NT.18

Ngoại truyện 18: “Ừ, anh là của em.” (5.796 từ)

Khi Tống Úc tỉnh dậy, trong căn nhà gỗ đã không còn ai.

Ánh sáng len lỏi qua từng khe hở của những thanh gỗ chiếu vào trong. Tiếng chim hót líu lo làm phiền giấc mộng đẹp của cô. Cô khẽ nheo mắt, nhấc cánh tay mỏi nhừ lên ray ray thái dương rồi ngồi dậy.

Người cô đã được lau rửa sạch sẽ và thay một bộ quần áo mới. Bộ váy cô mặc hôm qua bị vo tròn lại một góc, bị cô đè lên dùng tạm làm gối, nhăn nhúm thảm hại, trên đó còn in hằn những vệt màu chỗ đậm chỗ nhạt.

Tống Úc chống tay xuống chiếu, khó khăn lắm mới đứng dậy được.

Bên ngoài có tiếng đàn ông đang trò chuyện.

Tống Úc đẩy cửa bước ra ngoài, ánh nắng ngay lập tức ùa vào, chói chang và rực rỡ.

Nghe thấy tiếng động, Bùi Chỉ – người đang trò chuyện với Đáp Khắc Ngõa Nhĩ quay đầu lại.

“Tỉnh rồi à?” Anh nói.

Vành tai Tống Úc đỏ bừng, cô chẳng thèm để ý đến anh, chậm chạp bước xuống những bậc thang bằng gỗ.

Đáp Khắc Ngõa Nhĩ ngước nhìn trời, nói với Bùi Chỉ : “Đi thôi, đến lúc phải xuất phát rồi.”

Nghe vậy, Tống Úc liền hỏi: “Mọi người đi đâu vậy?”

“Trong khu bảo tồn có những người Da đỏ thuộc bộ lạc khác, nhân tiện anh đi làm một số cuộc khảo sát thực địa luôn.” Bùi Chỉ giải thích.

Nhiệt độ buổi sáng trong rừng rậm nhiệt đới đã rất nóng, lúc Tống Úc ra ngoài liền tiện tay cởi hai chiếc cúc áo sơ mi, lộ ra xương quai xanh trắng ngần như tuyết, trên đó đang hiện lốm đốm những vết hôn.

Bùi Chỉ nhíu mày, lặng lẽ giơ tay ra giúp cô cài lại cúc áo lên đến trên cùng.

Tống Úc ngẩn người một lát, nhanh chóng phản ứng lại, vành tai càng nóng hơn nữa. Cô gạt tay anh ra rồi tự mình cài cúc.

Cũng may lúc này Đáp Khắc Ngõa Nhĩ đang quay đầu gọi Khải Tây, bảo Khải Tây cùng xuất phát với bọn họ.

Bùi Chỉ vỗ nhẹ lên đầu cô một cái: “Ngoan ngoãn nhé, đợi anh về.”

Tống Úc bĩu môi, tỏ vẻ không vui.

“Sao không dẫn em theo, em cũng muốn đi.”

Đến cả Khải Tây còn được đi, vậy mà lại bỏ cô ở lại.

Bùi Chỉ nhìn cô với ánh mắt đầy thâm ý: “Sợ hôm nay em đi không nổi thôi.”

Sắc mặt Tống Úc bỗng cứng ngắc, cô xấu hổ giận giữ lườm anh, rốt cuộc là tại ai?!

“Đi không nổi thì anh cõng em.”

Cuối cùng, nhóm bốn người họ cùng xuất phát đến một bộ lạc nguyên thủy khác nằm cách bộ lạc của họ năm ki lô mét.

Mặc dù khoảng cách đường chim bay giữa hai bộ lạc chỉ có năm ki lô mét nhưng đường đi trong rừng rậm không hề dễ đi, khắp nơi đều là đầm lầy và bùn lầy, phải đi vòng vèo rất lâu mới tới nơi.

Bùi Chỉ nói sợ cô đi không nổi quả thực không có gạt cô, mới đi trong rừng chưa đầy nửa tiếng, Tống Úc đã thở hồng hộc rồi.

Nhưng vì Đáp Khắc Ngõa Nhĩ và Khải Tây vẫn đang ở đó, cô lại ngại không dám gọi anh cõng, chỉ có thể cắn răng cố sức tăng tốc bước chân để không bị tụt lại phía sau.

Nhìn lại Bùi Chỉ, anh đi đứng vô cùng thong dong, nhàn nhã như dạo chơi trong sân vườn, chẳng có chút mệt mỏi nào sau một đêm vất vả, lao lực cả.

Ban đầu Đáp Khắc Ngõa Nhi đi đầu tiên, Tống Úc đi thứ hai, Bùi Chỉ đi theo sau cô, còn Khải Tây thì lững thững đi cuối cùng, thỉnh thoảng còn hái hoa ngắt cỏ, tết vài món đồ chơi treo trên người.

Khoảng cách giữa Tống Úc và Đáp Khắc Ngõa Nhĩ ngày càng bị kéo dãn, đến mức không còn nhìn thấy Đáp Khắc Ngõa Nhĩ đâu nữa.

Vì sốt ruột muốn đến bộ lạc bên kia, lại thêm việc phía sau có Khải Tây dẫn đường cho Bùi Chỉ và Tống Úc nên không sợ họ bị lạc, nên Đáp Khắc Ngõa Nhĩ cứ thế một mình đi băng băng lên phía trước.

Chỉ là đi một lát, Khải Tây ở phía cuối cùng bắt đầu mất kiên nhẫn, thỉnh thoảng lại giục giã.

“Đi chậm rì rì thế, trời sắp tối tới nơi rồi.”

“Nhanh lên chút đi.”

“Lề mà lề mà cái gì vậy? Chân chị bị đổ chì hả?

“….” À thì so với bị đổ chì thì có khác là bao đâu.

Vốn dĩ việc đi bộ đã làm tiêu hao rất nhiều thể lực của Tống Úc, lại còn bị con bé liên tục giục giã đâm ra bực bội. Cô quay đầu lại nói cáu: “Em bớt quản đi.”

Bùi Chỉ biết Tống Úc đang nổi tính trẻ con. Anh mím môi nói với Khải Tây: “Em đi trước đi, dọc đường nhé để lại kí hiệu, tôi sẽ đưa cô ấy theo sau.”

Khải Tây nhún vai, đi vòng qua Bùi Chỉ, thoăn thoắt chạy lên phía trước.

“Thế thì em không có đợi hai người nữa đâu đó nhé.”

Con bé nói vọng lại với Bùi Chỉ về lộ trình phải đi, ngay sau đó liền giống như một chút hươu non vui vẻ tung tăng, nhanh chóng luồn lách qua các lùm cây. Chẳng mấy chốc, bóng dáng đã biến mất tăm trong khu rừng rậm.

Chờ đến khi không còn thấy bóng dáng Khải Tây đâu nữa, Bùi Chỉ mới thong thả dừng bước. Nhìn Tống Úc đang xị mặt ra như đứa con nít hờn dỗi, anh bất giác cười bất lực: “Được rồi, hai người họ đi hết rồi, anh cõng em.”

Tống Úc khẽ hứ một tiếng. Sẵn cơn ‘giận cá chém thớt’, trút lên ‘tên đầu sỏ’ khiến mình không đi nổi, cô cũng chẳng thèm khách sáo giữ ý, dứt khoát leo tót lên lưng anh.

Bùi Chỉ xốc cô lên, hai cánh tay ôm lấy đùi cô giữ thật chắc chắc, vững vàng.

Tống Úc vòng hai tay ôm chặt lấy cổ anh, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người anh. Tấm lưng của người đàn ông vừa rộng lớn và vững chãi, khiến cô chẳng chút lo lắng nào mình sẽ bị ngã xuống.

Trong không khí thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng, thanh khiết và dễ chịu, xua đi cái nóng nực và ẩm ướt của rừng mưa nhiệt đới.

Bùi Chỉ không vội vã lên đường. Anh cõng cô, từng bước một ung dung, thong thả mà đi.

Đang đi trong khu rừng nhiệt đới yên tĩnh, bỗng nhiên có những tiếng động sột soạt vụn vặt vang lên.

Từ trong bụi rậm chui ra một con khỉ. Chiếc đuôi dài của nó quấn chặt vào cành cây, cả cơ thể treo lộn ngược, đu qua đu lại. Họ đi đến đâu, cái đuôi của nó lại đong đưa theo.

Tống Úc là người chú ý đến nó đầu tiên, mắt cô sáng lên: “Anh nhìn con khỉ kia kìa, có phải là Judy không?” Cô không chắc chắn cho lắm, liền vỗ vai Bùi Chỉ, ra hiệu cho anh nhìn.

Bùi Chỉ ngẩng đầu lên, nhìn về phía ngọn cây, nơi có một con khỉ đang ngênh ngang xuất hiện trước mặt hai người.

Con khỉ phát ra hai tiếng kêu quái dị “bíp, bíp” giống như đang thăm dò.

Bùi Chỉ nhướn mày, nhận ra con khỉ, khóe miệng anh cong lên: “Con vật nhỏ này đã lớn vậy rồi đấy.”

“Judy.” Anh lười nhác hướng về con khỉ rồi gọi tên nó.

Nghe thấy cái tên này, đôi mắt màu nâu tròn xoe của nó sáng bừng lên. Cái đuôi đang quần quanh cành cây lập tức buông lỏng, nó lao xuống cạnh họ với tốc độ cực nhanh.

Judy phát hiện trên lưng người đàn ông không còn chỗ cho mình nữa, thế là nó chẳng khách khí trèo thẳng lên đầu anh.

“….” Tầm nhìn của Bùi Chỉ bị cái đuôi khỉ che mất. Anh rảnh ra một tay, túm lấy đuôi Judy rồi kéo nó xuống: “Xuống đi, tao không cõng nổi mày nữa.”

Judy ấm ức kêu lên chít chít. Nó không thèm cố trèo lên đầu anh nữa mà lùi lại một bước rồi ôm chặt đôi boot da của anh.

Bùi Chỉ nhấc chân đá đá hai cái nhưng không giũ nổi nó ra, cuối cùng đành bất lực từ bỏ, mặc kệ nó.

Tống Úc chăm chú nhìn Judy, thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi. Biết nó còn sống quả thực tốt quá, nó không giống những con khỉ khác, phải bỏ mạng trong trận đại hỏa hoạn năm đó.

Judy bám vô cùng chắc, cứ như đang ngồi kiệu, thậm chí còn thoải mái nhắm mắt lại. Nó hoàn toàn chẳng mảy may bận tâm tới việc mình từng thoát chết trong gang tấc, đúng là một gã nhỏ con may mắn.

Khu rừng rậm lại khôi phục sự yên tĩnh, bóng cây loang lổ theo dòng thời gian trôi qua.

Tống Úc nằm sấp trên lưng người đàn ông, cô thấy thoải mái hơn cả Judy. Cô bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ, ngáp nhỏ một cái, “Lén nhắm mắt ngủ một xíu chắc không sao đâu nhỉ?” Cô thầm nghĩ rồi hai mí mắt sụp xuống.

Cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào cổ mình, Bùi Chỉ bất lực lắc lắc đầu, gian nan mang theo gánh nặng tiến về phía trước.

Xem anh thành gì đây không biết, phương tiện giao thông chắc?

Tống Úc đang ngủ say sưa, bỗng cảm thấy cằm mình bị cái gì đó chọc chọc.

“Dậy đi, nước dãi chảy ra rồi kìa.” Giọng nói trầm thấp của Bùi Chỉ vang lên, mang theo ý trêu chọc.

Cô vô thức tặc lưỡi, mơ màng mở mắt ra mới phát hiện mình đã đến một bộ lạc mới.

Trước mắt xuất hiện một cụm nhà gỗ có phong cách tương tự như bộ lạc của Đáp Khắc Ngõa Nhĩ.

Tống Úc chăm chú nhìn vào vai của người đàn ông, lại lau lau khóe môi, rõ ràng khô ráo mà.

“Làm gì có nước rãi chứ.” Cô vừa nhỏ giọng lẩm bẩm, vừa nhảy từ trên lưng anh xuống.

Tống Úc nhìn dáo dác xung quanh: “Judy đâu anh?”

“Đi rồi.” Bùi Chỉ xoa xoa cánh tay và bả vai, dọc đường đi này thực sự khiến anh mệt lử.

Nghe vậy, Tống Úc gật gật đầu, cũng đã quen với cái tính muốn đến thì đến, muốn đi thì đi của Judy. Đặc biệt là càng đến gần bộ lạc, đối với nó mà nói, việc này không phải điều gì tốt lành.

Chỉ là lần gặp tới chẳng biết là khi nào, cũng có thể là không bao giờ gặp lại nữa.

Trên đường đi sâu vào bộ lạc, Tống Úc nói : “Tại sao anh lúc nào cũng có thái độ lạnh nhạt với Judy thế? Giống như kiểu thích nó, lại giống kiểu không thích lắm, thỉnh thoảng còn muốn đuổi nó đi nữa.”

Trước kia khi ở Bắc Cực, cô từng thấy cách Bùi Chỉ ở cùng những chú chó kéo xe, rõ ràng thân thiện hơn nhiều.

Bùi Chỉ thản nhiên nói: “Nếu quá thân thiết với nó, nó có thể sẽ tưởng rằng tất cả con người đều sẽ thân thiện.”

Anh nhướn mắt nhìn Tống Úc, đôi đồng tử đen thẫm sâu thẳm.

“Nhưng thực ra không phải vậy.”

Đối vói Judy, ở trong rừng rậm, tất cả con người đều không tốt, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả những người ở xã hội văn minh.

Tống Úc ngơ ngác nhìn anh, nhất thời không nói lên lời.

Vạn vật chọn lọc tự nhiên, ở trong rừng rậm, mọi sinh vật đều tuân theo quy luật tự nhiên. Con người đứng ở vị trí cao nhất trong chuỗi thức ăn, đối với một con khỉ mà nói, muốn giữ mạng sống thì buộc phải cẩn thận tránh xa.

Lúc này, Khải Tây đang đứng ở cổng bộ lạc, hét lớn về phía họ.

Tống Úc cụp mi mắt, đi theo Bùi Chỉ vào trong bộ lạc.

Trong thế giới tự nhiên, không có bên nào là thiện ác tuyệt đối hay chính nghĩa tuyệt đối.

Bộ lạc mà họ đến thăm lúc này đang tổ chức một loại lễ nghi gì đó.

Người trong bộ lạc mặc trang phục truyền thống, tụ tập xung quanh một cái lán được dựng bằng lá cọ.

Dưới mái lán, một cô gái trẻ có những nét vẽ cơ thể bằng phẩm màu rực rỡ trên mặt, trên cổ đeo những chuỗi hoa tươi, không ngừng nhảy múa.

Đáp Khắc Ngõa Nhĩ và tù trưởng của bộ lạc đang đứng cùng nhau, thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại nhìn ngắm cô gái trẻ.

Hốc mắt cô gái sâu hoắm, bờ môi đầy đặn, là da mang màu bánh mật khỏe khoắn, trên người quấn tấm vải cotton có hoa văn đặc trưng của người da đỏ, để lộ ra bờ vai mà một nửa xương quai xanh.

“Đây là đang làm nghi lễ gì vậy?” Tống Úc hỏi.

Cô đã quen với việc này, trong các bộ lạc của tộc người da đỏ luôn có đủ các loại nghi lễ khác nhau, hầu như cứ hai ba ngày là lại diễn ra một lần.

Khải Tây mở to mắt, chăm chú nhìn cô gái nọ nói: “Là lễ trưởng thành của Hi Đạt.”

Nghe vậy, Tống Úc ngẩn người.

Khải Tây nhìn một lúc rồi bĩu môi, thu hồi ánh mắt: “Qua lễ trưởng thành là cô ấy có thể gả cho người ta rồi.”

Con bé đảo mắt nhìn qua một lượt những người đàn ông đang đứng bên ngoài lán.

“Rất nhiều người trong số họ đến từ các bộ lạc khác, nếu nhìn trúng Hi Đạt, họ sẽ dùng một số thứ để trao đổi là có thể rước cô ấy về, rồi giữa hai bộ lạc sẽ có mối quan hệ thông hôn.”

“…..” Tống Úc nghe xong, không hiểu sao bầu không khí vui vẻ trong bộ lạc bỗng chốc chẳng thể làm cô vui lây được nữa.

Mặc dù cô biết, đối với người bản địa mà nói, đây là một nét văn hóa đã quá quen thuộc từ lâu.

Nhưng còn cô, với tư cách là một người ngoài, không có tư cách để đứng trên đỉnh cao đạo đức để phán xét, nhưng cô nhìn cơ thể trẻ trung của cô gái kia, trong lòng khó tránh khỏi cảm xúc phức tạp.

Bùi Chỉ ở bên cạnh không nói năng gì, thu hết những cảm xúc phức tạp của cô vào trong mắt.

Tống Úc ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt anh, mím môi, “Em đi dạo xung quanh đây.”

Bùi Chỉ cụp mi, đăm đăm nhìn cô một hồi lâu. Trong đôi đồng tử trong veo của người phụ nữ, sau một hồi đấu trang tâm lý, đã khôi phục lại sự bình lặng và thản nhiên vốn có.

Không hề có sự khinh miệt dè bỉu, không cằn nhằn to nhỏ với anh, cô không hề dùng góc nhìn của xã hội tiến hóa để phán xét sự lạc hậu của một bộ tộc vẫn còn sống như thời nguyên thủy khác.

Không giống như rất nhiều người , luôn coi chuyện bản thân không chấp nhận được là dã man.

Bàn tay to lớn của Bùi Chỉ vỗ nhẹ hai cái lên lưng cô: “Đi đi.”

Lễ trưởng thành của Hi Đạt kéo dài tới tận hoàng hôn, cô ấy phải nhảy điệu ấy liên tục cho tới lúc đó.

Cuối cùng, tù trưởng sẽ thay cô ấy chọn ra một người chồng phù hợp trong số những người đàn ông đến từ các bộ lạc khác.

Khải Tây cũng chẳng có hứng thú gì với lễ trưởng thành, xem một lát liền rời đi cùng Tống Úc, rảo bước đến một nơi cách xa nơi làm lễ để dạo chơi.

“Tại sao hôm nay Đáp Khắc Ngõa Nhĩ cũng tới đây? Chẳng nhẽ anh ấy muốn lấy vợ ba ư?” Tống Úc hỏi, cô nhớ trong bộ lạc của họ đã không còn người đàn ông nào độc thân nữa. Mà chỉ có tù trưởng mới được phép lấy nhiều vợ mà thôi.

Khải Tây giẫm lên một tảng đá, cơ thể nghiêng qua nghiêng lại, lắc lư hai cánh tay dang rộng ra như một chú chim non đang muốn bay vút lên bầu trời.

“Cáp Ngõa Nã và Mai Tà đã đủ khiến anh ta đau đầu rồi, anh ta sẽ không tự chuốc thêm phiền phức cho mình đâu.”

Khải Tây đứng không vững trên tảng đá, cuối cùng chơi chán rồi nên nhảy phóc xuống.

Cô nàng bĩu môi nói: “Anh ta muốn tìm cho em một người đàn ông ở đây.”

Tống Úc chớp chớp mắt, không ngờ hóa ra là vậy, hèn chi lại phải dắt thêm Khải Tây theo.

Khải Tây dùng chân đá đá hòn đá kia, hòn đá to bằng viên gạch găm chặt vào trong bùn đất, im lìm bất động.

Cô ấy nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em mới không thèm lấy chồng, đàn ông đều là lũ lợn vỗ béo, trong não ngoài săn bắn ra thì chỉ có trò chơi tình ái thôi.”

Tống Úc: “Thế nhỡ đâu anh ấy tìm được cho em thật thì em tính làm sao?”

“Không phải lo lắng đâu.” Khải Tây nhe răng cười, lộ ra vẻ mặt bất cần đời.” Phụ nữ trong bộ lạc là tài sản đáng giá nhất, trừ khi dùng một người phụ nữ khác để đổi, bằng không có cho thêm bao nhiêu tiền và thức ăn, Đáp Khắc Ngõa Nhĩ cũng sẽ không cam lòng thả ra đâu.”

“Nhưng vấn đề là, trong bộ lạc của các em đã không có người đàn ông nào cần thêm phụ nữ nữa.” Tất cả mọi người đều đã kết hôn rồi.

“Đáp Khắc Ngõa Nhĩ đúng là tên đần, anh ta vẫn chưa nghĩ thông suốt đâu, đợi đến tối có người đến bàn chuyên trao đổi với anh ta, anh ta sẽ tự khắc hiểu ra.” Bất kể là trao đổi cái gì anh ta cũng sẽ không vừa lòng đâu mà.

Dưới cây bồ đề lớn ở phía xa, có hai đứa trẻ thuộc bộ lạc bản địa đang ngồi xổm trên mặt đất, đầu ghế sát vào nhau, đang đào đất nghịch chơi.

Đào tới đào lui, chúng đào được thứ gì đó từ dưới lớp đất, liền phát ra hai tiếng kêu kinh ngạc, giống như là vừa phát hiện ra kho báu vậy.

Khải Tây vẫn còn tính trẻ con, ngay lập tức bị thu hút sự chú ý, con bé kéo Tống Úc chạy ra xem.

Bên cạnh cây bồ đề cao lớn, đất bị đào lên khá sâu. Một chiếc hộp sắt cũ kĩ hiện ra, to bằng bàn tay, xung quanh là những chiếc rễ cây chằng chịt quấn lấy, nó bị găm chặt hoàn toàn ở bên trong.

Chiếc hộp dường như được chôn sâu vớ lòng đất rất lâu về trước, lúc đó cây bồ đề lớn hẳn là vẫn chưa tươi tốt như bây giờ, và rễ cây cũng chưa lan rộng đến đây.

Họ phải tốn không ít công sức mới giải cứu được chiếc hộp sắt ra khỏi những rễ cây đang khóa chặt lấy nó.

Chiếc hộp bám đầy bùn đất ẩm ướt, gỉ sét loang lổ, nắp hộp và thân hộp đã bị gỉ sét dính chặt vào nhau. Khải Tây cạy tới độ móng tay gãy mất một mẩu nhỏ, cuối cùng cũng mở được ra.

Tống Úc chăm chú nhìn theo động tác của cô ấy, không hiểu sao lại có cảm giác như đang nhìn trộm bí mật của chủ nhân chiếc hộp vậy.

Lớp bùn đất trên chiếc hộp sắt cũ kĩ bị phủi sạch, quá khứ bị bụi mờ chôn giấu lại một lần nữa được nhìn thấy ánh mặt trời.

Chỉ thấy trong chiếc hộp nhỏ nhắn có một chiếc đồng hồ bỏ túi đang nằm im lìm, hoa văn màu vàng vô cùng tinh xảo và phức tạp, trông hoàn toàn lạc quẻ với tất cả những gì nguyên thủy trong khu rừng rậm này.

Mấy đứa trẻ chưa từng nhìn thấy thứ tương tự vậy bao giờ, cầm chiếc đồng hồ bỏ túi lên, vô tình thế nào lại bấm mở ra, để lộ ra mặt số bên trong.

Kim giờ và kim phút từ lâu đã không còn chạy nữa, đóng băng ở mốc sáu giờ kém mười lăm phút chiều, đúng vào thời điểm hoàng hôn của rừng mưa.

Tống Úc sợ bọn trẻ nghịch ngợm làm hỏng mất chiếc đồng hồ bỏ túi, liền cầm lấy nó. Khi cô định đặt nó trở lại chỗ cũ, cô bỗng chú ý tới một tờ giấy bị chiếc đồng hồ đè ở bên dưới.

Mảnh giấy gân sọc giống như một mẩu nhỏ được xé ra từ tờ báo, trên đó chỉ có hai dòng chữ in bằng tiếng Pháp, không biết là viết nội dung gì.

Phía dưới hai dòng chữ in này có một dòng chữ viết tay bằng mực màu đen.

Nét chữ có chút vặn vẹo, trông như giun bò vậy. Ngay cả một người không biết tiếng Pháp như Tống Úc cũng có thể nhận ra chữ của đối phương viết không được đẹp cho lắm, thậm chí còn rất vụng về.

Bởi vì tờ giấy được chôn sâu dưới lòng đất, rất ít khi tiếp xúc với không khí nên nó vẫn giữ được màu trắng chứ không hề bị ố vàng, vết mực cũng chưa hề phai màu, trông như thể vừa mới được viết ngày hôm qua vậy.

Tống Úc cầm tờ giấy đó lên, khẽ nhíu mày.

“Trên đó viết gì vậy chị?” Khải Tây sát mặt lại, nhỏ giọng hỏi, con bé cũng tự giác hạ thấp tông giọng của mình xuống.

“Chị cũng không biết.” Tống Úc lắc đầu. Cô đứng dậy, quay người nhìn về phía đám đông náo nhiệt cách đó không xa, đảo mắt tìm thấy Bùi Chỉ.

Dưới mái lán dựng bằng lá cộ, cô gái vẫn đang nhảy múa, có vài người đàn ông cũng gia nhập vào, bầu không khí càng lúc càng trở nên cuồng nhiệt.

Bùi Chỉ đang tựa vào thanh lan can của chiếc lán, tay trái cầm một cuốn sổ tay, không biết là đang viết cái gì.

Anh cụp mi mắt, đôi môi mỏng khẽ mím lại, ngón trỏ sạch sẽ, thon dài đè lên mép cuốn sổ, khẽ gõ nhẹ từng nhịp một cách không mấy chuyên chú.

Đáp Khắc Ngõa Nhĩ thỉnh thoảng lại trò chuyện với anh, đôi khi anh cũng lên tiếng hỏi lại, vẻ mặt vô cùn nghiêm túc.

Tống Úc biết nếu anh không phải đang ghi chép lại nghi lễ này, thì cũng là ghi lại một nét văn hóa nào đó của bộ lạc. Anh trông hoàn toàn không ăn nhập chút nào với đám đông ồn ào, nhưng lại như một thỏi nam châm, thu hút ánh nhìn của cô.

Cô cầm chiếc đồng hồ bỏ túi và mảnh giấy kia, sải bước đi về phía anh.

Bùi Chỉ đang dùng bút múa chữ, nét chữ rồng bay phượng múa, thậm chí còn chưa chú ý tới cô đang đi tới.

Tống Úc nhẹ nhàng đẩy đẩy vào cánh tay trái của anh.

Bùi Chỉ lúc này mới ngẩng lên, thấy là cô liền khẽ nhướn mày, khép cuốn sổ tay lại.

“Sao thế?” anh khẽ hỏi, giọng điệu dịu dàng, cực kì kiên nhẫn như đang dỗ dành một đứa trẻ, không hề có một chút bực bội nào vì bị làm phiền.

Tống Úc đưa mảnh giấy nhỏ kia đến trước mặt anh: “Anh xem có hiểu trên này viết gì không?”

Bùi Chỉ đón lấy mảnh giấy, nhìn một lúc, ngay sau đó đọc lên những từ đó bằng tiếng Pháp.

Tống Úc chớp chớp mắt, không ngờ anh biết thật. Phát âm tiếng Pháp của anh chuẩn xác và rất hay, âm đầu lưỡi /âm r/ nhẹ nhàng lướt qua tâm trí cô.

Giống hệt như đang thì thầm nói những lời ngọt ngào.

“Có ý gì vậy ạ?” Cô liếm liếm môi.

Bùi Chỉ ngẩng lên, nhìn cô chăm chú bằng đôi mắt đen sẫm màu.

Anh nói: “Trên đó là bức thư tình của Sagan viết cho Sartre–”

“Thế kỉ này điên rồ, bất nhân và thối nát.”

“Nhưng em thì luôn tỉnh táo, dịu dàng và không nhuốm chút bụi trần.”

  • Trích từ “Thư tình gửi Jean-Paul Sartre” của Françoise Sagan.

Giọng nói của người đàn ông trầm thấp mang theo từ tính, dịu dàng, thanh khiết, như một luồng điện xộc thẳng vào tai cô, khiến đầu cô tê dại.

Tống Úc ngơ ngác nhìn anh, hàng mi khẽ run rẩy, một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại.

Cô mấp máy môi, chỉ tay vào dòng chữ viết tay phía dưới rồi hỏi: “Vậy còn câu này?”

Bùi Chỉ lại cụp mắt nhìn vào dòng chữ viết tay đó rồi phiên dịch: “Em khống chế bản thân mình đừng yêu anh, nhưng lại không thể nhẫn nhịn nổi yêu anh còn hơn cả yêu núi rừng.”

Tống Úc vô thức nín thở. Trong lời dịch trầm ấm, chậm rãi của anh, cô giống như vừa vô tình nhìn thấu tâm tư ngày xuân của một cô thiếu nữ.

“Em lấy cái này ở đâu?” Bùi Chỉ lật đi lật lại mảnh giấy.

“Đào được dưới gốc cây kia kìa.” Tống Úc chỉ chỉ vào cái cây phái trước.

“Cái này cũng vậy à?” Bùi Chỉ nhìn vào cái đồng hồ của cô trên tay.

Tống Úc gật đầu rồi đưa đồng hồ cho anh.

Bùi Chỉ híp mắt nhìn cái đồng hồ, tầm mắt dừng lại trên hoa văn mặt chính của nó.

Hoa văn được chạm khắc là một chiếc huy hiệu, đường nét phức tạp nhưng ngay ngắn, nếu nhìn kĩ sẽ thấy một chữ hán ẩn sâu trong đó —

Bùi.

Nếu không nhìn kĩ sẽ rất khó nhận ra.

Tống Úc không nhịn được cảm khái: “Sao anh biết nói cả tiếng Pháp chứ.”

Hừ, cái thiên phú ngôn ngữ của người này cũng tốt quá đi thôi.

Bùi Chỉ dùng ngón trỏ miết lên mặt đồng hồ, lớp kim loại chạm vào tay anh lành lạnh : “Trước đó anh từng sống ở Paris một thời gian.” /Trước ổng giới thiệu cả tông họ gốc gác mà chị quên hết rồi phải hong chị gái/

Anh lật mặt sau đồng hồ, phía dưới có khắc một dòng chữ tiếng anh —

Yi Ming.

Hồi lâu sau.

Bùi Chỉ cầm chặt chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay, anh đã biết chủ nhân của chiếc đồng hồ là ai.

“Dịch Minh” là tên tự (*) của Bùi Chẩm Sơn

(*) Tự; tên chữ (ngoài tên của mình, còn có tên khác có liên quan về mặt ý nghĩa của tên chính, gọi là tên tự, thường thấy trong Bạch Thoại thời kỳ đầu). Yi Ming tiếng trung là 以明

Sau khi biết được chủ nhân của chiếc đồng hồ là Bùi Chẩm Sơn, Tống Úc không dám tin mà thẫn thờ hồi lâu, rất nhanh cô đã liên tưởng ra, tờ giấy xé ra và câu nói trên giấy kia, rất có lẽ là so A Sầm viết.

Bởi vì đồ được đào ra ở ngay bản lạc thổ địa, Bùi Chỉ tìm tới Tù trưởng, muốn đem đồ đi.

Nhưng Tù trưởng nghiêm khắc khước từ, thậm chí ông còn lôi mấy đứa trẻ nghịch ngợm kia ra đánh một trận, sau đó đem chiếc hộp ấy chôn lại.

Họ quen với việc không dám đụng vào đồ mà người đời trước để lại.

Kí ức xa xưa lại một lần nữa bị đọng dưới lớp bụi thời gian, trở về với niềm tăm tối không có ánh sáng.

Lễ trưởng thành của Hi Đạt đã tới hồi kết.

Ánh tà dương đang nhuộm đỏ hồng một vùng trời.

Tất cả các Tù trưởng của vài bộ lạc tụ lại với nhau, dùng loại ngôn ngữ có chút tương đồng

mà cũng có khác biệt để giao tiếp với nhau.

Đáp Khắc Ngõa Nhĩ đang nói chuyện với vài tù trưởng khác, ánh mắt anh ta cứ chốc chốc lại liếc về Khải Tây bên cạnh, cuối cùng anh ta khoát khoát tay rồi không nói gì nữa.

Khải Tây quay đầu, làm mặt quỷ với Tống Úc, cười hi hi rồi nói: “Đó, thấy chưa.”

Hi Đạt đứng bên cạnh Tù trưởng của cô, ánh mắt đẹp đẽ quét một vòng, cuối cùng dừng trên một người đang đứng đó không xa.

“Sao cô ta cứ nhìn về phía chúng ta vậy?” Khải Tây sáp lại gần rồi thủ thỉ vào tai Tống Úc.

Hi Đạt lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng, thấp giọng nói gì đó với Tù trưởng.

Tù trưởng lộ ra kiểu cảm kinh ngạc, rất nhanh rồi dắt Hi Đạt về phía họ rồi gọi tên Đáp Khắc Ngõa Nhĩ.

Hai Tù trưởng đang nói chuyện với nhau.

Lúc này đây Bùi Chỉ đã kết thúc cuộc điều tra điền dã, đứng dựa trên lancan của nhà lán, lộ ra đôi chân dài miên man.

Anh đứng khoanh tay, hơi cong lưng, rủ mi mắt, nhìn giống như kiểu còn chưa tỉnh ngủ, dáng vẻ vô cùng thờ ơ, không quan tâm họ nói gì.

Tống Úc thì lại cảm thấy có ý gì đó, cô nghe không hiểu nên bảo Khải Tây giúp cô phiên dịch.

“Ông ta nói Hi Đạt muốn theo chúng ta về.”

Đáp Khắc Ngõa Nhĩ liếc Khải Tây một cái.

Khải Tây mặt mày hờ hững đốp chát lại anh ta một câu rồi lại dùng tiếng anh phiên dịch lại cho Tống Úc.

“Tên điên Đáp Khắc Ngõa Nhĩ muốn để em ở lại, em mới không thèm đổi với Hi Đạt ấy.”

Tù trưởng lại nói cái gì đó..

Khải Tây bật thốt kinh ngạc: “Ông ta nói Hi Đạt không muốn cái gì hết, chỉ muốn đi cùng chúng ta thôi á.”

Đáp Khắc Ngõa Nhĩ cũng vô cùng ngạc nhiên, gặng hỏi lý do.

Tù trưởng xuyên qua họ, nhìn vào người đàn ông dáng vẻ lười biếng đang dựa vào lan can kia.

Ông ta tiếp tục nói, lời vừa dứt, lần này thì Đáp Khắc Ngõa Nhĩ đứng hình luôn.

Khải Tây phì cười thành tiếng, con bé cười như cắn phải thuốc, dùng giọng điệu chỉ sợ thiên hạ không loạn gác vai thủ thỉ vào tai Tống Úc.

“Hóa ra Hi Đạt muốn người đàn ông của chị.”

Tống Úc thẫn thờ, ánh mắt vô thức liếc nhìn Hi Đạt, chú ý tới ánh mắt cô ta, không lệch một ly, cô ta đang nhìn chằm chằm Bùi Chỉ.

Nhưng cái tên đầu xỏ kia vẫn cứ tỏ ra cái vẻ “không liên quan tới tôi”, thậm chí còn ngáp ngủ một cái, rõ ràng là không chú ý gì tới bên này, thậm chí còn không chú ý tới ánh mắt như hổ vồ mồi của Hi Đạt.

Tống Úc chau chặt đôi mày, dùng tay húych anh.

Bùi Chỉ mới ngáp xong, viền mắt đọng một lớp hơi nước, anh nhẹ giọng “Hửm” một tiếng không rõ ngọn ngành, giọng anh trầm trầm mê lòng người, cả người toát lên vẻ biếng nhác.

Ôi, mắt của Hi Đạt lại càng long lanh.

Tống Úc: “…”

Thật sự là hết chịu nổi cái kiểu, lúc nào anh cũng ‘phát’ ra cái mê lực đáng gợi đòn này.

Bùi Chỉ nhìn cô đẩy anh nhưng lại không nói chuyện bèn hỏi: “Sao vậy bé?”

Tống Úc trợn mắt nhìn anh, không lên tiếng.

Bùi Chỉ bị cái nhìn trợn trừng đầy khó hiểu kia làm cho ù ù cạc cạc.

Bên kia, Tù trưởng và Đáp Khắc Ngõa Nhĩ vẫn đang nói chuyện.

Đáp Khắc Ngõa Nhĩ xua tay, xem dáng vẻ có lẽ là đang từ chối một cách uyển chuyển.

Bùi Chỉ nghe cuộc nói chuyện của hai người họ, cuối cùng cũng hiểu được cái trợn mắt của bé Úc có nghĩa là gì.

Anh đứng thẳng dậy, vừa muốn đi ra nói chuyện với họ….

Đúng lúc này, Tống Úc bỗng chạy vụt lên rồi dùng câu nói cô đã học được từ Khải Tây: “KHÔNG ĐƯỢC!”

Cô mới không thèm quản nhiều tới vậy.

Bị tiếng hét của cô cắt ngang, Đáp Khắc Ngõa Nhĩ và Tù trưởng trân trối nhìn qua phía họ.

Tống Úc giữ rịt lấy cánh tay của Bùi Chỉ, y như con sói con bị giành mất thức ăn, cô xị ra, trên mặt viết bốn chữ “TÔI ĐANG KHÔNG VUI” to đùng đoàng.

Cô kiễng cao chân, tay trái vòng qua ôm cổ Bùi Chỉ kéo xuống, trực tiếp hôn chụt cái vào anh trước mặt bàn dân thiên hạ.

Bùi Chỉ ngỡ ngàng trước hành động này của cô, mắt mở to..

Động tác của Tống Úc rất nhanh, hôn xong liền quay qua “gườm gườm” nhìn Hi Đạt.

“Anh-ấy-là-của-tôi.”

Cô nhấn mạnh từng từ một, giống như đang thách thức, cũng giống như tuyên bố chủ quyền.

Những người khác nghĩ-thôi-cũng-đừng-hòng.

Bùi Chỉ đứng sững tại chỗ, liếm liếm môi.

Bị hành động không hề kiêng nể gì của cô làm cho mộng mị.

Nghe cô nhóc dùng trình độ ngôn ngữ ở mức mầm non nói tiếng bộ lạc, rồi lại dùng cách nguyên thủy nhất để biểu đạt sự chiếm hữu của cô.

Bùi Chỉ chỉ bất lực mà lắc lắc đầu.

Chỉ là ý cười trên mặt anh ngày càng nồng đậm, không thu lại nổi — “Ừ, anh là của em.”

2 thoughts on “NT.18

Add yours

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading