Ngoại truyện 11 : Dùng miệng đút kem (2642 từ)
Mặt hồ xanh thẳm như một tấm gương sáng, không một gợn sóng. Làn gió nhẹ lướt qua, tựa như những ngôi sao nhỏ vụn vặt đang nhảy múa trên mặt hồ.
Tống Úc chớp chớp mắt, nửa ngày mới thốt ra được một câu.
Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ai mà đợi không kịp chứ.”
Nói thì nói vậy , nhưng cô lại trực tiếp lấy chiếc nhẫn trong hộp nhung ra rồi tự đeo vào ngón giữa.
Cô hoàn toàn không biết Bùi Chỉ đã chuẩn bị chiếc nhẫn này từ lúc nào.
Viên kim cương tinh xảo cực kì đẹp đẽ, Tống Úc ngước mắt lên, có chút do dự nhìn anh.
Rõ ràng trước đó đã nói rõ là không dùng nhẫn kim cương mà.
Bùi Chỉ như biết cô đang nghĩ gì, giải thích: “Đây là chiếc nhẫn vốn dĩ nhà họ Bùi đã có.”
Thời gian trước, anh đã tranh thủ thời gian về nhà họ Bùi một chuyến.
Bùi Chẩm Sơn định cư ở Pháp nhiều năm, khi còn trẻ, ông đặc biệt thích mua đủ loại trang sức đá quý cho A Sầm.
Khi A Sầm rời đi, bà không mang theo bất cứ thứ gì.
Chiếc nhẫn gia truyền mà ban đầu Bùi Chỉ muốn tìm lại không thấy trong hộp trang sức của A Sầm.
Kể từ khi A Sầm đi, Bùi Chẩm Sơn cũng không bao giờ chạm vào bàn trang điểm của bà nữa. Khi biết chiếc nhẫn không còn ở đó, tâm trạng ong lại rất tốt, bảo Bùi Chỉ hãy chọn một chiếc khác.
Bùi Chỉ cũng không ngoại lệ, anh đã chọn một chiếc nhẫn kim cương vì muốn gửi gắm ý nghĩa vĩnh cửu trong đó.
Kiểu dáng nhẫn của thế kỉ trước không đủ tính ứng dụng hàng ngày, nên anh đã tìm nhà thiết kế để chế tác lại.
Tống Úc xoay mu bàn tay về phía mình, nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay cô.
Ngón tay cô thon dài, rất trắng, vòng nhẫn cũng thanh mảnh, khi hội tụ về phía trung tâm tạo thành một đường cong đan xen, đường nét mềm mại và vừa vặn. Viên kim cương đa diện tinh tế tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tôn lên hình dáng của ổ nhẫn, trông giống như một bông hoa tuyết trong suốt lấp lánh.
Kiểu dáng của chiếc nhẫn rất đơn giản, không có thiết kế quá cầu kì hay đính kim cương vụn, không ngờ nó rất phù hợp khiếu thẩm mĩ của cô.
Quang trọng nhất là, viên kim cương thực sự rất lớn.
“Cái này bao nhiêu carat vậy?” Cô xoay đi xoay lại bàn tay, ngắm ngía chiếc nhẫn kim cường. Dáng vẻ ấy vô cùng giống một vị đại tiểu thư ưu nhã cao quý đang thưởng ngoạn món đồ trang sức của mình.
Bùi Chỉ nhướn mày, khẽ búng lên chóp mũi cô: “Em chỉ hỏi anh mỗi cái này thôi sao?”
Tống Úc liếc anh một cái, nén nụ cười nơi khóe môi: “Nếu không thì sao, anh muốn em phải giả vờ ra vẻ rất ngạc nhiên hả?”
Sáng sớm bị anh nghe thấy cuộc đối thoại giữa cô và Trầm Thư Chi đã khiến cô rơi vào thế yếu, lúc này đương nhiên phải ‘bơ’ anh một lúc rồi.
Bùi Chỉ khẽ cười, cũng không muốn thấy cô làm bộ làm tịch: “10,15 carat.” Anh nói
Nghe vậy, Tống Úc nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, trời ạ, nó còn nặng hơn cả cô tưởng tượng.
Cô lẳng lặng dời tay từ vị trí sát mép thuyền vào trong, nhỡ mà rơi xuống hồ thì đúng là lỗ nặng.
“Tuy nhiên anh thấy nó hơi lớn quá, nên đã đặc biệt bảo nhà thiết kế làm cho nó trông nhỏ đi.” Bùi Chỉ lại nói.
“….” Tống Úc ngẩng đầu nhìn anh, nghẹn uất một hồi.
Cô chỉ nghe nói mua nhẫn thì chọn cái nào trông to ra, chứ chưa thấy ai muốn làm cho nhỏ đi bao giờ.
Mặc dù nhẫn từ mười carat trở nên đúng là to tới mức hơi quá phô trường.
Chiếc nhẫn trước mắt này quả thực hiếm có khi cân bằng được sự khiêm tốn và sang trọng, ước chừng nhà thiết kế đã tốn không ít tâm sức để làm cho nó trông nhỏ đi.
Tống Úc hỏi: “Đã vậy thì tại sao nhất thiết phải lấy viên to như thế? Đã mất công làm nhỏ đi rồi, sao không chọn luôn một viên kim cương nhỏ hơn một chút cho xong.”
Bùi Chỉ kéo tay cô, nắm trong lòng bàn tay lớn của mình, sau đó tháo chiếc nhẫn cô đang đeo ở ngón giữa ra.
“Em quên rồi sao?” Anh thản nhiên nói “Ngày mười lăm tháng mười, là ngày chúng ta gặp nhau.”
Tống Úc ngẩn ra, ngơ ngác nhìn anh.
Bùi Chỉ nhướn mi mắt, đối diện với ánh mắt cô, cười như không cười “Em suýt chút nữa đã bắn chết chồng mình đấy.”
“….”
“???”
Vẻ ửng hồng vừa mói hiện lên trên mặt Tống Úc chuyển từ thẹn thùng sang tức giận. Mấy chuyện xa xửa xà xưa rồi sao anh cứ thích nhắc lại vậy nhỉ.
Cô vùng khỏi tay anh, vỗ bốp một cái lên vai anh, phát ra một tiếng gầm gừ phẫn nộ: “Đừng có tự dát vàng lên mặt mình như thế.” Ai là chồng cô chứ, giấy đăng kí kết hôn còn chưa có chia kìa.
Bùi Chỉ cười khẽ, nắm lấy cổ tay cô kéo lại, chiếc nhẫn bạc chẹm vào mép ngón áp út của cô
Anh thu lại vẻ đùa bỡn, ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm tỏa ra ánh nhìn rực cháy, nhìn thẳng vào cô.”
“Được không?”
Hơi thở của Tống Úc nghẹn lại, hàng mi run rẩy, ngón áp út cũng không tự chủ được mà run lên.
Ngón áp út là ngón tay gần với trái tim nhất.
Du thuyền trôi giữa hồ với tốc độ cực kì chậm chạp, không khí xung quanh như tĩnh lặng lại.
Tống Úc thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim mình đập rộn ràng. Thình thịch, thình thịch —-
Phía xa xa mặt hồ, thiên nga đen và thiên nga trắng song hành, đang ung dung bơi lội. Bỗng nhiên, con thiên nga trắng vỗ cánh, làm bắn lên những tia nước lớn, bay về phía xa hơn.
Tống Úc hoàn hồn, chớp chớp mắt.
Cô rụt ngón tay lại.
“Không.”
Bùi Chỉ khẽ nhíu mày, nhìn cô đầy khó hiểu.
Tống Úc liếc nhìn anh, biểu cảm có chút đắc ý khi đang chiếm ưu thế, đôi mắt sáng trong ẩn chứa vẻ tinh quái.
“Em vẫn chưa được ăn kem mà.” Làm gì có chuyện đồng ý dễ dàng như thế.
Bùi Chỉ: “….”
Cô nàng này đúng là chỉ nghĩ đến cách trêu trọc anh thôi.
Rời khỏi du thuyền. Bùi Chỉ đưa cô quay lại cửa hàng lưu niệm ở vườn hoa anh đào vừa nãy.
Tống Úc đút hai tay vào túi áo khoác, gương mặt viết đầy vẻ đắc thắng. Thấy chưa, cuối cùng vẫn phải quay lại mua cho cô thôi.
“Ái chà, ăn vị gì bây giờ nhỉ?” Tống Úc điệu đà lên tiếng.
Bùi Chỉ dắt tay cô, quay đầu liếc nhìn cô một cái nhưng không đáp lời.
Thấy anh không đoái hoài gì đến mình, Tống Úc cũng chẳng giận, trái lại còn vui vẻ hơn, tự hỏi tự trả lời: “Hay là lấy màu hồng hoa anh đào đi.”
Kem hoa anh đào phiên bản giới hạn theo mùa của Ngọc Uyên Đàm có tổng cộng ba màu: hồng, trắng và xanh lá, tương ứng với ba hương vị khác nhau.
Đến trước tủ kem, Bùi Chỉ mở tủ, lấy ra một chiếc kem hình hoa anh đào màu hồng, đựng trong một chiếc hộp nhựa trong suốt cứng cáp, trông rất tinh xảo và đẹp mắt.
Bùi Chỉ trả tiền.
Tống Úc xòe tay ra, dáng vẻ như đã nắm thóp được anh, cười híp mắt nói: “Đưa cho em.”
Bùi Chỉ khẽ nhướn mày, cầm kem nhưng không đưa cho cô: “Tìm chỗ nào phong cảnh đẹp rồi vừa ngắm vừa ăn.”
Trong vườn hoa anh đào, hoa nở rộ rực rỡ, giữa những tán cây hoa vây quanh là một ngôi đình nhỏ mang thiết kế cổ kính.
Trong đình yên tĩnh và thanh vắng, những tán cây rậm rạp che khuất ánh mặt trời, khiến ánh sáng hơi mờ ảo.
Tống Úc nhìn quanh quất, thấy gần đó không có ai, bèn tháo khẩu trang ra,, nóng lòng muốn ăn kem.
Cô giơ tay định lấy.
Nhưng Bùi Chỉ nhanh tay lùi lại một bước, không cho cô lấy.
Tống Úc nhíu mày: “Anh làm gì?” Lại định ra điều kiện với cô hay gì.
Bùi Chỉ thong thả xé bao bì, hỏi ngược lại: “Em làm gì thế, định cướp kem của anh à?”
Tống Úc trố mắt nhìn anh lấy chiếc kem màu hồng xinh đẹp ra, giơ lên thật cao, quyết không để cô chạm tới.
“Đưa cho em, đó là kem của em mà.” Tống Úc bám chặt lấy người anh, kiễng chân lên cướp, nhưng ngặt nỗi chênh lệch chiều cao quá lớn, ngay cả cái que của kem cô còn không chạm vào nổi.
Bùi Chỉ không đổi sắc mặt, lật lọng: “Ai nói anh mua cho em ăn?” Nói rồi, anh trực tiếp cắn một cánh của chiếc kem hoa anh đào.
Thậm chí còn chưa kịp để cô chụp một tấm ảnh đẹp đẽ, Tống Úc giận tới run người.
“Anh…”
Tống Úc vốn tưởng mình đã nắm thóp được anh, giờ đây trông chẳng khác gì con cáo không hái được nho.
“Ồ, cũng ngon ra phết.” Bùi Chỉ lại cắn thêm một cánh nữa.
Tống Úc trừng mắt nhìn anh, nhìn trân trân cánh hoa thứ ba của kem chui tọt vào miệng anh. Cô xem như đã hiểu ra rồi, ở những vấn đề mang tính nguyên tắc như thế này, cô chẳng thể nào chiếm được chút lợi lộc gì từ chỗ Bùi Chỉ. Nếu anh đã không cho ăn ke, thì cô đừng hòng ăn được dù chỉ một miếng ngay dưới tầm mắt anh.
Tống Úc hậm hực lườm anh, giậm chân bình bịch, rồi ngồi phịch xuống ghế dài trong đình.
Chẳng phải chỉ là muốn ăn một que kem thôi ư, sao anh phải quản cô nghiêm khắc đến thế.
Không biết có phải tới những ngày nhạy cảm khiến hormone trong cơ thể không ổn định nên cảm xúc dễ bị chi phối hay không. Vốn tưởng đã chiếm được ưu thế, không ngờ Bùi Chỉ vẫn không chịu nhường cô. Đến cầu hôn cũng không thèm nữa, chỉ lo tranh kem với cô, thế này mà còn muốn cô gả cho anh gì chứ.
Tống Úc càng nghĩ càng thấy tủi thân, hốc mắt bắt đầu ầng ậc nước rồi lặng lẽ rơi nước mắt.
Không ngờ trêu con nít có một lúc thôi mà giờ người ta khóc luôn rồi. Bùi Chỉ nhất thời cũng đơ ra, ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tau khẽ miết nơi khóe mắt cô, chạm vào những giọt nước mắt ướt át.
Anh không nhịn được cười nói: “Chẳng phải anh chỉ không cho em ăn kem thôi sao, có cần phải tới mức đó không?”
Tống Úc quay mặt đi, gạt tay anh ra, khẽ sụt sịt mũi, trông hư thể vừa phải chịu nỗi ấm ức to lớn lắm.
Bùi Chỉ bất lực lắc đầu: “Được rồi được rồi, anh cho em ăn là được chứ gì.”
“…..” Tống Úc cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe như một chú thỏ nhỏ.
Vừa ngẩng đầu, cô đã thấy Bùi Chỉ tự mình cắn thêm một miếng kem nữa.
Chưa kịp nổi giận lần hai, người đàn ông đã nghiêng người áp sát tới, lòng bàn tay to lớn giữ chặt gáy cô, không cho cô lùi lại phía sau.
Nơi bờ môi chạm vào thứ gì đó mát lạnh.
Tống Úc mở to mắt, đồng tử hơi giãn ra, sau giây lát thẫn thờ, lập tức không thể kháng cự mà hé môi, để mặc cho anh tiến quân thần tốc.
Vị ngọt lịm của kem lan tỏa trong khoang miệng.
Cô nhất thời quên mất việc nuốt xuống, giữa sự quấn quýt của môi và lưỡi, một miếng kem nhỏ được luân chuyển giữa hai người.
Không biết đã trôi qua bao lâu, lâu đến mức miếng kem mát lạnh đã trở nên ấm nóng trong khoang miệng cô.
Gương mặt Tống Úc đỏ bừng lan xuống tận cổ, đến hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Khóe môi bị hôn tới mức tê dại, một giọt kem tan chảy rỉ ra ngoài.
Cuối cùng Bùi Chỉ cũng buông cô ra, ngón trỏ mơn trớn khóe môi cô, lau đi dấu vết của kem ướt át.
“Ăn được chưa?” Giọng người đàn ông trầm thấp, chậm rãi, mang theo ý cười thỏa mãn và sức hút quyến rũ.
Hàng mi dày của Tống Úc run rẩy, trên đó còn vương những giọt nước.
Cô nuốt khan, chất lỏng ngọt lịm trôi xuống cổ họng, có chút ngọt hơn so với tưởng tượng, nhưng trái lại càng khiến người ta thấy khát khao hơn.
“Chưa đủ.”
Hai cánh tay thon nhỏ của cô vòng qua cổ người đàn ông, cô liếm môi: “Nữa cơ.”
Bùi Chỉ nhìn xoáy vào đôi mắt long lanh của cô, ý cười trong mắt càng sâu hơn, anh không nhanh không chậm cắn lấy nhị hoa của chiếc kem.
Người đàn ông kéo dài tông giọng, thì thầm bên tai cô: “Vậy lần này phải ngậm lâu hơn một chút, ấm rồi mới được nuốt xuống.”
“Ưm…” Môi Tống Úc bị hôn tới vừa đỏ vừa sưng, mỗi lần đều gần như ngẹt thở, cho đến khi kem tan chảy hoàn toàn trong khoang miệng, anh mới chịu để cô nuốt xuống.
Kem càng ăn càng thấy nóng là sao.
Tống Úc chống tay lên ngực anh, hơi thở dồn dập, “Đủ rồi…”
Người đàn ông giữ chặt hai cổ tay mảnh khảnh của cô, ép ra phía trước
“Không được.”
Anh cười khẽ “Không được lãng phí.’
Hai cánh kem còn lại cứ thế được Bùi Chỉ ngậm cho ấm từng miếng một, rồi mớm vào miệng cô.

Leave a Reply