Chương 48

Chương 48: “Anh là mùa hạ độc nhất vô nhị của em.”

Vào ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, bầu trời trong xanh có mưa bất ngờ, không bao lâu sau thì phía bên kia chân trời xuất hiện một dải cầu vồng, ánh nắng chút xuống, những bông hoa gạo bay rợp trời, một lớp ánh nắng vàng óng ánh bao phủ lấy những cánh hoa đỏ rợp trời ấy.

Khi Giang Hòe gần tới trường học, Tưởng Minh Y nói với anh: “Nếu đã có người trong lòng, thì phải tốt với con bé, biết chưa?”

Trước đó, Tưởng Minh Y đã nói đi nói lại với anh rất nhiều lần.

Sau khi hai người họ biết cậu con trai trở thành cây vạn tuế nở hoa (*), cái đầu tiên họ quan tâm không phải là nhân phẩm hay diện mạo của Thường Hạ. Mà là vào thẳng vấn đề, cảnh cáo anh: “Nếu con đối xử tệ với con bé, ba mẹ sẽ đánh gãy chân con.”

(*) Câu gốc 铁树开花 : cây vạn tuế, thường ko có hoa, hoặc phải sau gần 20 năm mới nở hoa, nên vạn tuế nở hoa là một điều rất hiếm lạ; hiếm có; rất ít xảy ra

Giang Hòe cười đến mức nghiêng ngả cả người, cuối cùng đành bất lực trêu chọc: “Con sẽ nâng niu cô ấy trong lòng bàn tay, giống như Giang tổng đối xử với mẹ vậy.”

Tưởng Minh Y nghe xong, cái đuôi nhỏ vẫy vẫy như muốn vểnh lên tận trời.

Giang Như Luyện lên tiếng: “Ví von hay đấy, ba thích.”

Họ tiễn Giang Hòe đến cổng trường trung học số 7 Nam Du. Lúc anh xuống xe, Tưởng Minh Y liền nói với anh: “Lát nữa ba mẹ phải ra sân bay luôn, có khi sang năm mới về. Ở nhà có để lại không ít đồ dùng cho con gái, hôm nào rảnh con cứ dẫn bạn gái qua mà chọn, muốn lấy gì thì lấy, đừng có khách sáo.”

Giang Hòe đáp: “Vâng, ba mẹ đi cẩn thận nhé.” nói xong, anh đóng cửa lại, nhìn họ đi xa rồi mới quay người đi vào trong trường.

Đột nhiên có một cô gái không kìm được mà thốt lên một câu : “Vãi chưởng!”

Giang Hòe nghe tiếng liền nghiêng đầu, phát hiện có không ít người đang nhìn mình, họ cũng mặc đồng phục trường, dáng vẻ vô cùng thoải mái, anh đại khái đoán được họ cũng là học sinh tốt nghiệp giống như mình. Anh không nhìn ngang liếc dọc, không để ý đến phản ứng kì lạ của họ mà đi thẳng về phía hội trường lớn của trường.

“Cậu không nhìn nhầm chứ?”

“Sao mà nhầm được! Tớ là một tay lướt mạng chính hiệu đấy, ngày nào cũng hóng trend trên Weibo luôn, hai vị ngồi trong xe lúc nãy chính là ông chủ của Tập đoàn họ Giang và thiên kim của tập đoàn họ Tưởng đấy.”

“Tớ cũng thấy rồi, địa vị của họ cao lắm, danh tiếng lẫy lừng lấn át cả độ hot của nhiều ngôi sao lớn luôn, tớ không ngờ Giang Hòe lại là con trai độc nhất cuả họ, tức là thiếu gia duy nhất của hai tập đoàn đó luôn!”

Tin tức này quá đỗi chấn động, khiến các học sinh cùng khóa không thể nào tin nổi.

Rất nhanh sau đó, những ‘loa phát thanh’ trên diễn đàn trường lại có thêm bài đăng để đăng tải.

Giang Hòe vừa bước vào hội trường đã bị Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên gọi giật lại. Hai người họ đến sớm hơn anh một chút, vừa mới giúp lớp bê xong một thùng nước khoáng.

“Mày xem diễn đàn đi, Giang thiếu.” Vẻ mặt cười cợt trên nỗi đau của người khác của Kì Ôn Ngôn trông vô cùng gợi đòn.

Trong lòng Giang Hòe không chút gợn sóng, trên đường đi anh đã đoán được ý nghĩa sau những ánh mắt nhìn mình rồi.

“Lộ tẩy rồi, vốn dĩ còn định khiêm tốn đi hết ba năm cấp ba cơ.” Giang Hòe nói.

Suốt ba năm cấp ba, Giang Như Luyện và Tưởng Minh Y chỉ đến họp phu huynh đúng một lần, lại còn vào mùa đông, bọc bản thân kín mít như bọc xác. Chính Giang Hòe còn suýt không nhận ra ba mẹ mình, may mà hồi đó không ai phát hiện ra thân phận của họ.

Trình Gia Nhiên cười nói: “Ngoại hình mày không khiêm tốn, thành tích không khiêm tốn, nhân phẩm cũng không khiêm tốn, ngay cả gia thế cũng đếch khiêm tốn chút nào. Lúc mày muốn khiêm tốn thì những thứ này đã nâng tầm mày lên từ lâu rồi.”

Hào quang của một đứa con cưng của trời thì làm sao mà che giấu cho nổi.

Giang Hòe mỉm cười, không phủ nhận.

“Trời đất ơi, nếu tớ tung tin ra ngòai ràng thủ khoa toán toàn quốc từng gọi tớ mấy tiếng ‘chị đại’ thì Đoàn Nhu tớ cũng được thơm lây rồi.” Đoàn Nhu xõa tóc dài, hai tay chống nạnh, thong dong bước tới.

Giang Hòe mỉm cười, không nói gì.

“Thường Hạ đâu rồi?” điều Giang Hòe quan tâm nhất vẫn là cô.

Đoàn Nhu ‘chậc’ một tiếng nói: “Vừa nãy thấy cậu ấy vào hậu trường Đại hội đường rồi, chắc là đang chuẩn bị đấy.” Cô vẫy vẫy tay: “Cậu cuống cái gì, lát nữa kiểu gì chẳng gặp nhau?”

Giang Hòe : “…”

Ba phút trước, Thường Hạ đi vào hậu trường, tại một góc rẽ thì chạm mặt Dư Hiểu Viễn. Vừa nhìn thấy cô, Dư Hiểu Viễn đã như cắn phải thuốc kích thích, vừa lắc đầu vừa lắc não.

“Hạ Hạ! Cậu với Giang Hòe ở bên nhau rồi phải không?” Dư Hiểu Viễn lộ rõ vẻ kinh ngạc ra mặt.

Thường Hạ dở khóc dở cười. Cái giọng oanh vàng của cô nàng vừa hét lên một tiếng. Cả hậu trường liền có tiếng vang vọng. Còn chưa đợi Thường Hạ kịp mở lời nói câu nào, Dư Hiểu Viễn đã nói tiếp: “Xem ra tớ cược thắng rồi!” Tin tức này vốn là do Đoàn Nhu tiết lộ cho cô nàng.

Cái miệng liến thoắng của Dư Hiểu Viễn không chịu ngừng, luyên thuyên một tràng dài, mãi đến khi khô cả họ mới kết thúc bằng một câu: “Không nói nữa nhé, chị gái Hy Đinh chắc chắn đang tìm tớ rồi. Vừa nãy tớ định vào nhà vệ sinh ở hậu trường một chút thì chạm mặt cậu, kích động quá mức luôn. Ồ đúng rồi, trưa nay tớ vừa ăn mì hành, trứng chiên hành, bánh hàng, khắp người đều là cái mùi cậu ghét nhất đấy, há há há há, tớ chuồn trước đây! Phát biểu cố lên nhé!” Nói xong cô nàng liền co giò chạy thẳng.

Thường Hạ không nhịn được phì cười, chỉ cảm thấy cô nàng lớp trưởng này đáng yêu quá xá.

Việc cô đại diện cho học sinh tốt nghiệp ưu tú lên sân khấu phát biểu hầu như cả trường đều biết. Hôm nay vừa vặn vào chiều thứ sáu, trong Đại hội đường vẫn còn chừa lại một ít chỗ trống cho các em trai, em gái  khóa dưới ngưỡng mộ danh tiếng mà đến trước được trước.

Thường Hạ vuốt lại nội dung sắp phát biểu một lượt, trái tim đập thình thịch liên hồi.

Những tiếng ồn ào náo nhiệt trong hội trường cơ bản đều đang thảo luận về Giang Hòe. Họ thực sự không ngờ được một nhân vật nổi tiếng như vậy lại học cùng trường với mình, một người vốn dĩ đã quá xa với tầm với nay bỗng chốc lại thay đổi thân phận một cách ngoạn mục.

Lễ tốt nghiệp chuẩn bị bắt đầu, sau khi người dẫn chương trình lên sân khấu tuyên bố lời mở màn, trong hội trường dần yên tĩnh lại.

Trên màn hình lớn bắt đầu trình chiếu số điểm và trường đại học trúng tuyển của những học sinh ưu tú khóa này.

Thường Hạ và Giang Hòe nhận được thông báo trúng tuyển của Đại học Nam Hoa vào cùng một thời điểm ngày hôm kia. Trình Gia Nhiên cũng đã nhận được, có điều cậu ấy lựa chọn một trường Đại học nổi tiếng ở nước ngoài. Cậu ấy có thế mạnh về ngôn ngữ, bố mẹ cũng đồng ý cho ra ngoài bôn ba, bản thân cậu ấy cũng muốn mở mang tầm mắt ở một thế giới rộng hơn. Đoàn Nhu chọn Học viện Điện Ảnh ở phương Bắc, trúng tuyển với thành tích đứng thứ hai toàn khóa. Kì Ôn Ngôn thì chọn học một trường Đại học trọng điểm cách chỗ Đoàn Nhu chỉ môt con phố, vừa vặn là nguyện vọng hàng đầu mà cậu ấy muốn học. Các bạn học ở lớp A khối Tự nhiên hầu như đều đỗ vào các trường Đại học trọng điểm, khóa học sinh lớp 12 này không có một ai bị trượt, người có kết quả kém nhất cũng đỗ vào một trường Đại học chính quy.

Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.

Tại một góc khuất nào đó, một nam sinh đội chiêc mũ lưỡi trai màu đen, mặc đồng phục trường, sau khi nhìn thấy thành tích chói lọi của Thường Hạ liền nở một nụ cười thầm lặng.

“Cừ thật chứ, ai mà ngờ được một bạn nữ lại xuất sắc đến thế.” Một nam sinh ngồi phía sau Giang Hòe không kìm được lên tiếng trầm trồ cảm thán.

Khóe miệng của chàng thiếu niên khẽ cong lên. Đúng vậy, xuất sắc chứ, một cô gái tuyệt vời như vậy đã bị anh thu vào túi áo rồi.

Mọi người đều đang bàn tán về thành tích của những học sinh đỉnh cao này, bầu không khí sôi nổi hừng hực không cách nào kìm lại được.

“Sau đây, xin trân trọng kính mời học sinh tốt nghiệp ưu tú của lớp A khối Tự nhiên, bạn Thường Hạ lên sân khấu phát biểu, nhiệt liệt chào mừng.” Người dẫn chương trình nói xong liền đưa micro cho Thường Hạ đang bước ra, cô cúi người, đón lấy bằng hai tay.

Mái tóc đuôi ngựa buộc cao, đôi mắt hạnh trong vắt, khuôn mặt rạng rỡ xinh đẹp hòa cùng một bộ đồng phục xanh trắng, tất cả đều đang thể hiện dáng vẻ của một học sinh luôn hướng về phía mặt trời.

Phía dưới khán đài rộ lên một trận xôn xao.

“Thành tích đứng đầu, lại còn xinh đẹp, cả đời này của cậu ấy còn gì phải sầu não nữa đâu!”

“Trước đây chỉ dám đứng nhìn từ xa, bây giờ nhìn cận cảnh mới phát hiện cậu ấy còn đỉnh hơn cả trong lời đồn, lại còn xinh thế kia nữa.”

“Chẳng phải thế sao, tự tin rạng ngời, cởi mở, có cơ hội được quen biết người xuất sắc như vậy thì tốt biết bao!”

….

Những tiếng bàn tán xôn xao phía dưới vẫn tiếp tục, cho đến khoảnh khắc Thường Hạ cất tiếng nói mới đột ngột ngưng lại.

“Xin chào mọi người, mình là Thường Hạ đến từ lớp A khối Tự nhiên, rất vinh hạnh khi được đại diện cho các bạn học sinh tốt nghiệp lần này lên sân khấu phát biểu.”

Giọng nói trong trẻo và êm tai truyền đến bên tai của chàng nam sinh đang ngồi trong góc, đôi mắt phượng khẽ ngước lên, thu gọn bóng hình của người đang đứng trên sân khấu vào mắt.

Toàn trường im lặng, tất cả mọi người đều đang đổ dồn ánh mắt về cô.

“Thật ra, mình không xuất sắc như mọi người vẫn tưởng tượng. Chỉ là vào năm mười bốn tuổi, mình từng gặp phải một cú shock lớn về thành tích, lúc đó lòng mình nguội lạnh như tro tàn, học thế nào cũng không vào đầu được. Sau đó ba mình đã nói với mình rằng, con hãy coi bản thân như một con thuyền nhỏ khắc ghi lý tưởng, dưới sự nhào nặn của những con sóng lớn, hãy luôn tiến về phía trước không quay đầu.”

“Đường dù xa, đi rồi sẽ đến. Tương lai của mình phải do chính mình mở ra.”

“Mình nhanh chóng hiểu được ý của ba, vì vậy từ năm mười bốn tuổi trở đi, bước chân tiến về phía trước của mình chưa từng ngừng lại. Nó đưa mình vượt qua hết tầng mây này tới tầng mây khác, khiến con đường chân chính mình đi nở rộ từng bó hoa tươi thắm. Giông bão trước đây giờ đã hóa ngày nắng ráo, núi cao sông dài, mình cảm ơn bản thân trong quá khứ vì chưa từng bỏ cuộc.”

Lời nói vừa dứt, phía dưới khán đài đã bùng nổ những tràng pháo tay kịch liệt. Ánh mắt của Thường Hạ bắt trọn được bóng hình của Giang Hòe, anh đang giơ điện thoại lên, ghi lại dáng vẻ của cô vào một khoảnh khắc nào đó.

Hướng về phía mặt trời mọc, lòng hướng về trăng sáng. Thường Hạ mỉm cười, dòng máu trong người như cuộn sôi.

“Hiện tại, mình đã là một học sinh tốt nghiệp. Nếu để mình nói về ký ức sâu sắc nhất trong quãng thời gian cấp ba, thì đó chính là buổi chiều ngày mình chuyển trường đến báo danh, mình đã nhặt được một chiếc máy bay giấy ở hành lang.”

“Mọi người có lẽ sẽ tò mò tại sao một chiếc máy bay giấy lại có thể khiến mình nhớ lâu tới thế. Bởi vì khi mình cầm nó, nó đã đâm trúng vào mục tiêu mà mình muốn theo đuổi.”

Ánh mắt lưu chuyển giữa hai ngưòi họ, giống như đại dương sâu thẳm khiến linh hồn người ta chìm đắm.

Lá ngô đồng bay lượn, máy bay giấy đáp đất, chỉ một ánh nhìn đó, anh đã bước vào trái tim cô một cách đột ngột không lời báo trước. Hơi thở khó lòng bình lặng cùng ánh mắt vội vã né tránh, chỉ là một minh chứng muộn màng cho khoảnh khắc ấy mà thôi.

Lúc này, sắc điệu rực rỡ trong ánh mắt Giang Hòe từ lâu đã là duy nhất, không có gì có thể thay thế.

Còn ánh mắt của Thường Hạ chỉ tập trung vào chàng thiếu niên, va vào nhau trong thời đại ưu tú thuộc về đôi bên.

Cô nói: “Giờ đây, mình cũng có thể tự mở ra một con đường để bước đi bên cạnh anh ấy.”

Có lẽ trong mắt người khác, đây chỉ là một chiếc máy bay giấy bình thường, nhưng đối với Thường Hạ và Giang Hòe mà nói, đây là chiếc máy bay giấy kết nối duyên phận và che chở cho những ước mơ.

“Cho nên, mình đi con đường mình muốn đi, còn xuất sắc hơn cả sự sắp đặt của số phận, không một ai có thể cản nổi bước chân mình.”

Tiếng vỗ tay vẫn cang lên không ngớt, Đoàn Nhu dùng khuỷu tay huých Kì Ôn Ngôn bảo: “Anh nhìn Thường Hạ ngưười ta xem, văn hay chữ tốt biết bao nhiêu!”

Kì Ôn Ngôn lập tức vặn lại: “Nghề nào cũng có chuyên môn chứ, văn hay chữ tốt của anh cũng có kém đâu, ít nhất thì ở khoản nói mấy lời yêu thương em, anh cũng có thực lực nhất định đấy nhé!”

Đoàn Nhu : “…Ừm”

Người trên sân khấu đứng thẳng trang nghiêm, chọn thời điểm thích hợp để giơ tay lên rồi hạ xuống.

“Mình có thể nói thẳng thắn với mọi người mà không hề ngoa chút nào.” Thường Hạ cong môi cười : “Mình là một tấm gương xứng đáng để học tập, các bạn có ai nghi ngờ không?” Cô cười một cách rạng rỡ, trong mắt như chứa đựng cả ngàn vì sao đang lấp lánh, không một ai là không bị cô thu hút.

Bên ngoài tiếng ve kêu râm ran không ngớt, cô giống như một chú chim nhỏ, không chút sợ hãi mà sải cánh bay cao, hướng về phía huy hoàng. Thường Hạ trong mắt họ chính là như vậy, tinh thần bất diệt, cô mãi mãi không khuất phục, mãi mãi tiến về phía trước.

Làm sao có thể có ai nghi ngờ cơ chứ.

“Vượt qua mọi khả năng có thể xảy ra, người này chỉ có thể là tớ, cũng chỉ có thể là chính các bạn. Nếu đã đi, hãy đi đến nơi có tiếng người huyên náo nhất.”

Quỹ đạo cuộc đời nơi nơi đều có hoa nở, gian nan hiểm trở cũng không thể ngăn cản bạn vượt qua ngàn sông núi.

“Dù ở bất kì thời điểm nào, cũng đều phải có dũng khí và sự tự tin.”

“Hãy nhớ kĩ các bạn sinh ra là để đứng dưới ánh bình minh, mãi mãi tỏa sáng rực rỡ!”

“Bài phát biểu của mình tới đây là kết thúc, cảm ơn mọi người.” Thường Hạ cúi người chào, bên tai là tiếng pháo tay kéo dài không dứt, thật ra cô vẫn còn một câu muốn nói.

“Cuối cùng, chúc các bạn đều có thể tọai nguyện được như ý muốn.”

Có một nam sinh khẽ vỗ tay tán thưởng cho bài phát biểu xuất sắc của cô, nhưng cậu cũng lại cúi đầu cười khổ.

Lúc này, một bạn học ngồi ở hàng ghế đầu sau khi nghe xong bài phát biểu của Thường Hạ thì có một điểm mãi vẫn không tài nào hiểu được.

“Bạn Thường Hạ.” Nữ sinh này rất nổi bật, côấy giơ cao tay, Thường Hạ vừa nhìn một cái liền thấy ngay. Vốn dĩ cô đã sắp xuống đài, nhưng vẫn lưu luyến dừng bước, cho cô ấy đặt câu hỏi.

“Có chuyện gì vậy?”

Nữ sinh đó rất có can đảm, trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh toàn khối liền hỏi lớn: “Lúc nãy cậu nói chiếc máy bay giấy đã đâm trúng vào mục tiêu cậu muốn theo đuổi, tớ tò mò muốn hỏi mục tiêu ấy là gì vậy?”

Rốt cuộc mục tiêu như thế nào mà lại cần máy bay giấy để đâm trúng chứ?

Dưới khán đài, một số người cũng bắt đầu bàn tán xôn xao, thì thầm to nhỏ về chủ đề này.

Thường Hạ không ngờ cô bạn hỏi mình câu này, biểu cảm muốn nhịn cười của cô được Giang Hòe thu trọn vào mắt.

Cô thực sự đã thay đổi rồi, phản ứng hiện tại không còn căng thẳng, trái lại còn có phần vui vẻ.

“Bởi vì mục tiêu đó là một chàng trai.”

Cả hội trường lặng ngắt vài giây, ngay sau đó là những tiếng hò reo, náo động đến điên cuồng.

“Chàng trai ư?”

“Tai tớ không có vấn đề chứ, nữ thần của tớ hóa ra đã có người trong mộng từ lâu rồi hả?”

“Chàng trai thế nào mới lọt được vào mắt xanh của Thường Hạ vậy!” câu hỏi này cũng mang ý nghĩa tương tự câu, “Cô gái thế nào mới lọt được vào mắt xanh của Giang Hòe!”, người đó chắc chắn phải rất xuất sắc đây.

Những người biết rõ sự tình nghe Thường Hạ nói vậy, ai nấy đều đồng loạt quay sang nhìn Giang Hòe.

“Là ai vậy?” nữ sinh kia phấn khích hỏi dồn dâp. Ban giám hiệu căn bản không áp chế nổi không khí cuồng nhiệt hiện tại, đành dứt khoát vẩy tay bất lực, mặc kệ họ nói.

Câu này hỏi hay thật, Giang Hòe mỉm cười nhìn cô chờ cô trả lời thế nào.

Ánh mắt của toàn bộ trường đều dồn về người Thường Hạ, cô đột nhiên cảm thấy có một nguồn sức mạnh đang hòa quyện cô vào bức tranh hoành tráng này, mỗi một mẩu kí ức đều hiện lên thật vừa vặn, mỗi một bóng hình đều khắc sâu vào tâm khảm.

Giang Hòe trước đây từng nói với cô biết bao nhiêu lời ngọt ngào, nhưng dường như chính cô chưa từng chính thức đáp lại lời nào, ngay cả ngày tỏ tình hôm đó, cô cũng chỉ biết khóc nhè.

Thường Hạ nắm chặt micro, không trả lời thẳng thừng người đó là ai, cô muốn buông thả bảnthân một lần. Vì vậy, ánh mắt của cô từ đầu đến cuối luôn đặt trên người chàng thiếu niên, thật lâu không rời.

“Anh là mùa hạ độc nhất vô nhị của em.”

Tác giả có lời muốn nói:

Bài phát biểu của Hạ hạ làm tôi bùng nổ quá!!!!! Hy vọng linh hồn của các bạn cũng sẽ luôn cuộn trào nhiệt huyết giống như cô ấy! Mãi mãi làm chính mình, mãi mãi không chút sợ hãi        

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading