Ngoại truyện tặng kèm: Casablanca (1,756 từ)
Sáng sớm ngày hôm sau, Tống Úc khoác thiết bị máy chiếu phim trên lưng đi tới bộ lạc.
Sau khi ăn xong bữa sáng, những người phụ nữ lười nhác nằm ra tấm thảm ở bãi đất tống, lũ trẻ cũng không chạy ra ngoài chơi nữa, tất cả đều chăm chú nhìn vào màn hình phim dưới tấm bạt trắng.
Những người đàn ông vốn định ra ngoài săn bắn, khi phát hiện có phim để xem liền vứt phăng ống tên trên lưng, chẳng thèm đi săn nữa.
Bộ phim đang chiếu là bộ 《Casablanca》(*) ngày hôm qua vẫn chưa xem hết.
(*) Casablanca là một bộ phim kinh điển ra mắt năm 1942, với bầu không khí vừa lãng mạn vừa buồn man mác. Phim lấy bối cảnh ở thành phố Casablanca thời Thế chiến II, xoay quanh Rick và Ilsa — hai người yêu nhau nhưng bị cuốn vào chiến tranh, lựa chọn và chia ly.
Điều khiến phim nổi tiếng đến tận bây giờ không chỉ là câu chuyện tình yêu, mà còn là cảm giác rất “định mệnh” và trưởng thành. Kiểu như yêu sâu đậm nhưng không phải cứ yêu là có thể ở bên nhau.
Cảnh cuối của phim gần như trở thành biểu tượng điện ảnh. Và câu thoại:
“We’ll always have Paris.” thật sự rất ám ảnh.
Đáp Khắc Ngõa Nhĩ là người duy nhất trong bộ lạc biết tiếng anh, bộ phim vừa chiếu, anh ta liền vừa phiên dịch cho người trong bộ lạc.
Lúc thì tràn đầy cảm xúc, lúc lại hài hước dí dỏm, chọc cho mọi người cười tới mức không khép nổi miệng.
Bùi Chỉ bước ra khỏi nhà gỗ, nhìn trên trên bãi đất trống người ngồi đông nghịt.
Tống Úc mặt một chiếc áo khoác gió leo núi màu đỏ đen nhẹ nhàng và tôn dáng, tựa lưng vào thân cây cọ, mái tóc ngắn được vén tùy ý ra sau tai, để lộ vành tai nhỏ nhắn và tinh tée, đường nét góc nghiêng vô cùng mềm mại.
Ở trong đám đông, cô vô cùng nổi bật.
Ánh mắt cô cũng giống như những người khác, đều đổ dồn vào tấm màn bạt, nhưng rõ ràng là không hề tập trung vào đó. Hàng lông mi dày rậm rủ xuống che đi con ngươi, ngón trỏ trắng trẻo thon dài đặt trên chiếc máy ảnh đang đeo trước ngực, vô thức gõ nhẹ từng nhịp.
Ánh nắng từ cái cây cọ đổ xuống bao phủ lấy cơ thể cô, đổ xuống một khoảng bóng râm.
Trong phim, người đàn ông mặc vest bảnh bao ngồi trong quán rượu ồn ào náo nhiệt, ánh mắt thâm sâu, hai ngón tay kẹp một điếu thuốc đang cháy.
Bùi Chỉ nghe thấy anh ta chậm rãi kể, giọng nói trầm khàn bất lực.
— “Trong số vô vàn thị trấn trên thế giới này, trong số vô vàn quán rượu trong những thị trấn đó, cô ấy lại bước vào quán rượu của tôi.”
Trong không khí của thực tại thoang thoảng mùi thuốc lá cuốn bằng ngô, không biết là ai trong bộ lạc đang hút, lại trùng khớp một cách kì lạ với bộ phim.
Lồng ngực của anh cũng khẽ rung lên một nhịp theo đó.
Dường như cảm nhận được một luồng áp lực từ ánh nhìn, Tống Úc ngẩng đầu lên như một sự đưa đẩy của số phận, ánh mắt cô chạm phải đôi mắt đen tuyền của người đàn ông.
Biểu cảm trên gương mặt người đàn ông rất nhạt nhòa, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần dài, rõ là kiểu người đàn ông vô cùng đơn giản và phổ biến, nhưng mặc trên người anh lại vô cùng đẹp mắt, có một khí chất sạch sẽ hiếm thấy.
Nếu không biết xuất thân của anh, Tống Úc thực sự sẽ nghĩ anh là một tầng lớp tri thức nào đó, khắp người toát ra một mùi sách vở mơ hồ.
Tống Úc theo bản năng tiến lên một bước bước về phía anh, khẩu súng săn dựng bên cây cọ bị chạm trúng, phát ra tiếng ‘bịch’ rơi xuống đất.
Lông mi cô run lên, hoàn hồn lại liền vội vàng cúi người nhặt khẩu súng săn dưới đất lên rồi thuận thế vác lên vai.
Bùi Chỉ bước tới, thấy trên người cô khoác súng, bèn nhíu mày.
“Mang theo cái này làm gì?”
“Để phòng thân chứ.” Tống Úc nhún nhún vai, mang theo súng thì chắc chắn hơn một chút.
Trước đây cô thấy người hướng dẫn da trắng kia mỗi lần vào rừng mưa đều mang theo khẩu súng này, nói là sợ có thú dữ như lợn rừng tấn công, nên lần này cô cũng học theo mà mang.
Bùi Chỉ: “…”
Với tài bắn súng của cô, không biết ai phòng ai nữa, anh vẫn chưa quên mình suýt cũng ‘nằm’ lại dưới khẩu súng này của cô.
Anh giật lấy dây đeo của khẩu súng săn, trực tiếp gỡ khẩu súng từ trên người cô xuống, chuyển sang cầm trong tay mình rồi ước lượng trọng lượng.
Đối với cô mà nói thì khẩu súng này khá nặng.
Người đàn ông cầm khẩu súng săn trong tay, liền không để cô chạm vào nó nữa.
Tống Úc bĩu môi, biết anh sợ cô lại nổ súng cướp cò bèn dứt khoát mặc kệ, để anh tịch thu, vui vẻ tự tại thọc hai tay vào túi quần thong dong cùng anh đi sâu vào rừng mưa.
Họ xuất phát chưa được bao lâu thì Judy không biết từ đâu nhảy ra treo ngược mình trên ngọn cây.
Lông của Judy toàn thân màu xám đen, đôi mắt tròn xoe màu hổ phách, làn da trên mặt đỏ rực và nhăn nheo.
Dáng vẻ của nó vô cùng nhanh nhẹn, thoắt một cái đã từ trên cây nhảy phốc lên vai người đàn ông, bấu lấy đầu anh.
Judy chạy loạn khắp nơi trong rừng mưa, tay chân bẩn thỉu nên để hằn lại những vết màu đen trên áo Bùi Chỉ.
“Judy, không được, hôm nay không dẫn mày theo.” Giọng Bùi Chỉ lười biếng, hoàn toàn không để ý đến việc bị nó làm bẩn quần áo, anh đưa tay ôm lấy đầu sau của nó kéo con khỉ nhỏ đang quấy phá xuống. Sự tương tác giữa họ vô cùng thân thiết và tự nhiên.
Cái tên Judy không biết là ai đặt cho, vì nó mang phát âm tiếng Anh, không giống cách đặt tên mà người da đỏ bản địa hay dùng.
Tống Úc có chút ngạc nhiên trước mối quan hệ của JUdy và người đàn ông bên cạnh.
Các bộ lạc thổ dân vốn có ăn thịt khỉ, thêm vào đó khỉ lại là loài động vật thù dai, thường thì mối quan hệ của chúng với người trong bộ lạc không mấy tốt đẹp, nhìn thái độ của mấy đứa trẻ lúc trước đối với Judy là biết. Đúng là hiếm khi thấy một con khỉ thân cận với một người như vậy.
Judy bị người đàn ông kéo xuống, phát ra tiếng ‘e, e’ bất mãn, rồi sau đó nó lại ôm chầm lấy một bên chân của anh, giống như một món phụ kiện treo chân vậy, ngồi tót lên chiếc ủng của anh.
Bủi Chỉ tựa như đã quen với điều này, thấy không dứt ra được đành bất lực mặc kệ nó, tự mình bước tiếp về phía trước, bước chân không hề chậm đi chút nào.
Judy ngồi trên chiếc ủng của anh giống như đang ngồi trên một phương tiện giao thông thoải mái nào đó, đôi mắt híp lại, thậm chí còn buồn ngủ đến mức ngáp một cái rõ dài. Không biết từ lúc nào, nó ngủ thiếp đi.
Trong lúc nó đánh một giấc ngủ, chừng khoảng nửa tiếng đồng hồ, khi tỉnh dậy là bắt đầu quậy phá.
Judy ngồi mãi trên chiếc ủng cũng chán, tay chân linh hoạt nhảy nhót tung tăng, lủi tới cạnh Tống Úc để trêu chọc cô.
Cảm giác từ lòng bàn tay của con khỉ nhỏ mềm mại, ấm áp và ẩm ướt.
Tống Úc tuy không sợ khỉ, nhưng bị nó chạm như vậy cũng có chút không quen, cơ thể khẽ rụt lại hai cái.
Bùi Chỉ nhìn thấy, giọng nói khẽ hạ thấp xuống hai tông: “Judy”, ý bảo nó đừng nghịch nữa.
Judy nghe ra ngữ điệu đầy vẻ răn đe của anh, liền không vui vẻ gì mà nhổ một bãi nước bọt về phía anh.
Bùi Chỉ vẻ mặt thản nhiên lùi lại phía sau, dường như cũng đã sớm quen với việc này, nhẹ nhàng né được bãi nước bọt của mó.
Judy thấy nước bọt không trúng mục tiêu, cảm thấy có chút mất hứng, nhe răng nhếch miệng một lúc, cuối cùng cũng ỉu xìu rời đi, nhảy tót trở lại vào trong rừng rậm.
Tống Úc ngẩng đầu nhìn cành cây vẫn còn đungđưa trên đỉnh đầu, nhóc con kia đã biến mất tăm, như thể chưa từng xuất hiện tại đây.
Ở thành phố lâu ngày, cô từng thấy con người chung sống với chó mèo, nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp kiểu chung sống với khỉ.
Không phải kiểu quan hệ thuộc về ai, ai là thú cưng của ai, ai rời xa ai thì không sống nổi, mà giống như một mối quan hệ bình đẳng hơn, lúc vui vẻ thì đến trêu chọc anh, lúc không vui thì tôi tự chơi một mình.
Lời tác giả:
Quà năm mới 2026 ha ~
Trước đây cảm thấy nhịp điệu của truyện có chút chậm nên đã xóa bớt không ít nội dung, nhưng những phần xóa đi nó cứ làm tôi nhớ mãi, cho nên tôi đăng nó dưới dạng ngoại truyện tặng kèm nhóa ~ mốc thời gian của đoạn này nằm giữa chương 5 và chương 6. Sau này nếu có thời gian tôi sẽ bù thêm các ngoại truyện tặng kèm mới nhá.
Đúng rồi, tôi mới mở tài khoản xiaohongshu. ID : 景戈营业中 (hiện tại ID của chị là 景戈 thôi nhé) bạn nào có hứng thú thì qua tìm tôi chơi ~

lâu lắm rồi mình mới thức đêm để đọc truyện. Truyện nhẹ nhàng rất hay. Cảm ơn Sam đã dịch truyện 🎉.
Cảm ơn cậu
cho mình hỏi bao giờ bộ Phong nguyệt địa mới lên sóng vậy
Chắc 1-2 hôm nữa ó
lâu lắm rồi mới đọc được 1 bộ truyện hay như vậy. Biết thêm được nhiều kiến thức địa lý, xã hội và hơn hết là luỵ Bùi Chỉ – nam 9 gì mà hoàn hảo quá quá trời
Chin cảm ơn /ᐠ. .ᐟ\ฅ