NT.25

Ngoại truyện 25: Chắc chắn đây không phải show yêu đương chứ? (Chap này nhiều đạn mạc) (3,543 từ)

Sau khi kết thúc đợt ghi hình kéo dài một tuần cho tập mở màn và ba tập đầu tiên, Tống Úc đưa bạn nhỏ Niên về nhà.

Lịch ghi hình tiếp theo được sắp xếp vào một tháng sau, phải đợi cho tập mở màn và tập đầu tiên lên song. Ê-kíp chương trình sẽ dựa trên phản hồi và yêu cầu của khán giả để điều chỉnh, tối ưu hóa nội dung show giải trí này.

Hiệu suất làm việc ở giai đọan hậu kì của các ê-kíp cực kì cao. Chưa đầy một tuần sau khi kết thúc ghi hình, họ đã gửi bản thảo dựng thô của tập mở màn cho đội ngũ của Tống Úc.

Tống Úc đang bận rộn làm đạo diễn trên phim trường, đi sớm về khuya, mệt tới mức không còn tí sức nào. Cô không có thời gian và tâm trí đâuđể xem bản dựng thô của tập mở màn nữa nên đã giao thẳng cho trợ lý kiểm tra.

Chỉ có một lần trước khi vào trường quay lúc năm giờ sáng, cô ngồi trong xe và thuận miệng hỏi một câu: “Tập mở màn của show đó em xem chưa, thế nào rồi? Chị ở trong đó không tới mức đáng ghét lắm chứ?”

Yêu cầu của Tống Úc đối với bản thân rất thấp, cô cũng hiểu rõ tính cách của mình không phải kiểu người biết cách lấy lòng người khác, chẳng giống như Trần Gia và Chu tuyết khéo léo đưa đẩy, được lòng đôi bên.

Còn về bạn nhỏ Tận Niên, cô lại chẳng chút lo lắng. Giai đoạn sau của chuyến du lịch Quảng Nghi, hai đứa trẻ còn lại ngày nào cũng biết quấn quýt quanh thằng bé, mở miệng ra là “anh Niên Niên ơi”, “anh Niên Niên à” mà gọi.

Tống Úc cảm thấy rất kì lạ, rõ ràng bạn nhỏ Tận Niên có tính cách khá lạnh lùng, trầm lặng, tuổi tuy còn nhỏ nhưng lúc nào cũng tỏ ra chín chắn, gặp biến không hoảng. Thế nhưng chẳng biết tại sao, từ nhỏ thằng bé đã được mọi người yêu thích, bất kể là người lớn hay trẻ nhỏ đều thích gần gũi vớ cậu bé.

Bạn nhỏ Tận Niên vì điểm này mà đôi khi cũng cảm thấy khá phiền muộn.

Trợ lý Dao Văn Văn khẽ hắng giọng: “Không có đâu chị, em thấy show này quay đặc biệt tốt, không có chỗ nào cần bên phía chương trình phải sửa đổi cả.”

Vẻ mặt Dao Văn Văn tĩnh lặng như mặt hồ nhưng ai mà biết được mấy ngày qua cô nàng đã cày đi cày lại cái tập mở màn ngắn ngủi bốn mươi phút kia muốn mòn cái điện thoại.

Đâu chỉ là tốt, phải nói quá là quá good job, quá ngọt ngào, quá ‘quắn quéo’ ấy chứ, á á á á!!!!!!!

Cô nàng đã không thể chờ đợi thêm được nữa, chỉ muốn chương trình mau chóng lên sóng để xem phản ứng của giang cư mận ra sao thôi.

Nghe vậy, Tống Úc lấy tau chống lên trán, gật gật đầu rồi nhắm mắt lại, tranh thủ ngủ bù để tranh thủ chút thời gian ít ỏi cuối cùng trước khi vào đoàn phim.

Ngày show thực tế《Mẹ Là Siêu Nhân》phát sóng tập mở màn, vừa vặn cũng trùng vào ngày đoàn phim của Tống Úc đóng máy.

Tống Úc đã báo trước với Bùi Chỉ là hôm nay cô sẽ uống rượu. Sau khi tiệc đóng máy kết thúc, Bùi Chỉ trực tiếp lái xe tới ‘rước’ cô về nhà.

Mỗi lần dự tiệc đóng máy, Tống Úc đều rất vui vẻ, thường không kiềm chế được bản thân, hễ uống là uống say quắc cần câu.

Dao Văn Văn dìu cô ra ngoài khách sạn, giao người cho Bùi Chỉ.

Cả người Tống Úc say mèm như con ma men, đứng không vững, gần như treo lủng lẳng trên người anh.

Cô nheo nheo mắt, ngước đầu lên, say tới mức tầm nhìn mờ mịt, nhìn không rõ mặt người đàn ông.

Tống Úc sụt sụt mũi, ngửi thấy mùi tuyết tùng quen thuộc trong không khí thì nhận ra đó là Bùi Chỉ.

“Anh đến rồi à?” Cô cười khúc khích, kiễng chân lên, hai tay ôm lấy cổ định hôn anh nhưng lại chỉ hôn trúng được cằm.

Trước đây, Dao Văn Văn rất hiếm khi thấy Tống Úc và Bùi Chỉ có hành động thân mật nào ở nơi công cộng. Không ngờ sau khi Tống Úc uống say lại chẳng thể kiềm chế hành vi tới vậy. Ở bên ngoài mà cứ tự nhiên như ở nhà, dính chặt lấy chồng, chân tay táy máy, táo bạo tới mức ‘không nỡ nhìn thẳng’.

Bùi Chỉ tuy nới lỏng giới hạn cho cô uống rượu nhưng không nghĩ cô lại có thể thành con ma men tới mức này. Anh sa sầm nét mặt, giữ chặt hai tay cô, nhét người vào ghế phụ, thắt dây an toàn rồi ‘gói mang về nhà’.

Lúc xuống xe, Tống Úc đi đứng liêu xiêu, đổ bên này nghoẹo bên kia. Bùi Chỉ phải ôm lấy eo cô, nửa kéo nửa bế.

Tống Úc vừa về đến nhà, giày còn chả thèm cởi đã đi về phòng bạn nhỏ Niên để nhìn thằng bé.

Bùi Chỉ giữ cô lại, bế cô ngồi lên bục ở lối ra vào, giữ lấy cổ chân cô để cởi giày.

“Đừng làm ồn Niên Niên, thằng bé ngủ từ sớm rồi.”

Tống Úc nói khẽ: “Em không làm ồn con đâu, em chỉ muốn ngắm một xíu thôi, tại em nhớ con rồi~”

Thời gian qua cô bận rộn quay phim, đặc biệt là càng về những ngày cuối trước khi phim đóng máy, lịch quay của đoàn phim càng dày đặc, cô đã gần nửa tháng rồi chưa được về nhà.

Bùi Chỉ mím môi, có chút không vui.

“Em nhớ Niên Niên, thế không nhớ chồng em à?”

Tống Úc chớp chớp mắt, đôi đồng tử trong veo vì vừa uống rượu xong nên càng thêm long lanh, ẩm ướt.

Cô cười khúc khích, mang theo vẻ ngây thơ nũng nịu như một đứa trẻ, nhưng hành động lại có phần bấu víu, tùy hứng. Cô đưa tay lên xoa xoa dái tai anh, chẳng biết nặng nhẹ.

“Sao anh suốt ngày ghen với Niên Niên vậy hả.”

Bùi Chỉ rủ mắt nhìn, ánh mắt đen thẫm, sâu thẳm.

Nửa tháng không bị ‘dạy dỗ’ rồi, đúng là ngứa đòn thật mà, uống rượu cũng không còn biết chừng mực nữa.

Bùi Chỉ siết chặt lấy eo cô, bế ngang cô lên rồi trực tiếp vác lên vai, sải bước dài đi thẳng vào phòng ngủ chính và khóa trái cửa lại.

Tống Úc vốn dĩ đang say khướt, đầu óc quay cuồng, còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị ném lên chiếc giường lớn mềm mại.

Bị bất ngờ, Tống Úc không kìm được mà khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Cô ngơ ngác nhìn người đàn ông cao lớn đứng trước mặt, ánh đèn trần bị anh che khuất, bóng râm bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô.

Bùi Chỉ cúi người ghé sát lại, bịt miệng cô.

“Nhỏ tiếng nào.” Giọng anh trầm khàn và đầy nam tính: “Em muốn để Niên Niên nghe thấy à.”

Hơi thở ấm nóng của người đàn ông phả lên mặt cô.

“Ưm…” Cả người Tống Úc dần dần ửng hồng, càng lúc càng say khướt hơn.

Ánh nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu vào phòng, như những vụn vàng mỏng manh trôi nổi trong không trung.

Tống Úc ngủ một mạch đến tận chiều mới tỉnh nổi, lúc thức dậy, trán cô cứ giần giật liên hồi.

Cô khẽ nhíu mày, nằm đờ ra cho tỉnh táo lại, thò cánh tay ra khỏi chăn, bên cạnh giường đã  trống không, ga giường lạnh ngắt.

Tống Úc chống tay ngồi dậy, nhìn thấy bên cạnh tủ đầu giường có đặt một ly nước lọc, dưới chân đèn bàn có đè một tờ giấy nhớ.

Cô cầm ly nước lên uống cạn sạch, sau đó mới rút tờ giấy dưới đèn bàn ra xem

Trên giấy là nét chữ rồng bay phượng múa của Bùi Chỉ, nói rằng anh đưa bạn nhỏ Tận Niên đi chơi quần vợt rồi, trong bếp có hâm sẵn thức ăn, dặn cô nhớ ăn uống.

Tống Úc bĩu môi, quả thực không giải thích nổi sao thể lực anh tốt tới vậy. Cả đêm hầu như không nghỉ ngơi chút nào mà hôm sau vẫn có tinh thần để đi chơi với con trai cho được =))))

Cô bước xuống giường, vào phòng tắm vệ sinh cá nhân đơn giản, sau đó mới đi ra khỏi phòng ăn.

Lúc ăn cơm, rảnh rỗi nhàm chán quá nên cô dựng Ipad lên, bấm vào ứng dụng xem video để tìm thứ gì đó giải khuây.

Ứng dụng vừa mở ra, gương mặt của chính cô đã đập ngay vào mắt trên ảnh bìa của trang đề xuất.

Cô hơi sửng sốt một chút, nhìn thấy tên show 《Mẹ Là Siêu Nhân》mới chợt nhớ ra chương trình đã lên sóng rồi.

Dù sao thì cũng chẳng có việc gì mà làm, cô liền bấm vào xem tập mở màn vừa mới phát sóng tối qua.

Đoạn đầu của đoạn phim mở màn chính là cảnh quay ở nhà cô.

Tuy Tống Úc là đạo diễn mảng phim điện ảnh, nhưng đối với sáng tạo nội dung thì bất kể là hình thức thể hiện nào, cũng sẽ đều có nét tương đồng.

Ê-kíp chương trình xếp cô ở tập đầu tiên trong video mở màn, đại khái chắc là cảm thấy mẹ con cô là cặp có sức hút nhất trong ba nhà, muốn giữ chân khán giả ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tống Úc nhớ lại dáng vẻ của mình khi quay, cảm thấy hình như không có chỗ nào hề hước hay cực kì hút mắt, còn chẳng thú vị bằng cặp mẹ con Chu Tuyết “yêu nhau lắm cắn nhau kia”.

Đặc biệt là video mở màn cũng chỉ quay lại cảnh xuất phát của ngày hôm đó.

Tống Úc nhớ cô ngủ một mạch mới dậy thì chẳng bao lâu nữa là tới giờ bay, vì để kịp thời gian còn phải vội vội vàng vàng thu dọn hành lý ra khỏi nhà, chẳng tạo ra nổi hiệu ứng show gì cả.

Cô bỗng thấy hơi khó hiểu, không hiểu tổ chương trình nghĩ gì, chỉ đành xem trong nghi hoặc.

Cảnh mở màn rất chân thực. Mang lại cảm giác nhập vai mạnh mẽ, ống kính được lấy trực tiếp từ góc máy quay, từ thang máy tới cửa nhà.

Bàn tay của Đạo diễn hiện trường hiện ra, cô giơ tay gõ cửa.

Trên màn hình, đạn mạc chạy ra một dòng chữ 【Chuẩn bị tinh thần, cảnh phía trước siêu moe!!】

Tống Úc còn chưa phản ứng kịp, liền nghe một giọng nói non nớt, mềm mại và ngập tràn mùi sữa vang lên : “Ai vậy ạ?”

Đạo diễn hiện trường nói rõ lý do mình tới.

Bạn nhỏ Tận Niên nói tiếp : “Ba con dặn rồi, bảo con không được mở cửa cho người lạ.”

Đạn mạc đang chạy:

【Ô mô, moe quá huhu】

【Ê bạn nhỏ này thông minh quá í, sau này tôi cũng phải cho bạn nhà tôi xem mới được, dạy con nhà tôi cũng phải cảnh giác, không được phép mở cửa cho người lạ】

Tống Úc nhướn mày, không nghĩ ra hóa ra hôm đó còn có cảnh này, tự nhiên cô cũng bắt đầu thấy hứng thú y như những cư dân mạng đang xem kia.

Khi Đạo diễn hiện trường đang rơi vào thế khó, đột nhiên có cảnh quay chậm rồi có tiếng mở cửa.

Tống Úc nhìn thấy đống đạn mạc chạy dọc gần như che kín cả màn hình. —

Chuẩn bị tinh thần, cao trào tới rồi!

Visual cực phẩm sắp xuất hiện

Cô khựng lại, ngay giây sau liền nhìn thấy Bùi Chỉ xuất hiện trong khung hình.

Trong ống kính máy quay liền xuất hiện gương mặt của một người đàn ông với những đường nét vô cùng tuấn tú, mái tóc đen rủ nhẹ trước trán, đôi mắt phượng dài hẹp với hàng mi dài hơi rủ xuống như còn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn. Đôi môi mỏng mím nhẹ, toàn thân toát ra một khí chất lạnh lùng, xa cách.

Bùi Chỉ vừa xuất hiện, giang cư mận như thể bùng nổ —

【Ôi á á á á á!!!!! Là Giáo Sư Bùi mấy con mẻ ơi】

【Đây là chồng Tống Úc á hả?????? Đẹp trai vậy á hả???????】

Bùi Chỉ mở rộng cửa, giọng nhàn nhạt : “Mời vào”

Anh vừa mở miệng, đạn mạc lại tuôn ào ào như nước lũ.

【Đm cứu tao chúng mày ơi a a a, đẹp trai thì cũng thôi đi, đằng này giọng cũng hay thấy mịa huhuhu 】

【Vãi linh hồn, giọng ảnh trầm như loa bass vậy, từ tính vl má, tao chết đây chúng mài ơi

【Ôi, quả nhiên làm Giáo Sư, khí chất trí thức này quả nhiên đỉnh của chóp, lại còn mang theo cảm giác cấm dục, lạnh lùng nứa】

“…” Tống Úc bĩu bĩu môi, nghĩ tới chuyện đêm qua anh làm với cô, chân cô vẫn còn đang run rẩy đây này.

Căn bản chẳng có tí cấm dục lạnh lùng nào đâu nhé, chỉ biết giả vờ giả vịt trước mặt người khác thôi.

Nội dung phía sau là Bùi Chỉ kêu bạn nhỏ Niên đi thu dọn hành lý của mình, còn anh ra phòng ngủ chính kêu Tống Úc dậy.

Tống Úc nhìn vào làn đạn mạc đang chạy ngang khung hình, ai ai cũng khen bạn nhỏ Tiên ngoan ngoãn hiểu chuyện , người làm mẹ như cô, nếu như nói không kiêu ngạo chắc chắn là nói dối, ý cười trên khuôn mặt mãi không dứt.

Có điều rất nhanh, cô cười không nổi nữa.

Sau khi chuyển từ cảnh bạn nhỏ Niên tự mình thu dọn hành lý, thì là đến góc quay ngay trước cửa phòng ngủ chính.

“Bé con, tới lúc dậy rồi.”

Âm điệu trầm bổng, quấn quýt si mê.

“…” Tống Úc bị sặc ho khẽ hai cái, mắt cô trợn lên, không ngờ bên tổ ghi hình quay cả cái này vào nữa?????

Bởi vì cách một cánh cửa, cho nên tiếng nói bên trong nghe không quá rõ, tuy rằng hậu kì đã qua xử lý, tiếng nói nghe vẫn cứ lúc mờ lúc tỏ, nhưng chính điều này lại làm tăng thêm cảm giác ám muội sâu sắc.

Tống Úc lẩm bẩm: “Đừng làm phiền em.”

Bùi Chỉ khẽ vỗ về sau lưng cô, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ còn đang ngái ngủ, anh dịu dàng cất giọng trầm ấm: “Ngoan nào, đừng ngủ nướng nữa.”

Sau một hồi ngắn ngủ, anh liền nói một câu rất nhỏ, rất khẽ, tổ phụ đề nghe lòi tai không ra câu gì nên chỉ có thể chèn ba dấu hỏi chấm to đùng ra đó.

Ngay sau đó, thấy giọng Tống Úc thẹn quá hóa giận mắng một câu : “Đồ lưu manh già!”

Lúc này, đạn mạc như tên bắn —

【Ủa ủa?????】

【Lượng thông tin ở khúc này có phải hơi nhiều không? Thế rồi rốt cuộc Giáo sư Bùi nói gì mà để Đạo diễn Tống mắng ổng là lưu manh già??!!】

【Á á á vãi linh hồn, trong đầu em toàn mấy cảnh phim cấm trẻ em thôi, đm em xí hổ quá sao cứ muốn xem Giáo sư Bùi giở trò lưu manh thế này】

【Mấy chị em phía trước ơi, chờ em theo với】

“…” Nghe cuộc nói chuyện trong video cùng đọc phải bình luận đang chạy, mặt Tống Úc đỏ ửng như quả cà chua luộc.

Đến mức này thì cô không còn tâm trạng nào mà ăn cơm nữa. Cô đưa tay lên che mặt, hối hận vô ngần sao lúc đầu không xem bản dựng thô của video này trước.

Nếu cô xem trước, đoạn này chắc chắn đã bị cô thẳng tay cắt bỏ rồi.

Cũng may phân đoạn này qua đi rất nhanh, Bùi Chỉ từ phòng ngủ chính bước ra và khép cửa lại.

Cuối cùng, sau khi phát sóng được mười phút, Tống Úc cũng chịu thức dậy, đi vào phòng thay đồ để thu dọn hành lý.

Cô bế bạn nhỏ Niên đang vùi mình trong đống quần áo ra, thằng bé liền hôn cái chụt lên má cô.

Bạn nhỏ Tận Niên thừa hưởng những nét rất đẹp, lúc ở bên Tống Úc thì mọi người thấy thằng bé giống mẹ, còn nếu ở bên Bùi Chỉ thì thấy thằng bé giống ba.

Cư dân mạng nhìn thấy cảnh tượng mẹ hiền con thảo này thì không khỏi cảm thán —

【Huhuhu, bạn nhỏ Tận Niên moe quá mọi người ơi, làm tôi cũng muốn sinh một đứa】

Lúc Tống Úc tự mình thu dọn hành lý, bạn nhỏ Niên đã chạy ra ngoài, ống kính máy quay cũng đi theo ra ngoài.

Bạn nhỏ Tận Niên tìm thấy Bùi Chỉ trong bếp.

Người đàn ông đứng trước kệ bếp, ống tay áo sắn lên để lộ hai cánh tay với những đường cơ bắp săn chắc gọn gàng. Động tác xóc chảo vô cùng thuần thục và điêu luyện, nhìn là biết ngày thường rất hay nấu ăn ở nhà chứ không phải diễn kịch làm màu.

“Ba ơi, chuyện của bản thân thì phải tự làm, nhưng tại sao ba lại luôn giúp mẹ làm ạ?” bạn nhỏ Tận Niên ngây ngô hỏi.

Tống Úc ngẩn ra, không ngờ câu nói thuận miệng “chuyện của bản thân thì phải tự làm” trong phòng thay đồ lại được thằng bé suy luận ra một câu như thế

Cô chống cằm, nhướn nhướn mày, quả thực không biết Bùi Chỉ sẽ đưa ra một đáp án thế nào.

“Vậy tại sao con lại muốn giúp mẹ thu dọn hành lý?” Anh không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại cậu nhóc.

Bạn nhỏ Niên dùng chất giọng non nớt đáp: “Bởi vì con yêu mẹ nên muốn làm giúp mẹ ạ.”

Anh hơi khựng lại, khẽ cười: “Ba cũng giống con vậy.”

Tống Úc chớp chớp mắt, sững sờ nhìn.

Giọng nói của anh rất trầm thấp, thanh lạnh, rơi vào tai cổ khiến cô tê dại.

Rõ ràng không hề nhắc tới chữ “yêu”, nhưng lại khiến cô cảm thấy tình yêu của anh tràn ngập nơi đây.

Ánh mắt của cô bắt đầu nhìn vào làn đạn mạc đang chạy —

【Ui ui ui ui ui, ảnh yêu cổ thật á mọi ngừi】

【Giờ thì tôi thực thực sự ngưỡng mộ Đạo diễn Tống rồi, trong nhà một lớn một nhỏ ai cũng yêu cổ hết á】

Thế nhưng chưa đợi cô cảm động quá lâu, ống kính lại chuyển tới khi cô đẩy hành lý chuẩn bị rời khỏi nhà.

Không biết tại sao, tim Tống Úc bỗng đập “thịch” một cái.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, tổ ê-kíp không để cô thất vọng tí nào, đem cả cảnh quay cô vờ như không tìm thấy căn cước công dân rồi theo Bùi Chỉ vào phòng ngủ.

Lúc đó Tống Úc thực sự không biết rằng khi từ phòng ngủ chính ra mặt và môi cô lại đỏ như vậy.

“Mẹ ơi, có phải mẹ lại bị sốt rồi không, mặt mẹ đỏ rực lên kìa.” Giọng nói non nớt của bạn nhỏ Tận Niên truyền từ Ipad ra.

Tống Úc cảm giác như mình bị công khai đưa lên thớt chờ xử tử!

Ôi mẹ ơi, làm gì có ai không nhìn ra họ làm gì nhau trong phòng ngủ chứ!!!!

Quả nhiên từng hàng đạn mạc bắn ra như trêu đùa —

【Ôi bé ngốc ơi, mẹ con không có sốt á, là hôn môi với ba con đóa ~】

【Ai wuuuu, lêu lêu, đỏ mặt quá à】

【Ê đôi này ngọt quá, ôi trước ống kính ổng thanh lạnh quá, nói cũng ít, mà tới lúc vợ ổng phải đi, liền trốn ngay trong phòng hôn môi mới chịu】

【Ủa đây không phải show mẹ con hả các cậu? Sao tôi xem lại thấy là show ân ái, yêu đương ấy】

【Em cạn máu cầu xin ba Niên lên hình đi ạ !!!!! Em muốn xem show tình yêu cơ !!!!!!】

Tống Úc ngượng ngịu dậm chân, cô cũng muốn hỏi lắm đây, rõ ràng là show tình mẫu tử, thế quái nào ê-kíp chương trình lại cut toàn cảnh của cô và Bùi Chỉ như vậy.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading