Chương 19 : 6135 chữ
Phó Uyển Thanh không nhớ rõ mình rời khỏi người Lý Trung Nguyên như thế nào. Có lẽ cuối cùng anh cũng chán ghét cô, nên cứ vậy vứt thẳng cô xuống sofa.
Khi cô hoàn hồn lại thì trong phòng khách chỉ còn lại một mình cô.
Phó Uyển Thanh run rẩy cúi xuống, nhặt cuốn sổ tay trên thảm lên. Đáng lẽ cô phải biết rõ từ lâu, anh là người nói được làm được, nguyên tắc và giới hạn vốn không nằm trong phạm vi cân nhắc của anh. Cho nên ngày đó ở hành lang rượu vang, anh bảo không đơn giản như thế, chính là ý này.
Lý Trung Nguyên không thèm lấy mạng cô, cái mạng vốn chẳng đáng xu nào này.
Anh muốn cô dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa, cũng đừng hòng có được ngày hạnh phúc thực sự. Anh muốn cô cô đơn lẻ bóng, sống dằn vặt, dài đằng đẵng trên cõi đời này.
Cô lại quờ quạng tìm điện thoại, vội vàng gọi cho Dương Hội Thường.
“Uyển Thanh.” Anh gọi cô.
Phó Uyển Thanh thở phào nhẹ nhõm: “Mọi người về đến nhà chưa? Bội Đế thế nào rồi?”
“Đến rồi, con bé rất ngoan.” Dương Hội Thường nói: “Còn em thế nào? Nói chuyện xong chưa?”
Phó Uyển Thanh ‘vâng’ một tiếng: “Nói xong rồi, em còn phải đến khách sạn làm tăng ca một lát, sửa lại theo yêu cầu.”
“Được, sửa xong thì về sớm nhé.” Dương Hội Thường dặn dò.
“Vâng.”
Cô sửa sang lại quần áo, cầm lấy đồ đạc tùy thân của mình rồi quay về theo đường cũ.
Phó Uyển Thanh rời khỏi trang viên, lái xe đi mất.
Bên cửa sổ sát đất ở tầng hai, người đàn ông mặc sơ mi đen một tay đút túi quần, tay kia kẹp một điếu thuốc.
Ánh nắng ban trưa chiếu vào, làm nổi bật góc nghiêng cương nghi với sống mũi cao, khuôn cằm sắc nét, và một đoạn xương quai xanh lấp ló dưới lớp áo sơ mi, tạo nên những đường nét giao thoa giữa mảng sáng và bóng tối.
Chất vải sơ mi mỏng nhẹ, nhưng bờ vai rộng của anh đã căng phẳng nó ra, ống tay áo xắn tùy hứng lên đến khuỷu tay, để lộ ra vàiđường gân xanh rắn rỏi trên cánh tay.
“Ai thế kia, anh?” La Tiểu Dự từ phía sau bước tới, nhìn theo ánh mắt của anh xuống dưới, “Trông hơi quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải.”
La Tiểu Dự chỉ kịp nhìn thấy một bóng lưng với đường eo mềm mại, thuộc về một cô gái trẻ.
Lý Trung Nguyên rít một hơi thuốc, không vội nhả khói.
Một lúc sau, làn khói mới từ từ tràn ra từ khóe môi anh, tán thành một vệt trắng xóa dưới ánh sáng ngược, chớp mắt đã biến mất không dấu vết.
“Cậu nhìn xem giống ai?” Lý Trung Nguyên gảy gảy tàn thuốc hỏi.
“Thế này thì ai mà đoán cho nổi.”
Vừa nãy cậu bảo phục vụ đi mời, người ta quay lại nói không biết ai đang làm loạn bên trong, cửa cũng không đóng. Lý Trung Nguyên nghe tiếng động kiểu này quen rồi, tự nhiên chẳng sợ, nhưng anh lại ôm chặt lấy người phụ nữ bên cạnh. Lúc đó La Tiểu Dự chỉ cười rồi sờ cằm thầm nghĩ, chắc chẳng có chuyện gì đâu. Nhưng kể từ sau khi ‘ai đó’ bỏ đi, anh trai như bị rắn cắn đau một vệt, chưa từng chạm vào cô gái nào nữa.
Bây giờ lại bày ra vẻ mặt ủ rũ không vui thế này.
La Tiểu Dự kinh ngạc hỏi: “Không thể nào là Phó Uyển Thanh đấy chứ?”
Lý Trung Nguyên không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
Chiếc xe ở cửa đã lái đi xa, nhưng ánh mắt của anh vẫn dừng lại trên bãi cỏ, không biết là đang nhìn cái gì.
La Tiểu Dự hỏi: “Em nghe nói cô ta đính hôn ở New York rồi, một chân đã bước vào hào môn nửa mùa rồi cơ mà? Cũng coi như toại nguyện rồi, còn quay lại đây làm gì chứ?”
“Tiêu chuẩn hào môn giờ thấp thế cơ à?” Lý Trung Nguyên cười khẩy một tiếng, dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn pha lê.
La Tiểu Dự tặc lưỡi, cười nói: “Anh, không thể cứ lấy người ta ra so với anh được. Thân phận của Laõ tử gia nhà mình bọn họ có chống đỡ nổi đâu, lại còn mang theo vết nhơ nữa.”
Lý Trung Nguyên xoay người đi về phía bàn ăn.
Vóc dáng anh cao lớn, lại thích mặc quần áo sẫm màu, khi tiến lại gần mang đến một cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ.
La Tiểu Dự đi theo anh ngồi xuống, ra hiệu cho phục vụ lên món: “Nói thế nào nhỉ, anh vẫn thích kiểu như Phó Uyển Thanh à? Thế thì dễ giải quyết thôi.”
“Dễ giải quyết thế nào?” Lý Trung Nguyên nhấp một ngụm trà.
La Tiểu Dự lớn lên sau lưng anh, phong cách làm việc học được từ anh tới sáu bảy phần, đều là kiểu chỉ nhìn kết quả chứ không xem quá trình, ra tay tàn nhẫn độc ác. Thấy chén trà của anh đã cạn, cậu lại đích thân rót đầy thêm nửa chén: “Cô ta rất thích vị hôn phu của cô ta, rất tận hưởng cuộc sống hiện tại đúng không? Nhưng trên đời này làm gì có ai không gặp tai nạn cơ chứ. Hơn nữa, bốn năm trước đã để cô ta đi như vậy, đúng là hời cho cô ta quá rồi. Anh nằm bao lâu mới…”
“Đủ rồi, ăn cơm đi.” Lý Trung Nguyên sa sầm mặt lại, cầm đũa lên.”
“Được rồi, em không nói nữa.” La Tiểu Dự gắp cho anh một miếng cá tuyết, “Anh, nếm thử cái này đi, cách làm mới do đầu bếp nhà em mới nghiên cứu ra đấy.”
/SOS, rốt cuộc anh có bao nhiêu em họ vậyyyyyy hả trời…/
Lý Trung Nguyên cắn một miếng, không khen ngon nhưng cũng không chê dở, và tuyệt nhiên không đụng đến miếng thứ hai.
La Tiểu Dự đã quá quen với việc này. Ngay cả cậu cũng không nhìn thấu được sở thích của Lý Trung Nguyên là gì. Thứ duy nhất mà cả thiên hạ đều biết có thể khiến anh tổn thương sâu sắc, chỉ có mình Phó Uyển Thanh.
Cậu lại múc một bát canh đặt trước mặt Lý Trung Nguyên: “Em vẫn còn nhớ năm đó, Phó Uyển Thanh còn nhỏ, trông mơn mởn như củ hành tươi ấy, suýt chút nữa thì xảy ra chuyện ở chỗ của em, chính anh là người đến cứu cô ấy.”
Giữa làn khói trắng nghi ngút, đôi lông mày của Lý Trung Nguyên khẽ nhíu chặt lại.
Anh giống như không còn nhớ rõ nữa, mặt không cảm xúc nói: “Vậy sao?”
“Đúng thế, chính là cái đêm hôm đó.”
Quả nhiên, bất kể là khi nào, chỉ cần nhắc tới Phó Uyển Thanh là có thể khơi gợi được câu chuyện từ anh. La Tiểu Dự nói tiếp: “Đám khốn kiếp đó làm loạn, gọi một nhóm nữ sinh đến, không biết ai đã nhét Phó Uyển Thanh vào, chính cô ấy cũng bị dọa cho chết khiếp.”
Lý Trung Nguyên ngả người ra sau ghế, bên khóe môi hiện lên một nụ cười tụ giễu.
Chẳng phải là bị dọa sợ phát khiếp đó sao, cứ nằm bò lên người anh mà khóc suốt, khiến anh không nỡ buông tay.
Anh thực sự học được cách dỗ dành người khác, dường như cũng là bắt đầu từ ngày hôm đó.
Sau khi Phó Uyển Thanh hạ sốt, Lý Trung Nguyên đưa cô xuất viện, quay trở về căn nhà ở Tiền Môn.
Phó Uyển Thanh còn rất yếu, gương mặt nhợt nhạt ngồi trên xe, chỉ khép nép chiếm một góc nhỏ, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng. Cô hỏi anh: “Lý Trung Nguyên, anh đưa tôi đi đâu thế?”
“Giải quyết chuyện của cô.” Anh đáp.
Vừa bước chân vào sân, cô liền nhìn thấy ông chủ của câu lạc bộ kia đang đứng bên cạnh chiếc bàn đá.
Cô hơi rụt người ra sau lưng Lý Trung Nguyên, thấp thỏm níu lấy ống tay áo của anh: “Sao ông ta lại ở đây?”
“Tôi bảo Phương Hoa gọi ông ta đến, không phải sợ.” Lý Trung Nguyên vỗ vỗ vào lưng cô.
Anh dắt cô đi qua, xếp cô ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành dưới bóng cây: “Cô ngồi đây đợi một lát.”
“Vâng.” Phó Uyển Thanh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt tay anh.
Lý Trung Nguyên chưa đi ngay được, anh cúi đầu nhìn xuống.
“Ồ, xin lỗi.” Phó Uyển Thanh hơi đỏ mặt, vội vàng buông tay ra.
Gã ông chủ kia không dám nhìn nhiều.
Cái mảnh đất dưới chân gã đang đứng, không phải cứ có tiền là có thể chiếm được, mà còn phải có địa vị cực kì hiển hách.
Một con bé ranh con mà lại quen biết nhân vật tầm cỡ thế này, sao còn phải tới chỗ gã để làm thuê? Nhưng nghĩ lại thì cũng có thể nhìn ra vài manh mối. Con bé này không giống những sinh viên làm thuê khác, có lẽ là bởi cái eo tuy mềm mại kia nhưng lúc nào cũng thẳng hơn người khác, trong ánh mắt luôn mang theo một sự kiêu hãnh bẩm sinh, và cái vẻ nũng nịu khi nói chuyện cũng rất đặc biệt.
“Xưng hô thế nào?” Lý Trung Nguyên ngồi xuống hỏi.
Ông chủ vội vã đáp: “Không dám, không dám, tôi họ Tần, ngài cứ gọi tôi Tiểu Tần là được.”
Năm đó Lý Trung Nguyên vừa mới tốt nghiệp cao học không lâu, cũng vừa mới đứng vững gót chân trong tập đoàn. Tuy tính cách có phần u ám, nhưng trên người anh vẫn mang vài phần nho nhã của bậc tri thức. Anh gật đầu: “Ông chủ Tần, cô ấy nợ ông bao nhiêu tiền?”
“Không nhiều, chỉ ba vạn thôi.” Ông chủ Tần nói.
Lý Trung Nguyên bật cười: “Chỉ có ba vạn mà cũng đáng để ông phải phái người đuổi theo cô ấy giữa đêm hôm khua khoắt, dọa cô ấy sợ mất mật thế à? Tôi còn tưởng là cô ấy nợ ông ba nghìn vạn chứ.”
Ông chủ Tần ra vẻ như không hề hay biết, gã nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Phó Uyển Thanh rồi lại nhìn Lý Trung Nguyên, giải thích: “Vị tiên sinh này, tôi không hề sai người đuổi theo cô ta, tôi chỉ gọi điện thoại, cũng có đe dọa…”
“Có hay không, không nằm trong phạm vi thảo luận ngày hôm nay.” Lý Trung Nguyên giơ tay ra phía sau, Phương Hoa liền đưa cho anh một chiếc phong bì.
Anh ném phong bì lên trước mặt gã họ Tần: “Cầm lấy đi, từ giờ trở đi, nếu để tôi biết ông còn gây khó dễ cho cô ấy, thì chuyện sẽ không được giải quyét nhẹ nhàng như thế này đâu.”
Ông chủ Tần cầm lấy tiền, liền không màng đến chuyện gì khác nữa, gã gật đầu lia lịa: “Dạ, vâng, tôi đảm bảo sẽ tránh xa Phó tiểu thư, đảm bảo không bao giờ làm phiền cô ấy nữa.”
Gã vội vã đi ra ngoài, lúc đến cửa còn khách sáo đưa thuốc lá cho nhân viên cảnh vệ, bị người ta từ chối mới chịu đi.
Đợi đến khi sân viện yên tĩnh trở lại, Phó Uyển Thanh mới đứng dậy, đi đến ngồi xuống bên cạnh Lý Trung Nguyên. Cô nói: “Cảm ơn anh, số tiền này tôi sẽ trả lại cho anh, chỉ là…anh…cần đợi thêm một thời gian.”
“Được, em cứ trả lại cho tôi.” Lý Trung Nguyên cũng chẳng buồn đụng chạm đến lòng tự tôn của cô gái nhỏ, anh đẩy qua một chiếc thẻ: “Trong này còn một ít tiền, em cầm lấy dùng đi, lúc nào dư dả, gom đủ rồi thì trả lại cho tôi cả thểm.”
Phó Uyển Thanh gật gật đầu.
Tuy trông anh có vẻ lạnh lùng vô tình, nhưng so với sự đơn thuần, lương thiện, chưa trải sự đời của Văn Khâm, cách anh đối nhân xử thế lão luyện và chu toàn hơn rất nhiều. Lúc cần cứng rắn sẽ cứng rắn, lúc nên im lặng sẽ im lặng, mọi sự sắp xếp đều hợp tình hợp lại lại giữ được thể diện.
Cô siết chặt chiếc thẻ trong lòng bàn tay, ngập ngừng hỏi: “Lý Trung Nguyên, tại sao anh lại…giúp tôi?”
Anh nhìn cô, gương mặt hoàn tòan không chút tư tâm: “Như em đã nói đấy, Văn Khâm đang chuẩn bị cho kì thi, đầu óc nó vốn đã không được linh hoạt rồi, tôi không muốn em làm ảnh hưởng tới nó.”
Phó Uyển Thanh ‘ồ’ một tiếng: “Vậy tôi xin phép trước, nhờ phúc của anh, chắc không có ai tìm tôi gây phiền phức nữa đâu, tôi quay lại trường đây.”
“Được, thư ký Phương sẽ đưa em đi.” Lý Trung Nguyên nói.
“Cảm ơn anh.”
Chuyến đi lần này bẵng đi hơn một tháng, Lý Trung Nguyên hoàn toàn không có tin tức gì của cô.
Dạo ấy anh cũng bận, ban quản lý dự án Đông Kiến phải tăng ca ngày đêm để kịp bàn giao công trình cho chính phủ đúng hạn. Thời gian anh ở văn phòng mỗi ngày rất ít, chiếc mũ bảo hộ công trình quanh năm suốt tháng đều để trên xe. Về tới nhà, tắm rửa một cái, vừa chạm lưng xuống gối đã ngủ thiếp đi.
Đôi khi anh cứ mặc nguyên quần áo mà nằm xuống, ngủ đến nửa đêm, lại có cảm giác như có bàn tayđang nắm lấy tay mình, quấn lấy anh mềm mại như một dải lụa satin ấm áp. Từng lỗ chân lông trên người anh như nín thở, cho đến khi những đường vân trên đầu ngón tay cô khẽ xoay qua, xoáy sâu vào mê cung trong lòng bàn tay anh.
Trong cơn mơ, anh vô thức siết chặt tay lại.
Lực đạo đó vừa vặn không làm cô đau, nhưng cũng đủ đảm bảo cô không thể nào vùng ra được.
Dải lụa mang cảm giác mát lạnh, nhưng trong lòng bàn tay anh lại có một dòng nhiệt lượng yên ả.
Khi điện thoại của Phó Uyển Thanh gọi đến lần nữa, anh đang bận tiếp khách.
Qua ba tuần rượu, mặt bàn tròn đen bóng loáng phản chiếu ánh đèn chùm lộng lẫy, phức tạp trên đỉnhđầu. Lý Trung Nguyên ngồi ở vị trí chủ tọa, thả lỏng người tựa vào ghế.
Món cá hồi sống còn chưa động đến, bát cháo cũng đã nguội ngắt từ lâu. Trong phòng riêng vô cùng ồn ào náo nhiệt, vị cục trưởng ngồi cạnh anh vưa kể một câu chuyện cười, cả bàn đều cười theo, lại có người đứng lên nâng cốc.
Lý Trung Nguyên giơ tay nâng ly nhấp một ngụm, nụ cười bên khoé môi không mấy vồ vập, nhưng cũng chẳng đến mức xa cách, lạnh lùng.
Không lâu sau, Phương Hoa có chút hốt hoảng bước vào, ghé tai nói nhỏ: “Tổng giám đốc, Phó tiểu thư vừa gọi điện cho tôi. Cô ấy bị kẹt trong buổi tiệc của cậu Tiểu Dự không ra được, muốn phiền anh đi chuyến này.”
“Tiệc gì?” Ban đầu Lý Trung Nguyên không mấy để tâm.
Phương Hoa không tiện nói thẳng trước mặt mọi người, liền liếc nhìn những người xung quanh rồi hạ thấp giọng giải thích vài câu.
Trực giác của anh chùng xuống, tấm kính cửa sổ phản chiếu khuôn mặt mơ hồ của chính anh, chỉ thấy đường nét góc cạnh.
“Sao cô ấy lại đến những nơi như thế?” Lý Trung Nguyên từ từ nhíu chặt mày.
Phương Hoa đáp: “Tôi cũng không rõ, hình như có ai đó mời cô ấy đến.”
Anh đứng dậy, cầm ly rượu trước mặt lên, đối diện với những người trên bàn tiệc: “Thật lòng xin lỗi mọi người, con nít ở nhà xảy ra chút chuyện, tôi phải đi trước một bước. Hôm khác sẽ đích thân tạ lỗi với các vị sau, tối nay tiếp đón không chu đáo, mong mọi người lượng thứ.”
Nói xong, anh ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Những người khác đâu dám giữ anh lại, đương nhiên đều là một mực thấu hiểu và khách sáo đáp: “Lý tiên sinh xin cứ tự nhiên.”
Lý Trung Nguyên đặt ly rượu xuống, cầm lấy chiếc áo khoác vest vắt sau lưng. Phương Hoa đứng bên cạnh quan sát, nhận ra trong động tác của anh ẩn chứa một sức mạnh đang chực chờ bộc phát, giống như một con báo săn, trước khi lao lên vồ mồi vẫn cố gắng giữ lấy cái vỏ bọc tao nhã.
Phán đoán của anh ta không sai, chuyện của vị Phó tiểu thư này không thể chậm trễ.
Phương Hoa lái xe vừa nhanh vừa êm, chẳng mấy chốc đã đến đầu con ngõ nhỏ Hồ Đồng.
Lý Trung Nguyên xuống xe, rảo bước đi về phía căn tứ hợp việnđược bao bọc bởi cây cối rậm rạp kia, một góc áo vest khẽ bay lên phía sau.
Cánh cổng lớn đóng chặt, Lý Trung Nguyên gạt bụi cỏ bên cạnh sang một bên, nhấn chuông mấy cái thật mạnh.
Nơi này vốn là một nơi hỗ tạp, một đám công tử sừng sỏ thích gây sự lấy đây làm tụ điểm ăn chơi trác tác. Anh chê nơi này dơ bẩn nên không mấy khi tới, chỉ bị La Tiểu Dự ép kéo đến đây hai lần, ngồi im lặng mươi mười lăm phút là rời đi ngay.
Phương Hoa cũng đi theo phía sau.
Cửa mở ra, người gác cổng vừa nhìn thấy là anh liền vội vàng chạy đi báo cho Tiểu Dự, nói rằng Lý tiên sinh đã đến.
Dạo gần đây trong nhà quản giáo rất nghiêm, mỗi tối sau khi trở về, nếu cổ áo cậu dính hương nước hoa, mẹ sẽ tra hỏi cả ngày hôm đó. La Tiểu Dự không điên cuồng cùng đám kia, cậu chỉ đứng ở trong sân hút thuốc và tán dóc đông tây với Đặng Vịnh Sênh.
Vừa nghe thấy là Lý Trung Nguyên đến, Vịnh Sênh sợ tới mức lủi mất tăm. Anh mà biết cô tự dẫn xác tới đây, kiểu gì cũng bị bà nội phạt cho một trận ra trò.
La Tiểu Dự dậm tắt điếu thuốc, bước ra đón: “Ồ, anh trai, anh hạ cố đến chỗ em chuyến này, thật khiến em nở mày nở mặt quá.”
“Bớt nói nhảm đi.” Lý Trung Nguyên đưa mắt nhìn quanh bốn phía, “Phó Uyển Thanh đâu?”
“Ai cơ?” La Tiểu Dự tỏ vẻ nghi ngờ, cậu không ngờ có một ngày lại được nghe cái tên này thốt ra từ miệng anh, “Sao chị ấy lại ở chỗ em được? Mà sao anh lại đi tìm chị ấy nữa rồi.”
“Cậu không cần quản chuyện đó.” Lý Trung Nguyên đoán cậu không biết thật, bởi vì nếu biết thì cậu đời nào dám giấu. Anh đặt một tay lên hông, gặng hỏi: “Nói đi, phòng nào?”
“Cái gì cơ?” La Tiểu Dự lờ mờ đoán ra được điều gì đó.
Hôm nay không biết là ai đã bày ra cái tiệc hoa hòe hoa sói này, một lũ người đang chơi đùa hỗn loạn không biết xấu hổ ở bên trong. Chẳng nhẽ Phó Uyển Thanh lại ở trong đó thật? Nhưng cô ấy không thể nào là người tham gia cuộc vui được, vậy thì chỉ có thể là…
“Tôi hỏi cậu, cái lũ hạ lưu khốn kiếp đó đang làm loạn ở phòng nào!?” Lý Trung Nguyên lớn tiếng quát rống lên.
La Tiểu Dự bị dọa cho hết hồn, vội vàng dẫn đường: “Ở… ở bên trong, em dẫn anh đi.”
Suốt dọc đường đi cậu đều lén quan sát Lý Trung Nguyên.
Cà vạt của anh đã nới lỏng ra, đôi lông mày nhíu chặt, vẻ ung dung điềm tĩnh thường ngày đã hoàn toàn bị lột bỏ. Thay vào đó là một vẻ mặt vô cùng nôn nóng, lo âu.
La Tiểu Dự thầm nghĩ, rốt cuộc có chuyện gì thế này? Mới có mấy ngày thôi mà, ở thủ đô này lại xảy ra chuyện mờ ám gì giữa Phó Uyển Thanh và Lý Trung Nguyên mà cậu không biết ư? Không thể nào, người bên cạnh cô ấy đáng lẽ phải là Lý Văn Khâm chứ?
Đôi giày da của Lý Trung Nguyên giẫm lên lớp thảm mềm mại, bước đi nhanh đến mức tạo ra cả tiếng gió vút qua.
“Phòng này phải không?” Thấy La Tiểu Dự dừng lại, anh hỏi.
Cậu vừa gật đầu, Lý Trung Nguyên liền nhắm thẳng vào cánh cửa đạp mạnh một cú, dọa cho Tiểu Dự giật nảy mình lùi về phía sau.
Cú đạp đầu tiên chưa làm bung cánh cửa, nhưng đã lỏng chốt. Lý Trung Nguyên bồi thêm một cú đá cực mạnh nữa, ổ khóa của cánh cửa gỗ chạm khắc gãy đôi, cánh cửa suýt chút nữa thì đổ sụp xuống.
Mọi động tĩnh đầy sắc dục, ngập tràn thanh sắc trong phòng lập tức dừng bặt.
May mà thời gian còn sớm, tuy vải vóc trên người đám đông có phần ít ỏi, nhưng nhìn chung vẫn chưa tới mức ‘không thể nhìn nổi’.
Có điều tất cả đều bị dọa cho chết khiếp, tiếng la hét thất thanh vang lên, bọn họ toán loạn tìm chỗ chốn.
La Tiểu Dự bật đèn lên giữa một tràng tiếng chửi rửa.
Đến khi đám người bên trong nhìn rõ người đàn ông vừa xông vào là ai, bọn họ liền không dám phàn nàn nửa lời, ngược lại vừa cuống cuồng thắt lại thắt lưng, vừa nở nụ cười nịnh bợ tiến lên: “Anh Trung Nguyên, hôm nay anh cũng có nhã hứng…”
“Cút ra chỗ khác.’ Anh còn chẳng thèm nhìn gã đó là ai, thẳng tay gạt ra.
Anh đảo mắt quét một lượt căn phòng nhưng không thấy bóng dáng Phó Uyển Thanh ở đâu.
Lý Trung Nguyên rút điện thoại ra, ấn số gọi cô.
“Alo?” Phó Uyển Thanh bắt máy, giọng nói vô cùng run rẩy và cẩn trọng.
“Tôi tới rồi, em đang ở đâu?” Anh hỏi.
Từ góc chiếc tủ quần áo đang hé mở một khe nhỏ, giọng nói của cô lập tức truyền ra: “Lý Trung Nguyên, tôi ở đây.”
Lý Trung Nguyên bước nhanh tới. Chiếc tủ đó chỉ cao bằng nửa người, anh buộc phải cúi thấp người xuống, kéo rộng cánh cửa tủ ra thì mới nhìn thấy rõ cô.
Phó Uyển Thanh đang ôm lấy đầu gối, rúc sâu vào góc bên trong.
Không biết cô đã trốn trong đó bao lâu, gương mặt cô cắt không còn giọt máu, đôi môi cũng trắng bệch, mím chặt vào nhau, trên má vẫn còn vương nước mắt chưa khô.
“Lý…Lý Trung Nguyên.” Giọng cô yếu ớt như sợi tơ, cả người vẫn còn chìm đắm trong nỗi sợ hãi tột cùng.
Một tay Lý Trung Nguyên đặt lên cánh cửa tủ, ánh đèn từ phía sau lưng anh hắt tới, đổ chiếc bóng vừa dài vừa đậm của anh vào sâu trong góc tủ, một nửa bóng râm hắt lên gương mặt cô.
“Là tôi đây.” Lý Trung Nguyên đưa tay vào trong, động tác rất chậm, giống như một thước phim chia ly trong điện ảnh.
Bàn tay anh chạm vào tóc cô, các đầu ngón tay thuận theo lọn tóc trượt xuống, dừng lại ở sau vành tai cô. Vùng da ấy cũng lạnh ngắt, vào khoảnh khắc được anh chạm vào, cả người cô lại khẽ run lên.
Lý Trung Nguyên hỏi: “Em cứ trốn ở đây suốt sao?”
“Vâng.” Phó Uyển Thanh gật đầu, thốt ra những lời nói mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, “Có người hẹn tôi đến đây, nhưng tôi vừa vào chưa được bao lâu thì cửa đã khóa ngoài rồi, tôi không ra được. Sau đó có rất nhiều người kéo vào, tôi nghe thấy bọn họ ở bên ngoài…sờ soạng đùa giỡn hỗn loạn, tôi càng không dám ra ngoài nữa. Tôi sợ vừa bước ra thì sẽ bị coi là…”
Cô không muốn dùng từ ngữ để miêu tả lại những âm thanh dơ bẩn mà mình vừa nghe thấy một lần nào nữa.
Lý Trung Nguyên hiểu rõ, đám người này một khi đã điên lên thì chẳng màng đến giới hạn nào cả.
Nếu cô bị lẫn vào trong đó, cô càng phản kháng thì bọn chúng lại càng coi đó là trò vui để tăng thêm hứng thú. Cô có hét rách cổ họng bọn chúng cũng chẳng thèm nghe, nếu còn không nghe lời, chúng sẵn sàng động tay động chân dạy dỗ, những vị chơi đùa quá trớn xảy ra chuyện cũng chẳng hề ít. Mục đích của việc khóa chặt cửa, chẳng phải vì sợ giữa chừng có người chịu không nổi mà bỏ chạy ra ngoài từ đây sao?
“Không sao rồi, tôi đưa em ra ngoài trước.” Bàn tay còn lại của Lý Trung Nguyên cũng đưa vào trong tủ.
Anh xuyên qua khoảng không sáng tối lẫn lộn ấy, đỡ lấy lưng cô. Cô gầy quá, xương sống cứng ngắc, khẽ run rẩy trong lòng bàn tay anh.
“Chân, chân tôi tê mất rồi..”
“Tôi bế em lên.”
Anh đón lấy Phó Uyển Thanh, nhấc cô ra khỏi góc tủ tối tăm ấy, giống như múc lên một vạt trăng sắp sửa chìm sâu dưới đáy giếng khơi.
Cô rất nhẹ, toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên cánh tay anh mà anh chẳng có cảm giác gì mấy.
Lý Trung Nguyên ôm trọn cô vào lòng, vùi gương mặt cô vào hõm cổ mình. Chẳng mấy chốc, vùng da ấy đã ẩm ướt rồi nóng lên, không rõ là do nhiệt độ của anh đang tăng hay là do nước mắt của cô nữa.
Phó Uyển Thanh túm chặt lấy cổ áo anh, siết mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, như thể sợ hãi sẽ đánh mất đi tia hy vọng duy nhất còn sót lại này.
Lý Trung Nguyên bế cô, hiên ngang bước ra ngoài dưới ánh mắt theo dõi đầy im lặng của đám đông đang đứng xem.
“Không phải chứ, gì vậy?” Có người không kiềm chế được lên tiếng hỏi.
“Sao lại lôi cả Phó Uyển Thanh vào đây, ai gọi cô ta tới vậy?!”
Người bên cạnh lập tức mắng gã không biết nhìn vào trọng tâm: “Đấy mà là điểm kì lạ nhất à? điểm kì lạ nhất chẳng phải là việc Lý Trung Nguyên nổi trận lôi đình vì cô ta sao? Mày nên thắc mắc xem giữa hai người họ giờ là thế nào ấy! Phó Uyển Thanh dây dưa với thằng ba còn chưa đủ, giờ lại quyến rũ sang cả anh hai nhà người ta, nhà họ Lý nợ cô ta cái gì à?!”
“Chưa biết chừng.”
Không ngờ anh lại thực sự tìm được một người bằng xương bằng thịt từ trong góc đó.
La Tiểu Dự sợ tới mức hồn bay đi đâu mất. Người hiện tại muốn biết rõ ngọn ngành mọi chuyện nhất chính là cậu. Sao Phó Uyển Thanh lại dính dáng vào chỗ này được chứ? Cho dù gia cảnh nhà cô ta đã sa sút từ lâu, nhưng ở cái thủ đô này, số người cô ta gọi bằng chú bằng bắc đâu chỉ có một hai người. Đám công tử tụi cậu dù có chơi bời trác táng, có không ra dáng con người đi chăng nữa, thì cũng không tới độ chà đạp cô tới vậy đâu.
Cậu lật đật chạy theo Lý Trung Nguyên, “Anh, anh nghe em giải thích, chuyện này chắc chắn là hiểu lầm thôi. Em không đời nào phạm phải sai lầm ngớ ngẩn thế này đâu, lát nữa em sẽ đi điều tra ngay..”
“Không cần đâu, La tiên sinh.” Giọng của Phó Uyển Thanh nghẹn ngào, đặc quánh tiếng khóc, “Cứ coi như là tôi đi nhầm phòng đi.”
La Tiểu Dự ngẩn người ra một lúc, rồi gượng cười nói: “Không ngờ đấy, giờ cô lại đại lượng, bao dung thế này cơ à?”
Nếu là Phó tiểu thư của ngày trước, chuyện này mà xảy ra thì còn lâu mới yên với cô ta, cô ta không dỡ rung cái chốn này của cậu ra thì nào đã xong chuyện.
Lý Trung Nguyên cười lạnh một tiếng: “Cậu còn mặt mũi mà cười à? Còn dám tụ tập cái lũ người này tới đây nữa thì cứ liệu cái thần hồn đấy.”
“Em không dám nữa đâu.” La Tiểu Dự chắp hai tay lại, thành tâm cầu khẩn, “Anh, em nghe anh hết, tất cả em đều nghe anh ạ.”
Cậu đi theo hai ngưòi họ ra tận bên ngoài xe, Phương Hoa đã nhanh nhảu mở sẵn cửa xe từ trước.
Lý Trung Nguyên lườm cậu: “Cút về đi.”
“Dạ vâng, hai người đi thong thả ạ.” La Tiểu Dự vội vàng đóng cửa xe lại.
Lý Trung Nguyên ngồi trên xe rất lâu, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế bế cô ra khỏi tủ lúc nãy.
Khuôn cằm anh tì lên đỉnh đầu cô, lắng nghe tiếng khóc mà cô đang liều mạng đè nén vì sợ hãi. Anh có thể cảm nhận được những nhịp run rẩy khe khẽ của cô, từng chút từng chút một, xuyên qua lớp da thịt đang dán chặt vào nhau, xuyên qua lớp vải áo sơ mi mà truyền thấu vào tận sâu trong cơ thể anh.
Anh chậm rãi vỗ nhẹ lên lưng cô, từng cái, từng cái một. Nhịo địêu dỗ dành ấy vô cùng vụng về và không đều đặn, giống như một người đàn ông chưa từng biết cách dỗ trẻ con, đang phải gượng gạo học cách dỗ cô.
Cuối cùng cũng khóc xong, Phó Uyển Thanh dụi mắt: “Anh đến nhanh thật đấy, cảm ơn anh nhé.”
“Không nhanh không được, lỡ em chết ngạt trong đó thì sao.” Lý Trung Nguyên nói.
Có thể nhận ra, anh thực sự là kiểu người không biết cách an ủi người khác, cũng chẳng biết nói đùa.
Thế nhưng Phó Uyển Thanh lại khẽ mỉm cười: “Sao mọi người cứ hay bảo anh giống Diêm Vương thế nhỉ, tôi thấy anh cũng tốt lắm mà.”
Lý Trung Nguyên rút tờ khăn giấy định lau cho cô, nhưng cuối cùng lại đưa thẳng vào tay cô.
Anh hờ hững đáp một câu: “Ồ, vậy là em chưa hiểu rõ về tôi rồi.”
“Hiểu rõ rồi thì sẽ thế nào?” Phó Uyển Thanh nghiêng đầu hỏi.
Lý Trung Nguyên nghiêm túc nói: “Sẽ biết sợ, biết tránh xa, và không đời nào dám đến gần tôi như thế này nữa.”
Thế nhưng Phó Uyển Thanh lại chẳng tỏ vẻ gì là muốn rời khỏi người anh.
Cô hỏi: “Đây có phải là lần thứ hai anh bế tôi không?”
“Phải.” Lý Trung Nguyên cúi đầu nhìn cô: “Lần trước em phát sốt , tình hình khẩn cấp, nhưng lần này…”
“Còn khẩn cấp hơn.” Phó Uyển Thanh thấy anh ngập ngừng liền nói đỡ cho anh. Như thể chính cô cũng cần một lý do để giải thích cho hành vi vượt qua cả lý trí này của hai người họ.
Thực ra thì cũng không phải, lúc anh ra tay cứu cô, cảnh báo nguy hiểm vốn được loại trừ rồi.
Nhưng tại sao anh lại vẫn đưa tay ra bế cô?
Lý Trung Nguyên bỗng chốc trở nên mơ hồ, mông lung. Là vì những giọt nước mắt chực chờ tuôn rơi trên gương mặt cô, hay là vì cái nhìn đầu tiên khi anh mở cánh cửa tủ ra, bắt gặp bộ dạng không còn đường lui của cô lúc đó?
Anh tin rằng, cô của hiện tại đã không còn bất kì con đường sống nào khác, và anh chính là lối thoát duy nhất của cô.
Lý Trung Nguyên không tiếp tục tranh luận với cô vấn đề này nữa. Anh rủ mắt xuống hỏi: “Tối nay là ai bảo em đến đây?”
“Bạn học của tôi, cô ấy bảo hôm nay là sinh nhật của cô ấy nên đã đặt phòng riêng ở chỗ này.” Phó Uyển Thanh không dám nhìn anh, giống như đang ngại ngùng không biết phải nói sao, chuyện này nghe qua đúng là có chút ngốc nghếch.
Lý Trung Nguyên im lặng nhìn cô, sự nghi ngờ càng đậm hơn: “Chỗ này không nhận đặt trước từ bên ngoài.”
“Vâng, nhưng anh biết đấy, tôi đã không còn thuộc về vòng tròn này từ lâu rồi, rất nhiều chuyện tôi đều không rõ. Gia cảnh nhà cô ấy cũng rất khá giả, cô ấy nói thế nào tôi liền tin ngay, huống hồ người gác cổng cũng đã cho tôi vào rồi. Dáng lẽ tôi phải hỏi Văn Khâm trước mới phải.” Phó Uyển Thanh cắn môi, giọng nói càng lúc càng nhỏ.
Trông cô có vẻ đã rất tự trách mình rồi.
Lý Trung Nguyên thấy vậy liền không hỏi han thêm nữa, anh nói: “Người bạn học này sau này đừng qua lại nữa.”
“Tôi biết rồi.” Phó Uyển Thanh đáp.
Lý Trung Nguyên lại dặn dò cô: “Số lúc nãy gọi cho em là số của tôi.”
“Tôi sẽ lưu lại.” Phó Uyển Thanh ngoan ngoãn ghi nhớ.
Lý Trung Nguyên nói: “Sau này có chuyện gì, cứ trực tiếp gọi cho tôi.”
“Tôi…tôi sợ làm phiền anh.” vận may lớn này đến quá bất ngờ khiến Phó Uyển Thanh có chút lo sợ, đứng ngồi không yên, “Cái đứa như tôi ấy mà, rất hay gây phiền phức cho người khác, chẳng khác nào một gánh nặng cả.”
Lý Trung Nguyên vặn hỏi lại: “Em nói xem là lần nào?”
Là cái ngày bị hai gã đàn ông to con đuổi nợ, là lần bị bệnh trong khách sạn, hay là tình huống đột xuất như ngày hôm nay?
Đã ba bốn lần rồi, nhưng anh chưa từng thấy lần nào cô được coi là phiền phức cả.
Hàng mi cuả Phó Uyển Thanh vẫn còn chưa khô hẳn nước mắt, cô chớp chớp: “Lần nào cũng vậy mà.”
“Không đâu. Làm gì có gánh nặng nào mà lại tự biết mình biết ta như thế.” Lý Trung Nguyên nghiêm túc nói một câu đầy bộc trực.
“Phụt.” một tiếng, lần này Phó Uyển Thanh bật cười thành tiếng.
Hừ, con đường sống duy nhất còn sót lại sao.
Dưới ánh nắng ban trưa nồng đậm, Lý Trung Nguyên lộ rõ vẻ mặt mất hết hứng thú, chán nản đặt đũa xuống.
Những năm qua, anh chính là đã tự hại mình bởi cái suy nghĩ muốn mạng này.
Cứ ảo tưởng muốn trở thành chỗ dựa duy nhất và có một không hai của một tiểu thư sa cơ thất thế, muốn làm đấng cứu thế không ai có thể thay thế được trong cuộc đời của cô.
“Anh ơi, em thấy anh cũng chưa ăn được bao nhiêu, đã no rồi ạ?” La Tiểu Dự hỏi.
Lý Trung Nguyên gật đầu: “Dạo này không có cảm giác thèm ăn.”
La Tiểu Dự khuyên nhủ: “Đừng vậy mà anh, nhà mình gia đại nghiệp đại, sức khỏe vẫn phải là ưu tiên hàng đầu. Nếu thực sự nuốt không trôi cục tức này thì cứ cướp cô ta về không phải là xong chuyện rồi sao? Cái gã vị hôn phu kia của cô ta có là cái thá gì đâu, xử lý anh ta cũng chỉ là chuyện của một cuộc điện thoại thôi mà.”
“Câm mồm.” Lý Trung Nguyên mắng: “Lo cho xong cái thân cậu đi đã.”

Leave a Reply