Ngoại truyện 12: “Cần được dạy dỗ”.
Tống Úc không ngờ rằng mình đã vô cùng cẩn thận như vậy rồi mà vẫn bị người ta chụp được.
Tối đến, khi nhìn thấy hot search trên weibo, cô suýt nữa đã ngất xỉu tại chỗ.
Tiêu đề: #Tống Úc hôn môi ở công viên một tiếng đồng hồ# nằm chễm chệ ngay vị trí đầu bảng.
Nhấp vào xem, quả nhiên là ảnh cô và Bùi Chỉ ở công viên Ngọc Uyên Đàm.
@Vân Thường:
/Hôm nay, tranh thủ lúc ít người, mình đi Ngọc Uyên Đàm chụp ảnh hán phục, không ngờ bắt gặp Tống Úc và bạn trai cũng đi ngắm hoa anh đào. Lúc đầu họ đeo khẩu trang, mình và bạn trai còn chưa kịp phản ứng, nhưng giáo sư Bùi thực sự rất đẹp trai, chỉ nhìn mỗi đôi mắt thôi mà mình đã không chịu nổi rồi.
Đợi đến khi sang vườn hoa anh đào, lại thấy hai người họ hôn nhau ở đình hóng mát, cảm giác như họ hôn nhau lâu lắm rồi í. mình đi chụp ảnh một vòng rồi quay lại mà họ vẫn còn hôn, chắc chắn phải tới một tiếng đồng hồ luôn./
Ảnh chụp khá mờ nhưng không khó để nhận ra người trong ảnh là ai. Tống Úc dựa vào đình, lưng chạm vào cột đình màu đỏ, dáng người đàn ông cao lớn bao trọn lấy cô, hai người hôn nhau nồng nhiệt khó rời.
Phía dưới bài đăng, các bình luận của giang cư mận vô cùng sôi nổi:
@Tiểu não phù: Hai cái người này hình như thích ân ái ở công viên lắm á, đạo diễn Tống có muốn một bản ‘cẩm nang hướng dẫn ngắm hoa xuân tại các công viên ở Bắc Kinh’ hông?
@Hồ ly hồng ăn cơm trứng: Thế này mà không kết hôn thì sao mà hạ màn cho nổi. Lỡ mà chia tay thì đúng là lịch sử đen tối cả đời.
@Hồ đen trắng: Không phải giáo sư Bùi vẫn đang trong thời gian bị đình chỉ công tác hả? Sao tôi cảm giác những ngày tháng nằm nhà ôm người đẹp trong tay của anh ấy còn có vẻ thích thú nhàn nhã hơn ấy chớ.
@Sở ái cách sơn hải: AAAA, ngọt chết mẹ em luôn…. Một tiếng!!!!! Hôn tận một tiếng, thế cái ấy ấy ấy ấy kia thì có mà chả lâu hơn cả thế hả?????
@Hữu nhĩ: ĐM, sức khỏe có chịu nổi không vậy, hai vị chú ý giữ ghìn sức khỏe nhé ạ….
Tống Úc càng đọc những bình luận này càng thấy nóng mắt, hận không thể tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Toàn là những thứ vớ vẩn, nhất là cái tiêu đề hot search, mẹ kiếp, thế nào là “hôn tận một tiếng”????
Họ làm gì hôn lâu như thế.
Nhỏ giang cư mận này đừng có tẩy não dư luận lung tung được không?
Tin nhắn wechat trên điện thoại thỉnh toảng lại hiện lên, những người có mối quan hệ tương đối tốt với cô đều lần lượt lấy danh nghĩa quan tâm an ủi, kẻ thì cười trên nỗi đau của người khác, kẻ thì muốn hóng hớt tin sốt dẻo.
Tống Úc mở wechat, chẳng muốn nhấn vào xem chút nào, chỉ lướt sơ qua tin nhắn mới nhất của từng người.
Dao Văn Văn: Sếp ơi, tháng này đội ngũ PR đã phải tăng ca liên tục mấy ngày rùi ạ….
Ẩn ý của cô nàng rất rõ ràng: Chị có thể chú ý một chút không ạ? Cho chúng em bớt việc đi với.
Từ Chu Húc giọng điệu mỉa mai: Đạo diễn Tống, được đấy, biết chơi đấy, đúng là tấm gương cho thế hệ chúng tôi.
Ngô Nguyệt: Sư…sư mẫu, phiền cô nhắc thầy Bùi xem hộ em bài luận gửi qua email với ạ….
Có thời gian yêu đương thì xem bài cho em đi với ạ, nhắn tin wechat thầy cũng không trả lời, làm cô cứ tưởng thầy cô vì bị đình chỉ công tác mà buồn bã quá.
“…” Tống Úc vô cảm đọc xong tin nhắn, khóa màn hình lại, mắt không thấy tim không đau…
Ở phía bên kia sô pha, Bùi Chỉ đang ngồi cạnh chiếc đèn sàn, điềm nhiên đọc sách.
Tống Úc ném chiếc gối ôm trong lòng qua, mang theo sự giận dỗi không hề nhỏ.
Chiếc gối đập vào tay đang cầm sách của Bùi Chỉ, anh khẽ ngước mắt nhìn về phía cô.
“Đều tại anh hết!” Tống Úc hậm hực kết tội.
Bùi Chỉ khẽ cười, biết rõ còn hỏi: “Tại anh chuyện gì?”
Vàng tai Tống Úc vừa đỏ vừa nóng, mấy chữ ‘tại anh hôn em’ thực sự quá ngại ngùng không thốt lên lời.
Cô ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể tức giận lườm anh một cái.
Điên tiết thật sự.
Bùi Chỉ nhìn bộ dạng thẹn thùng lúng túng này của cô, cảm thấy thật buồn cười.
Anh đặt cuốn sách trong tay lên bàn trà, ngồi sát lại gần cô hơn, nghiêng người khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô, cử chỉ vô cùng tự nhiên.
“Anh hôn vợ anh mà, không phải muốn hôn là hôn hả?”
Hơi thở ấm áp của người đàn ông phả vào mặt cô, trong không khí phảng phất mùi gỗ tuyết tùng thanh khiết dễ chịu.
Tống Úc liếm liếm môi, thảng thốt trong giây lát, rồi nhanh chóng tung một cú đá về phía anh: “Vẫn chưa phải đâu nhé.”
Bàn chân nhỏ nhăn của người phụ nữ tì lên bụng dưới của anh, cách một vải quần áo, mang lại cảm giác tê tê ngứa ngáy.
Bùi Chỉ nắm lấy chân cô, những ngón tay thon dài mơn trớn trên cổ chân mảnh khảnh, anh khẽ “ừm” một tiếng đáp lại.
Dù sao thì đó cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.
Tống Úc cảm thấy cứ tiếp tục thế này thật sự không ổn. Cô nhớ đến ti nhắn Dao Văn Văn vừa gửi, một tháng nay, những vụ hot search weibo kiểu này cứ liên miên không dứt, mà nhiệt độ cũng chẳng thấy giảm đi bao nhiêu.
Cô mở weibo, đăng một dòng phản hồi:
@Tống Úc: Xin mọi người để tôi lui về hậu trường, đừng quá chú ý đến chuyện tình cảm của tôi nữa, tôi xin chân thành cảm ơn….
Vừa mới đăng được vài phút, bên dưới đã có không ít bình luận.
@Hữu nhĩ: Vậy thì ngài mau quay phim mới đi ạ. Khi nào thì triển khai /Tình Yêu Bị Đánh Mất phần hai/ vậy?
@Sở ái cách sơn hải: Đúng đấy, ngày nào cũng chỉ thấy cô yêu đương, có thời gian đi dạo công viên mà chẳng thấy đi quay tác phẩm mới nào.
@Hồ ly hồng ăn cơm trứng: Vấn đề là công việc cũng có làm tử tế đâu, video livestream buổi học báo tuyên truyền /Tình Yêu Bị Đánh Mất/ còn thản nhiên ôm hôn người ta, thực sự tưởng chúng tôi quên rồi hả?
@Oa oa: Video gì thế? Dân mới tới cầu xin link…..
Tống Úc: “…..”
Đúng là đăng lên còn tệ hơn cả không đăng.
Cô hoàn toàn bỏ cuộc, trực tiếp thoát ra rồi xóa luôn bài đăng weibo đó, muốn thế nào thì thế đi.
Tuy nhiên, những lời của cư dân mạng lại nhắc nhờ Tống Úc rằng cô thực sự nên bắt đầu nghiêm túc làm việc. Công việc hậu kì cho bộ phim tài liệu về Bắc Cực đã đi vào giai đoạn cuối, cô cũng cần tập trung lại để chuẩn bị cho dự án phim mới dự kiến khởi quay trong năm nay.
Tống Úc mở khung chat với Dao Văn Văn, lướt tìm bản lịch trình mà cô bé mới gửi cho cô hai ngày trước.
“Khi nào thì chúng ta tới thăm gia đình anh?” Cô vừa đối chiếu lịch vừa hỏi Bùi Chỉ.
Bùi Chỉ liếc nhìn lịch trên điện thoại, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: “Sau tháng năm đi.”
Nghe vậy, Tống Úc ngẩng đầu lên: “Muộn vậy sao?”
“Ông nội năm nào sau khi mùa mưa kết thúc cũng sẽ đến rừng mưa Amazon ở một thời gian.” Bùi Chỉ giải thích.
Kể từ lần trước Bùi Chẩm Sơn gọi điện cho anh, ước chừng không lâu sau là ông đã khởi hành rồi. Chuyện này hai ông cháu họ đã có giao ước từ trước, nên Bùi Chẩm Sơn cũng không cần thiết phải nói lại với anh.
Tống Úc hơi ngạc nhiên, không ngờ ông cụ Bùi đã có tuổi như vậy rồi mà vẫn còn yêu thiên nhiên tới vậy, lại còn thích đâm đầu vào rừng mưa.
“Nóng lòng rồi à?” Bùi Chỉ trêu trọc.
Tống Úc liếc xéo anh một cái, không thèm lên tiếng, trực tiếp gõ máy báo trợ lý sắp xếp lịch làm việc dày đặc cho cô trong khoảng thời gian này.
Một khi công việc sản xuất phim đã được đưa vào lịch trình thì nó giống như bánh xe lăn từ trên dốc xuống, nhịp độ rất nhanh và dồn dập.
Tống Úc cùng đội ngũ biên kịch tiến hành công việc hiệu đính bản thảo lần cuối cùng.
Từng câu thoại cô đều phải cân nhắc kĩ lưỡng, thậm chí còn yêu cầu biên kịch diễn thử vài lần mới cho qua.
Ngày cuối cùng, cuộc họp kịch bản kéo dài tới tận khuya, bốn giờ sáng mới kết thúc.
Tống Úc nhẹ nhàng rón rén thay váy ngủ, leo lên giường.
Kết quả là vừa mới nằm xuống, cánh tay của người đàn ông bên cạnh, vốn dĩ tưởng chừng đã ngủ say liền vắt lên ôm lấy eo cô, rồi kéo mạnh vào lòng, động tác chẳng chút dịu dàng nào.
Tống Úc giật mình.
“Anh vẫn chưa ngủ à?” Cô nói khẽ.
Rõ ràng cô đã gửi tin nhắn bảo anh đừng đợi mình rồi mà.
Bùi Chỉ vùi mặt vào hõm cổ cô, ngửi thấy mùi sữa tắm trộn lẫn với chút mùi thuốc lá.
Anh khẽ nhíu mày.
“Hút thuốc?” Giọng anh trầm thấp.
“Không có, chắc ám từ mùi người khác thôi.”
“Tắm lúc nào vậy?” Bùi Chỉ ngửi ra mùi hương này khác với loại ở nhà.
“Tắm ở khách sạn.” Vì sợ làm ồn tới giấc ngủ của anh nên cô đac tắm rửa xong xuôi ở khách sạn nơi tổ chức họp kịch bản rồi mới về.
Tống Úc nhéo nhéo cái eo cứng rắn của anh: “Làm gì vậy? Kiểm tra ca trực hay gì?”
Bùi Chỉ không hề che giấu, chỉ “ừm” một tiếng, bàn tay bắt đầu không an phận.
Tống Úc vòng tay ôm lấy cổ anh, tìm một tư thế ngủ thoải mái.
“Đừng quậy nữa, em buồn ngủ lắm rồi, để mai đi, mai em được nghỉ…”
Bùi Chỉ mở mắt trong bóng tối, nhìn đăm đăm vào gương mặt đã chìm vào giấc ngủ của cô. Mấy ngày nay ngày nào cũng vậy.
Anh bị đình chỉ công tác, ở nhà nhàn rỗi tới phát chán, còn Tống Úc thì ngày nào cũng bận rộn tới mức chẳng thấy bóng dáng đâu, tối về tới nhà là kêu mệt, buồn ngủ rồi nằm lăn ra ngủ luôn.
Bùi Chỉ cảm thấy bản thân chẳng khác nào một ‘oán phu’ nơi thâm cung.
Tống Úc khó khăn lắm mới có được một ngày ở nhà, nhưng cũng chẳng rảnh tay.
Đạo diễn tuyển chọn đã chạy khắp các học viện nghệ thuật từ Nam chí Bắc, thu thập đủ tất cả các video thử vai của các diễn viên. Cô phải xem hết trong ngày hôm nay để chốt vai nam chính sớm nhất có thể.
Khi làm phim, trừ phi là do phía nhà sản xuất dùng nguồn vốn cực mạnh đưa vào, còn lại Tống Úc thường thích dùng người mới hơn.
Những người mới như tờ giấy trắng sẽ dễ dàng mài dũa ra những tác phẩm chân thực và chân thành hơn là những diễn viên kinh nghiệm đầy mình nhưng lối diễn bị rập khuôn, công thức hóa quá nặng.
Tống Úc thu mình trong thư phòng, nhìn chằm chằm vào hàng trăm video thử vai suốt cả ngày khiến đôi mắt cô khô khốc.
Trên màn hình máy tính, video nào cũng là nam diễn viên đang cởi trần.
Bình thường khi diễn viên thử vai thì không cần phải cởi tới mức này, nhưng bộ phim mới của cô là đề tài kì ảo, kể về câu chuyện của bộ tộc người cá, nhân vật chính là một người cá rời bỏ đại dương.
Không biết có phải do chịu ảnh hưởng từ Bùi Chỉ hay không mà Tống Úc đã liê tiếp quay hai bộ phim có đề tài tương tự. Một bộ là /Ranh Giới/, nhân vật chính giằng xé giữa nền văn minh bản địa và văn minh hiện đại; bộ còn lại là phim mới đang trong giai đoạn chuẩn bị, nhân vật chính bị giằng xé giữa nền văn minh đại dương và văn minh lục địa.
Con người luôn kì lạ như vậy, khi ở bên này thì muốn đến bên kia, khi đã ở bên kia rồi thì lại tiếc muốn quay về bên này.
Vì nhân vật chính là người cá nên khi quay không tránh khỏi việc phải để lộ da thịt, yêu cầu về hình thể của diễn viên vì thế cũng phải khắt khe hơn.
Tống Úc không muốn dựa vào trang điểm hay hậu kì để tạo ra những khối cơ bụng giả.
Chỉ là, sau khi xem hơn nửa số video thử vai, không hiểu sao trong lòng Tống Úc chẳng chút gợn sóng, thậm chí còn thấy hơi muốn nôn.
Trong số diễn viên này, hình thể hoặc là quá cơ bắp, hoặc là quá gầy gò, chẳng có lấy một ai cân đối vừa vặn cả.
Tống Úc vừa thở dài vừa lắc đầu, mở video thử vai tiếp theo.
Đập vào mắt lại là một thân hình trắng hếu.
Lần này hình thể của người đàn ông này khá ổn, chỉ có điều đường nét cơ bujg cứ thấy người ta thấy kì kì.
Cô nhíu mày, tạm dừng khung hình, phóng to vị trí ngực và bụng lên hết cỡ, chiếm trọn cả màn hình.
Tống Úc nhìn thấy ở phía xương quai xanh bên trái và mạn sườn gần tim của người đàn ông có một nốt ruồi đen.
Cô khẽ nheo mắt, ngón trỏ gõ nhẹ lên cạnh bàn một cách lơ đãng. Rồi trong đầu cô chợt nghĩ đến việc ở vị trí tương tự trên lồng ngực Bùi Chỉ cũng có một nốt rồi nhỏ như vậy. Chỉ có điều nốt rồi của anh là nốt ruồi son, màu sắc nhạt, chỉ khi nào anh động tình, máu huyết dồn lên thì nó mới trở nên rõ rệt.
Tống Úc rất thích nốt ruồi nhỏ đó của anh, lần nào cũng muốn cắn một cái.
Đang nghĩ ngợi lung tung thì chợt cô cảm thấy mũi nóng hôi hổi, đưa tay lên quệt một cái mới phát hiện ra thứ đó ẩm ướt, dính nhớp.
Tay cô dính đầy máu, trên mặt bàn cũng bị nhỏ xuống không ít.
“….” Tống Úc chửi bậy một câu trong lòng.
Cô bịt mũi chạy vội ra khỏi thư phòng.
“Bùi Chỉ—-”
Bùi Chỉ nghe thấy tiếng gọi liền từ trong bếp đi ra, vừa nhìn thấy máu trên mặt cô, anh lập tức thắt lại.
Anh sải bước đến phòng khách, rút liền hai tờ khăn giấy, đi tới trước mặt Tống Úc giúp cô lau mặt.
“Đừng ngửa đầu.”
Tống Úc buông tay ra, để mặc Bùi Chỉ giúp mình cầm máu.
“Sao tự nhiên lại chảy máu mũi?”
Sắc mặt Tống Úc khựng lại, lí nhí đáp: “Chắc là do mấy ngày nay thức đêm nên bị nóng trong.”
Vất vả lắm mới cầm được máu, giấy cũng đã dùng hết, Bùi Chỉ cũng chẳng nề hà mà dùng tay không lau những vệt máu còn sót lại trên mặt cô, bàn tay anh cũng nhanh chóng nhuốm đầy máu.
“Được rồi, em ra sô pha ngồi đi, để anh dọn dẹp.”
Vừa rồi lúc Tống Úc chạy ra, máu đã nhỏ giọt dọc một quãng.
Tống Úc ngoan ngoãn “vâng” một tiếng, tựa người vào sô pha, đợi một lúc sau máu mũi cũng ngừng chảy hẳn.
Bùi Chỉ tìm một chiếc khăn ướt sạch đưa cho Tống Úc để cô lau lại mặt, sau đó anh lại cầm một chiếc giẻ lau, quỳ xuống lau sàn nhà, tỉ mẩn lau sạch từng vết máu, động tác vô cùng thong thả và ngăn nắp.
Lau sạch sàn nhà xong, anh quay đầu nhìn Tống Úc một cái, thấy mũi cô không còn chảy máu nữa mới quay đầu vào lại thư phòng.
Tống Úc nhìn theo bóng lưng bận rộn của anh mà thẫn thờ, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, cô bật dậy khỏi sô pha, chạy vội vào thư phòng.
Nhưng đã muộn mất rồi.
Bùi Chỉ đang đứng trước bàn làm việc bằng gỗ, đôi mắt hơi rủ xuống, nhìn chằm chằm vào lồng ngực trần trụi của người đàn ông trên màn hình máy tính, đôi mày nhíu chặt như sắp xoắn vào nhau tới nơi.
“….” Tống Úc đứng sững tại chỗ, tim đập thình thịch, nhất thời không biết phải giải thích thế nào.
Bùi Chỉ nghe thấy tiếng bước chân ở cửa liền ngước mắt lên nhìn, sau đó cười lạnh một tiếng: “Tống Úc, em giỏi thật đấy.”
Vì để máy chờ quá lâu nên màn hình máy tính hơi tối đi, ngón trỏ thon dài của Bùi Chỉ khẽ chạm vào chuột, màn hình sáng bừng trở lại.
Giọng anh trầm thấp, lạnh băng: “Xem cái này nên mới nóng trong, chảy máu mũi? Ngày nào cũng nhìn anh em chưa thấy đủ sao?”
“Không phải mà…” Tống Úc đầy vẻ chột dak.
Mấy người này dáng người còn không bằng Bùi Chỉ, có gì đáng xem đâu.
“Không phải mà em lại phóng to lên như thế này?” Bùi Chỉ rõ ràng không tin.
Tống Úc cũng bước đến bàn làm việc: “Em phóng to là vì cơ bụng của anh ta trông không tự nhiên, giống như được vẽ lên ấy, em chỉ muốn xác nhận lại thôi.”
Để chứng minh sự trong sạch của mình, cô đặt tay lên màn hình, chỉ vào cơ chéo bụng của người đàn ông, “Anh nhìn hai đường nhân ngư này của anh ta mà xem, nó rất phẳng, không hề có cảm giác lập thể tí nào.”
“Chẳng phải anh cũng có sao, anh còn rõ hơn em mà.” Nói đoạn, Tống Úc bạo dạn ra tay, nắm lấy vạt áo Bùi Chỉ kéo lên.
Bùi Chỉ ấn lấy bàn tay đang mơn trớn trên đường nhân ngư của mình: “Cố ý đúng không?”
Tổng Úc ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt rực cháy đang dần tối sầm lại của người đàn ông, cô chớp chớp mắt, khóe môi khẽ cong: “Cũng có chút chút.”
Giọng nói của cô mang theo sự lười biếng ấm áp, trong ánh mắt chứa đựng vẻ nũng nịu không thể che giấu.
Yết hầu của Bùi Chỉ khẽ trượt lên trượt xuống.
Quả đúng là….thèm đòn.
Bùi Chỉ siết lấy eo cô, bế thốc cô lên bàn làm việc. Những vật dụng lặt vặt trên bàn bị anh gạt rơi xuống, trong không gian yên tĩnh, tiếng động phát ra nghe trầm đục và đầy đè nén.
Chất vải của bộ váy ngủ bằng lụa mềm mại trơn tuột, dây áo trượt xuống tận bả vai.
Ánh mắt Tống Úc thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt và luống cuống trong giây lát. Mặt bàn bằng gỗ tỏa ra hơi lạnh thấm vào lưng, khiến cô không kìm được mà rùng mình một cái.
Dây nguồn máy tính vô tình bị cô đá trúng làm tuột ra, màn hình vụt tắt ngóm, giống như một kẻ giám sát vừa nhắm mắt lại.
/Hừm hừm hừm (ง’̀-‘́)ง mấy chương đầu cấm dục bao nhiêu thì ngoại truyện chị tác giả cho buông thả hết, chương nào cũng H+ mù hết cả hai mắt, con này ngồi dịch mà cứ cười ngơ ngẩn như con điên mới từ trại được thả ra, giáo sư Bùi ba tiếng phải không???/

Leave a Reply