Ngoại truyện 19: Mang thai (5.059 từ)
Sau khi đi hưởng tuần trăng mật ở Brazil về, Tống Úc lại lao đầu vào công việc.
Năm nay cô có kế hoạch quay tổng cộng hai bộ phim điện ảnh, đối với một đạo diễn mà nói thì lịch trình này đã được coi là cực kì năng suất rồi, đặc biệt là trong bối cảnh ngành phim ảnh hiện nay không còn khởi sắc như trước, những dự án tốt ngày ngày càng ít, có những đạo diễn muốn quay cũng chẳng có cơ hội, sau này chắc chắn sẽ chỉ càng ngày càng khó khăn hơn.
Tống Úc hiểu rất rõ đạo lý này, thế nên cứ có kịch bản hay gửi tới, chỉ cần sắp xếp được lịch trình là cô sẽ nhận lời ngay.
Nhưng cũng may là Bùi Chỉ rất thấu hiểu cho công việc của cô. Cứ mỗi cuối tuần hễ có thời gian rảnh là anh lại bay đến Hoành điếm, dùng hành động thực tế ở bên cạnh hộ tống “Đạo diễn Tống.”
Ngược lại, Tống Úc là người không chịu nổi trước. Hai tuần trước khi phim chuẩn bị đóng máy, cô nghiêm giọng ra lệnh cấm anh không được đến nữa, vì anh khiến cô vô – cùng – xao – nhãng – công – việc.
“Thời tiết ở Hoành điếm dạo này nóng lên rồi, em ráng nhịn một chút, mấy ngày tới cấm được ăn đồ lạnh.” Bùi Chỉ đứng trước gương toàn thân, vừa thong thả chỉnh lại cà vạt vừa dặn dò.
Tống Úc nằm bò ra giường, để lộ bờ vai trắng ngần như tuyết, mái tóc đen nhánh xõa tung như thác đổ. Vẻ mặt cô uể oải, không còn chút sức lực nào: “Đi ngay dùm em đi.”
Vốn dĩ việc quay phim đã mệt dã cmn rời cô rồi vậy mà tới đêm còn không ngủ nổi một giấc ngon lành.
Bùi Chỉ khẽ cười, đi đến bên giường đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên tóc cô: “Khi nào về thì gọi điện cho anh, anh ra sân bay đón em.”
Tống Úc trợn mắt lườm anh, không thèm đáp lời. Cô thực sự buồn ngủ díu mắt, bèn nghiêng mặt vùi đầu vào gối ngủ bù tiếp. Chỉ nửa tiếng nữa thôi là cô lại phải lên trường quay.
Những ngày quay phim ở Hoành Điếm, Tống Úc lúc nào cũng phải đi sớm về khuya, thỉnh thoảng có những cảnh quay đêm thì thức trắng cả đêm.
Thế nhưng trong một khoảng trống hiếm hoi khi đang bận rộn, cô bỗng sực nhớ ra một chuyện. Trong đầu cô nhẩm tính lại, hình như đã trễ mất mấy ngày rồi mà “bà dì” còn chưa ghé. Ban đầu cô không quá chú ý, cứ nghĩ là do lịch sinh hoạt thất thường gây ra.
Nhưng có một ngày trong lúc đang nghỉ ngơi, cô vô tình nghe thấy các diễn viên nữ tụ tập buôn chuyện, bàn tán về “phốt” mang thai của một sao nữ nào đó, chẳng hiểu sao cô lại tự liên hệ nó với bản thân mình.
Lần trước khi bọn họ ở trong rừng mưa, vì điều kiện có hạn nên đúng là không có biện pháp phòng tránh, biết đâu chừng lại “trúng thưởng” thật rồi.
Sau khi kết thúc buổi quay phim, Tống Úc bảo trợ lý lái xe tới hiệu thuốc.
Buổi tối, trong phòng vệ sinh của khách sạn.
“Mẹ kiếp!”
Tống Úc tựa người vào bồn rửa mặt, nhìn chằm chằm hai vạch đỏ chót trên tay mà buột miệng chửi thề một tiếng.
Cô đứng hình mất vài phút liền, người cứng đờ không nhúc nhích, sau đó mới bước ra khỏi phòng vệ sinh và thả sầm cả người xuống chiếc giường êm ái.
Tống Úc quấn chặt lấy mình trong chăn, lăn qua lộn lại mấy vòng. Gò má cô không biết vì sao lại trở nên nóng bừng, phải áp mặt vào chiếc chăn mát lạnh mới giúp cô bình tĩnh lại được một chút.
Dù trong lòng vẫn còn chút hoang mang, hoảng hốt, nhưng cô đã nhanh chóng chấp nhận sự thật này, hơn nữa cũng không hề có cảm giác bài xích như trong tưởng tượng.
Cô đặt tay lên bụng mình, vùng bụng dưới lúc này vẫn còn bằng phẳng, nhưng dường như đã có điều gì đó khác xưa, một cảm giác kì lạ bao bọc lấy cô — trong này có một bé con rồi ư?
Tống Úc chui ra khỏi chăn, cầm lấy chiếc điện thoại ở đầu giường, định bấm số gọi đi nhưng nghĩ thế nào lại thôi.
Chuyện này cứ đợi gặp mặt rồi nói trực tiếp với Bùi Chỉ thì hơn, cô rất muốn xem thử nếu Bùi Chỉ biết chuyện này thì sẽ có phản ứng và nét mặt như thế nào.
Trong những cảnh quay sau đó, Tống Úc đã bảo trợ lý điều chỉnh lại thời gian làm việc, cố gắng hết sức không nhận các cảnh quay đêm nữa. Thêm vào đó, những cảnh quay phía sau cũng không quá quan trọng, lại có không ít nội dung cần quay bổ sung, nên cô thường để phó đạo diễn đi giám sát.
Cũng không biết là do tâm lý hay thực sự là do cơ thể có những thay đổi khi mang thai, Tống Úc bắt đầu có những phản ứng ốm nghén nhẹ. Đến giờ cơm trưa, hễ ngửi thấy mùi cơm hộp của các nhân viên có mùi dầu mỡ một chút thôi là cô lại thấy buồn nôn.
Dù cô luôn nói với bên ngoài là dạo này dạ dày không tốt nhưng rốt cuộc vẫn không qua mắt được mấy “con cáo” của đoàn làm phim.
Lúc này, Trần Gia — người đến đoàn làm phim đóng vai khách mời thời gian qua, đang ngồi cạh Triệu Hâm Hâm trong giờ nghỉ giải lao, hai người họ đang thì thầm to nhỏ với nhau.
“Này, có phải là đạo diễn Tống có tin vui rồi không?” Trần Gia hỏi.
“É? Tin vui gì cơ?” Triệu Hâm Hâm đang cúi đầu ăn cơm hộp, hai má phồng lên như co chuột hamster.
Trần Gia tặc lưỡi một cái, giải thích: “Có em bé đó!”
Nghe vậy, Triệu Hâm Hâm trò xoe mắt, hạ thấp giọng: “Không thể nào, sao cô biết được?”
Trần Gia đáp: “Ô hay, nhìn là ra chứ sao.”
Triệu Hâm Hâm liếc nhìn về phía phòng giám sát đạo diễn, chỉ thấy Tống Úc đang uể oải dựa vào chiếc ghế dã chiến nhắm mắt ngủ trưa, tay khẽ đặt lên bụng dưới. Dù quần áo rộng rãi nhưng rõ ràng là chưa thấy bụng đâu cả mà. Mèng, nhìn thế quái nào mà ra hay vậy?
“Thế này mà cô cũng nhìn ra được á hả?” anh ta đầy vẻ hoài nghi.
Trần Gia liếc mắt lườm một cái: “Cái này mà anh cũng không nhìn ra được á hả? Anh không để ý dạo này cô ấy đi đứng toàn né người khác sao?”
Nhất là lúc tổ đạo cụ khênh mấy cái bối cảnh lớn, nếu là trước đây thì Tống Úc kiểu gì cũng tự mình lại gần chỉ đạo. Còn bây giờ cô ấy hầu như chỉ ngồi trong phòng giám sát để điều phối, phản ứng đầu tiên của cô ấy là né ngay sang một bên, cứ như sợ bị người ta tông trúng vậy.
Phản ứng theo bản năng luôn là thật nhất.
Thêm nữa là Tống Úc nói mình bị nôn do dạ không tốt, nhưng tình trạng này đã kéo dài hơn một tuần rồi, nên khó mà không khiến người ta liên tưởng tới chuyện mang thai.
Triệu Hâm Hâm nghe xong bài phân tích của Trần Gia thì không ngớt ‘tung hô từ tận đáy lòng’ : “Cô Trần, cô thần kì thật đấy, không phải là cô có kinh nghiệm mảng này rồi đó chớ?”
Trần Gia không thèm chấp nhặt: “Anh lắm mồm thiệt. Trong đoàn làm phim hầu như ai cũng đoán ra rồi, chỉ có mỗi anh vẫn ngơ ngơ như con nai tơ mà thôi.” Hơn nữa Tống Úc cũng né tránh lộ liễu nhất là với anh ta.
Những người có chút tinh ý thì đã sớm tự hiểu trong lòng rồi, mỗi lần đi qua chỗ đạo diễn đều biết điều tạt té ra xa một chút.
Thế mà mỗi lần cô ta nhìn thấy ‘một vận động viên hạng nặng’ như Triệu Hâm Hâm cứ chạy đi chạy lại giữa máy góc máy, thỉnh thoảng lại đi qua phòng giám sát, cô ta sợ phát khiếp vì sợ anh ta sẽ tông trúng Tống Úc, nên mới đặc biệt qua đây ‘làm công tác tư tưởng.’
Vào ngày đoàn làm phim đóng máy, công việc hoàn thành sớm hơn dự kiến nên trống ra cả một buổi chiều.
Tống Úc liền bảo trợ lý đặt lịch hẹn khám ở khoa sản của bệnh viện địa phương để làm một cuộc kiểm tra chính xác hơn.
Kết quả không có gì thay đổi, đúng là đã mang thai.
Buổi tiệc đóng máy diễn ra vào buổi tối, ban đầu Tống Úc không muốn đi lắm vì không tránh khỏi việc phải uống rượu, nhưng nghĩ lại mình là đạo diễn, nếu không đi thì không hay lắm.
Tuy nhiên, điều nằm ngoài dự đoán của cô là, hiếm khi tiệc đóng máy nào mà mọi ngườ lại không ai tới mời rượu cô như hôm nay. Tống Úc không đụng tới một giọt rượu nào, cô thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ có phải lần này mình làm đạo diễn quá thất bại rồi không.
Ngày hôm sau , Tống Úc đi chuyến bay đến Bắc Kinh vào buổi trưa. Trước khi máy bay cất cánh, cô đã gửi số hiệu chuyến bay cho Bùi Chỉ.
–
Tại tòa nhà hành chính của Đại học Bắc Kinh, tiết học buổi sáng đã kết thúc.
Bùi Chỉ quay trở lại văn phòng, đặt giáo áo xuống rồi cầm lấy chìa khóa xe rời đi ngay.
Trong lúc chờ thang máy, anh tình cờ gặp Lý Chấn, phó viện trưởng Viện Xã hội học.
“Ồ, Giáo sư Bùi.” Lý Chấn lên giọng điệu bộ, vừa bước tới đã nói: “Chúc mừng cháu nhé!”
Bùi Chỉ ngẩn người: “Chúc mừng chuyện gì cơ ạ?”
Lý Chấn tưởng anh giả vờ, liền lấy cùi trò huých huých anh: “Ôi chào, cháu đừng giấu nữa, trên Weibo nổ tung cả rồi.”
“Mang thai mấy tháng rồi?”
Nghe vậy, Bùi Chỉ cau mày: “Mang thai cái gì chứ ạ?”
Lần này tới lượt Lý Chấn ngơ ngác: “Cháu không biết thật hả?”
Ông rút điện thoại ra, mở Weibo lên: “Cháu nhìn xem này, hashtag này ‘bạo’ đỏ rồi đấy.”
Bùi Chỉ nhận lấy điện thoại, đập vào mắt anh ngay lập tức là dòng tiêu đứng No.1 trên bảng tìm kiếm hot search:
#Tống Úc mang thai#
@Giải trí Hàm Ninh:
Đoàn làm phim [Đánh Mất Tình Yêu] đã đóng máy ngày hôm qua. Có nhân viên trong đoàn tiết lộ, đạo diễn Tống Úc bị nghi ngờ mang thai. Chiều hôm qua, Tống Úc bị chụp lại cảnh ra vào khoa sản của một bệnh viện địa phương, trang phục ăn mặc rất rộng rãi.
Bài đăng trên Weibo tuy không khẳng định chắc như đinh đóng cột, tất cat đều là những lời đồn đoán chưa được kiểm chứng chính xác, ngoại trừ một bức ảnh chụp lén cảnh Tống Úc đi vào khoa sản.
@Sở ái cách sơn hải: !!!!! Vl, thế này thì cũng nhanh quá đi ấy, tôi nhớ không lầm thì cổ mới kết hôn được vài tháng thôi mà á?
@Hồ ly hồng ăn cơm trứng: Chậc chậc, có phải là bác sĩ bảo cưới không nhỉ, bây giờ không giấu nổi nữa mới bị khui ra nè.
@Hồ trắng đen: Nhìn bụng của đạo diễn Tống trong ảnh thì chắc là mới cấn bầu chưa lâu đâu, trông vẫn phẳng lì chưa có tí bụng nào thế kia cơ mà.
@Tiểu não phủ: Hu hu hu hu, cảm động quá trời oi, cuối cùng Giáo sư Bùi và Đạo diễn Tống sắp có em pé rùi hã? Chúc mừng chúc mừng ạ!
Bùi Chỉ không xem kĩ mấy lời bình luận kia, đôi mắt đen thẫm tối sầm lại, anh nhìn trân trân vào bức ảnh Tống Úc đi vào bệnh viện hồi lâu.
“Bà xã mang thai mà không nói với cháu hả?” Lý Chấn ghé sát tai anh hỏi nhỏ, giọng điệu như ngại chuyện chưa đủ lớn: “Chẳng nhẽ, không phải là vị kia nhà cháu không muốn giữ đứa bé lại chứ?”
“…” Ngón tay đang lướt màn hình của Bùi Chỉ bỗng khựng lại.
Lý Chấn là người đi trước nên khá thấu hiểu, thở dài cảm thán: “Sinh con quả thực không dễ dàng gì. Cứ nhìn nhà tôi mà xem, vì con cái mà vị trí quản lý cấp cao của vợ tôi cũng bị người ta gạt mất.”
Nghĩ đến đây, ông thở dài một tiếng, trong lòng không khỏi xót xa cho vợ mình: “Phụ nữ trong việc nuôi dạy con cái quả thực phải hy sinh quá nhiều. Đặc biệt là Đạo diễn Tống hiện tại vừa trẻ tuổi, sự nghiệp lại đang trên đà thăng tiến, cô ấy có cân nhắc nhiều hơn cũng là việc dễ hiểu.”
Bùi Chỉ nhàn nhạt liếc nhìn anh ta, gương mặt không chút biểu cảm, chẳng rõ vui buồn. Anh trả điện thoại lại cho Lý Chấn.
“Cháu đi trước đây ạ, chiều nay cháu xin nghỉ.”
Tại cửa sân bay Đại Hưng.
Phía ngoài hàng rào chắn, từng hàng người đang chờ đợi.
Bùi Chỉ đứng lẫn trong đám đông, dáng người cao ráo, diện một bộ âu phục chỉnh tề, sạch sẽ. Trông anh nổi bật như ‘hạc đứng giữa bầy gà’, chỉ cần đứng yên đó thôi cũng đủ thu hút mọi ánh nhìn, khiến người qua đường không nhịn được mà ngoái lại nhìn thêm vài phần.
Tầm mắt anh nhìn chăm chú vào bên trong sân bay, đôi môi mỏng mím nhe, hàng chân mày vô thức chau lại.
Hai tay anh đặt trên thanh rào chắn, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Đầu ngón tay trỏ khẽ gõ từng nhịp ngắt quãng lên thanh sắt, tần suất có chút hỗn loạn, dường như tâm trạng đang có vài phần bồn chồn, rối bời.
Đối diện trực tiếp với cửa ra là băng chuyền màu đen để nhận hành lý kí gửi.
Băng chuyền quay hết vòng này đến vòng khác, tiễn hết đợt hành khách này đến đợt hành khách khác của các chuyến bay.
Bùi Chỉ cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay một cái, khi ngẩng đầu lên, anh thấy khu vực băng chuyền lại tụ tập thêm không ít người.
Gần như không tốn chút công sức nào, anh đã tìm thấy Tống Úc đang lọt thỏm giữa đám dông.
Một mình cô phải khênh hai chiếc vali cỡ 28 inch. Đôi cánh tay mảnh khảnh đặt trên tay cầm của vali, nhưng vì không đủ sức nên khi nhấc vali từ băng chuyền xuống đã phát ra một tiếng ‘bịch’ khá lớn, sức nặng kéo theo cả người cô phải khom lưng xuống.
Chân mày Bùi Chỉ chau chặt hơn, bực bội vì không thể đi vào giúp cô.
Tống Úc một tay đẩy một chiếc vali, chen ra khỏi đám đông đang chờ bên băng chuyền. Cô vừa đi vừa rút điện thoại ra, cúi đầu không biết đang gõ chữ gì.
Chiếc vali theo quán tính cứ thế trượt về phía trước.
Bản thân cô thì chẳng thèm nhìn đường, suýt chút nữa là tông trúng vào người đang đẩy xe hành lý bên cạnh mà chính cô cũng không hề hay biết.
Điện thoại trong túi quần tây của Bùi Chỉ khẽ rung lên một cái.
Anh lấy ra, liếc mắt nhìn, là tin nhắn Tống Úc gửi đến nói rằng cô đã xuống máy bay.
Chẳng cần anh phải trả lời, Tống Úc vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy người đàn ông đang đứng ngay ở cửa ra sân bay.
Cô nở nụ cười, gần như là chạy lon ton về phía anh. Không biết vì sao, cảnh tượng đó lọt vào mắt Bùi Chỉ lại khiến anh kinh hồn bạt vía, chỉ sợ cô sẩy chân vấp ngã.
Tống Úc thậm chí còn không đợi đi vòng qua hàng rào, cô trực tiếp rướn người qua thanh chăn, ôm chầm lấy thắt lưng anh, cả người dính chặt lấy anh như một chú gấu Koala ôm cây.
“Chẳng phải đã bảo là ah đừng đến rồi sao, em tự bắt xe về được mà.” Giọng cô ấm áp, lười biếng vang lên, nhưng nụ cười tươi rói nơi khóe môi thì hoàn toàn bán đứng cô.
Bởi vì trợ lý đặt nhầm vé máy bay nên cô bị đáp xuống sân bay Đại Hưng. Bắc Kinh có hai sân bay, sân bay Thủ Đô nằm ở phía Bắc, còn sân bay Đại Hưng lại nằm ở phía Nam thành phố, vị trí gần như đã chạm đến địa phận của tỉnh Hà Bắc rồi.
Bùi Chỉ lái xe tới đây mất gần một tiếng rưỡi đồng hồ, coi như là anh đã đi một vòng Bắc Kinh luôn.
Tống Úc vùi mặt vào lồng ngực người đàn ông. Mặc dù biết ở nơi đông người như cửa ra sân bay mà ôm ôm ấp ấp thì không hay cho lắm, nhưng chẳng hiểu sao, khi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, thanh khiết như tuyết tùng trên ngưòi anh, cô lại cảm thấy vô cùng an tâm và bình tĩnh.
Sự hoảng hốt và lo lắng thỉnh thoảng lại xuất hiện trong suốt hai tuần qua của cô, bỗng chốc tan biến sạch sành sanh trong khoảnh khắc này.
Bùi Chỉ để mặc cho cô ôm lấy mình, anh cũng không thúc giục, những ngón tay thon dài đan vào làn tóc mây của cô, nhẹ nhàng vuốt ve từng chút một. Anh cảm giác so với lần gặp trước, cô lại gầy đi một chút.
“Em không có gì muốn nói với anh sao?” Anh lên tiếng thăm dò một cách đầy điềm tĩnh.
Tống Úc ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đen thẫm của anh, cô chớp chớp mắt, dùng giọng điệu mềm mại ngoan ngoãn nói: “Em nhớ anh lắm lắm~”
Khóe môi Bùi Chỉ nhẽ nhếch lên một chút, nhưng rất nhanh đã trở lại dáng vẻ nghiêm túc bình thường: “Còn gì nữa không?”
Tống Úc ngẫm nghĩ, đôi môi mấp máy vài cái định nói gì đó.
Dù đúng là có một chuyện rất quan trọng cần phải nói, nhưng cô đã nhịn lâu như vậy rồi, cũng chẳng cần phải vội vàng ngay lúc này. Xung quanh thì ồn ào hỗn tạp, nhỡ đâu Bùi Chỉ kích động quá rồi ôm mặt khóc lớn hay gì đó thì người mất mặt chính là anh thôi.
“Còn gì nữa đâu ạ?” Tống Úc giả ngu: “Nhớ anh còn chưa đủ sao?”
Bùi Chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo của cô, vừa buồn cười vừa tức, bàn tay lớn của anh áp lên vùng bụng dưới hiện vẫn phẳng lì của cô.
“Thế còn nhân vật bên trong này, em không định giải thích với anh một tiếng à?”
Nghe vậy, Tống Úc ngẩn người ra, một lúc lâu sau mới lí nhí hỏi: “Sao…sao anh biết vậy?”
“…” Bàn tay đang ôm eo cô của Bùi Chỉ siết chặt thêm một chút.
Ban đầu anh chỉ định trêu chọc để thăm dò thôi, bởi vì lời đồn thổi của cư dân mạng trên Weibo vốn chẳng đáng tin, anh cũng không quá để tâm.
Trước đây khi anh và Tống Úc chưa kết hôn, thỉnh thoảng trên mạng vẫn rộ lên tin đồn cô mang thai vô căn cứ. Nhưng Bùi Chỉ không ngờ, lần này là thật.
Anh bất lực gọi thẳng cả họ tên cô: “Tống Úc, em giỏi thật đấy. Chuyện lớn thế này mà dám giấu anh lâu như vậy.”
“…” Tống Úc ngẩng đầu nhìn anh. Đồng tử củ người đàn ông sâu thẳm, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, khiến cô có cảm giác dù anh đã biết chuyện thì phản ứng vẫn có phần quá lạnh nhạt.
Cô hơi thất vọng, khẽ bĩu môi: “Chẳng phải em định bụng về nhà rồi mới nói với anh hay sao.”
Lúc này, ở cửa ra lại có một đợt hành khách đông nghịt đổ ra.
Bùi Chỉ sợ dòng người qua lại xô đẩy trúng cô, liền véo nhẹ vào má cô một cái: “Đi thôi, lên xe trước đã.”
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm của sân bây rất rộng lớn, đường xá lại quanh co uốn lượn.
Tống Úc đi phía sau người đàn ông, hai tay trống trơn, ngoại trừ một chiếc áo khoác vest nam đang vắt trên cánh tay. Toàn bộ vali và túi xách còn lại đều đã được Bùi Chỉ xách hộ.
Đến chỗ đỗ xe, cô phát hiện ra cụm đèn pha phía bên sườn trái của đầu xe đã bị vỡ nét hoàn toàn.
“Xe bị làm sao thế này hả anh?”
Bùi Chỉ vừa kéo vali vòng ra cốp sau, vừa dùng ánh mắt liếc qua chiếc đèn pha bị hỏng, nhàn nhạt đáp: “Lúc đến đây không cẩn thận va quệt với xe phía trước một chút.”
“Hiếm có thật đấy, tay lái già (*) mà cũng có ngày lật thuyền trong mương hả.”
(*) Tiếng trung là : 老司机, một thuật ngữ tiếng Trung mạng rất phổ biến, dịch nghĩa đen là “tài xế già” hoặc “bác tài già” (người lái xe lâu năm, có nhiều kinh nghiệm).
Tuy nhiên, MXH và ngôn tình thì lại có hai kiểu nghĩa:
Nghĩa bóng thông thường: Người lão luyện, bậc thầy trong một lĩnh vực nào đó.
Nghĩa thứ hai là nghĩa phái sinh rất nổi tiếng trên mạng xã hội Trung Quốc. “Lão tư cơ” dùng để chỉ những người có nhiều “kinh nghiệm giường chiếu”, am hiểu chuyện yêu đương nam nữ.
Kĩ năng lái xe của Bùi Chỉ tốt đến mức nào cô là người rõ nhất. Nghĩa là, ngay cả đọan đường đèo bạt mạng nổi tiếng hiểm trở như xa lộ Kolyma (*) mà anh còn lái xe vững vàng, thế mà không ngờ đi trên đường cao tốc sân bay lại xảy ra chuyện.
(*) Xa lộ Kolyma ( : Колымская трасса) nằm ở vùng Viễn Đông Nga, kết nối hai chủ thể liên bang và tỉnh Magadan.
Tuy nhiên cô cũng không để ý nhiều, vừa nói vừa mở cửa ghế phụ ngồi lại vào xe.
“…” Bùi Chỉ khẽ nhướn mày, nhìn cánh cửa xe vừa đóng ‘sầm’ một tiếng, khóe môi mím thành một đường thẳng.
Cô còn có tâm trạng đùa giỡn anh nữa, cùng không thèm nghĩ xem vì ai mà khi lái xe anh không tập trung được như vậy.
Mặc dù ban đầu anh không tin vào những lời nói trên Weibo nhưng khi nghĩ lại chuyện xảy ra trong rừng mưa lần trước, rồi cả bức ảnh Tống Úc xuất hiện ở bệnh viện, rốt cuộc anh vẫn không thể không bận tâm.
Trong lúc Bùi Chỉ cất gọn hành lý vào cốp, Tống Úc ngồi trong xe đã kịp lướt điện thoại để nắm rõ ngọn ngành mọi chuyện. Hóa ra ngay trong hai tiếng đồng hồ cô đang bay trên trời, Weibo đã trực tiếp bóc trần bí mật mà cô dày công che giấu bấy lâu nay.
Tiếng đóng cửa xe vang lên, Bùi Chỉ đã ngồi vào ghế lái.
Tống Úc đặt điện thoại xuống quay sang nhìn anh: “Nên là anh biết chuyện từ trên Weibo phải không?”
Thật sự cạn lời mà.
Cô không nhịn được cằn nhằn: “Sao mấy người trong giới giải trí có ‘mắt thần’ quá vậy, dăm ba cái chuyện bắt gió bắt bóng mà bắt phát là trúng nhỉ.”
Bùi Chỉ không tiếp lời cô, cũng không khởi động xe. Anh đặt tay trái lên vô lăng, khẽ xoay người qua.
“Tống Úc, em đã suy nghĩ kĩ chưa?” Giọng anh vô cùng nghiêm túc.
Đây là lần thứ hai trong ngày Bùi Chỉ gọi thẳng tên cô. Mỗi lần anh gọi cả họ và tên mình thế này, không phải tức giận thì cũng là đang vô cùng nghiêm túc.
Tống Úc nhìn chằm chằm vào anh, nhất thời chưa kịp phản ứng do không biết ý anh nói là gì.
“Suy nghĩ kĩ chuyện gì cơ?” Cô hỏi ngược lại.
Bùi Chỉ chăm chăm nhìn cô một lúc lâu sau mới mở lời: “Chuyện giữ lại đứa trẻ này.
Vẻ mặt Tống Úc lập tức thay đổi, cô đanh mặt lại có chút không vui: “Anh không muốn giữ à?” Giọng cô trầm xuống vài phần, đây là điều nằm ngoài dự đoán của cô.
Bùi Chỉ nhìn mặt cô xụ ra thì biết cô đang hiểu sai ý mình. Anh đưa tay định xoa đầu cô dỗ dành nhưng lại bị Tống Úc thẳng thừng né tránh.
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, liền lên tiếng giải thích: “Anh chỉ cần có em là đủ. Nếu em không muốn giữ, anh cũng không sao cả.”
“Có phải vì chuyện này nên em mới không dám nói cho anh biết không? Không cần phải áp lực đâu, anh không bận tâm.” Mặc dù anh rất muốn có đứa con này, nhưng anh lại càng không muốn can thiệp hay ép buộc Tống Úc.
Tống Úc ngơ ngác nhìn anh, chẳng biết người đàn ông này lên cơn điên gì nữa.
Cô tức xì cả khói đầu, vớ lấy hộp khăn giấy ở giữa hai ghế ngồi ném mạnh vào người anh: “Ai nói với anh là em không muốn giữ hả?”
Trước đây đúng là cô không muốn, thậm chí còn chưa từng đặt việc kết hôn sinh con vào trong kế hoạch cuộc đời mình.
Nhưng giờ mọi chuyện thành ra thế này là tại ai chứ, thế mà anh còn dám mở miệng hỏi cô có muốn giữ hay không?
Bùi Chỉ bị hộp khăn giấy đập trúng ngực, không đau cũng chẳng ngứa, nhưng lại đứng hình tại chỗ.
“Em không nói cho anh biết là vì muốn cho anh một bất ngờ, thế mà anh tặng lại em cái phản ứng kiểu này đó à?” Tống Úc giận điên người quát to.
“Anh có muốn hay không thì tùy anh, dù sao một mình em cũng tự nuôi nổi!” Càng nghĩ lại càng điên tiết, cô ném lại một câu như vậy rồi mở cửa định bước xuống.
Bên tai vang lên giọng điệu hờn dỗi pha lẫn tức giận của cô, hàng mi Bùi Chỉ khẽ run. Anh nghiêng người rướn qau giữ chặt lại cô, kéo cửa xe đóng sầm lại rồi ấn cô ngồi ngược trở lại ghế.
Tống Úc bị anh ép chặt vào một góc ghế, cô ngửa đầu lên, cơn giận đã bốc khói nghi ngút: “Anh tránh ra.”
“Không tránh.”
Đôi mắt Tống Úc ngập nước trong veo, cô trợn mắt nhìn anh với vẻ đầy tức giận, trông cứ như đang tố cáo anh là một kẻ bạc tình phụ nghĩa, ăn xong rồi bỏ.
Bùi Chỉ dùng lòng bàn tay che mắt cô lại: “Đừng nhìn anh như thế nữa, anh sai rồi.”
Nhận lỗi thì nhận rõ là nhanh.
Lòng bàn tay người đàn ông ấm áp, Tống Úc khẽ hừ một tiếng.
Thực ra lúc này cô cũng đã kịp định thần lại, hiểu được ý của anh vừa rồi là gì.
Dù sao việc sinh con đẻ cái không phải là chuyện cứ vỗ ngực một cái là quyết định được ngay.
Trước đây khi chưa mang thai, cô ngược lại còn suy nghĩ nhiều hơn, thậm chí trước khi kết hôn cô cũng đã bày tỏ rõ ràng quan điểm của mình với Bùi Chỉ rồi.
Thế nhưng khi Bùi Chỉ nhìn thấy hai vạch hiện lên rõ mồm một, tuy có hoảng hốt, có luống cuống, nhưng chẳng hiểu sao cái ý nghĩ “không giữ đưá bé lại” lại chưa bao giờ xuất hiện trong đầu cô.
Cô thu lại tâm trạng không vui vừa rồi, chủ động ôm lấy anh.
Không gian bên trong xe vô cùng yên tĩnh.
Tống Úc khịt khịt mũi, mùi hương tuyết tùng thanh khiết trong không khí thật dễ chịu.
“Sau này có thêm một người ở cạnh anh, không phải tốt hơn sao?” Anh đã phải cô đơn một mình lâu như vậy rồi.
Bùi Chỉ cụp mi, nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu cô. Tóc con của cô lướt nhẹ qua gò má anh, người phụ nữ trong lòng anh rõ ràng gầy gò và yếu ớt tới vậy, vậy mà dường như lại đang ẩn chứa một sức sống mãnh liệt vô hạn.
Anh tì cằm lên đỉnh đầu cô, ôm chặt vào lòng sâu hơn nữa, như thể muốn khảm cô vào tận xương tủy mình.
“Cảm ơn em.”
Mặt trời và niềm may mắn trong cuộc đời anh.
Ngoài câu đó ra, anh chẳng thể nghĩ thêm được lời nào khác để nói lúc này.
“Thế anh có vui không?” Tống Úc ngẩng đầu hỏi.
Bùi Chỉ nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên làn môi mềm mại ấy mà không trả lời. Vui thì có vui, nhưng nhiều hơn là sự lo lắng.
Đôi môi mỏng của anh mím chặt, một lúc lâu sau mới chậm rãi mở lời, giọng nói trầm thấp, khàn khàn: “Anh xin lỗi, lại sắp để em chịu khổ rồi.”

Leave a Reply