy gì cả.
Diệp Tuệ nhắm mắt lại lần nữa, lắc đầu ra vẻ: “Mùi chua loét của tình yêu ấy mà. Đợi tớ tìm cậu tính sổ đi!” Cô nàng khẽ hừ một tiếng.
Thường Hạ: “….” Thôi xong, bị hiểu lầm rồi.
Bốn tiếng sau, máy bay hạ cánh an toàn xuống Lâm Thành.
Thường Hạ lấy điện thoại ra báo bình an cho Thường Quang Mân.
Lâm Thành hôm nay không có tuyết rơi, nhưng trên mặt đất vẫn còn lớp tuyết dày tích tụ từ đợt trước. Một bước giẫm xuống cảm giác mềm xốp, Kì Ôn Ngôn suýt chút nữa thì lún cả người xuống, may mà được Trình Gia Nhiên kéo lại.
Cậu chàng chưa từng nhìn thấy cảnh này bao giờ nên cười nói: “Hóa ra là cảm giác này! Tao cứ tưởng là cảm giác kiểu kia cơ!”
Trình Gia Nhiên “…. Tả mà cứ như không tả, mày dùng từ ngữ miêu tả đi.”
Kì Ôn Ngôn: “Mày nghĩ tao giỏi văn lắm à?”
“Đồ nhóc con vô văn hóa.” Đoàn Nhu đứng cạnh chêm vào một câu.
“Nhóc con??” Giọng Kì Ôn Ngôn cao vút, “Chị đại, tớ học lớp 12 rồi, thế nào thì cũng là “thanh niên con” mới đúng chứ.”
Trình Gia Nhiên nghẹn lời, Đoàn Nhu trợn mắt, chỉ có ba người Giang Hòe, Thường Hạ và Diệp Tuệ là cười.
Vài phút sau, một chiếc xe bảy chỗ rộng rãi tiến về phía họ. Tài xế hạ cửa kính xuống, gật đầu chào Diệp Tuêk.
Diệp Tuệ chu đáo mở cửa ghế sau cho họ, còn bản thân cô ngồi ở ghế phụ.
“Tiểu thư, xin lỗi, tôi tới muộn vài phút.” Tài xế riêng nói.
Diệp Tuệ xua xua tay, ra hiệu không có gì.
“Đỉnh thật đấy Diệp Tuệ! Tiểu thư cơ à! Má ơi, địa vị của cậu chẳng phải ngang ngửa với đại thiếu gia như tớ hay sao.” Kì Ôn Ngôn cười hì hì.
Diệp Tuệ khiêm tốn đáp: “Không có gì đâu, đừng có tâng bốc tớ như thế nưa.”
Trên suốt quãng đường đi, sau khi Diệp Tuệ đã làm quen với họ, cả xe tràn ngập tiếng cười nói ríu rít. Ngay cả Giang Hòe cũng hỏi đông hỏi tây để tìm hiểu về Lâm Thành. Có điều, người mà Giang Hòe hỏi lại là Thường Hạ.
Thường Hạ kiên nhẫn giới thiệu cho cậu một lượt, nhưng ánh mắt cô lại không dám nhìn trực diện vào cậu, cho nên cô cũng không biết cậu có nghiêm túc nghe những lời cô nói hay không.
Giang Hòe nhìn vẻ hăng hái của cô, vài lọn tóc con bên tai bị dính vào khóe miệng mà cô cũng không để ý. Cậu khẽ cười một tiếng bảo, “Tóc kìa.”
Thường Hạ: “???”
“Sắp bị cậu ăn mất rồi.”
Thường Hạ đưa tay chạm vào khóe miệng, vén lọn tóc con ra. Cô vô thức ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy ý cười của Giang Hòe, đuôi mày khóe mắt dường như còn vương chút ý vị trêu chọc.
Trong xe đang bật chế độ sưởi, khoảng cách giữa hai người xích lại gần, Giang Hòe hỏi : “Sao không nói tiếp đi?”
Thường Hạ cảm thấy mặt cô sắp đỏ ửng lên. Cô hận không thể nhảy xuống xe ngay lập tức, vốc một nắm tuyết đổ lên mặt để hạ nhiệt.
Thường Hạ dứt khoát quay mặt về phía cửa sổ xe, trấn tĩnh nói: “Buồn ngủ rồi, tớ nghỉ ngơi một lát.” Thật ra chỉ là cô muốn bình ổn lại tâm tình thôi.
Giang Hòe không nói gì, cô lại càng không dám quay đầu lại.
Dạo gần đây Giang Hòe bị làm sao vậy? Thường Hạ cảm thấy cậu hình như có gì đó không đúng lắm? Đặc biệt là đối với cô, dường như có một sự cưng chiều khó hiểu?
Thường Hạ cứ nghĩ là do cô ‘tự mình đa tình’ quá, cậu là con cưng của trời, sao lại có thể dễ dàng rung động với một người như vậy được? Cô không tin lắm.
Tất nhiên, trừ phi người đó là chính mình.
Nghĩ tới đây, Thường Hạ cảm thấy nhất định là mình bị thần kinh tới nơi rồi, sao mà cứ hay nghĩ mấy chuyện linh tinh này vậy không biết? Có phải các cô gái ở tuổi dậy thì đều như vậy hay sao? Cô còn tưởng mình có thể thoát được kiếp này, không ngờ một khi mầm mống đã nảy nở thì không tài nào ngăn cản được sự phát triển của nó.
Trên máy bay cô không ngủ được mấy, lúc này thực ra có chút lim rim, rồi dần dần cô mất ý thức.
Giang Hòe thấy cô đã ngủ say, cẩn thận đắp một chiếc chăn mỏng lên đùi cô. Sau khi làm xong mọi việc, cậu mới bất ngờ nhận ra trong xe đã yên tĩnh được một lúc lâu.
Giang Hòe ngẩng đầu lên, ngoài trừ Thường Hạ đang ngủ, tất cả mọ người trong xe đều đang nhìn cậu.
Chàng trai không hề mất đi nụ cười tự nhiên, ngay lập tức kéo cả Kì Ôn Ngôn xuống nước, “Kì Ôn Ngôn, mày học tập chút đi.”
Trình Gia Nhiên và Diệp Tuệ hiểu ngay lập tức, Đoàn Nhu nửa hiểu nưả không, còn Kì Ôn Ngôn “…..”
Tác giả có điều muốn nói:
Kì Ôn Ngôn : Tao cảm ơn cả họ nhà mày.
Giang Hòe : Khà khà

Leave a Reply