Chương 26 : 8304 chữ
Ánh đèn trên núi nối thành một dải liên miên, tuyết càng lúc càng rơi dày.
Phó Uyển Thanh ngồi ở phía sau, cô ghé sát vào cửa kính xe ô tô. Mặt đường trông có vẻ vẫn ổn, nhưng bên dưới lớp tuyết toàn là băng, tốc độ xe từ sớm đã giảm xuống dưới 20 km/h.
Phương Hoa lái xe rất vững vàng, nhưng cũng không chống lại được lớp tuyết sâu. Vô lăng chỉ cần khẽ dịch chuyển một chút là đầu xe đã trôi dạt về một bên, mà đường quanh co trên núi lại nhiều.
Hai tay Phương Hoa ghìm chặt vào vô lăng, mắt chăm chú nhìn về phía trước, bày ra tư thế sẵn sàng đối phó với tình huống xấu nhất, đến nỗi lưng cũng không dám tựa vào ghế.
Gần đến biệt viện, khi đường núi bắt đầu trở nên dốc hơn, tiếng động cơ bỗng thay đổi.
Tiếng gầm rú trầm đục liên tục dội lên khiến Phó Uyển Thanh nghe mà phát hoảng. Phương Hoa vẫn luôn nhấn ga, nhưng xe không hề di chuyển, chỉ có bánh xe quay cuồng, chạy bánh tại chỗ..
Phương Hoa nới lỏng chân ga, đợi vàigiây rồi lại nhấn xuống, chiếc xe nhích về phía trước được một mét rồi lại dừng hẳn.
Anh tắt máy, mở cửa đi xuống xem thử, bước chân dẫm xuống, tuyết đã ngập qua cả mắt cá chân. Trong tuyết lẫn lộn bùn đất, rất ướt át. Bánh sau đã sụt vào một cái hố nhỏ, không lên được nữa.
Tuyết vẫn rơi xào xạc, chẳng có chút dấu hiệu nào là muốn dừng lại.
Phía bên kia, người phiên dịch lại gọi điện thoại tới giục, hỏi đã đến đâu rồi, tổng giám đốc Lý bên này đang vội đợi hợp đồng để đóng dấu.
Phương Hoa bất lực nói: “Chỉ còn cách một hai dặm đường nữa thôi, nhưng xe không nhúc nhích được rồi.”
Phó Uyển Thanh cũng bước xuống xe.
Cô đội chiếc mũ của áo phao lên, cẩn thận nhích về phía Phương Hoa: “Thư ký Phương, anh tìm cách sửa xe đi, đưa tài liệu cho tôi, tôi biết có một lối đi nhỏ, băng qua đó là tới nơi.”
“Không được,” Phương Hoa lo lắng, “Tuyết lớn quá, đi đường này không an toàn đâu.”
“An toàn lắm.” Phó Uyển Thanh chỉ tay ra xung quanh, “Chính vì tuyết lớn mới an toàn, tầm này trên núi làm gì còn ai nữa. Anh đưa cho tôi đi, nửa tiếng nữa tôi chắc chắn sẽ mang đến trước mặt Lý Trung Nguyên.”
Phương Hoa cũng hết cách, anh lấy túi hồ sơ ra: “Vậy cô cẩn thận nhé, điện thoại có mang theo người không? Có chuyện gì thì gọi điện.”
Phó Uyển Thanh đón lấy, gật đầu: “Có, anh thực sự không xử lý được thì cứ gọi cứu hộ đường bộ nhé, tôi đi đây.”
Năm xưa, đây cũng là một con đường do người ta dẫm nhiều mà thành, giờ đây bị cỏ hoang và bụi rậm đan xen, chẳng còn ra hình thù gì nữa. Nếu tuyết rơi mỏng hơn một chút, có lẽ còn có thể lờ mờ nhận ra chút đường nét.
Phó Uyển Thanh ôm chặt bản hợp đồng trong lòng, giẫm lên lớp tuyết sâu nửa thước. Cô bước một bước sâu, một bước nông mà đi, giống như đang đánh nhau với vô số cành cây khô khốc, chúng bướng bỉnh vô cùng.
Gió lạnh cuốn tới, tiếng hú vù vù, luồn lách vào cổ áo cô. Một tiếng “rắc” vang lên, cô dẫm gãy mấy cành cây, lòng bàn chân hụt hẫng, cô “A” lên một tiếng, người lao thẳng về phía trước.
Đầu gối đập xuống đất trước, Phó Uyển Thanh dùng hai tay chống đỡ, lòng bàn tay áp chặt lên những mảnh băng vụn. Tuyết trên cây cũng bị động tĩnh này làm cho rụng xuống, giống như cố tình gây sự với cô, căn đúng lúc cô định đứng dậy mà ụp xuống thẳng đầu thẳng mặt.
Phó Uyển Thanh bị đập cho choáng váng, nằm rạp ở đó thở dốc một hồi.
Phía xa còn có một gò núi nhỏ, cô nhớ từ đây cứ đi thẳng xuống là tới cửa phụ của biệt viện rồi.
Cô chống người dậy, qua loa phủi phủi vết bẩn trên người, rồi đi khập khiễng về phía trước.
Da mặt còn đỡ, từ sớm đã bị cóng đến mất hết cảm giác, hà ra một hơi cũng ngay lập tức bị gió cuốn đi, chỉ có đầu gối và lòng bàn tay là đau nhức dữ dội, bỏng rát như lửa đốt.
Nhưng đã đi đến bước này rồi, cô chẳng buồn nghĩ đến chuyện đau hay không đau nữa, chỉ muốn nhanh chóng băng qua đó.
Lúc chạy từ gò núi nhỏ xuống, gió cũng đuổi theo phía sau, thổi mạnh đến mức chân cô bấu không vững. Mắt thấy sắp xuống đến nơi, cô lại vấp phải một hòn đá nhô lên, ngã nhào một cú.
“Úi chao.” Phó Uyển Thanh lăn mấy vòng, đau đến mức phải kêu lên thành tiếng, “Trời Phật ơi, các ngài tha cho con có được không, con chỉ muốn đi đưa một bản hợp đồng thôi mà, làm khó con để làm gì cơ chứ.”
Sau này nghĩ lại đêm giông bão ấy, Phó Uyển Thanh ngược lại cảm thấy, đó là ông trời đang đại phát từ bi.
Chẳng qua là ông trời biết rõ đường đời phía trước đầy hiểm nguy, nên muốn níu cô lại một cái cuối cùng, để nói với cô rằng, cô vẫn còn rất nhiều con đường khác có thể đi, không việc gì phải cố chấp với con đường này.
Ngã một cú văng xa như vậy, trên quần áo của Phó Uyển Thanh bám đầy vụn cỏ và những hạt tuyết tròn.
Khi cô lảo đảo bò dậy, hoàn toàn là dựa vào một ngụm khí tàn cuối cùng để chạy lên để kịp gõ cửa.
May mà cửa mở nhanh, quản gia ở đây vừa nhìn thấy cô liền hỏi: “Cô tìm ai?”
“Lý Trung Nguyên, cái này…” Phó Uyển Thanh ôm chặt túi tài liệu, trên đầu cô không nhìn rõ là máu hay là nước, “Tôi phải đưa cái này cho anh ấy.”
Quản gia nhìn thấy logo của Đông Kiến trên túi hồ sơ, nhớ ra chuyện Lý tiên sinh đang đợi hợp đồng.
Ông liền để cô bước vào: “Đi theo tôi.”
Trong phòng khách, hệ thống sưởi được bật rất ấm áp.
Tay áo sơ mi của Lý Trung Nguyên đã xắn lên từ sớm, anh ngồi bên chiếc bàn tròn, tách trà bên tay vẫn còn đang bốc khói nghi ngút. Anh chậm rãi ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tuyết rơi rất yên bình, đáp xuống mặt kính rồi lặng lẽ tan ra.
Cũng không biết Phương Hoa đã đi đến đâu rồi, bảo cậu ta đến tập đoàn lấy một bản tài liệu mà lâu như vậy vẫn chưa lên tới nơi.
Chủ tịch Mueller đang xem bản vẽ, ông dùng ngón trỏ ấn lên một đường dữ liệu, rồi dùng tông giọng nghiêm túc, tỉ mỉ đặc trưng của người Đức để hỏi: “Hệ số áp lực gió ở vị trí này, phương thức tính toán của các bạn có chút sai lệch so với phía chúng tôi.”
Lý Trung Nguyên thu hồi ánh mắt.
Tất cả các số liệu anh đều đã xem qua trước đó, liền trầm nghị trả lời: “Sai lệch chắc chắn là có, bởi vì tiêu chuẩn đối chiếu của các ông là khí hậu Bắc Âu. Dự án này của chúng tôi nằm ở vùng nội địa, hướng gió khác biệt, các kỹ sư đã dựng lại mô hình để tính toán rồi.”
Mueller ngẩng đầu nhìn anh.
Người trẻ tuổi này ánh mắt trong trẻo, tốc độ nói thong thả, qua mấy ngày trò chuyện, tuy nói không nhiều, nhưng câu nào câu nấy đều chắc chắn, chuyên nghiệp, vô cùng đáng tin cậy.
Người phiên dịch của ông ở bên cạnh hạ thấp giọng truyền đạt lại. Mueller nghe xong, im lặng vài giây rồi hỏi: “Vậy còn dữ liệu gốc thì sao?
“Tôi sẽ cung cấp đầy đủ cho ông,” Lý Trung Nguyên nói, “Ông có thể để đội ngũ kỹ thuật của mình tính toán lại, đây không phải chuyện xấu, cẩn thận một chút thì mọi người đều yên tâm.”
Mueller nghe xong thì bật cười, trong nụ cười lộ ra sự tán thưởng dành cho sự già dặn và trầm ổn của đối phương. Ở độ tuổi này mà có được phong thái và uy nghiêm như vậy quả thực không nhiều.
Lý Trung Nguyên khẽ nghiêng đầu, vừa định gọi người vào thì thư ký Phan đã đẩy cửa bước vào, trên tay là bản hợp đồng vừa mới nhận được.
Anh ta trải bản hợp đồng lên bàn, không nói gì thêm mà chỉ báo cáo: “Được rồi thưa Tổng giám đốc, tôi đã khẩn trương xác nhận lại rồi.”
Hợp đồng đã đến, mọi người liền đi theo quy trình một lượt, đôi bên ký tên, trao đổi tài liệu. Sau khi cất gọn gàng, hai bên bắt tay nhau.
“Hợp tác vui vẻ.” Mueller vừa bắt tay vừa vỗ vai Lý Trung Nguyên, “Quen biết cậu cũng là một điều may mắn trong chuyến đi này của tôi. Lần này tới đây, tôi còn được ngắm cảnh tuyết ở Hương Sơn, thật không uổng công.”
Lý Trung Nguyên nói: “Nếu ông có thời gian, có thể ở lại trên núi thêm vài ngày.”
“Không ở lại được rồi, ngày mai tôi phải bay về Đức.” Mueller nói, “Cảm ơn sự tiếp đón nồng hậu của cậu.”
Lý Trung Nguyên gật đầu: “Tôi tiễn ông xuống lầu.”
Hai người họ đi phía trước, phía sau là người phiên dịch, tiếp đến là trợ lý của mỗi bên. Thư ký Phan cố ý đứng cách xa một chút, bấm điện thoại gọi cho quản gia.
Giọng của quản gia rất nhỏ, lại lẫn trong tiếng gió rít gào, nhưng Lý Trung Nguyên vẫn nghe loáng thoáng được vài câu. Đầu dây bên kia nói: “Vâng… cô ấy đang nghỉ ngơi ở tòa nhà nhỏ của Tổng giám đốc… quần áo rách cả rồi… có vết thương…”
Tuyết từ trong rừng lâm thâm bay tới, dính vào mu bàn tay anh, lạnh đến thấu xương.
Lý Trung Nguyên tiễn Mueller về phòng của ông, sau khi đóng cửa lại liền bước ra ngoài.
Người phiên dịch đi cùng vừa định nói lời chúc mừng thì bị Lý Trung Nguyên giơ tay ngăn lại. Anh nhìn thẳng vào Phan Tuấn, hỏi luôn: “Ai bị thương?”
“…Phó tiểu thư,” Phan Tuấn thành thật đáp, “Tôi cũng chưa kịp hỏi kỹ, không biết sao tài liệu lại ở chỗ cô ấy. Cô ấy vừa bóc niêm phong ra là đưa ngay cho tôi để mang lên cho ngài…”
Chưa nghe hết câu, Lý Trung Nguyên đã sải bước nhanh về phía tòa nhà.
Chân anh dài, bước đi rất rộng, Phan Tuấn phải chạy bộ nhỏ mới đuổi kịp, vừa chạy vừa nói: “Tổng giám đốc, tôi cũng đang định báo với ngài, cô ấy còn chẳng thèm ngồi xe, là ôm tài liệu tự mình chạy bộ qua đây đấy.”
Bước chân của Lý Trung Nguyên bỗng khựng lại một nhịp.
Anh quay đầu lại, gằn giọng: “Phương Hoa dạo này càng lúc càng biết cách làm việc nhỉ.”
“…”
Anh đi đến trước tòa nhà, đội tuyết đứng trên bậc thềm, trong một khoảnh khắc bỗng không dám bước tới.
Bên cửa có hai chiếc đèn lồng cung đình đang thắp sáng, ánh hào quang màu vàng nhạt bị màn sương tuyết thổi tán loạn, hắt lên những phiến đá hoa cương màu xám tro. Mấy khóm trúc mảnh mai bị tuyết đè cong cả eo, gió vừa thổi qua, tuyết lại rơi rào xạc xuống thành từng vốc.
Thư ký Phan che ô, điên cuồng đuổi theo suốt dọc đường, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao anh lại có phản ứng như vậy.
Anh đẩy cửa bước vào, ngay cạnh lối ra vào đặt một đôi bốt ngắn cổ của nữ, mặt giày bám đầy bùn đất hòa lẫn với lớp băng chưa tan hết.
Lý Trung Nguyên đi thẳng vào trong, những món đồ nội thất bằng gỗ mun trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng thâm trầm dưới ánh đèn, làn khói trắng lững lờ bay ra từ chiếc lư hương thanh hoa trên kệ đồ cổ, hương thơm ấm áp vây quanh người.
Cô gái nhỏ ngồi trên chiếc ghế thái sư, chiếc ghế quá rộng mà cô lại quá gầy, trông như thể ngồi không vững, cả người như lọt thỏm, cuộn tròn ở bên trong.
Phía sau cô là một bức thư pháp chữ hành thảo với nét bút vô cùng già dặn, sắc sảo, chương đóng dấu đè lên phần đề tên có màu đỏ chu sa. Mặt chữ trên con dấu ấy Lý Trung Nguyên có
nhận biết, đó là một văn nhân sau khi qua đời mới được minh oan một cách rầm rộ, và được đưa thơ tuyển chọn vào lại sách giáo khoa.
Thời gian qua anh đều ở nơi này, ra ra vào vào không biết bao nhiêu lần, chưa bao giờ cảm thấy có gì đặc biệt, cũng chẳng để tâm quan sát. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Phó Uyển Thanh, những sự bài trí bài biện này như thể đồng loạt sống dậy.
Bác sĩ đang ngồi trước mặt cô, giúp cô lau rửa những vết máu bẩn trên đầu gối, vùng da đó đã sưng vù lên một mảng lớn.
Chiếc áo len dệt kim mặc bên trong của cô cũng bị rách một đường, lộ ra một đoạn eo trắng bệch, gầy gò, trên đó chằng chịt những vết trầy xước. Vài lọn tóc bết dính vào gò má, ngọn tóc còn vương lại chút cỏ khô chưa được dọn sạch, vệt máu nơi đuôi chân mày đã đông cứng lại, trông đến xót xa. Lòng bàn tay phải vẫn chưa được xử lý, chỉ quấn tạm một miếng gạc một cách hỗn loạn, không nhìn rõ tình trạng bên dưới ra sao.
Lý Trung Nguyên bước lại gần, sau khi lặng lẽ đánh giá cô một lượt, hơi thở của anh bỗng nghẹn lại, lồng ngực như bị ai đó nhào nặn, dâng lên một cảm giác chua xót, căng tức, đến mức cả các đầu ngón tay cũng tê dại đi.
Nơi cổ họng có một luồng khí huyết đang xông thẳng lên.
“Phó Uyển Thanh.” Lý Trung Nguyên nghe thấy tiếng mình cất lên, giọng khàn đặc đến tội nghiệp, chính bản thân anh cũng giật mình.
Cô không nhìn xuống đầu gối nữa mà ngẩng đầu lên, vì bị lạnh quá lâu nên ánh mắt có chút mất tiêu cự.
Uyển Thanh nhìn anh chừng hai giây, bờ môi mới khẽ mấp máy, nhếch lên thành một độ cong rất nhạt: “Lý Trung Nguyên, anh ký xong hợp đồng rồi à.”
Anh bàn chuyện làm ăn thành công, cô còn vui mừng hơn cả anh, trong khi anh chẳng hề hứa hẹn cho cô một đồng nào.
Lý Trung Nguyên sải bước dài đi tới, quỳ thụp xuống trước mặt cô. Tư thế đứng trên cao nhìn xuống bấy lâu nay bỗng chốc biến mất, anh ngước mắt nhìn cô, nhìn từ mắt cá chân lên tận ngọn tóc, cuối cùng dừng lại trên gương mặt cô.
“Hợp đồng là do em mang tới?” Anh đưa tay ra, muốn chạm vào vết thương nơi đuôi lông mày của cô nhưng lại sợ làm cô đau, chỉ đành vén lọn tóc sang một bên.
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Phải, cũng may là tôi tới kịp. Thư ký Phương không thuộc đường lắm, chiếc xe đó cũng chẳng ra sao, anh biết không? Xe rõ ràng trang bị lốp đi tuyết mà vẫn bị lún vào trong bùn đấy.”
“Phải, vì dù sao nó cũng đâu có gọi là lốp đi bùn.” Lý Trung Nguyên còn nói đùa với cô một câu.
Phó Uyển Thanh thực sự đã bật cười một tiếng.
Bác sĩ băng bó xong đầu gối liền thả ống quần của cô xuống, tiếp tục đi lau rửa lòng bàn tay bên trái cho cô. Trên đó càng chằng chịt những vết xước dọc ngang, có vết do băng đâm vào, có vết do những bụi gai khuất tầm mắt cào phải.
“Tổng giám đốc, anh giúp một tay, vén cổ tay áo của cô ấy lên với.” Bác sĩ nói.
Phó Uyển Thanh vội vàng từ chối: “Không cần đâu, tôi tự làm được.”
Cô vừa buông lỏng tay, chiếc khăn tay ở tay phải liền rơi xuống, trên chiếc khăn lụa trắng muốt ấy vương vài vết máu đỏ thẫm, rơi ngay trước mắt Lý Trung Nguyên, anh liền nhặt nó lên.
Anh thẳng người dậy, không nói hai lời liền ngồi xuống bên cạnh cô, vén tay áo của cô lên: “Bị lún vào bùn, rồi sao nữa?”
“Sau đó, điện thoại của thư ký Phan gọi tới.”
Phó Uyển Thanh rủ mắt xuống, cô cũng đang nhìn vào tay mình, chỉ là ngã có hai cú thôi mà sao lại có nhiều vệt máu thế này. Cô bỗng cảm thấy đau hơn hẳn, khẽ sụt sịt mũi, “Tôi sợ bên phía anh đang vội nên đã xuống xe, nhét tài liệu vào trong lòng rồi băng qua cái gò núi nhỏ ở phía tây để đi tới đây.”
Bác sĩ động tác rất nhanh nhẹn, gắp hết gai dằm ra, thoa thuốc rồi băng bó cẩn thận cả hai bàn tay cho cô.
Giọng của Lý Trung Nguyên nén xuống rất thấp, giống như phát ra từ tận sâu trong lồng ngực.
Anh nói: “Nơi đó từ lâu đã không còn đường nữa rồi, rất lâu rồi không có ai đi qua, em không biết sao?”
Thư ký Phan đứng ở phía sau, nghe mà cũng nổi cả da gà.
Lời này nghe như đang trách móc, lại như đang xót xa, hoàn toàn không giống tác phong ngày thường của Lý Trung Nguyên nữa rồi, anh ta chỉ thầm cầu nguyện bác sĩ hãy làm thật nhanh lên một chút.
Phó Uyển Thanh lắc đầu: “Lúc nhỏ rõ ràng là có đường mà, tôi thường đi qua đó, bây giờ thì… không biết nữa, tuyết lại rơi dày quá, tôi nhìn không rõ.”
Lý Trung Nguyên mím chặt cằm nhìn cô: “Nhìn không rõ mà em vẫn còn đâm đầu chạy về phía trước?”
“Tôi chỉ muốn… nhanh chóng mang tới cho anh thôi.”
Phó Uyển Thanh cũng đang nhìn anh, nhìn cảm xúc thoáng lướt qua trong ánh mắt anh rồi lại nhanh chóng bị đè nén xuống, nhìn đôi chân mày anh giãn ra rồi lại nhíu chặt đầy tâm sự, nhìn ánh đèn hắt lên hai bên tóc mai đen nhánh của anh, rọi ra một vẻ dịu dàng đến lạ.
Trong phòng khách rất yên tĩnh, lớp gạch Kinh cổ lát bên dưới đã nuốt trọn mọi thanh âm, bức bình phong phỉ thúy đứng sừng sững đầy ôn nhuận.
Lý Trung Nguyên đăm đăm nhìn cô thật lâu, sau cùng, anh khẽ nuốt nước bọt, giống như đang ra sức kìm nén điều gì đó.
Bác sĩ thao tác rất nhanh nhẹn, bôi thuốc ở eo xong liền dán luôn băng gạc lên trán cho cô, không quên dặn dò cô đừng để chạm vào nước, trời lạnh thế này chỉ cần lau qua người là được.
Phó Uyển Thanh áp tay lên trán: “Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.”
Bác sĩ nói: “Không có gì.”
Thư ký Phan vội vàng tiếp lời: “Để tôi tiễn bác sĩ ra ngoài, lối này ạ.”
Anh ta cũng bước đi theo, rồi khép hai cánh cửa gỗ dày nặng lại.
Lý Trung Nguyên vẫn ngồi bên cạnh cô, Phó Uyển Thanh chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể ngửi thấy mùi hương trên cơ thể anh, giống như hơi ẩm của những ngày nồm ở Lâm Thành, len lỏi vào từng ngóc ngách.
Cô cúi đầu, nhìn bóng của hai người đổ dài trên tấm thảm trải sàn.
Bóng của Lý Trung Nguyên hoàn toàn bao trùm lấy cô, khiến cô đến cả đường nét của chính mình cũng không tìm thấy được.
“Ngã mấy cú?” Phải một lúc lâu sau, Lý Trung Nguyên mới lên tiếng.
Phó Uyển Thanh khẽ nghiêng mặt, lặng lẽ giơ hai ngón tay ra.
Lý Trung Nguyên hỏi: “Trên người còn chỗ nào đau nữa không?”
“Hết rồi.”
Lý Trung Nguyên nhíu chặt đôi lông mày: “Đừng gạt anh, nếu có thì để anh gọi một nữ bác sĩ đến kiểm tra kỹ lại cho em.”
Cô cuống quýt quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt anh: “Thật sự là không có mà, đừng làm phiền người ta…”
“Được rồi.” Lý Trung Nguyên nâng bàn tay cô lên, ngón tay cái khẽ miết qua cổ tay cô, “Anh vẫn muốn biết, sao em lại cứ nhất quyết phải lên núi bằng được?”
Anh cúi đầu, ánh mắt rơi trên bàn tay quấn đầy băng gạc của cô.
Phó Uyển Thanh chưa từng nhìn anh từ góc độ này bao giờ, trông anh có chút khác so với ngày thường. Trong mắt cô trước đây, dáng người Lý Trung Nguyên luôn thẳng tắp, lông mày trầm nghị, trước khi mở lời luôn im lặng vài giây, chưa cần giao tranh đã đủ áp chế khí thế của người khác xuống một mảng lớn.
Nhưng lúc này, cô chỉ thấy anh… yếu lòng.
Chắc là yếu lòng thật rồi, nếu như cô không nhìn lầm.
Phó Uyển Thanh nói: “Lúc tôi ở chỗ Vịnh Sênh, nhìn thấy thư ký Phương đi lấy xe, anh ấy nói phải đi lấy tài liệu cho anh nên tôi liền đi theo, sau đó thì… cũng là bất đắc dĩ thôi.”
“Bất đắc dĩ kiểu gì?” Lý Trung Nguyên đột ngột ngẩng đầu.
Phó Uyển Thanh khẽ chớp mắt, đôi con ngươi trong trẻo đã phủ một lớp sương nước mỏng.
Cô nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của anh đến thẫn thờ, bờ môi mấp máy: “Chỉ cần là chuyện liên quan đến anh, tôi dường như không thể tự chủ được bản thân mình, luôn làm mấy trò ngốc nghếch. Ngay cả khi người ta tán gẫu, nhưng câu chuyện nói về anh, tôi cũng sẵn lòng ghé tai vào nghe vài câu… Kiểu bất đắc dĩ đó đấy…”
Yết hầu của Lý Trung Nguyên khẽ trượt lên xuống một lượt.
Anh đưa bàn tay phải ra, đôi mắt hoe đỏ, nâng lấy gương mặt cô.
Lòng bàn tay anh rất ấm, khoảnh khắc chạm vào làn da cô, cô khẽ run lên một cái, định nói gì đó nhưng không thành tiếng
Lý Trung Nguyên vén những lọn tóc trước trán cô ra, đầu ngón tay khẽ lướt qua lớp băng gạc.
Anh ghé lại mỗi lúc một gần, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô, giọng nói khàn đặc: “Thế thì em cũng không được chạy lên đây như vậy chứ, tuyết rơi lớn thế này, đường núi vừa dài vừa hiểm trở, em nhìn lại mặt mình xem… nhìn lại tay mình xem…”
Giọng anh bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
Sau đó, một nụ hôn dày đặc buông xuống, rơi trên má cô, trên tâm mi, trên chóp mũi, và cuối cùng in dấu trên làn môi cô.
Căn phòng này thật ấm, hơi thở của Phó Uyển Thanh cũng trở nên nóng bừng.
Được Lý Trung Nguyên hôn, trái tim cô đập thình thịch liên hồi, tựa như một chú nai con vừa gặp kinh hãi.
Cô nhắm mắt lại, cũng vụng về tập tễnh đáp lại nụ hôn của anh, sống sượng đến tội nghiệp.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Lý Trung Nguyên đã ôm chặt lấy cô, cánh tay ghì chặt sau lưng cô, siết chặt đến mức không thể tách rời.
Ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng rắc giòn giã của cành trúc bị tuyết đè gãy.
Trong phòng là nhiệt độ cơ thể đang không ngừng tăng lên của anh, là nhịp tim dồn dập của cô, và nụ hôn với hơi thở quấn quýt nồng đượm của cả hai.
“Sau này không được như vậy nữa.” Lý Trung Nguyên hôn cô xong, lại như thể không có nơi nào để giải tỏa, anh cắn mạnh vào môi dưới của cô, giống như đang ra sức đè nén nguồn sức mạnh đã tích tụ từ lâu sắp sửa bùng nổ xuống, chính bản thân anh cũng run rẩy theo.
Giọng anh nghe nghẹn ngào trầm đục, trán tì vào trán cô. Hương thuốc đắng chát thoang thoảng nơi chóp mũi hòa lẫn với mùi hương thanh khiết dịu nhẹ trên người cô. Anh lại nói: “Điều khoản bổ sung ngày mai mang tới cũng chẳng sao cả, chẳng lẽ anh lại không giữ chân nổi mấy người Đức đó sao.”
“Tôi biết,” Phó Uyển Thanh khẽ thở dốc, “Nhưng anh đã giúp tôi quá nhiều lần rồi, tôi chỉ muốn báo đáp anh, được chút nào hay chút nấy.”
Lý Trung Nguyên không nói gì, chỉ ôm cô vào lòng chặt hơn một chút, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, rồi nhắm mắt lại.
Chất vải áo sơ mi của anh rất mỏng, bao bọc lấy hơi ấm hừng hực từ lồng ngực săn chắc. Khi Phó Uyển Thanh áp sát vào, lồng ngực cô cũng phập phồng lên xuống không tự chủ được.
Cô vừa định mở miệng nói gì đó, bờ môi mấp máy chưa kịp thốt lên lời thì cái bụng lại vô cùng phản chủ mà phát ra một tiếng “ọc ọc”.
Lý Trung Nguyên nới lỏng vòng tay, nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Tôi đói rồi, chưa ăn tối.” Cô hơi mím môi, bất lực nở một nụ cười có chút ngọt ngào.
Dáng vẻ này trông lại càng đáng thương hơn.
Lý Trung Nguyên nhìn cô, nắm lấy tay cô: “Được rồi, muốn ăn gì nào?”
Phó Uyển Thanh vẫn nhớ như in ánh mắt của anh lúc đó. Anh sinh lòng yêu chiều, xót xa chính vì sự dũng cảm và thẳng thắn ấy của cô.
“Có gì ăn nấy thôi,” Phó Uyển Thanh nói, “Nhưng đừng ăn mì nhé, buổi trưa tôi ăn mì ở ngoài trường học với Văn Khâm rồi.”
“Ồ.” Lý Trung Nguyên xoay người, để lại bóng lưng cho cô, “Vậy để anh bảo họ làm món gì đó mà em chưa từng ăn với Văn Khâm.”
Anh đi gọi điện thoại, Phó Uyển Thanh nhìn theo anh khẽ mỉm cười.
Bờ môi khẽ cử động làm cô khẽ xuýt xoa một tiếng. Cô đưa tay chạm lên, đầu ngón tay dính một vệt máu tươi rơm rớm, chính là chỗ vừa bị anh cắn lúc nãy.
Đêm đó cô ở lại trên núi.
Tuyết rơi quá lớn, đến nửa đêm vẫn còn nghe thấy tiếng gió bắc rít gào bên ngoài.
Phó Uyển Thanh tự mình đi lau rửa cơ thể. Vì đi vội vàng nên sau khi lau xong cô cũng chẳng có quần áo để thay, Lý Trung Nguyên liền lấy một chiếc áo sơ mi của anh đưa cho cô
Quần áo của anh vừa rộng vừa dài, mặc trên người cô trông rộng thênh thang.
Khi Phó Uyển Thanh bước ra, cô đã xắn tay áo lên hai nấc nhưng ống tay vẫn rủ xuống mu bàn tay. Cô cúi đầu, lấy khăn lau tóc. Mái tóc ướt dính bết vào cổ, vài giọt nước theo xương quai xanh chảy xuống, nhanh chóng bị lớp vải nơi cổ áo sơ mi hút trọn.
Phó Uyển Thanh đi đến bên cạnh Lý Trung Nguyên, đôi mắt vẫn còn vương một lớp hơi nước mờ hơi nóng từ phòng tắm, cô ngơ ngác hỏi anh xem đêm nay mình nghỉ ngơi ở phòng nào.
Lý Trung Nguyên đang ngồi bên bàn xem một bản vẽ đo đạc.
Thực ra anh đã nhìn nó rất lâu rồi, nhưng anh không hề lật trang, chỉ ngồi im ở đó, ngón tay siết chặt cây bút.
Anh ngửi thấy mùi hương của cô đang mỗi lúc một gần.
Anh không ngẩng lên, chỉ thấy vạt áo sơ mi che đến đùi cô, lộ ra đôi chân thon dài, trắng xanh và gầy guộc. Chiếc áo rộng thùng thình khiến cả người cô như nhỏ lại một vòng.
Lý Trung Nguyên dời tầm mắt ra ngoài cửa sổ, vành tai bắt đầu nóng bừng lên, nóng đến mức anh bỗng có thôi thúc muốn lao ra ngoài tắm tuyết.
Cuối cùng, anh đặt bút xuống, ngả người ra chiếc ghế da phía sau, nhìn cô: “Ở cùng anh.”
Đó hoàn toàn không phải là một lời thương lượng, mà giống như một mệnh lệnh hơn.
Lý Trung Nguyên nói xong cũng thấy hối hận, ít nhất thì cũng nên hỏi một câu xem có được không chứ. Nhưng anh chưa từng học cách nói năng khéo léo, đi đường vòng hay tiến lui có trình tự, những chiêu trò đó anh đều không làm được.
Anh chờ đợi phản ứng của Phó Uyển Thanh. Nếu cô không vui, cảm thấy chuyện này quá đột ngột và đường đột, anh sẽ ra phòng khách ngủ.
Nhưng cô gái nhỏ chỉ “Ồ” lên một tiếng, rồi đi đến ngồi xuống ghế sofa, trên mặt chẳng hề để lộ chút thần sắc kinh ngạc hay bối rối nào.
Cô thản nhiên tự tại cầm lấy lọ thuốc bác sĩ để lại, đổ ra lòng bàn tay, rồi thoa lên vùng da quanh đầu gối bị thương.
Có một khoảnh khắc, anh nhìn thấy chính mình trong chiếc bóng của cô. Cô thực sự rất giống anh.
Lý Trung Nguyên bỗng cảm thấy, những lời nghẹn ứ nơi cổ họng chẳng cần phải nói ra nữa. Một Phó tiểu thư quyết đoán như vậy sẽ không cần những lời khách sáo, giả vờ chính trực như thế.
“Để anh bôi thuốc cho.” Anh bước về phía Phó Uyển Thanh.
Cô cúi đầu, tự lẩm bẩm một mình: “Không cần đâu, tôi còn đang định bảo anh quay lưng đi cơ, tôi phải bôi ở eo nữa. Chẳng biết vấp phải bụi gai nào mà bị cào mấy đường, chắc tại áo ngắn quá.”
Nhưng Lý Trung Nguyên trực tiếp đưa tay ra: “Đưa đây.”
“Được rồi,” Phó Uyển Thanh ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh vài giây, “Anh nhẹ tay một chút nhé.”
Đó hoàn toàn không thể gọi là bôi thuốc, rõ ràng là anh đang trêu chọc, giày vò cô thì đúng hơn. Đợi đến khi động tác của anh chậm lại, bôi thuốc xong xuôi, cô cũng hoàn toàn nhũn nhão trong lòng Lý Trung Nguyên. Cô bị hôn đến mức gương mặt đỏ bừng, hai chân khép chặt, quần áo xộc xệch, đường may vai của chiếc áo sơ mi trễ xuống tận cẳng tay.
Khi anh dùng lực bế bổng cô lên để hôn, Phó Uyển Thanh đã âm thầm mở mắt nhìn anh.
Chính vào đêm hôm đó, đường nét gương mặt góc cạnh, rõ ràng của Lý Trung Nguyên, cùng với thung lũng sâu thẳm và cây cỏ ở Hương Sơn, đã khắc sâu vào tận tâm khảm cô.
Đêm đã về khuya, Lý Trung Nguyên lên giường nằm nghỉ trước.
Phó Uyển Thanh đứng bên cạnh, do dự một lát. Nói thì nói thế thôi, chứ khi bắt tay vào làm cô vẫn thấy e dè.
“Anh tắt đèn đây.” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên.
Xung quanh chìm vào bóng tối, Phó Uyển Thanh không dám đứng lâu.
Sau tiếng sột soạt nhẹ nhàng của vải vóc, cô liền trèo lên giường.
Trong tiếng tuyết rơi xào xạc, họ nhìn nhau trong bóng tối, vừa lạ lẫm lại vừa nồng nhiệt. Từ ôm ấp đến vuốt ve, từ vuốt ve đến hôn môi, trong suốt cả quá trình không một ai lên tiếng, mọi thứ diễn ra tự nhiên như một lẽ đương nhiên, nước chảy thành sông.
“Chiếc áo sơ mi anh đưa em mặc đâu rồi?” Lý Trung Nguyên khẽ thở dốc hỏi cô.
Cổ tay của Phó Uyển Thanh nằm gọn trong lòng bàn tay anh, cô khó nhọc cựa quậy: “Cởi ra để trên thảm rồi.”
Gan cô lớn thật, cứ như thể không sợ anh có thể kiềm chế được vậy.
Nhưng anh làm gì có định lực lớn đến thế, những chuyện khác còn dễ nói, chứ trước mặt cô, Lý Trung Nguyên không dám mạnh miệng tuyên bố điều này.
Lý Trung Nguyên giữ chặt eo cô, lật người cô lại: “Được rồi, mới một lúc mà đã vậy rồi sao? (*)”
(*) Câu gốc của câu này là 好s了,一下子就这样了?Đoạn này tác giả chỉ viết chữ ‘s’ thôi nên mình cũng không hiểu cho lắm, có thể đoán tạm là chữ 爽 (sảng khoái) kiểu sướng ý. Nói chung là kiểu giường chíu tí. Viết vậy để lách kiểm duyệt. Nhung cũng không biết dịch kiểu gì. Thôi để vậy đi
“Cái gì cơ?” Phó Uyển Thanh không hiểu phản ứng này là ý gì, chỉ cảm thấy khát, một cơn khát khô từ trong ra ngoài. Cô cất giọng nghẹn ngào gọi anh, “Lý Trung Nguyên, ôm em.”
Nghe như thể cô đang rất cần anh, đầy mê luyến anh.
Trái tim Lý Trung Nguyên cũng mềm nhũn theo: “Đang ôm đây, em thả lỏng ra, mở miệng ra một chút, nào.”
Đó là một trải nghiệm hoàn toàn xa lạ. Nụ hôn ẩm ướt, nóng bỏng của anh áp xuống, Phó Uyển Thanh cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh từ trong khoang miệng, từng tấc một dâng lên, từ từ hòa tan cô, đẩy cô, ép cô, biến cô thành một hồ nước xuân dập dềnh, mềm mại dính chặt lấy cơ thể anh.
Không biết một cơn gió từ đâu thổi tới, mang theo mùi hương của đất cát bị lật xới, và cả một làn hương đắng chát của hoa trúc đào.
…
Câu chuyện kể đến hồi kết, Bội Đế cũng đã ngủ say.
Phó Uyển Thanh gấp cuốn sách lại, đặt ở đầu giường cô bé.
Cô kéo chiếc chăn lên một chút, đắp lại cẩn thận cho cô bé.
Cô khép cửa lại, chậm rãi đi về phòng mình.
Chén trà rót từ buổi sáng vẫn chưa uống hết, lá trà chìm dưới đáy cúp, héo úa, giống như một giấc mộng cũ đầy mỏi mệt.
Phó Uyển Thanh đưa tay vào trong khuấy khuấy.
Cảm giác mát lạnh, ẩm ướt quấn lấy ngón tay, giống như cảm giác khi bị Lý Trung Nguyên đăm đăm nhìn vào.
Anh là người kiểu ghen tuông gì cũng đều ăn hết.
Sau khi ở bên nhau, anh kiểm soát cô giống như cách anh kiểm soát tập đoàn của mình vậy.
Văn Khâm hoàn toàn trở thành tấm bia ngắm sống, hở một tí là bị anh nhắc tới.
Không liên lạc thì thôi, chứ hễ họ nói chuyện hay đứng gần nhau một chút, Lý Trung Nguyên liền giống như một đám mây đen sà xuống, dày đặc và âm u, đến ánh mặt trời cũng không tài nào xuyên qua nổi.
Sau khi tuyết ngừng rơi, trong một lần tụ tập, Vịnh Sênh có nhắc đến việc Văn Khâm bị bệnh, đã nửa tháng nay không ra khỏi cửa.
Uyển Thanh “a” một tiếng, lập tức đặt ly sâm panh trong tay xuống: “Nghiêm trọng thế cơ à.”
Vịnh Sênh tặc lưỡi: “Tớ cũng không rõ nữa. Ban đầu bảo là bị nhiễm lạnh, mấy ngày không đi học, sau đó đến giường cũng không xuống nổi. Tớ thấy là tâm bệnh đấy, vì có người đã giáng cho cậu ấy một đòn phủ đầu, bảo cậu ấy rằng cô gái ấy đã lớn rồi, gu thẩm mỹ và sở thích đều đã thay đổi rất nhiều, không còn thích cậu ấy nữa.”
Sắc mặt Uyển Thanh không đổi, nhưng vẫn lo lắng: “Thế sao không có ai nói cho người giáng đòn phủ đầu đó biết vậy?”
Vịnh Sênh không nhịn được cười: “Phụt, cậu mà tàn nhẫn lên thì đến bản thân cũng cay nghiệt cơ đấy. Thôi bây giờ tớ nói cho cậu biết rồi, ngày mai tụi mình cùng đi thăm em ấy đi.”
Cô gật đầu: “Được chứ, cậu qua trường đón tớ một lát được không?”
Vịnh Sênh đưa tay ra, sờ sờ vào chiếc khăn choàng bằng lông chồn của cô, rồi khẽ chạm vào chiếc khuyên tai kim cương.
Cô ấy nhìn Uyển Thanh được trang điểm tỉ mỉ, dung quang hoán phát: “Nhìn kìa, mượt mà bóng bẩy ghê chưa, anh hai mình tặng cậu đúng không? Cậu còn cần mình đón nữa à? Không phải cậu đã dọn đến chỗ anh ấy ở rồi sao? Tài xế với thư ký của anh ấy có mà đầy ra đấy.”
“Đừng nói nữa,” Phó Uyển Thanh nhìn quanh một lượt, “Anh ấy mà nghe thấy thì không cho phép tớ đi đâu.”
“Cái gì cơ, đến chuyện giao tiếp của cậu mà anh hai cũng quản á? Đi thăm người bệnh mà còn phải được anh hai cho phép cơ à?” Vịnh Sênh lúc đầu cảm thấy thật vô lý đùng đùng, nhưng vừa nghĩ lại đó là Lý Trung Nguyên, cô ấy lại thấy cũng… hợp lý.
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Tính chiếm hữu và ham muốn kiểm soát của anh ấy mạnh lắm, hơn nữa người mình đi thăm lại là Văn Khâm.”
“Hối hận rồi chứ gì?” Vịnh Sênh nháy mắt ra hiệu, trêu chọc: “Đã bảo với cậu rồi, cả nhà chẳng ai dám thân cận với anh hai, chắc chắn là có lý do cả. Cậu thì lại cứ không tin tà, còn bày đặt lên núi đưa tài liệu cho anh hai nữa cơ, giờ thì hay rồi, tự dâng bách hóa béo bở vào miệng cọp luôn.”
Phó Uyển Thanh đưa tay lên hướng ánh sáng, ngắm nghía lớp sơn móng tay mới quệt, khẽ nói: “Không đâu, mình biết mà. Thật ra anh ấy cũng không muốn bản thân như vậy. Anh ấy nhìn rõ phần tăm tối trong con người mình, một mặt vừa tự chán ghét bản thân, mặt khác lại không cách nào thoát ra được. Khối u nhọt trong lòng anh ấy có khoét thế nào cũng không hết. Chuyện này cũng không thể trách hoàn toàn anh ấy được, nếu nói về trách nhiệm, dượng của cậu chiếm một nửa.”
“Được rồi, chuyện này nghe cũng có lý.” Vịnh Sênh tặc lưỡi, “Hai người đúng là một đôi trời sinh.”
Trời sinh một cặp, thấu hiểu và cộng hưởng cảm xúc với nhau.
Nhưng cũng chính vì thế mới từng bước dẫn đến ngày hôm nay.
Phó Uyển Thanh chống tay lên đầu suy nghĩ. Sau đó, cô dường như vẫn không đi thăm Văn Khâm được. Xe của Vịnh Sênh mới đi được nửa đường đã bị người của Lý Trung Nguyên chặn lại, và cô lại bị hộ tống đưa về nhà.
Tốc độ yêu đương của họ tiến triển rất nhanh, chỉ ngắn ngủi một tháng mà đã quấn quýt như cá gặp nước. Lý Trung Nguyên rõ ràng đã xác định được một thời điểm nào đó, muốn làm gì là sẽ làm cho bằng được, làm đến nơi đến chốn, là kiểu người một khi đã muốn là phải thỏa mãn cho kỳ được.
Nhưng Phó Uyển Thanh không thể ngờ tới, cô cứ ngỡ tình cảm là chuyện nước chảy đá mòn, cần vun vén lâu dài. Nào ngờ thứ hạt giống được bắn thẳng vào cơ thể cô lại cắm rễ sâu hoắm, rồi từ trong các khe xương của cô mà đâm chồi nảy lộc, chỉ qua một đêm đã mọc um tùm khắp chốn.
Đôi khi cô thấy sợ hãi vì tình ý này quá sâu đậm, cứ tiếp diễn thế này thì làm sao chịu thấu.
Nhưng đó là lần đầu tiên Phó Uyển Thanh tỏ thái độ lạnh nhạt với anh.
Khi Lý Trung Nguyên đi làm về, cô đang bó gối ngồi trên ghế sofa, đến cả việc quay đầu lại nhìn anh cô cũng lười.
Anh xua tay cho những người xung quanh lui ra, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, châm một điếu xì gà: “Sao thế, không đi thăm Văn Khâm được nên ấm ức đến mức này à?”
Phó Uyển Thanh ngẩng lên nhìn thẳng vào anh: “Đây không phải là vấn đề đi thăm ai, Lý Trung Nguyên, anh đang can thiệp vào quyền tự do của em.”
Lý Trung Nguyên điềm nhiên: “Không phải can thiệp, là bảo vệ.”
“Bảo vệ cái nỗi gì, nhốt em ở trong nhà mà gọi là bảo vệ à? Anh đúng là đổi trắng thay đen, nói ngang ba trợn.”
Anh “ừm” một tiếng: “Nhà họ Lý dạo này không yên ổn, Vịnh Sênh đi thì được, cô ấy sẽ không sao cả.”
“Anh buồn cười thật đấy, em đi thì sẽ có chuyện chắc?” Phó Uyển Thanh vặn hỏi.
Cô đứng bật dậy, bước đến trước mặt anh, giống như một cô gái đang trong thời kỳ nổi loạn đứng trước người cha độc đoán để đòi quyền lên tiếng, đòi dỡ bỏ lệnh cấm túc.
Cô bảo anh buồn cười, và Lý Trung Nguyên thực sự đã bật cười.
Lần đầu tiên thấy cô nổi giận với mình, mà lại còn là vì Văn Khâm, vậy mà anh lại thấy cô có chút đáng yêu.
Tay anh đặt lên áo vest, khẽ cởi cúc: “Phải, sẽ xảy ra chuyện lớn đấy.”
“Đừng có dọa em, rõ ràng là anh hẹp hòi, ích kỷ rồi lại còn viện cớ.” Phó Uyển Thanh mím môi nói.
Lý Trung Nguyên gật đầu. Những ân oán và sự đấu đá giữa anh và ông già nhà họ Lý, anh có giải thích cô cũng không thể hiểu hết được.
Anh chìa tay ra: “Được rồi, cứ coi như anh hẹp hòi đi, lại đây nào.”
“Không thèm.” Phó Uyển Thanh quay ngoắt mặt đi.
Lý Trung Nguyên nghiêm nét mặt: “Vậy anh sẽ thực sự tức giận đấy. Từ ngày mai trở đi, em đừng hòng đi đâu nữa.”
“Anh lại dọa em.”
Phó Uyển Thanh vừa bước đến bên chân anh thì liền bị anh một tay kéo tuột vào lòng, cả người cô gần như ngã nhào vào lồng ngực anh.
Chóp mũi cô ngập tràn hơi thở nam tính nồng đậm của anh. Ngửi một lát, cả giọng nói lẫn tay chân cô đều mềm nhũn ra: “Lý Trung Nguyên, anh đã nói là anh sẽ đối xử tốt với em mà.”
“Anh đối với em không tốt sao?” Lý Trung Nguyên cọ cọ vào mặt cô, trầm giọng hỏi, “Trời đất chứng giám, hôm nay cả ngày làm việc mà tâm trí anh cứ để tận đâu đâu vì em đấy.”
“Thần hồn nát thần tính cái gì chứ.” Phó Uyển Thanh đỏ mặt tía tai vặn lại.
Lý Trung Nguyên nắm lấy cổ chân cô, nắn bóp hai vòng rồi trượt dần lên trên: “Anh cứ nghĩ mãi, đôi chân thon nhỏ thế này của em làm sao mà chạy lên núi được, rồi lại làm sao mà tự lột sạch sành sanh để chui tọt vào chăn của anh được nhỉ.”
“Là tại anh đấy!” Phó Uyển Thanh bị nắn bóp đến mức người rướn về phía trước, khẽ thở dốc, bờ môi suýt chút nữa là chạm vào anh. Sau khi va chạm nhẹ một cái, cô nhỏ giọng tố cáo: “Đêm hôm khuya khoắt anh không đứng đắn, cứ nhất quyết đòi bôi thuốc cho em, xoa xoa bóp bóp ở eo em rõ lâu, rồi lại còn hôn em nữa. Anh là người lớn cơ mà, cứ dẫn dắt em làm mấy chuyện đó, em thì có biết cái gì đâu.”
“Được rồi,” Lý Trung Nguyên bật cười trầm thấp hai tiếng, “Là lỗi của người lớn.”
“Anh đã thừa nhận mình sai rồi, vậy khi nào em mới được đi thăm Văn Khâm?” Phó Uyển Thanh ngước mắt hỏi.
Lý Trung Nguyên hừ lạnh một tiếng, giơ tay lên, dùng ngón cái và ngón trỏ bóp chặt lấy cằm cô: “Không nhìn nó thì em chịu không nổi có phải không?”
“Phải,” Phó Uyển Thanh cũng bướng bỉnh ngang ngạnh với anh, “Cậu ấy bị bệnh rồi. Lúc em đổ bệnh gặp hoạn nạn, cậu ấy cũng từng quan tâm em.”
“Thế anh cũng bệnh rồi, sao em không nhìn anh.” Lý Trung Nguyên hôn lên môi cô.
Phó Uyển Thanh mập mờ nói: “Anh bệnh chỗ nào chứ.”
“Chỗ này khó chịu muốn chết, không chữa trị kịp thời là sẽ phát bệnh mà chết mất, em sờ thử xem.” Lý Trung Nguyên nắm chặt lấy tay cô áp lên.
Sức ở cổ tay anh lớn quá, cô muốn rút tay ra cũng không cách nào rút nổi, gương mặt Phó Uyển Thanh đỏ bừng lên.
Sức lực ở tay cô nhũn đi, cô cũng chẳng còn nhớ mình định nói gì nữa: “Lý Trung Nguyên, anh thay đổi rồi. Trước đây anh cứng nhắc biết bao nhiêu, em cứ ngỡ anh là người chính nhân quân tử lắm.”
Lý Trung Nguyên ngậm lấy vành tai cô day nhẹ, nói: “Chính nhân quân tử là để cho người ngoài xem, em thì không phải.”
Cạch một tiếng, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.
Phó Uyển Thanh quay đầu lại: “Anh về rồi à.”
Dương Hội Thường gật đầu: “Thấy em thẫn thờ ngồi đây lâu lắm rồi, đang nghĩ gì thế.”
“Không có gì,” Phó Uyển Thanh tiến lên đón lấy chiếc áo khoác của anh, “Lúc ăn cơm, em nghe thấy cô Đới gửi tin nhắn thoại cho anh, cô ấy có việc gấp sao?”
Dương Hội Thường nới lỏng cà vạt, ngồi xuống chiếc ghế đôn ở cuối giường: “Ồ, cô ấy sắp về nước để tham gia một hội thảo học thuật, chiều ngày kia sẽ tới, muốn anh đi đón.”
Phó Uyển Thanh treo chiếc áo vest lên ngay ngắn rồi nói: “Cô ấy lớn lên ở Hồng Kông, đối với nội địa thì đất khách quê người, anh nên đi đón thì hơn.”
“Cũng may là mẹ đã quay về New York rồi,” Dương Hội Thường khẽ thở dài một tiếng, “Nếu để bà ấy biết được, chắc lại làm ầm ĩ đến mức gà bay chó sủa cho xem.”
“Cho nên ấy,” Phó Uyển Thanh khẽ mỉm cười, “Đợi sau khi Đông Kiến rót vốn, anh vào được hội đồng quản trị, ở nhà có thể thẳng lưng ngẩng cao đầu rồi thì mau chóng ở bên cô Đới đi. Sau này cũng đừng sống chung một nhà với bề trên nữa, tính khí đó của mẹ anh, cô ấy khó tránh khỏi phải chịu uỷ khuất.”
Dương Hội Thường im lặng hồi lâu, không nói lời nào.
Anh tạm thời vẫn chưa nghĩ đến những chuyện xa xôi như vậy.
Uyển Thanh không hiểu rõ về cô ấy, cho nên không cảm thấy có gì kỳ lạ
Nhưng Chi Ngọc là người ghét nhất những chuyến bay đường dài. Trước đây khi cuốn sách mới của cô ấy ra mắt, nhà xuất bản từng mời cô ấy quay về Hồng Kông để tổ chức một buổi gặp gỡ độc giả tại Trung Hoa Thư Cục — nơi đó còn là nơi cô ấy sinh ra, vậy mà cô ấy còn từ chối không đi. Thế thì làm sao cô ấy lại có thể lặn lội vạn dặm xa xôi, chạy đến tận Bắc Kinh để tham gia một hội thảo học thuật cơ chứ?
Lời tác giả:
Vốn dĩ tôi muốn tách chương này ra làm 2 phần do quá dài nhưng thật sự là tách không nổi, sau đó tôi lại, cái đêm quan trọng đối với họ như vậy, thực ra xứng đáng để tôi viết dài lắm.
Ngoài ra tôi nhắc nhỏ nhé, tinh thần nam chính cực kì không ổn định và những chương về sau sẽ còn càng làm ra những hành động điên rồ. Tôi tin tưởng rằng những độc giả các bạn đã là người trưởng thành, có những tiêu chuẩn của bản thân , có thể cân đo đong đếm những gì mình đang độc, không đến mức bị một hình tượng không hoàn mĩ ảnh hưởng. Đề phòng vạn nhất tôi vẫn nhắc lại: Đây là tiểu thuyết.. Đây là tiểu thuyết thôi nhé!

Leave a Reply