Chương 47: “Chúc mừng nhé, trạng nguyên kép.”
Đầu tháng bảy, ánh nắng chói chang, nhiệt độ ở thành phố duy trì ở mức oi ả, cả mặt đất rộng lớn giống như đang bị đặt vào lò lửa để nướng bánh.
Trong phòng, Thường Hạ bật điều hòa ở nhiệt độ mát mẻ dễ chịu, cô mặc áo thun tay ngắn cùng quần đùi, ngồi trước bàn học, cùng Thường Quang Mân nhìn không chớp mắt vào trang web tra cứu điểm thi Cao Khảo , chờ thời gian vừa đến là sẽ nhấp vào để tra cứu ngay.
Hôm nay là ngày công bố điểm thi Cao Khảo trên toàn quốc, thủ khoa của các thành phố, các tỉnh đều sẽ được công bố vào ngày này. Ngay sau đó, các trường Đại học lớn đều sẽ tiến hành xét tuyển và xếp hạng từ cao xuống thấp.
Thường Quang Mân sốt ruột không chịu nổi, đi đi quanh quẩn trong phòng.
“Còn mấy phút nữa con?”
“Một phút ạ.”
Trong miệng Thường Quang Mân lẩm bầm đếm ngược.
“Ba” Thường Hạ ngắt lời ông.
Thường Quang Mân hỏi, “Sao vậy con?”
“Tra được rồi ạ.”
Thường Quang Mân nói: “Mau mau mau!” Ông không ngừng hít vào thở ra, mặc dù ông biết Thường Hạ chắc chắn làm bài rất tốt, nhưng vào khoảnh khắc này cũng khó tránh khỏi cảm thấy khẩn trương. Ngược lại, Thường Hạ lại khá bình tĩnh, chỉ là dưới đáy mắt có những gợn sóng khó lòng che giấu.
Thường Hạ di chuột, rồi nhập số căn cước công dân và số thẻ dự thi vào, sau khi dò lại một lần để chắc chắn không sai, cô nhấp vào “tra cứu”, trang web nhảy ra trạng thái “đang load”.
Đột nhiên cô nhắm tịt mắt, không dám nhìn tiếp.
“Ba, ba, ba…xem giúp con.” Giờ này thì Thường Hạ biết căng thẳng rồi.
Thế nhưng, qua một lúc lâu sau Thường Quang Mân vẫn không có phản ứng gì.
Thường Hạ lại gọi một lần: “Ba?”
Thường Quang Mân vẫn không phản ứng.
Thường Hạ ngập ngừng quay đầu nhìn ông, cũng trong khắc này, Thường Quang Mân rú lên: “Con gái ngoan!! Tự con nhìn đi!” Lần đầu tiên ông bị kết quả thi “quá sức ngoài mong đợi” của Thường Hạ tấn công, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
Nhịp tim Thường Hạ treo lủng lẳng trong lồng ngực, nhắm 1 mắt mở 1 mắt nhìn vào màn hình vi tính.
Đập vào mắt cô là một thành tích mà chính cô cũng không thể ngờ.
Tổng điểm là 706, đây là tổng điểm mà trước kia cô chưa bao giờ đạt được, cao hơn điểm chuẩn trúng tuyển mọi năm của Đại Học Nam Hoa gần 10 điểm, tuyệt đối có thể nắm chắc một suất vào trường.
Thường Hạ thực sự không biết phải hình dung cảm xúc hiện tại của bản thân giờ này thế nào, sự nỗ lực cuối cùng đổi lấy kết quả ngoài mong đợi khiến cô cảm thấy mọi khổ cực đều xứng đáng.
Thường Quang Mân dụi mắt, xác định lại rằng mình không hoa mắt nhìn nhầm, kích động tới mức nhảy múa loạn xạ, tâm tình khó lòng bình tĩnh, đang ở cao trào khó mà xuống được.
Một số điểm nghịch thiên như vậy, có nghĩa là Thường Hạ có thể mặc nhiên lựa chọn trường mà cô thích, nhân tài như cô thế này thì quả thực quá nhiều trường muốn rồi đi.
“Con đã nghĩ sẽ vào trường nào chưa?” Thường Quang Mân hỏi.
Thường Hạ gật đầu cười: “Đại học Nam Hoa ạ.”
Đại học Nam Hoa vừa hay ở thành phố Nam Du, là đại học danh giá số một của phương Nam, cũng là đại học thuộc top cả nước, là nơi sản xuất ra rất nhiều thạc sĩ và nhà tài chính, nhà khoa học nổi tiếng. Khung cảnh bên trong trường học rất đẹp, kí túc xá trong trường có thể nhìn ra bãi biển trải dài vô tận. Thường Quang Mân lần trước đã duyệt qua sơ lược giới thiệu của từng trường đại học, cũng cảm thấy Đại Học Nam Hoa vô cùng tốt, quả nhiên mắt nhìn của con gái ông di truyền từ ông mà ra.
“Được đó, cứ làm theo ý nghĩ của bản thân con, con muốn đi đâu hay đi đó.” Thường Quang Mân ủng hộ mọi quyết định của cô hai tay hai chân.
Lời của ông vừa dứt, chiếc điện thoại Thường Hạ đang đặt trên bàn bỗng rung lên, Thường Quang Mân liếc mắt nhìn sang, thấy đối phương yêu cầu gọi video…..
Ai lại vào ngay lúc này gọi điện cho con gái ông nhỉ? Ngoại trừ Diệp Tuệ, ông không nghĩ ra ai khác.
“Con yêu rồi hả?” Thường Quang Mân bình tĩnh hỏi cô.
Thường Hạ nghẹn họng, suýt nữa thì sặc nước miếng.
Ông nhìn gương mặt con gái ửng đỏ, lại không phản kích, thế là hỏi thẳng: “Liệu có phải là chàng trai đẹp trai mà trước đây ba từng nhắc với con không?”
Thường Hạ : “…” Cô rất muốn nói với ba cô, thực ra đúng là cùng một người.
“Được rồi, ba trêu con thôi, dẫu sao con cũng lớn rồi, con muốn yêu thì yêu muốn độc thân thì độc thân, ba không cấm cản gì con hết, để con tự do, nhé.”
Thường Hạ nghe xong, mặt lại càng nóng hơn.
Cô vồn vã đẩy Thường Quang Mân ra ngoài cửa, ông đột nhiên như được giác ngộ: “Nhìn phản ứng của con, chắc tới 90 phần trăm là yêu đương rồi, con ngượng gì chứ, nhân phẩm cậu ta thế nào, chiều cao bao nhiêu, gia đình thế nào, ai theo đuổi ai?” Thường Quang Mân hỏi một phát một lèo bao nhiêu câu hỏi khiến Thường Hạ chỉ muốn lấy một cái chuông lớn úp lên người ông.
Thường Hạ: “…. Nói ra sợ ba hết hồn luôn.”
Thường Quang Mân cười khom cả lưng, thấy chưa, dụ được ra rồi đấy thây.
Thường Hạ đóng cửa rồi chạy nhanh qua bàn chuẩn bị ấn nút nghe.
Thường Quang Mân nói qua cánh cửa: “Nói chuyện đi con nhé, ba không làm phiền con đâu! Cố lên!”
Thường Hạ “…”
Cô biết tại sao Giang Hòe lại đột nhiên gọi, chính là vì muốn hỏi kết quả thi của đối phương. Sau khi thành thật mọi cảm xúc với đối phương, Giang Hòe đều sẽ đúng giờ gọi điện hỏi cô hôm nay có vui không? Ăn uống thế nào? Trước khi đi ngủ có muốn gặp anh một lát không. Thường Hạ nghe xong, cười cong cong như vầng trăng khuyết, miệng nói “Rất vui, ba làm cơm ngon lắm, muốn gặp anh lắm, rất muốn rất muốn rất muốn luôn.”
Giang Hòe bảo cô kéo rèm cửa ra, có một “sự bất ngờ” đang đợi cô ở phía dưới.
Thường Hạ vẫn còn đang nghĩ liệu là bất ngờ gì, cô ngó đầu xuống, phát hiện ra Giang Hòe đang mặc một chiếc áo thun hoa hòe hoa sói xanh xanh đỏ đỏ, đứng trên con phố vắng tanh không người ngẩng đầu nhìn cô.
Thường Hạ cảm thấy bất ngờ, giọng điệu khống chế không nổi sự vui mừng: “Sao anh lại đến đây, còn mặc bộ quần áo sặc sỡ thế kia, xấu chết đi được, sợ em không nhìn thấy hả.”
Giang Hòe cười, dịu dàng đáp: “Đúng là sợ em không nhìn thấy; nên mới phải mặc cho màu mè một chút.”
“Hôm nay là Hạ chí, muốn gặp em, cho nên mới tới.”
Buổi đêm ở ngõ Ô Y vô cùng yên tĩnh, thi thoảng sẽ có mấy con mèo hoang kêu, ngoài ra chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào. Giang Hòe vừa vặn đứng dưới ánh đèn đường, ngũ quan được bao phủ bởi một vệt sáng mềm mại. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, một tay đút túi quần, chiếc áo càng tôn lên vẻ phong lưu, phóng khoáng của anh.
Giang Hòe nói: “Nhìn một cái là đủ rồi, em ngủ sớm đi. Lát nữa về anh chụp Mặt Trăng với Thỏ Ngọc cho em xem, dạo này chúng nó như muốn phá sập nhà tới nơi, nghịch ngợm không chịu nổi, ba mẹ anh sắp phát điên vì chúng nó rồi.”
Thường Hạ nghe anh chia sẻ, lại nhìn vào ống kính camera đã sớm bị lệch đi trong màn hình, không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Chú mèo đen nhỏ được đặt tên là Thỏ Ngọc lúc ấy thực ra là có chút tâm tư của riêng cô. Giang Hòe mấy hôm trước mới biết chuyện còn trêu: “Biết vậy anh đặt tên nó là ‘Hạ Hạ’ rồi, như vậy ngày nào anh cũng được quấn quýt với nó.”
Thường Hạ lấy tay che mặt cười thầm.
“Được rồi, vậy anh về nhà sớm đi nhé, chúc ngủ ngon.”
“Ừ, ngủ ngon.”
–
Thế nhưng hôm nay lại khá đặc biệt, buổi chiều anh đã gọi điện tới. Vừa bắt máy, câu đầu tiên của Giang Hòe là: “Chúc mừng nhé, thủ khoa kép.”
Giang Hòe cũng nhìn Thường Hạ với vẻ mặt đầy kinh ngạc trong màn hình. Cô đang xõa tóc, đuôi tóc vẫn còn hơi ướt, làn da trắng ngần trong suốt. Anh cười nói: “Trên diễn đàn mọi người đã chúc mừng em điên cuồng rồi kìa, chị gái Hy Đinh cũng gửi tin báo tin vui trong nhóm lớp rồi. Em là thủ khoa môn Ngữ Văn cấp tỉnh, thủ khoa môn Tiếng Anh cấp thành phố, tổng điểm còn xếp top đầu cả nước nữa.”
“Thật sao?”
“Anh còn lừa em được chắc?”
Thường Hạ xúc động hỏi: “Vậy còn anh?”
Khóe miệng Giang Hòe cong lên: “Tổng điểm thấp hơn em một điểm, nhưng môn Toán thì…vô tình đứng nhất toàn quốc, 149 điểm, đáng tiếc thật, suýt chút nữa là được điểm tối đa rồi.”
Thường Hạ bày ra vẻ mặt nhí nhố, bắt chước giọng điệu nhẹ nhàng của anh mà nói: “Chúc mừng nhé, Hòe Thần.”
Danh xưng “Hòe Thần” này chính là có được nhờ vào điểm số môn Toán quá bá đạo của anh.
Lần này, môn Toán của cô không còn kéo chân nữa, tất cả là nhờ có Giang Hòe bổ túc cho cô trước đó.
“Đợi giấy thông báo nhập học của Đại học Nam Hoa nhé.” Giang Hòe chống cằm cười ngây ngô.
Độ cao mà Thường Hạ khát khao đạt được nhất nay đã bước được một chân vào. Cô nói: “Vâng!” Sau đó, Thường Hạ cầm điện thoại, định nằm bò ra giường tiếp tục buôn chuyện với Giang Hòe. Camera khẽ rung lắc một cái, hai lon nước soda cam đặt trên bục cửa sổ vừa vặn lọt vào ống kính, liền bị ánh mắt của Giang Hòe bắt trọn.
Hai lon nước soda cam tắm mình dưới ánh mặt trời, thân chai tỏa ra ánh sáng cam rực rỡ, tuy hơi phản quang một chút nhưng Giang Hòe vẫn có thể nhận ra đó là loại đồ uống yêu thích nhất của mình.
Anh cười hỏi: “Mua nước soda cam rồi sao không uống?”
Thường Hạ ban đầu hơi ngẩn ra, mất một lúc lâu mới phản ứng lại được là Giang Hòe đang nói về hai lon nước soda cam mà cô đã đặt ở đó từ rất lâu.
Thường Hạ bỗng thấy hứng khởi, định kể cho anh nghe câu chuyện liên quan đến hai lon nước soda cam này.
“Anh có nhớ năm ngoái ở 7 eleven, tụi mình vô tình gặp nhau một lần không?” Thường Hạ nói.
Giang Hòe dĩ nhiên là nhớ chứ. Khi đó anh thấy một cô một thân một mình con gái đi đường đêm nguy hiểm quá, thế là đứng đợi cô rồi tiễn cô về nhà.
“Em nhận ra anh trước một bước, thấy anh đi tới tủ nước mát lấy mấy lon soda cam liền đoán ngay chắc anh thích vị này. Con gái mà, khi có người mình thích rồi thì cứ muốn dùng đồ đôi với người ta, giống như vô hình trung rút ngắn được khoảng cách vậy. Thế là sau khi anh nhận ra em, em đã nhân lúc anh không chú ý lén đi mua hai lon soda cam, giữ mãi đến tận bây giờ không nỡ uống, chắc là hết hạn sử dụng luôn rồi.”
Giang Hòe nghe Thường Hạ kể xong, câu anh hỏi lại là: “Hóa ra em thích anh… từ sớm như vậy rồi sao?”
Thường Hạ đáp: “Coi là vậy đi. Cảm giác rung động từ chỗ bất thình lình ập đến chuyển thành một bản nhạc cứ phát đi phát lại mãi. Trước đây em chưa từng gặp hiện tượng kỳ lạ này đâu, cho đến khi gặp anh, em mới hiểu ra hóa ra thích một người — một người vô cùng vô cùng xuất sắc, cũng có thể mang lại động lực cho chính mình.”
Thường Quang Mân từ thời kỳ cô mới dậy thì đã luôn truyền đạt cho cô một quan niệm tình yêu đúng đắn. Thường Hạ biết các cô gái ở tuổi thanh xuân luôn khát khao tình yêu, nhưng so với việc ở trên lớp liếc mắt đưa tình, trốn học chạy ra rặng cây nhỏ hôn nhau, hay cùng nhau chép bài tập rồi cùng nhau sa sút đi xuống… thì những điều đó chỉ là cảm giác tươi mới nhất thời mà thôi.
Cô hy vọng người ấy có thể kiên nhẫn giảng cho cô những bài toán cô không biết làm, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau tiến bộ. Nói một cách thẳng thắn thì chính là có thể luôn sánh bước bên anh.
Giang Hòe chẳng phải cũng thế sao.
“Nước soda cam có hạn sử dụng, nhưng tình cảm anh dành cho em thì có tính bền vững. Người nhà họ Giang cả đời này chỉ chung thủy với một cô gái. Bố mẹ anh chính là yêu nhau từ giảng đường cho đến khi mặc váy cưới, họ cứ hay lải nhải bên tai anh câu: ‘Sẵn sàng đón nhận muôn vàn khó khăn, cam lòng chịu khuất phục’. Lúc đó anh thấy chẳng có gì to tát, giờ nghĩ lại mới thấy đúng là như vậy, anh mới có thể vượt qua từng chặng thử thách một, cam lòng khuất phục trong tay em.” Anh nói tiếp: “Dù sao thì cả đời này anh cũng chẳng thể gặp được cô gái nào tốt như em nữa đâu.”
Anh nói câu này cực kỳ nghiêm túc, làm Thường Hạ cười tít cả mắt. Một chiếc máy bay giấy đã xâu chuỗi tất cả những chuyện tưởng chừng không thể xảy ra lại với nhau, biến nó thành hiện thực và đang hướng về một tương lai vô cùng rực rỡ.
“Thế thì em phải nắm thật chặt trong tay mới được.” Thường Hạ nói.
Nói chuyện yêu đương nhiều rồi, hai người tự nhiên cũng bớt ngượng ngùng đỏ mặt như hồi mới chớm nở. Giang Hòe xoay camera một cái, anh đứng dậy cho Thường Hạ xem một thùng đào mật đặt trên bàn. Đó là món duy nhất anh chọn ra từ đống đồ mà Giang Như Luyện và Tưởng Minh Y mang về.
“Cái này để một tháng rồi, chín ngấu luôn, giờ đang thơm nức mũi đây. Lát nữa anh mang qua để trước cửa nhà em nhé, em nhớ ra mà lấy.”
Đào mật, Giang Hòe vẫn nhớ rõ loại trái cây cô thích ăn nhất, giống như cô nhớ kỹ loại soda cam anh yêu thích vậy.
“Anh để xong là đi ngay, tối nay bố mẹ đưa anh đi ăn tiệc mừng công nên không ở lại lâu đâu.” Ngừng một lát, anh cười nói: “Sau này, tự do đào mật không thành vấn đề nữa nhé.”
Thường Hạ trêu: “Đi theo anh, hình như cái gì cũng không thành vấn đề hết nhỉ.”
“Cái này thì anh không dám nhận đâu.” Giang Hòe thuận tay vuốt mái tóc mềm mại của mình, cười để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ: “Nhưng những thứ em thích, anh đều có thể giúp em thực hiện được.”
Thường Hạ vui như mở cờ trong bụng, nhưng sợ nói chuyện tiếp sẽ làm trễ giờ ra ngoài của Giang Hòe. Khoảng thời gian này cả hai đều bận rộn ngập đầu, lần gặp mặt tới chắc phải đợi đến lễ tốt nghiệp sắp diễn ra rồi. Thường Hạ lúc đó sẽ đại diện cho học sinh ưu tú lên phát biểu, cô đột nhiên nhớ ra bản thân còn chưa chuẩn bị kỹ càng bài phát biểu nữa.
“Thôi được rồi, em còn phải đi viết bản thảo đây. Anh mang đồ tới thì nhắn em một tiếng để em ra lấy nhé. Cảm ơn ‘bạn trai’ đã tiếp tế nha~”
Giang Hòe chỉ thấy cô nàng thật tinh nghịch đáng yêu, ba chữ “bạn trai” thốt ra kia làm tim anh bỗng đập lệch đi một nhịp.
Anh mỉm cười nói: “Vậy… bạn gái ơi, hẹn gặp lại ở lễ tốt nghiệp nhé.”

Leave a Reply