Chương 44: Mãi mãi tuổi mười tám
Ánh mặt trời khảm vạn vật vào trong vệt sáng vàng óng, xuyên qua các kẽ lá rồi xuống khung cửa sổ.
“Châu Tồn Thanh cậu mau qua đây đi, trò đại bàng bắt gà con chỉ thiếu mỗi cậu thôi.”
Châu Tồn Thanh hiếu kì, thuận tay gạt bụi cỏ trước mắt ra, đột nhiên, tầm nhìn bỗng trở nên rõ nét, cậu nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.
Diệp Tuệ đang chống nạnh một cách rất ‘cao cao tại thượng’, hét lên với cậu, “Còn đứng đực ra đó làm cái gì hả, cậu nhanh qua đây làm gà mẹ, tớ làm đại bàng.”
Hóa ra là cô đang nói chuyện.
Châu Tồn Thanh cảm nhận được cơ thể mình nhẹ bẫng, giống như bị người ta nhấc bổng lên, không còn mất sức như việc cậu tự bước qua đó nữa.
“Đại bàng bắt gà con, biết chơi không?” Ngữ khí Diệp Tuệ cao vút, không còn nhìn thấy cô gái nhỏ nhẹ hiền dịu như hồi còn ở trường đâu.
Châu Tồn Thanh biết, đại tiểu thư nhà họ Diệp là người rất thích giả vờ.
“Biết chơi.” Cậu nói.
“Ờ, thế bắt đầu đi.” Diệp Tuệ mặc kệ cậu có đồng ý hay không, đã “chỉ thị” cậu đi bảo vệ đám gà con kia.
Châu Tồn Thanh đã đáp ứng.
Trước khi bắt đầu, cậu hỏi Diệp Tuệ: “Thua rồi có hình phạt không?”
Diệp Tuệ cười với cậu, không nói năng gì.
Cô chạy lên bên trái một bước, thử cố bắt lũ “lít nhít” đang trốn sau lưng Châu Tồn Thanh, cậu phản ứng nhanh nhẹn, nghiêng người né tránh, Diệp Tuệ chỉ túm được nắm không khí.
Diệp Tuệ không tức giận, chỉ thử đi thử lại bắt họ.
Châu Tồn Thanh nhìn cô kiên cường muốn chạy lên túm lấy, bước chân của cô vừa linh hoạt lại nhẹ bẫng, khiến cậu đau đầu không thôi.
“Cậu còn chưa trả lời câu hỏi của tớ.” Châu Tồn Thanh nói.
Ngay khoảnh khắc sau, trái tim cậu bỗng thấy đau thắt lại, cậu nhíu chặt hàng mày, không biết đã xảy ra chuyện gì, còn ‘bức ảnh động’ trước mắt cậu bỗng dần tan biến, từ từ rời xa cậu.
Cậu nhìn thấy Diệp Tuệ đứng tại chỗ trân trối nhìn cậu, không mang theo bất cứ cảm xúc nào.
“Thua thì đương nhiên phải bị phạt rồi.” Giọng nói ngọt ngào của cô bạn nhỏ cứ quanh quẩn bên tai cậu, nhịp tim Châu Tồn Thanh đập ‘thịch’ một cái, cậu thở dốc.
Diệp Tuệ bước tới gần cậu, Châu Tồn Thanh bỗng cảm nhận được có một sức mạnh vô hình nào đó kéo tuột cậu ra sau, dường như bị kéo tới một nơi nào đó vô cùng tối tăm.
“Phạt cậu cả đời này không còn được gặp tớ nữa.”
Bỗng nhiên có luồng ánh sáng mạnh chiếu qua, đầu óc Châu Tồn Thanh ầm ầm như sóng vỗ, cậu run lên bần bật, cắn sứt môi tới bật máu dưới lớp mặt nạ dưỡng khí.
Thua rồi ư? Hình như đúng là cậu thua rồi.
Trừng phạt cậu cả đời này không được gặp lại Diệp Tuệ nữa, hình phạt ấy tàn nhẫn tới vậy ư? Nhưng hình như cũng chỉ có thể chấp nhận kết cục như vậy.
“Tiểu Thanh, Tiểu Thanh.” Lâm Tiện gọi cậu.
Châu Tồn Thanh mở to mắt, đập vào mắt cậu là gương mặt lo lắng của Lâm Tiện, sau đó, cậu còn nhìn thấy cả Lục Hy Triệt đang nói chuyện với bác sĩ ở không xa.
Hóa ra là một giấc mơ, Châu Tồn Thanh cười không thành tiếng.
“Tiểu Thanh, có phải con gặp ác mộng không?” Lâm Tiện cầm lấy khăn mặt, giúp cậu lau đi những hạt mồ hôi li ti trên trán.
Mấy ngày gần đây hầu như cậu chỉ ngủ, thần trí đã không còn minh mẫn như trước, hôm nay là ngày hiếm hoi cậu tỉnh táo, cũng không biết có phải là do Lục Hy Triệt tới hay không.
Là ác mộng ư? Giấc mơ có cô, bất luận là tốt hay xấu, đều là mộng đẹp mới đúng.
Châu Tồn Thanh lắc đầu bất lực. Trên người cậu có quá nhiều dây dợ nhằng nhịt, mỗi lần muốn động đậy lại thấy khó khăn. Thính giác của cậu đã không còn tốt, nhưng khoảng cách giữa cậu và Lục Hy Triệt không xa, nên vẫn có thể cố nghe rõ những gì cậu và bác sĩ đang trao đổi.
“Không còn cách nào khác nữa ạ?”
Bác sĩ lắc đầu bất lực: “Bệnh nhân có thể gắng gượng tới giờ phút này đã là một kì tích rồi.”
Cơ thể của Lục Hy Triệt hơi lùi về sau, nghiêng đầu phát hiện Châu Tồn Thanh đã tỉnh, đang cụp mi nhìn cậu.
Lục Hy Triệt cảm ơn bác sĩ xong, liền vội vàng đi tới bên Châu Tồn Thanh, thấp giọng hỏi: “Mày sao rồi?”
Hôm nay là ngày thứ hai thi xong Cao Khảo, Lục Hy Triệt và Lâm Tiện đã trông chừng cậu ở đây một ngày một đêm. Trong đêm, Châu Tồn Thanh từng lẩm bẩm gọi tên Diệp Tuệ, thậm chí còn bật ra vài tiếng cười nhẹ vui vẻ, chẳng biết đã mơ thấy điều gì mà lại hạnh phúc đến thế.
Châu Tồn Thanh định mấp máy môi nói chuyện, ngặt nỗi chiếc mặt nạ dưỡng khí cản trở khiến cậu lực bất tòng tâm. Lục Hy Triệt ghé sát lại gần, xòe lòng bàn tay mình ra để Châu Tồn Thanh ra hiệu vài đường.
Châu Tồn Thanh nằm đã lâu, đến tay cũng không còn nhấc nổi nữa, vì vậy, cậu đành điều chỉnh lại nhịp thở, lựa chọn mở lời: “Cứ thế thôi, còn thế nào được nữa.”
Giọng cậu khàn đặc, không còn vẻ sảng khoái, rạng rỡ như ngày xưa nữa.
Châu Tồn Thanh đã chờ Lục Hy Triệt rất lâu, cuối cùng cũng đợi được tới kì thi Đại Học của cậu kết thúc, cuối cùng cũng được gặp nhau một lần.
Lâm Tiện thấy hai người họ dường như có chuyện muốn nói, bà liền một mình rời khỏi phòng bệnh đi lấy nước.
Lục Hy Triệt kéo một chiếc ghế ngồi xuống, ngay sau đó liền nghe thấy Châu Tồn Thanh nói: “Sau khi mặt trời lặn, mày về đi nhé.”
Cậu chăm chú nhìn vào khuôn mặt trắng bệch không còn tí huyết sắc nào của Châu Tồn Thanh, nét hăng hái, ngạo nghễ ngày xưa đã chẳng còn tìm thấy.
Lục Hy Triệt lảng đi, nén lại cảm xúc trong lòng: “Mai là sinh nhật mày, mày còn nhớ không?”
Châu Tồn Thanh ngẩn người, ngày mai là ngày 11 tháng 6, là sinh nhật tròn mười tám tuổi của cậu.
Châu Tồn Thanh “ừ” một tiếng.
“Mày có muốn thứ gì không?” Lục Hy Triệt hỏi.
Châu Tồn Thanh nở một nụ cười dịu dàng sau chiếc mặt nạ oxy: “Những thứ tao muốn đều không thực tế đâu. Thế này đi, mua cho tao một bát cháu trứng bắc thảo thịt băm.”
“Được.”
Có lẽ nhìn ra Lục Hy Triệt không che giấu nổi vẻ đau buồn trên gương mặt, nên Châu Tồn Thanh cố gắng sốc lại tinh thần, nói với cậu: “Hôm nay mày đến để tiễn biệt tao à?” Giờ đây, cậu đã chẳng còn sợ hãi với cái chết nữa rồi.
“Đừng ăn nói bậy bạ.” Lục Hy Triệt lườm cậu ta.
“Tao nghe thấy hết rồi.”
“Mày nghe thấy cái gì?”
Châu Tồn Thanh nhìn vành mắt đỏ hoe của cậu, không mở lời tiếp nữa.
“Tóc mày mọc lại rồi kìa.”
“Ừ.”
“Kì thi Đại học làm bài tốt chứ?” Châu Tồn Thanh chuyển chủ đề.
Trong những ngày không có cậu ở trường, Lục Hy Triệt không còn đi chơi bóng nữa, mà giam mình trong lớp rồi bạt mạng ôn tập. Những chuyện này Lục Hy Triệt từng vô tình nhắc với cậu, Châu Tồn Thanh nghĩ cậu đã sắp thực hiện được lời hẹn ước, còn mình thì sắp thất hứa rồi.
Lần này tới lượt Lục Hy Triệt im lặng.
Đến thời điểm này, Châu Tồn Thanh cũng không muốn tỏ ra sướt mướt, nhưng con ngưòi ta mà, luôn luôn vào một khoảnh khắc nào đó sẽ nhớ lại vài kí ức tốt đẹp, để rồi cảm thán tại sao lại chẳng thể quay về ngày xưa ấy.
“Tao bỗng nhớ tới mùa hè năm lớp mười một, chúng ta đá một trận bóng với lớp khác ở trường. Lúc đang đá thì mày bị trật khớp chân, nhưng mày không hề kêu đau mà vẫn cắn răng chịu đựng. Sau trận đấu, mày thực sự đi không nổi nữa, lại còn bị say nắng suýt thì ngất, vẫn là tao đỡ mày dậy, cõng mày tới phòng y tế của trường.”
Châu Tồn Thanh nói liền một mạch ngần ấy chữ đã tiêu tốn không biết bao nhiêu sức lực.
Đồng tử của Lục Hy Triệt khẽ co, hồi tưởng về chuyện cũ, cậu không khỏi kinh ngạc, lúc đó cậu đã mất đi tri giác, còn tưởng là thầy giáo thể dục nào đó tốt bụng cõng anh đi. Mãi tới tận hôm nay, cậu mới biết đó là “chuyện tốt” mà Châu Tồn Thanh làm.
Thế nhưng, điều Châu Tồn Thanh muốn không phải là lời cảm ơn muộn màng từ cậu, điều cậu muốn nói hơn cả là: “Hai chúng ta khi nào mới lại phân cao thấp trong một trận bóng nữa đây?”
Lục Hy Triệt im lặng, Châu Tồn Thanh tự hỏi rồi tự trả lời: “Đời này không thể nữa rồi, kiếp sau vậy nhé.”
Cậu là người thích cảm giác được lao nhanh trên sân bóng nhất, nhưng mỗi lần nhận lấy quả báo lại là một lần đau thấu xương tủy. Dù chơi chưa đủ thỏa chí, đau xong cậu cũng chẳng chịu nhớ đời, vẫn cứ đi đây đó như trước. Dẫu sao cậu cũng chẳng còn sống được mấy năm, chỉ bằng hãy cứ hành sự theo đúng với bản thân mình, tự do một chút, không lo không nghĩ, chẳng chút ràng buộc.
“Mày toàn nói những lời tao không muốn nghe.” Lục Hy Triệt cuốicùng cũng mở lời, cổ họng khô khốc.
Châu Tồn Thanh tỏ vẻ từ chối cho ý kiến.
Khi Lâm Tiện đẩy cửa bước vào, bà nhìn thấy chính là khung cảnh như thế này.
Lục Hy Triệt cúi gằm đầu, cả người toát lên vẻ suy sụp, tàn tạ.
Cũng phải, vài tháng trước em gái mới qua đời, giờ đây tới lượt người anh em tốt nhất cũng chuẩn bị nối gót đi theo. Cậu đã lưu lạc, bôn ba lâu như vậy, tới cuối cùng, hóa ra vẫn chỉ có một mình.
“Hy Triệt, uống chút nước đi con.” Lâm Tiện khẽ nói.
Lục Hy Triệt nhận lấy, nói một tiếng cảm ơn.
Châu Tồn Thanh di dời ánh mắt, qua khung cửa sổ nhìn thấy mặt trời đang dần chìm xuống, dường như sắp bị tầng mây nuốt chửng. Chính là khung cảnh này, mỗi lần chơi bóng xong rồi ngồi xuống nghỉ ngơi, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy.
Chỉ là khi đó, trong đôi mắt của thiếu niên có những tia nắng sáng vàng, óng ánh trong đôi mắt đong đầy ý cười, vô cùng đẹp đẽ. Giờ đây, cậu nhìn về nơi xa xôi, thứ cậu đang đợi không phải ánh bình minh, mà là cái chết.
Thật ra, Châu Tồn Thanh đã rất mãn nguyện rồi, cậu đã sống thọ hơn dự kiến được vài năm. Thế nhưng, con người một khi đã vướng bận thì sẽ luyến tiếc không nỡ rời bỏ thế gian này, luyến tiếc không nỡ rời xa người đã bầu bạn bên mình năm này qua năm khác. Thành phố Lâm, cậu chưa từng trở lại. Diệp Tuệ, cậu chưa từng buông bỏ.
Châu Tồn Thanh cũng là nghe từ miệng của Lục Hy Triệt mới biết được, Diệp Tuệ vẫn luôn không ngừng nghe ngóng tin tức của cậu.
Cô ấy muốn tìm thấy kẻ lừa đảo này tới vậy sao?
Châu Tồn Thanh cười khổ.
Càng hồi tưởng lại càng lún sâu, ý thức của Châu Tồn Thanh ngày càng mơ hồ, không còn tỉnh táo.
“Lục Hy Triệt, mặt trời sắp lặn rồi.”
Mặt trời lặn rồi, bóng tối sắp sửa bủa vây.
“Mày… có thể giúp tao giữ một bí mật không?”
Giọng nói của Châu Tồn Thah đứt quãng, Lâm Tiện không đành lòng nhìn tiếp, đành quay đầu đi chỗ khác, bước ra xa một chút.
Lục Hy Triệt biết cậu muốn nói gì.
“Đừng nói cho bất kì ai biết rằng, Châu Tồn Thanh đã không còn trên cõi đời này nữa.” Châu Tồn Thanh nói.
/Không dịch tiếp được nữa mất………./
Lâm Tiện bỗng chốc bật khóc nức nở: “Tiểu Thanh…”
Châu Tồn Thanh nghĩ, thực ra cái tên của cậu mang một hàm ý rất sâu sắc, vừa vặn ứng với cuộc đời ngắn ngủi của mình. Tồn Thanh(存青)- là lưu lại ở độ tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất. Đã như vậy thì cứ toại nguyện cái ý nguyện này đi, cậu đã làm kẻ lừa đảo lâu tới vậy rồi, cứ tiếp tục mãi như vậy thì tốt biết mấy.
“Tiểu Thanh…” Lâm Tiện lòng như tro tàn, biết rằng cậu đã ở trong tình trạng sức tàn lực kiệt.
“Mẹ, con trai rất yêu mẹ, nhưng con có tội. Không thể ở bên mẹ tới khi mẹ già, không thể đưa mẹ đi chu du thế giới, không thể chăm sóc nửa đời sau của mẹ, đều là lỗi của con.”
“Không phải như vậy đâu, Tiểu Thanh…”
Châu Tồn Thanh chưa từng oán trách người cha đã khuất, mỗi năm vào mùa xuân cậu đều đến nghĩa trang tảo mộ, đó là người cha cậu không cách nào gặp lại được một lần, cậu rất nhớ, rất muốn gặp ông.
“Lục Hy Triệt, đời này tao không có nhiều bạn bè, có thể gặp được mày tao thấy rất may mắn rồi, rất vui vẻ, cho nên tao xin mày, hãy giúp tao giữ bí mật này nhé.” Sau khi Châu Tồn Thanh nói xong câu này, câu giơ tay ra, muốn nắm lấy tay của Lâm Tiễn và Lục Hy Triệt.
Lục Hy Triệt chạm vào, thấy tay Châu Tồn Thanh lạnh cóng, giống y hệt như cậu vậy.
Hai người nhìn nhau, Châu Tồn Thanh dưới lớp mặt nạ dưỡng khí đang cười, còn cậu thì đang khóc.
Mặt trời đã lặn xuống núi, ánh hoàng hôn vẫn vẹn nguyên như thuở nào, ấm áp lạ thường, như thực như mơ.
Châu Tồn Thanh nhắm chặt hai mắt, an yên ngủ, Lục Hy Triệt không thực sự rời đi, mà cùng ở lại trông chừng cậu cùng Lâm Tiện, mỗi người họ đều đang gặm nhấm một nỗi buồn riêng.
Một tiếng sau, Châu Tồn Thanh được đẩy vào phòng cấp cứu.
Đèn của phòng cấp cứu sáng suốt cả buổi tối, nước mắt Lâm Tiễn đã cạn khô, tim bà đập từng nhịp đau đớn.
Mười hai giờ đêm, đèn phòng cấp cứu tắt, cửa tự động bật ra, vị bác sĩ mang nét mặt trầm trọng bước ra ngoài.
Bác sĩ cúi đầu, đan hai tay vào nhau, thấp giọng hỏi: “Xin hỏi là người nhà của Châu Tồn Thanh phải không?”
Lâm Tiễn lập tức bước lên phía trước, gật đầu.
“Người bệnh đã từ trần vào 12 giờ 08 phút đêm ngày 11 tháng 6, trước khi từ giã cõi đời, bệnh nhân vẫn luôn gọi tên của ba người, cậu ấy còn nói lừa gạt gì đó, sau cùng bật khóc, nhưng trước khi tim ngừng đập, cậu ấy vẫn mỉm cườ, ra đi thanh thản. Xin gia đình nén bi thương.” Bác sĩ khẽ cúi người chào Lâm Tiện.
Lâm Tiện đứng không vững nữa, chân bà bủn rủn, khụy thẳng xuống đất. Dù bà đã sớm liệu trước sẽ có ngày này, nhưng bà vẫn không thể nào chấp nhận được việc con trai ruột của mình đã rời bỏ thế gian.
Bác sĩ còn nói với bà, trước khi vào phòng cấp cứu, Châu Tồn Thanh đã tự tay tháo mặt nạ dưỡng khí ra. Là bác sĩ, việc giành giật bệnh nhân từ tay tử thần là bổn phận, nhưng Châu Tồn Thanh một lòng cầu xin sự giải thoát, các nhân viên phẫu thuật dù cố gắng hết sức cũng không cứu được cậu ấy.
Cậu ấy quá đau đớn rồi, mỗi ngày đều phải chịu đựng sự dày vò của việc điều trị, sống không bằng chết. Cậu ấy đã gồng mình chịu đựng để sống thoi thóp qua mấy năm, sống cho tới kì thi Cao khảo của Lục Hy Triệt kết thúc, đây đã là điều tốt nhất rồi.
Châu Tồn Thanh quyết định kết thúc tất cả chuyện này để đến một nơi sinh sống mới.
Lục Hy Triệt đỡ Lâm Tiện dậy, giúp bà đứng vững. Qua ô cửa kính, màn đêm buông xuống, cũng phản chiếu đôi mắt sưng húp đỏ hoe của Lục Hy Triệt.
Đầu tiên là gia đình tan vỡ, mất đi người em gái Lục Tinh Mạc, sau đó mất đi người anh em Châu Tồn Thanh. Đi quanh một vòng, đến cuối cùng, vẫn chỉ còn lại một mình Lục Hy Triệt cô độc trơ troi giữa mùa hè mà cậu cho là chết chóc, ảm đạm này.
Quan tài của Châu Tồn Thanh tạm thời được đẩy vào nhà xác, Lục Hy Triệt và Lâm Tiện đi theo suốt dọc đường.
“Tiểu Thanh….Tiểu Thanh.” Lâm Tiện dùng tay đấm vào ngực mình, biểu cảm vô cùng đau đớn, Lục Hy Triệt cũng chẳng khá hơn là bao.
Rõ ràng chiều ngày hôm nay cậu ấy vẫn còn nói chuyện bình thường, sao đến buổi tối lại ra đi không một tiếng động như vậy.
Quan tài chuẩn bị được đẩy vào nhà xác, đợi đến ngày hỏa táng mói đưa đi. Lâm Tiện van xin nhân viên hộ tống cho bà được nhìn con trai thêm một lần nữa. Nhân viên hộ tống vô cùng bất lực, đành phải để cô nhìn thêm một lần.
Vị bác sĩ đó nói không sai, Châu Tồn Thanh ra đi vô cùng thanh thản. Trước khi mất không biết đã nghĩ đến điều gì mà khóe miệng cậu khẽ cong, giống như đang cười. Gương mặt cậu rất sạch sẽ, nhưng đôi mắt từng sáng như những vì sao rực rỡ ấy lại mãi mãi không thể mở ra được nữa.
Lâm Tiện khóc đến xé lòng nát gan, miệng không ngừng lặp đi lặp lại: “Tiểu Thanh, Tiểu Thanh, sao con bỏ mẹ mà đi thế này.”
Lục Hy Triệt không dám nhìn ở cự li gần, cậu sợ mình sẽ mất khống chế giống như Lâm Tiện. Luôn phải có một người giả vờ bình tĩnh. Lâm Tiên đã già rồi, cậu phải dốc lòng chăm sóc bà, coi như cũng là thay Châu Tồn Thanh làm tròn đạo hiếu.
Cậu nhìn chăm chú vài giây, tầm mắt bỗng bắt gặp tay trái đang đặt phẳng của Châu Tồn Thanh đang đè lên một vật gì đó màu đỏ.
Lục Hy Triệt chậm rãi tiến lên phía trước, qua kẽ hở của các đầu ngón tay Châu Tồn Thanh, cậu nhìn thấy đó là một chiếc bùa bình an đã cũ. Trên đó thêu vài bông hoa cát cánh màu đỏ không rõ ràng lắm và những chữ màu vàng. Có điều Lục Hy Triệt nhìn không rõ, chỉ có thể lờ mờ nhận ra đó là một chữ có bộ “Hòa” (禾) ở bên cạnh.
Lục Hi Triệt đoán, đó là chữ “Tuệ” (穗).
Quan tài của Châu Tồn Thanh được đưa tới nhà hỏa táng để hỏa táng ngay trong ngày. Lâm Tiện không đành lòng để cậu ấy phải trốn trong một chiếc hũ nhỏ, lại muốn cậu ấy nhanh chóng được mồ yên mả đẹp.
Hôm nay là ngày 11 tháng 6, thời tiết trong xanh, vạn dặm không có một gợn mây. Đây là sinh nhật tuổi mười tám của cậu ấy, cậu ấy đã vượt qua được rạng sáng, nhưng thứ đón nhận lại là tuổi mười tám chìm vào đêm trường vĩnh hằng.
Tay Lục Hy Triệt xách một hộp cháo trứng bắc thảo thịt băm đã đóng gói sẵn, đặt nó vào bên trong quan tài để hỏa táng cùng cậu ấy.
Món quà sinh nhật đã biến thành di vật của cậu ấy.
Lâm Tiện mặc đồ tang đơn sơ, sắc mặt tiều tụy, cả người như mất đi thần trí, lẩm bẩm: “Tiểu Thanh, đừng đi mà, mẹ cũng rất yêu con, rất yêu con.”
Lục Hy Triệt đứng chờ bên ngoài, đôi mắt sưng húp đến biến dạng. Cậu nhớ lại lời hẹn ước giữa mình và Châu Tồn Thanh, khi đó cậu đã thề thốt sắt son biết bao nhiêu.
“Châu Tồn Thanh, tao sẽ tiến bộ vượt bậc, thi đỗ vào ngôi trường Đại học lý tưởng. Mày tốt nhất hãy sống cho tới ngày đó.”
“Nói lời giữ lời, để tao xem kẻ đứng bét lớp làm thế nào để bứt phá!”
Lục Hy Triệt kìm lại giọt nước mắt trực trào, bỗng nở một nụ cười đầy đau xót: “Châu Tồn Thanh, mày thất hứa rồi.”
“Tao, Lục Hy Triệt, không phải một người rộng lượng đâu, nhưng kiếp này, tao tha thứ cho mày. Bí mật của mày, tao hứa sẽ thay mày giữ kín.”
“Mày từng nói, kiếp sau lại làm anh em. Nguyện cầu kiếp sau mày sẽ an ổn, không bị bệnh tật quấy rầy, bình an vui vẻ.”
Ánh nắng giao hòa cùng làn gió nhẹ, cuốn bay những chiếc lá rụng trên mặt đất. Có lẽ điều kì lạ là, nỗi cô độc và đau thương của Lục Hy Triệt trong một khoảnh khắc bỗng chốc tan biến, cậu mơ màng nhớ lại mùa hè của một ngày nào đó năm lớp mười, cả người như bị nhín chìm trong đống đại dương kí ức.
Ngày hôm đó, ánh nắng buổi trưa đổ dài trên hành lang. Lục Hy Triệt ôm quả bóng rổ đi bộ về lớp học. Trên đường đi, cậu nhìn thấy một nam sinh mặc đồng phục học sinh đứng ở giữa, đối diện với giáo viên. Đầu tiên cậu ta nói lời xin lỗi vì đến muộn, sau đó mới tự giới thiệu về bản thân: “Em tên là Châu Tồn Thanh, Tồn trong tồn tại, Thanh trong thanh xuân.”
Nam sinh ấy có gương mặt sạch sẽ, tràn đầy sức sống như một đóa hoa xanh biếc, sinh trưởng hoang dại, không chút sợ hãi.
Đó là lần đầu tiên cậu biết đến một người tên là Châu Tồn Thanh, sau này hai người mới quen biết nhau nhiều hơn trên sân bóng.
Trời đất bao la, tầng mây như bông vải đang chậm chạp che khuất đi những tia sáng vụn vỡ. Cảm xúc trống rỗng rơi rụng trở lại trong mắt Lục Hy Triệt, ngọn gió băng qua mười mấy năm cuộc đời, qua bao thăng trầm, cuối cùng đã dừng lại bên cạnh cậu.
Trong những năm tháng nhiệt huyết như thế, cũng sẽ có một người, lặng lẽ không một tiếng động dừng lại ở tuổi mười tám, mãi mãi, mãi mãi.
Tác giả có lời muốn nói:
Cậu ấy ngoài đời thực, cũng qua đời vào đúng ngày sinh nhật của mình.
Châu Tồn Thanh, kiếp sau chúc cậu một đời bình an mạnh khỏe, hạnh phúc, có thể mãi mãi làm chàng trai tràn đầy sức sống.

Leave a Reply