Chương 20 : 4773 chữ
Có được danh sách cụ thể và ngày giờ chính xác, Phó Uyển Thanh tự giam mình trong văn phòng, sửa lại phương án thêm vài bản nữa.
Đến chạng vạng tối lúc tắt máy tính, bụng cô mới kêu lên một tiếng “ọc ọc“.
Từ sáng đến tối, cô chỉ uống đúng một ly cà phê. Lúc đang tập trung tinh thần thì không cảm thấy gì, giờ dừng lại rồi, Phó Uyển Thanh mới thấy hơi váng đầu, hai tay chống lên trán.
Cô nghỉ ngơi một lát, rồi đi thang máy lên phòng chờ VIP của khách sạn, gọi một phần ăn nhẹ.
“Dương phu nhân.” Cao Cảnh đi đến bên cạnh cô, đặt đồ trong tay xuống, “Vừa rồi cô bảo tôi thông báo thứ Tư họp phải không?”
“Đúng vậy.” Phó Uyển Thanh uống một ngụm nước soda, “Bàn giao lại các công việc liên quan đến hội nghị thường niên ngành kiến trúc, có thể sẽ khá dài đấy, cậu sắp xếp vào buổi chiều đi, ba giờ nhé, để mọi người nghỉ ngơi cho tốt trước đã.”
“Vâng.”
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Đi làm việc đi, tôi cũng đi ngay đây.”
“Sao cô không về nhà ăn cơm ạ?” Cao Cảnh tò mò hỏi.
Bởi vì cô không thích bị giáo huấn, bị dạy bảo quy củ trên bàn ăn.
Mỗi lần ngồi bên cạnh Tôn Phàm Chân, đôi mắt được bảo dưỡng vô cùng chu đáo của bà ta nhìn cô, luôn truyền tải một thông điệp: Cô là người bà ta chọn trúng, cô rất xuất sắc, và cô bắt buộc phải luôn xuất sắc như vậy, theo đúng tiêu chuẩn mà bà ta đã định sẵn.
Tôn Phàm Chân chọn cô, cũng là mưu toan nhào nặn cô, dùng việc đó để khẳng định năng lực nhìn người chính xác của bà ta. So với việc nói là tán thưởng, thì đúng hơn là một sự hà khắc đi kèm hợp đồng khống chế có điều khoản hiệu suất.
Phó Uyển Thanh chưa từng được ăn một bữa cơm nào thoải mái tại Dương gia.
Con trai bà ta là tác phẩm của bà ta, còn cô là khung tranh được chọn để làm nền. Cô phải luôn tinh tế mọi lúc mọi nơi, làm nổi bật phong cách của bức tranh một cách hoàn mỹ, nhưng lại không được quá nổi bật đến mức phá hỏng tổng thể. Giới hạn này cực kỳ khó nắm bắt.
Cho đến nay, cô vẫn chưa tiếp xúc trực tiếp với Đới tiểu thư.
Nếu có cơ hội gặp mặt, Phó Uyển Thanh rất muốn nói với cô ấy một câu: Bị cân đo đong đếm rồi gạt bỏ, chưa biết chừng lại là sự chiếu cố của ông trời dành cho cô; trên đời này không có bất kỳ lựa chọn nào có thể sánh được với việc được sống một cuộc đời tự chủ, huống chi cô còn xinh đẹp, cao quý và học thức uyên bác đến vậy.
Phó Uyển Thanh gạt gạt miếng thịt xông khói trong đĩa salad: “Họ ăn từ sớm rồi, đỡ phiền phức.”
Buổi tối trở về Dương gia, Bội Đế vẫn chưa ngủ, Phó Uyển Thanh ghé qua phòng cô bé một chuyến.
“Mợ ạ.” Bội Đế đang nhìn người giúp việc thu dọn cặp sách.
Phó Uyển Thanh ôm lấy cô bé: “Ngày kia mới đi học mà, sao con vội vàng thế làm gì?”
“Chuẩn bị sớm một chút ạ, con sợ bị sót đồ.” Bội Đế nói.
Giọng cô bé rất ngọt ngào, mái tóc dài đen nhánh mềm mại, được nuôi dạy vô cùng ngoan ngoãn và hiểu chuyện.
Phó Uyển Thanh nói: “Những lời mợ dặn con, con còn nhớ rõ không?”
Bội Đế nghiêm túc nhớ lại một lượt: “Không ăn bậy đồ của người khác, sau khi tan học chỉ đi theo dì giúp việc ở nhà. Nếu là tài xế không quen đến đón, thì phải bảo thầy cô gọi điện thoại cho cậu hoặc mợ trước ạ.”
“Đúng rồi, nhất định phải ghi nhớ trong lòng, biết chưa?”
“Con biết rồi ạ.”
Phó Uyển Thanh vỗ vỗ cô bé, lại quay đầu dặn dò người giúp việc: “Lớp học cưỡi ngựa vào cuối tuần, nếu tôi không có ở đó, hãy bảo huấn luyện viên cẩn thận một chút, các chị cũng để mắt đến con bé nhiều hơn nhé.”
“Vâng, thưa bà.”
Bội Đế ôm cô hỏi: “Mợ ơi, có chuyện gì xảy ra ạ?”
Phó Uyển Thanh áp sát vào mặt cô bé nói: “Không có gì đâu, chỉ là sắp tới mợ sẽ rất bận, sợ không chăm sóc được cho con nên dặn dò thêm vài câu thôi, như vậy mợ mới yên tâm được.”
Cô đặt đứa trẻ xuống: “Được rồi, ngủ sớm đi, mợ cũng đi nghỉ đây.”
“Chúc mợ ngủ ngon ạ.”
“Ừm, ngủ ngon.”
Phó Uyển Thanh bước những bước chân nặng nề đi lên lầu.
Ngay cả khi trước đây tâm trạng ổn định, Lý Trung Nguyên cũng chỉ làm việc dựa theo tâm trạng của mình. Bây giờ khi nói chuyện riêng tư, anh cũnh trông giống như bị thần kinh phân liệt, ai biết được anh sẽ làm ra chuyện gì.
Cho dù anh có chịu nương tay, thì những kẻ liều mạng muốn nịnh bợ anh, khi đoán được ba phần tâm tư của anh, khó bảo đảm sẽ không đi đường quyền hiểm hóc. Chỉ cần là việc có thể làm anh vui lòng, luôn có kẻ tranh nhau làm.
Cô không có tình cảm với Dương gia, có thể thu dọn đồ đạc rời đi bất cứ lúc nào, nhưng Bội Đế là đứa trẻ đầu tiên cô dốc lòng dạy dỗ, cũng là vì sự yêu thích của cô mà Dương Hội Thường mới giữ cô bé lại. Trước đây, Phó Uyển Thanh luôn nghĩ mình không có kiên nhẫn với trẻ con, giờ cô lại cảm thấy, trên đời này chẳng có sinh vật nào thuần khiết và đáng yêu hơn chúng cả.
Dù sao đi nữa, Bội Đế không thể vì cô mà phải chịu tổn thương.
Khi sắp đến gần thư phòng, Phó Uyển Thanh mang máng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.
Cô đứng lại một lát, nhưng hai cánh cửa kia quá dày, nghe thế nào cũng không rõ, cô bèn quay trở lại phòng ngủ.
Không lâu sau, Dương Hội Thường đỡ Tôn Phàm Chân đi ra, nói: “Mẹ ngủ sớm một chút nhé.”
“Cái dự án cải tạo khu đô thị cũ đó…” Tôn Phàm Chân hỏi, “Nếu thật sự không giành được từ tay Đông Kiến, con hãy mau chóng nghĩ cách khác đi. Mẹ phải về New York trước đây, ba con đang giục rồi.”
Dương Hội Thường quả quyết nói: “Mẹ, mẹ cứ yên tâm về đi, con sẽ lấy được nó.”
Tôn Phàm Chân hỏi: “Tại sao?”
Anh ta nói: “Có lẽ vì trong tay con đang có một quân bài tốt.”
Bà vỗ vỗ lên tay con trai, trịnh trọng dặn dò: “Vẫn nên tiến bước vững chắc thì hơn. Ba con, bác cả của con, và cả hội đồng quản trị sớm muộn gì cũng sẽ công nhận con thôi, đừng vì tự tin mù quáng mà phạm sai lầm. Đi nghỉ ngơi đi.”
“Con hiểu rồi.” Dương Hội Thường nói.
Phó Uyển Thanh đi tắm trước, lúc bước ra, Dương Hội Thường đã trở về phòng ngủ, đang ngồi trên sofa lật sách.
“Anh ở nhà à.” Cô vừa lau tóc vừa nói.
Dương Hội Thường lật sang một trang sách khác: “Anh vẫn luôn ở đây mà, không đi tiếp khách, không bàn chuyện làm ăn, cũng chẳng có nơi nào hay ho để đi cả.”
“Ồ.”
Không gian lại chìm vào im lặng một lúc.
Dương Hội Thường nhìn cô qua gương trang điểm, hỏi: “Hôm nay trò chuyện với người bên Đông Kiến thế nào rồi?”
“Cũng ổn, những thông tin cần tìm hiểu đều đã nắm được rồi.” Phó Uyển Thanh nói.
Cô ngẩng đầu lên, cũng nhìn anh qua chiếc gương phản chiếu bóng dáng anh ở cách đó không xa.
Dương Hội Thường vẫn luôn bày ra dáng vẻ ấy, ôn hòa nhã nhặn, mọi cảm xúc đều được giấu kín sau những lễ nghi thường nhật, làm bất cứ việc gì cũng đều rất cẩn trọng.
Anh gấp cuốn sách lại: “Vậy thì tốt. Uyển Thanh, người của Đông Kiến đến gặp em là ai thế?”
“…Thư ký Phan.” Phó Uyển Thanh nói, “Sau đó Tổng giám đốc Lý cũng đến, nhưng không nói chuyện mấy câu.”
Cô không chắc anh có đi điều tra hay không, nên cố gắng tái hiện lại sự thật một cách chân thực nhất có thể.
Dương Hội Thường “ồ” lên một tiếng: “Trong danh sách cũng có tên Tổng giám đốc Lý, anh ấy là phó chủ tịch đại hội, liệu có ở lại khách sạn không?”
Đúng vậy, sao cô lại quên hỏi chuyện này nhỉ.
Phó Uyển Thanh lộ ra vẻ mặt tự trách: “Em chưa hỏi, bất động sản của anh ấy ở kinh thành không ít, theo lý thì chắc là không đâu. Ngày mai em sẽ xác nhận lại một chút.”
“Nếu anh ấy ở lại,” Dương Hội Thường nhìn cô một lát rồi nói tiếp, “phiền em để trống căn hộ áp mái ngay sát vách phòng anh ấy cho anh nhé. Chuyện hợp tác, anh muốn trực tiếp nói chuyện với anh ấy một lần nữa, đây là một cơ hội rất tốt.”
“Em biết rồi.”
Dương Hội Tài quăng cuốn sách xuống: “Trông em có vẻ mệt rồi, ngủ sớm đi.”
“Em ngủ đây.”
Trước khi cuộc họp diễn ra, Phó Uyển Thanh lại liên lạc với Phan Tuấn một lần nữa.
Về câu hỏi của cô, Thư ký Phan cũng không dám chắc chắn. Tại hội nghị thường niên năm ngoái, Lý Trung Nguyên tuy cũng đảm nhận chức phó chủ tịch nhưng chỉ lộ diện qua loa một chút, bốn ngày hội nghị không biết có họp đủ bốn tiếng hay không, đâu cần phải ở lại khách sạn. Nhưng năm nay tình hình đã khác, anh bắt đầu toàn quyền chịu trách nhiệm. Thư ký Phan nói: “Phó tiểu thư, chuyện này tôi phải xin ý kiến của Tổng giám đốc Lý đã, cô đợi tôi phản hồi nhé.”
“Vâng, làm phiền anh.”
Đến buổi chiều cô mới nhận được tin nhắn, nói rằng tốt nhất nên sắp xếp phòng cho Tổng giám đốc Lý, sau đó là một chuỗi các yêu cầu dài dằng dặc. Phó Uyển Thanh liếc mắt nhìn qua, thảy đều là thói quen sinh hoạt thường ngày của Lý Trung Nguyên, cô nhắn lại một từ “Cảm ơn”.
Chiều thứ Tư, trong phòng họp có khoảng hơn hai mươi người ngồi.
Chủ quản của các bộ phận đều đã đến đông đủ, có vài bộ phận lớn thì ngay cả cấp phó cũng có mặt.
Đợi mọi người ngồi vào chỗ ổn định, Phó Uyển Thanh mới mở lời: “Đại hội ngành kiến trúc lần này tổng cộng có ba trăm bốn mươi lăm người, ngày mười hai tháng Tư nhận phòng, ngày mười sáu trả phòng.”
Cô nâng cao tông giọng để tất cả mọi người đều nghe rõ.
“Về phía phòng nghỉ,” Phó Uyển Thanh nhìn về phía Quản lý Trương, “Danh sách phòng Executive Suite, phòng Business King, và cả phòng tiêu chuẩn tôi đều đã liệt kê sẵn và gửi cho các anh chị rồi. Đến lúc đó nếu khách có yêu cầu khác thì điều chỉnh sau, trước mắt cứ theo phương án này mà làm. Hôm nay anh phải phân chia xong số tầng phòng, ngày mai đi làm giao lại cho tôi. Số lượng nhu yếu phẩm dự phòng ở hành lang tăng lên gấp đôi, đến kho kiểm tra đối chiếu lại một lượt trước, đừng để đến tối ngày mười mốt mới báo với tôi là thiếu hàng đấy.”
Quản lý Trương ghi chép vào sổ tay rồi gật đầu.
Phó Uyển Thanh quay sang hướng khác: “Bây giờ nói về phần ăn uống, phương án cho cả ba bữa tôi đã xem qua một lượt rồi, tuyến đi của quầy buffet có chút vấn đề, lối ra của khu vực thứ hai quá hẹp. Sư phụ Hách, bác nghĩ xem, ba bốn trăm con người cùng dùng bữa một lúc, vào khung giờ cao điểm sẽ bị tắc nghẽn nghiêm trọng đấy. Ngày mai xếp lại một bản khác nhé, quầy đồ uống và khu bánh ngọt cố gắng tách xa nhau ra một chút, được chứ?”
Sư phụ Hách cũng đồng ý, bác ấy nói: “Tôi đang sửa rồi, sửa xong sẽ bảo người mang cho cô xem.”
Phó Uyển Thanh lại giữ đầu óc tỉnh táo, lần lượt giao phó thêm vài việc nữa.
Cô nhìn quanh một lượt, ánh mắt bình thản: “Ngày mười mốt, chúng ta sẽ tổng duyệt trước một lần, có vấn đề gì thì phản hồi ngay tại chỗ. Tôi không muốn sau khi các kỹ sư từ khắp nơi trên cả nước đến nơi, lại có ai đó nói với tôi câu kiểu như ‘tôi cứ tưởng là thế này’ đâu nhé.”
Nói xong, cô khép tập hồ sơ trước mặt lại: “Quản lý Cao còn gì cần bổ sung không?”
Còn bổ sung cái gì nữa chứ.
Mọi chi tiết ở các phương diện đều đã được cô liệt kê ra một lượt, nghe đến mức mọi người nghẹn lời không nói được gì.
Cao Cảnh nói: “Không có ạ.”
“Giải tán thôi, mọi người đi chuẩn bị đi.” Phó Uyển Thanh nói.
Liên tục bận rộn suốt mấy ngày liền, không có ngày nào Phó Uyển Thanh về nhà trước mười một giờ đêm.
Khi Tôn Phàm Chân hỏi đến, Dương Hội Thường đều giải thích thay cô rằng cô vừa nhận được một mối làm ăn lớn, tiền đặt cọc giai đoạn đầu đã vào tài khoản rồi. Bà ta lúc này mới hài lòng cười nói: “Mẹ đã bảo với con rồi, cưới vợ thì phải cưới người hiền thục giỏi giang, chứ cái loại chỉ biết đỏng đảnh làm mình làm mẩy thì được tích sự gì.”
Dương Hội Thường không nói gì.
Sự hiền thục giỏi giang này chỉ mang tính tương đối thôi. Uyển Thanh và anh là quan hệ hợp tác, cái kiểu giác ngộ hoàn toàn như một nhân viên thế này anh chưa từng thấy qua, và anh cũng không biết khi cô nũng nịu thì sẽ có bộ dạng như thế nào, cô lại càng không thể đối diện với anh mà lộ ra vẻ mặt ấy được.
Phó tiểu thư tâm cao khí ngạo, ngay cả khi nhìn anh, tuy bên ngoài vẫn tôn trọng, nhưng sự xem thường vô cùng kín kẽ lại rất vi diệu đó, Dương Hội Thường luôn có thể cảm nhận được. Cô như vậy cũng dễ hiểu thôi, dù sao cô cũng có một điểm xuất phát như thế mà.
Ngày mười hai, Phó Uyển Thanh đã đến khách sạn từ sớm.
Cô dẫn theo hai nhân viên vệ sinh, đi đến căn hộ áp mái để dành cho Lý Trung Nguyên trước.
Căn phòng này chưa từng có ai động vào, đồ vải đã được thay từ tối hôm trước, loại một 1200 thread count, sợi bông dài Ai Cập, đã được là phẳng phiu, nhưng Phó Uyển Thanh vừa bước vào, việc đầu tiên làm vẫn là lật toàn bộ ga trải giường ra để trải lại.
Cô kéo ga giường ra khỏi mép đệm, giũ phẳng, rồi căn chỉnh chuẩn bốn góc. Kỹ thuật này cô đã học rất lâu, gấp nếp chéo nhét vào trong, mép giường căng phẳng, không được có một chút đùn đẩy dư thừa nào.
“Là tối qua trải không tốt ạ?” Cao Cảnh đi tìm cô, nghe nói cô ở đây. Anh ta còn tưởng có chuyện gì lớn, kết quả lại thấy Phó Uyển Thanh đang trải giường.
Phó Uyển Thanh lại đi chỉnh lại vỏ gối: “Không phải, ga giường để một đêm sẽ xuất hiện những nếp nhăn li ti, căn phòng này là để dành cho cấp cao của Đông Kiến đấy.”
“Ồ, Thần Tài mà, hèn chi cô lại căng thẳng thế, tôi hiểu rồi.” Cao Cảnh cười nói, “Ở đây cần ký một chữ ạ.”
Phó Uyển Thanh liếc nhìn một cái, ký xong liền trả lại cho anh ta.
Cô lấy ra một bộ đồ dùng phòng tắm từ trong túi đồ, vào phòng tắm xếp đặt gọn gàng, từ nước súc miệng, sữa tắm, cho đến cả nước dưỡng sau cạo râu đều là thương hiệu mà Lý Trung Nguyên quen dùng.
Trà cũng là do tự tay cô chuẩn bị, Thiết Quan Âm, hàng lấy từ một trang trại trà bên phía Vũ Di Sơn, chứ không phải mẻ hàng do khách sạn thu mua tập trung, tuy không thể so với loại anh uống hằng ngày, nhưng đã là loại tốt nhất mà cô có thể mua được rồi.
Dụng cụ múc trà, kẹp trà, kim chọc trà, cả bộ được đặt cố định ở phía bên trái khay trà.
Trong tủ lạnh đã dọn sạch các loại đồ uống do khách sạn bố trí, những thứ đó Lý Trung Nguyên sẽ không động vào, cô đổi thành bốn chai nước khoáng và nước có ga, đều là những thương hiệu anh hay uống.
Trước khi đi, Phó Uyển Thanh còn kiểm tra lại một lượt miệng ly, chiếc nào có vết xước li ti như hạt cát liền bị cô loại ra, tuy sờ vào có thể không cảm nhận được, nhưng khi chạm vào môi sẽ có chút khác lạ, cô đã đổi chiếc mới vào.
Phó Uyển Thanh không muốn sau khi anh dọn vào ở, lại vì những chuyện nhỏ nhặt này mà quay sang trách phạt quầy lễ tân, có thể né tránh trước được gì thì né tránh.
Lại sang phòng sát vách, cô tiện tay kiểm tra một lượt rồi đi ra ngay.
Lễ khai mạc đại hội diễn ra vào sáng ngày mười ba.
Tối nay là tiệc chào mừng, từ buổi trưa đã bắt đầu lác đác có người đến làm thủ tục nhận phòng.
Phó Uyển Thanh gần như không hề chạm mông xuống ghế, tuần tra từ phòng khách cho đến tận đại sảnh, trong thời gian đó cô còn nhấn thang máy cho khách, dẫn họ đến quầy lễ tân, đảm bảo mọi thứ đều vận hành theo đúng trật tự.
Cô ăn cơm cũng rất vội vàng, nhưng cho đến khi bữa tối kết thúc, Lý Trung Nguyên vẫn chưa xuất hiện.
Cao Cảnh hỏi cô: “Thái tử gia của Đông Kiến chắc là không tham gia tiệc tối đâu nhỉ?”
“Không biết nữa, cứ chuẩn bị trước đi.”
Cao Cảnh đứng bên cạnh cô nói: “Tôi có người bạn học ở Đông Kiến, nghe cậu ta nói thủ đoạn của vị kia không phải dạng vừa đâu. Chính là năm ngoái đấy, cuộc nội chiến trong tập đoàn vừa kết thúc, anh ta liền trực tiếp trục xuất anh trai ruột của mình ra khỏi gia tộc. Ông cụ cũng vì chuyện này mà tức đến đổ bệnh, tĩnh dưỡng từ đó đến nay, không biết đã đỡ hơn chút nào chưa.”
“Nghiêm trọng thế sao.” Sắc mặt Phó Uyển Thanh không đổi, chỉ có hàng lông mi khẽ run lên.
Những năm qua cô tự lo cho mình còn chưa xong, chuyện bên phía Lý Trung Nguyên cô không tìm hiểu nhiều. Hóa ra phải đến năm ngoái anh mới hoàn toàn thu tóm lại quyền lực; vậy những năm trước đó, chắc hẳn anh cũng đã phải nếm trải không ít cay đắng từ những mưu mô tính toán.
Cao Cảnh nói: “Chứ còn gì nữa, khí thế của anh ta mạnh lắm, thuộc kiểu nhân vật chẳng cần mở miệng cũng đủ áp chế người khác rồi. Chị xem, đến cả anh trai và cha ruột mà trong mắt anh ta còn không dung thứ nổi, thì có thể là hạng người hiền lành sao? Tục ngữ nói rất đúng, thiên hạ không có cha mẹ nào lỗi lầm, dù thế nào đi nữa thì vẫn là giọt máu cắt không rời.”
Nếu như bản thân người cha đã là một kẻ ác nhân, anh mới là người bị dày vò thì sao?
Phó Uyển Thanh giả vờ như chưa từng nghe qua chuyện đó: “Vậy à.”
Cao Cảnh ghé sát vào tai cô: “Ồ, còn có người nói,Tổng giám đốc Lý không phải do Lý phu nhân sinh ra đâu. Nhà ngoại của Lý phu nhân họ Đặng, chị hẳn phải biết đó là nhân vật tầm cỡ nào chứ? Mẹ của cô ấy là… À, lô rượu đó của chị chẳng phải đặt từ chỗ Đặng tiểu thư sao? Cô ấy lấy họ theo họ mẹ đấy.”
“Biết chứ, nhà cô ấy ở số ba mươi hai.” Phó Uyển Thanh nói.
Cao Cảnh lại càng hạ thấp giọng hơn: “Chị đoán xem bây giờ Lý phu nhân đang ở đâu?”
“Ở đâu thế?” Phó Uyển Thanh hỏi.
Cao Cảnh khua chân múa tay, miệng há hốc đầy ầm ĩ: “Điên rồi, hiện tại đang ở trong viện dưỡng lão Bắc Đới Hà, đầu óc đã không còn tỉnh táo nữa, phải có người hầu hạ bưng bô đổ rác, nghĩ cũng thật tội nghiệp.”
“Được rồi, làm việc đi.”
Phó Uyển Thanh rùng mình một cái, không muốn tiếp tục bàn tán về những bí mật thâm cung bí sử này nữa.
Nếu cứ nói tiếp, cô lại không kìm được mà nghĩ đến kết cục của chính mình.
Dù sao, trong số những người từng làm tổn thương Lý Trung Nguyên, tội trạng của cô chắc chắn là nặng nề nhất.
Lý phu nhân tên là Đặng Trường Lệ, là dì cả của Vịnh Sênh, nhưng mối quan hệ giữa họ không tốt. Năm xưa vì chuyện hôn sự của mình, bà ta suýt chút nữa đã trở mặt với nhà ngoại, rất nhiều năm không hề qua lại.
Theo ý của bà ngoại Vịnh Sênh, bà muốn gả Đặng Trường Lệ cho cha của Văn Khâm, cũng là một người con trai của Lý gia. Người già mắt nhìn sắc sảo, bà cảm thấy Lý Phú Cường tính tình trầm ổn, đáng tin cậy, tuy vụng ăn vụng nói và không có đầu óc kinh doanh như người anh trai, nhưng lại là kiểu người bổn phận, đi theo đường chính đạo.
Thế nhưng Đặng Trường Lệ lại một mực thích người anh cả khéo ăn khéo nói kia, sống chết đòi gả cho bằng được.
Sau khi kết hôn, bà ta quả thực đã có những ngày tháng ngọt ngào như mật ngọt trong vài năm, cho đến khi biết được sự tồn tại của Lý Trung Nguyên.
Phó Uyển Thanh hiểu tại sao bà ta lại căm ghét Lý Trung Nguyên đến vậy, anh tựa như một cái tát nảy lửa, luôn nhắc nhở bà ta rằng cuộc sống trong quá khứ của bà ta thực chất đang nằm trong một lời nói dối như thế nào.
Những chuyện này đều là do Vịnh Sênh kể cho Uyển Thanh nghe, lúc đó bản thân Vịnh Sênh còn chưa ra đời, trong lời kể khó tránh khỏi có phần thêm mắm dặm muối.
Nhưng việc cãi vã một trận lôi đình là điều chắc chắn, chỉ là ngay cả lão tử gia cũng đã chấp nhận đứa trẻ, lại còn tự mình đặt tên là Trung Nguyên để kỷ niệm công lao của bản thân lập được trong thời kỳ khói lửa chiến tranh, Đặng Trường Lệ cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Bà ngoại của Vịnh Sênh sau khi biết chuyện, cũng không màng đến những hiềm khích trước đây nữa, vội cùng cô con gái út đi thăm bà ta, vì sợ tính cách của bà ta vốn dĩ bướng bỉnh, gay gắt từ nhỏ sẽ làm ra chuyện gì tổn thương đến người khác hoặc chính mình.
Ai ngờ khi bà ta nhìn thấy người nhà, ngược lại còn kéo Lý Trung Nguyên qua và nói: “Mẹ, dì nhỏ, hai người nói gì thế, đây là đứa con do con sinh ra mà.”
Vịnh Sênh nói, bà ngoại cô và mẹ cô khi đó đã tức giận bỏ về.
Kể từ đó về sau, càng không có ai hỏi han đến chuyện của dì cả nữa, mà có hỏi cũng chẳng hỏi được gì.
Phó Uyển Thanh có thể tưởng tượng được, trong việc chọn chồng năm đó, Đặng Trường Lệ đã bất chấp sự phản đối của mẹ mình để đánh một canh bạc tất tay, để rồi thực tế đã chứng minh đó là một quyết định sai lầm đến nực cười.
Nhưng sai lầm này là thứ vĩnh viễn không thể thừa nhận.
Một khi bà ta thừa nhận, điều đó có nghĩa là phủ nhận hoàn toàn nhận thức của chính mình, vừa mất đi thể diện, lại vừa mất đi quyền lực.
Đã gần sáu giờ rưỡi, Phó Uyển Thanh đứng ở quầy lễ tân lật xem sổ đăng ký, cô đã đón tiếp hơn ba trăm người rồi. Những người còn lại, hoặc là bản thân họ vốn ở ngay trong kinh thành, hoặc là đi chuyến bay muộn mới đến.
Cô đặt cuốn sổ xuống, nói với nhân viên: “Vất vả rồi, mau đi ăn cơm đi.”
“Người đổi ca vẫn chưa đến, em đợi thêm một lát ạ.”
Phó Uyển Thanh bảo cô ấy đi: “Chị đứng thay em vài phút, không sao đâu.”
“Vâng, cảm ơn Phó tổng ạ.”
Cô ngồi xuống ghế, tổng tính ra cũng có thể nghỉ ngơi một lát.
Phó Uyển Thanh vừa đặt lại cuốn sổ và cây bút cho ngay ngắn, còn chưa kịp xoa bóp bắp chân, ngẩng đầu lên đã thấy Lý Trung Nguyên bước vào.
Anh mặc chiếc sơ mi màu xám nhạt, trên tay vắt một chiếc áo vest, vóc dáng cao gầy thanh tú, đang tiếp đón một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, bước đi bên cạnh ông ấy, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu.
Anh đích thân tháp tùng đến đây, người này chắc chắn không phải nhân vật tầm thường.
Phó Uyển Thanh đứng dậy, mỉm cười nói: “Xin chào, xin mời ký tên ở bên này ạ.”
Người đàn ông kia rất có hàm dưỡng, cũng mỉm cười đáp lễ cô: “Cảm ơn.”
Cô lật sổ ra: “Xin hỏi tên của ông là gì ạ?”
“Người đầu tiên.” Người đàn ông tinh mắt, khẽ đẩy gọng kính, cầm lấy cây bút, đặt bút ký một mạch liền tù tì.
Phó Uyển Thanh khẽ kinh ngạc một chút, hóa ra là lãnh đạo của Bộ Nhà ở và Phát triển Đô thị – Nông thôn, hèn chi lại được đón tiếp trịnh trọng như vậy.
Lý Trung Nguyên đứng đối diện cô, chăm chú nhìn vào khuôn mặt cô, lông mày khẽ rướn lên, đôi mắt trong thoáng chốc mở to, khóe miệng chưa kịp thu về, hơi mấp máy như có lời muốn nói đã lên đến nghẹn ở cổ họng, rồi lại nuốt ngược trở vào.
Anh cúi đầu xuống, khẽ mím nhẹ môi dưới.
Đã bao nhiêu năm rồi, cô vẫn như thế này.
Những dấu vết mà năm tháng để lại trên cơ thể cô anh đều nhìn rõ mồn một, chỉ có điểm này là không hề thay đổi.
Người đàn ông ký xong, nhường cây bút lại cho anh: “Trung Nguyên, đến lượt cậu này.”
“Vâng.”
Lý Trung Nguyên nhận lấy cây bút, Phó Uyển Thanh vội vàng chỉ tay vào vị trí thứ ba: “Tổng giám đốc Lý, ở đây ạ.”
Anh ký tên bằng những nét chữ rồng bay phượng múa xong, quăng cây bút xuống: “Làm thủ tục nhận phòng ở đâu?”
“Tôi dẫn hai vị qua đó, xin mời đi lối này.”
Phó Uyển Thanh khẽ nghiêng người, đưa tay hướng về phía trước ra hiệu mời.

Leave a Reply