Chương 37: “Anh trai phải sống lâu trăm tuổi nhé.”
Bệnh viện lúc rạng sáng, phòng cấp cứu vẫn đông đúc như cũ. Có người già dắt theo trẻ nhỏ, tiếng đứa trẻ khóc lóc đòi bố mẹ, tiếng máy quẹt thẻ thanh toán kêu tít tít liên hồi, cả tiếng bước chân ma sát với sàn nhà tạo nên những âm thanh chói tai.
Ngược lại, phòng bệnh của khoa ung bướu ở tầng bốn lại im lìm như tờ, tĩnh mịch như cõi chết.
Lục Hy Triệt ngồi trên chiếc ghế xếp, cúi đầu nhìn chăm chú vào những từ vựng tiếng anh, trong lòng nhẩm nhẩm đọc bài.
Người trên giường bệnh khẽ động đậy một chút, kéo theo đường ống truyền dịch cũng khẽ đung đưa.
Lục Hy Triệt ngẩng đầu lên nhin, phát hiện Lục Tinh Mạc đang mở to mắt nhìn mình.
Gương mặt cô bé trắng bệch, dáng vẻ vô cùng yếu ớt, giống như chỉ cần sang giây tiếp theo thôi là có thể trút hơi thở cuối cùng.
“Sao chưa ngủ?” Lục Hy Triệt thấp giọng, dịu dàng hỏi.
Trong giọng điệu của Lục Tinh Mạc chẳng nghe ra chút cảm xúc nào: “Anh ơi, em không ngủ được.”
“Sao lại không ngủ được?” Lục Hy Triệt đặt cuốn sách tiếng anh xuống, đứng dậy dịu dàng vuốt ve cái đầu trọc lóc của con bé, trên đó vẫn còn những vết thương được khâu mũi và đang được băng bó cẩn thận.
“Em muốn về nhà.” Lục Tinh Mạc lí nhí nói: “Em rất muốn, rất muốn được giống như họ, được đến trường đi học, đến công viên chơi vòng quay ngựa gỗ, được dẫm vào vũng nước khi trời mưa, và kết giao thật nhiều bạn bè .
Lục Hy Triệt không dừng động tác vuối ve mà chỉ mím môi không nói lời nào.
“Nhưng mà, chắc là không thể nào nữa rồi.” Lục Tinh Mạc tự lẩm bẩm một mình.
Người ta thường bảo khi con người ta cận kề cái chết thì bản thân sẽ tự có cảm giác, giống như hiện tượng hồi quang phản chiếu, trước khi đi sẽ nói rất nhiều lời trong lòng. Lục Tinh Mạc còn quá nhỏ, con bé chẳng hiểu những điều này có nghĩa là gì. Nó chỉ nghĩ là mình đã ngủ đủ giấc rồi nên giờ muốn trò chuyện với anh trai một chút mà thôi.
Lục Hy Triệt vẫn im lặng như trước.
Tâm trạng của Lục Tinh Mạc thế nào cậu là người rõ hơn ai hết. Tai họa định mệnh này đã giáng xuống người con bé, chẳng có ai đủ sức để xoay chuyển đất trời. Ông trời thật tàn nhẫn, lại nhẫn tâm dày vò một cô bé vốn dĩ hoạt bát, hay cười thành ra nỗi này, cậu trơ mắt nhìn em gái ngày qua ngày tinh thần yếu ớt rệu rã, từ nay về sau chẳng thể vui vẻ nổi nữa.
Nước mắt của Lục Hy Triệt cứ quẩn quanh nơi hốc mắt. Lục Tinh Mạc bỗng nhiên lên tiếng: “Anh ơi, viên kẹo sữa Thỏ ngọc lần trước anh mang về cho em là ai cho vậy ạ?”
Anh trai của cô bé từ trước tới nay chưa từng mua kẹo, bởi vì anh không thích ăn, con bé cũng không đòi, thế nên Lục Tinh Mạc rất hiếm khi được ăn kẹo.
Viên kẹo sữa Thỏ ngọc ngọt ngào được bọc trong một lớp giấy bạc mỏng, đó là lần đầu tiên Lục Tinh Mạc được ăn.
“Một người…bạn” Lục Hy Triệt nói.
“Là ai thế ạ?” Lục Tinh Mạc gặng hỏi.
Lục Hy Triệt vò đầu một cái đáp : “Nói em cũng có biết đâu.”
Lục Tinh Mạc chớp chớp mắt: “Thế để em đoán nhé.” Cô bé dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Có phải chị xinh đẹp mà hôm ấy chúng ta nhìn thấy ở trạm xe bus không anh? Lục Tinh Mạc vẫn còn nhớ lúc đó mình chỉ nhìn chị ấy từ đằng xa một cái thôi. Chị ấy đẹp lắm, là chị gái xinh đẹp nhất mà Lục Tinh Mạc từng gặp ấy.”
Lục Hy Triệt không ngờ chuyện đã trôi qua nửa năm trời mà Lục Tinh Mạc vẫn còn nhớ rõ. Cậu hơi ngẩn người, rồi khẽ gật đầu một cái.
“Chị gái xinh đẹp đó học giỏi lắm đúng không anh? Giờ anh trai cũng bắt đàu nỗ lực học tập chăm chỉ rồi kìa.”
Đêm nào Lục Hy Triệt cũng đến trông cô bé, trên tay lúc nào cũng cầm sách lật xem, rồi ghi ghi chép chép. Chỉ cần cô bé nằm im không nói năng gì là cậu sẽ vùi đầu vào học.
Có một lần Lục Tinh Mạc đã cố ý không phát ra bất kì tiếng động nào, lén lút mở mắt để quan sát anh.
Cô bé thấy anh nhíu chặt hàng lông mày, dùng bút chọc chọc cằm, khuôn mặt khẽ mấp máy suy nghĩ. Bộ đồng phục học sinh trên người Lục Hy Triệt còn chưa kịp thay ra, dáng vẻ nghiêm túc ấy trông hệt như một học sinh ba tốt xuất sắc. Cô bé biết rõ, trước đây anh trai mình chẳng mặn mà gì với việc học tập.
Lục Hy Triệt nghĩ tới thành tích kì khai giảng vừa rồi, thường Hạ và Giang Hòe cùng đứng ở vị trí thứ nhất, một thành tích lợi hại biết bao nhiêu, còn cậu thì vẫn đang lẹt đẹt đuổi theo phía sau. Cậu nghĩ, nếu như không có mảnh giấy nhỏ động viên của Thường Hạ, có lẽ anh đã sớm nghỉ học và đi làm thuê từ lâu rồi.
“Vì tiền đồ nên anh mới phải nỗ lực thôi.” Lục Hy Triệt nói.
Lục Tinh Mạc nở một nụ cười nhạt: “Anh trai, anh nhất định rất thích chị xinh đẹp đúng không ạ?”
Lục Hy Triệt bỗng giật mình, cố chấp cãi: “Trẻ con đừng có nói bậy bạ.”
“Em không có nói bậy.” Lục Tinh Mạc bảo: “Em nhìn thấy hình nền điện thoại của anh rồi.”
Lục Hy Triệt lại giật mình lần nữa. Hình nền điện thoại của cậu được Châu Tồn Thanh chụp vào hôm thi chạy tiếp sức, trong ảnh có Thường Hạ. Tinh Mạc tinh mắt nên chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay.
Lục Hy Triệt khẽ hít sâu vào một hơi không kiểm soát.
“Trẻ con như em thì biết thế nào là thích?” Cậu giả vờ nghiêm giọng nói.
“Em biết chứ ạ. Trước đây anh hay kể truyện cổ tích trước khi đi ngủ cho em nghe, lúc tình cảm của công chúa và hoàng tử phát triển chính là một ví dụ rất rõ ràng. Khi không được gặp thì mong ngóng từng ngày để gặp, đến khi gặp rồi lại thấy ngượng ngùng, cứ giấu giấu diếm diếm. Như vậy chắc chắn gọi là thích rồi.
Đứa trẻ diễn đạt tuy không hoàn toàn chính xác nhưng cũng hệt như vậy.
Chỉ đáng tiếc là, cô sẽ không phải công chúa của cậu, và cậu cũng chẳng thể là hoàng tử.
“Được rồi.” Lục Hy Triệt giục cô bé mau chóng nghỉ ngơi, “Mau ngủ đi thôi, trong mơ vẫn còn rất nhiều chuyện cổ tích đang đợi em đấy.”
Lục Tinh Mạc lắc đầu, không chịu nhắm mắt. Cô bé lẩm bẩm: “Kiếp sau em cũng muốn trở thành công chúa trong truyện cổ tích, còn phải mang theo cả anh trai nữa cơ.”
Lục Hy Triệt không biết tại sao tối nay con bé lại nói nhiều với cậu như vậy. Cậu nghi hoặc nhưng vẫn cười khẽ đáp: “Anh dây không có làm công chúa đâu nhé.”
“Em biết mà.” Lục Tinh Mạc bĩu môi, “Ý của em là truyện cổ tích tốt đẹp quá, kiếp sau chúng ta có thể bớt chịu khổ một chút, có thể vui vẻ hạnh phúc mà lớn lên.”
Không gian im lặng một giây, hai giây, ba giây.. Lục Hy Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô bé, sống mũi bỗng cay cay, đôi mắt đỏ hoe đáp: “Được.”
“Anh trai đừng khóc nhé, Tinh Mạc lúc nào cũng rất kiên cường mà.”
Nói thì nói vậy, nhưng chính Lục Tinh Mạc cũng đang sụt sùi nức nở.
Cô bé tuy nhỏ tuổi thật, nhưng không phải chuyện gì cũng không biết.
Cô bé biết, sở dĩ mình có thể thuận lợi hoàn thành mấy lần hóa trị trước đó đều là vì anh trai đã đi làm thêm bên ngoài để kiếm đủ tiền.
Cô bé biết, ngày nào anh trai cứ tan học là lại đến bệnh viện ở bên cô bé, đợi đến tận sáng sớm ngày hôm sau mới vội vội vàng vàng chạy về nhà, tắm rửa qua loa một cái rồi lại tới trường.
Nhà của họ vốn nằm trong một tòa nhà chung cư cũ kĩ tồi tàn, cô bé biết anh trai luôn thắt lưng buộc bụng, tiết kiệm từng đồng nhưng lúc nào cũng dành cho mình thứ tốt nhất cho mình. Trong phòng của cô bé bày những con búp bê Tây xinh xắn, trong tủ quần áo có những chiêc váy đẹp đẽ, vậy mà anh trai mặc đi mặc lại cũng chỉ có hai ba bộ quần áo màu đen. Cậu còn chẳng kịp ăn cơm, chỉ húp vội một bát cháo trắng, rồi sau đó lại dịu dàng dặn dò cô bé bằng giọng nhỏ nhẹ rằng trong nồi còn có bánh nướng và nước đường ấm, lúc lấy ra ăn phải cẩn thận kẻo bỏng.
Cuộc sống trước đây của họ quả thực rất chật vật.
Cô bé từng hỏi anh trai tại sao lại đặt tên mình là “Tinh Mạc”.
Lục Hy Triệt nói, ngôi sao luôn tỏa sáng lấp lánh giữa màn đêm, và em đối với anh trai cũng vậy.
/Tên tiếng trung của Lục Tinh Mạc 陆星幕 trong đó 星 là ngôi sao./
Anh trai tốt như vậy, tại sao cuộc đời lại giáng cho anh một đòn nặng nề tới vậy, thậm chí chính cô bé cũng đang làm tổn thương lòng anh. Thật khó chịu, tại sao, tại sao số phận của họ lại cay đắng tới thế? Lục Tinh Mạc suy nghĩ về câu hỏi này từ nhỏ tới lớn.
“Anh ơi, hóa trị đau lắm.”
“Ừ, anh biết mà.”
Những giọt nước mắt của Lục Tinh Mạc lăn dài từ gò má vốn đã chẳng còn chút huyết sắc nào, rơi xuống mu bàn tay Lục Hy Triệt.
“Em không muốn đi nữa đâu.”
“Được.” Sau này Tinh Mạc sẽ không còn phải đau khổ nữa đâu.
“Em còn muốn nuôi tóc dài, muốn anh trai tết tóc đuôi tôm cho em.”
“Được.”
“Ngày mai em muốn ăn kẹo Thỏ Ngọc.”
“Được.”
Bây giờ Lục Tinh Mạc nói gì cậu cũng đều đồng ý. Lục Hy Triệt chỉ hy vọng, tất cả mọi chuyện vào lúc rạng sáng ngày hôm nay, chỉ là vì Lục Tinh Mạc muốn tìm cậu trò chuyện mà thôi, chứ không phải là điều tồi tệ nhất mà cậu đang lo sợ.
“Anh ơi, em nghe người ta nói, con người sau khi chết sẽ biến thành một chú bướm.” Lục Ting Mạc không hỏi chuyện đó là thật hay giả.
Nghe vậy, cuốn sách tiếng Anh đặt trên đầu gối của Lục Hy Triệt rơi bộp xuống đất. Cậu không cúi người nhặt lên, mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đã mất đi ánh sáng của cô bé, lắng nghe những lời này với vẻ thẫn thờ, không thể tin nổi.
Cậu đại khái đã đoán được lý do tại sao cô bé mãi không ngủ được rồi.
Lục Tinh Mạc nói tiếp: “Khi chú bướm ấy bay lượn, có phải là sẽ dừng lại trên bờ vai của anh trai không ạ?”
Lúc này, cô bé bắt đầu chìm vào cơn mơ màng sắp ngủ. Sự sống của cô bé vốn dĩ đã đi đến hồi kết, chẳng qua cô bé cố chấp gượng chút tâm nguyện cuối cùng, đem tất cả những lời trước đây chưa từng nói nói ra hết để bù lại.
Cổ họng Lục Hy Triệt khô khốc, không thể phát ra được âm thanh nào. Trái tim cậu như bị ai đó khoét rỗng, vĩnh viễn chẳng có ai có thể lấp đầy được nữa.
“Anh trai đừng vất vả như vậy nữa nhé.” Lục Tinh Mạc lộ ra một hàm răng nhỏ không mấy đều đặn, nở một nụ cười gượng gạo với cậu.
“Em buồn ngủ rồi, em ngủ trước đây, chúc anh ngủ ngon.”
Chúc anh ngủ ngon nhé, anh trai. Nếu ông trời có lòng thương xót, kiếp sau chúng ta vẫn sẽ gặp lại nhau thôi.
Kiếp sau, hy vọng chúng ta đều ở trong một gia đình hạnh phúc viên mãn. Em có thể sẽ cả ngày làm cái đuôi nhỏ bám theo anh, chúng ta sẽ có thật nhiều tình yêu thương và bạn bè.
Lục Tinh Mạc nhìn cậu thật lâu, như muốn khắc họa lại dáng vẻ của cậu một lần nữa trong tâm trí, rồi mới từ từ nhắm mắt lại.
Sẽ không còn một đôi mắt sáng như ánh trăng mỉm cười với cậu, luôn miệng gọi anh trai nữa rồi.
Lục Tinh Mạc qua đời, ở thời khắc rữa rạng sáng và nửa đêm.
Cuối cùng cô bé cũng đã được giải thoát, tới một thế giới không còn đau khổ nữa.
Thực ra Lục Hy Triệt đã sớm cảm nhận được, nhưng cậu vẫn luôn ôm ấp một tia hy vọng, hy vọng tới cuối cùng mọi thứ sẽ thay đổi. Tiếc là, trong cuộc đời cậu, mọi thứ đều chỉ là sự mơ hồ, mong manh.
Người thân duy nhất trong cuộc đời này của cậu, ngoại trừ ba mẹ cậu, người duy nhất ấy, đã bỏ cậu mà đi rồi.
Sau khi di thể của Lục Tinh Mạc được hỏa táng, Lục Hy Triệt ôm bọc tro cốt, lập cho con bé một phần bia mộ.
Lúc còn sống Lục Tinh Mạc sống quá đau khổ, cho nên cậu đã mua rất nhiều kẹo cho cô bé.
Lục Tinh Mạc trước đó không có bạn bè, cho nên cậu đã trồng thêm mấy cây hoa ở cạnh bia mộ của cô bé, như vậy thì việc an giấc ngàn thu ở đây, sẽ không còn quá cô đơn nữa.
Khoảng trời xanh thẳm, khắp nơi xuân về hoa nở, thi thoảng lại có vài chú chim điểu bay qua, đậu trên cành cây hót líu lo không ngừng.
Lục Hy Triệt quay về bệnh viện, sau khi đóng xong viện phí, chuẩn bị nhấc bước rời đi thì có một cô y tá giữ cậu lại.
“Xin hỏi cậu là người nhà của Lục Tinh Mạc phải không?”
Lục Hy Triệt thẫn thờ, cậu nhận ra đây là cô ý tá đã luôn chăm sóc Lục Tinh Mạc, Lục Hy Triệt gật đầu.
“Cái này là di vật mà người đã khuất để ở dưới gối, cậu quên cầm rồi.” Sau khi cô y tá đưa có cho cậu, có nói thêm một câu, “Xin nén bi thương”.
Đó là một tờ giấy trắng được gấp gọn gàng, chữ viết trên đó xiên vẹo, có mấy chữ còn phải dùng pinyin (*) để thay thế
(*) Phương án bính âm Hán ngữ, thường gọi ngắn là bính âm, phanh âm hay pinyin, là phương thức chuyển tự Latinh tiếng Trung Quốc tiêu chuẩn phổ biến nhất.
Lục Tinh Mạc còn nhỏ, có nhiều chữ tượng hình cô bé không biết viết nên phải viết bằng pinyin
Tuy rằng anh trai là kẻ nừa(lừa) dối, luôn thích nói rối(dối) em là sẽ không có lần hóa trị sau nữa.
Nhưng anh trai vẫn là người anh trai tốt nhất trên đời này
Anh trai phải sống lâu trăm tuổi nhé.
Hốc mắt Lục Hy Triệt chứa đầy nước không thể kìm nén, rơi xuống như thác đổ. Cậu ôm mặt, đứng giữa hành lanh bệnh viện tầng một, cơ thể run bần bật, một góc giấy trên bức di thư bị nước mắt thấm ướt đẫm.
Những tia nắng to to, vàng óng ánh chiếu rọi vào cánh cửa lớn của bệnh viện, Lục Hy Triệt cô độc đứng ngẩn tại đó, lúng túng nhìn về phía trước.
Có một chàng trai tầm tuổi cậu đang bế một bé gái tóc tết hai bên, trong tay cô bé cầm một cây kẹo bông gòn, 1 tay ôm một con búp bê Tây. Cô bé đung đưa qua lại, tiếng trẻ con non nớt vang vọng không giấu được sự vui vẻ.
“Cuối cùng em cũng được xuất viện rồi nè.”
Chàng trai cong cong đôi mắt, túm lấy hai chân của cô bé giữ chặt.
“Đi thôi, mình về nhà nào.”
Bọn họ đón lấy ánh nắng vàng rực rỡ, đón lấy vầng thái dương chiếu rọi, không còn lưu luyến mà đi ra khỏi bệnh viện, để đón chào một khởi đầu mới.
Lục Hy Triệt thu lại tầm nhìn, gấp gọn gàng lại tờ giấy rồi cất vào trong túi, bước ngược hướng lại phía họ.
Ở đó không có ánh sáng, chỉ có một lối ra.
Tiếng ồn ào bên tai dần dần tiêu tan, gió cứa vào khuôn mặt đau rát.
Lục Hy Triệt bất tri bất giác phát hiện ra dáng vẻ hiện tại của bản thân cậu nhếch nhác tới nhường nào.
Sau khi đọc xong mảnh giấy ấy, sợi dây luôn căng ra trong cơ thể cậu cuối cùng cũng đứt phựt.
Hóa ra, mùa xuân – mùa mà những mầm non đâm chồi nảy nở, cũng ra tay tàn nhẫn với một người tới vậy.
Tác giả có lời muốn nói:
Lục Hy Triệt phải sống lâu trăm tuổi nhé. Lục Tinh Mạc sẽ quay lại tìm cậu mà /khóc/
Huai: Mẹ nó, khóc sưng cả mắt TToTT

🥹🥹🥹 sưng mắt rồi, huhu