NT.30

Ngoại truyện 30: Một nhà ba người tham gia show (3,417 từ)

Sau khi hai tập đầu tiên của show thực tế《Mẹ Là Siêu Nhân》lên sóng, phản hồi của khán giả đặc biệt tốt. Điểm đánh giá trên Douban lên tới 9.1, trở thành một trong số ít những show giải trí đả trên 9 điểm những năm trở lại đây.

Đặc biệt là những phản hồi về gia đình Tống Úc, giang cư mận liên tục kêu gọi tổ chương trình trên các nền tảng mạng xã hội, hy vọng có thể để người ba cũng tham gia show chương trình này.

Trước khi nửa sau của show giải trí bắt đầu bấm máy, các loại hastahg muôn hình vạn trạng đã được cư dân mạng lập ra, thỉnh thoảng một hai cái lên hot search chẳng hạn như: #Vạn người kí tên bằng máu đòi ba lên show giải trí#, #Muốn Giáo sư Bùi xách hành lý cho Đạo diễn Tống#, #Cần một người canh chừng không cho Tống Úc ăn vụng#.

Có một số cư dân mạng thề không bỏ cuộc nếu chưa đạt được mục đích, lại đi ngược lại số đông, cố tình nâng quan điểm lên thành vấn đề nghiêm trọng, đẩy cả những từ khóa nghe sặc mùi gây chuyện như : #Dựa vào cái gì mà Mẹ là siêu nhân#, #Ba đi đâu rồi# lên top xu hướng

Sau khi chương trình phát sóng, đội ngũ studio của hai nhà Trần Gia và Chu Tuyết thấy độ hot CP của Tống Úc và Bùi Chỉ cao như vậy thì bắt đầu có chút ý thức khủng hoảng. Họ lo lắng Tống Úc, người vốn dĩ chỉ được mời đến để cứu nguy cho show giải trí sẽ chiếm hết hào quang của chủ nhà mình, nên đôi bên cũng lần lượt tung ra các bài PR thể hiện tình cảm ân ái của Trần Gia, Chu Tuyết và chồng của họ.

Fans hâm mộ của hai nhà thi nhau hít phải một lượng đường nhỏ, nhưng dù sao đây cũng chỉ là những bài PR được cố tình viết ra, thế nên loại đường này giống kiểu đường hóa học công nghiệp năm xu rẻ tiền mà thôi.

Tuy nhiên , ít nhất nó cũng mang lại một đợt nhiệt độ nhỏ. Những hot search không đau không ngứa kiểu như #Chồng Chu Tuyết đến phim trường thăm ban#, #Trần Gia và Hà Dục đưa Loan Loan đi công viên giải trí# cũng từng luẩn quẩn ở vị trí chính giữa của bảng xếp hạng hot search.

Dưới sự định hướng dư luận như vậy, dẫn đến việc người hâm mộ của cả ba nhà đều muốn thấy các ba cùng tham gia vào chương trình này.

Fans CP của Tống Úc và Bùi Chỉ thì hoàn toàn là vì tư tâm, đơn thuần muốn đớp đường mà thôi.

Ngược lại, fans của Chu Tuyết và Trần Gia không muốn đớp đường tới vậy, mà họ muốn xem xem anh rể đối xử với chị gái nhà mình có tốt không, đối xử với con cái thế nào. Họ mang theo ánh mắt khắt khe soi xét của nhà ngoại, muốn thẩm định những người đàn ông đứng phía sau hai nữ minh tinh này.

Thế là, tài khoản Weibo chính thức của tổ chương trình, dưới mỗi một bài đăng và trong mục inbox riêng đều chật kín những bình luận, toàn bộ đều là những lời kêu gọi đòi các ông bô lên chương trình.

Để đảm bảo rating, suy nghĩ của tổng đạo diễn tổ chương trình cũng giống như những cư dân mạngm thậm chí ông ấy còn muốn ba vị phu quân thamsự show giải trí hơn cả họ.

Nhưng chuyện này lại không dễ thương lượng như thế. Dù sao lúc ký hợp đồng ban đầu cũng không viết vào đó điều khoản yêu cầu người ba phải tham gia chương trình.

Sau khi tập trailer và tập một của show giải trí phát sóng, dựa vào đánh giá của cư dân mạng lúc bấy giờ, tổ chương trình đã dự đoán được phản ứng có thể xảy ra của người xem, thậm chí trong quá trình biên tập còn cố ý định hướng để kích thích một chút tình cảm vợ chồng. Bởi vì thực ra ngay từ lúc đó, tổ chương trình đã đang thương thảo với khách mời của cả ba bên tham gia show rồi.

Hà Dục, chồng của Trần Gia là người dễ thuyết phục hơn cả. Hà Dục là một ca sĩ rất có tiếng tăm từ những năm trước, hiện tại chủ yếu lui về hậu trường, viết nhạc viết lời cho rất nhiều ngôi sao lớn. Lời và nhạc của anh ấy đáng giá ngàn vàng. Vì bản thân Hà Dục chính là người trong giới này, tổ chương trình lại đưa ra mức giá rất hậu hĩnh, có tiền mà không kiếm thì đúng là bị đần.

Còn Trịnh Hiểu Diệp, chồng của Chu Tuyết lại là một nhân vật rất có máu mặt trong giới thượng lưu, gia thế hiển hách, dưới tên sở hữu không ít sản nghiệp. Những năm trước khi Chu Tuyết nở mày nở mặt nhất trong C-biz, không thể thiếu được sự chống lưng hậu thuẫn của Trịnh Hiểu Diệp. Sau này Chu Tuyết có bản lĩnh, tốn hết tâm tư mới mang thai, ép anh ta phải ly hôn cới người vợ trước để ngồi lên vị trí chính thất. Tuy nhiên, quá khứ này đã bị đội PR của Chu Tuyết bưng bít rất chặt, chưa từng bị khui ra ngoài.

Hai năm nay tình hình kinh tế suy thoái, ngành nghề nào cũng khó làm ăn. Trịnh Hiểu Diệp liên tiếp đưa ra những quyết định sai lầm trong chiến lược phát triển của mấy công ty, dẫn đến tình trạng kinh doanh của các công ty đều xuất hiện vấn đề.

Sau khi nhận được lời mời của tổ chương trình, Chu Tuyết không có quyền quyết định, chủ yếu vẫn phải xem thái độ của Trịnh Hiểu Diệp.

Trịnh Hiểu Diệp ngồi phòng sách, vân vê chiếc chặn giấy bằng đá mực của mình rồi suy nghĩ. Anh ta cảm thấy có thể mượn cơ hội này để thu hút một đợt chú ý, biết đâu sau này khi công ty triển khai mảng nghiệp vụ mới lại có thể giúp ích được gì đó. Doanh nhân mà, làm việc gì cũng đều phải đặt lợi ích lên đầu.

Sau khi Trịnh Hiểu Diệp đồng ý, Chu Tuyết đã phản hồi lại cho tổ chương trình, mức giá đưa ra rất cao.

Tổ chương trình không lập tức đồng ý ngay, bởi vì hiện tại họ còn một ngọn nũi nữa chưa vượt qua được —

Tống Úc sẽ không đồng ý để Bùi Chỉ tham gia chương trình!

Nếu như cặp đôi có độ hot áp đảo này không tham gia, thì tổ chương trình có bỏ ra nhiều tiền hơn nữa để mời hai cặp vợ chồng kia đến cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Lại một lần nữa đàm phán thất bại, tổng dạo diễn tổ chương trình sầu tới mức hút hết cả một bao thuốc, cuối cùng ông không còn cách nào khác, đành phải tìm tới nhà đầu tư để nhờ giúp đỡ.

Trầm Thư Chi sau khi nghe tổng đạo diễn giải thích ý định đến đâyliền nhướn mày. Gần đây bà không mấy chú ý tới tin tức trên mạng, chỉ biết show giải trí《Mẹ Là Siêu Nhân》này còn chưa phát sóng xong mà đã giúp công ty kiếm được một khoản tiền quảng cáo khổng lồ. Bà thật sự không ngờ khán giả lại muốn xem Bùi Chỉ và Tống Úc tham gia show tới vậy.

“Chuyện này, tôi nói cũng vô ích. Tổ chương trình các anh vẫn nên tự nói với nó là hơn.” Trầm Thư Chi khéo léo từ chối. Bà rất hiểu Tống Úc, nếu một khi cô đã quyết định việc gì thì có chín trâu mười nghé cũng không kéo lại được, nếu bà nói có khi còn bị cằn nhằn thêm.

Mắt thấy người duy nhất có hy vọng giúp mình cũng bất lực buông xuôi, tổng đạo diễn tổ chương trình thở dài một tiếng, quyết định sẽ thử lại một lần cuối cùng, nếu không được thì coi như tiết kiệm tiền cho tổ chương trình vậy.

“Đạo diễn Tống, cô thực sự không suy nghĩ lại chút sao? Khán giả thực sự đều rất mong đợi cô và Giáo sư Bùi tham gia show mà.”

“…” Tuần này Tống Úc không biết đã bị tổ chương trình thuyết phục tới lần thứ mấy rồi, cô âm thầm đảo mắt một cái. Chính vì những khán giả này quá mức mong đợi nên cô mới không muốn tham gia, được chưa.

Đặc biệt, cô không muốn tiếp tục bị biến thành nguyên liệu cho các video fanmade nữa!!!! Cái video mà Ngô Nguyệt cắt ghép trước đó đã chễm chệ trên bản tin hot của Trạm B suốt gần nửa tháng trời. Cô có báo cáo vi phạm thế nào cũng vô dụng, chẳng biết bên kiểm duyệt đang làm cái quái gì nữa, hay là cũng muốn đu CP luôn rồi!!!! thực sự tức chết cô mà!

“Đạo diễn Vương, trước khi tham gia show không có điều khoản này, đột ngột thêm vào thì không hay lắm đâu” Tống Úc nói.

Đầu dây bên kia, tổng đạo diễn tổ chương trình cười hà hà, gượng gạo nói: “Lời thì nói như vậy, nhưng chúng ta cũng phải thuận theo ý thị trường chứ, đây chẳng phải là khán giả muốn xem sao.”

Ông bắt đầu nói thao thao bất tuyệt, đa phần đều là những lời tâng bốc nịnh nọt, nào là sự mong đợi của khán giả rồi đến sự kì vọng của nhà tài trợ.

Tống Úc nghe ông ta nói suốt nửa ngày trời, có chút mất kiên nhẫn, thỉnh thoảng mới đáp lấy lệ hai tiếng. Cô từ ban công đi ngược về phòng khách, nhìn thấy người đàn ông đang lười nhác ngồi trên sôpha.

Trên đùi Bùi Chỉ đặt một chiếc máy tính xách tay màu xám bạc, ngón trot thon dài đang lướt nhẹ trên bàn di chuột.

Khi Tống Úc đi ngang qua, khóe mắt cô thoáng liếc thấy màn hình của anh, trên đó là trangweb của một ứng dụng du lịch nào đó, đang hiển thị thông tin khách sạn, xem hình ảnh thì thấy khách sạn đó tọa lạc trong một khu rừng rậm rạp, cây cối xanh tươi, đẹp không sao tả nổi.

Cô nhướn mày, ngồi xuống bên cạnh Bùi Chỉ, đưa điện thoại ra xa một chút rồi nhỏ giọng hỏi anh: “Anh đang xem gì thế?”

Ngón trỏ của Bùi Chỉ nhấn hai cái trên bàn di chuột, bấm mở trang đặt phòng khách sạn, đôi môi mỏng mím nhẹ, dường như đang tính toán thời gian.

“Chờ em và Niên Niên đi du lịch về, chẳng phải nên bù lại cho anh một lần sao?” Anh nói nhàn nhạt.

“…” Cách đây không lâu khi Bùi Chỉ đưa cô đi du lịch Fiji, để dỗ dành cậu nhóc Niên Niên, anh đã nói rằng mỗi người có một chuyến du lịch riêng mới công bằng. Tống Úc cứ nghĩ đó là cái cớ, không ngờ anh nghiêm túc thật.

Cô nhớ lai những ngày ở trong tòa lâu đài lần trước, mặt bỗng nóng bừng lên.

“Anh đã tính kĩ chưa hả?” Tống Úc bực bội nói, “Chuyện này mà cũng phải so đo sao?”

Bùi Chỉ ngước mắt lên, nghiêm túc nói: “Phải chứ.”

Cũng không biết có phải vì đã cách biệt nhiều năm hay không, mà trong chuyến du lịch lần trước, Bùi Chỉ khó khăn lắm mới tìm được niềm vui của thế giới hai người, nên đời nào anh chịu bỏ qua.

Ở đầu dây bên kia điện thoại, tổng đạo diễn tổ chương trình vẫn đang vắt óc suy nghĩ cố gắng khuyên cô thay đổi ý định.

Tống Úc cụp mắt suy nghĩ một lát, nghĩ bụng hay là dứt khoát đồng ý với tổ đạo diễn cho rồi. Đưa Bùi Chỉ cùng đi tham gia show giải trí thì đối với anh việc này cũng chẳng sao cả, đi hay không đều được, chủ yếu là do cô không chịu mà thôi.

Nhưng mà bây giờ cô nghĩ lại rồi, cùng Bùi Chỉ đi tham gia show giải trí thì cùng lắm bị cư dân mạng trêu chọc vài câu. Chứ nếu thực sự phải đi du lịch riêng với Bùi Chỉ lần nữa, người bị mệt tới nửa sống thiếu chết chỉ có mình cô mà thôi.

“Được rồi, vậy thì đi đi.” Tống Úc đột nhiên nới lỏng khẩu khí.

Lần này ngược lại khiến tổng đạo diễn nghệch mặt ra. Ô, vừa rồi thái độ của Tống Úc còn kiên quyết quả thực chín trâu mười nghé không kéo được mà, sao nhằng một cái đã thay đổi rồi????

Có điều gặp chuyện tốt như thế này, ông phải nắm bắt ngay, thuận theo lời cô mà nói tiếp: “Thế thì tốt quá rồi! Lát nữa tôi sẽ tìm người trực tiếp liên hệ với trợ lý của côđể đối chiếu hợp đồng tham gia show giải trí của Giáo sư Bùi nhé.”

Tống Úc nhàn nhạt đáp “Được”, “Được thôi, cuối tuần ssu xuất phát phải không/” cô xác nhận lại thời gian.

“Đúng đúng đúng, bên phía Giáo sư Bùi thời giancó thuận tiện không?”

Tống Úc liếc nhìn Bùi Chỉ ở bên cạnh, gạt cái tay đang định bấm thanh toán tiền phòng khách sạn của anh đi.

“Thuận tiện.” Cô nói.

Từ sau khi trường đại học cho nghỉ hè, cô cũng chẳng biết mỗi ngày anh có thể rảnh rỗi tới mức nào.

Bị gạt tay ra, Bùi Chỉ nghi ngờ nhướn mi mắt nhìn cô chăm chú.

Tống Úc cúp điện thoại, giải thích: “Không cần bù cho anh một chuyến nữa đâu, lần này anh đi cùng em và Niên Niên đi.”

Cậu nhóc Tận Niên sau khi nghe nói ba sẽ đi du lịch cùng hai mẹ con thì đặc biệt vui mừng, còn mong đợi chuyến đi này còn hơn cả lần trước, cứ líu lo ríu rít suốt cả tuần trời.

Chuyến ghi hình lần này của tổ chương trình có chu kì tương đối dài, bởi vì phải quay cho xong toàn bộ nội dung còn lại, tính cả thời gian đi và về vừa vặn mười ngày.

Trước khi xuất phát, tổ chương trình còn úp mở, không hề tiết lộ cho mọi người biết địa điểm sắp tới.

Đến ngày lên đường, ba gia đình tụ họp đông đủ tại Bắc Kinh, cùng lên một chuyến bay để bay đến thành phố ghi hình show giải trí.

Vì chương trình được quay và phát sóng vào mùa hè nên để phù hợp với chủ đề ngày hè, thành phố lần này chọn là một thành phố vùng biển.

Trước khi đến địa điểm cuối cùng, tổ chương trình đã tiến hành một buổi phỏng vấn tiền kỳ tại sân bay.

Buổi phỏng vấn tiền kỳ được tiến hành riêng biệt với từng người, và chỉ hỏi đúng một câu hỏi duy nhất —

“Nếu như anh/chị/bé bị lạc tới một hòn đảo hoang và chỉ được mang theo một thứ, anh/chị/bé sẽ chọn mang theo thứ gì?”

Tống Úc vừa nghe thấy câu hỏi này, tìm liền thịch một cái, hỏi vặn lại: “Chúng ta không phải sắp đi đảo hoang đó chứ?”    

Đạo diễn hiện trường mỉm cười toe toét nhìn cô: “Đúng vậy á.”

“…” Tống Úc có dự cảm rằng chuyến đi lần này e là sẽ không nhẹ nhàng, vui vẻ như lần trước rồi.

Đạo diễn hiện trường đưa qua một tờ giấy nói: “Trong này có những đồ vật do tổ chương trình cung cấp, cũng có thể lựa chọn từ trong đó.”

Tống Úc nhận lấy danh sách, liếc sơ qua một lượt. Bên trong có khá nhiều dụng cụ cắm trại dã ngoại, và thứ quan trọng nhất là lều bạt dược đặt ngay dòng đầu tiên.

Cô mím môi, suy nghĩ hồi lâu, cảm giác nếu chỉ mang một thứ thì mang cái gì cũng như không mang, cuối cùng cô vẫn chọn chiếc máy ảnh của mình.

Tống Úc tin rằng, với mức độ đáng tin cậy của Bùi Chỉ, anh nhất định sẽ chọn mang theo thiết bị cắm trại, cô chẳng cần phải bận tâm làm gì.

Sau khi buổi phỏng vấn tiền kỳ kết thúc, ba gia đình đứng xếp thành một hàng, tay ai nấy đều đẩy vali hành lý của mình.

Tổng đạo diễn tổ chương trình lên tiếng: “Bây giờ xin mời các vị chỉ giữ lại đúng một món đồ mà mình vừa chọn.”

Tống Úc trề môi, không tình nguyện mở vali lấy chiếc máy ảnh của mình, sau đó đóng vali lại và giao nó cho nhân viên công tác.

Cậu nhóc Niên Niên hì hục mở chiếc vali của mình ra, từ bên trong lôi ra một cuốn sách olympic toán.

Tống Úc : “…”

Đứa trẻ này quả thực không giống cô chút nào. Đã đi đến đảo hoang rồi, tại sao lại còn mang theo sách bài tập olympic toán chứ.

Cô dời tầm mắt sang chỗ khác để xem Bùi Chỉ mang theo cái gì, kết quả liền thấy anh vali còn chả thèm mửo, trực tiếp giao thẳng cho nhân viên công tác, rồi lười nhác đút hai tay vào túi quần, đứng im tại chỗ.

Hai gia đình còn lại lựa chọn đồ vật do tổ chương trình cung cấp cũng đều đã nhận xong rồi.

Trần Gia mang theo sữa bột mà bé Loan Loan phải uống mỗi ngày, chồng cô ấy, Hà Dụ thì chọn một chiêc lều bạt, còn Loan Loan thì tự chọn cho mình một chú thỏ bông nhỏ.

Chu Tuyết mang theo một bộ sản phẩm chăm sóc da và mỹ phẩm, dù sao việc bảo dưỡng hàng ngày của một minh tinh là không thể bỏ bee. Trịnh Hiểu Diệp chồng cô ta chọn một chiếc cần câu cá, muốn dựa vào việc câu cá để tự do về nguồn thức ăn. Cậu nhóc Kì Kì vừa nghe nói chỉ được chọn một thứ mang ra đảo hoang liền vừa khóc vừa quậy, ăn vạ rõ lâu, cuối cùng khóc sướt mướt ôm theo một hộp khoai tây chiên.

Chỉ có mỗi Bùi Chỉ là hai tay vẫn trống trơn.

Tống Úc đeo máy ảnh lên, đi vòng qua bạn nhỏ Niên Niên rồi sán lại gần bên cạnh Bùi Chỉ, nhỏ giọng hỏi: “Anh cọn mang theo thứ gì vậy?”

Bùi Chỉ khựng lại hai giây, mím môi nói: “Em.”

“…” Tống Úc nghệt mặt, chưa kịp phản ứng lại: “Gì cơ?”

Bùi Chỉ giải thích: “Đạo diễn hiện trường hỏi anh mang theo thứ gì, anh nói là mang em.”

“? ? ?”

Tống Úc suýt chút hộc máu, cô tức giận nói: “Em mà là đồ vậy à?”

Chiếc máy ảnh cơ khá nặng, đè lên vai Tống Úc làm hằn lên một nếp nhăn trên áo. Bùi Chỉ khẽ kéo dây đeo máy ảnh trên vai cô, một cách tự nhiên như hơi thở mà cầm lấy chiếc máy ảnh sang tay mình.

Vẻ mặt của Bùi Chỉ trông có vẻ vô cùng vô tội: “Nhưng anh chỉ nghĩ tới mỗi em thôi.”

Tống Úc nhìn dáng vẻ nghiêm túc một cách đứng đắn của người đàn ông, vừa buồn cười vừa bất lực, vành tai cô hơi đỏ ửng một mảng ngoài tầm kiểm soát.

Thôi bỏ đi.

Cùng lắm thì hôm nay ngủ màn trời chiếu đất, dẫu sao điều kiện cũng chẳng tới mức tồi tệ hơn hồi hai người ngủ trong rừng mưa lúc trước đâu nhỉ.

Bạn nhỏ Niên Niên ôm cuốn sách bài tập, nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt nhìn ba mẹ đang nói thì thầm với nhau, có chút không hiểu cho lắm.

Ba mang theo mẹ, vậy còn cậu nhóc thì sao?

One thought on “NT.30

Add yours

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading