Ngày nhỏ, cứ ngỡ quên đem bài tập về nhà là chuyện lớn tày trời. Lên cấp ba, lại nghĩ thi không đỗ đại học là chuyện lớn tày trời.
Đến lúc yêu đương, lại cho rằng chia tay người mình thích là chuyện lớn tày trời.
Nhưng giờ đây ngoảnh đầu nhìn lại, những ngọn núi tưởng chừng không thể vượt qua ấy, thực ra đều đã bước qua rồi; những điều ngỡ như không thể chấp nhận được, cuối cùng cũng đều đã chấp nhận. Cuộc sống luôn tràn ngập những ngã rẽ, và tiếc nuối cũng chỉ là một trạng thái thường tình mà thôi.
Thực ra, con người ta thường làm ra lựa chọn nào thì sau đó cũng đều sẽ hối hận. Chúng ta luôn có thói quen “vĩ hóa”, lãng mạn hóa con đường mà bản thân đã không chọn năm xưa.
Thế nhưng trong thâm tâm ai cũng tự hiểu rõ rằng: Dẫu cho thời gian có quay trở lại một lần nữa, thì với tâm trí và vốn sống của bạn tại thời điểm đó, bạn vẫn sẽ đưa ra lựa chọn y như vậy mà thôi.
Vậy thì, kết cục của câu chuyện liệu có còn quan trọng nữa không? Tôi nghĩ, cuộc đời chính là một chuyến tu hành để tận hưởng suốt cả quá trình. Bởi mất cái này, sẽ được lại cái khác
Ngoảnh lại nhìn, thuyền trần đã qua vạn dặm núi non;
Hướng mắt về phía trước, đường đời dài dằng dặc nhưng cũng sẽ rực rỡ muôn màu.
✾
Khi có thể đi xa hãy đi xa, đó gọi là sống tốt;
Khi có thể tụ tập bạn bè hãy tụ tập, đó gọi là sống tốt;
Khi có thể ăn một bữa ngon hãy ăn thật ngon, đó gọi là sống tốt;
Khi rảnh rỗi cầm một cuốn sách lên đọc, cũng gọi là sống tốt.
Bạn thấy đấy, cái gọi là “sống tốt” thực chất chính là sống cho khoảnh khắc hiện tại, nắm bắt lấy những giây phút có thể khiến thời gian chậm lại.
Vậy nên, chỉ cần chúng ta còn có những khoảnh khắc như thế, trời sẽ không sập xuống đâu.
Cứ làm tốt những việc cần làm, thế giới này không dễ dàng sụp đổ như thế đâu, phía cuối con đường vẫn sẽ có những con đường khác.
✾
Bạn biết không, đã từng có lúc mình nghĩ rằng việc chúc mừng sinh nhật mỗi năm chỉ là một kiểu nghi thức có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Nhưng rồi có một ngày, mình xem được một bộ phim tài liệu về khoa sản, trong đó có một câu thoại khiến mình nhớ mãi—
Chính vì sự ra đời của một sinh mệnh là điều vô cùng khó khăn, nên mới xứng đáng để được kỷ niệm hết năm này qua năm khác.
Thật ra điều mình muốn nói là: hãy chăm sóc thật tốt đôi mắt hay cười của bạn, đừng để nó lúc nào cũng phải rơi nước mắt. Có thể hiện tại, mọi thứ không được như bạn mong đợi, nhưng hãy tin rằng, đôi khi biết tự dung hòa với chính mình, cũng đã là một kiểu viên mãn rồi.
Đời người không dài như ta vẫn tưởng. Đã có cơ hội tới với thế giới này thì hãy đi ngắm những dải trời rực rỡ, hãy cùng người mình thương nắm tay bước trên phố, cảm nhận hương hoa buổi sớm, ánh hoàng hôn dịu dàng lúc chiều tà, và cả làn gió mát lành chạm vào da thịt.
Nghĩ lại thì chẳng phải con người sống, cũng chỉ vì những khoảnh khắc như thế hay sao? Nếu bạn lỡ bỏ lỡ ánh chiều tà, hãy nhớ rằng vẫn còn cả bầu trời đầy sao đang đợi bạn. Ý mình là, các bạn yêu… mong rằng sau khi đi vượt qua bao thăng trầm, bạn vẫn sẽ thấy nhân gian này vẫn thật đáng sống.
✾
“Sau này cậu có thể sẽ còn gặp những thất bại lớn hơn, mà không chỉ một lần đâu. Đến lúc đó cậu sẽ nhận ra, hóa ra lần vấp ngã này cũng chẳng là gì cả.
Trên đời này, ngoài sinh tử ra thì chẳng có chuyện gì là to tát. Tôi chưa bao giờ thừa nhận rằng mình không làm được—một lần không được thì thử thêm vài lần.
Dù sao tôi cũng mới 40 tuổi, biết đâu tôi có thể sống tới 90 tuổi thì sao?
Vậy chẳng phải tôi vẫn còn 50 năm thời gian nữa ư?
Còn cậu hiện tại vẫn còn trẻ, cái cậu nắm trong tay là rất nhiều thời gian. Muốn làm gì thì cứ làm đi, chỉ cần bước một đầu tiên, cậu đã ở trên con đường dẫn đến thành công rồi” – trích phim 《Câu Chuyện Của Hoa Hồng》
✾
Tôi tin rằng là mình xinh đẹp. Ở độ tuổi sục sôi nhiệt huyết này, tôi nhất định phải trở thành một bông hoa hồng ư?
Không đâu, tôi nên là cỏ dại — tàn rồi lại mọc, không ngừng sinh sôi; Chỉ cần một cơn gió thổi qua, tôi sẽ phiêu du khắp núi đồi
Bạn sẽ không yêu tôi đâu, vì bạn chỉ yêu hoa hồng
Ai ai cũng yêu hoa hồng, nhưng tôi thì chẳng phải
✾
Đôi khi tôi cảm thấy cuộc sống giống như một cuộc thi chạy tiếp sức với chính mình
Những sự thật mà bạn trốn tránh được ở tuổi hai mươi sẽ khiến bạn phải trả giá ở tuổi ba mươi và dẫn đến sự sụp đổ của bạn ở tuổi bốn mươi.
Nhưng những sự dũng cảm của bạn ở tuổi hai mươi sẽ lặng đọng ở tuổi ba mươi và bạn có thể sống điềm tĩnh thuận lợi ở tuổi bốn mươi .
Thực ra, tôi đã hiểu rõ câu trả lời rồi.
✾
“Dùng thế giới rộng lớn để làm vơi nỗi đau, dùng những điều nhỏ bé để cảm nhận hạnh phúc;
Dùng một tâm hồn rộng mở để chứa đựng những điều tiếc nuối, dùng những dịu dàng vụn vặt để lấp đầy cuộc sống thường nhật;
Dùng tầm nhìn dài lâu để nhẹ lòng trước được – mất, dùng những khoảnh khắc bình dị để lưu giữ vẻ đẹp còn mãi.”
Khi ta tìm được điều mà ta yêu thích, đừng dễ dàng từ bỏ, dẫu cho thoạt nhìn không thể sở hữu được; Khi ta chưa tìm được điều mà ta yêu thích, đừng dễ dàng bỏ bê, dẫu cho thoạt nhìn nó chẳng đi tới đâu .
Bởi vì dù ta đi nhanh hay chậm cũng không quan trọng đến vậy , cái quan trọng là ta có thể bắt gặp được những gì trên con đường ta đi. Cũng giống như, ta có thể sẽ học hỏi được rất nhiều điều khi đi một con đường dài, nhưng cứ chầm chầm mà bước, thì ta vẫn có thể sẽ gặp được những điều ấy. Trong khoảnh khắc ấy, chúng ta mới ý thức được rằng bốn bề xung quanh đâu đâu cũng là phong cảnh.
Dẫu cho con đường phía trước gập ghềnh khúc khuỷu, thứ khích lệ ta bước tiếp vốn chính là những điều trước mắt ta.”
✾
….Ừm, trước hết, tôi nghĩ thích là một tiêu chuẩn rất quan trọng. Nếu có một việc mà bạn không thích, thì tốt nhất đừng chọn nó. Bởi vì con người sống trên thế giới này, một đời ngắn ngủi chỉ vài chục năm, thời gian của chúng ta thật sự rất quý giá.
Nếu một việc bạn không thích, dù người xung quanh cho rằng nó có giá trị, hoặc kiếm ra nhiều tiền, tôi vẫn nghĩ không nên lãng phí thời gian vào những việc không tận hưởng được quá trình như vậy. Ít nhất, sự yêu thích có thể giúp chúng ta tận hưởng quá trình làm ra nó.
Tất nhiên, chỉ “thích” thôi thì chưa đủ. Con người là sinh vật có điểm yếu, nhiều khi chúng ta thích những thứ mà về lâu dài lại mang ảnh hưởng tiêu cực cho mình. Ví dụ như hút thuốc, thức khuya, xem điện thoại… Những việc này sẽ kích thích dopamine trong quãng thời gian ngắn, khiến bạn cảm thấy hưng phấn và rất thích.
Nhưng xét về lâu về dài, chúng có thể gây hại cho sức khỏe và không mang lại ảnh hưởng tích cực cho cuộc đời bạn.
Vì vậy, khi đưa ra quyết định, tiêu chí rất quan trọng thứ hai là: một lựa chọn tốt là lựa chọn khiến bạn cảm thấy an tâm.
“An tâm” là một tiêu chuẩn cực kỳ quan trọng. Một việc, một lựa chọn, hay một người nếu có thể khiến bạn cảm thấy an tâm, điều đó chứng tỏ bản thân nó phù hợp với bạn.
Nó là thứ giúp bạn ngủ ngon, không khiến bạn phạm sai lầm nghiêm trọng về đạo đức hay nguyên tắc, không khiến bạn phải trả giá lớn.
Những việc như vậy mới là việc khiến bạn an tâm. Những người như vậy mới là người khiến bạn an tâm.
Nhưng nếu một việc nhìn bề ngoài có lợi, hoặc bạn cũng khá thích nó, nhưng càng tìm hiểu sâu lại càng không khiến bạn an tâm, thì đó có lẽ không phải là lựa chọn tốt….
✾
“Ý nghĩa của cuộc đời là gì?
Tôi nói rằng, thực ra cuộc đời vốn không có sẵn ý nghĩa. Nhưng bạn phải tự xác lập một ý nghĩa cho chính cuộc đời mình. Ý nghĩa ấy không phải do thầy giáo dạy chính trị trao cho bạn, không phải do lớp trưởng lớp phó học tập dạy bạn, không phải do sách vở, cũng không phải do cha mẹ cho bạn.
Bạn bắt buộc phải tự mình xác lập một ý nghĩa, đó chính là cảm giác ‘cuộc đời có một mục tiêu’ của chúng ta.
Trong xã hội ngày nay, nếu không xây dựng được cho mình một mục tiêu nào đó, tôi tin rằng bạn sẽ không thể trải qua cảm giác hạnh phúc. Nhiều nhất, bạn chỉ có thể trải nghiệm sự thỏa mãn của ham muốn ăn uống, dục vọng, tức là sự thỏa mãn của sự bản năng cơ bản mà con người có. Và sau khi những ham muốn ấy tạm thời được lấp đầy, bạn chỉ cảm nhận được một cảm giác dễ chịu thoáng qua.
Nhưng cảm giác đó nhất định sẽ qua đi.”
✾
Có người nghĩ bạn đi du lịch là khoe khoang, cũng có người cảm thấy bạn sống thật tự do tự tại, độc lập kinh tế; Nhưng chỉ có bạn hiểu rằng, tất cả những điều bạn đang làm này đều chỉ là đang tự chữa lành và cứu lấy chính bạn, là bạn đang khao khát trốn thoát, là bạn đang giải phóng bản thân, là bạn đang tìm thấy niềm vui trong đau khổ. Chẳng ai đồng cảm được với chính bạn, chỉ là bạn không muốn sống một cuộc đời mà nhìn thấy kết thúc ngay từ lúc bắt đầu. Bạn muốn nhân lúc khi mình còn trẻ trải nghiệm sự đa dạng của cuộc sống, nhiều năm sau khi đã trải qua sự rèn rũa của cuộc sống, bạn có thể bớt đi phần nhiệt huyết ban đầu nhưng cũng sẽ không hối hận.
✾
Sau này, đứa trẻ từng không biết mua vé, không biết xem bản đồ, thường xuyên lạc đường, chẳng phân biệt nổi đông tây nam bắc ấy, giờ đây cũng có thể bình thản, tự do đi lại giữa những thành phố rộng lớn.
Theo năm tháng trôi qua, trong vô thức, bạn cũng đã trở thành một người lớn rất đáng ngưỡng mộ.
Dọc những con đường mọc lên những nhành hoa rực rỡ, đường đời phía trước của bạn cũng sẽ rực rỡ như vậy.
Cửa ải nào khó qua rồi cũng sẽ qua, đường nào khó đi rồi cũng sẽ đi được. Đêm nào mệt mỏi rồi cũng sẽ chịu đựng được, việc gì khó thành rồi cũng vẫn sẽ thành.
Con đường phía trước chậm rãi mà lấp lánh, chuyện cũ trôi qua, sau cùng chỉ còn gợn lại làn sóng nhè nhẹ trong lòng.
✾
Nhân tính con người vốn rất ích kỉ, không ai làm được chuyện đồng cảm với người khác, không ai làm được chuyện đổi vị trí để suy nghĩ cho người khác, cho nên những gì bạn nghĩ được, người khác cũng có thể nghĩ được, chỉ là khi đứng trên góc độ khác nhau, đáp án nhìn thấy cũng sẽ khác nhau. Ai cũng chỉ lo cho bản thân mình, tất cả chẳng qua chỉ là diễn cho hợp hoàn cảnh mà thôi, nên đừng mong người khác thật sự hiểu mình. Bởi nhiều khi, bạn chỉ có thể dựa vào chính mình. Lời khuyên thì ai cũng biết nói, nhưng khi đối diện với thực tế, lúc bạn bình tĩnh nghĩ lại, thật ra chẳng có mấy ai nghĩ cho bạn, phần nhiều chỉ là soi mói và trách móc. Ấm lạnh tự biết, buồn vui tự mình vượt qua.
✾
Khi con người sống tốt, chúng ta sẽ dễ dàng tha thứ cho nhiều chuyện đã từng xảy ra. Bởi khi nội tâm đủ mạnh mẽ, ta chẳng còn hơi sức muốn tranh đấu với thế giới bên ngoài nữa.
Nietzsche từng nói: “Ngọn gió trên đỉnh núi sẽ chẳng bao giờ giao chiến với bụi mù nơi thung lũng.”
Thế nên, độ cao của tinh thần quyết định bán kính của lòng bao dung.
Khi một người mạnh mẽ đến mức tự thấy đủ đầy, thì những lời xúc phạm của người khác sẽ chỉ còn giống như vết muỗi đốt mà thôi.
✾
Dẫu bạn có ghét 1 người, cũng không cần thiết phải trở mặt; Dẫu bạn có thích 1 người, cũng không cần thiết phải hạ thấp bản thân; Dẫu bạn có đánh mất 1 người, cũng không cần thiết phải quá nhung nhớ; Dẫu bạn có nhìn thấu một người, cũng không cần thiết phải vạch trần; Dẫu bạn có rời xa một người, cũng không cần thiết phải đau lòng; Muốn cảm ơn một người, không cần phải khiêm tốn; Kính trọng một người không cần thiết phải xu nịnh.’
✾
Mọi người không cảm thấy xã hội hiện nay đưa ra yêu cầu rất cao đối với người phụ nữ hay sao?! Vừa phải mạnh mẽ, lại phải dịu dàng; Vừa phải có sự nghiệp, lại phải có nhan sắc. Phải có công việc ổn định, phải yêu đương, phải kết hôn, cái gì cũng phải có.
Từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường tới khi kết hôn sinh con, bắt buộc phải thành công ngay từ những bước đi đầu tiên, không được phép bước sai bước nào, xã hội định những yêu cầu cao và gắt gao như vậy, cái này, cái kia cái gì cũng cần phải đúng, những điều như vậy dù là xảy đến với ai thì người đó cũng sẽ nảy sinh nỗi sợ hãi vô hạn.
Sinh mệnh trong cuộc đời người phụ nữ tươi đẹp biết bao, đáng lẽ phải luôn sáng trong và xinh đẹp không vướng bụi trần. Là dẫu có rơi vào bùn lầy, cũng nên tỏa sáng lấp lánh.
✾
“Hóa ra, chí khí của tuổi trẻ vốn là thứ không thể trở lại. Cái tôi từng sôi nổi ồn ào, nay lại trở nên lặng lẽ đến thế. Thuở thiếu niên chưa biết tới sầu khổ, chỉ thích đóng giả làm người trưởng thành; đóng giả làm người trưởng thành, để gượng gạo làm thơ nói về buồn khổ. Còn nay đã nếm đủ vị sầu, muốn nói nhưng lại chẳng thể mở lòng; muốn nói nhưng lại chẳng thể mở lòng, chỉ có thể khẽ thốt lên trời đã sang thu, mà sao lòng ta lại lạnh lẽo tới vậy!”
✾
“Tôi chưa bao giờ để ý đến hình tượng của mình trong mắt người khác, bởi tôi thấm thía sâu sắc rằng: nhìn ngang là núi, nhìn dọc là đỉnh; tôi sẽ không lãng phí thời gian vì việc đó. Tiếng vỗ tay hay tiếng la ó của đám đông, về bản chất đều chỉ là tạp âm xung quanh mình. Tôi chỉ biết dồn sức, bùng cháy và sống thật tốt, chứ chẳng bận tâm ánh mắt hạn hẹp của người đời. Bạn nhìn tôi thế nào, đó chính là hình dáng mà bạn mang trong lòng.”
✾
“Đời người là một hành trình tu dưỡng để hoàn thiện bản thân, khổ đau hay thất bại cũng đều là sự rèn luyện. Bất kể là vui hay buồn, tất cả đều là vì muốn kiến tạo một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.”
✾
“Điều quan trọng nhất trong câu chuyện giữa người với người không phải là có thể viết tiếp được bao nhiêu phần, mà là phần câu chuyện hiện tại ấy có hay không. Cuộc sống vốn dĩ là sự đan cài giữa gặp gỡ và chia ly, điều quan trọng không phải là cái kết, mà là quá trình đã thay đổi bạn, phần con người đã vì bạn mà thay đổi – sẽ thay bạn mãi mãi ở bên tôi. Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ chính là, cho dù chúng ta không thể cùng nhau đi đến cuối đời, thì bạn vẫn là dấu chấm đậm nhất trong cuộc đời tôi.”
✾
Đừng sợ hãi, hãy lớn tiếng thừa nhận những cảm xúc phiến diện trong lòng mình như nỗi lo lắng, bất an, buồn bã. Đừng chống lại chúng; vì con người là sinh vật sống liên tục suy tàn, nhưng suy tàn liên tục cũng có nghĩa là tái sinh liên tục. Thế giới trước mắt chúng ta cũng đang được xây dựng lại trong sự sụp đổ, vì vậy hãy mạnh dạn tấn công thế giới này bằng tất cả sức mạnh của bạn!
✾
“Nếu đã định sẵn sẽ phải chia ly, vậy ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là gì? Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ chính là: Phần con người em bị anh thay đổi sẽ mãi mãi ở lại bên em thay cho anh. Còn phần anh mang đi, là phần em không bao giờ có thể trao cho người khác.”
✾
“Sống trong một thời đại thay đổi từng giây từng phút, tôi luôn ngưỡng mộ những người không bị thế tục tầm thường đánh ngã mà vẫn có thể ung dung là chính mình. Tôi luôn cảm thấy trong nội tâm họ như có một vầng trăng, trên đó mọc những cây quế, và trú ngụ những linh hồn thanh tao.”
✾
Em nói rằng tâm trạng của mình luôn như những ngày trời u ám, nhưng những tâm sự của một cô gái vốn dĩ luôn mang chút đắng cay đó thôi. Cô gái nhỏ, mỗi lời em nói tôi đều lắng nghe, những điều em làm với tôi – dù tốt hay xấu – tôi đều cam tâm tình nguyện đón nhận. Em không cần phải xin lỗi, cũng không cần cảm thấy áy náy. Việc chấp nhận những cảm xúc của em, chính là lúc tôi bắt đầu yêu em.
✾
Có những nơi bạn không thích nhưng lại không thể rời đi, có những kiểu cuộc sống bạn không thích nhưng lại không thể thoát khỏi đều là nhà tù đang giam cầm bạn. Nếu bạn cảm thấy khốn khổ và mất tự do, tôi hy vọng trong tim bạn sẽ luôn có ngọn lửa không bao giờ tắt. Đừng sống mà không còn cảm giác, đừng để bị đồng hóa và cố gắng hết sức để trở thành một người có sức mạnh đốt cháy nhiệt huyết trong mình. Bạn biết đấy, một số loài chim tồn tại vốn không phải để bị nhốt trong lồng, và mỗi chiếc lông vũ trên cơ thể chúng đều tỏa ra ánh sáng vinh quang của sự tự do.
✾
Trời mưa suốt nhiều ngày như vậy cũng không làm ướt được tôi, là do trái tim tôi đang chìm trong màn mưa, là tự tôi luôn làm ướt chính mình. – Tam Mao 《Mùa mưa không bao giờ trở lại》
✾
Ở độ tuổi đôi mươi, một số người vẫn tiếp tục học tập, một số người thi đỗ công chức, một số người yêu nhau và kết hôn. Mỗi người đều xỏ vào chân mình những đôi giày khác nhau và bước trên những đoạn đường không giống nhau. Cuộc sống ở độ tuổi đôi mươi giống như đang được nhấn vào nút tăng tốc. Xung quanh bạn thường có đủ loại giọng nói hỏi bạn phải làm gì tiếp theo. Vì vậy, bạn bắt đầu cảm thấy không chắc chắn, lo sợ rằng mình không thể theo kịp người khác. Tuổi đôi mươi là thời kỳ đầy hỗn loạn và không chắc chắn. Nếu bạn muốn quá nhiều, bạn sẽ mất bình tĩnh. Tôi thường tự hỏi mình muốn trở thành người như thế nào. Cuộc sống là một vùng hoang dã chứ không phải là một quỹ đạo nhất định. Cuộc sống còn quá dài. Hãy để cây lớn lên thành cây và hoa lớn lên thành hoa. Hãy để mọi thứ diễn ra như nó vốn có.
✾
Nếu bạn cảm thấy buồn khi một câu chuyện nào đó kết thúc, điều đó có nghĩa là quá trình diễn ra câu chuyện đó hẳn rất đẹp. Nếu bạn đủ can đảm, hãy cho phép bản thân nhìn nhận mọi thứ từ góc nhìn rộng hơn. Bạn sẽ thấy rằng kết thúc không nhất thiết phải buồn, nó chỉ có nghĩa là điều tốt đẹp tiếp theo sắp bắt đầu. – Trích từ phần bình luận của tài khoản @余生等你一人1223
✾
Chúng ta luôn nghi ngờ lựa chọn của mình có đúng không để rồi do dự, để cho suy nghĩ trở nên hỗ loạn nhưng hành động thì trì trệ. Luôn dùng những câu nói kiểu “liệu tôi có xứng đáng không” hay “tôi có làm được hay không” để đi đo đạc lựa chọn của mình, sợ đánh giá quá cao năng lực bản thân, cũng sợ khả năng của mình không phù hợp với tham vọng.
Khi khả năng của bạn chưa đạt được tới mức độ mà bạn mong muốn, vậy đừng mơ tưởng bạn sẽ giống như những người khác. Nếu bạn không thể đạt được mục tiêu chỉ trong một bước, vậy hãy thực hiện nhiều bước cho tới khi khả năng của bạn đạt được những kết quả tốt đẹp. Thay vì lo lắng và lãng phí thời gian, vậy hãy chăm chỉ làm những việc bạn nên làm trước.
✾
“Trưởng thành không phải là tìm ra cách thoát khỏi mưa rơi. Mà trưởng thành là không còn sợ hãi mỗi khi mưa rơi nữa, trở về thế giới khắc nghiệt mà không còn khóc lóc hay than vãn. Có thể ngày mai trời sẽ lại mưa, nhưng tôi hy vọng tất cả chúng ta đều sẽ có được đôi cánh không sợ bị mưa làm ướt.”
✾
“Ngày hôm đó, tôi viết điều ước của mình vào sổ ước nguyện rằng: Tôi hy vọng mình có thể trở thành tảng đá chắn sóng bảo vệ bờ biển, hy vọng mẹ tôi có thể lấy lại được đôi cánh…”
Thế giới của người trưởng thành thường hay bị ướt mưa. Nhưng đừng quên đi biển khi trời nắng nhé.
Chúng ta hãy nghỉ ngơi thật tốt trước khi bước tiếp chặng đường dài!
Tôi muốn dùng một câu trích từ Internet để làm phần kết. Sự thật là chúng ta đến thế gian này không chỉ để làm những việc mà chúng ta phải làm, chẳng hạn như lập gia đình, sinh con, làm người con hiếu thảo, v.v. Chúng ta cũng có thể quan sát cách hoa nở, cách nước chảy, cách mặt trời mọc và lặn. Chúng ta có thể quan sát một số quy luật trên thế giới và tìm ra một số điều thú vị. Dùng cách chụp ảnh để ghi lại một số khoảnh khắc đẹp đẽ. Đây có lẽ là những gì chúng ta muốn làm.
✾
Trước khi ngư dân ra biển, họ không hề biết cá xuất hiện ở đâu, nhưng họ vẫn lựa chọn lên đường vì họ tin rằng họ sẽ thắng lợi trở về. Trong cuộc sống này nhiều khi cũng vậy, là khi bạn đưa ra lựa chọn rồi thì cơ hội mới bắt đầu xuất hiện, là khi bạn tin tưởng rồi mới bắt đầu xuất hiện kết quả.
✾
Hãy luôn nhớ rằng bạn là một người có thể không ngừng trưởng thành, luôn có sự kính trọng, kỳ vọng, tin tưởng và sáng tạo trong cuộc sống. Thế giới luôn luôn lưu động, nó không được thiết kế ra cho bất cứ ai, mà là đang không ngừng biến hóa.
✾
Bạn phải hoạch định rõ phương hướng bạn muốn phát triển, và sau đó bạn phải nhắm vào hướng đó và bắt đầu ngay lập tức. Bạn không còn đủ khả năng để lãng phí thêm một giây nữa, mà cũng không còn cơ hội để lãng phí nó. Dấu hiệu của một người chưa trưởng thành là người đó sẵn sàng chết vì một lý do nào đó, trong khi dấu hiệu của một người trưởng thành là người đó sẵn sàng sống khiêm tốn vì một lý do nào đó.
✾
Nếu bạn luôn làm những gì thuộc về bạn, mọi thứ cuối cùng sẽ trở nên tốt hơn. Cái tốt ở đây không phải là chỉ, cả thế giới rồi sẽ yêu bạn rất nhiều. Mà thay vào đó, sẽ có một nhóm nhỏ người yêu bạn, nhưng họ sẽ yêu bạn sâu sắc và mạnh mẽ. Sức mạnh đó sẽ cho phép bạn dần dần chấp nhận chính mình, và cho đến khi bạn không còn cần phải chứng minh bản thân về bất cứ điều gì với ai..
✾
Cô ấy đột nhiên trở nên rất mạnh mẽ. Cô ấy không còn phàn nàn về sự bất công của cuộc sống trên mạng xã hội; cũng như không còn chạy theo chủ nghĩa hư vô, thay vào đó cô ấy lặng lẽ bắt đầu học hỏi và hoàn thiện bản thân. Thay vì chiếu “ánh sáng” của mình cho người khác, cô ấy quyết định tỏa sáng chính mình. Mỗi buổi sáng, cô ấy sẽ chọn salad rau củ và cà phê đen. Cô ấy không còn thỏa hiệp với những món ăn ngon mà thay vào đó là cung cấp cho cơ thể những loại dinh dưỡng tốt nhất.
Cô ấy biết rằng sự xuất sắc mà cô ấy mong muốn không phụ thuộc vào sự chấp thuận từ bên ngoài hay sự phô trương nhất thời. Cô ấy không còn háo hức thể hiện kết quả nỗ lực của mình trước mặt người khác mà thay vào đó tích lũy năng lượng của mình một cách khiêm tốn. Cô ấy hiểu rằng ánh sáng đến từ nội tâm và đến từ sự kiên trì thầm lặng mới là sự cống hiến thực sự của một người chứ không phải từ những khoảnh khắc chớp nhoáng ở trong mắt người khác.
Cô ấy bắt đầu thay những lời nói sáo rỗng bằng hành động. Trước đây, cô ấy có thể phàn nàn về sự bất công của cuộc sống trong cuộc trò chuyện nhóm, hoặc có thể cô ấy đã đặt ra những mục tiêu đầy tham vọng trên MXH, nhưng lại do dự trước áp lực của thực tế. Giờ đây, cô ấy không còn nói về ước mơ của mình nữa mà lặng lẽ biến chúng thành kế hoạch và dần dần áp dụng vào thực tế. Mỗi ngày, cô ấy không còn chờ đợi “sự thay đổi” đến mà tích lũy sức mạnh cho bản thân thông qua những hành động nhỏ.
Cô ấy không còn tham vọng cạnh tranh với người khác mà bắt đầu cạnh tranh với chính mình. Trước đây, cô ấy sẽ luôn so sánh thành công của người khác với thành công của mình rồi rơi vào trạng thái lo lắng bất an. Nhưng giờ đây, cô ấy hiểu rằng “múi giờ” của mỗi người là khác nhau và mỗi bước đi mọi người đều có nhịp điệu riêng. Mục tiêu của cô ấy không còn là đuổi kịp người khác mà là vượt qua chính mình trong quá khứ. Bắt đầu từ những tiến bộ nhỏ từng bước một, cô ấy dần nhận ra rằng sức mạnh thực sự đến từ sự bình yên và tự tin trong nội tâm, chứ không phải chứng tỏ điều gì bằng việc cạnh tranh với người khác. Cô ấy có thể làm được và bạn cũng có thể!
✾
Có được cảm giác hạnh phúc trong cuộc sống là rất quan trọng. Dụ như mua một tách cà phê, mua một bộ quần áo hay mua những đồ dùng vô tri trong cuộc sống đều là những chi phí cần thiết để duy trì sức khỏe tinh thần của chúng ta. – Trích từ phần bình luận của tài khoản @意欢trên Douyin
✾
Sự độc lập quá độ là một phản ứng căng thẳng thường được gây ra bởi chấn thương thời thơ ấu. Làm cho mọi người cảm thấy như họ phải đưa ra quyết định và hoàn thành công việc mà không cần tới sự hỗ trợ của người khác. Các triệu chứng bao gồm khó tin tưởng người khác, ủy thác cho người khác và hình thành mối quan hệ thân thiết hoặc lâu dài với người khác. Nói những điều trái ngược với suy nghĩ thật của bản thân.. Cho nên mỗi khi bạn sống một mình bạn đều cảm thấy điều đó thực ra rất an toàn.
✾
Điểm cuối của sự tự do chính là không sợ mất đi những người và những thứ mình thích, cũng như có thể rời bỏ những người và những thứ mình không thích. Nếu muốn cố gắng thay đổi một điều gì đó, trước tiên bạn phải hiểu rõ nhiều điều khác. Hãy giữ cho mình trái tim trong sáng như một đứa trẻ, luôn trung thành với chính mình, phục tùng chính mình, vâng lời chính mình, dẫu chết không thay đổi. – {Trích từ phần bình luận của tài khoản @Philosophy Hall}
✾
Bởi vì bạn muốn trở nên tốt hơn hoặc đạt được một mục tiêu nhất định nên quá trình kiên trì liên tục này được gọi là “kỷ luật tự giác”. Mọi người đều có những khi tư duy bị trì trệ, đó là trạng thái bình thường.
✾
Kỷ luật tự giác không có nghĩa là buộc bản thân phải làm điều gì đó mà luôn tự hỏi bản thân tại sao bạn lại làm điều đó. Bản chất của kỷ luật tự giác là sự theo đuổi và khao khát giá trị cuộc sống của bản thân chứ không phải nó hấp dẫn đến mức nào nên bạn mới phải làm theo nó. Chúng ta nên luôn tự hỏi bản thân, bạn của hiện tại có phải là người bạn từng muốn trở thành hay không? Một người thực sự xuất sắc thường không bị buộc phải lựa chọn mà chủ động lựa chọn tính kỷ luật tự giác, bởi vì người đó biết rằng chỉ bằng cách này thì ta mới có được cuộc sống như mong muốn.
Bản thân kỷ luật tự giác không phải là lý do khiến một người trở nên tốt hơn, mà chỉ khi người đó muốn tiến bộ hơn thì tính kỷ luật tự giác mới có giá trị và ý nghĩa xứng đáng.
✾
Mỗi lần tôi cầm bút lên học bài, là khi đó tôi đang phác họa tương lai của bản thân. Khi bạn phải tìm hiểu về bài học của sự sụp đổ, tan rã, bạn cũng phải học nó cho ra hồn, bởi vì trên bàn không phải là cuốn sách của bạn mà là tương lai của bạn.
✾
Sống một cách rất “chill” hay kiểu “relaxed” là gì bạn biết không? Nghĩa là trong trái tim bạn có thể cùng lúc chứa đựng rất nhiều trạng thái và kết quả:
Không khó chịu, không overthinking, không giả tạo, không tranh giành, không tự ti cũng không kiêu ngạo, không quá tự chứng minh bản thân .
Nói một cách đơn giản, là chỉ làm tốt việc bạn muốn làm và việc bạn nên làm, không chấp niệm kết quả, nội tâm thấu đáo, bình lặng, thư giãn; không phải là lười làm hưởng lạc, không phải là buông bỏ hi vọng, không phải là không quan tâm tất cả mọi thứ. Mà là sau khi đã cố gắng hết sức thì thích ứng với mọi kết quả, là không sợ hãi điều gì, sống trong lẽ sống an lạc, là kiên trì cách sống ban đầu của bản thân.
✾
Con người sinh tồn là vì muốn tìm kiếm ý nghĩa trong hư vô!?
Một người có thể bị cuộc sống đánh bại, nhưng không thể bị cuộc sống đạp đổ. Tóm lại tôi nghĩ, thời thế càng khó khăn thì tác phẩm văn học mới càng phát huy được vai trò chạm tới trái tim của mỗi một người.
Dẫu cho một người đang ở thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời, nhưng tinh thần của người ấy luôn có thể bay cao như một chú đại bàng to lớn.
Vì vậy tôi nghĩ, dù bạn có trải qua sóng to gió lớn hay không thì hãy cứ nhớ lấy tám chữ: Không quên sơ tâm, giữ vững nguyên tắc.
✾
Tôi luôn nỗ lực để thoát khỏi những vụn vỡ trong cơ thể, lê lết trái tim đã mục nát của mình để cố gắng sống một cuộc sống tích cực, lạc quan. Tôi sẽ không bao giờ quên bóng đen đeo đuổi bản thân của những năm tháng đó. Tôi luôn tự nhủ hãy yêu đời hơn, yêu bản thân hơn và khao khát một ngày mai về tự do và những nơi tôi muốn tới. Tôi cũng không bao giờ hối hận về những gì mình đã trải qua. Tất cả vì những gì không thể đánh bại được tôi cuối cùng sẽ khiến tôi mạnh mẽ hơn. – {Trích từ phần bình luận của @-雪雪 trên Douyin}
✾
Ý nghĩa của sự chăm chỉ không phải là thành công mà là khiến con người không phải hối tiếc về những chuyện đã qua. Tuy nhiên, sau khi bạn đã cố gắng hết mình, vẫn sẽ có người nói với bạn rằng bạn đã dùng sai phương pháp, và rồi tự bạn sẽ rơi vào một tầng tự trách hoài nghi bản thân. Vậy thì, điều chỉnh tâm lý của bạn và bắt đầu lại từ đầu thôi. Ý nghĩa của hành động là không để lại hối tiếc còn ý nghĩa của chăm chỉ là lao tới thành công. Ngày qua ngày trôi qua như màn sương khói mờ mịt sẽ chợt cho bạn thấy được ý nghĩa của sự kiên trì vào một ngày nào đó trong tương lai. Bạn có thể vấp ngã một cách gián tiếp, nhưng bạn không thể lúc nào cũng tỉnh táo mà vấp ngã được!
✾
Tôi luôn cảm thấy rằng việc đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện là một khả năng rất quan trọng của con người. Bạn không thể cứ ngồi tại chỗ không chịu đứng dậy chỉ vì bạn bị ngã đau. Điều bạn phải làm là cắt đứt những không can tâm và hối tiếc của mình, đồng thời ngừng đắm chìm vào những gì đã xảy ra và những chuyện cũ không thể quay lại. Hãy cứ để quá khứ qua đi, để những vết thương được chữa lành, rồi sau đó lại “sự dịu dàng” và “ sự can đảm” sẽ lại mọc lên giống như những mầm cây mới nhú.
✾
Trưởng thành là một loại ánh sáng rực rỡ nhưng không chói lóa, một loại thanh âm êm dịu nhưng không ồn ào, một loại bình tĩnh nhưng không cần phải quan sát sắc mặt người khác, một loại khí chất không còn luôn đi kể khổ với một ai, một nụ cười phớt lờ những công kích, một sự điềm tĩnh đã trải qua nhiều lần mài dũa, một sự trầm tĩnh vô thanh, một kiểu người không còn sợ hãi phải leo tới những miền xa. Ba chữ “niềm đam mê” đã lên men mãnh liệt sau thời gian ủ lâu , gió núi gay gắt đã dịu đi, dòng suối chảy xiết đã hòa thành hồ nước trong ….
✾
“Mày ích kỉ lại thích diễn trò, nhìn bề ngoài; ai cũng nghĩ mày rất yêu người khác, nhưng thật ra mày chẳng yêu ai cả. Cái mày thiếu chỉ là người giúp mày giết thời gian khi mày buồn chán mà thôi. Mày dùng nhiều cách khác nhau chứng minh tình yêu của bản thân. Nhưng thực ra ai ở bên cạnh mày mày đều sẽ yêu người đó, đợi tới khi chơi chán rồi sẽ tự động dùng nhiều lý do để vứt bỏ, tới cuối cùng vẫn còn nghĩ mình thiệt thòi lắm, luôn thích đặt mình vào vị trí nạn nhân, nhưng thực ra đây chỉ là màn diễn xuất do chính mày tạo nên thôi. Nói trắng ra kiểu người như mày chỉ yêu mỗi bản thân mình. Sao mà yêu, ai cũng thích miêu tả bản thân thành người bị hại…”
✾
“Bởi vì bạn thích một mình, vậy nên bạn nghĩ bản thân mình có tính cách hướng nội, nhưng trên thực tế, chỉ là nội tâm bạn thuộc kiểu bình định. Bạn sẽ là người hướng ngoại khi ở cạnh những người mang đến cho bạn sự bình yên” – Maarkedal
✾
“Tôi thực ra không phải người hướng nội, cũng không phải người không hòa đồng; tôi chỉ là không muốn phải quá để ý tới những người đó mà thôi, con người hòa đồng là vì muốn bảo vệ bản thân, còn cô đơn mới là giới hạn của sự tự do. Hướng nội không phải bệnh, những người ép chúng ta hướng ngoại mới có bệnh” – Oscar Wilde
✾
Nếu là hoa sẽ tự tỏa hương ngát; nếu là yêu sẽ tự trồi mầm non. Chỉ cần bạn chân thành đối đãi, chắc chắn bạn sẽ thu hút được những người có chung chí hướng với mình. Đừng cố “mắc” bản thân vào những người không thuộc về mình. Phải luôn làm một người chân thành nhé, dù cho ta có bị tổn thương cũng không sao đâu. Điều này chỉ chứng tỏ người đó không đủ tốt và không xứng đáng với sự chân thành của bạn. Thời gian sẽ sàng lọc những người xung quanh bạn, và những người xứng đáng đương nhiên sẽ luôn xứng đáng. Nếu là hoa sẽ tự tỏa hương ngát; nếu là yêu sẽ tự trồi mầm non….
✾
Trong thời gian cây cối sinh trưởng, chúng cần ánh nắng để phát triển toàn diện. Tới khi cây cối đã lớn lên dưới ánh nắng, chúng phát triển theo cách của cây chứ không phải theo cách có ánh nắng. /Dư Hoa
✾
Khi bạn dám đấu tranh vì điều gì đó, nó mới ngày càng đến gần bạn hơn. Trong quá trình phấn đấu vì nó, chúng ta có thể bị từ chối, thất vọng, buồn bã và đôi khi sẽ nghi ngờ liệu mình có đúng hay không. Nhưng chúng ta vẫn cần phải tiếp tục tiến lên, hy vọng và cơ hội luôn đến vào thời điểm không thể ngờ tới. Khi bạn gặp một người có tư duy, nhận thức và nguồn lực tốt hơn bạn thì sự chân thành vĩnh viễn là vũ khí siêu sát thương.
✾
Điểm số của bạn sẽ chẳng cải thiện chỉ vì hằng đêm bạn trằn trọc khó ngủ, tương lai của bạn sẽ chẳng thay đổi chỉ vì bạn cứ lo lắng đắn đo. Cuộc sống cũng sẽ chẳng dừng lại để an ủi bạn chỉ vì những nỗi hoảng loạn không đáng có. Thả lỏng tâm trạng nào, thư giãn một chút và học cách đừng bận tâm đến một số điều. Nếu tiết trời luôn nhiều mây, vậy hãy dành cho chính mình một chút nắng.
✾
Chuyện ngu ngốc nhất trên đời này chính là luôn cố gắng lý luận với người khác, ngay cả khi bạn “đúng”, người ta cũng chưa chắc nhận định bản thân mình “sai”.
✾
Đột nhiên tôi cảm thấy “mặt tối” của thế giới này không phải là để khiến cho con người trở nên xấu xa, xảo trá và vặn vẹo hơn; mà là khiến cho con người nhận ra “ sự đáng quý của sự công bằng, lòng hướng thiện và sự tử tế”, để họ có thể trở thành một người ấm áp, tích cực và tươi sáng hơn.
✾
Suy nghĩ và cảm nhận của con người sẽ thực sự thay đổi theo sự đổi thay của thời gian và nhận thức. Những điều mà bạn chắc chắn sẽ không thay đổi sẽ dễ dàng trở nên nhẹ nhàng không còn quan trọng.
✾
Hóa ra những điều bạn lo lắng được-mất và khó giải quyết của hiện tại sẽ trở thành điều không còn quá quan trọng vào một thời điểm nào đó của tương lai. Con người thay đổi, cảm xúc, tình cảm cũng đang lưu động. Đừng coi tình cảm nhất thời là vĩnh cửu. Thời gian có thể không chứng minh được điều gì nhưng chắc chắn nó sẽ cho phép bạn nhìn rõ nhiều người và nhiều vật.
✾
Có một câu nói cực kì đúng, “quá trình trưởng thành khiến con người trở nên càng ngày càng yên tĩnh hơn”. Mức độ giác ngộ của một người tương đương với mức độ đau khổ của người đó. Rồi một ngày nào đó, bạn bình tĩnh lại, cười cười lắc đầu, kể lại câu chính của chính mình với vai trò là một người ngoài cuộc. Giữ vững nụ cười, khi mọi khó khăn qua đi và niềm vui đến, đó là lúc chúng ta sẽ nói về con đường mình sẽ đi trong tương lai!
✾
Khi còn trẻ khó lòng tạo ra “những điều vĩ đại”; nếu “có tài nhưng lại thành danh muộn” vẫn là chuyện đáng mừng, nhưng cái đáng quý hơn cả là, bất luận thời trẻ có đạt được những điều vĩ đại hay không, có tài nhưng thành danh muộn hay không, chúng ta đều không sợ hãi trước việc tuổi tác sẽ tăng theo từng năm. Chúng ta luôn vượt qua được những áp lực tới từ sự lo lắng và sự bối rối của những chuyện chưa xảy đến, không quên sơ tâm, giữ lòng nhiệt huyết và không ngừng tiến về phía trước!
✾
“Tôi nghĩ, cuộc sống có thể sẽ trôi theo một cách rất chậm, rất chậm. Đồng hồ cuộc sống không thể quay về phía trước một cách mù quáng. Phải làm quen với việc bản thân là “người đến muộn” trong cuộc sống. Khi đồng hồ cuộc sống chuyển động một cách có tiết tấu có nhịp điệu, có căng thẳng có thư giãn, cuộc sống của chúng ta mới có thể thuận theo dòng chảy của thời gian mà tạo ra âm thanh trong trẻo giống nước chảy khi mặt trời mọc và mặt trăng lặn.”
✾
Sách dù khó đọc đến đâu cũng chỉ mất vài tháng để đọc, chạy dù có mệt đến mấy cũng chỉ mất năm phút để chạy, đề bài dù khó tới đâu cũng sẽ luôn có lời giải. Mệt rồi, cứ nghe nhạc và đi dạo, “những điều khó nhằn” gặp thì đừng trốn, hãy tìm hiểu, rồi bạn sẽ hiểu hơn những người khác. Thực ra chẳng có gì phải lo lắng, nấu từng món một, ăn từng miếng một, mệt mỏi hãy đặt điện thoại xuống và ngủ một giấc thật ngon; nghe nhạc, đi dạo.. Đừng đặt quá nhiều áp lực cho bản thân; hoàn thành những gì bạn nên làm; việc còn lại là để thời gian lo.
✾
Dù biết mình sẽ không thành công, dù biết mình một ngày nào đó sẽ chết, nhưng tôi vẫn hành động một cách khảng khái. Nói chung, loại hành vi này có nhiều tên gọi khác nhau như ngu ngốc, không tự lượng sức, thiêu thân lao vào lửa, v.v. Trong mắt người phương Tây, đây là một hành vi phi logic điển hình. Còn trong triết học Trung Hoa cổ đại, hành vi này được quy ra thành một cái tên thích hợp được gọi là: “Biết rõ không thể thành công mà vẫn cứ làm (-Trích Luận Ngữ)”.
✾
Nếu đã quyết định làm một việc gì đó, hãy thôi hỏi bản thân và người khác xem liệu nó có đáng hay không. Chỉ khi bạn sẵn lòng thì điều đó mới được coi là đương nhiên, và chỉ khi nó được coi là đương nhiên thì bạn mới có thể không màng do dự mà bất chấp tất cả. / – (Hướng tới nơi tươi sáng)
✾
Tự do không phải là khiến bạn làm bất kì điều gì bạn muốn làm. Tự do là dạy bạn không làm bất cứ điều gì bạn không muốn làm! – {Immanuel Kant (1724-1804)}
✾
Đừng quá lo lắng về tương lai rồi sẽ đi tới đâu, vì sự trưởng thành của bạn sẽ tới nhanh hơn những chuyện bất chợt bạn gặp phải. Bạn cũng sẽ luôn mạnh mẽ hơn bạn tưởng tượng rất nhiều.
Chỉ cần chúng ta còn sống thì đó không phải là một kết cục tồi tệ. Chúng ta hãy còn đang đi trên cung đường đời và vẫn sẽ tiếp tục đi như vậy trong tương lai.
✾
Có lẽ bạn cũng từng có những suy nghĩ như “Giá mà ngày trước mình làm như vậy thì tốt rồi…” “Giá mà mình đi theo con đường ấy thì tốt rồi.” Khi chúng ta gặp phải vấp ngã trên mỗi chặng đường đời chúng ta thường hay nghĩ tới hai chữ “nếu như”, không ngừng suy ngẫm nếu như trước đó ta lựa chọn một cách làm khác, cuộc sống hiện tại có phải sẽ tốt đẹp hơn không. Thế nhưng, thời gian vốn không vãn hồi, cuộc sống không có nếu như. Nếu ta cứ mãi chìm đắm trong mối tiếc nuối của quá khứ, ta không những không thể lấy lại được những gì đã bỏ lỡ mà còn đánh mất những gì đáng lẽ sẽ đạt được.
✾
Khi bạn chụp ảnh mặt trăng hoặc hoàng hôn, bạn sẽ thấy ảnh mà bạn chụp được luôn không đẹp bằng những gì bạn thấy bằng mắt thường. Nhưng bạn sẽ không nghĩ rằng là do bầu trời không đẹp, mà là vì bạn biết rằng máy ảnh không thể chụp được vẻ đẹp thật sự của bầu trời. Bạn cũng nên nhìn bản thân mình theo cách tương tự vậy. Trên thực tế, bạn luôn rực rỡ như ánh hoàng hôn.
✾
Tôi từng nghe đâu đó một câu nói thế này : “Ông nói rằng trưởng thành không phải là hướng tới cái phức tạp mà là giữ được nét ngây thơ.” Chúng ta đang sống trong thời đại bùng nổ thông tin. Mỗi thông tin bạn nạp vào sau mỗi buổi sáng dường như đang nhắc nhở bạn :
✾
“Nhìn đi, lại một ngày nữa không bằng những người khác.”
Bạn sẽ thấy rằng xã hội này vạch cho chúng ta những tiêu chuẩn thành công giống nhau nhưng không cho chúng ta đứng cùng một vạch xuất phát. Ngoài tuổi 20 thì tiền đồ nên rộng mở, tuổi trẻ phải tài cao; Ngoài tuổi 30 thì phải biết độc lập cuộc sống; Ngoài tuổi tứ tuần thì phải biết phân rõ phải trái đúng sai, biết suy xét, sống sáng suốt. Chúng ta tạm thời gọi những điều này là : “Dáng vẻ mà chúng ta nên trở thành.”
Đường đời phải bước thế nào, hướng phương nào, dùng cách gì, chúng ta không cần phải tuân theo khuôn mẫu của bất kì ai đưa ra. Đối tượng tham chiếu của chúng ta là chúng ta Không có dáng vẻ nào chúng ta nên trở thành, chỉ có dáng vẻ mà chúng ta muốn trở thành
Hoa anh đào và hoa quế thơm nở vào những thời điểm khác nhau nên chúng chỉ cần nở rộ với vẻ đẹp riêng của chúng là được mà, không phải ư. Phương nam mưa rơi, Phương bắc gió lạnh. Nhưng dù thế nào thì mùa xuân cũng vẫn sẽ tới, Có một câu nói đại ý rằng, khổ đau là điềm báo của sự vui vẻ . Mùa đông thì sẽ luôn tới trước mùa xuân. Sinh mệnh mang lại cho chúng ta sự quý giá khác nhau nên hãy sống thật tươi sáng dù cho có chuyện gì đi nữa
✾
Trưởng thành chính là : Dần dần trở nên dịu dàng, kiềm chế, giản dị, không oán thán – không dò hỏi – không ghi thù. Dần dần cảm nhận sự huy hoàng của cuộc sống trong im lặng. Ăn uống vui chơi – siêng năng dũng cảm, biển người sông núi, vừa đi vừa yêu. Trên con đường trưởng thành chúng ta đều cần yêu và dũng khí
Đạt được chưa chắc đã là phúc, mất đi cũng chưa chắc đã là họa, mỗi người có một chiếc phà riêng, mỗi người có thể trở về thuyền của mình, điều bạn nghĩ là sẽ làm mình hối tiếc cả đời thực chất có thể là một viên đạn mà bạn né được không để làm tổn thương bản thân. Cho nên, hãy tận dụng những thứ bình thường ở trong tay để bảo vệ những điều trong trái tim mình, tầm thường như tôi, vô vị như tôi, độc lập như tôi, cả thế giới chỉ có mình tôi. Tôi rất thích một đoạn văn đã đọc được : Không trốn được duyên tới, không níu được duyên đi, duyên khởi thì bên nhau, duyên tan thì xa cách, hãy cứ để mọi việc tùy duyên, phiền não tự đi.
✾
Dấu hiệu lớn nhất chứng minh cho sự trưởng thành của bạn là đứng trước một việc không vui, không đúng ý, bạn không còn muốn gào thét nữa. Đây không phải là do bạn đã trở nên dịu dàng hơn đâu, mà là vì bạn mệt rồi. Việc gào thét hay tức giận khiến bạn cảm thấy thật mất sức, vì thế nên thôi bạn mặc kệ cho xong.
✾
Không cần phải day dứt hiện tại, không cần phải sợ hãi tương lai. Khi mà chúng ta trải qua một số việc, phong cảnh trước mắt ta đã không còn giống với ngày trước nữa rồi, nhân sinh không có sự từng trải nào là không có ý nghĩa, chỉ cần chúng ta cứ bước về phía trước, trời rồi cũng sẽ sáng.
✾
Khi mỗi ngày bạn nhìn vào gương, tâm trí bạn sẽ mách cho bạn biết về tất cả những “khuyết điểm” của bạn, nếu những “khuyết điểm” đó là : Bạn không đủ ngầu – Bạn không đủ xinh đẹp – Bạn không được đón chào – Bạn không đủ thành công – Bạn không đủ đặc biệt – Bạn không được coi trọng – Bạn rất bình thường. Tất cả những điều trên đây không phải là “sự thiếu sót” của bạn đâu. Để tôi nói cho bạn biết bạn đang “thiếu sót” gì! Bạn không cần phải trở thành những gì mà người khác muốn bạn trở thành, đó chính là điều mà bạn đang thiếu, vì chỉ có bản thân bạn mới là định nghĩa về vẻ đẹp của chính mình. – Taylor Swift
✾
Trước kia tôi cảm thấy bản thân rất toàn năng không gì là không thể, dẫu cho là một mình sinh con nuôi con cũng không sao, nhưng sau này bạn hỏi tôi, sinh con đau như vậy, quá trình khổ như vậy, rốt cuộc vui vẻ ở đâu? Lúc ấy tôi mới ý thức được, hóa ra con trẻ đến để bầu bạn với tôi, tôi cứ nghĩ là mình có điểm yếu nhưng hóa ra lại là chiếc áo giáp vững chắc nhất được khoác lên mình.
✾
Bạn của tuổi 18 rất đẹp, bởi vì tuổi 18 rất đẹp. Bạn của tuổi 28 rất đẹp, bởi vì bạn rất đẹp
✾
Bạn tắm táp sạch sẽ, bạn cảm thấy điều ấy thật đẹp đẽ. Bạn nhìn thấy một bông hoa nở, bạn cảm thấy điều ấy thật đẹp đẽ. Bạn ăn được một bữa cơm ngon, bạn cảm thấy điều ấy thật đẹp đẽ. Bạn thấy đấy, không phải tất cả chỉ vì bồn tắm sạch sẽ, hoa nở đẹp hay những món ăn đó hợp khẩu vị của bạn; mà là tâm bạn không vướng bận. Cuộc sống là thứ đẹp đẽ ư? Không phải đâu, từ đầu tới cuối thứ đẹp đẽ luôn luôn là bản thân bạn kìa, bởi vì tâm bạn không vướng bận, bởi vì bạn sống bình tĩnh và điềm tĩnh nên mọi thứ xung quanh bạn sẽ trông thật đẹp.
✾
Sinh mệnh không hề có giá trị trừ khi bạn lựa chọn và cho nó giá trị, trong cuộc sống này, chúng ta luôn quá quan tâm tới việc theo đuổi vật chất và dễ dàng bỏ qua những khát khao về tinh thần, tuy nhiên nhưng nhu cầu cần thiết cho tâm hồn không nhất thiết sẽ mua được bằng tiền. Con người thường thích đi kiếm tiền vào quãng thời gian đẹp đẽ nhất để họ có thể tận hưởng một chút tự do trong những giai đoạn ít giá trị nhất của cuộc đời, sống một cuộc sống thuận theo tự nhiên là một cuộc sống rất bình yên, ta không nên cộp cái mác “lười biếng” lên họ. Theo tôi, con người có thể sống chân thành tại nơi mà không có người thân bạn bè. Từ nay về sau, đừng sống một cuộc sống mà bạn nên sống, hãy sống một cuộc sống mà bạn muốn sống, hy vọng mỗi một người đều có thể đột phá chính mình, phá vỡ xiềng xích, sớm có thể đi được tới Walden Pond* trong trái tim.
✾
“Mỗi một người xuất sắc đều có một khoảng thời gian bị cuộc sống nhấn chìm, đó là khoảng thời gian mà ta bỏ ra rất nhiều sự cố gắng nhưng không được đền đáp. Chúng ta thường gọi đó là thời kỳ bén rễ trong cuộc đời.”
✾
Vì bạn đang đứng dưới ánh mặt trời nên dưới chân bạn có “bóng đen”. Khi bạn nhìn theo ánh mặt trời nên bạn không còn cần quan tâm những bóng hình đen tối phía sau lưng bạn nữa.
✾
Mục tiêu của cuộc sống luôn là “xác định” dễ dàng nhưng “thực hiện” khó khăn; có điều nếu như không hành động, vậy thì tới việc đạt được nó bạn cũng không có khả năng.
✾
Khi một chú chim đứng trên một nhánh cây, nó sẽ không sợ hãi nhánh cây ấy đứt đoạn, bởi vì thứ nó tin tưởng không phải là nhánh cây, mà là “đôi cánh” của bản thân nó. Thay vì mỗi ngày đều đắn đo lo lắng cho tương lai, vậy hãy cố gắng sống tốt cho hiện tại.
✾
Yêu mà không có được là loại cảm giác gì? Có lẽ là khi bạn bàng hoàng tỉnh dậy trong một buổi sáng ấm áp, chầm chậm dụi dụi mắt, phát hiện ra trong phòng chẳng có một ai, muốn thức dậy nhưng lại thiếu đi ít động lực, muốn ngủ tiếp nhưng lại chẳng thể ngủ nổi, cuối cùng hoen đỏ vành mắt; đại não đột nhiên hiện lên bóng hình một người.
✾
Chúng ta đã quen với việc nói rằng phải trở thành một bản thân tốt hơn, nhưng lại quên việc tạm dừng lại để tự tán thưởng bản thân của hiện tại đã tốt thế nào.
✾
Bạn đâu có yêu tuổi mười tám, cái bạn yêu là buổi trưa lộng gió, yêu ánh hoàng hôn qua khung cửa sổ, yêu ánh trăng sáng, yêu việc thuộc lòng thơ ca, yêu việc đọc đi đọc lại tên của một ai đó. Cái bạn yêu ấy à, chỉ là chàng thiếu niên năm ấy trong tay không có gì cả!
✾
“Những giấc mơ xưa ấy.., có những giấc mơ đã thành hiện thực, có những giấc mơ bị cơn gió thổi bay sang phương khác, mà khi nào thì bạn tìm được giấc mơ ấy thực ra không quan trọng lắm, điều quan trọng là chúng ta đã vì giấc mơ này, mà nhiệt huyết – mà cố chấp – mà theo đuổi – mà dũng cảm lăn xả” / Đổng Khanh
✾
Giấc mộng thuở thiếu nữ có biển lớn, có hoàng hôn, có một mùa hè trải dài tiếng ve sầu, có hoa tươi không bao giờ tàn lụi.
✾
Những người không cùng huyết thống với ta nhưng lại dốc lòng đối tốt với ta, đó đều là món quà mà thượng đế ban tặng, ta phải luôn trân trọng lấy nó!
✾
Khi bạn về quê, tự nhiên bạn nhận thấy thực ra cái mà mình luôn nhớ không phải là nhà, mà là một đoạn hồi ức nào đó của tuổi thiếu niên.
✾
“… Tuổi 17, 18 của họ ngưỡng mộ chúng tôi ngày ngày được khoác lên mình những bộ quần áo đầy sắc màu, không phải lo việc bút sách bài vở; tuổi 30 của chúng tôi ngưỡng mộ sự vô ưu vô lo, thanh xuân tràn đầy dạt dào của họ. Nhiều năm về sau họ sẽ trở thành chúng tôi, nhưng chúng tôi không còn có thể trở về thành họ nữa!”
✾
Bạn ấy à, luôn nhìn nhận những khuyết điểm nhỏ nhặt của bản thân rồi cảm thấy tự ti thất vọng! Nhưng bạn đừng quên, bản thân cũng có mặt đáng yêu, dịu dàng, cũng đang nỗ lực để sống. Mặc dù những điều bạn đang làm không nhất định sẽ khiến bạn trở nên hoàn mỹ hơn, nhưng hãy tiêu sầu đi, con người đều phải dành cả cuộc đời mới có thể biến bản thân trở thành phiên bản hoàn chỉnh nhất!
✾
“Bạn nói bạn muốn ăn bánh gato vị dâu tây, có người thề hứa gần một năm nay cũng chưa mua cho bạn, có người lại vì bạn nói không biết nên ăn loại nào mà mua cho bạn hai cái.. có lẽ sẽ có rất nhiều người ngoài miệng nói thích bạn, nhưng người hiểu được cách làm thế nào để chiều chuộng bạn mới khó tìm. Là sự dịu dàng trong những tiểu tiết nhỏ của cuộc sống, người có lòng không cần ta phải dạy, người vô tâm dù dạy cũng thành vô nghĩa!”
✾
Thuở xưa ngựa xe rất chậm, thư tín rất xa.. thời gian trôi chậm tới mức có thể khiến chúng ta thật nghiêm túc để nghĩ tới việc phải làm thế nào để yêu một ai đó! Thế nhưng nhiều tình yêu của thời đại 4.0 giống như mặt trời mọc vào buổi sáng, lặn vào buổi chiều. Rất dễ dàng để thích một ai đó, cũng dễ dàng để quên một ai đó! Chúng ta hãy cố gắng làm sao để chầm chậm thương lấy đối phương thôi nhé!
✾
“Tuổi 17 18 năm ấy, thời gian trôi rất chậm, mùa hạ qua rất muộn, một bài ca cũ cứ hát rồi lại hát… Một số người mãi mãi đọng lại trong tim.” – Bài hát này tặng lại cho những người đã dạy ta cách trưởng thành. Tạm biệt!
✾
Không sao cả đâu, mọi người đều sẽ có những lựa chọn sai lầm, sẽ vô duyên vô cớ rơi nước mắt, có những khi đi trên đường sẽ không tự chủ mà suy sụp, nhưng những điều này không ảnh hưởng gì tới việc chúng ta nhìn thấy ráng chiều này, nghe ngọn gió đêm thổi khẽ qua tai này…, sau đó ta sẽ yêu lại Thế Giới này lần nữa, đợi đến khi quay đầu, bạn sẽ phát hiện, tất cả mọi chuyện hoá ra cũng chỉ có vậy. Những điều đẹp đẽ bao giờ cũng nhiều hơn những điều tồi tệ!
Tạo hoá sinh ra đôi mắt ở phía trước là vì muốn chúng ta luôn nhìn về tương lai, Thế giới này luôn bất biến, con người đều nên sống một cuộc sống tốt đẹp!
✾
〔Bài dịch số 841〕 : “Thời gian không thực sự giúp ta giải quyết vấn đề, nó chỉ khiến cho vấn đề mà trước đó ta tìm không ra lời giải trở nên không còn quan trọng tới vậy nữa mà thôi!”
✾
Có lẽ bạn cũng cảm thấy rằng bản thân giống một con cá muối không bơi được tới đại dương rộng lớn. Xuất thân tầm thường, tư chất tầm thường; không thể bắt kịp dòng chảy của thời đại, cũng không nắm chắc được bàn đạp của vận mệnh. Nhưng thực ra bạn cũng có thể cố gắng trở thành người mà bạn muốn trở thành. Lá bài mà số phận trao cho bạn, có lẽ khiến bạn chẳng hài lòng, nhưng chỉ cần bạn có lòng muốn thắng ván bài ấy, bạn sẽ luôn có cơ hội thay đổi được ý trời!
✾
Tôi dần dần chút một đem suy nghĩ “Tại sao chuyện này lại xảy đến với tôi” đổi thành suy nghĩ “Chuyện này sẽ dạy tôi được điều gì?” và thế là tôi phát hiện ra tất cả mọi chuyện đều trở nên dễ dàng hơn!
✾
“Từ trước đến nay mình chưa từng hối hận với việc mình luôn đối tối với mỗi một người, cho dù có nhìn lầm người, cho dù có bị phụ bạc. Vì việc mình tốt với cậu không chứng minh rằng cậu tốt tới mức nào, mà là bởi vì, mình mới là cái người “luôn tốt đẹp” ấy!
✾
Bởi vì bản thân từng bị ướt mưa, cho nên mới cố gắng đóng vai làm người che ô, cái mà tôi bảo vệ không phải là người đứng ở dưới tán ô ấy, mà là tia nắng ấm áp cuối cùng còn sót lại trong trái tim mình!
✾
Trong chương trình Hướng Về Cuộc Sống, thầy Huỳnh Lỗi có nói rằng : Con người thường bắt đầu tin tưởng tất cả mọi thứ đều là thật, sau đó dần dần cảm thấy tất cả mọi thứ đều là giả, sau đó lại phát hiện có thật có giả, tới cuối cùng thì không còn quan tâm tới là thật hay giả nữa.
✾
Làm sao nhặt lại được thuở còn son trẻ, năm tháng trôi như tiễn rời cung. Chúng ta hãy cứ tiến về phía trước thôi!

Leave a Reply