Chương 46: “Trăng sẽ không chạy về phía cậu, nhưng tớ thì có.”
Buổi chụp ảnh tốt nghiệp vừa kết thúc, Thường Hạ vội vàng cởi áo cử nhân, vẻ mặt vừa sốt ruột vừa vui mừng. Đoàn Nhu thấy cô bước nhanh về tòa nhà giảng dạy liền gọi giật lại: “Hạ Hạ, cậu đi đâu thế?”
Thường Hạ không dừng bước đáp: “Tớ đi vệ sinh, tẹo sẽ quay lại.” Giọng nói còn mang theo vẻ rất vội vã.
Đoàn Nhu vừa chớp mắt một cái, Thường Hạ đã chạy vào trong tòa nhà rồi.
Đi vệ sinh thì cũng không có gì lạ, nhưng nhà vệ sinh ở nhà thi đấu gần hơn mà nhỉ, Đoàn Nhu vốn còn định nhắc nhở cô không cần phải đi xa tới vậy.
“Giang Hòe đâu rồi?” Kì Ôn Ngôn nhìn quanh bốn phía, tiếc là không thấy bóng dáng cậu đâu.
Trình Gia Nhiên đi tới cũng nói “Thường Hạ đâu? Cũng biến mất luôn hả.”
“Cậu ấy lên tòa nhà giảng dạy đi vệ sinh rồi.
Sao lại trùng hợp thế nhỉ, hai người cùng lúc biến mất khỏi tầm mắt họ. Ba người nhìn nhau, trong im lặng hình thành một loại “thỏa thuận” ngầm nào đó.
Thường Hạ thở hổn hển chạy lên tầng năm. Hành lang yên tĩnh, dường như chẳng có ai đi lên đây. Hôm nay vừa hay là cuối tuần, cả tòa nhà giảng dạy vắng tanh. Cô bước chân đi về phía lớp A khối tự nhiên.
Bàn ghế trong lớp được xếp ngay ngắn, trên mặt bàn trống không, không còn những chồng sách vở nặng nề nữa.
Chiếc đồng hồ đếm ngược ngày thi Đại học treo trên tường trắng đã dừng lại. Thường Hạ nhìn mà lòng khẽ trĩu xuống – hóa ra kì thi Đại học đã kết thúc được một tuần rồi.
Những ô cửa kính trong suốt đều được mở ra đón gió, rèm cửa phất phơ, để mặc ánh nắng ấm áp tràn vào.
Thường Hạ đứng ở cửa sau một lúc, trong lòng nghĩ đến lại là Giang Hòe. Cậu chạy vào tòa nhà giảng dạy để làm gì? Trước khi đi, cậu còn nói “gần ngay trước mắt”, chẳng phải là muốn cô tự mình đến tìm cậu hỏi cho rõ hay sao? Cậu luôn thích “thả dây câu để bắt cá lớn” rồi đem đến cho cô đầy bất ngờ ngoài dự đoán.
Nhưng bây giờ lại trốn cô là có ý gì?
Tiếng ve kêu râm ran không dứt, che lấp cả tiếng bước chân phía gần đó. Chàng thiếu niên đang trốn ở một góc thừa lúc cô không chú ý, đã phóng chiếc máy bay giấy đang cầm trong tay đi.
Cơn gió đi qua không để lại dấu vết, nó nhẹ nhàng đỡ lấy hướng bay của chiếc máy bay giấy, khiến nó trượt xuống ngay dưới chân Thường Hạ một cách đích xác.
Thường Hạ cúi đầu nhìn, chỉ cảm thấy chiếc máy bay giấy này trông hơi quen mắt. Ngay sau đó cô nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên, xuyên suốt cả mùa hè thanh xuân của cô.
“Xin lỗi nhé bạn học, có thể giúp mình nhặt nó lên được không?”
Thường Hạ ngơ ngác ngẩng đầu, thấy Giang Hòe đang đứng cách đó không xa. Khung cảnh này, ánh mắt này, y hệt như cuộc gặp gỡ lần đầu tiên của họ, quen thuộc tới lạ kì. Cô không còn đứng chôn chân tại chỗ mà cúi người xuống nhặt chiếc máy bay giấy kia lên rồi nắm chặt trong tay.
Xuyên qua lớp giấy mỏng, cô nhìn thấy bên trong viết kín những chữ là chữ. Một điềm báo chẳng lành vang lên trong lòng, Thường Hạ càng nhìn lại càng cảm thấy hình như mình bỏ sót gì đó.
Đây chẳng phải là tờ giấy nháp trong kì thi tháng học kì một năm lớp 12 của cô sao? Sao lại ở trong tay Giang Hòe?!
Thường Hạ bấu chặt một góc của chiếc máy bay giấy, không kìm được niềm vui sướng mà mở nó ra, ngay sau đó một bức ảnh Polaroid rơi ra ngoài.
Trên tờ giấy nháp có chữ cô tên viết Giang Hòe, và cũng có…tên của cô. Tên của hai người ghép sát vào nhau, Thường Hạ nhận ra đó là nét chữ của Giang Hòe, đẹp đẽ bay bổng, thiên về kiểu chữ Sấu Kim Thể (*). Mặt sau của bức ảnh trên mặt đất vừa vặn là màu đen, trên đó có một dòng chữ được viết bằng bút trắng.
(*) (Nguyên tác ghi “瘦金体” – Sấu Kim Thể, một kiểu chữ thư pháp do vua Tống Huy Tông sáng tạo, có nét thanh mảnh, sắc sảo).
“Bức ảnh Polaroid này tớ rất thích, nhưng tớ còn thích cậu hơn.”
Nhịp tim bắt đầu đập dồn dập, dòng máu nóng sôi trào nóng bỏng. Tất cả kí ức về mùa hè, đều không thể địch nổi màn tỏ tình lần này. Chú Thỏ ngọc ẩn mình trong đêm tối, cuối cùng cũng đã tìm thấy ánh sáng dịu mát kia. Câu trả lời mà cô muốn, đang hiển hiện rõ ràng ngay trước mặt, không phải là hư vô mờ mịt, mà là chân thật tồn tại.
Thường Hạ gục đầu muốn khóc, toàn thân run rẩy.
Giang Hòe thấy vậy, nhanh chóng bước về phía trước rồi dang tay ôm chặt cô vào lòng. Gương mặt Thường Hạ dán sát vào lồng ngực của cậu thiếu niên, cô ngửi thấy mùi quýt thanh mát. Cậu xoa đầu cô, cười khẽ nói: “Đừng khóc mà, tớ cứ nghĩ sơ hở của tớ đã nhiều lắm rồi chứ.”
Cậu vừa mong đợi lại vừa sợ đối mặt với ánh mắt cô, thế nên sau khi ánh mắt hai người giao nhau thì cậu liền nhanh chóng rời mắt đi, giả vờ như không hề níu kéo, nhưng thực chất trong lòng đã dậy sóng từ lâu.
Thường Hạ đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc, khỏe khoắn của cậu, nghẹn ngào nói: “Cậu đã phát hiện ra từ sớm rồi, có phải không?” nói đoạn, cô lại bổ sung thêm: “Phát hiện từ lúc nào vậy?”
Cô là đang hỏi, Giang Hòe đã đoán ra cô cũng thích cậu từ bao giờ.
Giang Hòe nói: “Tài khoản diễn đàn của cậu, tờ giấy nháp mang theo bí mật bị lộ sạch lúc tớ giúp cậu dạy Toán, tớ đã âm thầm giấu đi, còn có cả mấy cái kẹo Alpenliebe được nhét trong ngăn bàn tớ nữa.” Từng chi tiết nhỏ cậu đều nhớ rõ cả.
Thường Hạ bật cười thành tiếng, sơ hở của cô cũng chẳng ít hơn cậu là bao, thậm chí cô còn quên bẵng mất tờ giấy nháp đó vẫn kẹp trong một cuốn sách Toán nào đó.
“Tớ không ngờ là….” Thường Hạ vừa khóc vừa cười, giống như nhặt được báu vật.
“Tớ cũng không ngờ tới.” Ánh mắt Giang Hòe ngập tràn sự dịu dàng.
Thường Hạ nói: “Tớ vẫn chưa nói xong mà.”
Giang Hòe vỗ vỗ vai cô, “Tớ biết cậu muốn nói gì.” Cậu mỉm cười: “Tớ cũng không ngờ tới là cậu lại thích tớ.”
Thường Hạ để mặc cho cậu ôm, vì chính cô cũng chìm trong vòng xoáy hạnh phúc.
“Tớ rất thích cậu, thật đấy, không lừa cậu đâu.”
Giang Hòe cười để lộ ra hai núm đồng tiền nhỏ, cậu chợt nhớ tới một câu hỏi Thường Hạ từng hỏi cậu trước đây, cô nói: “Liệu có một ngày, mặt trăng sẽ chạy về phía tớ không?” Có lẽ ngay từ lúc đó, cô đã bắt đầu mong đợi điều tưởng chừng như xa vời không thể chạm tới ấ, mong mặt trời có thể chú ý tới chú thỏ ngọc luôn trốn tránh như cô.
Thế nhưng, một cô gái ưu tú, có chí tiến thủ và luôn tỏa ra ánh hào quang như cô, làm sao có thể giấu mình cho được.
Giang Hòe khẽ nói: “Thỏ ngọc à, cậu vẫn chẳng thể trốn kĩ được đâu.”
Tình cảm yêu thích này quá đỗi nồng nhiệt và bền bỉ, để rồi cuối cùng cũng được hé lộ dưới ánh mặt trời, cùng nhau hẹn ước ở đỉnh cao, đây có lẽ chính là ý nghĩa của việc thầm thương trộm nhớ một người.
Tim Thường Hạ vẫn tiếp tục đập liên hồi, mãi không thể bình lặng lại được.
“Nhưng không sao cả.”
“Trăng sẽ không chạy về phía cậu, nhưng tớ thì có.”
Mặt Trăng sẽ không chạy về phía Thường Hạ, nhưng Giang Hòe sẽ làm vậy.
Giang Hoè dỗ dành cô gái trong lòng, cô cong khoé miệng, cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của chàng thiếu niên.
“Vất cả cho cậu rồi, đã hy sinh nhiều như thế. Đây cũng là lần đầu tiên tớ thích một người, không biết phải làm sao để dỗ cậu vui, nhưng ít nhất sẽ không để cậu phải khóc vì tớ. Lên đại học rồi, tớ cũng sẽ dùng não để học tập, dùng tim để yêu cậu. Đến lúc đó cậu đừng có xa lánh tớ nghìn trùng đó nhé, dù sao tớ cũng là người mặt dày bám dai lắm, một khi đã thích ai thì sẽ chỉ một lòng một dạ yêu người ấy thôi.”
Giọng nói của Giang Hòe trong trẻo, vừa trầm thấp, đọan đối thoại này cứ lặp đi lặp lại trong tai Thường Hạ. Thực ra cô cũng đã nghĩ rất nhiều điều muốn nói, nhưng ngay từ khoảnh khắc mở chiếc máy bay giấy ra, mọi thứ đã bị cuốn sạch, cuối cùng chỉ đổi lại ba chữ chân thành nhất: “Tớ cũng vậy.”
Giang Hòe ngập tràn ý cười, ôm cô một lúc lâu thì bỗng nghe thấy sau lưng vang lên một tràng tiếng huýt sáo. Cậu quay đầu lại, nhìn thấy Đoàn Nhu đang khoanh hai tay trước ngực, Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên khoác vai nhau, ba người họ đều nở nụ cười nhìn họ đầy ẩn ý.
“Chao ôi, tao đã bảo mày đừng có làm phiền người ta mà mày cứ ầm ĩ lên, giờ thì hay rồi, kịch hay đoạn sau làm gì có nữa mà nhìn .” Kì Ôn Ngôn cố ý nói với Trình Gia Nhiên.
Trình Gia Nhiên liền tung hứng theo: “Chao ôi, đừng trách người ta mà, tao ghen tị với A Hòe thôi, chứ tao làm sao làm được việc ‘dùng não để học tập, dùng tim để yêu cậu’ cơ chứ.” cậu ta cố tình nhấn mạnh từng chữ rồi kéo dài âm cuối.
Đoàn Nhu cười suýt tắc thở.
Giang Hòe: “…”
Thường Hạ nghe thấy tiếng của họ thì giống như một chú hươu non giật mình, vội vàng thoát khỏi vòng ôm của Giang Hòe rồi ló đầu ra nhìn. Đoàn Nhu thấy vậy liền nói: “Ôi được rồi mà bé cưng ơi, đây có phải chuyện gì mờ ám đâu, hai cậu ấy à, tớ muốn tác hợp vun vén lâu lắm rồi.”
Thường Hạ: “…”
“Chúng mày tới từ lúc nào vậy?” Giang Hòe hỏi.
Trí nhớ của Kì Ôn Ngôn bay biến trong nháy mắt: “Thì là cái lúc mày nói với Thường Hạ câu gì ấy? Mặt Trăng cái gì đó?”
Trình Gia Nhiên mớm lời: “Trăng sẽ không chạy về phía cậu, nhưng tớ thì có.”
Giang Hòe bước tới, vừa cười vừa mắng mỏ đùa vui với họ.
Đoàn Nhu dịch chuyển tức thời tới bên Thường Hạ, cười hì hì nhưng không nói gì. Thường Hạ hỏi cô ấy: “Có gì đáng cười thế chứ?” Chẳng phải là tỏ tình xong, hai bên hướng về nhau rồi thuận theo tự nhiên hả. Hiện tại cô vẫn còn đang chìm đắm trong vòng ôm ấm áp vừa rồi, nhưng đã tỉnh táo lại không ít, ít nhất thì vệt ửng đỏ trên khuôn mặt đã lan bớt.
Đoàn Nhu nói: “Tớ đang cười vì vị nam thần trường này qủa nhiên đã bị cậu thu phục rồi. Cơ mà, duyên phận giữa người với người một khi đã có sợi dây liên kết thì đó chính là định mệnh, hai cậu đúng là một cặp trời sinh. Điều mà lớp trưởng Dư mong mỏi bấy lâu nay đã thành hiện thực rồi.”
“Dư Hiểu Viễn ư? cậu ấy mong mỏi điều gì cơ?” Thường Hạ hỏi.
Đoàn Nhu nói: “Học kì một năm lớp 12, tớ và cô nàng ấy có một vụ cá cược. Vụ cược này là do cô nàng chủ động đưa ra. Dư Hiểu Viễn lén lút hỏi tớ xem có thấy cậu và Giang Hòe cực kì đẹp đôi không, tớ liền ừ hử gật gù mấy cái. Cậu ấy bảo hay là đánh cược một ván, cược xem hai người có nảy sinh tình cảm rồi cuối cùng ở bên nhau hay không. Lúc đó tớ nghĩ bụng, tình tiết như trong phim thần tượng như thế này xác suất xảy ra ngoài đời nhỏ lắm. Hơn nữa trông cậu giống kiểu con gái chỉ biết đâm đầu vào học, Giang Hòe lại không yêu đương, hai người vốn dĩ chẳng liên quan gì đến nhau, làm sao mà ở bên nhau được. Thế nên lúc đó tớ cược là không còn cô nàng cược là có. Đến cuối cùng mới phát hiện ra, hóa ra trong lòng Thường Hạ cũng có một người còn Giang Hòe thì muốn tốt nghiệp cấp ba xong mới tỏ tình.”
Cho nên ván cược này Dư Hiểu Viễn thắng rồi, nguyên nhân phần lớ nằm ở chỗ cô nàng thích đẩy thuyền cho trai xinh gái đẹp thôi.
Thường Hạ nghe xong liền cười nói: “Còn có thể chơi theo kiểu này nữa hả.” Qua vài giây, cô lại bảo: “Dư Hiểu Viễn mà biết mình cược thắng, chẳng phải sẽ sướng điên lên sao?”
“Ai mà biết được chứ, cậu có hay xem diễn đàn trường đâu, vẫn có người bàn tán về cậu và Giang Hòe đấy, nhộn nhịp lắm.”
Lời này đã khơi dậy sự tò mò của Giang Hòe: “Tán chuyện thế nào cơ.”
Nhiều vô kể, Đoàn Nhu cũng chẳng buồn nhớ, tùy tiện nói: “Đủ các kiểu trên đời, cái gì cũng có.”
Khóe miệng Giang Hòe chưa từng hạ xuống từ nãy tới giờ.
Vài phút trước, Kì Ôn Ngôn đã tiện tay nhặt bức ảnh chụp liền dưới đất lên giúp Giang Hòe. Hóa ra mục đích Giang Hòe xin cậu bức ảnh là vậy, cậu muốn mang tặng nó cho Thường Hạ.
“Mà này, A Hòe, sao mày lại chọn tỏ tình vào thời điểm này.
Giang Hòe nhìn Thường Hạ nói: “Đúng người, nhất định sẽ đứng trong tương lai của mày.” Cậu chọn hiện tại, chỉ vì sợ Thường Hạ khi ấy đang dốc sức chiến đấu cho kì thi Đại học bị phân tâm, cho nên cậu đã kìm nén rất lâu.
“Bây giờ thoát khỏi sự ràng buộc của thời cấp ba, đường đường chính chính ở bên nhau mới khiến đôi bên cảm thấy thoải mái, tự tại.”
Kì Ôn Ngôn cười lớn: “Thế thì tao theo đuổi Đoàn Nhu lại không giống vậy nào, không nhịn nổi một chút nào luôn.”
Trình Gia Nhiên cạn lời lườm một cái, Đoàn Nhu thì âm thầm cười trộm.
“Được rồi, chuyện này tạm gác lại ở đây.” Kì Ôn Ngôn chỉ tay về phía ráng chiều đang buông xuống nơi chân trời, “Ước chừng ảnh tốt nghiệp ở dưới kia cũng sắp chụp xong rồi, chúng ta có nên cân nhắc một lát nữa đi đâu ăn không, cũng là để chúc mừng cho cặp đôi mới cưới này.”
Trình Gia Nhiên: “Mày làm thế khác gì tao là cái bóng đèn 50W?”
Kì Ôn Ngôn liếc nhìn cậu chàng: “Mày vốn dĩ luôn là như thế mà.”
Đm, thật là độc miệng, đau lòng quá.
Trình Gia Nhiên: “…”
Thường Hạ vừa hay cũng nghĩ tới chuyện ra ngoài giải quyết bữa tối, thế là Đoàn Nhu liền đề xuất: “Đi ăn ở quán đồ nướng đó đi, lần đầu tiên các cậu gặp Hạ Hạ cũng là ở đó, lâu rồi chưa ăn.” Trình Gia Nhiên liền phản bác cô: “Thật ra không phải đâu, bọn tớ biết cậu ấy còn sớm hơn một chút. Hôm đó Kì Ôn Ngôn còn bảo với A Hòe là : “Mẹ kiếp, trung học số 7 Nam Du có gái xinh như vậy từ bao giờ thế?”
Đoàn Nhu lạnh lùng cười nói: “Thế sao lúc đó không nói hả, còn giấu giếm tớ cái gì nữa?”
Bốn người bật cười.
“Được rồi, tớ chả thèm so đo.” Hôm nay tâm trạng của Đoàn Nhu rất tốt, “Giang Hòe nói cậu ấy mời, mau đi thôi.”
Giang Hòe nhướn khóe miệng: “Ừ, tớ mời.” Dứt lời, cậu liền nắm tay Thường Hạ một cách vô cùng tự nhiên, dắt cô đi trước.
Đoàn Nhu và Kì Ôn Ngôn theo sau cũng đang tay trong tay.
Trình Gia Nhiên nhìn thấy cảnh này trong lòng lại thầm chửi thề một câu.

Leave a Reply