NT.23

Ngoại truyện 23: Sao mẹ lại có cục cưng khác? (5,754 từ)

Địa điểm ghi hình cho tập đầu tiên của chương trình《Mẹ Là Siêu Nhân》được ê-kíp chọn tại thành phố Quảng Nghi, một thành phố ven biển phương Nam.

Vừa đáp máy bay, Tống Úc và bạn nhỏ Tận Niên đã đi thẳng đến nhà hàng do ê-kíp sắp xếp, một quán ăn bình đân ngoài trời chuyên chế biến hải sản tươi sống nhất.

Quán ăn này là một thương hiệu lâu đời ở địa phương, cứ đến tối là người xe tấp nập, vô cùng nhộn nhịp và đậm đà hơi thở cuộc sống. Tuy nhiên, để thuận tiện cho việc ghi hình, ê-kíp chương trình đã mạnh tay chi không ít tiền để bao trọn nơi này.

Bởi vì mời được Tống Úc tham gia chương trình gần như không tốn mấy chi phí, nên ngân sách của toàn bộ tổ chương trình bỗng chốc rủng rỉnh hơn hẳn, nên cũng ‘vung tiền qua khe cửa’ không tiếc tay hơn.

Khi Tống Úc đến nhà hàng, cô phát hiện Trần Gia đã dẫn theo con gái ngồi sẵn bên bàn tròn.

Vì từng hợp tác chung trong vài bộ phim nên mối quan hệ ngoài đời giữa Tống Úc và Trần Gia khá tốt đẹp. Thêm vào đó, cả hai đều định cư ở Bắc Kinh, nên nếu có thời gian rảnh rỗi, họ vẫn thường xuyên dắt con cái ra ngoài tụ tập.

Trần Gia kết hôn muộn hơn Tống Úc. Con gái nhỏ của cô tên là Thẩm Viện, tên ở nhà là Loan Loan, năm nay hai tuổi rưỡi. Cô bé mặc một chiếc váy công chúa màu hồng, đáng yêu trông như một viên bánh trôi nếp nhỏ.

Vừa nhìn thấy Tống Úc dắt tay bạn nhỏ Tận Niên bước vào, đôi mắt đen láy như hai quả nho của Loan Loan liền sáng bừng lên.

“Anh Niên Niên!” cô bé cất giọng mềm mại nũng nịu gọi.

Bạn nhỏ Tận Niên đang níu vạt váy của mẹ, nghe thấy có người gọi mình thì bèn ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô bé có nụ cười với đôi mắt híp lại như vầng trăng khuyết. Cậu nhóc siết chặt bàn tay nhỏ đang nắm váy mẹ, mím mím môi, không đáp lời.

Ngược lại, Tống Úc lên tiếng nhắc nhở cậu: “Niên Niên, em gái đang gọi con.”

“…” Cậu nhóc cúi đầu, có vẻ hơi ngượng ngùng, một lúc lâu sau mới nhìn về phía Loan Loan và vẫy vẫy tay với cô bé.

Tống Úc biết bạn nhỏ Tận Niên là đứa trẻ khá nội tâm, đặc biệt là đối với người ngoài. Cậu nhóc thà tự ngồi một một góc đọc sách chứ chẳng  muốn trò chuyện xã giao với ai.

Nhưng nếu có người chủ động bắt chuyện, cậu vẫn sẽ lịch sự đáp lại. Chỉ riêng đối với con gái của Trần Gia, lúc nào cậu nhỏ cũng tỏ ra lạnh nhạt, miễn cưỡng hết sức.

Tống Úc hơi buồn cười, thầm đoán không biết có phải cậu nhóc thích người ta nhưng lại xấu hổ không dám nói hay không.

Cô dắt tay bạn nhỏ Niên đi đến bên bàn: “Niên Niên, con ngồi cùng với em đi, để mẹ nói chuyện với dì Trần Gia của con.”

“…” Nghe vậy, bạn nhỏ Tận Niên liếc nhìn mẹ một cái, rồi miễn cưỡng ngồi xuống vị trí bên cạnh Loan Loan.

Vừa thấy Tận Niên ngồi qua, cái miệng nhỏ của Loan Loan liền bắt đầu líu lo không ngừng.

“Anh Niên Niên, anh Niên Niên, em nhớ anh lắm á, tại sao lần trước anh không ra ngoài chơi với em?”

Trần Gia nhìn thấy con gái mình chẳng mảy may rụt rè, cứ dính chặt lấy con trai Tống Úc như keo, chỉ biết bất lực lắc đầu.

Bạn nhỏ Tận Niên nhìn chằm chằm vào đôi đũa và bát đĩa được xếp ngay ngắn trước mặt, đưa tay ra chỉnh lại cho thẳng lối, lúc này mới khẽ giải thích: “Hôm đó anh phải học toán Olympic.”

Tuy rằng cậu nhóc không mấy mặn mà với Loan Loan, nhưng khi nói chuyện với cô bé thì lại cực kì nghiêm túc.

Trần Gia nghe xong, kinh ngạc quay sang nhìn Tống Úc: “Niên Niên còn nhỏ như vậy mà cô đã gửi thằng bé đi học toán Olympic rồi hả?”

Tống Úc bất lực lắc đầu: “Là tự nó muốn học đấy.” đứa con trai này của cô không cần ai phải ép buộc  mà bản thân nó luôn thích ‘tự ngược’.

Nỗ lực thì cũng thôi đi, đằng này cậu nhóc lại còn thông minh tới mức vô lý. Năm tuổi đã đi học toán Olympic cùng các anh chị lớp ba tiểu học, thế mà học rất tốt, lần nào kiểm tra cũng đứng nhất.

Khiến cho bây giờ Tống Úc cứ lo lắng cậu nhóc sẽ bị bắt nạt ở cung thiếu nhi.

Hồi trước đi học, Tống Úc ghét nhất là những người bạn vừa nhỏ tuổi lại vưà học giỏi, khiến những người khác trong lớp hoàn toàn bị lu mờ, cứ như sự tồn tại của họ chỉ để làm nền cho các thiên tài vậy.

Nghe vậy, Trần Gia cảm thán: “Tốt quá rồi còn gì, nhỏ tuổi thế mà đã biết cách tiến bộ vươn lên.”

“…” Tống Úc nhún vai, ngược lại chỉ hy vọng bạn nhỏ Tận Niên đừng có lúc nào cũng nghiêm túc như ông cụ non.

Mấy món đồ chơi trước đây cô mua cho cậu nhóc, ngoại trừ hồi một hai tuổi thinht thoảng có chạm vào một chút, lớn hơn một tí là ngày nào cũng chỉ ôm quyển sách để đọc. Rõ ràng đang ở độ tuổi nghịch ngợm vui chơi, vậy mà cậu nhóc lại chẳng có chút hứng thú nào với chuyện chơi bời cả.

Cô nhìn bạn nhỏ Tận Niên, Loan Loan cười híp mắt với cậu nhóc, vô cùng nhiệt tình và thân thiết, vậy mà cậu nhóc cứ trơ như khúc gỗ, mặt không chút cảm xúc.

Chẳng hiểu sao, Tống Úc bỗng thấy thấp thoáng bóng dáng của Bùi Chỉ trên người cậu nhóc. Hồi đầu, cái điệu bộ ra vẻ, giữ giá gã đàn ông tồi kia đúng là khiến người ta chịu hết nổi mà.

Tống Úc bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Giống ai không giống, lại cứ giống hệt ba nó, đừng để sau này lớn lên thành một ông cụ non mọt sách đấy nhé.”

Nghe vậy, Trần Gia dở khóc dở cười, làm gì có ai nói chồng mình như cô hả.

Cô ấy thầm nghĩ, cứ nhìn vào gương mặt cùng vóc dáng đó của Giáo sư Bùi mà xem, sao có thể gọi là ‘ông cụ mọt sách được’.

Hai người trò chuyện một lúc lâu, đến mức bụng của hai đứa trẻ đã bắt đầu kêu rột rột, vậy mà vị khách mời Chu Tuyết còn lại vẫn chưa đến.

Ê-kíp chương trình vốn muốn đợi cả ba nhà tới rồi mới khai tiệc.

Hơn nữa, nếu họ ăn trước mà không đợi Chu Tuyết, biết đâu đến lúc chương trình phát sóng, fans của Chu Tuyết lại lên mạng gây chuyện, nói ra nói vào.

Fans của Chu Tuyết vốn nổi tiếng là lắm chuyện và hay kiếm cớ mà.

May mà Tống Úc có mang theo hai gói bánh ăn dặm cho trẻ con, bèn lấy ra đưa cho Tận Niên và Loan Loan.

Loan Loan đói rã rời nên ăn ngon lành lắm, loáng một cái đã xử lý xong gói bánh nhỏ, sau đó chớp chớp mắt, dán chặt cái nhìn vào Tận Niên.

“…” Bạn nhỏ Tận Niên bị cô bé nhìn chằm chằm đến mức khổ sở, đành đặt gói bánh mới ăn được vài miếng của mình xuống, đẩy đến trước mặt cô bé.

Đôi mắt Loan Loan cong lên, cười khúc khích, cái miệng ngọt xớt: “Em cảm ơn anh Niên Niên ạ.”

Bạn nhỏ Tận Niên quay mặt đi chỗ khác, lại không thèm đáp lời cô bé, nhưng trên khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ửng lên một vệt hồng cực kì nhạt.

Nửa tiếng đồng hồ nữa trôi qua, Chu Tuyết mới thong thả dắt con trai đến muộn.

Dù Chu Tuyết và Trần Gia có tuổi đời xấp xỉ nhau nhưng xét về thời gian vào nghề, Chu Tuyết lại là tiền bối của Trần Gia. Cô ta nhập giới giải trí từ năm mười sáu, mười bảy tuổi, vừa vặn gặp đúng thời kì phim ảnh phát triển rực rỡ, lại đóng vài bộ phim truyền hình cực kì ăn khách nên độ nhận diện quốc dân rất cao.

Vừa xuất hiện, lối trang điểm tinh tế cùng bộ váy lộng lẫy của cô ta đã tỏ ra hoàn toàn lạc quẻ với quán ăn bình dân này.

Ngay cả tạo hình của con trai cô ta nhìn qua cũng thấy là được chăm chút rất kĩ lưỡng. Tóc của cậu nhóc được chải sang hai bên, vuốt keo rẽ ngôi giữa, mặc áo sơ mi kèm gile, trông chẳng khác nào một phù rể nhí.

Tống Úc và Trần Gia nhìn nhau, thực sự cảm thấy có chút thái quá. Chỉ riêng thời gian tiêu tốn vào việc trau chuốt mấy cái tạo hình này, thì bảo sao không tới muộn.

Nói trong lòng không khó chịu thì là nói dối.

Nhưng dù sao cũng là diễn viên, Trần Gia không để lộ cảm xúc bất mẫn ra mặt, vẫn duy trì nụ cười xã giao giả trân.

Tống Úc thì tính tình không có hiền dịu chút nào. Cô nhìn thấy Loan Loan đói tới mức liếm lại cả vỏ bánh ăn dặm, liền dùng ngón trỏ gõ gõ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay.

“Sao lại đến muộn lâu thế, tận một tiếng đồng hồ rồi đấy.” Giọng điệu cô nói ra nghe y như đạo diễn đang trách mắng những diễn viên thích hạch sách, lên mặt ngôi sao ở phim trường, không nể nang chút nào.

Dù ê-kíp chương trình đã mất kiên nhẫn từ sớm và gọi điện giục mấy lần, nhưng khi Chu Tuyết tới nơi chẳng ai dám ho he nửa lời về chuyện cô ta đi muộn. Cũng chỉ có Tống Úc mới dám thẳng thừng nói ra như vậy, đúng là nói hộ tiếng lòng của tất cả mọi người mà.

Sắc mặt Chu Tuyết suýt chút nữa thì không giữ nổi, cô ta cười trừ một cách gượng gạp: “Ngại quá , chuyến bay bị hoãn.”

Nghe vậy, Tống Úc nhướn mày, không giữ cho cô ta chút thể diện nào mà vạch trần ngay tại chỗ.

“Chẳng phải cô bay cùng chuyến với tôi hay sao?” Giọng điệu cô tuy bình thản, trông có vẻ như hờ hững bâng quơ nhưng lại toát ra một áp lực vô hình.

Bầu không khí trên bàn ăn lâp tức trở nên gượng gạp và ngột ngạt.

Tổng đạo diễn của chương trình ngồi phía dưới thì phấn khích tới mức hai mắt sáng rực. Ôi, trialer chẳng phải có luôn rồi đây ư! thậm chí còn chẳng cần ông phải nát óc nghĩ kịch bản nữa. Chỉ là không biết đội ngũ của Chu Tuyết có đồng ý cho cắt dựng thế này không thôi, vì ê-kíp của cô ta quản lý xây dựng hình tượng rất nghiêm ngặt, mà một trong những thiết lập hình tượng của cô ta là ‘kính nghiệp’, mà đi muộn thì chả liên quan quái gì tới kính nghiệp cả.

Nghĩ đến đây, tổng đạo diễn mới vui mừng được vài phút đã lại tiếc nuối lắc đầu.

Trần Gia khẽ nhếch môi, không ngờ được hóa ra Tống Úc cứng vậy, bèn nhẹ giọng ho khẽ để hòa giải: “Ôi kìa, mau gọi món thôi, tôi nghe nói món cua và ghẹ ngâm tương cay của quán này  ngon cực kì.”

Tống Úc thực ra cũng chẳng buồn chấp nhặt với Chu Tuyết, cô chỉ muốn để cô ta hiểu rõ thái độ của mình mà thôi, nên sau đó cũng rất nhanh chóng bỏ qua, không trực tiếp truy hiểu cô ta lý do đến muộn nữa.

Trước đây Chu Tuyết chưa từng hợp tác đóng phim với Tống Úc. Kiểu diễn viên nổi tiếng sớm, danh tiếng lớn như Chu Tuyết thì cái tôi và sự kiêu ngạo tự nhiên cũng lớn, vốn là kiểu người mà Tống Úc luôn muốn né càng xa càng tốt.

Tuy nhiên, sau khi bị vài câu hỏi bâng quơ nhưng đầy sắc bến của Tống Úc chặn họn, Chu Tuyết lần đầu tiên nhận ra Tống Úc không hề dễ chọc chút nào. Dự là trong những lịch trình tiếp theo của chương trình, cô ta sẽ không dám nghênh ngang đến muộn như chốn không người thế này nữa.

Quán ăn bình dân hiện tại chỉ phục vụ mỗi bàn của họ. Sau khi gọi món, chỉ mười mấy phút sau là các món ăn đã lần lượt được bưng lên.

Con trai của Chu Tuyết năm nay bốn tổi, tên Trần Kì, tên thường gọi là Kì Kì. Nhìn qua là biết cậu nhóc được gia đình chăm bẵm rất tốt, vừa trắng trẻo vừa mũm mĩm, đặc biệt là nốt ruồi son ngay giữa hai chân mày trông rất có nét phú quý, giống một cậu “Tiểu Bảo Ngọc” (Giả Bảo Ngọc của Hồng Lâu Mộng nha)

Chu Tuyết thấy hai đứa trẻ kia ngồi cạnh nhau, sợ con trai mình không hoà nhập được nếu Tống Úc và Trần Gia để con cái họ chơi chung, liền bảo Kì Kì ngồi bên cạnh bạn nhỏ Tận Niên.

Trần Gia trước đây tốt nghiệp chuyên ngành Phát thanh và Dẫn chương trình của trường truyền thông nên cô có sẵn kĩ năng nền tảng. Cô được ê kíp đạo diễn giao cho nhiệm vụ khuấy động bầu không khí, không phải kiểu dẫn chương trình cứng nhắc, mà là giúp kết nối câu chuyện để bầu không khí không bị rơi vào im lặng.

“Trước đây mọi người đã từng một mình dắt con đi du lịch chưa?” Trần Gia vừa hỏi vừa múc một bát cháo hải sản cho Loan Loan, dùng thìa múc một miếng, thổi cho nguội rồi đưa đến bên miệng cô bé.

“Dĩ nhiên là rồi.” Chu Tuyết xoa xoa đầu con trai, “Chỉ cần công việc không quá bận rộn, tôi sẽ đưa thằng bé ra ngoài ngắm nhìn thế giới nhiều hơn.”

Tống Úc không thèm bắt lời, cô hoàn toàn tập trung vào việc ăn uống. Quán ăn bình dân do ê kíp tìm được này đúng là ngon thật sự.

Cho đến khi Trần Gia quay sang hỏi cô: “Đạo diễn Tống thì sao?”

Tống Úc nhả cái vỏ tôm trong miệng ra, trả lời ngắn gọn là “Chưa từng.”

Cô có muốn dắt riêng con đi cũng không dắt nổi. Nếu mà bỏ Bùi Chỉ ở nhà một mình, khéo không chừng anh lại nói cô bỏ rơi, hắt hủi anh cho xem.

Thực ra nếu là ngày thường, Trần Gia biết Tống Úc khi ăn cơm sẽ không thích nói chuyện, tốt nhất là đừng ai làm phiền khi cô đang ăn.

Nhưng Trần Gia không ngờ rằng ngay cả khi đã vào chương trình và có ống kính máy quay chĩa vào, Tống Úc vẫn cứ giữ nguyên phong cách ‘tôi thích thì tôi mới làm’. Cứ mỗi lần cô và Chu Tuyết nói chuyện rôm rả hồi lâu vẫn chẳng thấy Tống Úc có ý muốn chen vào câu nào.

Trần Gia và Chu Tuyết đều là diễn viên nên việc quản lý vóc dáng cực kì khắt khe. Họ chỉ ăn tượng trưng hai miếng rồi hoàn toàn buông đũa, chuyển sang tập trung đút cơm cho con.

Vì Tống Úc không ngồi cạnh bạn nhỏ Tận Niên nên khi ăn uống hay gắp thức ăn, cậu nhóc toàn phải tự mình với lấy.

Tống Úc ngồi sát Trần Gia ở phía ngoài cùng, một mình ăn uống đến là vui vẻ, hầu như chẳng thèm quan tâm xem con trai nhà mình đã ăn được hay chưa.

Điều buồn cười hơn cả là, khó khăn lắm bạn nhỏ Tận Niên mới cầm đôi đũa chưa mấy thành thạo của mình lên để gắp thức ăn.

Nhưng vì cánh tay của cậu nhóc quá ngắn, đối với vị trí của Tống Úc thì đó hoàn toàn là góc khuất tầm nhìn. Cô thậm chí còn không nhìn thấy con trai đang thò đũa ra, thế là tiện tay xoay một cái, mâm xoay của bàn ăn chuyển động, mang theo thức ăn đi mất tiêu.

Bạn nhỏ Tận Niên thò cái đầu nhỏ ra nhìn, phát hiện là mẹ mình, cậu bé liền chẳng thèm so đo, đổi sang gắp đĩa thức ăn tiếp theo.

Cậu vừa định gắp, Tống Úc lại xoay tiếp.

Liên tục ba lần như vậy, bạn nhỏ Tân Niên rốt cuộc mói gắp trúng được một miếng thức ăn. Như thể lại sợ bị hụt mất, cậu nhóc tranh thủ lúc mâm xoay đang đứng yên, vội vàng gắp thêm vài đũa thức ăn vào bát, sau đó ngồi ngoan ngoãn trên ghế, hai má phúng phính phập phồng ăn cơm.

Loan Loan ăn xong hai miếng cháo do mẹ đút, đôi mắt liền ngó nghiêng xung quanh, ánh mắt liếc nhìn sang anh Niên Niên bên cạnh.

Cô bé mím đôi môi nhỏ nói: “Mẹ ơi, con cũng muốn tự mình ăn cơm.”

Loan Loan còn nhỏ, ngày thường đều phải có người đút, thế nên hiếm khi thấy cô bé chủ động đòi tự ăn.

Trần Gia tự nhiên rất vui mừng, cô xoa đầu con gái khen ngợi: “Chà, Loan Loan muốn tự ăn cơm hả, con giỏi quá.”

Chu Tuyết ngồi bên cạnh vẫn đang đút cơm cho con trai, nhìn thấy hai đứa trẻ kia đều tự mình ăn lấy, cô ta bỗng thấy hơi ngượng tay, đút không vô nữa.

Cô ta khẽ hắng giọng: “Kì Kì, con có muốn tự ăn cơm giống các bạn không?”

Kì Kì vốn là một đứa trẻ được người lớn chiều hư, tính ra ở độ tuổi của cậu nhóc này, bình thường chẳng còn cần người lớn phải đút cho mà ăn nữa rồi.

Vừa nghe mẹ bảo tự ăn cơm, Kì Kì liền bĩu môi kháng cự: “Con không chịu đâu!”

Chu Tuyết tiếp tục khuyên nhủ: “Con nhìn anh và em gái xem, họ đều tự mình ăn cơm kìa.”

Kì Kì thấy mẹ khen ngợi những đứa trẻ khác, lại còn mang mình ra so sánh thì vô cùng không vui. Cậu nhóc dùng bàn tay nhỏ vỗ xuống bàn: “Con cứ bắt mẹ đút cơ!”

Động tác của cậu nhóc không hề nhỏ, vô tình va phải khuỷu tay của bạn nhỏ Niên.

Bạn nhỏ Niên khẽ nhíu mày, dịch dịch bát đũa sang một bên, ngồi cách xa ra một chút, đồng thời xích lại gần Loan Loan hơn một chút.

Loan Loan chớp mắt, khi thấy anh Niên Niên xích lại gần, cô bé ngửi thấy trên người anh có một mùi hương rất dễ chịu, nhưng cô bé lại không biết được đó là mùi gì.

Chu Tuyết quá hiểu tính khí của con trai, cứ chuyện gì không thuận theo ý nó là sẽ lập tức nổi khùng lên ngay. Rõ ràng cô ta đã nhắc nhở trước, kết quả vào trong chương trình, thằng bé vẫn dở tính dở nết ra như vạy.

Cô ta gượng gạo nhếch khóe môi, máy quay thì đang chĩa vào, đánh không được mắng không xong, có chút luống cuống tay chân.

Thành ra, cô càng hạ giọng dịu dành dỗ dành thì Kì Kì càng được nước lấn tới.

Bạn nhỏ Niên ngồi bên cạnh thấy ồn ào vô cùng, đặc biệt là Loan Loan cứ mở to hai mắt dán chặt ánh nhìn vào cậu nhóc, cậu nhóc chỉ đành giả vờ như không biết.

Cuối cùng, khi cậu nhóc nhịn không nổi nữa, bèn lên tiếng nói với Kì Kì: “Cậu để mẹ cậu đút cho cậu thì mẹ cậu đâu có ăn cơm được, cậu phải biết thương mẹ mình đi chứ.”

Kì Kì sững sờ, không ngờ người anh trai nhỏ nãy giờ luôn im lặng lại đột ngột liên tiếng giáo huấn mình.

Rõ ràng cũng là một đứa trẻ giống cậu, giọng nói vẫn còn sặc mùi sữa non, vậy mà cử chỉ lại giống hệt người lớn.

Vừa ngoan ngoãn hơn cậu, lại vừa hiểu chuyện hơn cậu.

Kì Kì thực ra cũng biết thương mẹ.

Chỉ là vừa rồi cậu nhóc chỉ nghĩ tới bản thân nhiều hơn thôi.

Cậu bĩu bĩu môi, chẳng hiểu sao bản thân lại không muốn bị người anh trai mới quen này coi thường, liền cầm thìa lên, ôm lấy bát ngoan ngoãn xúc cơm.

Chu Tuyết không ngờ mình rát cổ bỏng họng dỗ dành mãi, cuối cùng lại chẳng bằng một câu nói của bạn nhỏ Niên, nhất thời đực ra đó không nói được gì.

Cậu nhóc Kì Kì sau khi tự ăn cơm thì cứ như đang âm thầm đua tranh với bạn nhỏ Niên vậy.

Bạn nhỏ Niên ăn một miếng thì cậu nhóc cũng sẽ ăn một miếng.

Thế nhưng bạn nhỏ Niên chẳng thèm để ý đến cậu ta, sự chú ý của cậu nhóc đã bị thu hút bởi một đĩa hàu sống tươi rói mới được bưng lên.

Hàu vừa được đánh bắt từ dưới biển lên không lâu, vẫn còn tươi sống, chỉ cần vắt thêm chút chanh với chấm nước tương hải sản là có thể ăn trực tiếp, hương vị vô cùng ngọt thanh, tươi mát.

Lúc gọi món nghe nhân viên quán ăn giới thiệu, Tống Úc đã thèm thuồng lắm rồi, vừa thấy bưng lên là cô định giơ tay gắp một con.

Bạn nhỏ Tận Niên không hề quên lời ba dặn trước khi đi, cậu nhóc chìa bàn tay nhỏ ra ấn chặt lấy mâm xoay của bàn ăn rồi xoay theo hướng ngược lại.

Tống Úc nhìn đĩa hàu bị xoay đi mất thì ngẩn người ra. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy cậu nhóc cách một khoảng Trần Gia và Loan Loan đang qùy hẳn lên ghế, ra sức xoay mâm.

Bạn nhỏ Niên cũng thò cái đầu nhỏ ra nhìn cô: “Mẹ ơi, mẹ không được  ăn đồ sống đâu.”

Trần Gia nghe vậy, quay qua nhìn Tống Úc: “Sao vậy, cô không ăn được đồ sống hả?”

Mấy lần tụ tập trước đây, Trần Gia có thấy Tống Úc kén cá chọn canh mấy món sashimi Nhật đâu nhỉ, thích ăn lắm mà.

Tống Úc cũng nghệt mặt ra, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Đúng lúc này, nhân viên lại bưng một đĩa cua xào cay, mùi hương đậm đà nức mũi.

Tống Úc theo bản năng liếc mắt nhìn qua.

Bạn nhỏ Tận Niên như thể nhìn thấu tâm tư thèm thuồng của mẹ, vội vàng bổ sung điều khoản: “Mẹ ơi, đồ cay cũng không được ăn luôn.”

Cậu nhóc liền lôi Bùi Chỉ ra làm ‘kim bài miễn tử’: “Ba dặn : Mẹ mới khỏi cảm cún, không được ăn mấy thứ này, bảo con trông chừng mẹ.”

Tông Úc không ngờ hóa ra là Bùi Chỉ căn dặn bạn nhỏ Niên chuyện này.

Rõ ràng trận cảm cúm của cô đã khỏi cả tuần nay rồi, hơn nữa suốt nửa tháng bị bệnh đó, ở nhà cứ bị Bùi Chỉ quản lên quản xuống cái này không cho cái kia không cho, không biết ham muốn ăn uống của cô bị kìm nén bao lâu rồi nữa.

Kết quả đi ra ngoài đóng phim, anh lại còn cài cắm một ‘bạn nhỏ Niên’ giống anh y như tạc thế này để giám sát cô….

Nhưng dù sao hiện tại anh với cô ‘trời trên cao hoàng đế ở xa’, Tống Úc quyết làm phản tới cùng. Cô cười trêu chọc bạn nhỏ Niên: “Con còn quản cả mẹ cơ à, không được mách ba đâu nhé.”

Nói xong, cô liền gắp một miếng cua xào cay cho tọt vào miệng.

Bạn nhỏ Niên nhìn người mẹ không nghe lời của mình, lông mày chau tít lại.

Sau khi ba gia đình ăn bữa cơm xong thì thời gian không còn sớm nữa, họ liền tự lên xe do ê kíp chương trình chuẩn bị để trở về khách sạn.

Tống Úc hễ ăn no uống say là rất dễ buồn ngủ, thế nên vừa về đến phòng là cô liền vào ngay phòng tắm để tắm rửa, sửa soạn.

Bạn nhỏ Tận Niên tuy mới năm tuổi nhưng trong cuộc sống hằng ngày đã hoàn toàn có thể tự lập. Chuyện tắm rửa này nọ cậu nhóc đều tự mình làm hết, chẳng cần Tống Úc phải bận lòng lo lắng.

Tống Úc vì đã quá quen với điều này nên không cảm thấy có gì lạ. Chứ nếu cô mà nhìn thấy cảnh chật vật của hai nhà kia chăm con, cô mới thấu dược đứa con trai này của mình đã làm cô đỡ tốn sức tới nhường nào.

Bạn nhỏ Niên đang quỳ trên thảm khách sạn, ngoan ngoãn và khéo léo sắp xếp lại hành lý của mình, lựa ra bộ đồ ngủ tí nữa tắm xong sẽ thay.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại Tống Úc đang quăng trên giường bỗng rung lên bần bật.

Bạn nhỏ Niên ngẩng đầu, chớp chớp mắt rồi bò qua giường, rướn người với lấy cái điện thoại, sau đó ôm máy đến gõ gõ cửa phòng tắm.

“Mẹ ơi… có điện thoại của mẹ này…” Cậu nhóc ghé sát vào cửa nói.

Tống Úc đang gội đầu, mặt đầy nước, cô nhắm tịt mắt lại: “Ai thế con?”

Bạn nhỏ Niên nhìn vào màn hình điện thoại, cậu nhóc tuy còn nhỏ tuổi, nhưng nhờ được Bùi Chỉ dạy dỗ nên cũng đã biết được khá nhiều chữ.

Cậu nhóc im lặng như thể đang đánh vần từng chữ một, rồi dõng dạc nói: “Cục…cưng.”

Bạn nhỏ Tận Niên nhíu nhíu mày, sau khi phản ứng lại thì có chút hoang hoang không hiểu. Ngoài trừ cậu ra, sao mẹ lại còn có ‘cục cưng’ nào khác nữa vậy?

“…” Tống Úc khựng lại một chút, ngay sau đó liền bật cười thích thú: “Con nghe máy đi, là ba đấy.”

Trước đây, tên danh bạ cô lưu cho số của Bùi Chỉ luôn là tên thật của anh. Mãi cho đến sau khi bạn nhỏ Niên chào đời, Tống Úc lúc nào cũng mở miệng ra gọi nhóc con là ‘cục cưng ơi, cục cưng à’.

Thế là Bùi Chỉ liền ghen tị, bảo cô chẳng bao giờ gọi anh là cục cưng cả, chẳng biết cái cảm giác khủng hoảng và thích tranh sủng với cả con trai kia là từ đâu mà ra.

Tống Úc nhìn gương mặt đĩnh đạc của Giáo Sư Bùi, thật sự không thốt ra nổi hai từ ấy, cuối cùng đành phải đổi hết tất cả ghi chú liên quan tới anh thành ‘Bảo bối’ mới coi như dỗ dành xong xuôi.

Bạn nhỏ Tận Niên vừa nghe là ba, đôi mắt đen láy đảo một vòng tròn xoe, ôm lấy chiếc điện thoại chạy biến khỏi cửa phòng tắm, đi thẳng ra phòng khách để buôn chuyện.

Khi Tống Úc tắm rửa xong bước ra ngoài, bạn nhỏ Tận Niên nghe thấy tiếng động liền vểnh tai lên, ánh mắt hướng về phía cô.

“Ba bảo mẹ gọi lại cho ba ạ.”

Nghe vậy, Tống Úc dùng khăn lau tóc qua loa, cầm lấy điện thoại rồi đi vào nhà vệ sinh.

Phòng khách sạn mà ê-kíp chuẩn bị cho gia đình đều là phòng suite, diện tích rất lớn và được bày trí vô cùng ấm cúng. Để quan sát được những tương tác gần gũi giữa các cặp mẹ con, ở các ngóc ngách trong phòng đều có lắp đặt máy quay ẩn, chỉ riêng nhà vệ sinh không có thôi.

Tống Úc trước đây từng phải chịu thiệt thòi về chuyện này rồi. Hồi cô và Bùi Chỉ mới ở bên nhau, cứ dăm bữa nửa tháng cô lại bị chụp lén, lên hot search không biết bao nhiêu lần và thậm chí còn ảnh hưởng tới công việc của Bùi Chỉ. Cho nên sau này, đối với tất cả các phương diện trong chuyện tình cảm của hai người, cô đều vô cùng cẩn trọng, nửa chữ cũng không hé ra bên ngoài.

Thành ra việc gọi điện thoại cho Bùi Chỉ, cô cũng cố tình né tránh ống kính máy quay vì không muốn bị ghi lại âm thanh.

Tống Úc đặt điện thoại lên bệ rửa mặt, mở loa ngoài để rảnh tay tiếp tục lau tóc.

Tiếng tút tút vừa vang lên được vài giây thì đầu bên kia đã lập tức bắt máy.

“Alo…” Giọng cô biếng nhác ấm áp, khóe môi cong cong: “Tìm em có việc gì thế? Nhớ em rồi à?”

Bùi Chỉ liền nhớ ngay tới lồi mách tội của nhóc con ban nãy: Mẹ không ngoan ba ạ, còn bảo con không được phép mách ba.

Vừa buồn cười lại vừa bực mình.

Đúng là một khắc không để mắt tới là cô lại làm ngược lại ngay mà.

Trước khi ra khỏi nhà đã ngoan ngoãn hứa hẹn đủ điều là không ăn uống lung tung, thế mà thấy anh không có ở đó là quay ngoắt đi quên sạch sành sanh.

Bùi Chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng mát mẻ: “Muốn bị phạt đúng không?”

“…” Tim Tống Úc bỗng đập thịch một cái. Cô khẽ liếm bờ môi ban tối vừa bị càng cua xào cay quẹt trúng, vờ như không biết gì hỏi lại: “Em làm sao cơ chứ?”

“Em còn hỏi làm sao, tối nay ăn ngon miệng lắm đúng không?”

“…” Quả nhiên, anh biết tỏng rồi.

“Gan lớn rồi đấy hả, Tống Úc.” Bùi Chỉ lại gọi thẳng cả họ lẫn tên cô, lần nào khi muốn dạy dỗ cô anh cũng đều bày ra điệu bộ thế này.

“Bệnh cảm cúm đã khỏi hẳn chưa mà dám ăn uống bừa bãi như thế?”

Tống Úc khẽ nuốt nước bọt. Thực ra lúc ở nhà ăn uống thanh đạm thì không thấy gì, tối nay vừa ăn xong một bữa ra trò, cổ họng vốn đã hết đau từ sớm bỗng chốc lại bắt đầu có cảm giác không mấy thoải mái thât.”

Cô không dám húng hắng ho hay ho he thêm lời nào nữa. Vị đạo diễn Tống ngày thường ở bên ngoài rõ ràng là oai phong lẫm liệt, giờ phút này lại ngoan ngoan như đứa trẻ nhỏ chịu phạt, ngồi nghe giáo huấn.

Mãi cho tới khi cô chịu thua rồi rối rít xin lỗi, đồng thời cam đoan ba ngày tới sẽ tuyệt đối không ăn uống lung tung nữa, giọng điệu nghiêm nghị của Bùi Chỉ mới dịu đi đôi chút.

“Lỡ ăn rồi thì tính sao đây?” Anh hỏi.

“…” Tống Úc nghĩ một hồi, mím môi tỏ rõ quyết tâm: “Anh bảo sao thì tính vậy.”

Người đàn ông khẽ cười trầm thấp một tiếng, giọng nói trầm ấm mà trong trẻo: “Được, liệu hồn đừng để anh bắt quả tang thêm lần nào nữa.”

Anh cố tình kéo dài âm cuối, thong thả nói: “Anh sẽ không nương tay đâu.”

Bên tai có chút ngứa ngáy, Tống Úc khẽ hừ một tiếng: “Còn lâu mới bị anh bắt thóp nhé.”

Ở một diễn biến khác, vị phó đạo diễn đang ngồi trong phòng giám sát, đeo tai nghe chỉnh âm lượng lên mức lớn nhất mới có thể nghe thấy những âm thanh đối thoại nhỏ xíu phát ra từ cánh cửa nhà vệ sinh đóng chặt. Gương mặt cô ấy đỏ bừng lên, trong lòng không khỏi gào thét vì quá đỗi ngọt ngào, quắn quéo vì cặp đôi quá mức tình cảm này.

Cúp điện thoại xong, Tống Úc bước ra khỏi nhà vệ sinh. Vừa ra ngoài liền nhìn thấy nhóc con đang ngồi bệt trên thảm, tự mình sắp xếp lại hành lý, đầu không buồn ngẩng lên, ánh mắt lại càng không dám nhìn thẳng vào cô, dáng vẻ rành rành đang chột dạ.

Cô vừa buồn cười vừa thấy đáng yêu, đi tới luồn tay vào nách nhấc cậu nhóc con lên, đặt cậu ngồi lên giường rồi khẽ nhéo cái mũi nhỏ.

“Có phải con vừa méch tội mẹ với ba con không hả?”

Bạn nhỏ Tận Niên chớp đôi mắt đôi, cũng chẳng thèm che giấu, bèn gật đầu thừa nhận.

Cảm giác như vừa bị ‘gián điệp nhỏ’ phản bội. Tống Úc bất lực nói: “Sao lúc nào con cũng hướng về phía ba con thế hả?”

Cô làm bộ làm tịch, cố ra vẻ tổn thương sâu sắc để trêu con.

Bạn nhỏ Tận Niên nghiêng đầu, chăm chú nhìn mẹ. Như thể đọc được sự tổn thương của cô, cậu nhóc mím bờ môi mỏng, chủ động sà vào lòng, vòng hai tay ôm lấy cổ cô.

“Con không có lúc nào cũng hướng về phía ba đâu ạ.” Nhóc con nói với giọng điệu vô cùng nghiêm túc, “Là vì con và ba đều hướng về mẹ đấy, con với ba mong mẹ không bị bệnh nữa.”

Giọng nói sặc mùi sữa non nớt của cậu nhóc lọt vào tai khiến Tống Úc thoáng ngẩn người. Cô hoàn toàn không ngờ mình lại được nghe những lời ấm lòng này từ miệng của bạn nhỏ Niên.

Trong không gian phảng phất mùi sữa thơm nhạt của trẻ con, cô nâng tay ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của cậu nhóc vào lòng, khịt mũi rồi khẽ bật cười hạnh phúc.                  

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading