Ngoại truyện 26: Không kiềm chế được liền phóng túng (5,752 từ)
Tập mở màn ngắn ngủi bốn mươi phút gồm ba gia đình, vậy mà hai mươi phút đầu toàn là ống kính máy quay ở nhà Tống Úc.
Sau khi phát xong phần nội dung của nhà Tống Úc, trên màn hình tràn ngập bình luận chạy qua nói rằng thôi không xem nũa.
Tâm trạng của Tống Úc lúc này đã chẳng còn tâm trí đâu để xem tiếp nội dung của hai gia đình phía sau nữa, cô trực tiếp gập máy tính bảng lại.
Mở wechat ra, cô liên lạc với trợ lý Dao Văn Văn.
Tống Úc: “Đây chính là cái ‘rất tốt’ mà em nói với chị đấy hả?”
Dao Văn Văn trả lời rất nhanh, chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao liền gửi lại một dấu chấm hỏi.
Tống Úc vừa xấu hổ vừa bực bội gõ trả lời: “Tập mở màn của cái show giải trí kia kìa.”
Dao Văn Văn bừng tỉnh, phấn khích đáp lại: “Sếp xem rồi hả? Chẳng phải rất tốt sao! Bây giờ trên Weibo, cộng đồng đẩy thuyền couple (*) của sếp và Giáo sư Bùi đã leo on top rồi đấy.”
(*) Chữ gốc : CP超话排名 là một thuật ngữ rất phổ biến trong văn hóa giải trí (C-biz) và giới đu thần tượng Trung Quốc. Siêu thoại (Super Topic – 超话): Là viết tắt của “Siêu cấp thoại đề”, một tính năng giống như một diễn đàn/group cộng đồng thu nhỏ dành riêng cho một chủ đề hoặc một cặp đôi cụ thể trên mạng xã hội Weibo (giống như một Group Facebook hoặc một Subreddit riêng).
“…”
“???”
Em đang nói cái quái gì vậy hả?????
Tống Úc nhịn không được chửi thầm một câu.
Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được phản ứng trên weibo sẽ như thế nào. Hồi trước khi cô và Bùi Chỉ mới ở bên nhau, đám người này đã không ít lần hùa vào gán ghép chèo thuyền. Khó khăn lắm mới yên ắng được vài năm, không ngờ lần này lại hot trở lại.
Cô thở dài một tiếng, quăng điện thoại lên bàn.
Thôi bỏ đi.
Kệ mẹ nó, đến đâu thì đến đi vậy.
Đúng lúc này điện thoại của cô lại rung lên.
Tống Úc giơ tay day chân mày, cầm điện thoại lên lần nữa thì phát hiện là Ngô Nguyệt gửi cho cô một liên kết chia sẻ video.
Đường link video hiển thị đoạn tiêu đề:【Mối quan hệ cấm kị không thể kiểm soát, tình thầy trò ngọt ngào trêu chọc, không kiềm chế được liền phóng túng】
“…” Tống Úc nhìn cái tiêu đề nồng nặc mùi ‘ngôn tình đời đầu’, hoàn toàn không muốn bấm vào chút nào.
Thế nhưng chưa đợi cô khóa màn hình điện thoại, Ngô Nguyệt đã gửi tiếp một tin nhắn: “Hu hu hu, Sư mẫu nhỏ ơi, tương tác của chị và thầy em ngọt ngào muốn xỉu mất thôi! Tối qua em xem xong show giải trí liền thức đêm cắt dựng một video, không ngờ sáng ra vừa tỉnh dậy đã đạt mốc 1 triệu views rồi, còn lên cả thịnh hành nữa, em sợ chết khiếp. Thầy mà nhìn thấy chắc không giết em đâu phải không.”
Tống Úc: “????”
Cô bấm mở link, liên kết chuyển hướng sang Trạm B /Bilibili một app xem video phổ biến của TQ/
Video tổng cộng dài ba phút, sử dụng các vai diễn trong những bộ phim điện ảnh trước đây của Tống Úc để làm thế thân, chắp vá thành một đoạn cốt truyện.
Ngay đoạn mở đầu đã là một đòn chí mạng —
Chiếu một đoạn cảnh thân mật trong【Đánh Mất Tình Yêu】mà cô quay.
Trong phòng y tế, gió thổi tung rèm cửa màu trắng, bóng người chồng lên nhau. Mười ngón tay đan xen hỗn loạn, bàn tay to lớn của người đàn ông giữ chặt lấy bàn tay thon nhỏ của cô gái, ghì chặt bên gối.
Giọng điệu của cô gái uyển chuyển, nũng nịu xen lẫn tinh nghịch: “Thầy Bùi, chúng ta làm thế này không tốt lắm đâu nhỉ?”
Người đàn ông khẽ cười, giọng nói trầm khàn đầy từ tính, kéo dài âm cuối: “Không thích thầy như vậy, em có thể phản kháng mà.”
Tống Úc nghe ra được hai câu này là của cô và Bùi Chỉ, là đoạn đối thoại khi hai người bị chụp trộm lúc đang hôn nhau ở vườn hoa Đại Học Bắc Kinh vào năm năm trước.
Không ngờ lại bị Ngô Nguyệt cắt ghép thành như vậy, vậy mà lại chẳng có chút lạc quẻ nào.
“…” Tống Úc xem tới đây, cảm giác như sắp phải bấm vào huyệt nhân trung để mà đi cấp cứu, cứu mạng với, ôi Ngô Nguyệt ơi chị thề sẽ giết em!
Ngô Nguyệt không biết đã tìm đâu ra những tư liệu phim ảnh lộn xộn, người đàn ông để trần tấm lưng, vai rộng eo thon, hơi khom lưng, các đốt xương sống gồ lên, người phụ nữ phía dưới dừng đôi cánh tay thọn nhỏ ôm lấy cổ anh.
— “Bé yêu.”
— “Ngoan.”
Giọng nói là giọng của Bùi Chỉ lấy từ tập mở màn.
Tiếng nhạc nền mang tiết tấu dồn dập, các cảnh quay cắt chuyển liên tục, góc máy thayđổi ngày càng nhanh, đẩy cảm xúc lên tới cao trào.
Cuối cùng, màn hình đột ngột chuyển trắng.
Giọng người phụ nữ nỉ non, hờn dỗi không còn chút sức lựuc: “Đồ lưu manh già.”
Kèm theo đó là một tiếng hôn chụt nhẹ một cái, người đàn ông cưng chiều đến cực điểm: “Được rồi, là anh không đúng.”
Đạn mạc chạy tràn ngập màn hình —
【Up chủ đúng là hiểu chuyện thật đấy!!!!】
【Á Á Á Á Á Á Á Á, ngọt chết tôi mất thôi】
【Giọng của Giáo sư Bùi lồng với cái hình ảnh này phải gọi là quá gợi dục quá gợi cảm rồi】
【Bây giờ mị có lý do chính đáng để nghi ngờ, những lời thì thầm của hai vợ chồng họ trong phòng chắc chắn là phim cấm trẻ em dưới 18+ xem】
“…” Xem xong video và cmt, mặt Tống Úc đỏ bừng lên, lan tận xuống cổ, cắt ghép con-mẹ-nó thần sầu luôn mà!
Cô nghiến răng ken két, nhắn tin trả lời Ngô Nguyệt: “Em sợ Bùi Chỉ giết em, chứ không sợ chị giết em phải không?”
Thế mà còn dám gửi thẳng cho cô xem mới thần chứ.
Ngô Nguyệt gửi lại một cái meme đứa trẻ cười hì hì giả vờ ngốc nghếch.
Tống Úc tiện tay tặng luôn cho cái video một lượt report.
Gân xanh trên trán cô giật giật đau nhói từng cơn.
Nghĩ bụng không thể để mặc mọi chuyện thế này được, cô liền chủ động liên lạc lại với Dao Văn Văn qua wechat.
Tống Úc: “Bàn phim tập một, bên em đã kiểm duyệt qua chưa?”
Dao Văn Văn: “Xem rồi ạ, đã phản hồi lại cho tổ chương trình rồi, không có vấn đề gì đâu chị.”
“…” Tống Úc thực cmn sự giờ không thể tin nổi cái câu ‘không có vấn đề gì’ của cô nàng nữa, cô nhất định phải tự mình kiểm tra thôi.
Tống Úc: “Em gửi lại qua email cho chị.”
Dao Văn Văn sửng sốt: “Sếp muốn xem lại một lần nữa ạ?”
Tống Úc: “Ừ.”
Dao Văn Văn: “Về mặt thời gian có lẽ không kịp nữa rồi, em xác nhận lại xem sao.”
Tống Úc im lặng, bản thân cô cũng là người làm hậu kì nên cô hiểu rõ, nếu giờ mà sửa đổi thì đội ngũ hậu kì của tổ chương trình chắc chắn sẽ phải tăng ca thâu đêm, thức trắng mấy đêm để cày cuốc.
Suy nghĩ một lát, cô trả lời: “Chỉ cần gửi bản screener cho chị xem trước đã.”
(*) Movie screener = bản phim gửi trước cho báo chí, giám khảo, người trong ngành xem trước khi phát hành chính thức.
Ít nhất hãy để cho cô chuẩn bị tâm lý trước với…
Cái tệp video rất lớn nên khi cô nhận được email thì đã là bảy giờ tối, phố xá đã lên đèn.
Tống Úc tựa lưng vào sô pha, ôm chiếc laptop, vừa đợi tải tệp xuống vừa đặt ngón tay lên bàn phím gõ lạch cạch một cách vô thức, lộ rõ sự sốt ruột khi phải chờ đợi.
Ở lối ra vào truyền đến tiếng động, Bùi Chỉ đã về.
Cô quay đầu nhìn sang, phát hiện nhóc con không về cùng anh liền hỏi: “Niên Niên đâu rồi anh?”
“Gửi sang chỗ cụ rồi.” Bùi Chỉ nói.
Nghe vậy, Tống Úc mới nhớ ra hôm nay là thứ bảy.
Mỗi dịp cuối tuần, bạn nhỏ Tận Niên đều sẽ đến chỗ Bùi Chẩm Sơn ở, thắng bé rất thích ở cùng cụ nội.
Bùi Chỉ chơi quần vợt với cậu nhóc xong thì mướt mát mồ hôi, sau khi về nhà liền lao thẳng vào phòng tắm rửa.
Tống Úc copy video, dùng laptop kết nối với tivi phòng khách. Vừa chuẩn bị xem thì vừa hay Bùi Chỉ tắm xong đi ra.
Anh đã thay một bộ đồ mặc nhà thoải mái rộng rãi. Mái tóc đen còn ướt rũ trước trán. Tay cầm chiếc khăn bông lau một cái tùy ý.
Bùi Chỉ thấy cô loay hoay với cái ti vi ở phòng khách cả buổi trời liền hỏi: “Xem gì vậy em?”
“Bản phim mẫu của《Mẹ Là Siêu Nhân》.” Tống Úc giải thích.
Cô không nhịn được mà cằn nhằn với Bùi Chỉ: “Anh không biết tập mở màn phát sóng mấy thứ vớ va vớn vẩn gì đâu.”
Bùi Chỉ ngồi xuống bên cạnh cô, chiếc sopha mềm mại lún hẳn xuống.
Anh nhướn mày hỏi: “Mấy thứ vớ va vớ vẩn gì cơ?”
“…” Tống Úc chợt nhớ tới đoạn video mà Ngô Nguyệt gửi lúc chiều, sắc mặt cô sững lại, tai nóng bừng, không thể nói ra thành lời là thứ vớ va vớ vẩn gì.
“Thì là mấy cái vớ va vớ vẩn ấy.” cô nói lấp liếm cho qua chuyện, mở tivi lên rồi nhấp nút phát video, “Cho nên nội dung tập một này em phải kiểm tra xem thế nào.”
Ôi, đừng có bảo lại là mấy cảnh xem mà đỏ mặt ngượng ngịu cấm trẻ em nữa đi.
Bùi Chỉ chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhún vai một cái, cũng không có ham muốn truy hỏi đến cùng. Anh lười biếg gác hai cánh tay lên thành sopha, cùng Tống Úc xem tập một của chương trình thực tế.
Lần này khách mời mở màn cho video tập một không còn là Tống Úc nữa, mà đổi thành Chu Tuyết.
Đoạn đang phát là cảnh Chu Tuyết chuẩn bị quần áo cho con trai, loay hoay lóng ngóng mãi. Bạn nhỏ Kì Kì không chịu mặc yếm, vừa khóc vừa gào. Chu Tuyết bị thằng bé làm cho sứt đầu mẻ trán ong ong cả đầu.
Tống Úc nhận ra bộ trang phục của hai mẹ con họ chính là bộđộ mặc vào ngày đầu tiên đi ăn ở quán ăn bình dân. Với cái tính hay nháo nhào, bày trò của Kì Kì thì bảo sao hôm đó chả đến muộn cả tiếng đồng hồ.
Cô không mấy bận tâm đến chuyện của các gia đình khác liền tua nhanh video về sau, dừng lại đúng phân cảnh cả ba gia đình cùng tụ họp tại qáun ăn bình dân.
Cảnh quan quán ăn được cắt dựng trực tiếp theo trình tự thời gian đến trước đến sau của các gia đình, chứ không dùng flashback (*)
(*) Ý nghĩa kỹ thuật: Đây là thủ pháp nghệ thuật ngắt quãng dòng thời gian hiện tại để chèn vào một cảnh quay, một ký ức hoặc một câu chuyện đã xảy ra trong quá khứ, nhằm giải thích lý do hoặc làm rõ bối cảnh cho sự việc đang diễn ra.
Mãi cho đến khi trên màn hình xuất hiện cảnh Tống Úc dắt bạn nhỏ Tận Niên bước vào quán, Bùi Chỉ vẫn luôn trong tình trạng uể oải tinh thần mới khẽ nhướn mi mắt, ngồi thẳng dậy và bắt đầu chăm chú xem.
Lát sau, anh bỗng lạnh lùng bật thốt một câu: “Niên Niên thích cô bé kia phải không?”
“…” Tống Úc nghiêng đầu nhìn anh: “Sao anh nhìn ra được hay vậy?”
Bùi Chỉ đáp: “Muốn bắt chuyện với người ta mà lại ngại ngùng, kém cỏi quá.”
Tống Úc vỗ mạnh vào vai anh một cái: “Anh còn nói Niên Niên. Rõ ràng hồi trước ở trong rừng mưa, lúc mới bắt đầu chẳng phải anh cũng đầy ác ý với em, cứ tỏ vẻ rào trước đón sau đấy thôi, hai ba con anh đúng là cùng một guộc.”
Nghe vậy, Bùi Chỉ khẽ cười, anh nâng cằm Tống Úc lên hôn nhẹ vào môi cô một cái, lười nhác đáp: “Anh đầy hồi đó đâu có ngốc nghếch thẹn thùng như thằng bé.”
Bở môi người đàn ông khô ráo và ấm áp, chắc là anh vừa mới đánh răng xong nên vẫn còn thoang thoảng mùi hương bạc hà. Tống Úc liếm môi, vừa xấu hổ vừa bực bội liếc xéo anh.
Trong lúc đợi Chu Tuyết, Trần Gia và Tống Úc ngồi tán gẫu nói chuyện, nói đến việc Niên Niên đi học lớp toán Olympic.
Tống Úc nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Giống ai không giống, lại cứ giống hệt ba nó, đừng để sau này lớn lên thành một ông cụ non mọt sách đấy nhé.”
Đội ngũ hậu kì đoạn này có tâm có tầm quá, họ chèn thêm hình chibi của một lớn một nhỏ bên cạnh Tống Úc, cả hai đều mặc áo cử nhân đen trắng, mang gương mặt của Bùi Chỉ và bạn nhỏ Niên, trên mặt còn đeo một cặp kính gọng đen dày cộp, mang lại cảm giác cực kì giống ‘ông cụ non mọt sách’.
“…” Tống Úc không ngờ câu nói thầm phàn nàn của mình thế mà bị đội ngũ hậu kì cắt thẳng vào video.
Nếu nói sấu xưng lưng thì cũng thôi đi, đằng này lời cằn nhằn lại bị ghi âm lại trọn vẹn, còn bị chính chủ ngồi ngay cạnh nghe thấy, tình cảnh lúc này đúng là vô cùng sượng trân.
Tống Úc dán chặt mắt vào màn hình, giả ngu để lấp liếm cho qua chuyện.
Bùi Chỉ nhướn mày, mấy chữ ‘ông cụ mọt sách’ lọt vai tai anh nghe vô cùng chối tai. Anh vươn cánh tay ôm lấy vai Tống Úc, ấn cô tựa vào vai mình.
“Nói anh là ‘ông cụ mọt sách’, hửm?”
“…” Tống Úc bất lực, biết rõ là không thể lừa dối trốn tránh được, cô liền tựa trán vào lồng ngực rắn rỏi của người đàn ông, hừ hừ nũng nịu: “Không có mà ~”
“Không có cái gì?” Coi anh là ông già lãng tai rồi phải không.
“Em được lắm, giờ đã bắt đầu chê anh già rồi đấy.” Giọng điệu Bùi Chỉ tuy thản nhiên nhưng có thể nghe ra sự hờn dỗi rõ mồn một.
“…”
Tống Úc chột dạ, vội vàng dỗ dành anh. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, dụi dụi đầu vào má anh.
“Không có mà ~” Cô kéo dài giọng nũng nịu, “Em đang nói bưà đó.”
Cô mềm mại như hương ngọc nép sát vào người anh, trong không khí thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể cô. Bờ môi mỏng của Bùi Chỉ khẽ nhếch lên, rất hưởng thụ sự nũng nịu mềm mỏng này của cô, thế là anh cũng lười so đo chấp nhặt với cô. Anh siết chặt, hạ tay xuống đặt ở vị trí ngay hõm eo cô.
Tống Úc thấy anh không nói thêm gì nữa, biết là bản thân tạm thời coi như vượt qua được kiếp nạn, thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chương trình thực tế tiếp tục phát sóng, Tống Úc mới yên ổn được vài phút thì lại phát hiện tới cảnh mang đồ ăn lên. Bạn nhỏ Tận Niên dùng chất giọng non nớt nhất quyết không cho cô ăn hàu sống và cua sốt cay.
— “Con còn quản cả mẹ cơ à, không được mách ba đâu nhé.” Giọng nói hờn dỗi của người phụ nữ vang lên.
“…” Sống lưng Tống Úc cứng đờ, cô chật vật nhếch nhếch khóe môi. Tổ đạo diễn rốt cuộc có thù hằn gì với cô vậy hả, cả buổi chỉ nói có đúng hai câu không muốn cho Bùi Chỉ biết, vậy mà họ phát sạch không sót chữ nào.
Ở bên cạnh, bàn tay to lớn của Bùi Chỉ đang đặt trên bụng cô, ngón trỏ thon dài khẽ gõ nhẹ từng nhịp.
Anh chậm rãi, thong thả nói: “Cua sốt cay này em ăn không ít nhỉ?”
Không quản được thì cũng thôi, thế mà còn dám bảo Niên Niên không được mách nữa chứ.
Ống kính lúc này quay cận cảnh vào đĩa của Tống Úc, trong đĩa chất đầy vỏ cua sốt cay và vỏ hàu sống, bờ môi cô cay tới đỏ ửng, sưng lên mà vẫn muốn ăn tiếp. Ở bên cạnh, bạn nhỏ Niên nhíu chặt đôi mày, buồn bực không vui chống cằm nhìn mẹ lắc đầu như ông cụ non.
Ngày hôm đó khi bạn học nhỏ này méch lại với ba, xem ra còn giấu giếm giúp cô rất nhiều, chỉ nói cô không ngoan, ăn cay rồi ăn đồ sống, chứ không hề nói cô ăn nhiều tới vậy.
“…” Tống Úc đuối lý, nhanh chóng giải thích: “Ôi chao, không phải tối hôm đó anh đã mắng em rồi hả, về sau em thực sự đã khống chế rồi, mình hòa nhau nha có được không?”
Bùi Chỉ liếc cô rồi lại nhìn về phía màn hình, xem như chưa có gì xảy ra.
Video tiếp tục phát, phát tới cảnh họ lục đục quay về khách sạn theo xe của tôt chương trình sắp xếp.”
Video vẫn quay cảnh của hai gia đình kia trước.
Chu Tuyết vì bận sự nghiệp nên không biết cách chăm sóc con cái, bên ngoài hầu như đều để con cho dì giúp việc chăm sóc là nhiều, mà Kì Kì còn là cậu nhóc rất khó chiều, cứ ầm ĩ đòi uống sữa, đòi xem phim hoạt hình, rồi bao nhiêu là thứ linh tinh khác.
Ngược lại với Chu Tuyết, Trần Gia lại có kinh nghiệm chăm sóc hơn hẳn, lúc mười giờ tối cô đã ôm Loan Loan lên giường đi ngủ rồi kể truyện cổ tích cho cô bé nghe.
Loan Loan vùi đầu vào giường của mình, chớp chớp mắt, trông vô cùng đáng yêu.
Bùi Chỉ cụp mi mắt, ngáp dài một cái, sự chú ý gần như không còn đặt trên màn hình nữa, tay anh bắt đầu không an phận, nhẹ nhàng vuốt ve cần cổ Tống Úc.
Bàn tay anh lạnh, ma sát với làn da cô.
Tống Úc thấy nhột liền vội vàng né tránh, hơi phẫn nộ đáp: “Anh còn chưa thấy đủ hả?”
Ánh mắt Bùi Chỉ nhìn nghiêng qua, dồn ánh mắt vào khuôn mặt người phụ nữ. Vệt nước mắt nơi khóe mắt dường như vẫn còn đó, chóp mũi cũng ửng hồng, dáng vẻ trông vô cùng đáng tháng, khiến người ta xót xa.
Tranh thủ lúc anh còn đang thất thần, video lại quay về Tống Úc và bạn nhỏ Tận Niên.
Tống Úc chọc chọc vai Bùi Chỉ, di dời sự chú ý của anh: “Mau xem con trai anh kìa.”
“…” Bùi Chỉ mím môi, ngẩng đầu lên, tầm nhìn dời qua tivi, chỉ là tay thì vẫn lưu lại nơi cần cổ Tống Úc, chậm rãi vuốt ve, giống như đang nâng niu món đồ sứ trắng quý giá mỏng manh.
So với sự bận rộn hỗ loạn bên Chu Tuyết và sự chu đáo tỉ mỉ đến từng chi tiết của Trần Gia thì bên Tống Úc lại có vẻ tùy ý hơn nhiều.
Bạn nhỏ Tận Niên tự mình thu dọn hành lý, còn Tống Úc thì đi tắm rửa.
Cậu nhóc nghe thấy tiếng cửa nhà tắm đóng lại, giống như một con động vật nhỏ, lập tức dỏng tai chú ý, liếc nhìn cửa phòng tắm một cái, rồi quay đầu lại nhìn sang chiếc điện thoại trên giường.
Cậu nhóc chau mày, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, sau cùng như buông bỏ sự đấu tranh, lắc đầu từ bỏ.
Tổ hậu kì như cố tình thêm dầu vào lửa, đã quay cận cảnh biểu cảm trên gương mặt bạn nhỏ Niên rồi bồi thêm dòng chữ sặc mùi nghi hoặc: 【Bé con muốn lén lút làm gì sau lưng mẹ???】
Tống Úc ngược lại xem tới mức vô cùng hào hứng, trước đó cô không biết cậu nhóc lại có màn thể hiện như vậy, vừa nhìn là biết ngay cậu nhóc đang xoắn não nghĩ xem có nên méch tội với Bùi Chỉ hay không đây mà.
Thế nhưng chẳng được bao lâu, điện thoại bỗng vang lên.
Cậu nhóc lập tức nhảy dựng lên, ôm điện thoại ra trước cửa phòng tắm.
“Mẹ ơi, mẹ có điện thoại.”
“Ai vậy con?” Tống Úc hỏi.
Cậu nhóc nhìn màn hình hiển thị tên, nhấn mạnh từng chữ: “Cục…cưng”
Nói xong, chân mày cậu nhóc bỗng nhíu chặt, dường như đang cảnh giác điều gì đó.
Hỉ nộ ái ố của trẻ con thực sự rất dễ nhìn ra, tổ hậu kì edit bồi thêm một câu: 【Còn có ai là cục cưng của mẹ vậy?!】
Rồi ghép thêm một meme khóc lóc.
Cho tới khi nghe thấy Tống Úc nói là ba và bảo cậu bé nghe máy, tinh thần cảnh giác cao độ kia mới được buông bỏ.
Tổ hậu kì lại rất có lòng:【Ba cũng là cục cưng của mẹ nè ~!】
Ghép thêm một meme xí hổ.
Bùi Chỉ xem tới đây không nhịn được bật cười.
“Chương trình này làm cũng tốt đấy chứ.” Anh nói.
Mặt Tống Úc ửng hồng, trừng mắt nhìn anh, lúc nãy xem lâu như vậy cũng chẳng thấy anh khen câu nào, bây giờ mới biết khen người ta làm tốt.
Trong chương trình giải trí, bạn nhỏ Tận Niên đảo mắt láo liêng, rồi lén lút chạy ra phòng khách, giống như một chú chó Shiba lanh lợi rồi ấn nghe điện thoại của ba.
Tống Úc nhướn mày, cô muốn xem thử cậu nhóc sẽ méch tội cô như thế nào đây.
“Alo ạ–” Cậu nhóc nói giọng non nớt.
Đầu dây bên kia khựng lại, phản ứng đầu tiên là hỏi: “Mẹ con đâu?”
Bởi vì cậu nhóc còn đeo micro thu âm nên giọng Bùi Chỉ cũng được ghi lại rõ ràng.
Bạn Tận Niên nghe thấy giọng ba thì phấn khích vô cùng, nói lớn: “Ba ơi! Khi nào ba mới tới tìm con và mẹ để cùng chơi ạ?”
Bùi Chỉ chỉ không mặn không nhạt đáp “ừm” một tiếng rồi lại nói: “Bảo mẹ nghe máy đi con.”
Hoàn toàn ngó lơ cậu hỏi của cậu nhóc.
Tổ hậu kì lại đâm thêm một đao: 【Trong mắt ba bây giờ chỉ có mẹ con thôi】kèm theo meme khóc thút thít.
“…” Tống Úc cảm thấy đội hậu kì cố ý quá thể. Một đoạn đối thoại rất bình thường, bị họ bồi thêm câu này liền biến đổi hương vị, từng câu từng chữ đều đang ‘dắt mũi’ khá giả đu CP.
Bùi Chỉ ngược lại xem rất mãn nguyện, khóe môi khẽ cong lên một đường.
Trong video, bạn nhỏ Tận Niên đang trả lời: “Mẹ đi tắm rồi ạ.”
Nghe vậy, đầu giây bên kia dừng hai giây rồi nói: “Vậy đợi mẹ con ra ngoài thì bảo mẹ gọi lại cho ba.”
“Dạ–” Cậu nhóc kéo dài giọng sữa.
Nói xong, cuộc gọi rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.
Bùi Chỉ dường như muốn cúp máy nhưng lại cảm thấy nên hỏi han cậu nhóc vài câu bền lơ đễnh nói: “Hôm nay hai mẹ con chơi thế nào?”
Bạn nhỏ Niên nghĩ ngợi rồi đáp: “Cũng được ạ, có điều ba không ở đây, không có ai giúp mẹ mang hành lý, lần sau ba vẫn nên đi cùng con với mẹ thì hơn.”
Cậu nhóc không hiểu ý nghĩa của việc quay show truyền hình, chỉ nghĩ đây là chuyến du lịch riêng với mẹ. Hơn nữa, tổ chương trình thực ra cũng cố ý làm lơ chuyện này, bao gồm cả việc nhắc nhở Tống Úc và mọi người bình thường không được cho trẻ con xem chương trình phát sóng, hy vọng bọn trẻ giữ được trạng thái tự nhiên nhất, không có bất kì dấu vết diễn xuất nào.
Bùi Chỉ cười cười, thản nhiên đáp lại một tiếng: “Được.”
Chưa nói được mấy câu, anh liền chuyển chủ đề: “Hôm nay mẹ có ngoan ngoãn ăn cơm không?”
Hai câu nói đều không rời được Tống Úc, giọng điệu nuông chiều vô cùng, giống như xem cô là một con nít tầm tuổi với bạn nhỏ Niên.
“…” Với tư cách khán giả, lòng Tống Úc bỗng thắt lại.
Quả nhiên, bạn nhỏ Tận Niên trề môi, bắt đầu mách tội.
Cậu nhóc lắc đầu: “Không ngoan ạ.”
“Buổi tối mẹ ăn đồ sống và đồ cay.” Cuối cùng, cậu nhóc còn ủy khuất bổ sung thêm một câu: “Con không trông được mẹ ạ.”
Tống Úc có tật giật mình, khẽ ho khan mấy tiếng.
Bùi Chỉ không nhìn tivi nữa mà liếc mắt sang cô, khẽ giễu cợt: “Anh không ở bên cạnh là em liền không biết an phận.”
Tống Úc nhỏ giọng “hứ” một tiếng.
Video tiếp tục phát, bạn nhỏ Niên và ba gọi điện thoại xong không bao lâu thì Tống Úc cũng từ phòng tắm đi ra.
Quảng Nghi bốn mùa đều ẩm ướt và oi nóng, lúc Tống Úc đi ra mặc bộ đồ ngủ mùa hè, mát mẻ và mỏng manh, lộ ra đôi bắp chân trắng ngần như tuyết.
Bùi Chỉ nhíu mày, ngón tay khẽ nhéo má cô.
“Sau này lên chương trình, buổi tối cấm không được mặc ít như vậy.”
Nghe vậy, Tống Úc ngẩn ra: “Ít á, bình thường mà.”
Bộ đồ ngủ cô mặc trong chương trình đã là rất kín đáo rồi, đổi lại lúc ở nhà, cô còn mặc ‘mát mẻ’ hơn nhiều ấy chứ.
“Ít.” Bùi Chỉ nhấn mạnh.
Tống Úc ngước mắt lườm anh, biết ngay tính chiếm hữu của người này lại trỗi dậy, cô thấy vừa buồn cười vừa bất lực, khẽ hừ một tiếng.
Mới thế này đã không vui, hai tập còn nữa còn có cảnh cô hóa thân thành mỹ nhân ngư kia kìa.
Cô mím mím môi, quyết định không tự tìm đường chết cho mình, nên tạm thời không đả động tới chuyện đó, tiếp tục xem tivi.
Trong video, cô đang cầm điện thoại vào nhà vệ sinh, đi ra khỏi khung hình của ống kính, lúc này ống chỉ quay được cửa nhà vệ sinh.
Giọng nũng nịu của người phụ nữ truyền ra: “Tìm em có việc gì thế, nhớ em rồi à?”
“…” Tống Úc cứng ngắc, rõ ràng cô đã tháo micro ra rồi, vậy mà không ngờ cách âm nhà vệ sinh kém tới vậy, cô ở bên trong nói chuyện mà tổ chương trình vẫn thu được âm thanh.
“Muốn trị em” Giọng điệu người đàn ông có chút lạnh lùng, trầm thấp và dễ nghe.
Tống Úc hoàn toàn cạn lời, cô nhớ ra lúc đó mìnhđang lau tóc nên bật loa ngoài, thành ra giọng Bùi Chỉ cũng bị thu vào luôn.
Bùi Chỉ giáo huấn cô một hồi.
“Gan lớn rồi đấy hả, Tống Úc.”
“Bệnh cảm cúm đã khỏi hẳn chưa mà dám ăn uống bừa bãi như thế?”
Trước đây khi gọi điện thoại với Bùi Chỉ cô không cảm thấy gì, bây giờ đứng dưới góc nhìn thứ ba để xem cuộc đối thoại giữa hai người, nhìn kiểu gì cô cũng giống đứa con nít bị người lớn khiển trách.
Tống Úc dù sao cũng là người có danh tiếng trong giới, lúc quay phim thì nghiêm túc nghiêm khắc tới vậy, kết quả sau khi gọi xong cuộc điện thoại này, thể diện của cô liền mất sạch.
Thế mà cô còn ngoan ngoãn xin lỗi Bùi Chỉ, thậm chí để lấp liếm cho qua chuyện, cô còn kéo dài giọng rồi đổi tông để nũng nịu với anh.
” — Ôi, em biết sai rồi mà.”
Khuôn mặt Tống Úc đỏ bừng lên, nghe mà hai tai nóng ran, rùng mình một cái, không tin nổi cái chất giọng ngọt xớt như kẹo đường trong video kia là mình.
“Bình thường em nói chuyện với anh như thế này à?” Cô ngẩng đầu hỏi anh.
Bùi Chỉ đơ như cây cơ, nghĩ nghĩ rồi khó hiểu vặn lại: “Không phải hả?”
Chẳng lẽ bình thường còn có thể nói chuyện kiểu khác?
“…” Thôi bỏ đi.
Trước đây có người nói sau khi yêu cô trở nên rất thích làm nũng, Tống Úc chưa từng để tâm, bây giờ nhìn thấy dáng vẻ mình trong show giải trí, không ngờ đúng là như vậy thật.
Bùi Chỉ tiếp tục xem, vừa hay nhìn thấy đoạn anh hỏi Tống Úc nếu sau này không quản được cái miệng ăn uống lung tung thì làm sao.
“– Anh nói sao thì là vậy đi.” Giọng Tống Úc đầy vẻ cam chịu sửa sai.
Nếu không xem thì quả thực anh đã quên mất chuyện này.
Bùi Chỉ quay đầu lại hỏi, “Cho nên mấy ngày sau đó em có ngoan ngoãn ăn cơm không?”
“…” Khóe miệng Tống Úc cứng đờ một cách kín đáo.
Bùi Chỉ không hỏi thì thôi, đã hỏi là cô lại thấy chột dạ liền.
“Có mà” Cô nhanh chóng đáp với gương mặt không đổi sắc, “Em đã bảo đảm rồi anh vẫn không yên tâm sao?”
Bùi Chỉ nhìn chằm chằm vào cô vài giây, tỏ vẻ đăm chiêu, giống như có chút hoài nghi và không chắc chắn.
Một lúc lâu sau anh mới dời mắt, nhìn lại về phía tivi.
“Đúng là chẳng yên tâm chút nào.” Anh nhẹ nhàng nói, dáng vẻ có chút lơ đễnh, không quá để ý.
Thấy anh không gặng hỏi thêm, Tống Úc khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trong video, khi Tống Úc gọi điện thoại xong, liền thấy bạn nhỏ Niên vốn dĩ khồn dám ngang ngược trước mặt Bùi Chỉ, bấy giờ lại bị cô túm lấy tra hỏi.
Tống Úc hỏi : “Sao lúc nào con cũng hở ra là méch tội với ba con thế hả?”
Cậu nhóc trả lời một cách rất nghiêm túc: “Con không có lúc nào cũng hướng về phía ba đâu ạ. Là vì con và ba đều hướng về mẹ đấy, con với ba mong mẹ không bị bệnh nữa.”
Bùi Chỉ nhướn mày, rõ ràng không ngờ bạn nhỏ Niên nói được lý lẽ như vậy.
Tổ hậu kì chèn thêm một dòng chữ màu hồng bong bóng bay ngập tràn cạnh cậu : 【Con và ba đều yêu mẹ ~】
Đây là lần thứ hai cô nghe bạn nhỏ Niên nói những lời này, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng cảm động.
Cô quỳ trên sopha, làm một việc mà khi còn ở Quảng Nghi rất muốn làm với Bùi Chỉ.
Tống Úc vươn tay choàng lấy cổ anh rồi hôn nhẹ vào bờ môi mỏng của anh.
Bùi Chỉ ngẩn người, đôi đồng tử giãn ra.
Mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ trong không khí bỗng ùa vào cánh mũi, những lọn tó mát rượi của cô xõa xuống mu bàn tay anh, khiến hơi thở của anh như ngưng trệ, cả người căng cứng.
Tống Úc ghé sát bên tai anh nói nhỏ: “Cảm ơn anh.”
Bàn tay Bùi Chỉ đặt trên eo cô, khàn giọng hỏi:
“Cảm ơn anh vì điều gì.”
Tống Úc vùi mặt vào cổ anh: “Cảm ơn anh vì đã dạy dỗ Niên Niên tốt như vậy.” Anh là một người ba rất biết cách giáo dục con cái và giỏi hơn cô rất nhiều.
Hơi thở ấm áp của cô phả vào cổ anh, yết hầu anh lên xuống: “Chỉ cảm ơn mỗi chuyện này thôi sao?”
Tống Úc im lặng hai giây : “Cũng cảm ơn anh…vì đã yêu em.” Vì đã luôn để cô làm một cô dâu xinh đẹp, đón nhận sự bảo bọc cẩn thận của anh, không bị chuyện lặt vặt thường ngày hay chuyện nuôi dạy con cái, áp lực kinh tế của hôn nhân làm vướng chân.
Cô vốn là người không giỏi ăn nói, đặc biệt là những lời sến sẩm như này lại càng ít nói ra, khó khăn lắm cảm xúc mới dâng trào để nói một câu, ngay lập tức liền nóng bừng cả miệng lẫn tai.
Tống Úc cảm thấy ngại ngùng, chống tay lên vai Bùi Chỉ muốn ngồi dịch ra, nhưng lại bị anh siết chặt lại, giữ không cho đi.
Bùi Chỉ ngắm nhìn khuôn mặt trắng mịn của cô, đuôi mắt đã nhuốm lên một vệt ửng hồng nhạt như hoa đào.
“Nếu đã muốn cảm ơn–” Anh siết lấy vòng eo thon thả của cô, ấn cô xuống ghế sôpha, kéo dài giọng rồi nói chậm rãi: “Có phải nên dùng thứ gì đó thực tế hơn để cảm ơn không?”
“…”
Hàng mi của Tống Úc bắt đầu rơm rớm, tấm lưng cô đè chặt lên điều khiển tivi.
Màn hình tivi bỗng chốc tắt ngóm.
Cả phòng khách trong phút chốc chìm vào khôn gian yên tĩnh.
/Thể lực của Giáo sư già tốt quá nhỉ
( •̯́ ₃ •̯̀) gần 40 rồi cơ mà/

Leave a Reply