Ngoại truyện 14: Ghen tuông (4414 từ)
Mùa hè tại Quảng Châu vừa ẩm ướt vừa nóng nực, giống như bầu trời là một cái lò nung khổng lồ, nhốt hết mọi người vào trong, ông mặt trời đang dùng hết công suất để tỏa ra năng lượng.
Tiếng ve sầu kêu không biết mệt mỏi, chúng trốn trong những lùm cây rậm rạp, phát ra những tiếng tạp âm vo ve khiến con người cảm thấy càng đau đầu hơn.
Tống Úc đang ngồi trong phòng máy giám sát lộ thiên của đạo diễn, gấu quần tây màu xám nhạt của cô xắn lên tận đầu gối, để lộ ra bắp chân trắng ngần nhỏ gọn, gác lên thành ngang của chiếc bàn, mũi chân khẽ đung đưa theo nhịp.
Cả người cô dựa hẳn vào ghế xếp dã chiến, đầu ngón trỏ ấn vào thái dương, đè lên những đường gân xanh nơi góc trán, hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát, cô chau chặt hàng mày, trông rõ ràng là đang vô cùng cáu kỉnh.
Không khí trên trường quay dưới cái nắng gay gắt có phần ngưng trệ.
Mãi hồi lâu sau…
Tống Úc đứng bật dậy, cầm cái bộ đàm trên bàn nói : “Cắt—“
“Mạnh Tiểu Sơ!” Giọng cô gấp gáp, “Cô đang diễn một con công tinh, một con công tinh vô cùng quyến rũ, cô ở đây cứ uốn éo qua lại cái gì vậy, phải diễn bao nhiêu lần nữa mới biết?”
“Trời thì nắng nóng, không có ai muốn phí thời gian mãi ở đây đâu.” Tống Úc liếc nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, cả buổi chiều quay mỗi cảnh này thôi đã phải quay đi diễn lại cắt năm sáu lần rồi, hai tiếng trôi qua, các cảnh quay sau sẽ không bắt kịp tiến độ nữa.
Thợ quay phim Triệu Hâm Hâm lắc đầu, bất lực thở dài thườn thượt, anh đi ra từ máy ghi hình rồi ngồi xổm xuống nghỉ ngơi.
Thực ra khi Tống Úc đạo diễn phim, thái độ của cô luôn được xem là hòa nhã. Rất hiếm khi thấy cô điên tiết mắng mỏ diễn viên như bây giờ, đặc biệt là với diễn viên nữ, cô thường mềm mỏng với họ hơn.
Nhưng tình huống hôm nay quả đúng phải trách Mộng Tiểu Sơ, rõ ràng đây là một cảnh phin rất “mập mờ”, lấy cô làm chủ đạo để quyến rũ nam chính – một chàng người cá lạnh lùng chưa trải sự đời, kết quả cô ta cứ trơ như khúc gỗ, chỉ biết có đọc thoại một cách cứng ngắc như cương thi.
Thời tiết ngoài trời đạt đỉnh gần 40 độ, làm gì có diễn viên nào không mặc 2 3 lớp áo trên người, mồ hôi trên người ai cũng tuôn ra như tắm hồ.
Nhưng vì sự cố diễn xuất của Mạnh Tiểu Sơ, phải quay đi quay lại không biết bao nhiêu lần, việc Tống Úc nổi đóa lên cũng không phải là không có lý do.
Tiếng nói của đạo diễn thông qua bộ đàm cứ vang vọng khắp trường quay, nơi không xa phòng giám sát chính là bối cảnh quay, ngói xanh tường đỏ, đình đài thủy tạ.
Gương mặt của Mạnh Tiểu Sơ đỏ như gỉ máu, hai tay xoắn xuýt vào nhau như chiếc quẩy.
Cô ta ngước mắt nhìn, nhìn Trình Nặc ở phía đối diện, rồi lại vội vàng cúi đầu, nhỏ giọng lắp bắp: “Đạo diện, em thật sự không biết phải diễn thế nào.”
Trình Nặc mặc bộ đồ cổ trang màu trắng, dáng vẻ hào hoa phong nhã như bậc quân tử, chỉ có điều trên mặt anh ta không có biểu cảm gì, khoanh hai tay dựa vào lan can của đình nghỉ mát.
Các staff bên cạnh đang cẩn trọng giúp anh ta lau mồ hôi, dặm lại phấn.
《Hải Thượng Minh Nguyệt》là bộ phim Tống Úc đang quay, diễn viên nam nữ chính của bộ phim không hiểu sao cứ chọn mãi chọn mãi, cuối cùng quanh đi quẩn lại thế nào lại thành lần hợp tác thứ hai của hai diễn viên từng đóng 《Đánh Mất Tình Yêu》.
Bởi vì công ty sản xuất của hai bộ phim là cùng một nhà, sau khi nhà sản xuất nếm được quả ngọt từ《Đánh Mất Tình Yêu》, họ muốn nhân cơ hội phim còn chưa hạ nhiệt để quay tiếp một bộ nữa.
Trình Nặc xuất thân từ trường lớp chính quy, khả năng biến hóa cao, dù đổi một vai diễn hoàn toàn khác anh ta vẫn có thể rất nhanh nhập vai.
Còn Mạnh Tiểu Sơ xuất thân từ diễn viên múa, nữ chính của《Đánh Mất Tình Yêu》là con gái rượu của gia đình giàu có, tính cách bị động, khá phù hợp với tính cách ngoài đời thực của cô ta, cho nên độ khó khi diễn không cao.
Nhưng khi đổi sang dạng phim cổ trang huyền huyễn như 《Hải Thượng Minh Nguyệt》, nữ chính là một con khổng tước yêu mị, phong tình, thì không biết tại sao Mạnh Tiểu Sơ diễn thế nào cũng không ra nổi khí chất như vậy.
Trước kia khi quay 《Đánh Mất Tình Yêu》, hầu như đều do diễn xuất của Trình Nặc cứu vớt cô ta lên, bây giờ đổi lại cô ta là chủ đạo, thì lại không ra hồn, dạy thế nào cũng không nổi.
Lại cộng thêm hiệu ứng CP (couple) của Trình Nặc và Mạnh Tiểu Sơ vốn đang cực kì tốt, nhưng fan riêng của cả hai nhà vẫn rất hay đấu đá với nhau, đặc biệt là fan của Trình Nặc, họ luôn nghĩ fan nhà Mạnh Tiểu Sơ ngày ngày chỉ ăn không ngồi rồi nghĩ cách xào CP, thường xuyên để bên paparazzi chụp được Mạnh Tiểu Sơ hay mặc đồ đôi với Trình Nặc.
Huống hồ sự nghiệp của Trình Nặc đang lên như diều gặt gió, tốt hơn Mạng Tiểu Sơ rất nhiều, ngoại trừ 《Đánh Mất Tình Yêu》, trong tay còn nắm rất nhiều tài nguyên, cho nên anh không hề muốn bị ràng buộc danh tiếng với cô ta mà thậm chí còn mong nhanh chóng được “xé couple” , nếu không chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới lượng fan hâm mộ hùng hậu của mình.
Đội ngũ hai bên ngoài đời thậm chí còn từng xảy ra xích mích, ở trường quay, hai người họ hầu như rất ít khi trò chuyện, thực ra Trình Nặc cũng không hề muốn dây dưa.
Tống Úc ngồi dựa vào ghế xếp dã chiến, nhìn thấy tình trạng ngoài đời của hai người họ thì đau hết cả đầu.
Cô đưa tay day day ấn đường.
Cái nắng nóng gay gắt ở Quảng Châu quả thực khiến người ta phát bực, những con gió nóng cứ ập tới từng cơn, ngay tới cả hít thở cũng chỉ thấy nóng hầm hập.
Không thể cứ tiêu tốn thời gian thế này được, Tống Úc buông đôi chân đang gác trên ghế xuống, bước nhanh qua đó, tự mình hướng dẫn diễn xuất .
Cô khoát tay, Mạnh Tiểu Sơ biết ý nhường vị trí.
“Cô đừng chỉ có biết đứng ngây ngẩn ra đó.” Nói xong, Tống Úc đứng đối diện với Trình Nặc, “Có tay rồi để làm cảnh à?”
Trình Nặc sững người, thu lại dáng vẻ thờ ơ, đứng thẳng lưng dậy, đợi đạo diễn diễn thử cùng anh ta.
Kết quả trở tay không kịp, Tống Úc một tay ấn lên vai anh ta, ép dựa lại vào lan can đình.
Đồng tử của Trình Nặc mở to.
Anh ta rất cao, tuy rằng Tống Úc chỉ đứng tới cằm anh ta nhưng rõ ràng khí thế của cô khi tạo ra động tác đó đã thắng một bậc.
Bàn tay còn lại của người phụ nữ khẽ cong lên, ngón tay thon thả trắng ngần như tuyết, mềm mại như không xương, nó thoáng ngừng trong không trung một lát rồi đưa ra chạm nhẹ vào yết hầu anh ta.
Ngón tay chạm vào yết hầu rồi nhẹ nhàng xoay tròn.
Cả người Trình Nặc bỗng cứng ngắc đứng đó, có cảm giác như cái cổ không còn thuộc về mình nữa.
“Cô làm như thế này, đụng vào yết hầu, xoa nhẹ dái tai, chú ý những động tác nhỏ thì cảm giác sẽ đến.” Tống Úc vừa làm vừa nghiêm túc giảng dạy cho cô ta
Những người khác không có phản ứng gì, chuyện đạo diễn dạy diễn xuất vốn là chuyện thường tình.
Có điều khổ cho Trình Nặc, bị mấy động tác nhỏ này của cô làm cho đỏ bừng hai tai.
Sau khu chỉ đạo xong phải diễn thế nào, Tống Úc nhanh chóng thu tay, rồi lùi một bước, giữ khoảng cách khoảng một mét bên ngoài.
“Hiểu chưa?” Cô hỏi Mạnh Tiểu Sơ.
Mạnh Tiểu Sơ gật đầu như gà mổ thóc, dáng vẻ như bừng tỉnh, tại sao cô ta lại không nghĩ ra cách quyến rũ như thế này chứ.
“Vậy thì tiếp tục đi, tẹo nữa nhớ bắt lấy một cảnh quay đặc tả bàn tay của cô ta.” Tống Úc dặn dò luôn góc máy quay, sau rồi bước thẳng về chỗ, ngồi lại về phòng máy giám sát lộ thiên.
Đợi tất cả máy quay và diễn viên vào lại vị trí, cô cầm bộ đàm, nhàn nhạt hô: “Action.”
Được Tống Úc “chỉ điểm”, Mạnh Tiểu Sơ như được “giác ngộ”, học theo cách của cô, mô phỏng y hệt lại cách đẩy Trình Nặc dựa vào lan can.
Cái không hoàn hảo lắm là chiều cao của cô ta không bằng Tống Úc, hơi thiếu chút khí thêy nhưng cũng không quá ảnh hưởng.
Có điều trạng thái của Trình Nặc cũng tốt hơn trước rất nhiều, không còn là dáng vẻ bình đạm thờ ơ nữa, chưa đợi Mạnh Tiểu Sơ chạm vào anh ta, trên mặt anh ta đã nhuộm một sắc hồng.
Thậm chí giữa chừng còn gặp sai sót, khi đọc tới một câu thoại anh ta bỗng khựng lại, lắp bắp.
Tống Úc nhìn chằm chằm vào máy giám sát nhưng không hô cắt vì cô cảm thấy như vậy lại phù hợp với tính cách nam chính trong phân cảnh này hơn.
Sau khi quay xong cảnh phim, mọi người đều nhìn qua đạo diễn, đợi cô phản hồi.
Ngón trỏ của Tống Úc gõ chầm chậm vào bộ đàm: “OK. Được rồi, mọi người nghỉ ngơi nửa tiếng.”
Nhận được lệnh giải tán, các nhân viên công tác reo hò vui sướng.
Hai-ba giờ chiều là thời điểm nắng nóng nhất trong ngày, nửa tiếng nghỉ ngơi quả thực là cứu được nửa cái mạng sắp chết của họ, họ đua nhau ào ra những chỗ bóng râm mát để nghỉ ngơi.
Triệu Hâm Hâm cầm một ly trà chanh đá đi tới: “Đạo diễn Tống, cô không uống à?”
Tống Úc cầm cái quật cầm tay, để nó thổi về phía mình, nhưng gió thổi tới đều là gió nóng, chẳng có tí tác dụng làm mát nào
Cô uể oải nói: “Không uống.”
“Sao không uống, ngày trước không phải cô thích trà chanh dây ở đây nhất à.” Ngày trước khi họ quay phim ở Quảng Châu, Tống Úc hầu như ngày nào cũng phải gọi một cốc
Tống Úc liếc xéo anh ta một cái: “Anh quản tôi làm gì.”
“…..” Triệu Hâm Hâm nhún vai, không để ý nữa, anh biết khi cô gặp câu không muốn trả lời thì sẽ đốp chát như vậy.
Trong tiếng ve sầu ngân vang, cứ chốc chốc lại nghe thấy tiếng chụp ảnh “tách tách.”
Triệu Hâm Hâm ngẩng đầu lên nhìn, liền thấy có mấy người đang núp sau lùm cây, trên cổ treo máy ảnh.
Anh thở một hơi dài, tặc lưỡi nói, “Mấy thằng cha săn sảnh này cũng kính nghiệp thật đấy, đi đến đâu là theo tới đó, đuổi cũng không đuổi được, tạo hình của diễn viên bị lộ hết bố nó rồi.”
Tống Úc cũng lười chẳng muốn đi tranh chấp chuyện này với mấy tay sản ảnh, dù sao thì họ cũng chẳng chụp tới đầu cô được.
Cô chớp chớp mắt, buồn ngủ không trụ được nữa, thế là cả người cô cuộn tròn vào ghế dã chiến, tranh thủ ba mươi phút nghỉ ngơi mà nhắm mắt dưỡng thần.
Chỉ có điều cô không ngờ rằng khi mình tỉnh dậy, cô lại con-mẹ-nó lên hotsearch Weibo một lần nữa.
Trợ lý Dao Văn Văn gọi cô dậy rồi nhét điện thoại cho cô.
Tống Úc liếc nhanh, nhưng hễ cứ nhìn thấy cái giao diện Weibo là cô lại PTSD (ám ảnh sau sang chấn).
“Ối em đừng cho chị xem nữa.” Phản ứng đầu tiên của cô là né tránh tầm mắt, “Dạo này tụi chị rất cẩn thận!”..
Giờ cô với Bùi Chỉ đi đâu cũng bọc mình kín mít, đặc biệt không còn đi công viên, khó lắm Weibo mới bình yên được hai tháng.
Với lại dạo gần đây cô bận vắt chân lên cổ mà quay phim, hình như lâu rồi còn chẳng gặp Bùi Chỉ ấy chứ, thế thì làm quái gì có ảnh để mà lên hotsearch??
Dao Văn Văn bĩu môi: “Không phải là với giáo sư Bùi đâu chị.”
Cô bé nói, Tống Úc chau mày rồi mới cầm điện thoại.
Cô nhìn đăm đăm vào dòng hashtag — #Tống Úc Trình Nặc diễn thử#
Bởi vì thời gian đăng khá sớm, nên độ nhiệt nằm ở vị trí khoảng giữa, không quá hot cũng không quá chìm.
Cũng được, coi như là bình thường.
Thế nhưng khi cô nhìn kĩ lại, lại thấy hơi kì quái, đáng nhẽ nên là #Mạnh Tiểu Sơ Trình Nặc diễn thử# chứ nhỉ? Sao lại thành tên cô?.
Đợi tới khi cô nhấp vào bài hot search ấy mới lập tức phản ứng ra cái không đúng ở đây. Mẹ kiếp, toàn chụp cái quái gì thế này.
Ôi họ diễn thử bình thường là vậy, sao vào tay lũ săn ảnh mấy bức hình này lại mờ ám tới vậy cơ chứ.
Trong ảnh, một tay Tống Úc đè lên vai Trình nặc còn tay kia thì xoa dái tai anh ta.
Thực ra khi Tống Úc hướng dẫn diễn, cô không thực sự chạm vào anh ta nhưng ở trong ảnh thì giống như cô đang làm như vậy.
Trình Nặc cụp mắt, không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt, nhưng cái tai đỏ như gỉ máu của anh ta thì lộ ra cảm xúc chân thật.
Đặc biệt là bộ đồ cổ trang màu trắng ấy, trông hệt như một bậc “công tử ôn nhu như ngọc”, càng làm tôn lên vẻ ngoài dịu dàng ôn nhu của anh ta.
Còn trớ trêu là, biểu cảm trên gương mặt Tống Úc lạnh nhạt hờ hững, rồi cộng thêm gương mặt quá mức kiều diễm quyến rũ của cô, trông cô chẳng khác gì đóa hoa phú quý đang dạo chơi trốn nhân gian, thẳng tay trêu ghẹo vị quý công tử ôn nhu như ngọc ấy
Bình luận trong bài đăng quá trời ồn ã.
@Hồ trắng đen: Giỏi vãi vồn, sao mà cổ này đỉng quá, chỉ ba mươi giây thôi đã ghẹo cho người ra mặt đỏ tía tai ra thế kia rồi.
@Nhất nặc thiên kim: Đúng đấy! Trình Nặc không ổn nhé, ghẹo lại bả đi chứ, cái biểu cảm e ấp thế kia là cớ làm sao!
@Hồ ly hồng ăn cơm trứng: Mấy người tiêu chuẩn kép vừa thôi, nếu đổi lại giới tính cho nhau xem; vị đạo diễn này chắc chắn sẽ bị tế lên thành quấy rối tình dục nơi công sở rồi,; Tống Úc làm thành thế này thì có khác gì đâu.
@Hữu nhỉ: Đừng có hở tí lại lôi đối lập nam nữ vào đây nhé con mụ lầu trên, nếu thật sự là kiểu “quấy rối tình dục nơi công sở”, để mà được sếp nữ xinh thế kia quấy rối, em chủ động nằm xuống luôn ạ!
@Lòng tôi như trăng sáng: Thế các người có nhìn thấy bên săn ảnh đăng Mạnh Tiểu Sơ và Trình Nặc diễn thử chưa? Tuy là động tác của Mạnh Tiểu Sơ học y hệt, nhưng mà cảm giác đâu đâu cũng kém luôn ý, nói thật lòng, tướng mạo của Tống Úc mới là khổng tước trong lòng iem ~!
@Hữu Nhĩ: Thôi đừng mơ nữa, bọn tôi hò hét kêu cổ “xuống biển” (từ lóng chỉ việc đạo diễn/người hậu trường chuyển sang làm diễn viên) lâu rồi mà cổ có thèm nghe đâu
@Gạo nếp vị cam: Hồi 《Hải Thượng Minh Nguyệt》công bố dàn cast chính thức tôi còn thấy thắc mắc, fans nhà Trình Nặc với Mạnh Tiểu Sơ cắn nhau thiếu điều đầu rơi máu chảy, chả hiểu thế mẹ nào vẫn còn muốn hai người họ hợp tác lần hai, nhìn thấy cái ảnh này tự nhiên tôi chợt có cảm giác nguy hiểm vl, chả có nhẽ anh ta vì Tống Úc nên mới đồng ý hợp tác lần hai?????
@ Nhất nặc thiên kim: Đm não tàn!!! Có điều trước kia Nặc Ca phỏng vấn, còn từng nói anh ta đánh giá rất cao đạo diễn Tống.
Ôi đám giang cư mận này, rất biết cách dắt mũi dư luận, mà cũng rất dễ dàng dắt mũi dư luận, tới cuối cùng cmt bình luận trên weibo nghiêng ngả hết cả.
@Sở ái cách sơn hải: Ê mị không nhìn hot search mà nhìn ảnh trước tiên, còn tưởng là kẹo đường mới của Giáo sư Bùi và Tống Úc, nhìn mãi mới phát hiện không đúng, Đạo diễn Tống ơi chị trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài thế này Giáo sư Bùi có biết không chị?
@Tiểu não hổ: Ê các người có nhớ đánh giá trước kia Tống Úc dành cho Trình Nặc không, ‘nhã nhặn lịch sự’, cảm giác kiểu cô ấy vốn thích kiểu như thế này mà. Biết đâu chừng chuyện của cổ với Giáo sư Bùi toang từ lâu rồi cũng nên.
Tống Úc xem xong mà tức điên người.
Vừa vặn lúc này, Trình Nặc đã thay xong bộ trang phục cổ trang cho cảnh quay tiếp theo và đi nang qua phòng giám sát.
“Đạo diễn”, anh ta thuận miệng chào một câu.
Tống Úc ngẩng đầu lên hỏi: “Cậu nhận bộ phim này là vì lý do gì?”
Trình Nặc thoáng ngẩn người, không ngờ đột nhiên cô hỏi câu này, anh ta nhún vai một cái rồi trả lời rất nhanh: “Vì bên nhà sản xuất trả tiền thù lao cao đó.”
Anh ta liếc mắt nhìn thấy giao diện Weibo trên điện thoại Tống Úc, liền hiểu ra vấn đề, tỏ vẻ sáng tỏ nói: “Chị không cần bận tâm trên mạng nói gì đâu, dăm ba bữa là nó sẽ tự chìm xuống ấy mà.”
Tống Úc chỉ biết cười trừ.
Cô cũng chẳng muốn quan tâm làm gì, nhưng ngặt nỗi đã có ‘vết xe đổ’ của Chu Diễm ngày trước. Chuyện này mà để Bùi Chỉ nhìn thấy, chẳng biết anh lại nghĩ ra cách gì để hành hạ giày vò cô nữa.
Thế nhưng cô lại nghĩ, dù sao hiện tại cô cũng đang ở xa tầm tay anh, anh có muốn quản thì cũng chẳng quản tới nổi đây, cùng lắm là cằn nhằn cô vài câu qua điện thoại mà thôi.
Tống Úc ném trả điện thoại cho trợ lý, mắt không thấy tâm không phiền, rồi tiếp tục tập trung vào công việc dang dở.
Buổi quay phim kết thúc vào bảy giờ tối.
Tống Úc trở về khách sạn, việc đầu tiên là lao ngay vào phòng tắm rửa, gột sạch lớp mồ hôi dính dớp khắp người sau một ngày nắng nóng.
Phòng của cô nằm ở tầng cao nhất, qua ô cửa sổ sát đất hướng ra ngoài, toàn bộ cảnh đêm hoa lệ của thành phố đều thu gọn vào tầm mắt.
Tống Úc đứng trước cửa sổ, mái tóc còn ướt buông xõa, trên vai khoác hờ một chiếc khăn tắm màu trắng, lười biếng lau tóc một cách lơ đãng.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Hai tiếng ‘cộc cộc’ vang lên vô cùng từ tốn, không nhanh không chậm, âm thanh vừa đủ nghe chứ không hề ồn ã, nghe tiếng gõ cửa thôi cũng cảm nhận được người đứng bên ngoài vô cùng lịch sự, tao nhã.
Tống Úc cứ ngỡ là phần thức ăn mình vừa đặt đoàn phim mang tới nên cô cũng chẳng buồn hỏi là ai mà trực tiếp mở cửa.
Một người đàn ông cao lớn đang đứng ngược sáng ngay ngoài cửa.
Tống Úc lập tức sững sờ tại chỗ. Ngơ ngác một lúc lâu mới chớp mắt hỏi: “Sao…sao anh lại tới đây?”
Nói xong cô mới chợt nhớ ra, mấy ngày trước Bùi Chỉ từng nhắc qua việc trường học sắp cho sinh viên nghỉ hè, ước chừng dạo này anh cũng đang khá rảnh rỗi.
Bùi Chỉ cụp mi, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người cô. Tống Úc mới tắm xong, trên người chỉ mặc mỗi chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh, lộ ra bờ xương quai xanh tinh xảo trắng ngần. Mái tóc vẫn còn ẩm ướt, phần đuôi tóc còn đọng lại vài giọt nước trong vắt, khẽ nhỏ xuống xương quai xanh, thấm ướt một mảnh da.
Mùa hè ở Quang Châu vô cùng oi bức, Tống Úc lại là người rất sợ nóng, thế nên chiếc váy ngủ cô mặc vô cùng ‘ít vải’, vạt váy chỉ vừa vặn che tới phần giữa đùi và đầu gối, lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt, trông vô cùng hút mắt.
Ánh mắt Bùi Chỉ tối sầm lại.
“Không thì sao nào?” Giọng điệu của anh vô cùng hờ hững, “Anh tới xem em ở bên ngoài trêu ghẹo mấy cậu diễn viên nam đến mức vui vẻ quên trời quên đất có đúng không?”
Mới thả cô ra ngoài có một tháng, đã biết cách tìm việc cho anh rồi.
Tống Úc: “……”
Cô ngượng nghịu mím môi, nhỏ giọng nói: “Anh biết chuyện rồi à….” Trong giọng nói lộ rõ vẻ chột dạ.
Bùi Chỉ giơ tay lên, nhẹ nhàng nâng một bên má của cô, đầu món tay khẽ mơn trớn khóe môi cô.
“Có miệng để làm gì, cứ nhất định phải dùng tay để dạy có phải không?”
Đầu ngón tay của người đàn ông hơi thô ráp vì có một lớp chai mỏng, cọ xát khiến cõi lòng Tống Úc ngứa ngáy khó tả.
Cô khẽ kiễng gót chân, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh, rồi hôn mạnh lên môi anh một cái.
Cả người Tống Úc hoàn toàn treo lơ lửng trên người anh, cô ngửa đầu lên, đôi mắt cong cong xinh đẹp: “Để hôn anh chứ gì nữa.”
Bùi Chỉ thừa biết cô nhóc đang dùng chiêu trò làm nũng để lấp liếm cho qua chuyện, vừa bất lực lại vừa buồn cười.
Anh khẽ liếm bờ môi khô khốc, trầm giọng nói: “Ít dùng chiêu này với anh đi.”
Tống Úc lại càng dán chặt người mình vào anh hơn, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của người đàn ông đột ngột tăng cao, cô cười càng thêm rạng rỡ, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: “Rõ ràng anh thích chiêu này nhất còn gì. Trên mạng ai cũng khen em biết cách trêu ghẹo người khác, chẳng phải là do ngày nào cũng luyện tập với anh mà ra hay sao.”
Giọng nói của cô mềm mại lười biếng, y hệt một chú mèo con đang làm nũng, cứ vô tư cào vào sợi dây lý trí đang căng như dây đàn sắp đứt của anh.
Yết hầu của Bùi Chỉ khẽ chuyển động lên xuống dữ dội, dường như không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh đưa tay siết chặt vòng eo thon gọn của cô, xoay người bế cô vào phòng. Cánh cửa phòng phía sau đóng “rầm” một cái thật mạnh.
Tống Úc bị anh ấn chặt lên cánh cửa, tấm lưng cảm nhận được cái lạnh buốt từ gỗ ép truyền lại.
“Sao lại gầy rồi?” Bùi Chỉ siết chặt bàn tay lớn nơi ngang eo cô, cảm giác vòng eo ấy mảnh mai tới độ không chịu nổi một cái nắm mạnh, cứ như thể chỉ cần bẻ một cái sẽ gãy đôi.
“Dạo này em đang giảm cân mà, nếu không thì mặc váy cưới lên trông sẽ chẳng đẹp đâu.” Đám cưới của hai người họ được ấn định vào tháng chín.
Bàn tay của Bùi Chỉ lại men theo vòng eo vuốt ngược lên trên.
Tống Úc cũng siết chặt hơn đôi tay đang ôm lấy cổ anh.
“Còn gầy đi nữa là không có chút thịt nào đâu.” Bùi Chỉ dễ dàng nhấc bổng cả người cô lên một cách nhẹ nhàng, sải bước đi thẳng về phía giường.
Trời đất như quay cuồng, Tống Úc đã ngã nhào vào tấm chăn mềm mại, tà váy mỏng manh của chiếc váy ngủ cũng theo đó mà xòe rộng, tán loạn trên giường.
Bùi Chỉ lập tức phủ người áp xuống, những ngón tay đan chặt vào mái tóc đen dày mềm mại của cô, tấm lưng anh khẽ khom lại, che khuất đi hoàn toàn ánh sáng trong phòng.
Tống Úc bị lọt thỏm dưới bóng hình anh, cảm nhận được một áp lực vô cùng mãnh liệt, vừa lạnh lùng lại vừa cuốn hút đến từ người đàn ông. Trái tim cô đập liên hồi dữ dội, cả cơ thể cũng dần ửng lên một sắc hồng mê người.
Giọng nói trầm thấp, thong thả của người đàn ông vang lên ngay bên tai cô, mang theo sức hút trí mạng.
“Tới đi, hôn anh thêm chút nữa.”

Leave a Reply