Chương 50

Chương 50: Chúng ta thì đang trong kỳ yêu đương thắm thiết.

Khi Thường Hạ quay lại Đại hội đường, Giang Hòe cũng vừa kịp về. Người của lớp A khối tự nhiên đều đã đi hết, chỉ còn sót lại lác đác vài bạn học.

Những dải ruy băng màu rơi trên mặt đất đã được dọn dẹp sạch sẽ, các thầy cô cũng quay trở lại với công việc thường nhật của mình.

Khóa học sinh này của họ, vậy là đã tốt nghiệp rồi.

Trình Gia Nhiên thấy bốn người họ vẫn còn ở đó, bèn lên tiếng: “Vẫn chưa đi à?”

“Đi chứ, chẳng phải là muốn đợi năm người chúng ta tụ tập đông đủ rồi nói chuyện một lát mới đi sao.” Kì Ôn Ngôn nói.

Trình Gia Nhiên cười khẩy một tiếng: “Được rồi, giờ đông đủ rồi, vẫn là dáng vẻ cũ. Chúng ta mỗi người đều đang hướng tới tương lai của riêng mình, cho dù có xa cách nghìn trùng, tình bạn này cũng sẽ không bao giờ thay đổi.”

“Còn tao, đêm nay sẽ bay đi, mọi chuyện đột ngột quá nên không thể ăn với mọi người một bữa tử tế được. Lát nữa tao sẽ phát lì xì vào nhóm để bù đắp nhé.” Trình Gia Nhiên nói.

Thủ tục xuất ngoại rất phiền phức. Ba mẹ Trình Gia Nhiên đã đi làm từ sớm, bây giờ chỉ còn đợi Trình Gia Nhiên qua đó nữa thôi.

Kì Ôn Ngôn nghe xong, không nhịn được mắng: “Bây giờ mày mới nói?! Biết thế lúc trưa đã kéo mày đi ăn một bữa ra trò rồi!”

Trình Gia Nhiên cũng nói: “Sau này luôn có cơ hội mà, cũng không vội vã gì cả.”

“Sau khi hạ cánh an toàn, nhớ nhắn vào nhóm.” Giang Hòe vỗ vỗ vai Trình Gia Nhiên, Kì Ôn Ngôn cũng làm tương tự.

Ba người anh em tốt của họ đã đi cùng nhau suốt chặng đường vừa qua, cùng trải qua bao đắng cay ngọt bùi, đều biết rõ tình bạn này trân quý tới nhường nào.

“Vẫn là câu nói đó, nếu phú quý chớ quên nhau. Cấm mày quên hội F5 Nam Du của chúng ta đấy nhé.” Kì Ôn Ngôn nở nụ cười nói.

“Thuận buồm xuôi gió nhé, Trình Gia Nhiên.” Đoàn Nhu nói.

“Thường xuyên ngoi lên nhóm nhé, chia sẻ chút chuyện thú vị ở nước ngoài nữa.” Thường Hạ nói.

Trình Gia Nhiên: “Đó là điều đương nhiên rồi.”

Trình Gia Nhiên vẫy tay với họ, bốn người đưa mắt tiễn cậu ấy rời đi. Sau đó, Kì Ôn Ngôn khoác tay Đoàn Nhu, nói với Giang Hòe và Thường Hạ: “Đã như vậy rồi thì tao và Đoàn Nhu cũng đi đây. Bữa cơm này không ăn được, hẹn ngày khác tụ họp lại. Giờ tao phải hộ tống ‘ông trời nhỏ’ nhà mình đi càn quét chợ đêm đây.” Cả hai người cùng lúc cười đùa tinh nghịch.

Giang Hòe xua xua tay: “Đi đi đi, mau giải phóng bản tính của mày đi.”

Kì Ôn Ngôn làm một bộ mặt quỷ ăn đòn.

Đoàn Nhu tiến lên một bước, lắc lắc tay Thường Hạ và nói: “Sau này có khó khăn gì cứ việc đến tìm tớ. Cho dù cấp ba đã kết thúc, Đoàn Nhu tớ vẫn sẽ bảo vệ cậu!”

Thường Hạ mỉm cười gật đầu: “Được.”

“Còn cậu nữa, Giang Hòe, phải đối xử tốt với Hạ Hạ của chúng tớ một chút, nghe rõ chưa?” Đoàn Nhu nhìn sang Giang Hòe đang mang vẻ mặt đầy vô tội: “Nếu cậu mà đối xử không tốt với cậu ấy, chúng tớ sẽ đến đánh cậu một trận đấy.”

Giang Hòe dở khóc dở cười: “Trận đòn này chắc chắn là không xảy ra được rồi, cậu đừng hòng nghĩ tới.”

Kì Ôn Ngôn mày mở mắt cười, nói với Đoàn Nhu: “Chuyện này hai chúng ta không cần phải lo lắng vớ vẩn đâu, A Hòe sau này tuyệt đối là một người đàn ông tốt biết nghe lời.”

Rõ ràng người nói câu này là Giang Hòe, nhưng mặt Thường Hạ lại đỏ bừng lên.

“Hai người các cậu có đi hay không đây?” Giang Hòe khẽ cười một tiếng.

Hai người họ không trêu chọc thêm nữa: “Vậy tụi tao đi nhé.”

“Chao ôi Đòan Nhu, anh biết ở chợ đêm có một tiệm bánh bạch tuộc siêu ngon luôn, còn có mực nướng tảng, gà rán bỏng ngô nữa. Đúng rồi, món sinh tố xoài em thích nhất cũng có đấy…”

Giọng nói tràn ngập tiếng cười của Kì Ôn Ngôn vang vọng trong lễ đường. Ánh hoàng hôn rọi vào, kéo dài bóng của hai người họ ra vô tận. Họ cứ thế bước đi, hướng về phía tương lai rộng mở, rực rỡ.

Cả lễ đường lúc này chỉ còn lại Giang Hòe và Thường Hạ. Chàng trai nhìn cô, rồi đưa tay về phía cô.

“Tốt nghiệp rồi, Thường Hạ.”

Thường Hạ ngơ ngác đứng sững tại chỗ, trong ánh mắt dao động những cảm xúc lưu luyến không rời. Cho đến khi Giang Hòe nắm lấy tay cô, dẫn cô từng bước một đi ra bên ngoài, cô mới chợt bừng tỉnh. Những người bạn học, những người bạn thân thiết đã đồng hành cùng cô suốt gần một năm qua. Tiệc đã tan rồi, nhưng người ở lại bên cạnh cô vẫn còn có Giang Hòe.

“Phải nhỉ, sao chớp mắt một cái đã tốt nghiệp rồi.” Ký ức của Thường Hạ vẫn còn rất rõ ràng, phảng phất như khoảnh khắc cô bước chân vào lớp Tự nhiên A mới chỉ là ngày hôm qua vậy.

Giang Hòe chỉ mỉm cười không nói.

Hai người cùng bước ra ngoài. Trên sân thể dục lúc này đã được phủ một lớp ánh vàng rực rỡ. Bài đăng đó của Giang Hòe hầu như toàn bộ học sinh trường Trung học số 7 Nam Du đều đã đọc qua, bởi vậy khi thấy hai người nắm tay nhau đi trên đường chạy, không ít bạn học chưa rời trường đã phải ngoái lại nhìn đầy tò mò.

“Nhìn thấy đường chạy này, em lại nhớ đến một lần thi đuổi bắt trong giờ thể dục. Người thắng cuộc sẽ được một miếng dưa hấu lạnh, lúc đó có phải anh cố ý nhường em không?” Thường Hạ mỉm cười hỏi. Dù sao thì sau này khi thi chạy tiếp sức, cô thấy anh chạy nhanh như bay, chẳng giống một người không đuổi kịp cô chút nào.

Làm sao Giang Hòe có thể thừa nhận được, anh cười rồi lắc đầu, siết chặt lấy tay Thường Hạ: “Sao có thể chứ, lúc đó anh thua tâm phục khẩu phục mà.”

Thường Hạ mới không thèm tin.

Giang Hòe nghiêng đầu cười một tiếng sảng khoái, mái tóc mềm mại được phủ lên một lớp hào quang óng ánh.

“Em nhắm mắt lại, há miệng ra.” Anh bỗng nhiên nói.

Thường Hạ nghi ngờ: “Há miệng ra? Anh định đút cho em ăn chanh chua, dưa chuột chua, nho chua, hay cái gì chua… đấy à?”

Giang Hòe ngắt lời cô: “Em nghĩ anh xấu xa đến thế cơ à?” Đôi mắt anh cười đến mức cong lên, trông đặc biệt thu hút.

Thường Hạ bĩu môi, ngoan ngoãn nghe lời nhắm mắt lại.

Khi viên kẹo chạm vào đầu lưỡi, vị ngọt ngào lập tức lan tỏa. Thường Hạ bỗng mở to mắt, chạm ngay phải ánh nhìn nóng bỏng của Giang Hòe.

“Vừa nãy anh sờ trong túi áo thấy vẫn còn một viên, để dành cho em ăn đấy.”

Đây là một viên kẹo Alpenliebe không có vỏ bọc bên ngoài.

Từng thước phim ký ức chợt ùa về trong tâm trí. Thường Hạ chẳng thể nào quên được sự căng thẳng và kích động của bản thân vào chuỗi ngày đi học khi lén lút đặt viên kẹo mút Alpenliebe vào chỗ của anh. Cảm giác ấy chỉ lưu lại trong những năm tháng thanh xuân ngây ngô, đến mức sau này cô có muốn cũng chẳng thể tìm lại được sự rung động của năm đó nữa.

“En còn nhớ lời tự giới thiệu của bản thân khi mới chuyển vào lớp Tự nhiên A không?” Giang Hòe hỏi cô.

Ấn tượng của Thường Hạ vẫn vô cùng sâu sắc: “Tớ tên là Thường Hạ, chữ ‘Thường’ trong thường xuyên, chữ ‘Hạ’ trong mùa hè. Tớ hy vọng cái tên của mình có thể mang lại may mắn cho mọi người vào mùa hè năm sau, để chúng ta cùng nhau hướng đến những điều mình yêu thích.”

Giang Hòe nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên: “Mùa hè thuộc về chúng ta, còn em thì thuộc về anh.”

Góc áo đồng phục của chàng trai trẻ nhẹ nhàng bay lên trong gió. Anh có thể tự hào mà nói rằng: “Anh đã từng có một mùa hè rực rỡ vô ngần nhờ có em.”

Thật may mắn khi em được cùng anh đi qua mùa hoen rỉ bóng cây này, giữa khoảng không lay động bóng hình, ánh nắng chan hòa rực rỡ. Nụ cười của anh mang theo hơi ấm của chai nước soda cam chôn vùi trong bãi cát buổi trưa hè, nóng lạnh va chạm, tựa như thủy triều dâng rồi lại rút.

Mùa hè oi ả trải dài miên man, những tán cây ngô đồng cành lá sum suê, xanh tươi rậm rạp. Tiếng chim hót cùng tiếng ve kêu đan xen không dứt. Trong mùa hè ấy cất giấu những bí mật không thể thay thế, mở ra một cuộc gặp gỡ định mệnh với tuổi trẻ nhiệt huyết và ngông cuồng.

Có lẽ họ đều biết, thanh xuân đã hạ màn, thế nên tên của đối phương đã được khắc sâu vào trong tim.

Một chiếc máy bay giấy bay xuyên qua ánh sáng và bóng tối, đưa những hình ảnh ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí Thường Hạ. Trong phút chốc ngỡ ngàng, cậu đứng ngược sáng mỉm cười rạng rỡ, hệt như ngày đầu gặp gỡ.

Đúng lúc này, bác bảo vệ lớn tiếng hô to: “Mau ra khỏi cổng trường đi thôi, sắp đóng cửa rồi đấy!”

Giang Hòe một lần nữa nắm lấy tay cô, khẽ nói: “Đi thôi, phía trước còn có vô số mùa hè rực rỡ đang chờ đón chúng ta.”

Trong đôi mắt trong vắt của Thường Hạ phản chiếu hình bóng thu nhỏ của anh: “Được.”

Dưới ánh hoàng hôn, trên đường chạy, họ cùng nhau hướng về phía trước mà chạy đua, theo đuổi một thế giới rộng lớn hơn. Cơn gió hè oi bức cũng chẳng thể ngăn nổi bước chân của những người trẻ tuổi.

Làn gió thoảng nhẹ nhàng thổi qua, xua đi cái nóng còn sót lại trong không khí.

Mùa hè nồng nhiệt như lửa, còn chúng ta thì đang trong kỳ yêu đương thắm thiết.

—— HẾT CHÍNH VĂN ——

Lời tác giả

Chính văn sẽ dừng lại ở thời kỳ ký ức học đường nhé! Đúng như những gì đã viết trong truyện, phía trước còn có vô số mùa hè rực rỡ đang chờ đón chúng ta.

Mùa hè đến rồi, chúng ta hãy cùng nhau đón nhận nào!

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading