Chương 45

Chương 45: “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”

Một ngày cuối tuần thường nhật, Thường Quang Mân đang ở nhà tất bật qua lại, ông nhìn Thường Hạ mặc đồng phục trường chuẩn bị ra ngoài mới nhớ ra hôm nay cô phải qua trường trung học số 7 Nam Du để chụp ảnh tốt nghiệp.

Thường Hạ nằm ườn tại nhà mấy ngày liền, tất cả cảm giác mệt mỏi dường như đều bộc phát hết trong lúc này, cô ngủ tới lúc mặt trời lên cao, còn từng sốt cao không hạ, bây giờ đã khỏi, cô lại khôi phục hình dáng tràn đầy năng lượng thường ngày.

Thường Quang Mân hỏi cô: “Buổi chiều khoảng mấy giờ thì con quay lại?”

Thường Hạ đang đi giày: “Chạng vạng tối ạ.”

“Được, tối nay ba không ở nhà, con gọi ship đồ nhé.” Thường Quang Mân nói.

“Dạ.”

Sau khi tới trường, được bác bảo vệ mở cổng cho vào, Thường Hạ liền nhìn thấy Kì Ôn Ngôn và Đoàn Nhu đang nói nói cười cười đi phía trước. Kì Cao Khảo đã qua, trường không “nhúng tay” vào việc yêu đương của học sinh nữa, bây giờ đây, họ đang nắm tay nhau một cách vô cùng “quang minh chính đại”, ân ái vô cùng.

Cũng không biết Kì Ôn Ngôn nói gì với Đoàn Nhu, Đoàn Nhu liền đuổi đánh cậu khắp nơi, Kì Ôn Ngôn cười càng phóng khoáng.

Địa điểm chụp hình tốt nghiệp là sân thao trường, hiện giờ trên sân đã tràn đầy người.

Các thầy cô đang thảo luận với thợ chụp ảnh phải xếp hàng vị trí đứng như thế nào, các bạn học sinh đứng đợi ở bên cạnh, cũng có những người đứng túm tụm lại để buôn dưa.

Dư Hiểu Viễn nhìn thấy Thường Hạ tới, liền vội vàng vẫy tay với cô: “Hạ Hạ ơi ~ cậu mau lấy một bộ đồ tốt nghiệp đi, tẹo nữa chụp ảnh phải mặc nha.”

Thường Hạ đáp được, chạy nhanh qua đó, vừa hay bắt gặp Giang Hòe cũng đang lĩnh đồng phục.

“Khung xương cậu nhỏ, gầy lắm, mặc cái này vừa đẹp.” Dư Hiểu Viễn ân cần giúp Thường Hạ chọn.

Thường Hạ không kén chọn, đưa tay nhận lấy rồi nói: “Cảm ơn cậu.”.

Giang Hòe vô cùng mẫn cảm với giọng nói của Thường Hạ, cậu quay đầu lại nhìn, quả nhiên là cô.

“Nhìn cái gì vậy, mũ tốt nghiệp rơi rồi còn không biết này.” Trình Gia Nhiên cười cười, giúp cậu nhặt lại cái mũ.

Chuyện tới nước này, Giang Hòe cảm thấy cũng không còn cần phải giấu giếm nữa, cậu làm chuyện gì cũng đều sẽ chủ động. Giang Hòe cười đáp: “Mày nghĩ tao còn có thể nhìn cái gì?”

Trên đầu Trình Gia Nhiên hiện ba dấu chấm hỏi.

Giang Hòe điểm cho cậu tỉnh: “Chuyện mày mong đợi nhất đấy.”

Cậu ta mong đợi nhất ư? Trình Gia Nhiên giật giật khóe miệng, điều cậu ta mong đợi nhất chắc chắn là sở hữu một đĩa hát có chữ kí của ca sĩ mình yêu thích rồi, gì mà ‘Nhiên nói gà Hòe nói vịt’ vậy không biết, Trình Gia Nhiên chả hiểu cái đếch gì.

Trình Gia Nhiên tuy là cũng hiểu, nhưng vẫn thích giả ngu: “À, mày đang nhìn Thường Hạ hả?”

Giang Hòe vốn lười đôi co với cậu ta, kết quả thế nào lại bị Trình Gia Nhiên đoán đúng, cái vô lý chính là, cậu lại có chút chột dạ.

Thường Hạ nghe thấy tên mình được nhắc đến, bỗng nhiên quay đầu, phát hiện Trình Gia Nhiên đang nhìn cô với ánh mắt đầy thâm ý.

Thường Hạ buột miệng: “Sao vậy?”

Giang Hòe ho khan hai tiếng, Trình Gia Nhiên cười khì khì đáp: “Thực ra không có gì đâu á, thằng Hòe nó vừa nói nó đang nhìn cậu.”

Giang Hòe : “…….”

“A Hòe đang nhìn ai? Thường Hạ á hả, thế thì đúng rồi còn gì.” Kì Ôn Ngôn không biết mọc ở đâu ra, phải chen thêm một câu mới chịu yên.

“Ý gì chứ?” Trình Gia Nhiên dường như sắp nghe ra được bí mật gì đó.

“Ê ê ê.” Giang Hòe ngăn họ lại, hai tai đỏ như bị dội nước.

Thường Hạ thì cứ đứng đực tại chỗ, suy nghĩ không biết có phải mình bị ảo giác rồi không. Kì Ôn Ngôn nói, Giang Hòe nhìn cô, thế thì đúng rồi?

Trong một khắc, não Thường Hạ xoắn bện lại, sợ rằng nếu đi sâu tìm hiểu thì sẽ nhận được một đáp án mà cô chờ đợi đã lâu.

Người trong cuộc mờ mịt, người ngoài cuộc rõ ràng, Kì Ôn Ngôn và Giang Hòe ngồi cùng bàn với nhau lâu như vậy, ít nhiều cậu nhìn ra được.

Tâm tư của Giang Hòe rất tỉ mỉ tinh tế, đây là chuyện riêng của cậu, Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên biết điều ngậm miệng, không hề nói thêm. Cậu đuổi mấy đứa phiền hà kia đi, rồi mặt đỏ tía tai nhìn Thường Hạ, nửa ngày trời chả nói được câu nào.

Thường Hạ cố bình tâm lại tiếng tim mình, nhưng lại rất khó dừng việc suy nghĩ lung tung, hình như ánh trăng cô đã theo đuổi suốt hai học kì sắp đi tới hồi kết rồi.

Ngày trước cô cũng từng bị người khác trêu chọc nhưng không hề giống lần này, đối diện với người mà bản thân thích, thực sự sẽ vô cùng bối rối, dẫu cho trong thâm tâm cô mạnh mẽ thế nào, thì vẫn sẽ rút lui vào phút cuối.

Có điều, lần này, cô sẽ không chạy trốn đâu. Thời khắc này đây chỉ có một khoảnh khắc này thôi, Thường Hạ hỏi thẳng thắn Giang Hòe: “Giang Hòe, cậu…cậu có người mình thích không?”

Chàng thiếu niên sững lại, hình như đây là điều cậu không nghĩ tới. Nếu như nói có, cô sẽ hỏi tới cùng, vậy thì kế hoạch cậu vạch ra chiều nay sẽ như nước đổ đi hay sao? Nhưng nếu nói không có, vậy thì lại đang nói dối với lòng mình.

Nếu đã không có cách nào vẹn toàn vẹn mĩ, Giang Hòe chỉ đành nói mơ hồ: “Xa tận chân trời.”

Thường Hạ không hiểu chau mày, nhưng khóe miệng lại không kìm được mà cong lên, cô cảm thấy Giang Hòe ngày càng thích việc tỏ ra thần bí rồi, ý của cậu là gì đây? Thường Hạ còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn thì Ngô Hy Đinh đã gọi họ mặc áo vào để ra chụp hình.

Sau khi thợ chụp ảnh giúp tất cả học sinh sắp xếp vị trí xong, Đoàn Nhu mới chạy vội vàng qua vị trí đã được giữ cho cô.

Thường Hạ đứng cạnh cô nàng, vô thức hỏi: “Cậu đi đâu vậy? Sao mà mồ hôi nhiều thế này?”

Chuyện này nói ra thì dài, Đoàn Nhu rút lại ngắn gọn, tóm gọn đại ý cho cô: “Tớ đi được một đoạn thì bị một lũ con gái kéo đi chụp ảnh, hết lượt này tới lượt khác, tớ cứ chạy đi chạy lại mãi, sắp cứng ngắc hết cả mồm rồi đây.”

Thường Hạ cười trộm: “Nhân vật nổi tiếng của trường mà, không tìm cậu thì tìm ai.”

Ồ, câu này nói không sai, Đoàn Nhu đáp: “Chẳng nhẽ cậu không phải, nhân vật nổi tiếng của trường đây ~ cả đống người tìm.”

Thường Hạ nghĩ ngợi, cũng đúng nhỉ. Chỉ có điều khi họ tìm tới, cô vừa hay đang ở cạnh Giang Hòe. Con trai hay con gái đều vậy, nhìn thấy cảnh đó rất khó để không nghĩ nhiều, thế là lại thu hết lại dũng khí không qua làm phiền thêm.

Thường Hạ há miệng, nhưng lại không nói lời nào.

“Ai muốn nói chuyện thì đợi tẹo nữa rồi nói ha.” Ngô Hy Đinh đứng bên dưới nhắc nhở.

Lớp được xếp thành bốn hàng đứng từ thấp lên cao, Giang Hòe vừa hay đứng ngay sau Thường Hạ, cậu nhìn chằm chằm vào chiếc gãy trắng của cô, trong đầu không ngừng hình dung về một viễn cảnh mà cậu đã mong chờ từ lâu.

Mọi người đều mặc đồng phục tốt nghiệp, mặt mày rạng rỡ nụ cười, tươi đẹp như ánh dương sáng chói, hào khí tuổi trẻ đang từ từ tỏa ra khắp bốn phương tám hướng, cơn gió nóng bức thôi bay dải tua dua trên chiếc mũ tốt nghiệp, Thường Hạ nở nụ cười rạng rỡ, mắt nhìn về phía trước.

“Nào nào nào, chụp một bức nghiêm túc trước nhé.” Thợ chụp ảnh ra dấu tay

” Ba hai một, Cà chua nào!” (*)

(*) “Cà chua” (茄子 – qiézi) trong tiếng Trung khi phát âm âm “zi” sẽ khiến khuôn mặt tạo hình khẩu hình như đang mỉm cười, tương tự như từ “Cheese” trong tiếng Anh hoặc “Kim chi” trong tiếng Hàn khi chụp ảnh.

“Tách” một tiếng, tấm ảnh tốt nghiệp đầu tiên đã được định hình, tất cả mọi người đều nghiêm túc chụp hình, hai tay cầm cuộn giấy trắng đặt trước ngực..

“Bây giờ chụp tấm thứ hai, lần này mọi người cứ thả lỏng ra, không cần gò bó quá đâu.”

Thợ chụp ảnh vừa dứt lời, Kì Ôn Ngôn liền thả lỏng cơ mặt: “Nghe thấy chưa, thợ chụp ảnh nói đừng có gò bó, mấy đứa các cậu sao mà cứ đứng như khúc gỗ thế hả.” Ánh mắt cậu ta quét qua Đoàn Nhu, Trình Gia Nhiên, Giang Hòe rồi cả Thường Hạ vừa mới quay đầu lại.

Giờ Thường Hạ mới phát hiện ra người đứng sau mình là Giang Hòe, ánh hồng trên tai cậu dường như vẫn chưa chịu dịu đi.

“Nào, tranh thủ thời gian!!” Thợ chụp ảnh lại hét lên.

Thường Hạ cảm thấy vai mình hơi trĩu xuống, cố liếc mắt nhìn Đoàn Nhu đang tì cằm lên, tùy ý tạo dáng tay hình khẩu súng. Thường Hạ phì cười, còn chưa kịp định thần lại thì thợ chụp ảnh đã nhanh nhảu nói: “Ba, hai, một, dưa hấu có ngọt không?”

“Ngọt —” /Pinyin của dưa hấu là tián, nói chữ này khóe miệng sẽ như đang cười/

Bức ảnh tốt nghiệp thứ hai được định hình, họ đứng vẹo vọ nghiêng ngả, dáng vẻ bất cần đời nhưng nụ cười thì vô cùng rạng rỡ.

Ánh nắng buổi chiều tiếp tục gay gắt, thợ chụp ảnh cũng không dám làm lỡ thời gian, dù sao phía sau vẫn còn các lớp khác đang đợi chụp.

“Bức cuối cùng nhé, đợi đến khi tôi đếm đến một, các bạn hãy tung cao chiếc mũ cử nhân của mình lên, có nhìn vào ống kính hay không cũng không quan trọng.”

Kì Ôn Ngôn cười nói: “Tao phải tung cao hết sức bình sinh mới được!”

“Cậu đừng ném trúng tớ là được” – “Nếm trúng tao thì đền tiền” – “ Cậu ném chuẩn vào một chút, tốt nhất là rơi trúng cầu cậu ấy” – “Mày mà ném trúng tao thì tao trả lại gấp mười lần đau đớn cho mày.”

Thường Hạ, Giang Hòe, Đoàn Nhu, Trình Gia Nhiên gần như đồng thanh nói.

Kì Ôn Ngôn: “…”

Mọi người tháo chiếc mũ cử nhân trên đầu xuống, một tay cầm, chuẩn bị nghe khẩu lệnh.

“Ba – hai.”

“Một –”

Từng chiếc mũ cử nhân được tung cao lên giữa không trung, Thường Hạ chậm mất nửa nhịp, cổ tay cô xoay một cái, khẽ dùng lực, chiếc mũ của cô không bay lên cao mà lại đập chuẩn xác vào một bên mặt của người phía sau.

Thường Hạ hoảng hốt quay đầu lại, phát hiện Giang Hòe đã bắt lấy chiếc mũ không nghe lời này của cô, khóe môi cậu khẽ nhếch lên. Ánh sáng và bóng tối vừa vặn chiếu lên gò má cậu, phác họa  nên đường nét của xương quai hàm và yết hầu. Thường Hạ vô tình đâm sầm vào đôi mắt đen sẫm của cậu, trong đôi đồng tử của cả hai đều là hình bóng thu nhỏ của đối phương.

Chàng trai đặt chiếc mũ cử nhân trở lại lên đỉnh đầu cô, mọi người xung quanh đều đang chìm đắm trong bầu không khí khi nãy, không một ai biết khoảnh khắc này Giang Hòe đang căng thẳng tới nhường nào.

Lúc cậu chuẩn bị bước xuống bậc thêm, bỗng nhiên quay người lại, khẽ mỉm cười với Thường Hạ.

Nụ cười ấy khiến làn da trong trẻo của cậu như bừng sáng, ngũ quan ưu tú, đôi mắt cười vô cùng rạng rỡ, tựa như một vòng xoáy dịu dàng, chỉ nhìn một thoáng là không thể nào quên.

Khóe miệng Giang Hòe gợn lên một đường cong : “Đúng rồi, Thường Hạ, tớ còn một câu chưa nói hết.”

Thường Hạ khẽ ngẩn ra.

Có làn gió nhẹ lướt qua, mang theo lời nói của Giang Hòe tới bên tai cô.

“Gần ngay trước mắt.”

Chàng trai nói xong liền nhảy xuống bậc thềm, sau khi trả lại áo cử nhân thì len qua đám đông. Thường Hạ trân trân nhìn cậu chạy về phía tòa nhà giảng đường, góc áo tung bay trong gió.

Còn một câu chưa nói hết ư? Nhịp tim của Thường Hạ bắt đầu đập thình thịch, cô nhớ lại cuộc trò chuyện cách đây không lâu, hóa ra tất cả mọi chuyện đều có thể xâu chuỗi lại với nhau.

“Giang Hòe, cậu có người mình thích không?”

“Xa tận chân trời.”

“Đúng rồi, Thường Hạ, tớ còn một câu chưa nói hết.”

“Gần ngay trước mắt.”

Mọi suy đoán và ảo tưởng trước đây trong đầu cô bỗng chốc bùng nổ trong khoảnh khắc này, chỉ còn lại những nhịp đập dữ dội của con tim, cuộn trào như sóng cuộn mây bay, vang vọng khắp cả vũ trụ.

Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau tỏ tình nhé! A! A! A!

Hoàn chính văn đếm ngược nào

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading