Chương 49 : Một màn kịch lừa dối mang tên ‘bạn bè’
Vài giây sau, cả hội trường kinh ngạc, mọi người bắt đầu nhao nhao tìm đầu mối, bức thiết muốn biết người đó rốt cuộc là ai.
Giang Hòe nghe xong cong miệng cười cười, câu nói này, quả nhiên đây là lời khen ngợi cao nhất, lòng anh ấm áp lạ thường.
Đoàn Nhu, Kì Ôn Ngôn, Trình Gia Nhiên đồng thời “chậc” một tiếng: “Hòe của tao ơi, nếu tao là mày, tao phải cười thật to lên rồi.”
Thường Hạ xuống bục, tim cô đập nhanh thình thịch, cô cảm thấy càng ngày mình càng gan to bằng trời rồi.
Tiết mục sau cùng, trước là trao thưởng cho học sinh xuất sắc và phát bằng tốt nghiệp cho học sinh khối 12, sau là trên màn hình lớn phát một đoạn video dài 50 phút, trong đó ghi lại kỉ niệm vụn vặt của mọi người trong suốt ba năm cấp ba, phần nhiều đều là quay trộm.
Có bạn học nhìn thấy bản thân mình xoạc trượt một cái khiến người khác ngã lộn nhào, không nhịn được kéo theo người đứng bên cạnh ôm bụng cười ha hả. Có bạn học nhìn thấy bản thân và bạn mình cùng nhau tản bộ dưới sân thao trường trong buổi chiều hoàng hôn chạng vạng, trong lòng ghi tạc khoảnh khắc ấy. Còn có từng tốp bạn học cùng nhau chạy ù ra căng-tin trường, chỉ vì muốn giành kịp suất cơm nóng… có rất nhiều rất nhiều những hình ảnh được hiện lên khiến họ đếm không xuể, trong đó, Thường Hạ nhìn thấy hình bóng Giang Hòe chỉ trong nháy mắt, anh đang vừa chạy vừa cười, nụ cười ấy mới ngông nghênh làm sao.
Khoảnh khắc này, mọi người đều đã ý thức được, thanh xuân của họ đã khép lại tại đây.
Chúng ta từng nằm gục xuống bàn, nhìn những chú chim tự do bay lượn ngoài cửa sổ, trong đầu vẽ ra viễn cảnh tương lai, những câu hỏi toán học không giải được có thể xoắn xuýt mất cả ngày trời, sau khi nghĩ ra thì lòng bỗng sáng tỏ, nhìn chằm chằm bảng đen rồi lại tự huyền huyễn về một cuốn tiểu thuyết vườn trường nào đó, nghe thấy tiếng chuông hết giờ liền bạt mạng chạy sân chơi bóng, kì nghỉ khó khăn lắm mới có được được đánh dấu chi chít trên lịch để bàn, trong ngăn bàn luôn có cơ man nào là đồ ăn vặt để chia sẻ với người khác, tờ giấy nháp luôn xuất hiện tên của người mình thích, tình cảm không thể cưỡng lại sẽ khiến ta nghĩ mãi trong mỗi buổi tối lật người qua lại, những cái nhìn vô tình sẽ khiến ta vui vẻ rất lâu, dư vị bất tật ấy, diễn đàn trường trước kì thi Cảo Khảo truyền rất nhiều hình cá Koi may mắn, tai nghe luôn mang theo người đang phát một bài hát thịnh hành, một điệu nhảy trào lưu…. Thanh xuân của mỗi một người đều được viết lên hai chữ “nhiệt huyết”, cái quạt trần trên đầu tới mùa hè là không ngừng hoạt động, vang ra tiếng kẽo kẹt nhức óc, trong đôi mắt ấy luôn phản chiếu nụ cười độc nhất vô nhị.
Tuổi trẻ như vậy thật đẹp làm sao, càng về sau video càng cao trào, khiến cho các bạn học tại Đại hội đường đều bắt đầu ngân ngấn nước mắt.
Video tới đây là kết thúc, thầy lãnh đạo hiền hòa cầm mic trên tay, đứng đối diện toàn thể học sinh mà nói rõng rạc: “Chúc mừng các em, thuận lợi tốt nghiệp! Tương lai còn dài, hy vọng các em vẫn sẽ luôn tự do, mặc sức sống như tuổi trẻ ta từng có, trường trung học số 7 Nam Du sẽ luôn là hậu phương vững chắc của các em! Sau này hãy nhớ về thăm trường thường xuyên nghe không!”
Hai bên Đại hội đường bắn lên những dải màu bay phấp phới trong không trung, tuyên cáo thanh xuân của một thế hệ đã hạ màn.
Ngô Hy Đinh đã sớm nước mắt tèm lem, cô làm giáo viên chủ nhiệm ba năm, đây là lần đầu tiên cô hoàn chỉnh đưa một tốp học sinh tốt nghiệp, mỗi một bàn tay độc nhất vô nhị đều đang in hằn trên lá cờ của lớp học, là món quà lưu niệm giành cho cô.
Dư Hiểu Viễn bước lên một bước ôm lấy cô giáo, cảm ơn sự tận tụy của cô giáo suốt ba năm qua. Cô là lớp trưởng của Lớp A khối tự nhiên, luôn luôn hòa đồng với mọi người, tính cách tinh nghịch được lòng mọi người, Ngô Hy Đinh luôn đối xử với cô như con gái.
Họ đứng xúm lại với nhau, chỉ đợi Thường Hạ quay lại để cùng chúc phúc và nói lời tạm biệt.
Đột nhiên, có một bạn học bật thốt.
“Trời đất ơi, mọi người vào xem diễn đàn hot boy trường đi.”
Có chuyện gì mà lại gây chấn động tới vậy?
Kì Ôn Ngôn tai thính mắt tinh, cậu ta lập tức mở diễn đàn ra. Bài đăng về Giang Hòe – thiếu gia của tập đoàn họ Giang và họ Tưởng vốn đang vô cùng hot hòn họt, hiện tại chính chủ đã tự mình đăng một bài mới làm độ hot của bài kia bay biến mất tiêu.
Tất cả những ai xem bài đăng này đều há mồm vì kinh ngạc.
Mặt Trăng:【Em cũng vậy】
Hình ảnh đính kèm bên dưới chính là Thường Hạ đang đứng trên bục nhìn về phía ống kính điện thoại của anh. Gương mặt xinh đẹp của cô quá đỗi hút mắt.
【Vãi cả nho, tôi điên mất】
【Tôi hỏi mọi người đây là cái gì vậy!!! Công khai tình cảm đúng không!!!】
【Giấc mơ ngoài đời thực đây rồi】
【Đm chấn động năm châu, vang vọng địa cầu, quả nhiên những người xuất sắc sẽ luôn thu hút lẫn nhau, trái tim tôi tan nát】
【Thường Hạ nói với Giang Hòe “Anh là mùa hạ độc nhất vô nhị của em” và giờ Giang Hòe trả lời rằng “Em cũng vậy”. Ê phim thần tượng còn không dám diễn thế này đâu, huhuhu tôi chèo thuyền này thành công rồi】
Bình luận liên tục làm mới, Kì Ôn Ngôn nhìn hoa cả mắt không thể đọc xuể.
“Tao đã nói mà, vừa nãy nó cứ nhìn điện thoại suốt, ra là để chuẩn bị cho bất ngờ này.” Trình Gia Nhiên cười nói.
Giang Hòe đáp, “Tao chỉ đang tạo bất ngờ cho bạn gái tao thôi.”
Trình Gia Nhiên : “Chậc chậc chậc.”
Họ quay đầu lại nhìn, thấy Thường Hạ đang chạy bước nhỏ tới, mái tóc đuôi ngựa lắc lư theo từng nhịp, khuôn mặt đỏ bừng.
“Nếu đã đến đông đủ rồi thì mọi người nói vài câu đi, lát nữa là giải tán rồi. Sau này thời gian tụ họp không có nhiều nữa đâu, hãy trân trọng cho thật tốt.” Ngô Hy Đinh nói: “Cô là chủ nhiệm lớp, cô nói trước nhé.”
“Cảm ơn các em học sinh đã ủng hộ cô trong suốt ba năm vừa qua. Cô rất vui vì có thể dẫn dắt các em từng bước đi tới ngày tốt nghiệp. Các em vẫn còn rất trẻ, tương lai xán lạn phía trước, rồi sẽ có lúc đặt chân được tới bờ bên kia. Chúc các em lên bờ thuận lợi, ngày sau còn dài.”
Họ đập tay với Ngô Hy Đinh, dùng hơi ấm từ lòng bàn tay để truyền đi sức mạnh. Ngay cả Thường Hạ, người chỉ mới chuyển tới lớp A năm lớp 12 cũng tràn ngập cảm xúc.
“Mong rằng chúng ta trong tương lai vẫn sẽ kiêu ngạo và cuồng nhiệt như thời niên thiếu.” Dư Hiểu Viễn nhìn vào gương mặt của họ, ba năm qua, gương mặt của mỗi một người về cơ bản đều không có gì thay đổi. Chỉ là trong mắt lấp lánh ánh sao, có thêm vài phần kiên định và hướng về phía trước.
Thế là, có rất nhiều người bắt chước lời của Dư Hiểu Viễn, gửi lời chúc đến nhau và cảm ơn thầy cô.
Sau khi Dư Hiểu Viễn tạm biệt họ xong, cô đi tìm Thường Hạ. Cô thấy Giang Hòe đang cúi đầu, không biết Thường Hạ nói gì với cậu khiến cậu khẽ cười thành tiếng, bầu không khí xung quanh ngập tràn trong vị mập mờ, ngọt ngào.
Dư Hiểu Viễn cảm giác như có một quả chanh tự động bay vào miệng khi chưa có sự đồng ý của mình, chua vô cùng.
“Hạ Hạ, cậu qua đây một chút. Tớ có chuyện muốn nói với cậu.” Dư Hiểu Viễn gọi cô.
Thường Hạ nhìn sang, nói với Giang Hòe một tiếng rồi đi về phía cô ấy.
“Sao vậy?”
Dư Hiểu Viễn nói: “Chỉ là qua đây nói lời tạm biệt với cậu thôi. Vì tớ đăng kí nguyện vọng Đại học ở Lâm Thành, nghe nói cậu là người Lâm Thành, thật là trùng hợp, chúng ta cũng có duyên đấy chứ. Cậu là người phương Bắc, hèn gì da dẻ lại trắng trẻo, khuôn mặt lại nhỏ nhắn như vậy. Tớ nhớ lại hồi đầu năm học lúc mới gặp cậu, ánh mắt tớ hoàn toàn không thể rời đi được, sao lại có cô gái xinh đẹp đến thế cơ chứ. Mặc dù bình thường tớ với cậu không nói chuyện nhiều, nhưng tớ thực lòng coi cậu là người bạn tốt. Đợi đến khi tớ tới Lâm Thành, nơi đất khách quê người, tới lúc đó phải làm phiền cậu chỉ cho tớ chỗ nào có đồ ăn ngon, chỗ nào có chỗ chơi vui đấy nhé.”
“Còn cậu, thi đỗ vào đại học Nam Hoa cùng với Giang Hòe, tớ chân thành hy vọng hai người có thể cùng nhau đi tiếp thật lâu dài. Nếu sau này có mời rượu mừng thì đừng quên người lớp trường đã đồng hành cung cậu suốt một năm trưởng thành này nhé. Dư Hiểu Viễn nay đấy!” dư Hiểu Viễn nói xong liền nhẹ nhàng ôm Thường Hạ một cái.
“Được, chúc cậu thượng lộ bình an khi đến Lâm Thành, quen biết cậu tớ cũng rất vui.” Thường Hạ mỉm cười nói.
Trong Đại hội đường đã có không ít người rời đi. Dư Hiểu Viễn là người cuối cùng bắt chuyện với Thường Hạ, trước đó, những người khác trong lớp A khối Tự nhiên đều đã đến chào tạm biệt cô.
“Được rồi, tớ phải đi đây. Nếu có cơ hội, khi nào cậu về Lâm Thành thì tớ sẽ đến tìm cậu.
“Được.” Thường Hạ nói.
Lần này, là thực sự nói lời tạm biệt.
Cánh cửa lớn của Đại hội đường được mở, Dư Hiểu Viễn bước về phía trước mà không quay đầu lại. Chờ cho đến khi bóng dáng gầy gò kia bị ánh sáng và bóng tối nuốt chửng. Thường Hạ mới dời tầm mắt, định quay lại tìm Giang Hòe.
Chỉ trong chốc lát, Giang Hòe đã biến mất không một dấu vết.
“Giang Hòe đâu rồi?” Thường Hạ hỏi Đoàn Nhu.
Đoàn Nhu nói: “Bị mấy thầy cô kéo đi nơi khác chụp ảnh rồi, trong chốc lát chắc chưa về ngay được đâu.”
Chuyện vừa rồi với Giang Hòe vẫn chưa nói hết. Khi ở hậu trường, Thường Hạ đã nhìn thấy bài đăng mới của Giang Hòe. Cô thì tỏ tình một cách ẩn ý, còn anh thì hay rồi, quang minh chính đại công khai, chỉ sợ người ở trường trung học số 7 Nam Du không biết giờ anh đã là ‘hoa đã có chủ’.
Thường Hạ đứng tại chỗ, một vài học sinh đi ngang qua đều đến xin chụp ảnh chung với cô, còn nói: “Phải hạnh phúc bền lâu cùng với Hòe thần nha!”
Thường Hạ mỉm cười đồng ý.
Bên ngoài còn ồn ào hơn cả bên trong, Thường Hạ xoa xoa hai tay, lặng lẽ hồi tưởng lại những năm tháng thanh xuân của mình.
Sự rơi xuống của chiếc máy bay giấy đã kết nối mọi thứ, giúp cô gặp được chàng thiếu niên dịu dàng như làn gió mát. Khi Giang Hòe cười sẽ lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, anh thích ăn kẹo Alpenliebe, thích uống soda vị cam, hội tụ mọi sự lãng mạn trên đời, và luôn chiếm trọn thế thượng phong một cách hợp lý tại trường trung học số 7 Nam Du.
Sự va chạm của những lon nước ngọt như xé toạc màn đêm đen, khiến cô chạm phải ánh mắt sắc sảo ấy. Đoàn Nhu trông rất anh khí và xinh đẹp, chỉ khi cười lên mới lộ ra nét dịu dàng. Cô ấy có thể bị một bài toán vật lý làm cho đau đầu suốt ba tiếng đồng hồ, cũng có thể chờ đợi một người ròng rã ba năm. Cô ấy kiêu ngạo nhưng không tự đại, còn được gắn cho cái anh ‘chị đại học đường’ của trường trung học số 7 Nam Du.
Người đứng đầu trong việc khuấy động bầu không khí chắc chắn là kì Ôn Ngôn không sai vào đâu được. Cậu có ngoại hình rất bảnh bao, giọng điệu nói chuyện lúc nào cũng cao vút lên. Cậu luôn tự phong mình là’ chiến thần bất bại’, điều này quả thực không ngoa, ngã xuống rồi lại bò dậy, nghị lực phi thường không phải ai cũng có thể sánh được.
Trình Gia Nhiên – người tưởng chừng như im lặng nhưng thực chất lại nói rất nhiều, và đã làm ‘bóng đèn’ giữa hai cặp đôi trong một thời gian dài lại chính là Chủ tịch của hội học sinh có tiếng tăm lẫy lừng nhất trường. Thành tích của cậu xuất sắc, vô cùng coi trọng tình bạn, lần nào cũng có thể phối hợp diễn kịch một cách hoàn hảo với Kì Ôn Ngôn.
Còn có Diệp Tuệ, người cách cô hai nghìn cây số. Tính cách tuy im lặng tuyệt đối nhưng lại chính là lớp vỏ bọc cô ngụy trang ở trường, hoạt bát tinh nghịch mới là bản chất thật của vị tiểu thư này. Cô luôn đối xử với bạn bè rất hào phóng và lễ phép, Thường Hạ rất thích ở bên cạnh cô.
Cô nhớ lại mấy ngày trước Diệp Tuệ có gọi điện thoại cho cô, nói rằng đáng lẽ ra ngay khi thi đại học xong là sẽ đến tìm Châu Tồn Thanh, nhưng ba của Diệp Tuệ không cho, cứ bắt côấy phải đợi tói khi có kết quả thi mới được đến Nam Du. Thật là trùng hợp làm sao, Diệp Tuệ lại đăng kí vào trường Đại học Y trong thành phố Nam Du. Từ nhỏ cô ấy đã có ước mơ trở thành bác sĩ, ba mẹ Diệp không phản đối, liền chiều theo ý của con gái. Đương nhiên, Diệp Tuệ cũng có chút tâm tư riêng, cô ấy muốn đến tìm Châu Tồn Thanh, ở thành phố Nam Du thì có thể cách cậu ấy gần như một chút.
Thường Hạ biết chuyến bay sáng mai của Diệp Tuệ đến trưa là tới nơi, cô đã nói với Giang Hòe, ngày mai hai người sẽ cùng đi đón máy bay.
Trong lúc vô tình, Thường Hạ phát hiện ra mình đã vô thức thả hồn bước ra bên ngoài hội trường.
Ánh mặt trời chói chang khiến cô khẽ nheo mắt lại.
Còn có ai để lại ấn tượng sâu sắc cho cô nữa không?
Còn có…. Thường Hạ ngước mắt lên, nhìn thấy một nam sinh có vóc dáng cao táo đang tựa vào một gốc cây ngô đồng, ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phía cô.
Không phải Lục Hy Triệt thì còn ai nhỉ.
Thường Hạ nghĩ, cô đã có một thời gian dài không gặp cậu, ngay cả ngày chụp ảnh tốt nghiệp cậu cũng không tới.
Cậu đội một chiếc mũ lưỡi trai, bước từng bước về phía cô, sắc mặt khuất dưới vành mũ khiếncô không nhìn rõ biểu cả,.
“Thường Hạ.” Lục Hy Triệt giữ khoảng cách, gọi cô một tiếng thật khẽ khàng.
Lục Hy Triệt không đợi cô hỏi, chủ động lên tiếng trước: “Châu Tồn Thanh vừa thi Đại học xong là ra nước ngoài du học rồi, có lẽ… chắc khoảng bảy, tám năm nữa cậu ấy sẽ không về, thậm chí có thể sẽ…sẽ định cư luôn ở bên ấy.”
Thường Hạ ngẩn người, cô suýt chút nữa đã quên mất chuyện này, Lục Hy Triệt e là đã quen với việc nhắc cho cô biết về hành tung của Châu Tồn Thanh rồi.
Vậy chẳng phải Diệp Tuệ đến Nam Du sẽ không tìm thấy Châu Tồn Thanh hay sao? Cô nên nói với Diệp Tuệ một tiếng thôi.
Thường Hạ không mảy may nghi ngờ, lặng lẽ gật đầu.
Nội tâm của Lục Hy Triệt đã phải đấu tranh rất lâu, một lời nói dối khiến cậu cảm thấy khó chịu, sa sút và không đành lòng.
Nhưng phải làm thế nào bây giờ, cậu đã hứa với Châu Tồn Thanh phải bảo vệ bí mật này rồi.
“Tớ…tớ đã đỗ đại học, còn là một trường trọng điểm rất tốt.” Lục Hy Triệt thở hắt ra một hơi.
Thường Hạ khẽ kinh ngạc, cô biết học sinh ham gia kì thi Cao Khảo khóa này của trường trung học số 7 Nam Du đều đỗ từ hệ chính quy trở nên, cho nên Lục Hy Triệt chắc chắn là có trường đại học để học. Nhưng việc cậu đỗ vào một trường đại học trọng điểm lại nằm ngoài dự liệu của Thường Hạ, bởi vì để bứt phá qua mấy bậc liền như thế, sự nỗ lực tuyệt đối không thể ít. Dù các khóa trước cũng có những ví dụ về việc bứt phá lội ngược dòng, nhưng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Tốt quá rồi, ánh sao không phụ người đi đường, bỏ công bỏ sức cuối cùng cũng nhận được quả ngọt.” Thường Hạ chắp hai tay sau lưng, mỉm cười nói.
Lục Hy Triệt khẽ nhếch khóe môi.
Thường Hạ nhìn thời gian trên điện thoại, nhẩm tính Giang Hòe có lẽ đã sắp quay lại rồi.
“Tớ phải quay lại Đại hội đường một chuyến, tụi mình tạm biệt ở đây nhé, chúc tương lại của cậu ngày một tốt đẹp hơn, giống như bài phát biểu cuả tớ đã nói vậy, bước đi trong tiếng reo hò của đám đông và luôn tiến về phía trước.
Cô đứng ngược sáng, mái tóc đuôi ngựa cột cao rủ trên vai, giống hệt như lần đầu tiên gặp gỡ, cái nhìn trộm khi ấy cậu dành cho cô vẫn rực rỡ xinh đẹp nhường nào, chưa từng thay đổi.
Sống mũi Lục Hy Triệt cay xè, ánh mắt không còn vẻ trong trẻo như trước nữa mà trở nên sâu thẳm, u tối.
Đúng vậy, cậu đã đạt được thành công trên con đường học vấn, nhưng lại đánh mất đi cả tình bạn, tình thân và tình yêu. Lục Hy Triệt của ngày xưa ấy, một người từng hăm hở, hăng hái và chẳng sợ hãi điều gì, chẳng thể quay về được nữa.
“Nguyện cho cậu…” Lục Hy Triệt ngẩng đầu nhìn ánh bình minh sắp sửa buông xuống, trong lòng không rõ là hương vị gì, “Một đời vô lo vô nghĩ, niềm vui luôn luôn đong đầy.”
Cô xuất sắc như vậy, con đường tương lai sau này chắc chắn sẽ thênh thang rộng mở, chẳng cần tới lời chúc phúc của cậu, cậu chỉ hy vọng cô luôn vui vẻ và mạnh khỏe.
Đây có lẽ là tâm nguyện mà cậu ta muốn hiện thực hóa nhất.
Bóng dáng khuất dần của Thường Hạ gợn sóng rất lâu trong ánh mắt của Lục Hy Triệt. Cậu biết rõ, ngay vào khoảnh khắc vừa rồi, cậu và cô gái trong năm tháng thanh xuân của mình đã lướt qua nhau, không thể có thêm giao điểm nào nữa. /Tác gỉa ác quá chị ơi, em thề em dịch tới đây em khóc thút thít, em thương ảnh lắm mà T.T, ảnh thật sự không còn ai bên cạnh hết/
Cô giống một làn gió, thổi qua nhanh tới mức khiến cậu không đuổi kịp. Đến khi muốn giơ tay ra để níu giữ, làn gió ấy đã mơn trớn trên gương mặt của người khác, không còn thuộc về cậu nữa.
Lục Hy Triệt đứng tại chỗ, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Tớ luôn cố ý né tránh ánh mắt cậu, nhưng lại dùng đôi mắt này để phác họa hình bóng cậu hàng ngàn hàng vạn lần.
Cậu luôn khác biệt so với những người khác, giống như bông hoa hải đường nở rộ giữa ngày đông giá rét, giống như chùm pháo hoa đột ngột nổ tung, và càng giống như ánh mặt trời rực rỡ chói chang của mùa hè.
Một màn kịch lừa dối mang tên ‘bạn bè’, lại giống như vệt sáng duy nhất trong một thế giới đầy rẫy những vết thương đau đơn.
Bầu trời trong trẻo không một chút tạp chất, một luồng không khí nóng thổi tới từ khắp bốn phương tám hướng. Lục Hy Triệt kéo thấp vành mũ lưỡi trai xuống, đôi mắt phượng khẽ cụp, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.
Cậu quay người, chậm rãi bước ra khỏi khuôn viên trường học.
Thứ muốn có được thì lại chẳng có được gì. Trong quãng thời gian thanh xuân rộng lớn bao la này, có một đọa n tình cảm chẳng thể phơi bày ra ánh sáng, cứ thế chôn chặt nơi đáy lòng không một ai hay biết, cho đến mãi về sau.
Lời tác giả:
Thanh xuân của họ đã hạ màn.
Mối tình đơn phương của Lục Hy Triệt kết thúc trong vô vọng. Chúng ta ngay từ đầu vốn đã không cùng một lối đi, đợi đến khi nô lực đặt chân được lên con đường của cậu, thì tớ đã nhìn thấy hạnh phúc của cậu mất rồi. Vì vậy, kết cục mang danh nghĩa ‘bạn bè’ này, đến cuối cùng, tớ chúc phúc cho cậu và người yêu cậu sẽ ở bên nhau thật lâu dài.
Nếu như cậu quay đầu lại, nhất định sẽ phát hiện ra, tớ vẫn luôn ở ngay phía sau cậu

Leave a Reply