Chương 38

Chương 38: “Người ta cho tao thì nó thuộc về tao.”

Hạ tuần tháng ba, trường Trung học số 7 Nam Du vừa mới trải qua kì thi thử lần một xong.

Bảng công cáo mới dán xong đã có một tốp lớn học sinh sáp lại xem náo nhiệt, bài đăng được đăng trên diễn đàng lại càng nóng bóng tay khỏi phải nói.

[Mẹ nó trời đất ơi, Tiếng Anh của Lục Hy Triệt lần này có thể thi được 90 điểm??? Ê tao nhớ trước đây nó thi được 30 điểm thôi ấy.]

[Thật hay giả?! Chắc không phải nó chép bài đó chứ?]

[Ủa đứa cmt trước bị ngu hả? Hai cái camera + 1 giáo viên giám thị trong phòng, ý nghĩ muốn coi bài người khác thôi cũng còn khó rồi. Thôi tôi thấy, Lục Hy Triệt đây là muốn “vực dậy” rồi.]

[Tiếc là, có mỗi tiếng Anh là lên điểm thôi, còn những môn khác thì không hề.]

[Còn thời gian cơ mà.]

Đoàn Nhu cúi đầu xem bình luận, không nhịn được nói: “Lục Hy Triệt? Ồ, lợi hại đó.”

“Sự chăm chỉ sẽ được đền đáp mà” Thường Hạ gật đầu nói.

Vài ngày trước cô gặp Lục Hy Triệt ở cầu thang, hai mắt cậu sưng vù, cắt tóc húi cua, lộ ra vầng trán đầy đặn, góc cạnh sắc bén. So với vẻ đẹp trai lạnh lùng thường ngày, cậu của bây giờ mang vẻ kiên cường dẻo dang không phù hợp lắm với độ tuổi.

Cậu trở nên rất khác lạ, không còn là cậu bạn hay cười trước kia nữa.

“Cậu…” Thường Hạ ngập ngừng.

“Lục Tinh Mạc..con bé… qua đời tuần trước rồi.”

Thường Hạ mở to mắt, cơ thể loạng choạng bước lên, trong mắt tràn ngập sự ưu thương, cả gương mặt cô bàng hoàng : “Sao có thể vậy chứ.”

Sao đột nhiên lại vậy, cú đả kích này đối với Lục Hy Triệt lớn quá.

Rõ ràng đó là một cô bé vừa đáng yêu vừa kiên cường mà.

Lục Hy Triệt kể cho Thường Hạ nghe về bệnh tình của cô bé, Thường Hạ nghe xong mới hiểu, hóa ra ngay từ lúc bắt đầu, đã không thể cứu vãn được rồi.

“Nó nói kẹo Thỏ Ngọc ăn rất ngon.” Lục Hy Triệt chuyển lời.

“Vậy….lần sau, cậu mang cho em ấy giúp tớ nhé.” Thường Hạ thở dài nói.

Lục Hy Triệt nói một câu “Được”.

Người đã khuất không thể sống lại, cô cực kì mẫn cảm với chủ đề này. Bất luận là với bạn bè hay người xa lạ, chỉ cần là liên quan tới sinh ly tử biệt, cô đều sẽ âm thầm thương tiếc, hóa ra sinh mệnh của con người lại mỏng manh tới vậy.

Trạng thái của Lục Hy Triệt khôi phục một nửa, nhưng cậu vẫn đạt được tiến bộ lớn trong kì thi thử lần một.

Cậu thực sự đang nỗ lực cố gắng, mọi người đều nhìn ra điều đó.

Sau khi học xong tiết Toán, chào đón họ là tiết thể dục mà họ mong ngóng đã lâu.

Vừa mới tan học là Kì Ôn Ngôn đã lôi tuột Trình Gia Nhiên và Giang Hòe xuống sân đánh bóng thư giãn đầu óc, còn Đoàn Nhu do đau bụng nên đi vệ sinh, chắc không ra ngoài sớm được đây.

Các bạn trong lớp dần dần rời đi, chỉ còn lại Dư Hiểu Viễn và Thường Hạ.

Thường Hạ thu dọn đồ trên bàn, mở khóa balo muốn cất điện thoại đi, cụp mi mắt nhìn thấy gói kẹo Alpenliebe vẫn còn nằm trong cặp.

Cô cắn môi lấy nó ra.

Dù sao cũng chỉ còn lại một cái, vừa hay Giang Hòe không có ở đây, thôi thì nhanh nhanh đưa sang chỗ cậu đi. Thường Hạ vừa nghĩ vừa đứng dậy, bước nhanh tới chỗ Giang Hòe ngồi, chuẩn bị nhét sâu vào ngăn bàn cậu vì đây là thói quen của cô.

Tay còn chưa chạm tới bên trong, thì giọng của Dư Hiểu Viễn đã tràn từ ngoài vào trong, “Hạ Hạ ơi, chúng mình cùng đi thôi!”

Thường Hạ giật bắn mình, lắp bắp nói: “Ồ …. ồ, tới đây.”

Cô còn chưa kịp để vào trong, cây kẹo Alpenliebe ấy nằm trơ trọi ngay chỗ mép ngoài ngăn bàn.

Thường Hạ đi được vài bước là lại ảo não quay đầu lại nhìn.

Ôi… thế này thì lộ liễu quá rồi

“Nhìn cái gì vậy, đi thôi, không đi là tới muộn đó nhá, tớ không có muốn bị phạt chạy nhảy ếch năm vòng đâu đó.” Dư Hiểu Viễn nói.

Thường Hạ cân đo đong đếm trong lòng.

Thôi được rồi, bị phạt nhảy ếch đích thị đáng sợ hơn.

Thế là, cô nắm cổ tay Dư Hiểu Viễn, dùng tốc độ chạy nước rút 100 mét chạy vèo ra sân tập thể dục, vừa hay, đúng giờ.

Sau khi kết thúc tiết thể dục, Thường Hạ nhanh chóng bước về lớp. Cô vừa định nhét cây kẹo vào sâu bên trong một chút, ai dè, Đoàn Nhu ngồi tại chỗ đang nhìn cô chằm chằm.

Đoàn Nhu nhướn mày: “Ỏ, bay lên đây hả?” Cô nàng nhìn cái dáng vẻ nửa sống nửa chết của cô.

Thường Hạ không đốp chát cô nàng, chỉ nói: “Khát nước, tớ lên uống nước.”

Đoàn Nhu “Ồ” một tiếng, rồi bắt đầu vi vi vo vo nói to nói nhỏ bên tai cô.

“Sau này bữa sáng vẫn là nên ăn đồ Kì Ôn Ngôn mang qua, ít nhất nó còn sạch sẽ vệ sinh, sau này tớ thề sẽ không bị mấy quán đồ ăn bên đường mê hoặc nữa đâu, hại tớ đi vệ sinh cả tiết học, giờ vẫn còn âm ẩm đau nữa.”

Thường Hạ vô tình bị nhét một nắm cơm chó, rồi sau đó cô nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài cửa.

“Kĩ năng chơi bóng của A Hòe vẫn ổn áp nhất.”

“Không thì sao, một mình nó có thể đè bẹp mày.”

“Hai chúng mày, đúng là nên tập luyện thêm”

“Ha ha ha ha ha.”

Và rồi, Thường Hạ rất không tự nhiên quay đầu, chạm phải ánh mắt Giang Hòe.

Tóc cậu ướt đẫm dính chặt vào trán, ánh mắt ngời sáng sau khi vận động.

“Mẹ kiếp, A Hòe, cô gái nào lại nhét cho mày thứ kẹo mày yêu đây?” Kì Ôn Ngôn to mồm, kinh ngạc nói.

Vừa nói xong, Thường Hạ và Giang Hòe nhìn thẳng vào nhau, cô quay đầu đi, cầm đề cương ra bắt đầu cố gắng “thờ ơ” đọc.

Mắt thì nhìn vào đề, nhưng tâm trí cô đã bay lên tám tầng mây rồi.

Giang Hòe đi về chỗ, Kì Ôn Ngôn nói: “Ủa trước kia mấy cô nàng tặng kẹo cho mày đều báo tên báo lớp, mưu tính quá trời, ý là muốn khi mày đi trả lại thì có thể nhìn mày thêm vài cái, mệnh tốt thì bắt chuyện vài câu. Thế mà giờ lại có nàng tiên ốc ẩn danh phỏng? Thú zị chưa.”

Hóa ra, ngày trước Giang Hòe sẽ đem kẹo trả lại cho họ, còn cô thì cứ tặng suốt nhưng không hề viết tên và lớp, thảo nào Giang Hòe muốn trả nhưng không tìm thấy cô. Thường Hạ âm thầm hài lòng.

“Ồ đương nhiên, nhiều người tặng quá thì mày cũng có dở người đâu mà chạy đi chạy lại, tặng hết cho mấy đứa trong lớp còn gì.” Kì Ôn Ngôn lại nói.

Sự âm thầm hài lòng vừa rồi bị cuốn phăng sạch sẽ, chỉ còn lại sự thất vọng.

Ôi, chắc sẽ không giống với trước đây cô từng nghĩ, Giang Hoe chê quá nhiều kẹo, đem nó cho người khác ăn rồi đó chứ.

Giang Hòe uống nước, nói lạnh nhạt: “Mày quan tâm tao quá.”

Kì Ôn Ngôn phất tay nói: “Có cái méo ý, là do mấy đứa đấy phô trương quá, tao muốn giả mù mà không làm được.”

Trình Gia Nhiên cười không thẳng được lưng với vận hoa đào rải xuống đường như đinh mà Giang Hòe suốt ngày bước qua. “Đã như vậy rồi, bây giờ tao sắp tụt đường huyết, mày không ăn cho tao.” Cậu ta chìa tay đòi Giang Hòe.

Giang Hòe đưa cho cậu ta thanh so co la.

Trình Gia Nhiên nhướn mày, nhìn cậu trân trối: “Sao mày bảo vệ thanh kẹo này?”

Giang Hòe lấp lửng nói: “Người ta cho tao thì thuộc về tao, làm gì có kiểu dùng hai tay dâng lại tặng mày.” Ngữ khí cậu hơi kiêu ngạo, cầm lấy kẹo rồi nhét vào cặp, còn hừ một tiếng, “tuyên bố chủ quyền” với cây kẹo trong im lặng.

Ô mẹ nó, cái què gì vậy! Mấy lần trước chưa lần nào Trình Gia Nhiên thấy thằng này trân trọng cái kẹo tới vậy.

Thực ra Giang Hòe hiếu kì với cây kẹo này hơn. Rốt cuộc là ai năm lần bảy lượt nhét Alpenliebe nguyên vị vào ngăn bàn cậu, hơn nữa còn chưa bao giờ để lại tên.

Cô gái hình rất ngoại lệ, hình như chỉ đơn thuần muốn mời cậu ăn kẹo mà thôi.

“OK OK OK, của mày của mày.” Kì Ôn Ngôn không tranh không giành, cậu ta cầm cái bánh Snickers lên, còn cố ý trêu ngươi Trình Gia Nhiên bằng cách lắc lắc trước mặt cậu. “Ố ồ, may mà tao có kẹo tình yêu của Đoàn Nhu yêu dấu.”

Đoàn Nhu phì cười thành tiếng.

Chỉ còn Trình Gia Nhiên ôm một trái tim găm đầy mảnh sành.

Trình Gia Nhiên: “…”

“Sao thế bé cưng ơi, cậu nóng lắm hả?” Đoàn Nhu nghiêng đầu, phát hiện cô cúi gằm, mặt đỏ như gấc, không biết đang nghĩ cái gì.

Thường Hạ “à” một tiếng, đưa tay đỡ mặt, nóng tưởng chết.

“À…có…chút chút, chắc qua một lúc là đỡ.” Thường Hạ nói.

Mấy giây sau, cô cảm nhận thấy đầu mình man mát. Ngẩng đầu lên, phát hiện Giang Hòe đi tới mở quạt.

Cũng không biết là do cậu cũng nóng, hay là do nghe thấy lời cô và Đoàn Nhu nói.

Mãi tới khi vào tiết tự học, nét ửng đỏ trên mặt cô mới vơi dần đi.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading