Chương 33

Chương 33: “Không có, cậu là người đầu tiên.”

“Ngày xửa ngày xưa…”

Mở đầu câu chuyện mới quen thuộc làm sao.

“A Minh ở nhà xem ti vi một mình…”

“Bỗng nhiên!” Giọng của Kì Ôn Ngôn đột ngột tăng lên, khiến Đoàn Nhu rùng mình một cái.

“Cậu nghe thấy một âm thanh kì quái. Tiếng động càng ngày càng lớn, càng ngày càng rõ ràng, như thể có ai đó đang gọi tên cậu.”

Thường Hạ có thể cảm nhận được sự phấn khích của Diệp Tuệ, có lẽ đây là thể loại mà cô ấy chưa từng nghe qua.

“A Minh rất sợ hãi, nhưung cậu không ngăn được sự tò mò, thế là cậu đi theo tiếng động lên lầu. Chủ nhận của giọng nói đó hóa ra là một cô gái trẻ, cô ấy nằm trên sàn gác mái, mặt đầy máu, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.”

“Cô gái qùy trên mặt đất, đưa một bàn tay trắng bệch về phía A Minh, cô cầu xin: ‘A Minh, làm ơn cứu tôi với’. Trong lòng A Minh dâng lên một luồng khí lạnh, cậu không hiểu sao cô gái này lại xuất hiện ở đây, tại sao cô ấy lại biết mình. Nhưng cậu vẫn quyết định giúp đỡ. Thế là A Minh đưa tay ra, muốn kéo cô gái đó dậy.”

Trình Gia Nhiên không nhịn được cười “A Minh ngốc à? Không có não hả? Lại tự dưng đi kéo một người mình còn không biết rõ, đúng là dở hơi ha ha  ha ha.” Cậu ta cười nắc nẻ.

Kì Ôn Ngôn cạn lời: “Câm miệng. Đừng có mà phá hỏng bầu không khí.”

May mà tiếng cười của Trình Gia Nhiên làm giảm đi một nửa bầu không khí nặng nề trong phòng. Thường Hạ ngồi bất động, tập trung tinh thần, không ai biết cô đã phải đấu tranh tâm lý bao lâu.

“Đừng sợ, câu chuyện đều là giả thôi.” Giọng nói của Giang Hòe vang lên.

Hơi thở Thường Hạ như đóng băng, cô nói: “Tớ không sợ.”

Giang Hòe nhàn nhạt ‘ừ’ một tiếng.

Thường Hạ không biết mình bị làm sao, sợ Giang Hòe không tin, tronng lòng bỗng dân lên ý muốn thắng thua: “Tớ thật sự không sợ đâu mà.”

“Ừ, cậu thật sự không sợ.” Giang Hòe gật đầu.

Thường Hạ có chút nản lòng, cảm thấy mình tiêu rồi.

Mục đích Giang Hòe ngồi đây có phải là để trêu chọc cô không?

“Ngay lúc này!” Kì Ôn Ngôn bỗng đứng bật dậy, giọng điệu đầy phấn khích. Rất tốt, dòng suy nghĩ của Thường Hạ đã bị kéo trở lại.

Đoàn Nhu lạnh mặt, rõ ràng đã quen với cái kiểu làm quá của cậu ta.

“Cô gái đột ngột há to miệng, phát ra một tiếng hét chói tai. Khuôn mặt cô ta trở nên vặn vẹo, trông vô cùng hung tợn và đáng sợ.” Kì Ôn Ngôn vừa diễn tả bằng tay chân, vừa kêu gào đầy sinh động thay cho tiếng hét của cô gái.

Góc nhìn của năm người ngước lên giống như đang nhìn một cương thi mất kiểm soát.

“A Minh sợ hãi lùi lại liên tục, nhưng lại phát hiện tay mình đã bị kẹt trong tay cô gái không tài nào rút ra được.” Kì Ôn Ngôn đặt tay vào lòng Trình Gia Nhiên, làm động tác như đang nhổ củ cải.

“A Minh dùng hết sức vùng vẫy, nhưng tay cô gái càng lúc càng siết chặt. A Minh cảm thấy tay mình sắp bị cô ta bóp nát mất rồi.” Trình Gia Nhiên cũng phối hợp siết chặt lấy tay cậu ta.

Đúng vậy, ngay lúc này, hai người họ đang diễn vở kịch ‘anh chạy, cô đuổi, hai người họ đều khó lòng trốn thoát’.

“Cuối cùng, A Minh dùng hết chút sức lực cuối cùng thành công rút được tay ra khỏi cô gái. Cậu lùi lại vài bước, không thể tin được vào những gì đang diễn ra trước mắt”. Kì Ôn Ngôn nhanh chóng chuyển đổi vai diễn, cảm xúc lúc nãy quét sạch sành sanh.

Năm người xem kịch nhất trí cho rằng, đây đâu phải là kể chuyện ma, đây rõ ràng là đang diễn một bộ phim hài.

“Nhưng ngay lúc này.” Lại là giọng điệu quen thuộc đó.

“A Minh đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh mạnh mẽ ập tới từ bên cạnh, cậu cảm thấy khó thở, thể lực nhanh chóng cạn kiệt, cậu nhìn về phía cô gái, chỉ thấy trên khuôn mặt vặn vẹo của cô ta hiện lên một nụ cười.”

“A Minh nhận ra mình đã gặp phải một ác linh, ác linh không ngừng tiến lại gần cậu, cậu cảm thấy cơ thể mình bị một sức mạnh vô hình đè nén, không cách nào cử động được.” /Mười một giờ đêm ngồi dịch để nghe thằng Ngôn nó nói xằng nói xiên, điên tiết -.-’/

“Ác linh càng lúc càng gần. A Minh cảm thấy mình đã không còn đường lui.

“Ngay khoảnh khắc ác linh chuẩn bị tấn công…”

Kì Ôn Ngôn cúi người ghé sát khuôn mặt của họ, để lại một khoảng lặng đầy lấp lửng rồi xoay một vòng, sau đó nhấn mạnh từng chữ: “Chuông–cửa–đột–nhiên-v-vang-lên.”

Trong bầu không khí quái dị, Đoàn Nhu không nhịn được hét lên một tiếng, vội vàng vớ lấy chăn che kín nửa đầu mình.

“A Minh giật mình tỉnh giấc sau cơn ác mộng. Cậu thấy mình đang nằm trên giường, khắp người đầy mồ hôi. Cậu nhận ra mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ, cậu thở phào nhẹ nhõm.”

Không chỉ A Minh thở phào. Mà ngoại trừ Kì Ôn Ngôn ra, tất cả những người có mặt đều thở phào nhẹ nhõm.

“Hóa ra chỉ là một giấc mơ thôi à?” Thường Hạ và Đoàn Nhu vẫn ngây thơ tưởng rằng câu chuyện đã kết thúc.

Kì Ôn Ngôn nở một nụ cười xấu xa, tiếp tục: “A Minh đi ra cửa…”

“Khốn kiếp, vẫn còn nữa à?” Đoàn Nhu hoàn toàn bái phục.

Chứ còn gì nữa, cao trào chỉ vừa mới bắt đầu thôi. Kì Ôn Ngôn thấy cô thực sự sợ hãi, bèn đưa tay ra nắm lấy lấy cổ tay cô để tiếp thêm chút an toàn.

“A Minh đi tới cửa, lúc mở cửa trong lòng vẫn còn chút căng thẳng. Đứng ngoài cửa là một cô gái trẻ mà cậu chưa từng gặp bao giừ. Cô gái nhìn thấy A Minh, mỉm cười nói: ‘Anh là A Minh phải không? Tôi nghe nói anh đang tìm người giúp đỡ..’”

Thường Hạ nhận ra hướng đi của câu chuyện ma dần dần không còn đúng lắm.

Giang Hòe cười nói: “Là giả thôi.”

Bất kì cảm xúc nào của cô cũng đều bị cậu nắm bắt được.

Cô đương nhiên biết là giả. Nhưng trong môi trường tối tăm, xung quanh lại trống trải như thế này, khó tránh khỏi việc nảy sinh một chút sợ hãi.

“A Minh sợ hãi không biết phải làm sao, cậu nhớ lại cơn ác mộng vừa rồi, hốt hoảng hỏi: ‘Cô là ai? Sao cô biết tên tôi?’”

Giọng nói của Kì Ôn Ngôn ngày càng trở nên nhỏ và mỏng: “Nụ cười của cô gái trở nên vặn vẹp, cô chậm rãi đưa tay ra và nói…”

“A Minh, làm ơn cứu tôi với.”

Câu chuyện ma kết thúc ở đây.

“Á….” Đoàn Nhu hét lên, kèm theo một hồi chuông cửa cùng reo.

Khoan đã, một hồi chuông cửa? Đợi chút, lại còn là từ bên ngoài?

Mẹ kiếp, không thể nào chứ/

Đoàn Nhu vứt bỏ hết hình tượng, lao thẳng vào lòng Kì Ôn Ngôn để tìm chỗ dựa.

Lúc này, Kì Ôn Ngôn thấy không yên, ngay cả Diệp Tuệ vốn gan dạ cũng im bặt.

Cậu nghi ngờ không biết có phải tai mình có vấn đề rồi khoong nhưng thấy cả hội im phăng phắc, Kì Ôn Ngôn lập tức dập tắt sự nghi ngờ đó.

“Đêm hôm khuya khoắt, đừng có hù người ta như vậy được không?”

Thường Hạ thực sự sợ hãi.

Trong phòng chỉ có ánh đèn yếu ớt, cô mở to mắt nhìn về phía cánh cửa lớn giống như một cái hố đen, trong lòng hoảng loạn.

Chuyện ma ứng nghiệm tới vậy hả? Không chỉ những người trong phòng phối hợp diễn xuất mà ngay cả người ngoài phòng cũng hưởng ứng nhiệt tình.

Tiếng chuông cửa dừng lại, chuyển sang tiếng gõ cửa.

Cả căn phòng lặng ngắt như tờ, cuối cùng Trình Gia Nhiên nhịn không được chửi một câu: “Bị bệnh à, có thể nói tiếng người được không?”

Chiêu này thực sự hiệu quả, sau ba tiếng gõ cửa, bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa.

“Có ma thật rồi.” Diệp Tuệ run rẩy cả người. Cô bắt đầu nghi ngờ có phải mình kể và nghe chuyện ma quá nhiều nên bị báo ứng hay không.

Thường Hạ nhíu mày: “Không thể nào đâu..”

Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra?

Ở phía bên kia, Đoàn Nhu mắng Kì Ôn Ngôn xối xả: “Đã bảo cậu đêm hôm khuya khoắt kể chuyện ma gì chứ! Giờ thì hay rồi, ma tìm đến cận cửa luôn, tớ giết cậu mất thôi.

Sau khi tiếng chuông cửa và gõ cửa im bặt, mọi người đều tưởng rằng mọi chuyện đã êm xuôi thì bỗng nhiên, một hồi chuông điện thoại bàn vang lên.

Trời đất ơi, đêm hôm khuya khoắt xin hãy nương tay có được không?

“Cái….tiếng chuông điện thoại này… nghe cứ như bùa đòi mạng, không thể đổi kiểu khác được hả?” Diệp Tuệ nói. Dù vẫn đang sợ mất mật nhưng cô vẫn không quên buông lời cảm thán.

Giang Hòe đáp: “Chuyện này phải đi tìm ông chủ phụ trách rồi.”

“Đừng tự hù dọa mình, thực ra chẳng có gì đâu…” Lời trấn an của Kì Ôn Ngôn dành cho Đoàn Nhu mới nói được một nửa thì bị cắt ngang một cách đột ngột.

Bởi vì cả căn phòng chìm vào bóng tôi, ngay cả chút ánh sáng cuối cùng cũng đã tắt ngóm.

Đoàn Nhu tuyệt vọng, và Thường Hạ cũng không ngoại lệ.

Trình Gia Nhiên đánh bạo rời khỏi nhóm, bất chấp tất cả chạy đi tìm công tắc nguồn. Sau vài tiếng ‘tạch tạch’ không có phản ứng, cậu ta lại nhanh nhứ cắt chạy về chỗ chui tọt vào soopha.

Mọi việc diễn ra chỉ trong khoảng mười giây.

Thật bế tắc.

Thường Hạ vốn thiếu cảm giác an toàn, cô muốn tìm một thứ gì đó để bám vào, không ngờ có người đã lần theo hơi thở của cô và đưa ra điểm tựa chính xác.

Giọng nói của chàng thiếu niên vang lên bên tai cô: “Nếu cần thì cứ dựa vào, đừng gượng ép.”

Mục đích cậu ngồi đây chính là vì chuyện này.

Thường Hạ vẫn giữ kẽ, ngập ngừng nói: “Không hay lắm thì phải.”

Giang Hòe cười khẽ: “Vậy cậu nắm cổ tay tớ đi, coi như chó dẫn đường ấy.”

Thường Hạ thả lỏng tâm trạng đang căng cứng, bật cười thành tiếng. Ví von kiểu gì vậy, thật kì quặc.

Cô không dựa cũng không nắm, chỉ tò mò hỏi : “Cậu cũng đối xử với những người khác như thế này hả?”

Câu hỏi vừa dứt, Giang Hòe khựng lại rồi hỏi ngược lại: “Như thế nào cơ?”

“Thì…như bây giờ ấy. Có thể cho mượn vai để dựa, có thể cho mượn tay để nắm.” Thường Hạ không nhìn rõ gương mặt cậu, nhưng khoảnh khắc này, cô dường như quên đi nỗi sợ bóng tối, chỉ còn lại sự mong chờ câu trả lời từ Giang Hòe.

Vì vậy, cô ngẩng đầu lên, hướng về phía cậu.

Giây tiếp theo, đèn trong phòng vụt sáng, Thường Hạ chưa kịp thích nghi nên chớp chớp mắt, đến khi định thần lại thì đã chạm phải ánh mắt đầy ý cười của Giang Hòe.

“Không có, cậu là người đầu tiên.” Và cũng là người duy nhất, Giang Hòe thành thật đáp.

Giang Hòe thấy đôi má cô ửng hồ, biểu cảm đờ đẫn, không biết là do nóng hay do lòng đang xao động.

Đèn sáng rồi, sáu người ngơ ngác mất vài giây thì chuông điện thoại vang lên một lần nữa. Chỉ có điều lần này là vài câu tin nhắn thoại.

Lời nhắn tự động phát: “Do thời tiết quá lạnh, hộp điện của homestay bị chập mạch tạm thời. Xin quý khách đừng quá lo lắng, nguồn điện sẽ được khôi phục sau năm phút. Trong thời gian này, xin quý khách đừng ra khỏi phòng. Rất xin lỗi vì đã làm phiền quý khách lúc đêm muộn, mong quý khách thông cảm.

Hóa ra là vậy, chỉ là một phen hú vía.

“Vậy nên, tiếng chuông cửa và tiếng gõ cửa lúc nãy là do nhân viên đến để nhắc nhở à?” Đoàn Nhu lầm bầm, dần dần mới chịu rời khỏi đùi của Kì Ôn Ngôn.

“Chắc là vậy rồi, nhưng lúc đó chúng ta sợ muốn chết, còn tâm trí đâu mà suy nghĩ được nữa.” Trình Gia Nhiên với bộ đồ ngủ nhăn nhúm, trông như vừa bị giày vò xong, gương mặt lộ vẻ không còn gì luyến tiếc.

Đùi Kì Ôn Ngôn đã tê rần, tứ chi cuối cùng cũng được giải phóng. Vốn dĩ cậu không sợ, nhưng sự run lẩy bẩy của Đoàn Nhu làm cậu lo lắng.

Đoàn Nhu cười gượng gạo. Trông cô lúc này cực kì chật vật, khóe mắt vẫn còn vương ánh lệ. Đêm nay quả là kỉ niệm khó quên trong lòng cô.

Diệp Tuệ là người cười tươi nhất: “Kích thích thật đấy! Cứ như đang tham gia một chương trình thực tế kinh dị vậy!”

Đêm tối lộng gió, năm người quây quần nghe kể chuyện ma. Chủ yếu là do một số tình tiết lại trùng khớp với thực tế. Chẳng biết là do may mắn hay xui xẻo.

Dù sao thì Đoàn Nhu cũng gần như muốn ngất xỉu, cô thề sẽ không bao giờ nghe chuyện ma nữa, bất kể nó có đáng sợ hay không.

Sự cố này kết thúc, sau khi mọi người ăn xong bữa khuya thì lần lượt lên lầu chuẩn bị nghỉ ngơi. Khi dang lên cầu thang, Diệp Tuệ nhận thấy thần sắc Thường Hạ có chút lỡ đãng, cô đã như vậy từ lúc ăn khuya rồi.

“Dư âm vẫn chưa tan hả?” Diệp Tuệ cười hỏi.

Thường Hạ mím suy nghĩ rất lâu, quyết định nói cho cô bạn biết.

Cô vốn rất khờ khạo trong chuyện tình cảm. Vì không hiểu biết nhiều, ngay cả việc bản thân thích Giang Hòe từ lúc nào cô cũng mơ màng không thực sự biết. Trái tim mách bảo cô rằng, cô đối với Giang Hòe có lẽ là yêu từ cái nhìn đầu tiên, tình sâu khó rút. Đến cuối cùng, tâm tư này tạm thời không thể nói ra, trở thành một mối tình thầm kín của thiếu nữ không thể để lộ ra ngoài ánh sáng.

Thường Hạ cảm thấy mình thực ra đã để lộ sơ hở khá nhiều, nhưng Giang Hòe dường như không nhận ra, lâu dần, gan của cô cũng lớn hơn một chút.

Hiện tại, cô muốn nhờ Diệp Tuệ giải đáp một thắc mắc.

Thường Hạ kéo Diệp Tuệ vào phòng mình, còn chưa kịp ngồi xuống đã vội vàng hỏi: “Chuyện là, cái đó, Diệp Tuệ à…” Diệp Tuệ ngu ngơ nhìn cô. Thường Hạ học văn vốn rất giỏi, vậy mà có chuyện gì lại có thể khiến hệ thống ngôn từ của cô ấy ‘chập điện’ thế này nhỉ, lại còn thẹn thùng tới vậy.

“Nếu một bạn nam nào đó làm cho cậu một việc ngoại lệ, việc mà trước đó cậu ấy chưa từng làm với ai khác, thì bạn đó có ý gì?”

“Làm gì cho cậu cơ?” Diệp Tuệ giống một cuốn ‘baidu’ hiểu ngay trong tích tắc, “Là Giang Hòe hả, chà, để mình nghĩ xem. Cậu ta làm thế chắc chắn là do có ý với cậu rồi! Cậu là người đầu tiên, là sự thiên vị duy nhất! Chậc chậc chậc, chuyện này mà cũng phải hỏi mình à, cậu mọc não chỉ là để dùng cho việc học thôi hả?”

Thường Hạ vừa định mở miệng, Diệp Tuệ lại nói: “Cậu đừng có bảo với mình là người đó không phải Giang Hòe. Cảnh trên máy bay hôm đó mình nhìn thấy rõ rành rành rồi. Cậu đấy, nhiệt tình như lửa, cứ như bị mê hoặc vậy.”

Thường Hạ nghĩ: Cậu miêu tả nghe tớ như một kẻ biến thái tự cuồng vậy.

Thấy cô không nói gì, Diệp Tuệ càng khẳng định tin tức này.

“Không ngờ có ngày, học bá Hạ Hạ của chúng ta cũng bị tình cảm làm cho khốn đốn.” Diệp Tuệ cảm thán.

Tai mách vạch rừng, Thường Hạ đành nhờ cậy cô ấy.

Hồi còn ở trường trung học số ba Lâm Thành, Thường Hạ giống như một con rô bốt đã được lập trình chỉ biết học. Môi trường ở đó rất áp lực, học sinh khó lòng thở phào trong thời gian rảnh rỗi.

Nhưng trường trung học số bảy Nam Du thì khác. Diệp Tuệ có thể nhận ra điều đó.

Từ tiếng nói cười vui vẻ, từ những hành động của họ, Diệp Tuệ nghĩ trường trung học số bảy Nam Du chắc hẳn có phương pháp giáo dục tốt, không khí học đường tuyệt vời, quan hệ bạn bè hòa thuận, không có quá nhiều sự đấu đá.

Áp lực từ giáo viên vừa phải, và quan trọng nhất là mọi người đều có tinh thần cầu tiến.

Trạng thái tinh thần của Thường Hạ hiện tại tốt hơn rất nhiều so với hồi còn ở trường trung học số ba Lâm Thành.

Không chỉ Diệp Tuệ không ngờ tới, mà ngay cả chính bản thân  Thường Hạ cũng không ngờ được.

“Đúng rồi, ở Trường trung học số bảy Nam Du cậu có nghe qua ai tên là Châu Tồn Thanh không?” Diệp Tuệ mãi vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp, giờ mới có cơ hội hỏi.

Vừa nhắc đến, Thường Hạ liền nhớ hồi ở nhà của Diệp Tuệ, cô ấy thường xuyên lải nhải với cô về Châu Tồn Thanh, còn cho cô xem ảnh của cậu ta hồi cấp hai.

“Mình nói cho cậu biết, mình có một người bạn Thanh mai trúc mã tên là Châu Tồn Thanh.”

“Cậu ta là một kẻ lừa đảo, chuyên lừa mình.”

“Đã hứa là sẽ về Lâm Thành tìm mình, vậy mà giờ năm năm trôi qua rồi, mình vẫn chẳng thấy bóng dáng cậu ta đâu cả.”

“Đáng ghét nhất nhà, đến phương thức liên lạc cũng không hề cho mình.”

Giọng điệu của Diệp Tuệ mang theo sự giận giữ ngút trời, nhưng trên mặt lại thoáng ý cười.

Diệp Tuệ thỉnh thoảng sẽ kể cô nghe về chuyện hồi nhỏ của cô ấy và Châu Tồn Thanh.

Nghịch bùn, đạp vũng nước, chơi ném khăn, trốn tìm… tóm lại là những trò gì vui vẻ đều có dấu ấn của hai người.

Còn về việc họ quen nhau như thế nào, thì đó có lẽ là chuyện mà Diệp Tuệ không muốn nhớ lại nhất.

Mùa hè năm bảy tuổi đó, bầu trời xanh thẳm với vài đám mây trắng trôi bồng bềng. Tiếng ve trên cây kêu không ngớt.

Đường đường là một đại tiểu thư, vậy mà giữa thanh thiên bạch nhất, cô lại hấp tấp trèo qua một bức tường thấp, leo lên cây ăn quả nhà người khác để hái trộm.

Nực cười ở chỗ, một cành cây khẳng khiu đã móc vào tà váy trắng của cô, tạo nên một cảnh tượng thạm hại. Cơ thể Diệp Tuệ cứng đờ, cô sợ rằng chỉ cần cử động một chút là sẽ ngã nhào xuống đất, bám đầy bụi bẩn.

“Cậu đứng trên đó làm gì?” Một giọng nói bất thình lình vang lên làm Diệp Tuệ giật bắn mình.

“Á!” Cô hét lên một tiếng, chân đứng không vững liền ngã từ trên cây xuống, tay vẫn còn nắm chặt quả trái cây.

Châu Tồn Thanh khẽ nhíu mày, không ngờ rằng cô lại ngã xuống thật. Cậu không đành lòng, vội vàng chạy lại đỡ cô.

Cô bé này trông rõ là ngoan ngoan xinh xắn, nhưng tính khí lại quái gở vô cùng.

“Không phải chỉ hái có một quả thôi sao? Cậu có cần phải dọa tôi thế không hả?!” Cô bé phồng má, gương mặt đầy vẻ giận dỗi.

Châu Tồn Thanh cạn lời trong chốc lát. Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên cậu gặp một người vô lý tới vậy. Cậu cảm thấy chuyện này thật rắc rối, định bụng cứ thế mặc kệ quay đầu đi về nhà.

Thế nhưng khi nhìn xuống, cậu thấy đầu gối trắng ngần của cô bị trầy da, máu rỉ rồi chảy xuống bắp chân.

Châu Tồn Thanh mím môi đứng dậy, sau khi nhìn cô một cái liền chạy thẳng về phía nhà mình.

Diệp Tuệ nhìn theo hướng cậu chạy…Chết tiệt, cây ăn quả này là nhà cậu bạn này trồng, không lẽ giờ cậu ta về mách người lớn ư?

Xui xẻo, đúng là xui xẻo quá mà.

Diệp Tuệ chẳng thèm quan tâm gì nữa, khó khăn đứng dậy định nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Hức hức, cô hối hận rồi.

“Này! Dừng lại!” Tiếng quát đó khiến Diệp Tuệ thực sự đứng khựng lại.

Diệp Tuệ thầm nghĩ, “Thôi xong rồi, không lẽ cậu ta dắt cả nhà ra để bắt kẻ trộm là mình sao?”  Nước mắt cô sắp trào ra tới nơi.

Nhưng chỉ thấy Châu Tồn Thanh xách theo một hộp y tế, đi vòng ra trước mặt cô, ấn vai cô bảo ngồi xuống.

Có lẽ vì thấy cô mặc váy trắng, lại có làn da mỏng manh, Châu Tồn Thanh lấy từ trong hộp y tế ra một miếng vải nhỏ lót dưới mông cô, như vậy váy trắngsẽ không bị bẩn.

Diệp Tuệ cảm thấy bất ngờ, lại có chút ngại ngùng: “Cái đó…thực ra tớ…” Cả buổi trời cô cũng không thốt nên được lời tiếp theo.

Châu Tồn Thanh rũ mắt nói : “Cậu chịu đau một chút.”

Cậu lấy tăm bông, thấm dung dịch sát khuẩn giúp cô sát trùng vết thương.

Cậu bé cúi đầu, làm việc rất nghiêm túc, hoàn toàn không nhận ra cô đang nhìn cậu chằm chằm.

Châu Tồn Thanh tuy tuổi còn nhỏ nhưng đường nét khuôn mặt thanh tú, chủ yếu là trông rất sáng sủa sạch sẽ, lớn lên chắc chắn sẽ là một mỹ nam. Lông mi cậu rất dài, giống như con gái vậy, mỗi lần chớp mắt trông đẹp cực kì.

Sau khi dán băng cá nhân xong, Châu Tồn Thanh đỡ cô đứng dậy.

Cậu cao hơn cô nửa cái đầu, cậu bé cúi đầu nhìn rồi hỏi: “Lúc nãy cậu định nói gì?”

Vừa mới mở miệng, Diệp Tuệ đã nhét ngay cho cậu một quả trái cây.

Đúng là quả mà cô vừa hái trộm. Quan trọng là, nó vẫn còn xanh lét.

Châu Tồn Thanh cảm thấy chắc chắn đầu mình úng nước rồi nên mới cắn thử một miếng để thử vị.

Chua, chua chết đi được!

Cậu bé nhíu đôi lông mày thanh tú, biểu cảm đầy đau khổ.

Diệp Tuệ cười ha ha, nhảy lò cò bằng cái chân đau rồi bỏ chạy thục mạng.

“Cái đó, điều tớ muốn nói là cảm ơn cậu nhé, quả này tặng cậu ăn đấy, không cần khách sao đâu!” Dứt lời, bóng dáng hoạt bát đó đã biến mất không dấu vết.

Châu Tồn Thanh vừa giận vừa buồn cời, sao cậu lại gặp phải một người như vậy cơ chứ.

Hái trộm quả trên cây nhà người ta không thành, lại còn đổ lỗi cậi dọa mình mới khiến mình ngã, cuối cùng còn chẳng hề do dự mà nhét cả quả chua lét vào miệng cậu.

Đúng là nghịch ngợm hết thuốc chữa.

Châu Tồn Thanh trăm phầ bất lực dọn dẹp đống tàn cục trên mặt đất.

Đó chính là lần đầu gặp gỡ của họ, Diệp Tuệ chẳng dám nhớ lại. Hóa ra bản thân lúc nhỏ lại ngang ngược không lý lẽ như vậy, hành vi thật tệ, đúng chuẩn một ‘tiểu bá vương’ nhà địa chủ.

Thường Hạ nghe cô kể rất nhiều chuyện, chỉ là mỗi khi kể đến đoạn năm cấp hai, cậu ấy rời khỏi Lâm Thành rồi không bao giờ quay lại nữa, Diệp Tuệ liền không kể tiếp.

“Hạ Hạ, thích một người thật sự rất khó mở lời.” Diệp Tuệ chống cằm nói với Thường Hạ.

Cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, lại là thanh mai trúc mã, không thích nhau mới là lạ.

“Cậu ấy hiện giờ ở trường trung học số 7 Nam Du sống thế nào?” Tin tức này là do đích thân Diệp Tuệ hỏi được.

Thường Hạ ngẩn người, không biết trả lời thế nào. Ở trường cô và Châu Tồn Thanh gần như không có sự tiếp xúc nào, đôi khi thấy mặt hơi quen một chút, nhưng lúc đó lại không nghĩ gì nhiều.

Thường Hạ đã nghe về Châu Tồn Thanh qua lời kể của Diệp Tuệ, cũng đã thấy dáng vẻ của cậu ấy thời cấp hai. Cho đến tận ngày chạy thi tiếp sức đó, Lục Hy Triệt đứng bên cạnh cô đã gọi vang tên cậu ấy.

Châu Tồn Thanh có vẻ ngoài sạch sẽ, khóe miệng luôn nở nụ cười, dáng người cao ráo, rất nổi bật trong đám đông, quả thực ưa nhìn nhưng không quá lấn lướt, là một cậu thanh niên cởi mở và hay cười.

Đó là ấn tượng ban đầu của Thường Hạ về cậu. Cô suy nghĩ một lát rồi thành thật đáp. “Hình như tớ mới gặp cậu ấy một hai lần thôi. Cậu ấy rất hay cười, bên cạnh cũng có một người anh em tốt.”

Diệp Tuệ nhếch môi: “Đúng vậy, hồi nhỏ cậu ta lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh lùng khó coi chết đi được, toàn là tớ mỗi ngày phải đổi đủ trò để trêu cậu ta chơi. Tớ bảo là, cứ trưng ra cái bộ mặt đó thì sẽ biến thành quả mướp đắng lớn đấy.”

Cứ nhắc đến chuyện cũ là Diệp Tuệ lại nói không ngừng nghỉ. Đợi cô nói xong một tràng dài thì đã là nửa đêm.

“Cho nên ấy mà, tớ bảo cậu ta phải cười nhiều lên, không có phiền não thì mới sống lâu trăm tuổi được! Đương nhiên, đây cũng chỉ là một lời nói ngây ngô giữa những đứa trẻ trong quá khứ mà thôi.”

“Nếu cậu ta không quay về Lâm Thành tìm tớ, vậy đợi sau khi thi Đại học xong tớ sẽ đến Nam Du tìm cậu ta. Tìm thấy rồi, tớ sẽ đuổi theo cậu ta mắng dọc cả con phố. Mắng cậu ta không giữ lời hứa, mắng cậu ta thích lừa dối người khác.” Diệp Tuệ bày ra dáng vẻ phải làm cho bằng được.

Thường Hạ gật đầu, mỉm cười hỏi cô: “Định sau khi thi đại học xong sẽ tỏ tình à?”

Diệp Tuệ sờ sờ tai, đỏ mặt lí nhí nói: “Có chứ, định sẵn cả rồi.” Ngừng một lát, cô hỏi lại: “Còn cậu, không phải cũng định sau khi thi đại học xong sẽ tìm Giang Hòe tỏ tình sao?”

Thường Hạ thành thật thú nhận: “Có ý định đó, nhưng tớ vẫn cần phải nỗ lực.”

Diệp Tuệ bật cười: “Nói nghe nghiêm trọng vậy, không biết còn tưởng cậu phải lên trời hái trăng ấy chứ.”

Ái chà, bị cái bộ dạng lơ tơ mơ này nói trúng phóc mà.

“Làm sao cậu biết tớ không hái được nào?” Thường Hạ cũng lộ ra vẻ mặt đầy quyết tâm.

Diệp Tuệ chắp tay cung kính: “Vậy thì chúc cậu may mắn!”

Sống trên đời thì đừng để lại nuối tiếc mà.

“Ừ, tớ sẽ chờ tin tốt từ cậu.” Thường Hạ nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, “Không còn sớm nữa, ngủ đi thôi, mai còn phải dậy sớm.”

Diệp Tuệ cũng nhận ra mình cũng đã buồn ngủ. Cô ngáp một cái, nói câu chúc ngủ ngon rồi giúp Thường Hạ đóng cửa.

Tác giả có lời muốn nói:

Câu chuyện ma quỷ tôi đã chọn một câu chuyện không quá đáng sợ đó, ha ha ha ha ha ah…

Liên quan tới câu chuyện về nhân vật giữa Diệp Tuệ và Châu Tồn Thanh tất cả đều được dựa trên nguyên mâũ có thật, đó là một câu chuyện có rất nhiều những tiếc nuối.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading