NT.21

Ngoại truyện 21: Em đang lạnh nhạt với chồng em đấy (6,185 từ)

Về chuyện mang thai, ngoài việc bị nghén lúc đầu và sau đó bị Bùi Chỉ cấm cái này ngăn cái nọ, Tống Úc hầu như không phải chịu thêm khổ sở nào nữa.

Giai đoạn cuối thai kì trôi qua rất suôn sẻ, lúc sinh nở lại càng thuận lợi hơn. Tiêm mũi gây tê ngoài mang cứng không bao lâu thì em bé giống như đặc biệt vội vàng muốn ra ngoài vậy.

Sau khi sinh xong, Tống Úc thậm chí còn đủ sức trêu chọc Bùi Chỉ, bảo là tại anh làm em bé đói bụng nên con mới phải tự mình nhanh chóng ra ngoài tìm đồ ăn.

Còn Bùi Chỉ, nhìn thấy cô vì dùng sức quá đà mà đau đớn và khắp người đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng, các mao mạch bị vỡ tạo thành chấm đỏ li ti, anh mím chặt môi, gương mặt khôngvui vẻ chút nào.

Bùi Chỉ tựa vào bên giường, nghe Tống Úc đùa giỡn thì hiểu rằng cô đang cố tình tỏ ta nhẹ nhõm để anh không phải áy náy và đau lòng.

Tống Úc yếu ớt, khàn đặc, mờ môi trắng bệch. Bùi Chỉ nhìn cô chăm chú, đưa tay vén những lọn tóc con đẫm mồ hôi hai bên má cô ra sau tai, lòng xót xa không biết để đâu cho hết.

Anh bất đắc dĩ cười khẽ, trầm giọng nói nhỏ: “Cả hai mẹ con đều là những chú mèo ham ăn.”

Cứ như vậy, gia đình có thêm một bé trai.

Tên bé con do Bùi Chẩm Sơn đặt, gọi là Bùi Tận Niên.

Hai chữ ‘Tận Niên’ được trích từ tác phẩm Trang Tử – Dưỡng Sinh Chử:

“Có thể bảo toàn thân thể, có thể trọn vẹn sinh mệnh, có thể nuôi dưỡng cha mẹ, có thể sống hết tuổi trời.”

Bùi Chẩm Sơn và Bùi Chỉ không có kì vọng gì quá đặc biệt ở đứa trẻ, chỉ hy vọng bé con có thể khỏe mạnh, bình an lớn lên, sống trọn tuổi trời.

Lúc mang thai Tống Úc vẫn chưa có cảm giác quá mãnh liệt, nhưng khoảnh khắc Tận Niên được sinh ra, nơi sản sinh ra tình mẫu tử trong cơ thể dường như hoàn toàn được kích hoạt, trong lòng trong mắt cô đều là đứa trẻ.

Dù trông có xấu xí cô cũng thích.

Thế nhưng các bác sĩ và y tá ở khoa sản, mỗi người nhìn thấy Bùi Tận Niên đều phải khen ngợi một hai câu là đứa trẻ này quá xinh xắn.

Ban đầu Tống Úc còn tưởng đó là lời khách sáo xã giao.

“Ai khách sao với cô chứ.” Vị bác sĩ đỡ đẻ cho cô đến khám bệnh phòng đã nói: “Tôi đỡ đẻ cho bao nhiêu đứa trẻ rồi, chẳng nhẽ lại không nhìn ra. Cứ chờ xem, hai năm nữa thôi, nhóc con này chắc chắn sẽ là một chàng trai bảnh bao làm mê đắm hàng vạn cô gái cho mà xem.”

Tống Úc nghĩ lại cũng đúng, dù sao gương mặt kia của Bùi Chỉ sừng sững ở đó, có gen của ba nó, tổng thể không thể tệ được.

Cô giống như tất cả các bà mẹ trên thế giới này, càng trở nên mong đợi bé Tận Niên nhanh chóng lớn khôn.

Tuy nhiên, cô cũng không hoàn toàn gác lại sự nghiệp của mình.

Sau khi hết thờ gian ở cữ, Tống Úc bắt đầu từ từ khôi phục lại công việc. Để dưỡng thai, cô đã nghỉ ngơi gần như trọn vẹn một năm trời. Đối vói một người sáng tạo nghệ thuật mà nói, đây thực chất là một việc rất nguy hiểm, quá nhàn hạ thì rất dễ thụt lùi.

Mặc dù đã khôi phục công việc, nhưng về cơ bản cô sẽ không nhận những việc đòi hỏi phải rời khỏi Kinh Đô, mỗi ngày làm việc xong là liền về nhà ôm bạn nhỏ Niên chơi đùa.

Bạn nhỏ Niên là một đứa trẻ rất ngoan, hiếm khi khóc quấy, đôi mắt nó to tròn đen láy, cứ đến khoảng bảy tám giờ tối là lại ngoan ngoãn ngáp ngắn ngáp dài.

Tống Úc cho thằng bé bú sữa, nhóc con nhắm mắt, cái miệng nhỏ mút mát, vừa bú vưà ngủ thiếp đi.

Bùi Chỉ tắm xong từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy trong phòng khách toàn là đồ chơi bị nhóc con tiện tay vứt lung tung. Anh cúi người nhặt từng cái một lên, lúc bỏ vào hộp lưu trữ phát ra tiếng va chạm lộc cộc.

“Anh khẽ thôi nào.” Tống Úc ôm Tiểu Tận Niên, cả người lún sâu vào ghế sô pha, nhíu mày, thấp giọng trách mắng: “Làm ồn đến Niên Niên bây giờ.”

“…” Bùi Chỉ nhìn cô một cái, hai bờ môi mím nhẹ, đặt đồ chơi trong tay xuống rồi bước lại gần: “Đưa cho anh đi, anh bế sang cho dì vú trông.”

Tống Úc ngẩn ra. Mặc dù trong nhà có thuê một dì vú chuyên nghiệp chăm em bé, nhưng chuyện chăm sóc con cái nếu cứ phó thác cho người khác thì thật sự không tốt lắm, dì vú cùng lắm chỉ là đỡ đần một tay mà thôi.

Điểm này cũng là điều Bùi Chỉ luôn kiên trì, anh cho rằng giữa ba mẹ và con cái cần phải xây dựng một sợi dây liên kết đủ thân mật ngay từ đầu.

Cho nên phần lớn thời gian đều là tự hai người họ chăm sóc, buổi tối ngủ cũng là ngủ cùng với họ, mặc dù hiện tại anh thực sự có chút hối hận rồi.

Nghe Bùi Chỉ đột nhiên nói tối nay muốn giao Niên Niên cho dù vú trông, Tống Úc khó hiểu hỏi: “Tại sao chứ?”

Thấy cô hoàn toàn không nhận thức được lý do là gì. Bùi Chỉ khẽ thở dài một tiếng, anh gõ gõ ngón tay lên mặt chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay, đáp: “Đã hai tháng rồi.”

“Hiện tại em ngoài công việc ra thì chỉ có con thôi, còn chồng em thì sao?”

Tống Úc chớp chớp mắt, cô vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Bùi Chỉ cúi thấp người xuống, đưa tay lên cọ cọ vào má cô: “Em đang lạnh nhạt với chồng mình đấy.”   

Giọng điệu của người đàn ông trầm thấp, chậm rãi, mang theo chút oán trách hờn dỗi thoáng qua.

Sắc mặt Tống Úc khựng lại, cuối cùng cũng hiểu ra ý của anh, hóa ra là chê cô dành thời gian cho anh ít quá.

Cô khẽ ngước mắt, vừa ngượng ngùng vừa giận hờn liếc anh một cái.

Nhưng cô không đưa ra thêm ý kiến gì nữa, chủ động đưa Niên Niên cho anh bế.

Ngày hôm sau, Tống Úc có hẹn với nhà sản xuất vào buổi trưa về định hướng hợp tác, vì đêm hôm qua gần như bị ai đó làm cho không ngủ được nên cô suýt chút nữa đã đến muộn.

Nhà sản xuất Chu Dung là một người phụ nữ mạnh mẽ có tiếng trong giới, đã ngoài bốn mươi tuổi, làm việc vô cùng sắc bén, dứt khoát.

Tống Úc và chị ấy là người quen cũ, từng hợp tác với nhau trong vài bộ phim.

Vừa mới bước vào cửa, Tống Úc đã vội vàng lên tiếng xin lỗi vì mình tới muộn.

Chu Dung mỉm cười, hoàn toàn không để bụng, ánh mắt dời lên người Tống Úc.

Chỉ thấy cô mặc một bộ váy chiết eo tinh tế, vòng eo thon thả, nhìn qua không ai nghĩ được đây là người vừa mới sinh con cách đây không lâu. Trên mặt cô chỉ điểm một lớp phấn son rất nhạt, làn da trắng ngần mịn màng, hai má ửng hồng nhuận sắc.

“Đạo diễn Tống, trạng thái hồi phục sau sinh này của em quả thực tốt thật đấy.” Chu Dung không nhịn được cảm thán.

“Thế ạ?” Tống Úc kéo ghế ngồi xuống, “Em cảm thấy cũng không có gì khác biệt lắm.”

“Không có gì khác biệt mới chính là điều hiếm có đấy.” Chu Dung quan sát cô kĩ hơn một chút, “Có điều hơi có một tí quầng mắt kìa, ban đêm phải chăm con, chắc hẳn là nghỉ ngơi không được tốt nhỉ.”

“…” Tống Úc ngượng ngịu mím mím khóe môi. Cô nghỉ ngơi không tốt, thực sự không phải là do đứa nhỏ quấy phá đâu mà (do ba nó quấy phá ạ =)))) )

Cô chỉ đành mập mờ “vâng” một tiếng: “Cũng tàm tạm ạ.”

“Tàm tạm cái gì chứ.” Chu Dung liếc nhìn cô: “Chị cũng là người từng trải, biết nuôi con mệt mỏi tới nhường nào.”

“Nghĩ lại năm đó, đúng là đòi mất nửa cái mạng của chị. Ban đêm con vừa khóc là phải lồm cồm bò dậy cho nó bú, khó khăn lắm mới dỗ được, đầu vừa chạm vào gối chưa đầy hai tiếng thì nó lại khóc ầm lên, thế là cả đêm coi như thức trắng, chẳng ngủ nghê được gì.”

Nghe vậy, Tống Úc ngẩn người ra. Trong ấn tượng của cô, hình như bản thân hầu như chưa từng phải dậy lúc nửa đêm bao giờ, giấc ngủ lúc nào cũng sâu và ngon lành.

Có điều trước khi ngủ, Bùi Chỉ quả thực sẽ bảo cô dùng máy hút sữa để chuẩn bị sẵn sữa cho con.

Thi thoảng khi em bé khóc, lúc cô hơi tỉnh táo một chút thì Bùi Chỉ đã qua vỗ vỗ lưng cô, bảo cô cứ ngủ tiếp đi, sau đó tự mình ôm bé con ra ngoài phòng khách dỗ dành, hoàn toàn không làm ảnh hưởng tới giấc ngủ của cô chút nào.

Giữa hai người họ giống như đã hình thành một sự phân công ngầm vô cùng tự nhiên.

Đó là Tống Úc chỉ chịu trách nhiệm sinh con và cho con bú sữa, còn những việc khác đều giao hết cho Bùi Chỉ làm, ngay cả việc thay tã cô cũng rất hiếm khi phải tự tay làm cho bé con.

Chu Dung vẫn đang tiếp tục kể lể về những chuyện vụn vặt khi nuôi con nhỏ.

“Mấy việc này đều là một mình chị làm sao? Không để anh nhà giúp đỡ ạ?”

Chu Dung thở dài một tiếng: “Anh ấy ngày thường cũng phải đi làm, cho dù có giúp thì cũng chẳng giúp được gì nhiều.

“Hơn nữa xã hội bây giờ au cũng mặc định việc nuôi con là trách nhiệm của người phụ nữ, cứ như thể sự nghiệp của cánh đàn ông mới là sự nghiệp, còn sự nghiệp của phụ nữ bắt buộc phải vì con cái mà từ bỏ vậy.” Chu Dung nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi cảm thấy chua chát.

“Cho nên khi nghe nói em mói thế mà đã quay lại làm việc sớm như vậy, chị còn khá kinh ngạc nữa, một mình em chăm con xuể không.?”

Tống Úc rốt đầy ly trà cho chị ấy, lắc lắc đầu: “Cơ bản đều là ba bé chăm ạ.”

“Ba nó chăm kiểu gì?”

“Anh ấy tạm dừng công việc một năm rồi ạ.”

Nghe tới đây, Chu Dung khẽ nhướn mày, lộ ra vẻ vô cùng ngưỡng mộ: “Thế thì chồng em đúng là tốt thật đấy.”

Tống Úc khẽ mỉm cười, ngón tay mân mê thành ly trong tay: “Anh ấy rất tốt ạ.”

Khi Tống Úc bàn xong công việc vói nhà sản xuất thì trời đã chạng vạng tối. Cô về đến nhà, đi tới lối ra vào, vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy Bùi Chỉ đang bế con đứng ở trước cửa sổ sát đất ở phòng khách.

Vì động tác của cô rất nhẹ nên Bùi Chỉ không chú ý cô đã về.

Niên Niên chắc là vừa mới bú sữa xong nên có hơi ọc sữa, thằng bé trớ thẳng vào lòng anh, trên chiếc áo sơ mi trắng của người đàn ông dính đầy chất lỏng nhầy nhụa.

Bùi Chỉ bé Niên Niên ra xa một chút nhưng đứa nhóc chẳng có tự giác nào của kẻ làm sai, hai cái chăn ngắn mập mạp búp măng cứ đạp đạp, cái miệng nhỏ nhoẻn cười toe toét, trên môi thổi bóng bóng nước bọt bừ bừ.

Người đàn ông tay đỡ lấy con, rút hai tờ khăn giấy ướt mềm từ trên abnf nhỏ, trước tiên lau miệng cho nhóc con, sau đó mới lau vết bẩn trên áo sơ mi của mình, trên mặt không hề có nửa điểm chê bai hay khó chịu.

Khó khăn lắm mới lau sạch sẽ, bạn nhỏ Niên lại giống như cố tình, trớ thêm một bãi lên tay anh.

Bùi Chỉ cũng không giận, cực kì kiên nhẫn, anh bất đắc dĩ cười khẽ, giơ tay véo nhẹ vào mũi thằng bé: “Con giống hệt mẹ con, đều là ông trời con củ ba.” Toàn nghĩ ra cách hành hạ anh thôi.

Nghe thấy lời trêu chọc của người đàn ông, hàng mi Tống Úc run run, cô ngẩn ngơ nhìn hai ba con họ.

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ nhuộm bầu trời thành một màu hoa hồng lãng mạn.

Ánh nắng rực rỡ nghiêng nghiêng đổ vào nhà, giống như những mảnh vàng vụn bao phủ lên người đàn ông, nhuộm mái tóc đen của anh thành từng lọn óng ánh. Anh bế đứa trẻ hướng ra mặt cửa sổ, cơ thể khẽ đung đưa nhẹ nhàng, khuôn mặt phúng phính của Tiểu Niên Niên áp vào vai ba, trông giống cục bông gòn bị ép lại một nhúm.

Bờ vai người đàn ông rộng lớn và vững chãi, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.

Tống Úc không biết tại sao, nhưng cô bị khung cảnh trước mắt làm cho cảm động, cảm xúc bất chợt dâng chào, sống mũi cô bỗng thấy cay cay.

Hơi thở của cô nhẹ đi, cô đi chân trần, lặng lẽ bước tới, ôm chầm lấy thắt lưng của anh từ phía sau.

Thân hình Bùi Chỉ bỗng sững lại, ngay sau đó liền nhanh chóng thả lỏng cơ thể, để mặc cho đôi cánh tay nhỏ nhắn của người phụ nữ ôm chặt lấy mình.

Khóe môi anh cong lên một độ cong nhẹ nhàng, trầm giọng nói: “Về rồi à?”

Tống Úc áp mặt vào lưng anh, hít hít mũi, ngửi mùi tuyết tùng thanh mát thoang thoảng trên người anh, lúc này mùi hương ấy còn hòa lẫn với một chút mùi sữa thơm nhạt.

Phảng phất như một vị tiên đồng thanh lãnh bị kéo vào chốn hồng trần khói lửa.

Cô khẽ vâng một tiếng.

Ánh hoàng hôn màu hoa hồng từng chút từng chút buông xuống.

Cả hai đều không ai cử động.

Dòng chảy của thời gian vào khoảnh khắc này trở nên vô cùng chậm rãi.

“Vất vả cho anh rồi.” Tống Úc dụi dụi mặt vào lưng anh, nhỏ giọng nói.

Bùi Chỉ không hiểu, hỏi cô: “Vất vả chuyện gì cơ?”

“Chăm con ấy.” Tống Úc giải thích.

Bùi Chỉ cảm thấy buồn cười: “Chăm con cũng tính là vất vả hả? Đây không phải là chuyện anh nên làm à?”

Hàng mi anh rủ xuống, bàn tay lớn bao bọc lấy tay cô, các mô ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn, xoa nhẹ nơi mu bàn tay cô.

“Chẳng phải đã nói rồi sao, em chỉ cần làm cô dâu xinh đẹp của anh thôi.”

— Giống như kị sĩ diệt rồng để bảo vệ công chúa.

— Anh sẽ mãi mãi bảo vệ cô dâu của mình.

Bạn nhỏ Niên luôn là một đứa trẻ vô cùng ngoan ngoãn, lúc sinh ra không làm cho Tống Úc phải chịu khổ nhiều, sau khi ra đời cũng rất hiếm khi khóc quấy, lúc nào cũng ngoan ngoãn tĩnh lặng, vung vẩy hai bàn tay nhỏ mập mạp, đôi mắt đen láy to tròn chớp chớp, ai nhìn cũng thấy lòng mềm nhũn.

Tống Úc ngắm nghĩa nhóc con, cảm thấy đường nét nào của thằng bé cũng giống hệt Bùi Chỉ, thậm chí cả tính cách trầm ổn cũng như được khắc từ một khuôn với Bùi Chỉ, rõ ràng cũng chỉ là một cậu nhóc vừa tròn một tuổi thôi, nhưng lại thông minh vô cùng, cậu nhóc không bao giờ nhét vào miệng những thứ đồ linh tinh .

Thế nhưng chỉ có Bùi Chỉ cảm thấy bạn nhỏ Niên không hề giống anh, mà giống Tống Úc hơn nhiều, đặc biệt là đôi mắt, đuôi mắt bạn nhỏ cong cong, khi cười lên trông y như vầng trăng khuyết.

Mỗi lần nhìn thấy đôi mắt của bạn nhỏ Niên, anh đều sẽ không kìm lòng được mà trở nên vô cùng ấm áp, dường như anh đang nhìn thấy được Tống Úc khi còn nhỏ, vô cùng tinh nghịch, vô cùng đáng yêu.

Sau khi Tống Úc sinh nở tròn một năm, tuy rằng vẫn đang bận rộn công việc, nhưng thực ra đều là những việc có thể giải quyết nhanh chóng trong ngày chứ không cần phải ra ngoài dài ngày.

Bởi vì tố chất công việc của cô, nếu như phải vào đoàn, đạo diễn phim hay quay phim, chắc chắn sẽ luôn mất khoảng hai, ba tháng thời gian không rảnh rang ra nổi.

Đừng nói là giờ bạn nhỏ Niên còn nhỏ, không thể xa mẹ quá lâu, mà chính cô cũng không nỡ xa con.

Chỉ có điều theo sự lớn dần của con, cô cũng chuẩn bị kế hoạch để ổn định lại hoàn toàn công việc.

Hơn nữa sau khi cô tự mình trải qua giai đoạn khó khăn từ có bầu tới sinh nở, những lý do khiến cô lạnh lùng với Trầm Thư Chi ngày xưa cũng bỗng chốc tiêu tan, chỉ còn lại sự cảm ơn và thấu hiểu với bà.

Dẫu sao “mẹ” cũng chỉ là một vỏ bọc khác của người phụ nữ mà thôi, đồng thời cô cũng mang trong mình rất nhiều những thân phận khác, Tống Úc không cảm thấy cô cần phải từ bỏ niềm đam mê của mình khi trở thành mẹ bỉm.

Tống Úc hiểu được Trầm Thư Chi của năm đó hơn, Trầm Thư Chi chỉ hơi cực đoan, bà lựa chọn một thân phận khác thay vì làm một người mẹ để bầu bạn sớm tối cùng cô lớn lên.

Còn Tống Úc khi đối xử với bạn nhỏ Niên, sẽ càng thận trọng hơn, cô phải làm tốt vai trò của cả hai thân phận.

Về việc Tống Úc muốn ổn định công việc, Bùi Chỉ luôn sẵn sàng ủng hộ, hơn nữa ở một góc độ nào đó, việc Tống Úc có thể rảnh rang rồi ổn định sự nghiệp không thể không nhắc tới sự hy sinh của Bùi Chỉ.

Buổi sáng ngày thứ bảy, Tống Úc chuẩn bị ra ngoài, tham dự một lễ trao giải phim.

Bởi vì chuẩn bị lễ phục và việc trang điểm tiêu tốn rất nhiều thời gian, lại có rất nhiều các nhân viên staff, Tống Úc sợ rằng sẽ ảnh hưởng tới bạn nhỏ Niên nên di dời địa điểm qua phòng khách sạn.

Lúc dời đi, cô nhẹ nhàng qua bên phòng bé con.

Bạn nhỏ Niên vẫn còn đang ngủ, tư thế nằm ngửa tay chân dang rộng trong nôi em bé, khuôn mặt bé nhỏ, trắng ngần mịn màng như bong bóng, giống như chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.

Bé con nhắm nghiền mắt, hàng mi vừa dài vừa dày, che phủ xuống đôi mắt con.

Tống Úc rất thích ngắm nhìn khuôn mặt khi con say ngủ, cô đếm từng sợi mi trên mắt con, hình như ít hơn Bùi Chỉ chút ít, không biết lớn lên rồi có mọc thêm không nữa.

Dường như bé con cảm nhận được ánh mắt của mẹ, bạn nhỏ Niên đột ngột mở đôi mắt vừa to vừa tròn, giống như những quả nho đen tuyền, vừa nhìn thấy Tống Úc, bé đã đạp đạp chân, miệng cười toe toét

Bé giơ hai tay muốn mẹ ôm.

“Mẹ ơi –” Bé con dùng giọng nói non nớt mềm mịn như kẹp bông nói chuyện, phát âm không mấy trôi chảy.

Tống Úc không ngờ làm con tỉnh, vốn muốn nhân lúc con ngủ thì đi luôn, giờ xem ra lâm vào thế khó rồi đây.

Cô cẩn thận bế bé con từ cũi trẻ em ra, lòng bàn tay vỗ nhẹ lên lưng bé dịu dàng từng nhịp.

Cơ thể mềm dẻo của bé con nằm rạp trên vai cô, trong không khí phảng phất mùi sữa

Mùi sữa này như một kiểu ràng buộc, tuy là Tống Úc luôn muốn ra ngoài bắt đầu quay trở lại làm việc, nhưng có những khi thực sự cảm thấy không nỡ chút nào.

Cô bé bạn nhỏ Niên vào phòng khách, bất lực nhìn sang người đàn ông đang dựa vào sô pha xem sách.

“Niên Niên tỉnh mất rồi.”

Cô nói xong, Bùi Chỉ gập sách vào rồi đi qua, động tác thuần thục ôm lấy con từ trong lòng cô.

Bạn nhỏ Niên vừa bị “cưỡng ép” rời khỏi mẹ liền vô thức bĩu môi không vui, cho tới khi phát hiện ra người bế mình là ba, thì mới thu lại giọt nước mắt đang trực trào.

Dường như bạn nhỏ biết được việc mẹ sắp đi, dù được Bùi Chỉ bế đi nhưng cứ nhìn chằm chặp Tống Úc đang thay giày ở huyền quan.

Bạn nhỏ Niên rất ngoan, không khóc cũng không làm loạn, chỉ là vô thức chau mày, trông vô cùng đáng thương.

Tống Úc nhìn bộ dạng này của bé con, vừa thương vừa buồn cười, khom lưng hôn vào mặt bé con, nhẹ giọng dỗ dành: “Niên Niên ở nhà ngoan nhé, buổi tối mẹ sẽ về với con.”

Bạn nhỏ Niên bĩu môi, vùi mặt vào lòng ba, giống như không muốn để mẹ thấy gương mặt không nỡ của mình.

Tuổi còn nhỏ xíu mà đã biết giấu tình cảm vào trong lòng, hướng nội kín đáo như vậy, không biết là giống ai nữa.

Tồn Úc bất lực, cuối cùng cũng thu lại tầm mắt đang nhìn bé con sang Bùi Chỉ.

“Em đi đây.”

“…”

Bùi Chỉ nhìn cô chằm chằm, một lúc sau anh hỏi : “Anh thì sao?”

Biết dỗ con nhưng lại không biết dỗ anh, giống như không biết anh cũng không nỡ cô ấy.

Tống Úc sững sờ chớp chớp mắt, rồi bỗng phản ứng ra ý của anh là gì, gò má cô bỗng đỏ ửng.

Cô nhón chân, hôn nhỏ xong rồi tới lớn, bởi vì Bùi Chỉ đang bế con nên không tiện, cô chỉ hôn được cằm của anh.

Bùi Chỉ hơi khom lưng, rảnh ra một tay rồi ghì chặt lấy cổ cô, mút mạnh môi cô.

Nhiệt độ ấm áp của làn môi người đàn ông bỗng nhiên ập tới, Tống Úc phối hợp hơi hé miệng để nụ hôn của anh càng sâu hơn.

Hai người dính sát vào nhau.

Bạn nhỏ Niên bỗng thấy xung quanh hơi chật chội, khó khăn ngọ nguậy cái tay, phát ra âm ừ hử kháng nghị.

Thằng bé gục trên vai Bùi Chỉ, chỉ có thể nhìn thấy cảnh vật phía sau, hoàn toàn mờ mịt không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy cơ thể ba nóng hầm hập.

“Nóng, nóng–” Bé con không an phận cựa quậy, khiến hai người lớn không cách nào thân mật được quá lâu.

Tống Úc đỏ bừng cả mặt, đầy Bùi Chỉ ra, cảm xúc trên môi vẫn rõ mồm một.

Trong khách sạn, khi chuyên viên trang điểm đang trang điểm cho Tống Úcm không kìm được cảm thán. Tống Úc thực sự chẳng hề “xuống dốc” chút nào sau khi sinh con, làn da cô vẫn mịn màng trơn láng, trắng trẻo trong suốt, giống như vừa được ngâm trong nước vậy.

Đặc biệt về vóc dáng thậm chí còn đẹp hơn cả trước kia. Diện chiếc váy đuôi cá màu tím khói, đường eo uốn lượn rõ ràng, hai bầu ngực mềm mại căng đầy bị bó chặt sau lớp vải nhung mỏng manh. Thấp thoáng có thể nhìn thấy hai đường cơ bụng số 11 trên chiếc bụng phẳng lì, vòng hông đầy đặn, theo từng chuyển động, tà váy nhẹ nhàng đung đưa như sóng nước, như thể có thể hớp hồn người ta bất cứ lúc nào.

Chuyên viên trang điểm ngẩn ngơ mất một lúc lâu.

Không chỉ cô ấy có phản ứng như vậy, khi tham dự sự kiện, ánh mắt của mọi người cũng đồng loạt đổ dồn vào Tống Úc.

Nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước công chúng sau khi sinh em bé, quả thực đã làm kinh diễm cả khán phòng.

Lễ trao giải điện ảnh được phát sóng trực tiếp.

Khi Tống Úc đại diện cho đoàn phim [Đánh Mất Tình Yêu] lên sân khấu nhận giải, khung hình chuyển đến cô, màn hình livestream ngay lập tức bị lấp đầy bởi các bình luận chạy dọc (còn được gọi là đạn mạc).

/Đạo diễn Tống đẹp vê lù mấy đứa ơi/

/Đây thực sự là người vừa mới sinh em bé không lâu hẻ mấy mẹ? Trạng thái đỉnh của kim tự tháp mẹ nó luôn, vóc dáng làm mị không nhịn được chảy dãi luôn á/

/Mèng ơi, cổ cười trông linh động quá, nhìn cứ như thiếu nữ ấy, đúng là lão hóa ngược mà/

/Có lẽ hạnh phúc thực sự có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cảm giác mắt Tống Úc bây giờ đang phát sáng luôn kìa/

Tống Úc đứng trên sân khấu, cầm cúp vinh quang, phát biểu một đoạn cảm ơn rất dài. Sự thành công của bộ phim không thể tách rời khỏi sự nỗ lực của toàn bộ e kíp, chứ không phải một mình cô có thể làm được.

Sau khi phát biểu cảm nghĩ xong, Tống Úc khách sáo vài câu với MC rồi cúi người bước xuống khán đài. Cô hoàn tòan không biết những lời khen ngợi dành cho mình trên sóng livestream và cũng không mấy bận tâm.

Phần việc của cô đã kết thúc, không đợi đến khi lễ trao giải bế mạc, Tống Úc trực tiếp rời khỏi khán đàn để về nhà, muốn kịp giờ về cho bé con bú sữa.

Tống Úc thậm chí còn chưa thay lễ phục, vừa về đến nhà là lao thẳng vào phòng em bé.

Bùi Chỉ đang tập thể dục trong phòng gym ở nhà, nghe thấy tiếng mở cửa anh biết Tống Úc đã về, anh liền tắt máy, đi ra ngoài tìm người.

Tống Úc không thấy bé con trong phòng em bé, lúc đi ra thì vừa vặn đụng trúng Bùi Chỉ.

Anh mặc bộ độ giản dị ở nhà, tóc đen rủ trước trán, có những giọt mồ hôi lấm tấm rơi xuống, toàn thân toát ra hơi thở hormone nam tính đầy quyến rũ.

“…” Tống Úc chăm chú nhìn đường nét cơ bắp săn chắc trên cánh tay anh hai giây rồi thu hồi lại hỏi: “Niên Niên đâu anh?”

Ánh mắt Bùi Chỉ cũng dừng trên người cô, đánh giá từ trên xuống dưới.

Tống Úc mặc một chiếc váy dây dáng dài ôm sát hông, tôn lên đường cong trước lồi sau vểnh vô cùng quyến rũ. Dưới chân là đôi giày cao gót màu đen quai mảnh, sợi dây xích màu bạc trên giày quấn quanh bắp chân, lượn vòng đi lên, buộc chặt vào làn da non nớt của cô, nơi hằn sâu vào da thịt, nhìn mà khiến lòng anh ngứa ngáy.

Yết hầu của người đàn ông trượt lên trượt xuống, ánh mắt đen thẫm dần tối lại.

Tống Úc thấy anh mãi không nói câu nào, lại hỏi lần nữa Niên Niên đang ở đâu.

Bùi Chỉ nhướn mi, nhìn thẳng vào mắt cô, thản nhiên nói: “Anh gửi Niên Niên sang chỗ cụ nội rồi.”

Nghe vậy, Tống Úc nhíu mày: “Tại sao chứ? Mai rồi hẵng đưa bé sang thăm cụ nội chẳng phải được rồi sao?”

Bùi Chẩm Sơn sống một mình, cứ đến cuối tuần, Bùi Chỉ đều sẽ đưa Niên Niên qua chỗ ông để bầu bạn với ông một chút.

“Niên Niên còn chưa uống sữa buổi tối nữa mà.” Tống Úc sực nhớ ra, giọng điệu có chút không vui, uổng công cô còn vội vội vàng vàng chạy về.

Đôi môi mỏng của Bùi Chỉ mím lại thành một đường thẳng, anh chậm rãi lên tiếng, gọi thẳng tên cô: “Tống Úc.”

“…” Tống Úc sửng sốt, tim khẽ thót một cái. Cô biết mỗi lần anh gọi đầy đủ tên cô là khi anh đang giận.

Cô nghiêng đầu, mờ mịt nhìn anh.

Bùi Chỉ bất lực, thở dài một tiếng thật sâu: “Niên Niên một tuổi rồi, cũng đến lúc cai sữa rồi.”

Anh dừng một chút, ánh mắt đóng đinh trên người cô: “Hơn nữa bây giờ em cứ hễ về nhà là chỉ lo tìm Niên Niên.”

Đến cả giày cao gót chưa kịp cởi đã vội vàng chạy vào tìm con trai. Sáng sớm lúc đi ra khỏi nhà cũng vậy, chỉ nhớ hôn Niên Niên mà chẳng nhớ hôn anh, còn phải để anh lên tiếng nhắc nhở.

“Em cứ bỏ bê chồng mình như vậy mãi sao?”

Giọng điệu của anh nồng nặc mùi dấm chua, dường như còn ẩn chứa một chút oán hận tủi thân.

“…” Tống Úc bị anh nói tới mức vừa chột dạ vừa xấu hổ.

Nghĩ lại khoảng thời gian này, lần đầu làm mẹ, cô quả thực đã dồn toàn bộ tâm trí lên người Niên Niên mà vô tình lạnh nhạt với Bùi Chỉ, quên mất rằng anh cũng cần được quan tâm.

Tống Úc xích lại gần anh, ôm lấy cánh tay anh, “Đâu có lạnh nhạt với anh.”

Vì vừa mới vận động xong nên nhiệt độ trên cơ thể anh còn nóng hầm hập.

Để chứng minh mình không hề vô tâm, Tống Úc chủ động sà vào lòng ôm lấy eo anh.

Cơ thể mềm mại của người phụ nữ dán sát vào, ánh mắt Bùi Chỉ càng thêm trầm xuống.

Anh ép Tống Úc lên bờ tường ngoài hành lang, bàn tay lớn giữ chặt chiếc gáy thon thả của cô định ép xuống hôn.

Hơi thở của Tống Úc nghẹn lại, cô đưa tay cản anh.

“Khoan đã, để em đi sửa soạn lại một chút.” Cô giải thích, “Em đang đeo kính áp tròng, mắt thấy hơi khó chịu.”

Bùi Chỉ nhìn xoáy vào mắt cô, quả nhiên thấy bên trong có những tia máu đỏ rõ rệt, anh liền buông cô ra.

“Nhanh lên đấy.” Người đàn ông giục bằng giọng khàn khàn.

Vành tai Tống Úc nóng bừng, cô thẹn thùng liếc xéo anh một cái, rồi đi vào phòng vệ sinh để tháo kính áp tròng.

Để tham dự sự kiện lần này, thợ tạo mẫu còn đặc biệt làm nail cho cô. Tống Úc loay hoay mãi một lúc lâu vẫn không tài nào lấy được kính áp tròng ra, không còn cách nào khác, cô đành gọi vọng từ trong phòng vệ sinh ra ngoài: “Bùi Chỉ ơi.”

Bùi Chỉ vừa tắm rửa xong ở một phòng vệ sinh khác đi ra, vốn dĩ đã đứng chờ ở bên ngoài từ trước, nghe cô gọi một tiếng liền đi thẳng vào trong.

“Anh giúp em tháo kính áp tròng ra được không?” Tống Úc xòe tay ra, “Móng tay em dài quá, không tiện lắm.”

Bùi Chỉ cụp mắt, nhìn xuống bàn tay búp măng thon dài của người phụ nữ. Móng tay của cô hồng hào như vỏ sò, được cắt tỉa với độ cong vừa vặn, trông như những vầng trăng khuyết nhỏ xinh.

Anh mím môi, không biết đang nghĩ đến điều gì liền hỏi một câu: “Cắt phéng đi không được à?”

Đúng là phát ngôn của một nam thắng chính hiệu.

“Không được.” Tống Úc hừ hừ, “Người ta làm mất bao nhiêu thời gian đấy.”

Đâu phải nói cắt là cắt ngay được.

Bùi Chỉ nhìn cô đầy ẩn ý mất hai giây, không nói thêm gì nữa mà tiến tới giúp cô tháo kính.

“Ngửa đầu lên nào.”

Tống Úc ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, mở to mắt.

Quá trình tháo kính áp tròng diễn ra cực kỳ không suôn sẻ.

Lúc tự mình tháo thì cô không cảm thấy gì, nhưng đổi lại là một người khác, cứ hễ anh vừa ghé sát lại gần là mắt cô lại không nhịn được mà nhắm chặt lại theo phản xạ có điều kiện.

Bùi Chỉ trước đây cũng chưa từng tháo kính áp tròng cho ai bao giờ, chật vật, loay hoay mất nửa ngày trời mới lấy được hai miếng kính áp tròng ra ngoài.

Mắt của Tống Úc sớm đã đỏ hoe vì bị kích ứng, nước mắt cứ thế trào ra, trông cô chẳng khác nào một chú thỏ con tội nghiệp.

“Tháo cái kính áp tròng thôi mà mất rõ lâu.” Cô lầm bầm càu nhàu.

“……” Giúp tháo cho rồi còn bị cằn nhằn, Bùi Chỉ cạn lời.

“Xong chưa?” Anh hỏi.

Tống Úc liếc anh một cái, cô thừa biết anh đang giục cái gì, nhưng lại cố tình giả vờ như không biết.

Đôi giày cao gót đi cả ngày khiến cô mệt rã rời, cô ngồi trên bệ cửa sổ phòng tắm, mũi chân khẽ đá đá vào ống quần người đàn ông.

“Cởi giày giúp em.” Cô dùng giọng điệu ra lệnh, cằm hơi nấc lên, ra dáng một cô tiểu thư kiêu kỳ, ngạo mạn.

“…” Bùi Chỉ vừa bực mình vừa buồn cười, anh nhẫn nại quỳ một bên chân xuống bên cạnh cô, thật sự bắt đầu giúp cô cởi giày.

Bộ quần áo hôm nay của Tống Úc quá bó, nếu tự cô cởi thì đúng là không cách nào cúi người xuống được. Hơn nữa, đôi giày cao gót cô đi hôm nay lại còn thắt những dải xích mảnh quấn quanh, vô cùng rườm rà phức tạp, chỉ có thể nhờ người khác giúp đỡ.

Người đàn ông giúp cô gỡ sợi xích ra, từng vòng từng vòng một. Vì quấn quá chặt, trên bắp chân trắng muốt như tuyết của cô đã hằn lên những vết đỏ.

Tống Úc cảm nhận được hơi ấm từ lòng ngón tay anh, hơi nhám vì có một lớp chai mỏng.

Không gian phòng tắm khép kín, trên người anh tỏa ra mùi sữa tắm sau khi gội rửa, mang hương vị thanh mát dễ chịu.

Một chiếc giày cao gót đã được cởi ra.

Đến lúc Bùi Chỉ giúp cô cởi chiếc còn lại, bàn chân nhỏ nhắn của Tống Úc khẽ giẫm vào lòng bàn tay anh.

Ánh mắt Bùi Chỉ khẽ trầm xuống, anh nắm chặt lấy bàn chân đang nghịch ngợm của cô.

Giọng nói của anh trầm xuống hết mức có thể: “Em cố tình trêu anh đúng không?”

Hàng mi của Tống Úc khẽ run lên, cô muốn rút chân ra khỏi tay anh, nhưng lại bị anh giữ chặt lấy.

Giây tiếp theo, đất trời như đảo lộn, cả người cô bị ép chặt lên bệ cửa sổ.

Qua lớp vải váy mỏng manh, lưng cô áp sát vào lớp gạch men trơn láng, mát lạnh.

Người đàn ông buông bàn tay đang kiềm chế cổ chân cô ra, xoay người gộp hai cổ tay cô lại, giữ chặt lấy nhau rồi ấn lên đỉnh đầu.

Tống Úc ngẩn người, bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí mát lạnh nơi cổ tay.

Không biết từ lúc nào, Bùi Chỉ đã rút sợi xích bạc mảnh từ trên đôi giày cao gót ra, quấn lên cổ tay mảnh mai của cô.

Cảm giác mát lạnh của kim loại khiến Tống Úc khẽ rùng mình một cái.

“Anh làm cái gì thế?”

Động tác của Bùi Chỉ rất chậm rãi, anh khẽ vuốt ve cổ tay cô.

“Để tránh cho móng tay em quá dài, lại cào cấu lung tung khắp nơi.”

“…”

Ánh đèn trần phòng tắm mờ ảo, tựa như một lớp lụa mỏng mạ vàng, bao phủ lấy hai người trên bệ cửa sổ.

/vãi cả nho mấy chương gần đây chương quái nào cũng 5, 6 nghìn chữ TvT Cứu/

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading