Chương 39

Chương 39: Là Thỏ Ngọc

Sau khi trải qua kì thi thử lần một, tháng tư cũng vừa vặn gõ cửa.

Những cành cây ngô đồng không ngừng đâm chồi nảy lộc, chen chúc nhau đón lấy ánh nắng hè rực rỡ. Khi những làn gió nhẹ lướt qua khuôn mặt, người ta đã có thể ngửi thấy hương vị của mùa hè phảng phất đâu đây.

Thường Hạ ôm cuốn sách tiếng anh đi ra từ văn phòng giáo viên. Vừa rồi trong tiết tiếng anh, có một câu hỏi trắc nghiệm ngữ pháp mà cô nghe mãi vẫn không hiểu, nên vừa tan học liền đi tìm thầy Ngô Húc Đinh để hỏi cho ra ngô ra khoai.

Lúc này vẫn chưa đến giờ vào lớp tiếp theo, trên đường đi, cô khéo léo né tránh những người bạn đang rượt đuổi, nô đùa tinh nghịch kia.

Ánh nắng buổi chiều rực rỡ, chiếu rọi hành lang ngập tràn màu vàng kim. Cô đi vòng qua góc rẽ, vốn dĩ đang cúi đầu bước đi, bỗng nhiên như có thứ gì đó phía trước thu hút khiến cô phải ngẩng đầu lên nhìn.

Giữa hàng lang lớp A khối tự nhiên, có mấy bạn nữ đang đứng một bên giả vờ trò chuyện, nhưng thực chất ánh mắt chưa từng rời khỏi “ba – người – nào – đó” kia.

Trình Gia Nhiên tay cầm một chiếc chong chóng tre không biết từ đâu lấy ra, vừa định phóng lên thì bị Kì Ôn Ngôn giật lấy. Cậu ta cười trêu: “Mày vung tay thế này không có đúng, phải như thế này.”

Nói đoạn, tay cậu ta xoay một cái, chiếc chong chóng tre chẳng những không bay lên mà còn đập vào khuôn mặt đẹp trai của chính mình.

Kì Ôn Ngôn: “….”

Giang Hòe phì cười, đón lấy chiếc chong chóng tre. Cậu áp lòng bàn tay vào thanh trục, nâng tay lên rồi nhẹ nhàng xoay theo chiều kim đồng hồ. Chong chóng tre lập tức bay vút lên, nhưng lại bị luồng gió thổi qua hành lang làm chệch hướng.

“Phải thế này mới đúng chứ.” Giang Hòe nói.

Trình Gia Nhiên nhún vai: “Lâu rồi không chơi, tay chân vụng về.”

“Chỉ là tao chưa chuẩn bị sẵn sàng thôi.” Kì Ôn Ngôn ngoài mặt thì tỏ vẻ rầu rĩ nhưng khóe môi lại ngậm ý cười.

Ba thiếu niên, mỗi người một vẻ, một nét cuốn hút riêng. Hiếm khi họ tụ tập cùng nhau ngoài hành lang lớp học, khiến các cô nàng thầm thương trộm nhớ đều vây quanh một bên để bổ mắt, nhìn từ xa trông chẳng khác nào một đám fan girl đang đu idol.

Chiếc chong chóng tre rơi ngay dưới chân Thường Hạ. Khi cô còn đang lưỡng lự không biết có nên nhặt giúp họ hay không, thì một bàn tay trắng trẻo thon thả khác đã nhanh hơn cô một bước, nhặt nó lên.

Mái tóc dài, góc nghiêng đầy khí chất, không phải Đoàn Nhu thì còn ai vào đây?

“Có đồ chơi hay thế này mà không chia sẻ à?” Đoàn Nhu đứng dậy, tiện tay khoác vai Thường Hạ đi về phía họ.

Vừa nhìn thấy Đoàn Nhu, ánh mắt Kì Ôn Ngôn liền ngập tràn vẻ nuông chiều, dịu dàng nói: “Chẳng phải vì thấy cậu không có ở đây sao, cậu muốn chơi bao nhiêu cái cũng được hết.”

Đoàn Nhu hừ nhẹ một tiếng: “Trẻ con, tớ thèm vào.”

Chị đại trường học từ khi rơi vào vòng xoáy của tình yêu, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng trở nên ngượng ngịu, e ấp tới lạ.

Nếu là trước đây, Đoàn Nhu chắc chắn sẽ chỉ cười lạnh một tiếng rồi buông câu: “Trẻ  con, cút đi.” đầy khí thế.

Mấy cô gái thầm mến Kì Ôn Ngôn vừa nhìn thấy thái độ quay ngoắt như chóng chóng của cậu với Đoàn Nhu thì lập tức hiểu ra ngay mọi chuyện. Họ âm thầm đoán già đoán non, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác hụt hẫng, mất mát.

Trình Gia Nhiên bày ra vẻ mặt xem kịch vui, nói với các cô gái: “Tên này…” cậu chỉ tay về phía Kì Ôn Ngôn, “Là hoa đã có chủ rồi nhé.” Ý ngoài lời chính là muốn khuyên các nàng hãy từ bỏ ngay đi cho rảnh nợ.

Thế là, trên hành lang, những cô gái từng thầm thương trộm nhớ hay công khai theo đuổi Kì Ôn Ngôn đều mang theo sự tiếc nuối mà lặng lẽ rời đi.

Chỉ cần Đoàn Nhu ở bên cạnh, ánh mắt của Kì Ôn Ngôn sẽ luôn ghim chặt vào cô, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng như nước. Dù là trước đây hay bây giờ, thực ra vẫn đều là như vậy.

Trọng sắc khinh bạn, Trình Gia Nhiên thầm mắng một câu trong lòng. Cậu quay sang nhìn Giang Hòe, phát hiện ra thằng này cũng không ngoại lệ, vành tai đỏ ửng lên một mảng lớn, ai không biết còn tưởng vừa bị dội qua nước sôi.

Kiểu người chưa thông suốt chuyện tình cảm như Giang Hòe, quả nhiên còn thuần khiến hơn cả Aquafina nguyên chất.

Vẫn cứ là “vũ trụ này chỉ có mình Trình Gia Nhiên tổn thương”.

Trình Gia Nhiên: “….”

“Gần trường mới mở một quán lẩu má la thang (*) , đang giảm giá ba mươi phần trăm toàn bộ đấy, tối nay có đi không?” Đoàn Nhu lên tiếng hỏi.

(*) Ma lạt thang (麻辣烫, malatang) là món lẩu đường phố phổ biến tại Trung Quốc có nguồn gốc từ Tứ Xuyên, điểm khác chính là giống với món lẩu khu vực phía Bắc Trung Quốc hơn.Món ăn này đặc biệt phổ biến ở Bắc Kinh nhưng có thể tìm thấy khắp Trung Quốc. Nó có nguồn gốc từ tỉnh Tứ Xuyên, nhưng các biến thể vùng miền khác biệt chủ yếu so với phiên bản Tứ Xuyên ở chỗ phiên bản Tứ Xuyên giống với món lẩu ở miền Bắc Trung Quốc hơn.

Malatang  được đặt tên theo thành phần chính của nó, nước sốt mala, được nêm gia vị bằng sự kết hợp giữa hạt tiêu Tứ Xuyên (đại diện cho vị “ma” hay vị tê) và ớt khô (đại diện cho vị “la” hay vị cay). Từ  málà  được cấu tạo từ các chữ Hán có nghĩa là “tê” (麻) và “cay (nóng)” (辣), ám chỉ cảm giác trong miệng sau khi ăn nước sốt.

Vừa bước vào giai đoạn nước rút, do bộ não phải hoạt động quá công suất nên rất nhanh đói. Vì vậy, dạo gần đây sau khi tan học, họ thường xuyên hẹn nhau đi ăn, ăn đủ thứ món linh tinh trên đời. Nhưng việc ăn uống thả ga này cũng chỉ giới hạn ở trong tháng này nữa thôi. Dù sao thì thời gian tới họ đều phải chuyển sang chế độ ăn uống thanh đạm, bồi bổ và điều hòa lại dạ dày để phòng hờ xảy ra bất trắc trước kì thi Cao Khảo /Mình gọi Đại học, Trung gọi Cao khảo/

Kì Ôn Ngôn là người đồng ý đầu tiên.

Trình Gia Nhiên liền hưởng ứng theo.

Giang Hòe thì thế nào cũng được.

Bấy giờ chỉ còn mỗi Thường Hạ chưa bày tỏ thái độ.

“Sao thế bé cưng ơi, cậu có đi không?” Đoàn Nhu gặng hỏi.

Thường Hạ lắc đầu nói, “Tớ hứa với ba là hôm nay sẽ về ăn cơm cùng ba.”

Công việc của Thường Quang Mân bị trì hoãn nên tối qua ông mới về tới nhà. Thường Hạ cũng đã rất lâu rồi không được ăn một bữa cơm tử tế với ông.

Đoàn Nhu nghe vậy liền hiểu ý, lập tức nói: “Vậu cậu bầu bạn với chú Thường đi nhé, để lần sau tớ lại mời cậu đi ăn.”

Hoàn cảnh gia đình của Thường Hạ bọn họ đều biết rõ, thế nên cũng không tiện thuyết thục gì thêm.

“Được.” Thường Hạ nhẹ giọng đáp.

Sau khi tan học lúc bảy giờ, Thường Hạ đi bộ về nhà, còn bốn người họ thì đeo ba lô cùng nhau rảo bước tới quán má la thang gần đó.

Diện tích quán không lớn lắm, được chia thành hai tầng. Khi họ đến nơi thì trên tầng hai chỉ còn trống đúng một chiếc bàn, có thể thấy việc kinh doanh ở đây vô cùng bùng nổ. Sau khi bốn người ngồi xuống, Đoàn Nhu liền gọi nhân viên phục vụ đến để gọi món.

Quán lẩu má la thang này mới mở chưa được bao lâu nhưng đã cực kì được lòng các học sinh ở trường Trung học số bảy Nam Du. Trong quán lúc này cũng có không ít học sinh đang mặc đồng phục của trường ngồi ăn. Mọi người nhìn nhau một cái, rồi lại lẳng lặng thu tầm mắt.

Trình Gia Nhiên buồn chán lướt điện thoại, chẳng mấy chốc cậu đã thấy một bài đăng mới nhất xuất hiện trên diễn đàn trường.

Là những nhân vật phong vân trong trường nên họ đi đến đâu cũng đều nhận được sự chú ý đặc biệt.

/Mèng ơi, trai xinh gái đẹp đều tụ hết lại với nhau ở quán nào thế kia? Hôm nào đây cũng phải đi ăn thử./

/Nhìn phong cách bàu trí của quán thì dám cá là má la thang mới mở gần trường./

/Eo ôi ngưỡng mộ ghê, trường trung học số bảy Nam Du rộng thấy mồ mà cả tuần nay tớ còn chẳng chạm mặt họ lấy một lần./

Chẳng biết từ bao giờ, quán ăn vốn dĩ đã đông đúc mà nhờ sự xuất hiện của họ nay lại càng bùng nổ hơn.

Sau khi các món ăn được dọn lên đầy đủ, Trình Gia Nhiên thuận miệng nhắc tới chuyện trên diễn đàn lúc nãy. Kì Ôn Ngôn cũng lướt thấy bài đăng, thậm chí cậu ta còn rảnh rỗi để lại một bình luận mang tính “khịa” cực mạnh ở ngay bên dưới.

/Không chỉ có vậy đâu, ở đây còn có cả chủ tịt hội học sinh phục vụ tận răng nữa nhé./

Trình Gia Nhiên điên tiết, gõ phím mắng mỏ ầm ĩ.

Kì Ôn Ngôn vừa xì xụp ăn mì, vừa dùng ánh mắt liếc nhìn Đoàn Nhu. Cậu thấy cô cứ cúi đầu, đến đũa cũng chẳng buồn động đậy, không biết là đang mải làm gì ở bên dưới.

“Cậu không ăn à?” Kì Ôn Ngôn hỏi.

Đoàn Nhu một tay chống cằm đáp: “Tớ đang lội bình luận trên diễn đàn.”

Kì Ôn Ngôn tò mò: “Bài đăng nào?”

“Bài đăng Giang Hòe chúc mừng năm mới.”

Chuyện đó đã từ hai tháng trước rồi cơ mà. Kì Ôn Ngôn thầm nghĩ.

Giang Hòe, người vừa bị gọi tên, khựng lại động tác trên tay. Cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên hỏi với giọng khó hiểu: “Cậu lội bình luận bài đăng đó làm gì?”

Khi ấy, Giang Hòe thấy bình luận toàn là những lời hoa mĩ nên không buồn xem từng cái một.

“Tớ thấy có hơn hai vạn lượt bình luận cơ đấy, ngay cả học sinh trường ngoài cũng phải tìm cách “vượt rào” vào diễn đàn mình để tìm cậu. Đặc biệt là học sinh trường Phụ thuộc số bảy Nam Du, khi vực bình luận suýt chút nữa thì bị chúng nó chiếm đóng làm căn cứ luôn rồi. Giang Hòe, cậu nổi tiếng thật đó. Hơn hai vạn lượt bình luận, bằng cả tổng số học sinh của cả hai trường số bảy Nam Du cộng lại luôn rồi, đúng là phá kỉ lục mà.”

Giang Hòe mỉm cười không đáp.

Đoàn Nhu lúc rảnh rỗi không có việc gì làm liền lướt một mạch từ lầu 1+ tới lầu cmt thứ 999+, nhìn qua một lượt thì cả thảy đều là lời chúc mừng năm mới. Cô cảm thấy hơi chán và đang định thoát ra, kết quả là khi ánh mắt vô tình lướt xuống dưới, cô liền khựng lại trước một dòng bình luận.

/Mặt Trăng, năm mới vui vẻ./

Đoàn Nhu chớp chớp mắt, khi nhìn thấy phần ghi chú tên tài khoản do chính mình đặt, cô có chút ngẩn ngơ chưa kịp phản ứng. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía họ rồi lên tiếng hỏi: “Mọi người… có ai kết bạn với tài khoản diễn đàn của Thường Hạ không?”

Trình Gia Nhiên ngơ ngác, hỏi ngược lại: “Thường Hạ có tài khoản diễn đàn á?” cậu ta không hề biết chuyện này.

Kì Ôn Ngôn hỏi: “Cậu có à?”

Đoàn Nhu nói: “Hôm dầu tiên cậu ấy lập tài khoản là tớ đã kết bạn rồi” Cô lại nhìn chằm chằm vào Giang Hòe, cậu lắc đầu, tỏ ý mình chưa kết bạn.

Đoàn Nhu đẩy điện thoại của mình về phía cậu: “Hạ Hạ có để lại một bình luận dưới bài đăng của cậu này: “Mặt trăng, năm mới vui vẻ.” Ê đây là lần đầu tiên tớ thấy có người gọi cậu vậy á, mà cũng chỉ có duy nhất một bình luận này thôi.”

Giang Hòe ngây người như phỗng. Mặt Trăng ư? Có phải vì cuộc trò chuyện ở bờ biển ngày hôm đó nên cô ấy mới dùng danh xưng ấy để gọi cậu hay không?

Thế nhưng, khi Giang Hòe nhìn thấy cái tên tài khoản diễn đàn của Thường Hạ, đầu óc cậu bỗng trống rỗng.

Con ngươi của cậu khẽ co rút lại, đầy vẻ hoài nghi mà nhìn lại lần nữa.

Là Thỏ Ngọc.

Không sai vào đâu được.

Giang Hòe mở điện thoại của mình ra, lật tìm khung chát giữa cậu và cô để đối chiếu xác nhận lại.

Đúng rồi, từ cuối tháng chín năm ngoái, Thường Hạ đã bắt đầu tìm cậu để trò chuyện với danh nghĩa “Mặt Trăng.”

Nhưng tại sao chứ?

Giang Hòe nhíu chặt lông mày, không ngừng hồi tưởng lại.

“Bạn học Giang, tớ rất tò mò tại sao tên diễn đàn của cậu lại đặt là Mặt Trăng vậy? Thuần khiết, đẹp đẽ, hướng tới tương lai, vì ánh trăng nói hộ tiếng lòng tớ.”

“Có nhìn thấy những ngôi sao không?”

“Chẳng nhìn thấy gì cả.”

“Vậy cậu thử nhìn mặt trăng xem.”

“Thế nào, có đẹp không?”

“Mặt Trăng, lúc nào cũng đẹp.”

“Hay là cậu cũng đặt cho nó một cái tên đi? Tớ thấy bây giờ nó cũng khá là thích cậu đấy.”

“Gọi là Thỏ Ngọc đi, Thỏ Ngọc làm bạn với Mặt Trăng.”

“Mặt Trăng tốt đẹp như vậy, sẽ có người vì cậu ấy mà đến thôi.”

“Mặt Trăng tối nay thật sáng, cậu có nhìn thấy không?”

“Ừ.”

“Cậu nói xem, liệu sẽ có một ngày mặt trăng chạy về phía tớ không?”

Nghĩ đến đây, Giang Hòe hít một hơi thật sâu.

Hóa ra là vậy, thì ra là thế.

Liệu có đúng là như vậy không? Trong lòng Giang Hòe bỗng lóe lên một suy đoán vô cùng táo bại.

Chuyện này xảy ra quá đột ngột, cậu tạm thời không lựa chọn kết bạn với tài khoản để tránh đánh rắn động cỏ. Trong khi đó, Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên thì lại dứt khoát chọn kết bạn với cô.

Trong tài khoản diễn đàn của Thường Hạ đột nhiên nhảy ra hai yêu cầu kết bạn. Cô bấm vào xem thì phát hiện đó là Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên.

Hai cái người này lần được theo dấu vết hay xin từ chỗ Đoàn Nhu vậy? Chẳng phải họ đang cùng nhau đi ăn sao? Sao lại trùng hợp cùng lúc kết bạn với cô thế này? Giang Hòe liệu có biết tài khoản diễn đàn của cô luôn rồi không? Thường Hạ nuốt nước bọt, đôi lông mày thoáng tia nghi hoặc.

“Đừng nhíu mày nữa con, biến thành bà chằn xấu xí bây giờ.” Thường Quang Mân ngồi trên ghế sô pha dịu dàng nhắc nhở.

Thường Hạ thả lỏng toàn thân, vùi mình vào ghế, hàng lông mày cũng theo đó mà dãn ra.

“Sao thế, giờ đang là giai đoạn  chạy nước rút nên áp lực lớn lắm à? Về tới nhà rồi thì đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, nghỉ ngơi cho tốt mới là chìa khóa mấu chốt.” Thường Quang Mân cắn một miếng táo, thong thả ung dung ăn.

Vị kiến trúc sư nổi tiếng này sống vô cùng tùy hứng, những công việc liên quan đến thiết kế kiến trúc hễ ông muốn nhận thì nhận, không muốn nhận liền từ chối, chẳng ai làm gì được ông.

Ông nói, nửa đời trước bôn ba vất vả đủ rồi, nửa đời sau phải để bản thân sống tự tại một chút. Huống hồ ông cũng chẳng thiếu tiền, thậm chí còn có cả một kho vàng, có nuôi Thường Hạ đến năm sáu mươi tuổi cũng chẳng thành vấn đề.

Thường Hạ cười trêu ông, nhưng trong lòng lại vô cùng hướng về cuộc sống như thế. Như vậy thì còn gì bằng nữa chứ.

Sự hòa hợp giữa cô và Thường Quang Mân giống như những người bạn tri kỉ hơn là mối quan hệ cha con.

Thường Hạ gượng cười một tiếng, cũng không còn tâm trí đâu để nghĩ ngợi nhiều về việc hai người kia đột ngột kết bạn với cô. Thường Hạ tự nhận thấy bản thân là một người đầy mâu thuẫn, cô vừa muốn Giang Hòe biết lại vừa sợ cậu biết được lòng mình.

Cô rốt cuộc cũng hiểu ra rằng, sự thầm mến lặng lẽ vốn rất khó để nhìn thấy ánh mặt trời. Dù cho bạn có xinh đẹp hay xuất sắc đến nhường nào đi chăng nữa, thì kết quả cuối cùng ra sao lại toàn phụ thuộc vào người mà bạn thầm thương.

Thỏ Ngọc chạy về phía Mặt Trăng. Cô quả thực đã bước đi rất nhiều bước rồi.

Thường Hạ dụi mắt, đứng dậy để lại một câu: “Con đi ngủ đây ba.”

Thường Quan Mân gật đầu: “Ngủ ngon nhé con.”

Tác giả có lời muốn nói:

Giang! Hòe! Phát! Hiện! Ra! rồi!

Một tình iu đẹp đẽ tới từ hai phía là lá la ~~

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading