Chương 31

Chương 31: Tớ không biết trượt, hay là cô giáo Thường dạy tớ nhé? 

Buổi chiều hôm ấy, cả nhóm đã tới sân trượt tuyết.

Sau khi Giang Hòe đánh thức Thường Hạ, sáu người bước xuống xe rồi tiến vào khu vực này.

Xung quanh sân trượt tuyết là những dãy núi nhấp nhô, tạo thành những bức tường ngăn tự nhiên. Sau đợt tuyết, trời hửng nắng, thế giới trước mắt trải dài vô tận, hòa quyện với bầu trời xanh biếc, trông như một cuộn tranh sống động.

Khu hạng mục trượt tuyết này, chính là “viên ngọc hút khách” của thành phố Lâm Thành vào mùa đông.

Những người phương Nam chưa từng thấy tuyết đã không thể chờ đợi thêm mà bắt đầu nhảy vào chơi ném tuyết với nhau.

Trình Gia Nhiên ném một cú trúng ngay lưng Kì Ôn Ngôn. Kì Ôn Ngôn chẳng thèm để tâm, chỉ muốn bắt nạt Đoàn Nhu. Trình Gia Nhiên nghiến răng, chuyển mục tiêu tấn công sang Giang Hòe.

Giang Hòe nghiêng người né tránh, rồi bật cười, “Trình Gia Nhiên, mày xong đời rồi.”

Lúc này, Trình Gia Nhiên vẫn chưa dự cảm được chuyện gì xảy ra ngay giây sau đó.

Ngay sau đó, Giang Hòe cúi người, bốc một nắm tuyết lớn đuổi theo Trình Gia Nhiên. Cậu tung tuyết lên đầu rồi ném vào mông Trình Gia Nhiên, khiến Thường Hạ và Diệp Tuệ cười tới mức cúi gập cả người.

Sau khi chơi một vòng ở bên ngoài, sáu người xuất trình vé và tiến vào sân trượt tuyết.

Vì vé chỉ có giá trị cho các hoạt động trượt tuyết trong ngày hôm đó, nên họ đã gửi hành lý tại phòng trông đồ, sau đó tới cửa hàng dụng cụ để thuê các loại đồ dùng trượt tuyết.

Thường Hạ và Diệp Tuệ đã có kinh nghiệm trượt tuyết, dù không quá thành thạo nhưng ít nhất vẫn có thể giữ vững tốc độ. Nhưng bốn người còn lại thì khác, họ chưa bao giờ chạm vào những thứ này, thậm chí còn không biết mặc chúng như thế nào.

Trên dốc trượt ở đỉnh núi có cực kì nhiều người. Kì Ôn Ngôn tận mắt nhìn thấy những ‘tay non tơ’ ngã tới nỗi bầm dập mặt mày, có người xoạc chân, có người lộn nhào, có người ngã cắm mặt xuống đất. Ngược lại, những người có kĩ thuật cao thì có thể lộn 360 độ trên không, rồi tiếp đất một cách cực kì đẹp mắt.

Kì Ôn Ngôn “ảo tưởng” bản thân cũng sẽ như vậy.

Nhưng trên thực tế, cái ván trượt tuyết của cậu chỉ cần trôi xuống phía dưới một chút chút thôi, cậu chàng sẽ hoảng loạn phát sợ.

Haiz, không có so sánh thì không có đau thương mà.

Đoàn Nhu chỉ mất có hai ba phút để thích nghi, rồi cô nàng đeo kính râm đen, nhảy qua nhảy lại trước mặt Kì Ôn Ngôn để khoe khoang. Cô khoanh hai tay trước ngực, mái tóc dài bay trong gió, nở nụ cười đắc ý khiến cô trông “xấu xa” vô cùng.

“Luyện thêm đi nhé, vừa nãy có người còn nói muốn tỉ thí cùng tớ, muốn xem ai là người trượt xuống nhanh nhất kìa.” Đoàn Nhu nói, “Cậu đừng có mới trượt có một tí đã sợ tè ra quần nhé.”

Kì Ôn Ngôn bình tĩnh nở một nụ cười. Từ nhỏ tới lớn, những thứ cậu ta có thể khắc chế nhiều vô kể, cậu ta còn sợ trượt tuyết ư? Sao có thể chứ!

Kì Ôn Ngôn kéo cái kính trượt tuyết xuống thấp một chút, đeo vào tay chiếc găng tay trượt, rồi mỉm cười: “Cậu có từng nghe được một danh hiệu tớ tự xưng chưa?” 

Đoàn Nhu nhìn cậu ta.

Kì Ôn Ngôn dãn gân cốt trước khi xuất phát, sau cùng bắt đầu phô diễn kĩ năng, cậu trượt xuống một cách không chút sợ hãi, âm thanh vang vọng trong không trung, dứt khoát và đầy nội lực.

“Tớ là ‘thần bất bại’ đấy!”

Có một khoảnh khắc nào đó, Đoàn Nhu có cảm giác cậu chính là chàng thiếu niên nhiệt huyết bước ra từ anime.

Cô cười phì, rồi cũng trượt theo sau.

Diệp Tuệ nhìn theo hai bóng hình ngày càng mờ nhạt ấy, thầm khâm phục lòng dũng cảm của họ. Lần đầu tiên trượt mà đã có gan trượt hết toàn bộ chặng đường, hay vọng họ đừng bị thương là được. Diệp Tuệ cầu phúc trong lòng.

Ở bên khác, sau khi Giang Hòe nhờ Thường Hạ hướng dẫn cách đeo ván trượt thì chàng thiếu niên đã tự mình nghiên cứu xem nên đặt trọng tâm ở bên nào thì mới có thể giữ cân bằng của cơ thể.

Thường Hạ nhìn cậu học một cách ‘rất ra gì’, thế là lòng hiếu kì trỗi dậy hỏi: “Cậu biết trượt hả?”

Giang Hòe lắc đầu, “Lúc nãy khi ngồi cáp treo lên đây, tớ đã quan sát mấy người trượt chuyên nghiệp, giờ tớ đang cố nhớ lại động tác của họ.”

Thường Hạ thở dài một hơi. Quả nhiên học bá không hổ là học bá, có trí nhớ siêu phàm cùng khả năng quan sát sắc bén. Chỉ bởi mấy động tác vừa rồi của cậu thôi mà Thường Hạ đã nghĩ là cậu cũng biết trượt.

Giang Hòe nói: “Tớ không biết trượt, hay là cô giáo Thường dạy tớ nhé?” Nói xong, chàng thiếu niên đứng ngược nắng ấy nở một nụ cười lấy lòng. Cậu không đeo kính trượt, đôi mắt cười cong cong ấy, đẹp không sao tả xiết.

Cô giáo Thường? Thường Hạ hơi sững sờ rồi cười: “Ấy, không cần khách khí thế đâu, tớ cũng chỉ là dân nghiệp dư biết chút ít thôi.” Cái danh hiệu cô giáo Thường này khiến cô căng thẳng tới độ ra cả mồ hôi tay, cả người nóng ran.

“Ồ, nhưng chắc chắn vẫn giỏi hơn tớ nhỉ.” 

Thường Hạ cố giữ bình tĩnh dạy cậu vài động tác cơ bản, Giang Hòe học rất nhanh, chỉ vài ba phút sau là cậu nắm vững được lý thuyết. Trình Gia Nhiên nhìn cô biết dạy như vậy nên cũng muốn nhảy qua góp vui một tí.

Có điều Diệp Tuệ kéo cậu lại, rồi tự mình dạy cậu.

“Cậu qua đó góp vui gì chứ, muốn phát đèn sáng quắc hả?” Diệp Tuệ nói.

Trình Gia Nhiên nhướn mày, cuối cùng cậu cũng gặp được một người cùng hội cùng thuyền rồi, “Cậu cũng nhìn ra rồi hả? Có phải chúng nó rất đẹp đôi không! Mẹ nó, cứ phải gọi là thuận mắt tớ quá cơ.”

Diệp Tuệ tán đồng gật gật đầu: “Chỉ có đứa ngốc mới không nhìn ra thôi.”

Trình Gia Nhiên lộ ra một ánh mắt và biểu cảm vô cùng ẩn ý.

“Lát nữa cậu thử trượt xuống dưới xem, chú ý đầu gối hơi khuỵu xuống, cơ thể phải hơi đổ về phía trước; hai cánh tay đưa về phía trước tạo tư thế ôm, hai mắt phải nhìn thẳng nhé.” Thường Hạ nói một cách vô cùng nhẫn nại.

Giang Hòe chọn trượt tuyết bằng hai ván, việc kiểm soát trọng tâm của một người chính là chìa khóa để không bị ngã.

Thường Hạ sợ Giang Hòe dù đang đứng cũng có thể bị trượt ngã, nên định đưa tay ra bảo vệ eo của cậu nhưng không hề chạm vào.

Phía trước là sân trượt tuyết có diện tích rộng lớn; độ dốc khá cao, đối với người mới học trượt thì có độ khó rất lớn.

Giang Hòe khẽ thở hắt ra một hơi, nhìn cô gái thấp hơn cậu cả một cái đầu kia. Gương mặt cô bị gió thổi ửng đỏ, kết hợp với đôi mắt hạnh trong veo, trông thật đáng yêu và khiến người ta muốn yêu thương.

Giang Hòe lấy ra một cái khẩu trang từ trong túi đưa cho cô. “Đeo vào đi, đừng để bị gió thổi làm đau mặt.”

Thường Hạ sờ sờ gương mặt mình, lúc này mới nhận thấy hơi rát. Có điều cô nói: “Tớ cũng đem theo, chỉ là để ở chỗ Diệp Tuệ thôi, để tớ đi qua tìm cậu ấy lấy.” Nói xong, cô chuẩn bị rời đi, thì bị Giang Hòe nắm cổ tay.

“Đừng đi mà, cậu không ở cạnh bảo vệ tớ, tẹo nữa nhớ cơ thể tớ không chịu khống chế mà trượt xuống dưới thì không ổn.” Giang Hòe cười nói.

Thường Hạ nhìn đôi bàn tay khớp xương rõ ràng ấy đang nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, cô bỗng thấy như có dòng máu nóng tràn vào cơ thể, Thường Hạ như bị giật điện, không tự chủ được mà rùng mình.

Sao mà ngữ khí cậu nói chuyện nghe như đang…làm nũng thế này? Thường Hạ mím môi, không dám cả ngẩng đầu nhìn cậu.

Giang Hòe lại lần nữa đưa khẩu trang cho cô, giờ Thường Hạ mới để ý tới chiếc khẩu trang màu hồng cậu cầm, giống hệt với  màu quần áo trượt tuyết của cô.

“Cậu thích màu hồng à?” Thường Hạ hỏi thẳng thắn.

Giang Hòe chột dạ sờ chóp mũi ửng đỏ, ánh mắt phiêu du vô định, “Tớ mua bừa đó, không dùng tới nên đưa cậu.”

Thường Hạ cảm thấy buồn cười, nhưng cô vẫn nhận lấy rồi nói cảm ơn.

Sau khi đeo xong khẩu trang, lúc này đây, Giang Hòe chỉ nhìn ra được hai đôi mắt sáng long lanh kia của cô.

Sau khi đưa cho cô thành công, cậu thiếu niên vui sướng vô cùng. Thường Hạ nhìn cậu cười như quỷ vui vẻ, hai lúm đồng tiền cứ thoắt ẩn thoắt hiện. Dáng vẻ hiện tại của cậu cứ như vừa trúng sổ xố 7 triệu tệ vậy. Vừa mui mừng lại vừa muốn điềm nhiên che giấu, Thường Hạ thấu hiểu trong lòng, bởi vì chính cô cũng như vậy.

Thường Hạ đứng bên cạnh Giang Hòe: “Thử trượt xuống nhé?” Giọng của Thường Hạ vốn không lớn, lại đeo khẩu trang, người xung quanh ồn ào, Giang Hòe không nghe rõ cô nói gì.

Chàng thiếu niên khom lưng, hỏi lại lần nữa “Cậu vừa nói gì?”

Thường Hạ chớp chớp mắt, nhìn vào tai cậu, rồi lặp lại lần nữa.

Giang Hòe cười khẽ, nói từng từ rõ ràng: “Tớ -có – hơi – sợ.”

Quả thực, góc độ nhìn từ trên xuống dưới thì sân trượt giống một cái hố không đáy.

Thường Hạ cười đùa nói: “Hòe Thần không phải là người bất khả chiến bại hay sao? Đừng sợ chứ.”

Giang Hòe nhìn về phía trước, ánh mắt kiên định. Cậu cười nhẹ nhàng, chỉ xuống chân núi cũng chính là vạch đích một cách phóng khoáng và ngạo nghễ, rồi nói lớn, “Đúng vậy, tớ là thần vạn năng.”

“Nhưng một mình tớ vượt qua thì không có ý nghĩa gì cả, kéo theo cậu – mới gọi là vinh quang.”

Ánh nắng màu cam đỏ rực đang nhuốm rộng bầu trời, gió bắc thét gào, thổi tung bay mái tóc của mọi người.

Đôi thiếu niên nữ đạp trên ván trượt, trong quầng sáng của mặt trời, toàn thân hai người như được mạ một lớp hào quang, vừa tự do lại không chịu gò bó len lỏi giữa đám đông.

Họ chưa từng diễn tập qua nhưng lại ăn ý vô cùng.

Thường Hạ đáp ứng cậu trong vô thức, tâm trạng lo sợ ban đầu cũng bị lời mời gọi của chàng thiếu niên đè nén xuống.

Hình như có thể cùng người mình thích hoàn thành một chuyện nào đó sẽ rất có ý nghĩa thì phải. Thường Hạ nghĩ như vậy.

Cái khiến Thường Hạ bất ngờ là, Giang Hòe nắm bắt tốc độ cực kì tốt, thậm chí còn giỏi hơn cả cô. Thông qua kính trượt tuyết, cô nhìn thấy Giang Hòe cũng đang nhìn về phía cô.

Chàng thiếu niên ấy cong môi cười, trượt càng nhanh hơn. Hai người một trái một phải, hoàn toàn không hay biết tuyết trắng đang bay rợp trời sau lưng, khiến người ta cứ liên tục ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Cái cảm giác trượt xuống này đã quá!

Thường Hạ nghe thấy tiếng Giang Hòe hét lên hướng về bầu trời bao la rộng lớn, hormone nhiệt huyết của tuổi trẻ như muốn tràn ra ngoài.

Đây không phải trường học, không phải giảng đường, nhưng Thường Hạ luôn cảm thấy dẫu cho Giang Hòe có ở nơi đâu, thì cậu vẫn luôn phù hợp với câu nói “vừa đúng độ tuổi thanh xuân, luôn luôn hào hoa phong nhã.”

“Mẹ kiếp! Kia không phải Thường Hạ và Giang Hòe hả?” Kì Ôn Ngôn còn ngỡ bản thân hoa mắt, dụi dụi mắt. Không sai! Chính là họ!

Đoàn Nhu nhìn Kì Ôn Ngôn còn đang ‘vùng vẫy’ cái mông trong đống tuyết, bất lực trong một khoảnh khắc rồi mới nhận xét hai người kia: “Quả thực là ngầu bá cháy luôn.”

Kì Ôn Ngôn phủi mông đứng dậy, Thường Hạ và Giang Hòe cũng vừa hay trượt tới cuối đường. Hai người dừng lại trước họ một cách vững chắc, đồng thời kéo kính trượt lên cao, để lộ đôi mắt.

“Sao rồi, có phải cực kì kích thích không?” Giang Hòe hỏi Thường Hạ..

Đâu chỉ kích thích, giờ tim cô như có trăm mối tơ vò, không biết phải hình dung bằng cảm xúc gì.

“Nhìn thấy không, hai đường trượt này đều do chúng tớ tạo ra đấy.” Giang Hòe rất ít khi thể hiện mình trước Đoàn Nhu và Kì Ôn Ngôn. Vậy xem ra lần này cậu thực sự thích tới mức mê muội rồi.

“Nhìn người ta trượt đi. Rồi mà tự nhìn lại bản thân mình.” Đoàn Nhu thậm chí còn không dám nhìn thẳng.

Mười mấy phút trước Kì Ôn Ngôn còn vỗ ngực tự đắc : “Tớ là ‘thần bất bại’ đấy!” Vậy mà mấy giây sau, cậu ta đã gào thét inh ỏi: “Tớ bại, tớ bại!”

Cậu ta không khống chế được phương hướng, ngã rồi lại đứng dậy, đứng dậy rồi lại ngã lại. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Đoàn Nhu nhìn mà thấy đau dùm. Chỉ có điều mấy lần cô muốn giúp cậu, tay giơ ra còn chưa kịp chạm vào, Kì Ôn Ngôn đã ngã trượt xuống dưới.

Đoàn Nhu: ……

Kì Ôn Ngôn bĩu môi: “Vừa hay tuyết mềm, nếu không chắc tớ mất cả mông luôn!”

“Tránh ra! Tránh ra! Nhanh tránh ra! Tớ sắp đâm vào rồi!” Bốn người họ quay đầu, thì nhìn thấy Trình Gia Nhiên với gương mặt nhăn nhó đang lao về họ.

Kì Ôn Ngôn thấp giọng chửi một câu, nhanh

tay kéo Đoàn Nhu tránh đi. May mà Giang Hòe phản ứng nhanh, cầm cổ tay Thường Hạ cùng cô lùi lại phía sau.

Lần thứ hai rồi, lần thứ hai cầm cổ tay cô, tim của Thường Hạ ngứa ngáy.

Bốn người nhìn chằm chằm vào Trình Gia Nhiên đang vùng vẫy loạn xạ, rồi kêu lên thế nào, rồi lại lật ván thế nào. Cậu ngã xuống tuyết, mông chổng lên trời, cánh tay cứng đờ vẫy vẫy, tấu hài cực độ.

Kì Ôn Ngôn ôm bụng cười khùng khục: “Mày biết bây giờ mày giống cái gì không? Giống một con □□ (con rùa) hahaha. Thật muốn đăng cái hình mày lên diễn đàn, để cho mấy bạn thầm mến mày xem xem chàng trai họ thầm mến thảm hại thế nào hahahahaha.”

Trình Gia Nhiên ngẩng đầu, tức tới bật cười:

“Có thằng nào bôi nhọ danh dự anh em như mày không?”

Thường Hạ nhìn đông ngó tay nhưng không nhìn thấy hình bóng Diệp Tuệ đâu. Cô hỏi: “Diệp Tuệ đâu rồi?”

Mãi một lúc sau, Diệp Tuệ mới lững thững đi tới.

Còn chưa đợi mọi người hỏi có chuyện gì, Diệp Tuệ đã nói với Trình Gia Nhiên: “Dọa chết tớ mắt, cậu chẳng nói chẳng rằng đã trượt xuống dưới, chớp mắt cái thôi tớ đã chẳng thấy tăm hơi cậu đâu cả.”

Trình Gia Nhiên đứng dậy, ngượng ngùng cúi đầu nói: “Tớ định tự tập thử xem sao, không ngờ ván trơn quá, thế là cả ngưòi lao thẳng xuống dưới.”

Diệp Tuệ thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi cười đủ, Kì Ôn Ngôn vẫn quan tâm hỏi han xem Trình Gia Nhiên có bị thương không. Trình Gia Nhiên cũng là người hay thù dai, bèn nói: “Kì Ôn Ngôn, mày từng nghe qua câu nói này chưa?”

Kì Ôn Ngôn: “???”

“Sự quan tâm muộn màng còn rẻ rách hơn cả cỏ rác.”

Kì Ôn Ngôn : “…. Cái lý lẽ lệch lạc vồn!”

“Được rồi, được rồi, đã tập hợp đông đủ rồi thì đi trượt thêm vài lần nữa đi! Vé vào cửa không thể lãng phí vô ích được.” Đoàn Nhu sải bước đi trước, vừa đi vừa nói.

Mấy người nhìn nhau, trong mắt lại bừng lên khao khát chinh phục: “Vậy thì đi thôi!”

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading