NT.29

Ngoại truyện 29: Nàng mỹ nhân ngư của anh (5,567 từ)

Tuy là Bùi Chỉ nói muốn xem cô hóa thân thành mỹ nhân ngư một lần nữa, nhưng thực tế thì không chỉ có vậy.

Tống Úc đồng ý với anh, mới biết suy nghĩ này của anh không phải mới có cách đây không lâu.

Trên đường tới đây, anh đã mua xong vé đi Đảo Fiji rồi. Đảo Fiji đâu đâu cũng là biển, quả thực là nơi hợp để “đóng” mỹ nhân ngư nhất.

Hai tuần tới là tuần ôn tập của sinh viên Đại học Bắc Kinh. Mỗi khi tới cuối kỳ, trường sẽ cho sinh viên hai tuần dùng để ôn tập, tự bản thân ngồi tổng hợp lại kiến thức của cả kì, sau đó sẽ tiến hành khảo sát, cho nên hai tuần này Bùi Chỉ không phải lên lớp, rất rảnh rang.

Cộng thêm Tống Úc mới bận quay xong bộ phim điện ảnh mới, quả thực cũng muốn xả stress một chút, đi nghỉ ngơi một thời gian cũng không tồi.

Chỉ có điều, khi Tống Úc nhìn thấy trong điện thoại Bùi Chỉ chỉ đặt hai vé máy bay liền nghi hoặc nhíu mày, hỏi: “Sao lại chỉ đặt có hai vé vậy?”

Bùi Chỉ biếng nhác dựa vào sôpha, ôm gối “ừm” một tiếng, nhàn nhạt đáp : “Không dẫn theo Niên Niên.”

“…” Tống Úc ngước đầu lên nhìn anh hai giây, mím môi, có chút nghi hoặc.

Bùi Chỉ cảm giác được ánh nhìn của cô, anh nâng mí mắt : “Có vấn đề gì sao?”

Tống Úc : “Không dẫn con theo hình như không ổn phải không?” Làm gì có chuyện ba mẹ đi chơi lại vứt con ở nhà chứ.

Bùi Chỉ yên lặng nhìn cô, hồi lâu sau mới chậm rãi đáp: “Em với Niên Niên tự đi du lịch với nhau cũng đâu có đem theo anh.”

“Chúng ta đã rất lâu không đi du lịch cùng nhau rồi.” Giọng anh trầm khàn thanh lạnh, có chút ghen tị ẩn hiện giữa từng câu chữ.

Tống Úc chớp chớp mắt, hàng mi dài rậm của cô hơi run rẩy, không biết là do xấu hổ hay là do gì, cô cụp mi mắt, hai tai nóng bừng.

Cô nghĩ ngợi, đúng là từ khi Niên Niên chào đời, hai người họ quả thực không có đi dụ lịch riêng được nữa.

Nghiêm túc tính toán thì lần trước đi du lịch hai người là tuần trăng mật hồi mới cưới. Sau đó thì đúng vào lúc đi trăng mật đó cô có Niên Niên.

Tống Úc không nói gì nữa, mặc nhận hành vi “ném bỏ con cái” ở nhà lại này của Bùi Chỉ.

Chuyến bay khởi hành vào sáng sớm mai, có nghĩa là tối nay hai người họ phải về nhà thu dọn hành lý.

Tống Úc lên lầu, thương lượng với Trầm Thư Chi, nhờ bà giúp cô trông bạn nhỏ Niên một tuần.

Trầm Thư Chi nghe việc hai vợ chồng muốn đi du lịch riêng, ngược lại bà không có phản ứng gì, chỉ không mặn không nhạt đáp một câu: “Tình cảm của hai vợ chồng con tốt thật.”

Không đưa bạn nhỏ Niên theo, nên trong lòng Tống Úc cũng thấy có chút chột dạ và xấu hổ, rõ ràng câu nói của Trầm Thư Chi rất bình thường và không mang theo hàm ý gì, nhưng vào tai cô thì lại trở nên đầy ái muội, cứ như đang cười nhạo hai vợ chồng cô.

Gò má cô ửng đỏ, đi vào thư phòng.

Cô thấy bạn nhỏ Niên đang ngồi trên bàn học, nghiêm túc viết bài vở, cậu nhóc hơi chau mày, trong miệng lầm bầm số toán, dường như gặp khó câu nào đó, hoàn toàn không biết ba mẹ cậu đang “giấu” cậu âm mưu chuyện gì.

Tống Úc nói chuyện với con, cô không giấu giếm mà nói thẳng là khoảng thời gian này cậu sẽ ở lại nhà bà ngoại.

Bạn nhỏ Tận Niên nghe xong, chớp chớp đôi mắt, rất nhanh đã phản ứng kịp, ba mẹ sẽ đi ‘du hí’ một tuần – nhưng không đem theo cậu.

Gương mặt cậu nhỏ xụ xuống, bĩu môi, có chút không vui.

“Tại sao lại không đưa con theo ạ?” Cậu nhóc nhỏ giọng nói, cậu không khóc hay làm ầm ĩ nhưng viền mắt đã bắt đầu ươn ướt, vô cùng đáng thương.

Tim Tống Úc tan chảy, cảm giác bản thân là người mẹ xấu xa vô cùng, cô ngẩng đầu nhìn Bùi Chỉ

Bùi Chỉ đứng khoanh tay bên cạnh, chẳng hề thấy chột dạ chút nào vì sự đáng thương của cậu nhóc nhỏ.

Anh vỗ nhẹ đầu cậu nhóc, giống như đang dỗ một con vật nhỏ.

“Mẹ đã đi du lịch riêng với con một lần rồi, cho nên lần này cũng phải đi du lịch riêng với ba, vậy mới công bằng, phải không?”

Bạn nhỏ Niên sinh tháng 10, thuộc cung Thiên Bình, vậy nên đối với chuyện ‘công bằng’, cậu nhóc vô cùng coi trọng (*)

(*) Theo quan niệm chiêm tinh phương Tây, người sinh khoảng 23/9–22/10 thuộc cung Thiên Bình (Libra) thường được gắn với hình tượng cái cân tượng trưng cho sự cân bằng, công lý, hài hòa. Nên trong mô tả chiêm tinh, Thiên Bình thường có xu hướng muốn mọi việc “hợp lý”, không quá thiên vị.

Cậu nhóc nghiêng đầu nghĩ ngợi, cảm thấy lời ba nói quả thực rất đúng.

“Vậy được ạ.” Quả nhiên cậu nhỏ không còn yêu cầu muốn đi cùng hai người nữa.

Tống Úc thở phào một hơi, đối phó với bạn nhỏ Niên, Bùi Chỉ trước nay không cần mất quá nhiều thời gian, mỗi lần chỉ cần nói mấy câu là có thể “dắt mũi” cậu nhóc, khiến cậu làm theo ý anh.

Bên ngoài thư phòng, Trầm Thư Chi gọi Tống Úc ra ngoài, bà cần hỏi một chút về một vài việc liên quan tới chăm sóc Tiểu Tận Niên.

Tống Úc đi ra ngoài, trong phòng sách chỉ còn lại hai ba con.

Bạn nhỏ Niên nhìn bóng lưng mẹ rời đi, đảo mắt, dường như cậu nhóc nhớ ra cái gì liền kéo dật góc áo Bùi Chỉ.

“Ba ơi, ba phải chăm sóc tốt mẹ nhé, không được để mẹ ăn uống lung tung nha.” Cậu nhóc nhắc nhở Bùi Chỉ giống với cái cách anh từng dặn dò cậu nhỏ.

Bùi Chỉ cười nhẹ nhàng, lại xoa cái đầu nhỏ của cậu làm cho rối bù thêm.

“Ba biết rồi.” Anh nói, ngữ khí vô cùng dịu dàng.

Đây là lần thứ hai Tống Úc tới Đảo Fiji.

Lần đầu tiên là khi diễn ra lễ cưới của cô và Bùi Chỉ, lúc đó cô muốn làm hôn lễ nhỏ một chút, không muốn làm rùm beng quá để bên ngoài chú ý, cho nên không muốn tổ chức ở trong nước, cho nên đã chọn một hòn đảo tư nhân không người.

Chủ nhân hòn đảo này trước kia là bạn của Bùi Chẩm Sơn, sau này được Bùi Chẩm Sơn mua lại, rồi cải tạo lại, mỗi năm ông thường tới đây nghỉ dưỡng một lần.

Lần trước khi Tống Úc cử hành hôn lễ ở đây, bởi vì không cẩn thận bị trẹo chân, sau khi hôn lễ kết thúc không lâu thì Bùi Chỉ đã bế cô rời khỏi hòn đảo để vào bệnh viện trong nước chữa trị.

Sau này lại do công việc của cả hai người đều bận rộn, còn chưa kịp tham thú hết hòn đảo thì đã phải vội vàng về nước.

Cho nên lúc đó, Tống Úc còn cằn nhằn với Bùi Chỉ là cảm thấy đáng tiếc quá.

Cho nên lần này Bùi Chỉ đưa cô trở lại đảo, Tống Úc cảm thấy rất vui mừng, cô không biết là do anh mới nghĩ tới hay là do anh vẫn luôn nhớ lời cô cằn nhằn trước đây.

Bởi vì Bùi Chẩm Sơn mỗi năm đều tới, cho nên đã mời một quản gia và ba người trợ lý giúp ông chăm non hòn đảo nhỏ, ghìn giữ ngôi biệt thự Baroque (*) thời trung cổ đó.

(*) Phong cách Baroque là phong cách nghệ thuật và kiến trúc thống trị của thế kỷ 17, đặc trưng bởi những cảnh tượng kịch tính, chủ nghĩa hiện thực và cảm giác uy nghiêm

Quản gia là một người Pháp trên năm mươi tuổi, mái tóc hoa râm, đã ở bên cạnh Bùi Chẩm Sơn từ lâu, giúp ông chăm sóc và cai quản hòn đạo nhỏ này.

Tống Úc và Bùi Chỉ lên đảo, Quản gia đã chuẩn bị rượu ướp đá và hoa quả đợi sẵn.

Chỉ có điều Bùi Chỉ chỉ cho phép cô nhâm nhi một chút rượu mà thôi.

Giọt rượu thanh lạnh tràn vào cổ họng đã ua tan đi cái nóng nhiệt đới.

Ánh nắng chói chang tràn qua màng mắt, Tống úc khẽ nheo mắt, cảm giác đây chẳng giống bị phạt chút nào, ít nhất là tới hiện tại, cô vẫn khá hưởng thụ. /Chị hỏng biết trước khi dông bão ập tới bầu trời thường rất yên bình hã/

Cô cầm bông hoa dành dành dùng để điểm xuyết trên khay gỗ lên, tiện tay cài vào tóc.

“Đẹp không?” Cô chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhìn Bùi Chỉ, ngữ khí ngây thơ hồn nhiên, tự tại y như một cô thiếu nữ mới lớn.

Bùi Chỉ cụp mi, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô, bông hoa dành dành màu trắng với nhụy hoa vàng nhạt ở chính giữa, được cài lên mái tóc đen thẳng dài mượt như thác đổ của cô, càng làm tôn thêm làn da trắng ngần, tựa như bông hoa dành dành vô cùng thanh khiết.

Khóe miệng anh cong lên, ngón tay mơn trớn khuôn mặt cô, giống như đang vuốt ve dải lụa tơ tằm đắt giá nhất thế gian, dịu dàng và chậm dãi.

Mi mắt Tống Úc rung rung, nhìn vào đôi mắt đen như mực của anh, tuy rằng anh không nói câu nào, nhưng Tống Úc vẫn hiểu được ánh mắt và cử chỉ của anh, rằng anh yêu điên cuồng dáng vẻ này của cô.

Nơi gò má bị anh mơn trớn bỗng chốc nóng bừng, ửng hồng.

Cô luôn không hiểu, cô và anh đã ở bên nhau rất lâu rồi, nhưng cô vẫn rất dễ dàng bị những cử chỉ như vô tình của Bùi Chỉ trêu chọc tới mức xao động như vậy..

Thật là muốn cái mạng của cô quá mà.

Bữa tối được quản gia sắp xếp trên bãi biển.

Bàn ăn được trải một tấm khăn màu trắng, xung quanh dựng một chiếc khung bốn góc cao cao, treo những rải rèm lụa trắng,

Gió biển thổi qua, rèm lụa cuồn cuộn như sóng biển, lại giống như cánh bướm dập dờn.

Trên bàn đốt những ngọn nến trắng, ánh hoàng hôn phía xa nhuộm những đám mây bồng bềnh như kẹo bông thành màu hoa hồng.

Lãng mạn tới mức không tưởng tượng nổi.

Tâm trạng của Tống Úc cực kì tốt, cảm giác thèm ăn cũng tăng cao.

Tay nghề của đầu bếp trên đảo rất tuyệt, cá rô phi nướng, bít tết bò tiêu đen, cơm chiên dứa, súp đậu Basil, món nào cũng khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi.

Nếu là bình thường, Bùi Chỉ chắc chắn sẽ không để cô ăn uống vô tội vạ như vậy, nhưng tối nay thật hiếm khi anh không hề quản thúc cô.

Lúc Tống Úc muốn xới thêm bát cơm chiên dứa thứ hai, cô liếc nhìn Bùi Chỉ một cái, giống như đã khôn ra, bèm ướm lời hỏi ý kiến anh.

Bùi Chỉ cảm thấy buồn cười, lúc này lại biết gỉa vờ giả vịt rồi đấy.

Anh đưa tay đến trước mặt cô, ngón cái gạt đi hạt cơm nhỏ xíu vô tình dính bên khóe miệng cô.

“Ăn nhiều một chút”, Anh thản nhiên nói, “Để lát nữa đỡ bị mất sức”. =))

Bơi lội chắc là tốn thể lực lắm.

“…” Gương mặt Tống Úc ngay lập tức sượng trân, ngược lại cô lại nghĩ lệch sang ý khác, xấu hổ lườm anh một cái, cũng không thèm tiếp lời anh nữa, chỉ phồng má nhai ngấu nghiến miếng thịt bò.

Như thể không muốn đối mặt với chuyện buổi tối, Tống Úc ăn rất chậm ở khoảng thời gian sau đó, cứ dây dưa lề mề mãi không xong.

Trời tối dần, ánh hoàng hôn bị tấm màn nhung đen hoàn toàn nuốt chửng, dải ngân hà bắt đầu hiện ra.

Ngón tay của Bùi Chỉ đặt trên tấm khăn trải bàn màu trắng, khẽ gõ từng nhịp ngắt quãng, liếc nhìn đồng hồ đeo tay bằng ánh mắt thoáng qua, cuối cùng cũng hết kiên nhẫn.

Anh quay đầu nói chuyện với quản gia đang đứng một bên bằng tiếng Pháp: “Mang một phần đồ ăn này đến phòng của chúng tôi.”

“…” Tống Úc có muốn trì hoãn kéo dài thời gian cũng không được nữa rồi.

Sau khi ăn tối xong, Bùi Chỉ không muốn bị làm phiền liền mời vị quản gia trên đảo dẫn theo các trợ lý của ông đi thuyền vào đất liền chơi.

Nghe vậy, với bản tính lãng mạn vốn có của người Pháp, ông quản gia hiểu ngay ý của anh, mím môi mỉm cười rồi gật đầu.

Tống Úc nghe không hiểu cuộc đối thoại của họ, chỉ biết chớp chớp mắt.

Tòa lâu đài trên đảo là một kiến trúc có kết cấu ba tầng, ở giữa dựng một thấp lâu cao hơn hẳn. Lúc họ kết hôn, Tống Úc chính là làm công tác chuẩn bị trong căn phòng ở tháp lâu đó.

Hồi đó cô ưng ý phong cảnh nhìn ra từ tháp lâu, nằng nặc đòi chọn chỗ đó, kết quả lúc xuống lầu thì bị trẹo chân.

Nghĩ lại thì đó thật sự không phải là một kí ức tuyệt diệu cho lắm. Cho nên lần này tới đây, cô không thèm lên đó nữa.

Dù lâu đài đã được trùng tu lại, nhưng Bùi Chỉ vẫn không yên tâm về kết cấu trên lầu, sợ lúc xuống cô lại va quệt chỗ này rồi vấp ngã chỗ kia, vì thế căn phòng nghỉ ngơi buổi tối của họ được bố trí ở tầng một của lâu đài.

Tòa lâu đài thời trung cổ này vốn có một lớp tường thành dày bao bọc bên ngoài từ sớm. Phía sau lâu đài hướng ra biển, không biết đã bị vị chủ nhân đời thứ mấy phá dỡ đi, nhờ vậy mà có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn bờ biển xanh thẳm bao la vô tận.

Phía sau lâu đài là một khu vườn rộng lớn, khu vườn được chăm sóc rất tốt, hoa cỏ cay cối tốt tươi um tùm.

Đặc biệt là những khóm hồng leo nở rực rỡ khắp bức tường, đẹp đẽ và lay động lòng người.

Chính giữa khu vườn là một bể bơi ngoài trời hình chữ nhật. Xung quanh bể bơi đều được làm bằng thủy tinh, trông giống như một bể cá bằng kính khổng lồ.

Nước bên trong mới được thay vào buổi sáng, lại có thêm hệ thống sưởi ấm giữ nhiệt độ luôn ở mức dễ chịu, cho dù có là ban đêm cũng không cảm thấy lạnh giá.

Cửa ban công phòng của họ vừa mở ra là đối diện ngay với khu vườn và bể bơi, phong cảnh cực kì đẹp mắt.

Tống Úc bước vào phòng, tầm mắt liếc qua bể bơi, vừa nhìn là biết ngay tại sao Bùi Chỉ chọn căn phòng này.

Cánh cửa phòng nhuốm màu thời gian vừa dày vừa nặng, lúc đóng lại phát ra một tiếng động trầm đục. Tống Úc bỗng rùng mình một cái.

“…” Ánh mắt cô đổ dồn vào chiếc đuôi cá màu trăng trắng đặt trên chiếc ghế dài bọc nhung đỏ ở cuối giường.

Đuôi cá được làm vô cùng tinh xảo, đến mức từng chiếc vảy trông cũng y như thật, tựa như những chiếc vỏ sò trong suốt, lấp lánh phản chiếu dưới ánh đèn trong phòng.

Bùi Chỉ đóng cửa xoay người lại, nhìn thấy cái rùng mình vừa rồi của cô, bèn nhướn mày.

Ngón trỏ của anh gõ gõ lên mặt đồng hồ, cố ý tỏ ra hờ hững nói: “Có phải có thể bắt đầu rồi không?”

Tống Úc lườm anh: “Anh vội vã thế làm gì?”

Bùi Chỉ vuốt tóc cô, đầu ngón tay lướt qua bông hoa dành dành cài trên tóc: “Anh đã rất không vội rồi đấy chứ.” Thậm chí còn để cô chơi đùa cả ngày trời.

Anh vỗ vỗ sau lưng cô, giọng trầm thấp, chậm rãi, thúc giục: “Đi thay quần áo đi.”

Tống Úc không hiểu nổi, trước đó tham gia show, việc thay trang phục mỹ nhân ngư hay gì đó cô đâu có ngượng ngùng như bây giờ.

Nhưng đặt vào hoàn cảnh hiện tại, cộng thêm ánh mắt thâm trầm nóng bỏng của người đàn ông, giọng nói khàn khàn cùng ánh đèn đầy mờ ám trong phòng, cô lại có cảm giác như cả hai đang chơi trò chơi đóng vai nhân vật nào đó, xấu hổ tới mức hai má đỏ bừng.

Cô nói lý nhí: “Anh ra ngoài trước đi.”

Bùi Chỉ cụp mắt, trong đôi đồng tử đen nhánh hiện lên vẻ khó hiểu.

Tống Úc đẩy vai anh: “Ai da, chẳng nhẽ anh muốn ở trong này nhìn em thay đồ hay sao?”

Bùi Chỉ mặt đầy nghi hoặc: “Không được ư?”

Trước đây thay quần áo trước mặt anh cũng đâu có nói muốn anh ra ngoài.

Mặt Tống Úc càng đỏ hơn, tức giận gắt lên: “Không được!”

Nghe vậy, ánh mắt Bùi Chỉ dừng lại trên khuôn mặt cô hai giây, nhìn thấu nét ửng hồng như hoa đào vương trên đôi mắt cô

Anh khẽ cười, biết cô đang xấu hổ, thế là nhún vai, một tay đút túi quần, thong thả lười biếng đi ra ban công, từ ban công đi thẳng tới khu vườn, còn chu đáo khép hờ lại cửa cho cô.

Đợi sau khi Bùi Chỉ ra ngoài, Tống Úc mới lề mề đi tới cạnh chiếc ghế dài cuối giường, cầm chiếc áo ngực nhỏ nhắn kia lên trước.

Mảnh vải che trước ngực mỏng manh nhẹ bẫng, giống như được dệt từ một lớp tơ lụa dưới ánh trăng. Hai sợi dây ngọc trai mảnh mai quấn quanh một vòng, phía sau lưng cố định bằng 1 chiếc móc cài màu bạc.

Khóe mắt Tống Úc giật giật mấy cái. Bộ người cá này là do cô bảo trợ lý chuẩn bị, trước đây

để lên chương trình, Dao Văn Văn đã mua cho cô mấy bộ người cá liền, cuối cùng cô chọn một bộ khá phù hợp để mặc trên show.

Mà bộ Dao Văn Văn mang tới đây lại là bộ đồ ‘mát mẻ’ nhất trong số đó. Không biết cô nàng cố tình hay vô ý.

Nhưng chuyện đã tiến triển tới bước này rồi, Tống Úc có muốn rút lui cũng không kịp nữa, cô cắn răng, thay bộ đồ có kiểu dáng giống bkini này vào.

Đôi chân cô rất dài, mặc vào chiếc đuôi cá, kích cỡ vừa vặn tới không tưởng.

Chỉ là vừa rồi Tống Úc mải ngượng ngùng mà quên mất một chuyện quan trọng, đó là sau khi mặc chiếc đuôi cá này vào, cô hoàn toàn không có cách nào đi lại được.

Nhưng lúc này cô lại không muốn gọi Bùi Chỉ vào, cô chống hai tay lên chiếc ghế dài bọc nhung đỏ, định bụng thử đặt hai chân xuống đất để đứng lên, kết quả lòng bàn chân không   thể chạm đất, người lại ngã nhào trở lại ghế.

Chẳng còn cách nào khác, cô chỉ đành lên tiếng gọi anh.

Bùi Chỉ đang đứng ngoài vườn, phóng tầm mắt nhìn về phía biển khơi xa xăm và bể bơi thủy tinh gần đó, ánh mắt thâm trầm không biết đang suy nghĩ điều gì. Nghe thấy Tống Úc gọi tên mình, anh mới hoàn hồn lại, xoay người bước vào phòng.

Trong phòng, vì mới ngã một cú nên nửa thân trên của Tống Úc đang tựa vào chiếc ghế dài cuối giường, để lộ cả tấm lưng trần trắng muốt như tuyết, mái tóc đen buông xõa, xương cánh bướm tinh xảo sâu hoắm ẩn hiện. Sắc đỏ bọc nhung của chiếc ghế cuối giường vô cùng nổi bật, càng làm tôn lên làn da trắng tới độ hút mắt của cô.

Nửa thân dưới Tống Úc đang quỳ dưới mặt đất, chiếc đuôi cá co lại từ phần đầu gối, ôm sát lấy dáng chân phác họa nên những đường cong nhấp nhô, lồi lõm quyến rũ.

Trong căn phòng ngủ chính mang phong cách trang trí Baroque thời trung cổ, cô giống như một chú cá ngọc trai bị bắt lên bờ, đem hiến tế cho vị chủ nhân của toà lâu đài này, rồi cuối cùng bị giam cầm tại nơi đây.

Bùi Chỉ nhìn cô đăm đăm, sắc đen nơi đáy mắt ngày càng thâm trầm, yết hầu khẽ nhấp nhô lên xuống.

Tống Úc nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi liền quay đầu lại, không kịp phòng bị mà rơi thẳng vào đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ của người đàn ông.

Cô lập tức đọc hiểu được dục vọng và sự kìm nén trong mắt anh, hàng mi khẽ run lên, rồi cụp mắt xuống né tránh ánh nhìn như phải bỏng kia.

“Em không đi được.” Cô khẽ nói

Bùi Chỉ im lặng không nói gì, cứ thế nhìn cô đăm đăm trong vài giây rồi mới sải bước tiến lại gần.

Bàn tay lớn của anh giữ chặt lấy em cô. Nàng mỹ nhân ngư nhỏ ngắn mềm mại sở hữu vòng eo thon gọn, chỉ rộng chừng một bàn tay, mềm yếu không chịu nổi một cái siết.

Tống Úc còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người rơi vào trong vòng ôm của anh, được anh bế thốc theo kiểu công chúa.

Mùi hương tuyết tùng thanh khiết trong không khí phả vào mặt.

Cảm giác mất trọng lượng ập đến khiến cô theo phản xạ có điều kiện đưa tay ra ôm lấy cổ anh.

Hai tay Bùi Chỉ một tay đặt bên hông cô, tay còn lại đỡ lấy chiếc đuôi cá.

Qua lớp vải của đuôi cá, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực từ bàn tay anh

Trái tim Tống Úc đập liên hồi kịch liệt, cô vùi mặt vào hõm cổ anh, không dám nhìn anh, cũng không dám nói lời nào, sợ rằng giọng nói của mình sẽ vì tình cảm nồng nàn lúc này mà trở nên khàn đặc.

Hơi thở ấm áp của người phụ nữ phả vào cổ anh làm Bùi Chỉ thấy ngứa ngáy trong lòng, anh siết chặt vòng tay ôm cô hơn, lòng bàn tay rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

May mắn là ngoài ban công chỉ đi vài bước chân là tới bể bơi thủy tinh kia.

“Em muốn xuống nước thế nào?”

Giọng nói trầm thấp khàn khàn đầy dịu dàng của người đàn ông lọt vào tai cô, khơi dậy một luồng điện tê dại.

Toàn thân Tống Úc khẽ run lên một cái, một lúc sau mói khẽ mở miệng: “Giúp em đặt xuống bên mép nước là được rồi.”

Bùi Chỉ cúi người, một bên đầu gối quỳ trên mặt đất nhẹ nhàng đặt nàng cá nhỏ của mình xuống.

“…” Tống Úc cảm thấy toàn thân nóng bừng, không thể ở gần người đàn ông này thêm nữa, cô vừa đến cạnh bể bơi liền khẽ động đậy chân, chiếc đuôi cá thả xuống nước. Nhờ có lực đẩy của nước nên không còncảm giác nặng nề như khi ở trên bờ, ngay sau đó, cô liền lao mình xuống dòng nước.

Làn nước mát rượi nhưng không hề buốt giá bao bọc lấy cô trong nháy mắt, mái tóc đen xõa tung ra trong nước, quấn quýt như rong biển, lại giống như một vệt mực màu loang nhẹ.

Tống Úc vùi toàn bộ cơ thể mình vào trong nước, giống như tìm được mộttaasm vải che mắt để mang lại cảm giác an toàn, cô dần trở nên tự tại hơn.

Cô bơi đến bên mép bể, hai cánh tay đan chéo đặt lên thành bờ, ngửa đầu nhìn người đàn ông đang sừng sững đứng phía trên.

“Anh không xuống sao?” Giọng nói của Tống Úc trong trẻo, giống như khi xuống nước là đã quay về với địa bàn của mình, không còn một chút ngượng ngùng nào như lúc nãy, trái lại còn mang theo vài phần khiêu khích.

Bùi Chỉ nhướn mày, rủ mi mắt nhìn cô.

Một lúc sau, anh khẽ cười, giơ tay lên  cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, động tác vô cùng chậm rãi.   

Chiếc áo sơ mi dần dần mở rộng, để lộ ra xương quai xanh góc cạnh sâu hoắm, cơ ngực tinh tế cùng vùng bụng phẳng lỳ săn chắc của người đàn ông, đường nét cơ bắp hiện rõ mồn một.

Tống Úc ngơ ngác ngước nhìn anh, từ góc độ của cô nhìn lên, vóc dáng anh dưới góc nhìn ấy càng thêm cao lớn, vạm vỡ và thẳng tắp.

Cô vô thức nheo nheo mắt, giống như muốn nhìn rõ hơn, hận không thể để ánh trăng sáng thêm chút nữa hoặc giả là ánh phản chiếu của biển khơi có thể chiếu rọi xa hơn một chút.

Cơ thể người đàn ông dưới ánh trăng trắng trẻo đến mức gần như trong suốt, những đường nét cơ bắp trên cơ thể tựa như được tạo hóa đặc biệt ưu ái, được điêu khắc tỉ mỉ từng chút một.

Dù đã vô cùng quen thuộc với cơ thể anh, nhưng Tống Úc vẫn không nhịn được mà nuốt nước bọt một cái, cảm thấy cổ họng khô khốc vô cùng.

Bùi Chỉ bước xuống bậc cầu thang, từng chút từng chút tiến vào trong làn nước.

Bốn bề trong khu vườn yên tĩnh không một tiếng động, âm thanh sóng biển vỗ vào bãi cát phía xa dường như cũng im bặt, chỉ còn lại tiếng nước chảy ra khi đôi chân anh lướt qua làn nước trong bể bơi.

Tống Úc nhìn anh thực sự đi xuống, anh giống như một kẻ xâm lược từ bên ngoài tới, không nói một lời nhưng lại mang theo cảm giác áp bức mười mươi. Trái tim cô lỡ mất một nhịp, lại bắt đầu cảm thấy hoảng loạn.

Tống Úc buông hai tay đang bám trên thành bể ra, trượt vào trong nước, muốn bơi ra xa.

Thế nhưng Bùi Chỉ lại không có ý định để cô chạy trốn, anh ôm lấy eo cô rồi kéo ngược cô trở lại.

Độ sâu của bể bơi đối với Tống Úc mà nói là không chạm tới đáy. Nhưng với chiều cao của Bùi Chỉ thì anh lại có thể dễ dàng đứng vững vàng dưới đáy bể.

Trong động tác giằng co, nhưng giọt nước bắn tung tóe, trên gương mặt, bờ vai và giữa mái tó đen của Tống Úc đều đọng đầy những giọt nước trong vắt, chiếc đuôi cá màu trắng không ngừng quẫy đạp.

“Chạy cái gì?” Người đàn ông khẽ cười, giữ chặt hai cánh tay đang múa may loạn xạ của cô lại với nhau ép trước ngực anh.

“Anh còn chưa được ngắm kĩ đâu.” Anh thong thả nói.

Nơi da thịt áp vào nhau nóng bỏng và ẩm ướt, Tống Úc có thể cảm nhận rõ ràng nhịp đập từ trái tim anh, từng nhịp từng nhịp vô cùng có tiết tấu.

Ngón tay út của cô khẽ run.

Bùi Chỉ rủ mi mắt, chăm chú nhìn vào gương mặt của người phụ nữ. Ánh trăng mơ màng phủ lên gương mặt trắng ngần của cô, đôi mắt trong veo vì dính nước mà trở nên ươn ướt, hàng mi dày dậm bết lại vào nhau, sống mũi cao thẳng tinh tế, bờ môi đỏ mọng đầy đặn, phảng phất như một bông hoa hồng vừa mới chớm nở, lất át tất cả những đóa hoa hồng ở trong khu vườn này.

Tống Úc bị anh nhìn tới mức không được tự nhiên bèn quay mặt đi chỗ khác.

Nhưng Bùi Chỉ không cho phép, anh nâng mặt cô lên ép cô nhìn về phía mình.

Nàng cá nhỏ không vui chớp chớp mắt, cô đâu có biết, bản thân chỉ cần tùy tiện liếc mắt một cái thôi là đã có thể câu đi hồn phách của người ta rồi.

Hơi thở của Bùi Chỉ nhẹ đi, tay anh men theo hõm eo cô đi xuống, vuốt ve lên chiếc đuôi cá cuả cô.

Hai chân Tống Úc bị chiếc đuôi cá bó buộc, bị anh chạm vào như vậy, toàn thân cô liền trở nên cứng đờ, kỹ năng bơi lội của người cá vốn đã thuần thuộc từ sớm bỗng chốc quên sạch băng trong khoảnh khắc này, cả người bắt đầu chìm dần xuống nước.

Cô ôm lấy cổ người đàn ông, để mặc anh dẫn dắt, cả hai cùng chìm trong làn nước.

Làn nước trong vắt sạch sẽ hoàn toàn nuốt chửng lấy hai người.

Tống Úc chỉ kịp nín thở, ánh sáng dưới nước càng thêm u tối, ngay cả khi cô mở mắt ra cũng nhìn không rõ ràng cho lắm, phảng phất như thể rơi vào một dải ngân hàsẫm màu, thi thoảng có những đốm sáng nhỏ vụn lạc bước.

Nhưng giây tiếp theo, có một thứ gì đó đã áp lên bờ môi cô, ấm áp và mềm mại.

Những lọn tóc lướt qua bên má của cô, chẳng phân biệt nổi là tóc của chính cô hay Bùi Chỉ nữa.

Đôi đồng tử của Tống Úc khẽ giãn ra, còn chưa kịp phản ứng lại thì bờ môi đã bị anh cạy mở, nhanh chóng quấn quýt lấy nhau.

Không khí dưới nước trở nên trân quý vô ngần, được hai người sẻ chia trong khoang miệng.

Tống Úc cảm thấy đầu óc váng vất, dường như cô đã không còn là chính mình nữa, mãi cho tới khi dưỡng khí trong lồng ngực bị tiêu hao cạn kiệt, cô bắt đầu vùng vẫy, Bùi Chỉ mới đỡ lấy eo cô, đưa cô ra khỏi mặt nước.

Bùi Chỉ không cho cô bất kì thời gian nào để thở dốc, anh ép cô lên tấm kính thủy tinh trong suốt của bể bơi.

Chiếc đuôi cá thon dài của Tống Úc khẽ run lên, toàn thân cô đã đỏ ửng, không biết là do nín thở hay là vì cớ gì, nhưng cô không hề có sự phản kháng nào, để mặc người đàn ông chậm rãi cởi bỏ chiếc đuôi cá của mình ra.

Những ngón tay anh mát rượi, như thể đang nâng niu thứ đồ gốm sứ vô giá trên đời.

Nước biển tích tụ bên trong đuôi cá chảy xuôi ra ngoài, đôi chân thon dài trắng ngần của nàng cá nhỏ được giải phóng.

Tống Úc khẽ cụp mi mắt, cô chẳng còn chút sức lực nào để bơi nữa, hai cánh tay đành ôm lấy cổ Bùi Chỉ tựa cả người vào lòng anh.

Thế nhưng vì sự dựa dẫm bất đắc dĩ này, trong lòng cô lại có chút không phục, bèn há miệng cắn lên bả vai anh một cái.

Bùi Chỉ nhướn mắt, cảm nhận được một cơn đau nhói nhè nhẹ nơi bả vai anh nhưng anh không hề ngăn cản, mặc cho cô cắn.

Ánh mắt anh bất chợt hướng ra phía xa xăm.

Biển khơi bao la vô bờ vô tận, khiến cho bể bơi lúc này trông thật nhỏ bé tựa như một bể cá bằng kính.

Giọt nước mắt khẽ lăn dài từ khóe mắt của nàng mỹ nhân ngư, rơi xuống như những viên trân châu, phản chiếu thành những tia sáng hình chữ thập dưới ánh trăng.

Bùi Chỉ vuốt ve mái tóc cô, đặt nụ hôn lên những giọt nước mắt ấy.

Nàng cá nhỏ mà anh yêu thương nhất trên đời.

Xin hãy tha thứ cho anh, vì đã giam cầm sự tự do của em, chẳng nỡ thả em về với biển cả bao la.

Đêmđã về khuya, ánh trăng cũng dần trở nên mờ tỏ.

Nàng mỹ nhân ngư mắc cạn nơi bờ bãi, không ngừng buông thả và cuồng nhiệt.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading