Chương 36

Chương 36: “Câu chuyện của chúng ta không có kết thúc.”

Khung cảnh hoành tráng của lễ thề quân một trăm ngày đã được các học sinh đăng tải lên diễn đàn trường.

Chủ đề này chễm trệ leo top diễn đàn suốt một tuần lễ, sức nóng mới bắt đầu giảm bớt.

Trong giai đoạn nước rút của năm lớp mười hai, trường không tổ chức cho học sinh ở nội trú, việc học tự chọn buổi tối cũng dựa trên tinh thần tự nguyện. Thế nhưng bắt đầu từ tuần này, tất cả học sinh lớp mười hai đều bị bắ buộc phải ở lại trường đến bảy giờ tối mới được thả cho về nhà, còn những ai muốn ở lại thêm thì tính sau.

Thường Hạ viết xong tờ đề Toán cuối cùng, định nghiêng đầu hỏi Đoàn Nhu xem tối nay có muốn cùng ra ngoài ăn cơm không.

Ba cô vừa khỏi chân được vài ngày đã lại nhận được việc làm, hiện đang ở tỉnh khác, vài ngày nữa mới về tới Nam Du. Thường Hạ ăn được mấy ngày cơm hộp là đã thấy ngán, không muốn ăn thêm.

Nào ngờ, Đoàn Nhu đang quay sang cùng thảo luận bài vở với Kì Ôn Ngôn. Cảnh tượng ấy nếu đặt vào lúc trước, Trình Gia Nhiên nhất định sẽ cho rằng mình gặp ma rồi.

Nhưng giờ đây hai người họ đã có hẹn ước, không ai dám lơ là.

Vài phút trước khi tan học, Đoàn Nhu và Kì Ôn Ngôn cuối cùng cũng giải ra đáp án, cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.

Trong lớp học yên tĩnh, Thường Hạ thả lỏng người ngồi tựa ra sau, liền nghe thấy tiếng Giang Hòe thu hút.

“Tối nay rảnh rỗi không có việc gì, cùng ra ngoài ăn cơm đi.”

“Hiếm lạ nha, trong đầu chỉ biết có học như mày mà cũng nghĩ tới chuyện rủ đi ăn à?” Trình Gia Nhiên cười trêu chọc.

Giang Hòe mỉm cười hạ thấp giọng nói: “Dân phải lấy ăn làm gốc.”

Rõ ràng là bộ dạng nghiêm túc nhưng lời nói ra lại khiến mọi người bật cười.

Vừa nhắc tới chuyện ăn uống, Thường Hạ lập tức có hứng thú.

Đoàn Nhu nhanh hơn cô một bước hỏi: “Ăn ở đâu?”

“Xem nhóm chat đi.” Giang Hòe nói.

Giang Hòe gửi một tấm hình vào group chat.

Trên ảnh có dòng chữ: “Phong vị bãi biển, nhóm nhạc QC bất ngờ góp mặt”, phía dưới ghi: Buffet nướng, sáu mươi tệ một người.

Đây là một ban nhạc bảy người do các sinh viên đại học thành lập gồm năm nữ hai nam, thực lực phi phàm. Các ca khúc của họ đều là sáng tác gốc, hay đến bùng nổ. Đơn vị tổ chức lần này mời được họ đến chắc chắn đã phải đầu tư không ít thời gian và tiền bạc.

“Đi chứ, nhất định phải đi. Dạo này ăn ít quá, tối nay phải đánh một bữa no nê mới được.” Kì Ôn Ngôn quên mất phải giữ âm lượng, may mà tiếng chuông tan học đã vang lên.

“Đi thôi, mai lại là cuối tuần, không cần dậy sớm tới trường.” Đoàn Nhu đứng dậy, vận động gân cốt.

“Cũng khá gần đấy.” Trình Gia Nhiên phóng to tấm hình lên xem, “Ngay phía trước nhà A Hòe, băng qua đường là tới.”

“Vậy đi thôi.” Thường Hạ là người đầu tiên đeo ba lô lên vai.

Giang Hòe nhướn mày: “Cậu nhanh thật đấy.” Bàn học của cậu thậm chí còn chưa dọn xong.

Thường Hạ vốn là người có tâm hồn ăn uống, đối với những món ngon thì luôn xông pha đi trước.

Cô nở một nụ cười với cậu, hàng rào phòng thủ rung động trong tim chàng trai bỗng chốc sụp đổ, Giang Hòe khẽ ho vài tiếng, đôi tay dọn dẹp mặt bàn bỗng trở nên lúng túng. Cậu cúi đầu, lại lén ngước nhìn một cái, thấy cô đã quay đầu đi, chuẩn bị cùng Đoàn Nhu ra ngoài lớp chờ.

“Mày còn ở đó mà cười ngớ ngẩn.” Trình Gia Nhiên nhìn thấu nhưng không nói toạc móng heo, khẽ hừ một tiếng.

Động tác thu dọn của Giang Hòe nhanh hơn, nụ cười trên môi cũng rạng rỡ hơn.

Tám giờ tối, bãi biển.

Gió biển rít gào trong đêm tối, những rặng dừa đung đưa, thấp thoáng hiện lên một màu xanh thẫm. Sóng biển vỗ vào ghềnh đá, bọt tuyết trắng xóa tràn lên bờ cát. Có những vỏ ốc vùi lấp trong cát biển, có những cái lại lộ ra trên mặt cát, chờ đợi người ta cúi người nhặt lấy.

Chiếc lều màu be dựng sừng sững trên bãi cát, xung quanh giăng một vòng đèn sáng tực, tạo nên một bầu không khí vô cùng lãng mạn.

Ở nơi này, Thường Hạ bỗng nhớ lại đêm Bình An ấy, cô và Giang Hòe đã cùng nhau đốt pháo hoa que gần đây. Chỉ có điều lúc đó họ ở trên hàng rào trắng chứ không xuống bãi cát.

Mùi đồ nướng thơm phức kéo dòng suy nghĩ của Thường Hạ trở lại. Cô nghe thấy một tiếng ‘tạch’, liền thấy Giang Hòe mở một lon nước vị cam đưa cho cô.

Thường Hạ nhìn những bọt khí đang không ngừng bay nhảy. Hương vị này, thứ mà cậu thích cũng dần trở thành thứ cô thích.

“Tối sinh nhật hôm đó tớ thấy cậu khá thích uống cái này.” Ý tại ngôn ngoại là cậu đặc biệt mua nó cho cô. Giang Hòe ngồi trên ghế bãi cát, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, trong ánh mắt phản chếu hình bóng nhỏ bé của cô.

Quả thực, đúng là lúc đó cô không dừng lại được, đã uống liền mấy lon. Thường Hạ thấy lúc đó Giang Hòe đang hát, cứ ngỡ anh không nhìn thấy cô.

“Nhưng mà, thời tiết hiện tại vẫn hơi lạnh, tớ chỉ lấy loại nhiệt độ phòng thôi, con gái ít uống đồ lạnh thì tốt hơn” Tình cảm nồng đậm trong đáy mắt Giang Hòe không hề che giấu một chút nào.

Trên khuôn mặt rạng rỡ lại ngoan ngoãn kia, đôi mắt hạnh trong trẻo sáng tựa sao trời. Thường Hạ mặt nóng bừng, không dám cố ý tránh ánh nhìn của cậu.

“Cảm ơn.” Cô nói

Lại một lần nữa, hết lần này tới lần khác, cô uống lon nước mà Giang Hòe đã mở sẵn cho mình.

“Hù. Ăn lúc còn nóng đi.” Kì Ôn Ngôn tay cầm mấy chục xiên thịt cừu nướng bốc khói nghi ngút, thịt bóng bẩy, bên trên rắc bột ớt.

Trên bàn gỗ bày đầy những món canh giấy bạc mới ra lò, khi mở lớp gói giấy bạc ra, không khí ngập tràn mùi tỏi băm của món cà tím và nấm kim châm cay nồng.

Năm người đồng thời cầm đũa, Kì Ôn Ngôn ăn chưa được mấy mueensg đã kéo Trình Gia Nhiên đứng dậy, thong dong nói với Giang Hòe: “Bọn tao diễn cho mày nghe cái này mà bọn tao mới nghe được nhé.”

Dùng tai nghe mà còn diễn ra được? Kì Ôn Ngôn bắt đầu với sở trường của mình.

Giang Hòe hoàn toàn không biết họ định làm gì.

Hai người họ vểnh ngón tay hoa lan lên, ồ rồi, nhìn là biết, diễn vai hai cô gái.

“Ái chà, cậu nhìn bạn nam kia kìa. Đẹp trai quá điii “ Kì Ôn Ngôn nhìn Giang Hòe, vẻ mặt đầy vẻ si mê.

“Đúng đó, chị đây thực sự chưa thấy ai đúng gu mình như vậy luôn.” Trình Gia Nhiên bóp nghẹt giọng nói, điệu bộ thẹn thùng đó vốn không thuộc về Kì Ôn Ngôn.

Đoàn Nhu nhìn tới mức rơi cả nấm kim châm mới gắp.

“Có nên xin wechat không?”

“Cậu không thấy cậu ấy đang mặc đồng phục trường à?”

“Ôi dào, sợ cái gì, thì coi như nuôi từ bé.”

Thường Hạ cười tới mức hơi hụt hơi, Giang Hòe cảm thấy cô của lúc này đúng là đồ vô tâm. Cô gái cậu thích lại đang đang đứng đó cười trên nỗi đau của người khác. Điều này thực không ngờ được. Giang Hòe vừa tức vừa buồn cười.

“Nuôi từ bé cái méo gì, bên cạnh cậu ta còn có một cô gái kìa, hai người ngồi sát nhau thế kia, biết đâu là người yêu đấy, cậu qua đó chen một chân vào cẩn thận lại bị ăn đòn.” Giọng điệu của Kì Ôn Ngôn vút cao.

“Người yêu!?” Trình Gia Nhiên diễn rất ra dáng, hốt hoảng kêu lớn : “Trường nào? Để bà đây đi cáo trạng luôn!”

“Ha ha ha ha, cứu mạng.” Kì Ôn Ngôn diễn xong, cười tới mức gập người không đứng thẳng được.

Nụ cười của Thường Hạ đông cứng nơi khóe miệng. Sao cuộc đối thoại này lại kéo cả cô vào rồi?! Người yêu gì chứ….rõ ràng là….ôi toàn ăn nói linh tinh. Cô lén nhìn Giang Hòe, thấy cậu cong mắt cười, có vẻ như rất hài lòng với cách nói này.

“Cơ mà nói thật thì…” Đoàn Nhu cắn đũa, quan sát Thường Hạ và Giang Hòe, “Sao lúc trước tớ không nhận ra hai cậu xứng đôi vậy nhỉ?”

Nhan sắc xứng đôi, học lực vừa lứa, chiều cao chênh lệch cũng thật mẹ nó hoàn hảo!

Câu nói này vừa thốt ra, tính cách dễ xấu hổ của Thường Hạ lộ rõ, ngay cả Giang Hòe cũng tựa lưng vào ghế, che đi vành tai đỏ bừng của mình.

“Thôi đi, không ăn nữa là nguội hết đó nhé.” Thường Hạ nói xong, liền nhét miếng thịt cừu vào miệng.

“Cậu ăn chậm thôi, kẻo nghẹn đấy.” Giang Hòe phớt lờ tiếng cười đùa của ba người kia, ánh mắt nãy giờ hầu như vẫn ghim trên người cô.

Thường Hạ quay đầu lại, Giang Hòe nhìn thấy hai má cô phúng phính như chuột hamster, tròn xoe. Cậu nở nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiên, nghiêng đầu đáp lại cô.

Hành động này quá đỗi mập mờ, Thường Hạ chịu không nổi nữa.

“Chậc.”

“Chậc chậc.”

“Chậc chậc chậc.”

Kì Ôn Ngôn, Trình Gia Nhiên, Đoàn Nhu cùng nhìn chằm chằm hai người họ, không hẹn mà cùng phát ra tiếng trêu chọc.

Giang Hòe nheo mắt: “Rồi chúng mày chậc cái gì?”

“Ế, món ngày ngon vãi nồi.” Kì Ôn Ngôn chỉ vào đĩa thức ăn bên này.

“Cái kia cũng thơm vãi lúa,” Đoàn Nhu chỉ về hướng kia.

Trình Gia Nhiên thì giả vờ công bằng: “Thịt này đều khá mềm.

Đúng là ông nói gà bà nói vịt, tòa là giả vờ! Giang Hòe lẩm bẩm: “Trẻ con.”

Thường Hạ thì không màng thế sự, vùi đầu vào đống đồ ăn ngon không dứt ra được.

Lúc này, từ phía sân khấu nhỏ dựng giữa bãi cát vang lên một tràng âm thanh náo nhiệt. Vị trí của họ vừa vặn ở chính giữa, tầm nhìn xung quanh sáng sủa, vừa ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy màn hình lớn.

“Ban nhạc QC sắp xuất hiện rồi!” một vài fan hâm mộ vác theo máy ảnh tiến lên phía trước, hô vang phấn khích.

Ánh đèn sân khấu lần lượt thắp sáng, vài cô gái khoác lên mình nhạc cụ, mặc đồng phục, lần lượt bước vào vị trí của mình. Tư thế của họ hiên ngang, mái tóc highlight xanh trắng, tím lại là ngầu bá cháy. Hai nam ca sĩ chính cầm micro lại có phong cách khác biệt, tóc họ màu xám, khi ánh đèn chiếu vào tỏa ra một lớp ánh bạc lấp lánh.

Phong cách sân khấu thật rực rỡ, hèn gì lại có nhiều người thích đến thế.

“Tối nay, xin gửi tặng mọi người một ca khúc hoàn toàn mới mang tên “nồng nhiệt”, hy vọng mọi người sẽ thích.”

Giai điệu của ca khúc nhẹ nhàng, khác hẳn với vẻ ngoài hầm hố của họ. Trên màn hình lớn là những dòng phụ đề lấp lánh. MV đang phát lại những thước phim thanh xuân của họ.

Người hâm mộ và khán giả bỗng chốc vỡ lẽ vào khoảnh khắc MV kết thúc.

Bài hát “Nồng nhiệt” này là để ca ngợi những năm tháng thanh xuân, là để hồi tưởng tuổi trẻ đã qua của họ.

Đuổi theo bóng hình thiếu niên / Hy vọng cậu ấy mang đến bất ngờ / Sự nồng nhiệt chưa từng rời khỏi mùa hè / Nhịp tim cùng tần số không thể dừng lại.

Bốn câu cao trào đoạn này, Thường Hạ đặc biệt yêu thích. Nếu để cô chọn mùa nào yêu thích nhất trong năm, cô sẽ không ngần ngại trả lời đó là mùa hè.

Đúng là có nóng, nhưng ngoại trừ cái nóng ra mọi thứ đều tốt đẹp.

Rõ ràng là lần đầu tiên hát, nhưng những thiếu niên thiếu nữ dưới khán đài như đã thuộc lòng từ lâu. Họ hát theo phụ đề, vẫy tay theo điệu nhạc, chẳng biết là đang nói lời tạm biệt với thanh xuân hay đang gửi lời chào chính mình trong quá khứ.

Cuối cùng, hai ca sĩ chính hét vào mic: “Mọi người có muốn biết điều bất ngờ của buổi biểu diễn này không?”

“Muốn!” Mọi người gào lên hết sức mình.

“Vậy thì các bạn đang có mặt tại đây, hãy cúi người xuống nhìn dưới ghế của mình đi.”

Kì Ôn Ngôn nghe rất chăm chú, cũng là người phản ứng nhanh nhất. Cậu ta cúi người, đảo mắt tìm kiếm. Cậu đã thấy nó, liền thò tay xuống dưới ghế của Đoàn Nhu và lôi món quà bất ngờ ra.

Đó là một chiếc chai ước nguyện màu xanh, thân chai trong suốt lấp lánh, bên trong đặt một tấm thẻ to bằng bàn tay.

“Điều bất ngờ này chính là một chiếc chai trôi dạt. Mọi người hãy viết những điều mình muốn vào thẻ sau đó bỏ vào chai. Nhớ vặn chặt nắp chai rồi thả xuống biển nhé, nước biển dập dềnh sẽ mang theo tâm nguyện của các bạn đi thật xa.”

Bất kể ước nguyện có thành hiện thực hay không, đây đều là một kỉ niệm đẹp.

Sự bất ngờ ngoài dự tính này khiến bộ não con người hoạt động hết công suất. Thường Hạ đã liếc thấy có người đi ra vùng nước nông để thả chai. Dần dần, trên mặt biển có vô số thân chai phản chiếu ánh trăng, giống như những ngôi sao rơi xuống biển rồi lại nổi lên, đẹp tới mức không sao tả xiết.

Kì Ôn Ngôn còn đang cân nhắc nên viết gì thì Giang Hòe và Thường Hạ đã cùng nghĩ về một hướng.

“Tình bạn dài lâu.”

“Tình bạn vạn tuế.”

Tâm đầu ý hợp ghê không.

Kì Ôn Ngôn áp dụng luôn cách nói của họ, Đoàn Nhu và Trình Gia Nhirn cũng không có ý kiến gì. Kì Ôn Ngôn cầm bút, vẽ lên tấm thẻ năm người hình que đang chạy về phía mặt trời. Năm người hình que đều có những đặc điểm nhận dạng rõ rệt, Thường Hạ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay bản thân mình với mái tóc đuôi ngựa buộc cao.

Trên tấm thẻ viết hai câu mà Thường Hạ và Giang Hòe đã nói. Kì Ôn Ngôn bỏ tấm thẻ vào chai ước nguyện rồi cùng cả nhóm đi ra bờ biển để thả.

Tiếng sóng vỗ rì rào mang chiếc chai dập dềnh trôi đi mỗi lúc một xa. Bên trong đó lưu giữ tình bạn của năm người, nó sẽ trôi đến những nơi xa xôi hơn, đến những góc nhỏ không ai biết tới, mười năm, trăm năm rồi nghìn năm.

Gió biển mùa xuân không lạnh lẽo cũng chẳng oi ả. Đoàn Nhu dang rộng cánh tay, mái tóc dài bị gió thổi bay lộn xộn. Cô khum tay lại thành hình chiếc loa, hướng về phía mặt biển bao la mà hét lớn : “Nguyện cho ước mong của chúng ta không gì cản nổ, nguyện cho chúng ta sẽ luôn tiến về phía trước, chạy tới phần cuối của câu chuyện!”

Mọi người xung quanh đều bị âm thanh rạng rỡ và đầy nhiệt huyết của cô làm cho phấn chấn, ai nấy đều bắt chước, hét vang về phía mặt biển.

“Đồ ngốc.” Kì Ôn Ngôn cười: “Câu chuyện của chúng ta không có điểm kết thúc.”

Phải rồi, ở cái tuổi tâm cao hơn trời này, ai nấy đều không thấy đâu là điểm kết thúc.

“Có lẽ một ngày nào đó cậu phát hiện ra mình đã già, nhưng tâm tính vẫn mang theo vẻ thiếu niên của năm ấy. Vậy thì chúc cho chúng ta dù có già vẫn có thể ngồi xe lăn đi dạo trên bãi biển , dù đeo răng giả vẫn có thể đuổi bắt nô dùa, cười nói vui vẻ.” giọng nói của Giang Hòe vốn dĩ luôn mang một luồng sinh khí tích cực, những lời cậu nói ra luôn khiến người khác cảm thấy hứng khởi.

Trình Gia Nhiên khoanh tay trước, mỉm cười: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó ấy hả.” Thường Hạ tiến thêm một bước, cảm thán nói: “Chúng ta sẽ chờ đợi bình minh lúc năm giờ rưỡi sáng, chờ đợi những chiếc bánh bao bốc khói nghi ngút ở tiệm cơm sáng, chờ đợi những đứa trẻ chuẩn bị đi học, để nói với chúng rằng thanh xuân chỉ có một lần, hãy biết trân trọng thật tốt.” cô vừa nói vừa thấy cay cay nơi sống mũi, khẽ sụt sịt.

“Cho nên ấy à.” Trình Gia Nhiên thở dài: “Tuổi trẻ của chúng ta có gì nuối tiếc không?”

Hối tiếc chắc chắn sẽ có, nhưng tùy vào mỗi người mà khác nhau, thế nên đến tận bay giờ vẫn chưa ai đưa ra được một đáp án chính xác.

“Cái gọi là ‘hối tiếc’ thì tao không dám dễ dàng kết luận, nhưng cái gọi là ‘không hối hận’ thì ta có thể tự tay nắm lấy.” Giang Hòe nói.

Kì Ôn Ngôn và Đoàn Nhu chính là một ví dụ điển hình.

“Nghe giọng điều này của mày, hình như thật sự định làm chuyện gì lớn lao lắm đây.” Trình Gia Nhiên nhướn mày.

Giang Hòe nói: “Đương nhiên rồi”. Buổi lễ trình diễn âm nhạc bị kéo dài thời gian, chàng thiếu niên nhìn Thường Hạ, dường như cô cũng chú ý tới ánh mắt cậu. Thế là, giọng nói còn mạnh mẽ hơn cả những con sóng dập dềnh trên biển xuất hiện.

Cậu tiến tới gần cô, đột nhiên hỏi: “Cậu có nghĩ tại sao tớ không sống trong trung tâm thành phố, mà lại chọn sống ở ngõ Ô Y không?”

Vấn đề cậu hỏi khiến đại não cô dường như hơi bối rối khó hiểu.

Chẳng có nhẽ Giang Hòe thích biển? Cho nên mới mua nhà gần duyên hải?

Thường Hạ không suy nghĩ quá sâu, chỉ hỏi : “Tại sao vậy?”

Giang Hòe cười tươi: “Học kì trước có một bạn học gửi tin nhắn cho tớ hỏi tớ một câu hỏi, cậu ấy hỏi tớ tại sao tên trên diễn đàn lại là Mặt Trăng, tớ nói là Thuần khiết, đẹp đẽ, hướng tới tương lai, vì ánh trăng nói hộ tiếng lòng tớ.”

Thường Hạ hít vào một hơi thật sâu, cố gắng “diễn” cho bản thân bình tĩnh nhất có thể.

“Cho nên, cậu sống ở ngõ Ô Y là vì muốn được ở gần với Mặt Trăng có thể nhìn mà không thể với ấy sao.”

“Thông minh thật.”

“Từ chiếc cửa sổ nhà tớ nhìn lên, chỉ cần là khi thời tiết đẹp đẽ thì sẽ có thể nhìn thấy mặt trăng. Khi tớ còn nhỏ, tớ đã có hứng thú với ánh trăng rồi.”

“Có một buổi tối, tớ đang đi dạo với bố mẹ ở khu ngoại thành, tớ bị lạc, khi ấy ngoài đường vô cùng tối tăm, chỉ có ánh trăng le lói soi rọi, chiếu sáng con đường phía trước. Thế là tớ đi theo ánh sáng ấy, sau khi đi khỏi đường vòng liền tìm thấy họ.”

“Cậu đừng cảm thấy câu chuyện này lố bịch lại buồn cười nhé.” Người đang kể câu chuyện này là cậu thì lại cười rõ tươi. Giang Hòe vuốt tóc rồi tiếp tục nói, “Sau này mẹ nói với tớ, Mặt Trăng vừa cô độc lại lạnh lùng cao ngạo, nó nằm ở trên đó chỉ có ánh sao bầu bạn, nó vừa có thể phát ra ánh sáng lại có thể soi tỏ con đường cho người khác đi, Giang Hòe, sau này con có muốn trở thành một người như vậy không? Tớ nói muốn, và tớ đã làm được rồi.”

Thường Hạ không nhìn cậu, mà nhìn vào bờ biển vô tận đã khó còn nhìn thấy lọ ước nguyện phiêu dạt kia, suy nghĩ đã trôi dạt về năm ngoái, nghĩ về lời tuyên thệ hồi tháng 9 sau khi Giang Hòe lĩnh thưởng trên bục thao trường.

 “Lòng hướng về phương xa ắt rạng ngời, chẳng hề sợ hãi dòng thời gian chảy mãi không trôi.”

Cậu không những không ngừng tiến lên, mà cũng muốn giúp đỡ người khác tiến lên. Cậu phát sáng lấp lánh, cũng đem ánh sáng rực rỡ đó chiếu tới rất nhiều người. Cậu dường như luôn tràn đầy khí khái tuổi trẻ, lại có vô cùng nhiều năng lượng tích cực. Cậu lấy Mặt Trăng để làm tiền đề hướng tới, nhưng lại không biết trong vô hình bản thân đã trở thành nó.

Ngọc Thỏ Bôn Nguyệt (Thỏ Ngọc bay lên mặt trăng) . Cô từng viết lên giấy note vàng những câu chữ này.

Mọi người thường thích theo đuổi ánh dương rực sáng, nhưng cô sẽ làm một người khác biệt nhất.

Cô phải đuổi theo một Ánh trăng độc nhất vô nhị.

“Mặt trăng đẹp đẽ như vậy, rồi sẽ có người chạy về phía nó thôi.” Thường Hạ nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Sẽ là ai nhỉ, tớ hiếu kì quá.” Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, Giang Hòe nhìn vào bóng lưng gầy gò của cô, ánh mắt chứa đựng vô vàn tia dịu dàng.

Thường Hạ làm bộ làm tịch suy nghĩ, rồi lại lắc đầu nói không biết.

Sau cùng, Giang Hòe không nói gì nữa, quay về chỗ ngồi ăn nốt đồ nướng. Thường Hạ nhìn miệng cậu vương nét cười nhàn nhạt, giống như cậu đang cố ý để cô phát hiện ra.

Gần mười giờ, Thường Hạ về tới nhà.

Đồng phục của cô ám mùi dầu mỡ, cô nhanh chóng đi tắm rửa rồi vứt quần áo vào máy để giặt.

Cô đổ chút nước giặt hương quýt vào máy, tuy rằng mùi này không giống với mùi trên người Giang Hòe, nhưng nó vẫn là mùi quýt, cái này mới là điều quan trọng.

Thường Hạ ôm điện thoại nằm nghịch một lúc. Đại não cô trống rỗng, nhưng lại nhớ tới cuộc nói chuyện khi nãy với Giang Hòe.

Máu Thường Hạ dồn lên đỉnh đầu, mở diễn đàn trường ra, tìm thấy tin nhắn riêng với Giang Hòe.

Tài khoản của cô chỉ thêm 1 người bạn là Đoàn Nhu và chỉ nhắn tin riêng với một mình Giang Hòe, ngay tới cả phần tiểu sử giới thiệu bản thân cũng không có.

Tương phản, có thể Giang Hòe không kết bạn với nhiều người, nhưng lượng tin nhắn riêng mà mọi người nhắn cho cậu hàng ngày thì nhiều vô số kể. Có bao nhiêu cô gái ái mộ cậu tới tìm cậu nói chuyện nhỉ, có lẽ là kiểu dù cô có kéo đến tám kiếp cũng không thể kéo đống tin nhắn ấy xuống tận đáy.

Thường Hạ nhập một hàng chữ, lại thấy không ổn, xóa xóa sửa sửa, mất gần năm phút mới hạ lòng quyết tâm.

Cô ấn nút gửi đi.

Gửi đi thành công.

Thỏ Ngọc: [Ánh trăng hôm nay sáng lắm, cậu nhìn thấy chưa?]

Một phút sau, khung chat hiện lên câu trả lời của Giang Hòe.

Mặt Trăng: [Ừ.]

Ôi, lãnh đạm thật.

Giang Hòe đặt điện thoại lên bàn. Cậu nhìn chằm chằm vào tên nick trên điện thoại.

Cái tên Thỏ Ngọc này giống hệt với tên chú mèo đen nhỏ kia, trùng hợp ghê.

Bình thường cậu rất ít khi nói chuyện với người khác trên diễn đàn, nhưng tài khoản này khiến cậu có chút hứng thú, những câu hỏi của người đó luôn liên quan tới Mặt Trăng, chứ không phải là về con người cậu. Tin nhắn gần nhất dừng lại vào nửa năm trước, đối phương cách nửa năm rồi lại tìm cậu, Giang Hòe còn đang nghi hoặc không biết liệu có phải đây chỉ là một tài khoản AI rồi biến cậu thành công cụ tiêu khiển hay không.

Thường Hạ nhìn vào màn hình điện thoại, thần không biết quỷ không hay mà gõ bàn phím nói lên tiếng lòng mình.

Mặt Trăng đẹp đẽ như vậy, sẽ có người vì cậu nà tới thôi. Cô đã nói vậy khi đứng trên bờ biển với Giang Hòe.

Thỏ Ngọc : [Cậu nói xem, liệu có một ngày nào đó, Mặt Trăng sẽ vì tớ mà đến không?]

Mượn vật tả người, giáo viên ngữ văn từng dạy như vậy. Nhưng Thường Hạ lại sợ Giang Hòe sẽ nghĩ cô ảo tưởng. Mặt Trăng vẫn nằm ở quỹ đạo thuộc về riêng nó, ngày ngày luân phiên tỏa sáng với Mặt Trời, sao nó có thể vì cô mà tới được.

Thường Hạ cắn ngón tay, giữ tinh thần chết cũng không sờn nhấn gửi đi.

Giang Hòe trả lời ngay.

Mặt Trăng: [?]

Ôi muốn chết quá

Khóe môi Thường Hạ giật giật.

Xấu hổ quá.

Cô đặt điện thoại sang một bên, ảo não tự chửi bản thân 100 lần.

Chắc do đầu cô có vấn đề, chỉ mải mê học hành, không có tí kiến thức nào với việc phải làm sao để nói chuyện với người mình thích.

Giang Hòe đợi một lúc cũng không thấy đối phương nhắn lại gì cho mình, cậu liền thoát khỏi màn hình diễn đàn, tùy ý chụp vài bức ảnh chú mèo đen đang nằm trên chân cậu rồi gửi qua Wechat cho Thường Hạ.

Âm báo tin nhắn vang lên mấy hồi, Thường Hạ vén chăn, ấn vào wechat, lòng thầm nghĩ muộn vậy rồi ai còn nhắn tin.

Sau khi nhìn thấy tài khoản ghim trên đầu có chấm đỏ báo tin nhắn mới, Thường Hạ mở to mắt.

Tổng cộng 7 tin mới, 6 tin là ảnh.

Mặt Trăng : [Béo lên rồi.]

CX : [Dễ thương quá.]

Giang Hòe lại gửi thêm mấy video, Thường Hạ xem lần lượt từng cái. Chàng trai trong video chỉ để lộ ra nửa bàn tay. Bàn tay xương khớp ấy đang cầm gậy trêu mèo, lên lên xuống xuống trêu chú ta, chốc chốc lại phát ra tiếng cười khẽ.

Mặt Trăng: [Béo lắm rồi, không nhảy được.]

CX: [Cho nó chạy máy chạy bộ thôi.]

Mặt Trăng: [Ý hay.]

Giang Hòe không gửi thêm gì nữa, Thường Hạ cũng không làm phiền cậu. Cô mãn nguyện nhắm mắt rồi đắm chìm vào giấc mộng đẹp.

Tác giả có lời muốn nói:

Các bài hát của ban nhạc QC không có file đâu nhá, vì đó là lời bài hát do tôi tự sáng chế đó hahahaha.

Sau khi viết xong chương này, tôi cũng hy vọng tình bạn giữa mọi người và các bạn xung quanh luôn bền lâu!

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading