Chương 34

Chương 34: Tiềm năng vươn lên của cô gái này dường như là không giới hạn.

Cuộc lữ trình dài ba ngày nhanh chóng kết thúc.

Vào ngày cuối cùng, Diệp Tuệ đưa mọi người đi dạo xung quanh Lâm Thành, mua một ít đặc sản thành phố, rồi đưa họ ra sân bay để tránh không kịp giờ.

Diệp Tuệ nói: “Tớ vẫn phải ở lại Lâm Thành đi học, phải thi Đại học, nếu sau này có cơ hội tớ sẽ quay lại Nam Du tìm các cậu.” Diệp Tuệ vẫn tay với họ.

“Được, tới lúc đó, tớ sẽ đóng vai ‘hướng dẫn viên nhỏ’ để đưa cậu đi thăm thú hết Nam Du.” Trình Gia Nhiên vừa nói vừa vỗ ngực.

“Nói phải giữ lời nhé!”

“Nói là giữ lời!”

Sau khi tạm biệt Diệp Tuệ, họ làm thủ tục rồi lên máy bay.

Máy bay đáp về Nam Du đã là chuyện của bốn tiếng sau đó.

Đêm tối đã đuổi tới, Thường Hạ lê tấm thân mệt mỏi rã rời về tới nhà.

Nếu không lầm, thì có lẽ giờ này Thường Quang Mân đang ngồi trước tivi, cắn hạt dưa và hò hét với trận bóng đá của ông.

“Tất thắng! Tất thắng!”

“Ồ, về rồi hả con.” Ông quay đầu rồi liếc thấy Thường Hạ đang đóng cửa.

Thường Hạ bỏ hành lý qua một bên, mệt tới mức nằm vật ra sô pha, có sức mà không có lực “vâng” một tiếng.

“Đi du lịch mệt là chuyện thường, thế nào, chơi có vui không?” Thường Quang Mân đứng dậy rót cho cô một cốc nước ấm.

Nhiệt độ giữa Lâm Thành và Nam Du cách nhau như trời với đất, Thường Hạ bất tri bất giác phát hiện ra bản thân mặc tới tận hai cái áo ấm, giờ thì nóng tới khó thở.

“Cũng vui ạ.” Thường Hạ vừa nói vừa cởi áo.

Thường Quang Mân gật đầu: “Vui là được rồi, con mau lên lầu tắm giặt nghỉ ngơi đi, ba con phải thức đêm để xem đá bóng đây.”

Thường Hạ phì cười rồi hỏi: “Chân ba đỡ rồi hả?”

“Đâu có đâu.” Thường Quang Mân chống chế.

“Thức đêm hại thân.”

“Chỉ một lúc thôi.”

Thường Quang Mân giống đứa trẻ cố chấp, không có tí hình bóng “ông bố mẫu mực” nào.

Ngày đầu năm mới, Thường Hạ bị tiếng pháo hoa đánh thức.

Mùi vị năm mới tại phương Nam không kém phương Bắc là bao, ở trong ngõ Ô Y, người người nhà nhà mới sáng sớm đã dậy để thay quần áo mới, dán câu đối tết.

Thường Hạ đẩy cửa sổ ra, người đi đường bên ngoài ai cũng túi to túi nhỏ trong tay, nhìn trông ra xa, mọi người đều vui hết biết.

Không chỉ trên đường đi náo nhiệt, mà ngay cả diễn đàn trường trung học cơ sở số 7 Nam Du cũng bừng bừng sóng vỗ, mọi người đều đang chúc nhau những câu chúc năm mới.

Mỗi lần Thường Hạ lên diễn đàn trường, cô đều có thói quen xem xem Giang Hòe có đăng gì mới không trong vô thức.

Hiếm có, cậu đăng thật này.

Mặt Trăng: [Các bạn, năm mới vui vẻ nhé!]

Không cần nghĩ nhiều, lại là một bài đăng có hơn ngàn bình luận, mọi người đều đang nói:

[Chúc anh Giang Hòe năm mới vui vẻ ạ!]

[Hòe thần năm mới vui vẻ!]

[Giang Hòe năm mới vui vẻ nha!

Rất nhiều những danh xưng khác nhau, cái gì cũng có.

Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên đều đang dùng tin nhắn được ghép từ những chữ khác nhau để tạo nên một hình ảnh khổng lồ, nhấp nháy [A Hòe, năm mới vui vẻ!]

Kì quái thật, rõ ràng là chữ mà, thậm chí Thường Hạ còn có thể thông qua màn hình rồi nghe thấy được cả âm thanh của hai cậu bạn kia.

Cô không theo trào lưu, mà cố lấy hết dũng khí để gõ một dòng chữ.

Thường Hạ rủ mi mắt, ngón tay đặt trên nút “gửi” cứ ngập ngừng mãi không thôi.

Gửi, hay là không gửi.

Cô quyết định gửi.

Vừa hay là, cô chính là người bình luận thứ 1.000

[Mặt trăng, chúc mừng năm mới!]

Thường Hạ chớp mắt, bình luận của cô rất nhanh bị trôi đi giữa rất nhiều những bình luận mới khác, cô thở ra một hơi thật dài.

Thực ra câu bình luận của cô cũng khá đặc biệt, vì khi người khác đều gọi tên Giang Hòe thì chỉ có cô dùng Mặt Trăng để gọi câu. Sau khi cô gửi bình luận đi rồi lại thấy hơi sợ việc Giang Hòe lướt bài đăng rồi nhìn thấy. Cho nên Thường Hạ nhanh chóng “chuồn” khỏi diễn đàn, tắt điện thoại, không còn đụng vào nữa.

Ngày thứ 7 cuối cùng của kì nghỉ đông, cô gần như không thể thoải mái mà ngủ. Vì cô Ngô đã gửi nội dung kì thi đầu năm vào nhóm lớp. Thường Hạ nhận thức rõ ràng, biết rằng phải kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi, ở trong thời điểm thích hợp thì làm những chuyện thích hợp. Cô dậy sớm ngủ sớm, cứ lặp đi lặp lại ba việc thường nhật là nghỉ ngơi, ăn cơm và học bài, vô cùng nghiêm khắc với bản thân.

Ngày hạ tuần tháng hai, nhiệt độ khu vực duyên hải miền Nam đã ấm hơn trông thấy.

Những chạc cây cổ thụ to lớn đầy những những nụ hoa chực nở, vươn dài ngang dọc, tỏa sáng rực rỡ trong cảnh xuân năm mới. Bầu trời xanh ngắt sau cơn mưa, những mầm non lay động trong gió mát, sự tương giao giữa ánh sáng và bóng râm trên mặt đất, khiến cảnh đẹp như thơ như tranh.

Trường trung học số 7 Nam Du cũng chào đón kì học mùa xuân.

Chiếu theo lệ thường, chào đón họ là bài kiểm tra đầu năm diễn ra hai ngày, Thường Hạ thuận buồn xuôi gió vượt qua.

Ngày công bố thành tích hôm ấy là một ngày vô cùng đặc biệt.

Thành tích lần này không dán trên bảng thông cáo như thường lệ mà giấy thành tích được đưa cho giáo viên chủ nhiệm, thầy cô giáo sẽ có trách nhiệm công khai trước lớp.

Ngô Hy Đinh cười rạng rỡ, lớp A khối Tự nhiên chưa bao giờ làm cô thất vọng cả, điểm trung bình các môn hầu như đều dẫn đầu khối Tự nhiên.

“Xem ra các bạn học đều rất chăm chỉ ôn tập tại nhà đây.” Trong tay Ngô Hy Đinh cầm giấy thành tích, “Lần này TOP 3 vẫn nằm trong lớp chúng ta.”

Mọi người nhìn nhau, ai cũng rõ tỏ trong lòng. Nhất định vẫn sẽ là Thường Hạ, Giang Hòe và Trình Gia Nhiên ba người họ thôi.

“À không.” Ngô Hy Đinh đẩy mắt kính, “Nói cho chính xác nhất thì là TOP 2 nằm ở lớp chúng ta.”

Sao lại vậy nhỉ?

“Thường Hạ và Trình Gia Nhiên đồng hạng 2 hả?”

“Chẳng có nhẽ Giang Hòe và Trình Gia Nhiên đồng hạng nhất?”

“Tớ lại cảm thấy là Trình Gia Nhiên hạng nhất, Giang Hòe và Thường Hạ hạng 2.”

“Không thể nào….”

Cách nói nào cũng có, nghe mà Thường Hạ cứng đơ cả người, không ngừng ra mồ hôi tay.

Kì học mới thay đổi chỗ ngồi mới, giờ cô và Đoàn Nhu ngồi trước Giang Hòe và Kì Ôn Ngôn. Đổi lại thành Giang Hòe chỉ cần ngẩng đầu là nhìn thấy cái gáy trắng ngần của cô.

Giang Hòe xoay cây bút đen trên tay, thờ ơ mỉm cười, sau cùng, tiếng của Ngô Hy Đinh vang lên.

“Đều đoán sai bét nhè rồi.”

“Là Giang Hòe và Thường Hạ cùng hạng nhất, Trình Gia Nhiên hạng 2.”

Cả lớp lặng ngắt như tờ vài giây.

Không có một ai đoán đúng.

“Ôi mẹ kiếp! Giỏi vồn!” Kì Ôn Ngôn dẫn đầu cổ vũ, vỗ tay bôm bốp, nghiêng đầu nhìn Giang Hòe nói: “Xem ra sau này hạng nhất toàn khối không chỉ có mình mày rồi.”

Giang Hòe không giấu sự vui mừng của bản thân: “Cũng tốt mà.” Ba chữ nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại rất có trọng lượng.

“Hai bạn học của chúng ta đều được 697 điểm.”

Điểm số này vừa hay là điểm số thấp nhất của khối Tự nhiên mà đại học Nam Hoa tuyển sinh năm ngoái.

Thường Hạ nghe xong, sự căng thẳng của cô từ đầu tới giờ mới thả lỏng được một chút, xem ra sự cố gắng nỗ lực hồi cận hết kì nghỉ đông không hề uổng phí. Chủ yếu là, lần này cô và Giang Hòe có thể đứng nhất cùng nhau, cái này thì cô không nghĩ tới thật.

“Thường Hạ, cậu hay thật, trả tớ vị trí thứ hai, rồi cùng Giang Hòe leo lên vị trí thứ nhất phỏng?” Trình Gia Nhiện nhẹ giọng than thở.

Thường Hạ gãi đầu, giọng nói nhẹ nhàng của Thường Hạ khiến Trình Gia Nhiên cảm thấy cô thật đáng “đánh”.

“Thật ngại quá~.” Cô nói

Trình Gia Nhiên làm mặt khổ, chỉ vào cô mà tức quá không nói nổi câu gì.

Kì Ôn Ngôn và Đoàn Nhu thì cười khùng khục.

Giang Hòe không có quá nhiều phản ứng, hình như cậu đã sớm đoán được kết quả này. Cậu không hề khống phân (*), mà vẫn thi giống như bình thường. Là Thường Hạ vẫn luôn nỗ lực cố gắng đuổi theo bước chân cậu, dù cho ngay từ đầu khoảng cách giữa hai người vốn không hề to.

(*)  khống phân: Chỉ những học sinh cực giỏi, có thể thi được 99/100 điểm chỉ vì họ thích con số 99.

Cậu không cảm thấy việc phải phân chia một nửa vị trí số một với người khác là chuyện gì đáng buồn cười. Cậu chỉ càng tán thưởng và bội phục cô, bởi vì một người nào đó đang tỏa sáng, đều có điểm đáng khiến người khác học tập

Chàng thiếu niên cười híp mắt, nói với Thường Hạ đang ngồi dựa lưng vào ghế ấy: “Giữ vững.” Ngừng một chút lại tiếp : “Hoặc vượt qua đi.”

Thường Hạ nghiêng đầu, lộ ra chiếc mũi thon gọn. Cô ngẩn ngơ, gật đầu một cách rất cứng ngắc.

“Ôi bé cưng ơi, sao cậu lại giỏi vậy chứ.” Mỗi một lần thành tích ra lò, Đoàn Nhu lại thêm một lần phải nhìn cô bằng con mắt khác.

Tiềm năng vươn lên của cô gái này dường như là không giới hạn.

Thường Hạ nói: “Cần cù bù thông minh.”.

Ôi, đạo lý ai cũng hiểu cả, nhưng để mà kiên trì làm một việc gì đó thì cần nghị lực và lòng bền bỉ.

“Cần cù bù thông minh.”. Đoàn Nhu bắt đầu lẩm bẩm niệm kinh.

Trước khi hết tiết, Ngô Hy Đinh yêu cầu theo khối lớp: “Hôm nay, đối với học sinh lớp 12 mà nói, là một ngày vô cùng quan trọng.”

Mọi người ít nhiều đều đang suy đoán vài câu.

“Chính là lễ thề quân, chiều nay mọi người tập trung tại thao trường, cấm ai tới muộn đấy.”

Các bạn trong lớp thi nhau cảm thán. Thường Hạ cất bút, ngẩng đầu nhìn lịch điện tử trên tường.

Hóa ra, thời gian trôi nhanh như vậy.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading