Chương 27: 5491 chữ
Chuyển bay từ New York tới Bắc Kinh kéo dài mười bốn tiếng đồng hồ. Đới Chi Ngọc ngủ chưa đầy ba tiếng. Cô ghét việc phải ở trong không gian kín suốt thời gian dài, cứ hễ ngồi máy bay lại thấy khó chịu.
Khi thức giấc, cô đều đọc sách của Hannah Arendt (*), dùng tư duy để lấp đầy thời gian, nhờ vậy mà những giờ phút ấy bớt phần khắc nghiệt hơn.
(*) Hannah Arendt là một nữ triết gia, sử gia người Mỹ gốc Đức. Bà là một trong những nhà lý luận chính trị cực kỳ có ảnh hưởng của thế kỷ thứ 20
Cô kéo theo chiếc vali đứng ở lối ra, bàn tay đút trong túi áo măng tô, đặt hờ lên chiếc điện thoại.
Tại sân bay người đến kẻ đi, những người đón thân nhân luôn mang trên mặt một sự kì vọng đặc trưng. Một khi nhận ra người mình cần tìm, gương mặt họ sẽ như một ngọn đèn đột nhiên được thắp sáng.
Nhưng khi Dương Hội Thường bước đến, anh lại chẳng có chút gợn sóng nào.
Đới Chi Ngọc học triết học chính trị, nghiên cứu về tính hiện đại và khủng hoảng bản sắc, nên cô có một sự nhạy cảm nghề nghiệp đối với việc thể hiện bản thân và bản chất chân thật của con người trong bối cảnh tập thể.
Thế nhưng khi nhìn thấy gương mặt của bạn trai, tâm trạng cô lại trở nên phức tạp.
Anh bước nhanh tới, mặc một chiếc áo sơ mi mỏng màu lam nhạt, lúc đến sát bên cô liền nở một nụ cười nhẹ.
Dương Hội Thường đỡ lấy chiếc vali của cô: “Chờ lâu chưa?”
“Anh nghĩ sao?” Đới Chi Ngọc vẫn theo thói quen nắm tay anh, “Ai mà chẳng hy vọng vừa ra ngoài là thấy bạn trai ngay, thế mà anh lại bắt em phải chờ.”
Dương Hội Thường nói: “Anh giải thích với em rồi mà, trên đường hơi kẹt xe, anh không cố ý đâu.”
Đới Chi Ngọc hứ mộtt iếng, “Là cố ý thì hôm nay em sẽ không thèm đém xỉa đến anh nữa, lập tức bay về luôn.”
“Được rồi.” Dương Hội Thường vừa dắt cô đi về phĩa bãi xe vừa hỏi: “Anh sai rồi, tối nay em muốn ăn gì nào?”
“Dạo này anh hay thích ăn gì?” Đới Chi Ngọc hỏi, “Em cũng muốn nếm thử xem sao.”
Dương Hội Thường thường phải đi xã giao nhiều nơi, toàn là tiếp khách ăn uống, lại còn phải tươi cười đón tiếp, chẳng mấy khi là đi thực sự thương thức món ngon, thế nên anh cũng không có cảm giác gì đặc biệt.
Anh thuận miệng đáp: “Anh ăn cũng không quen, thường thì toàn ăn ở nhà.”
“Ồ, ăn cùng vị hôn thê nhà anh à.” Đới Chi Ngọc lập tức hất tay anh ra.
Anh vờ như không nghe thấy, tự tay cất hành lý vào cốp xe, rồi lại vòng ra phía trước mở cửa cho cô: “Lên xe đi.”
Cứ hễ nhắc đến cô ta là anh lại im lặng, cứ như thể chỉ cần không khơi gợi chủ đề này lên thì vấn đề giữa hai người họ sẽ không tồn tại vậy.
Đới Chi Ngọc ngồi vào xe, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Buổi hoàng hôn ở Bắc Kinh thật rộng lớn, khác hẳn so với New York.
Khi mặt trời lăn xuống giữa những tòa nhà ở Manhattan, nó giống như bị kẹt lại ở giữa các bức tường kính, khúc xạ bốn phương tám hướng, nhuộm đường phố thành màu hổ phách, màu vàng hồng ,tạo nên một thứ vẻ đẹp lộng lẫy đến mức phô trương.
“Dạo này bận lắm à?” Cô không quay đầu lại, tuy vẫn còn hờn dỗi nhưng cô vẫn muốn trò chuyện với Dương Hội Thường.”
Dương Hội Thường nói: “Vẫn còn sót lại một chút việc, tuần trước anh phải tăng ca mất mấy ngày.”
“Ừm.”
Dương Hội Thường vừa lái xe vừa kéo bàn tay cô qua, cười nói: “Sao cứ không thèm nhìn anh thế, có ý gì đây.”
“Em cảm thấy anh không muốn nhìn thấy em lắm thì có.” Đới Chi Ngọc đáp.
Dương Hội Thường liền bảo: “Làm gì có chuyện đó, ngày nào anh cũng nhớ em lắm mà, em không thể vì chuyện anh đến muộn vài phút mà tùy tiện kết án tử cho anh như vậy được.”
Lúc này Đới Chi Ngọc mới xoay người lại: “Thật không? Bên cạnh luôn có một cô Phó hoạt bát, xinh đẹp như thế ở cùng, mà anh vẫn nhớ em mỗi ngày cơ à?”
“Em lại thế rồi.” Dương Hội Thường bất đắc dĩ nói: “Chẳng phải đã nói trước rồi sao, khi chúng ta gặp nhau thì đừng nhắc đến Uyển Thanh nữa.”
“Uyển Thanh, anh gọi thân mật thế cơ đấy.” Đới Chi Ngọc lườm anh một cái, “Hợp đồng của hai người cũng sắp hết hạn rồi đúng không, bây giờ dự án cũng đã làm xong rồi, rốt cuộc khi nào anh mới chịu ngửa bài với mẹ anh đây?”
“Sắp rồi.” Dương Hội Thường nói, “Đợi khi chúng ta trở lại New York, cô ấy cũng sẽ vội vàng lo việc của riêng mình, nào là học hành, nào là mở cửa hàng. Nếu không phải vì muốn kiếm tiền thì cô ấy đã chẳng thèm hợp tác với chúng ta rồi, thế nên em không cần phải nghi ngờ cô ấy đâu.”
Đới Chi Ngọc nói: “Phải rồi, kiếm tiền kiểu này vừa nhanh vừa dễ mà. Cô ta đúng là có đầu óc thật đấy, hèn chi mẹ anh thích cô ta, chứ không thích em.”
“Được rồi mà.” Dương Hội Thường thu lại sắc mặt, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, “Anh biết em ngồi máy bay đường dài nên mệt rồi, tâm trạng cũng không tốt, trước tiên cứ ngủ một giấc đã được không? Nghỉ ngơi khỏe khoắn rồi chúng ta nói chuyện tiếp.”
Hôm nay không biết có chuyện gì, mói dỗ dành có mười mấy phút mà cô vẫn không nguôi giận, câu sau lại đầy gai góc hơn câu trước.
Đới Chi Ngọc ngả ghế ra sau, cô ngáp một cái: “Được thôi, em đến khách sạn Thus nghỉ ngơi, nghe nói ở Bắc Kinh mới mở một cái đúng không? Để em xem có bằng cái ở New York không.”
“Cái gì cơ.” Dương Hội Thường như không nghe rõ.
Đới Chi Ngọc lặp lại: “Em bảo là, em muốn đến khách sạn Thus, anh đưa em qua đó đi.”
Dương Hội Thường theo bản năng cảm thấy không ổn: “Dù sao Uyển Thanh cũng đang làm việc ở đó, anh với em qua như vậy, em bảo mọi người trong khách sạn nhìn cô ấy thế nào?”
“Họ muốn nhìn thế nào thì nhìn.” Đới Chi Ngọc chăm chú quan sát anh, không bỏ sót một biểu cảm nào trên gương mặt anh, “Cô ta là người công tư phân minh, có phải anh bắt đầu bận tâm về cô ta rồi đúng không?”
“Đây là sự tôn trọng tối thiểu.” Dương Hội Thường nói.
Đới Chi Ngọc cao giọng: “Sự tôn trọng là dành cho bà Dương chính thức, cô ta là bà Dương chính thức à? hay là trong lòng anh cũng giống như mẹ anh, xem cô ta là thật rồi! Nếu anh bảo là phải, em lập tức xuống xe, anh đi tìm cô ta mà kết hôn, còn em bay về New York.”
Đầu Dương Hội Thường lại bắt đầu đau nhức, anh thở dài một tiếng: “Chi Ngọc, em thay đổi nhiều quá. Có lẽ là do quyết định sai lầm này của anh đã khiến trong lòng em nảy sinh khúc mắc quá sâu, cho nên dù là qua điện thoại hay khi gặp mặt, chúng ta đều không thể nói chuyện tử tế với nhau, lần nào cũng kết thúc trong không vui, anh thực sự thấy hơi mệt mỏi rồi.”
“Ai mà không mệt chứ.” Đới Chi Ngọc lại ngoảnh mặt đi nơi khác, cô giơ tay lên, nhanh chóng quệt qua khóe mắt, “Đáng lẽ em nên chia tay với anh từ lâu rồi, cái lúc mẹ anh ép anh chia tay ấy, nếu không phải vì anh cầu xin em… Dương Hội Thường, người thay đổi là anh mới đúng, tâm trí anh từ lâu đã không còn đặt bên nơi em nữa rồi, chẳng biết đã bay tới phương trời nào, có lẽ là ở công ty, cũng có lẽ là ở một người khác.
“Được rồi, đều là lỗi của anh.” Thấy cô như vậy, Dương Hội Thường dù sao cũng cùng cô yêu đương từ thuở thiếu thời, lại ở bên nhau nhiều năm như thế, trong lòng anh không khỏi xót xa, “Em muốn ở đâu thì ở đó, việc gì phải nói nghiêm trọng tới thế, để anh sắp xếp.”
Đới Chi Ngọc rút khăn giấy ra, thấm thấm lên gò má: “Đi ăn cơm trước đã, em đói bụng rồi.”
“Được, đều nghe theo em hết, thế được không?” Dương Hội Thường nói.
Lúc này Đới Chi Ngọc mới khẽ mỉm cười: “Hừ, anh chỉ biết nghe lời người nhà anh thôi.”
Cô sụt sịt mũi, nhìn gương mặt Dương Hội Thường qua làn nước mắt.
Diện mạo của anh không thay đổi mấy, vẫn dịu dàng, tuấn tú như thời đại học, nhưng sự tự tin không chút gánh nặng, sự kiên định chưa từng trải qua thất bại, những đặc điểm thuộc về thời thanh xuân ấy – giờ đây đã chẳng còn lại bao nhiêu. Anh đã bước chân vào chốn danh lợi, gánh vác gia nghiệp nặng nề, trở nên già dặn, khéo léo và đầy rẫy những nỗi kiêng dè.
Nhưng bất kể là trước đây hay hiện tại, cô đều yêu anh, yêu đến mức bản thân cũng phải tự mâu thuẫn và dằn vặt. Cô đã đọc qua bao nhiêu lý thuyết cổ xưa, đọc về sự suy thoái của tính hợp pháp, đọc về việc con người ta nên giữ ghìn phong tháu chuẩn mực cần có như thế nào trước khi trật tự xã hội bị rạn nứt.
Viết vào sách vở thì dễ, nhưng làm được thì quá khó. Giờ đây, chính cô cũng vì tình yêu mà phải chịu đựng để vẹn toàn, khóc lóc om sòm không ngớt, chẳng còn giữ được chút phong thái tốt đẹp nào nữa.
Nhưng thật không khéo, khi họ đến khách sạn, Phó Uyển Thanh vừa vặn tan làm, đi ngang qua đại sảnh thì thấy Dương Hội Thường đang dẫn cô ấy làm thủ tục nhận phòng.
Không biết tại sao cô Đới cứ nhất quyết phải đến đây ở, có lẽ là do Dương Hội Thường không từ chối nổi lời nài nỉ của cô ta.
Phó Uyển Thanh định vờ như không thấy, chừa lại chút đường lui cho Dương Hội Thường, lặng lẽ bước qua là xong.
Nhưng đúng lúc này, Cao Cảnh lại gọi lớn cô lại, bảo cô kí tên.
Thế là cả nhân viên lễ tân, nhân viên hành lý, cho đến cả dì lao công đều đồng loạt nhìn về phía cô, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt hóng hớt xem kịch hay.
Sau khi kiểm tra kĩ lưỡng một lượt, xác nhận không có vấn đề gì, Phó Uyển Thanh kí tên xongcũng không hề tỏ ra tức giận, cô hỏi anh ta xem có còn việc gì không.
Cao Cảnh lắc đầu nói không còn.
Lần này thì không tránh đi đâu được nữa, cô mỉm cười bước lên phía trước chào hỏi Dương Hội Thường, cứ như thể hai vợ chồng họ đã bàn bạc trước từ lâu, còn cô gái phía trước mặt chỉ là một vị khách mà thôi.
Phó Uyển Thanh nói với anh: “Anh đưa cô Đới tới rồi à?”
Cô khẽ liếc nhìn đối phương.
Đới Chi Ngọc mặc áo sơ mi kết hợp với chân váy trắng, hai ngón tay kẹp lấy giấy tờ tùy thân, đặt hờ trên mặt bàn đá cẩm thạch. Trông cô văn nhã, mảnh mai, sắc mặt có phần xanh xao.
“Phải.” Dương Hội Thường nhìn cô, “Vốn định gọi điện cho em, nhưng lại sợ em tan làm mất rồi.”
Nhất thời chính anh cũng không rõ, bản thân rốt cuộc muốn nhìn thấy biểu cảm gì trên khuôn mặt Phó Uyển Thanh. Là sự dịu dàng chừng mực, chu đáo và vừa vặn như lúc nãy hay là một chút không vui để lộ ra ngoài.
Đới Chi Ngọc nói đúng, anh diễn sâu quá rồi, hình như anh đã làm đảo lộn ranh giới, thực sự xem cô là Dương phu nhân mất rồi.
Đới Chi Ngọc cũng ngẩng đầu lên : “Muộn thế này mới về, công việc vất vả lắm đúng không?”
“Tôi cũng đâu có làm được gì nhiều đâu.” Phó Uyển Thanh khách sáo nói, “Chỉ là tốn chút thời gian thôi mà.”
Đới Chi Ngọc nói một cách chân thành: “Sao lại không chứ? Một khách sạn lớn thế này mà cô quản lý rất tốt.”
“Cảm ơn cô.” Phó Uyển Thanh cũng không tiện rời đi ngay lập tức, “Cô dự định ở lại Bắc Kinh mấy ngày?”
“Một tuần, tuần sau tôi phải đi Singapore rồi. Tiện thể đã ra ngoài thì đi thêm vài nơi luôn.” Đới Chi Ngọc đáp.
Phó Uyển Thanh ‘ồ’ một tiếng, “Vậy thì tốt quá, cô cứ nghỉ ngơi trước đi, có nhu cầu gì có thể gọi cho tôi, ngày nào tôi cũng ở đây.”
“Được chứ.”
Làm thủ tục xong, họ liền lên lầu.
Đới Chi Ngọc vừa đi vừa quan sát Dương Hội Thường, trong mắt anh có quá nhiều cung bậc cảm xúc đan xen, tựa như một bức Màn sân khấu lúc hạ lúc kéo, chẳng biết màn nào mới là thật.
Phó Uyển Thanh cũng quay người đi ra phía ngoài.
“Quản lý Cao.” nhân viên lễ tân không kìm nổi gọi giật anh ta lại, tò mò hỏi: “Người đẹp kia là ai thế ạ? Tổng giám đốc còn tự tay xách va li cho cô ấy chẳng thèm màng đến phu nhân luôn.
“Khách hàng, một vị khách hàng cực kì quan trọng. Tổng giám đốc tự mình tiếp đón khách nữ còn ít sao, có gì mà hiếu kì!” Cao Cảnh dù biết rõ nội tình cũng không dám nói bừa, liền xua tay, “Đi lo làm việc của các cô đi.”
Anh ta cũng đứng nhìn một lúc, Phó Uyển Thanh này đúng là Phật sống mà, Dương Hội Thường đã đưa cả bạn gái cũ đến tận đây, chỉ thiếu nước ôm hôn thắm thiết ngay giữa đại sảnh để chọc vào mắt cô nữa thôi, vậy mà cô vẫn có thể thản nhiên chào hỏi như không có chuyện gì xảy ra, nụ cười đó trông cũng chẳng giống như đang gượng ép. Cô gái này đúng là có bản lĩnh, giữ bình tĩnh quá giỏi.
Phó Uyển Thanh đi lấy xe. Trước khi khởi động máy, cô gọi cho Vịnh Sênh hỏi xem cô ấy có rảnh không, cô muốn mời cô ấy một bữa trước khi đi, bởi lần gặp lại chẳng biết là bao giờ.
Ban đầu cô còn định gọi cho Văn Khâm, nhưng nghĩ lại cậu ấy giờ đây đã là người có gia đình, thôi thì né ra cho lành, đỡ rước lấy phiền phức không đáng có.
Vịnh Sênh bắt máy, cô ấy nói: “Tôi đang thử rượu đây, cậu qua đây đi. Bữa tối tôi đặt ở câu lạc bộ rồi, lát nữa sẽ có người mang tới.”
“Được, giờ tôi lái xe qua.” Phó Uyển Thanh đáp.
Khi cô đến căn nhà trong ngõ hồ đồng, Vịnh Sênh đang thành thục dùng dao khui rượu cắt một vòng quanh nắp chai, gỡ sạch lớp giấy bạc rồi rút nút bần ra. Cô ấy đưa lên mũi ngueir thử, sau đó đặt sang một bên.
“Chuyên nghiệp quá nhỉ, bà chủ Đặng.” Phó Uyển Thanh bước lại gần bàn.
Trên bàn bày tổng cộgn năm chai rượu, đều là do chủ đồn điền gửi đến hôm nay, trên nhãn chai có ghi rõ năm và vùng trồng nho.
Đặng Vịnh Sênh nếm đến chai cuối cùng, liền quay sang bảo trợ lý : “Đợt đầu tiên lấy rượu vùng Poyac nhé, đợt thứ hai thì thôi, độ chua chưa đủ.”
“Dạ được, em nhớ rồi ạ.” Trợ lý đáp.
Vịnh Sênh đưa trả ly rượu cho trợ lý, “Vậy em đi làm việc đi.”
Cô ấy lau lau tay: “Chuyên nghiệp cái khỉ, mẹ tôi suốt ngày mắng tôi là đứa nát rượu, có công ăn việc làm đàng hoàng không chịu làm, ngày nào cũng cắm đầu vào mấy thứ này.”
Phó Uyển Thanh cười nói: “Chẳng phải việc làm ăn của cậu rất tốt sao? Tôi thấy rượu của cậu hầu như đều được đặt hết rồi còn gì.”
“Thôi đi, được bao nhiêu người là nể mặt mẹ tôi với anh hai mà mua chứ, trong lòng tôi rõ mười mươi.” Vịnh Sênh xắn tay áo lên, nhìn cô: “Mà đừng nói chuyện của tôi nữa, sao đột ngột hẹn tôi ăn cơm vậy?”
Phó Uyển Thanh nói: “Cảm ơn cậu lần trước đã gửi thiệp mời cho tôi. Với lại, tháng sau có lẽ tôi không còn ở đây nữa, nên qua đây chào tạm biệt cậu một tiếng, sẵn tiện hôm nay cũng rảnh.”
“Nói vậy nghĩa là, chuyện của vị hôn phu cậu giải quyết xong rồi à?” Vịnh Sênh hỏi.
Uyển Thanh khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Xong rồi.”
Trực giác mách bảo Vịnh Sênh rằng chuyện này chắc chắn có gì đó uẩn khúc.
Cô ấy ghé sát lại gần Uyển Thanh: “Lý Trung Nguyên mà lại dứt khoát, dễ dãi thế cơ à? Bảo giao dự án cho người ta là giao ngay. Lần trước tôi đã muốn nhắc nhở cậu rồi, hai người không bị anh tôi lừa chứ?”
“..Đối với anh ấy thì chút chuyện đó chẳng thấm thía gì đâu.”
Phó Uyển Thanh chỉ có thể giải thích như vậy. Nếu không thì biết nói thế nào đây? Chẳng lẽ lại khui ra chuyện tình đêm hôm đó, nói rằng mình lại leo lên giường của anh lần nữa, để rồi tự tay đóng mác cái danh ‘kẻ không có lợi thì không chịu dậy sớm’ cho chính mình hay sao?
Mà cũng chẳng sao cả, định kiến của Lý Trung Nguyên dành cho cô vốn dĩ đã rất sâu sắc rồi, có thêm một hai vết nhơ nữa cũng chẳng có gì khác biệt.
“Đúng là chẳng thấm thía gì thật.” Vịnh Sênh chống cằm.
Cô ấy đợi một lát, rồi ngó đầu nhìn ra ngoài, “Ơ, món tôi đặt sao vẫn chưa tới nữa nhỉ, đói rã ruột tôi ra rồi.”
Phó Uyển Thanh bảo: “Chắc người ta bận quá thôi, hay là chưa tới thì tôi với cậu ra ngoài ăn đi, tôi bao.”
“Không thể nào,” Vịnh Sênh rút điẹn thoại ra, “Để tôi gọi hỏi điện xem sao. Người quản lý chỗ Tiểu Dự làm việc uy tín lắm, chưa bao giờ giao trễ cả.”
Cô ấy gọi qua, kết quả người quản lý bên kia rối rít xin lỗi, thú nhận rằng hôm nay thật sự không có người để giao giúp cô.
Vịnh Sênh hỏi: “Vậy tụi tôi muốn qua đó ăn, bên đó còn chỗ không?”
Người quản lý liếc nhìn người đàn ông đang tựa lưng vào chiếc ghế bành, thản nhiên nhấp trà ở phía bên kia.
Anh ta liền lấy tay che ống nghe, nói nhỏ: “Có ạ, cô Đặng, cô cứ qua đây đi, tôi sẽ sắp xếp cho cô.”
“Được.”
Vịnh Sênh cúp điện thoại, quay sang nói với Uyển Thanh: “Đi thôi, tụi mình đi bộ qua đó, chỉ cách nhau có một bức tường, đi vài bước là tới nơi.”
“Tôi biết mà.” Phó Uyển Thanh cùng cô ấy rảo bước ra ngoài, “Chỗ câu lạc bộ đó của cậu ấy giờ vẫn còn mở cửa à?”
“Đúng vậy.” Vịnh Sênh nói, “Vẫn mở, nhưng mấy cái trò làm ăn mờ ám, không tiện đưa ra ánh sáng thì dẹp hết rồi. Mấy năm trước xảy ra nhiều chuyện như thế, giờ ai mà dám ho he, đều phải cụp đuôi mà làm người hết. Chẳng nói đâu xa, mẹ tôi lần trước từ khu đại sứ quán đi ra, vô tình quẹt trúng người ta, thấy có người đứng bên cạnh chụp lại biển số xe là đã phải vội vàng đền tiền cho em chuyện ngay đấy.”
Ngọn đèn đường nơi đầu ngõ hồ đồng bật sáng, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, soi rọi bóng hai người họ đang sánh bước bên nhau.
Một làn gió xuân thổi qua, một chú mèo mướp từ trên bờ tường nhảy phốc xuống, lúc tiếp đất chân hơi loạng choạng, liền ngoái đầu nhìn hai người một tiếng rồi ‘meow’ lên một tiếng.
Vịnh Sênh lại hỏi, “Đúng rồi, sức khỏe mẹ cậu dạo này thế nào?”
Phó Uyển Thanh cúi đầu, nhìn những chiếc lá sấu non bị gió thổi cuốn lên trên mặt đất : “Lúc trồi lúc sụt, những lúc bệnh tình trở nặng thì vẫn phải vào viện điều trị.”
Vịnh Sênh khẽ thở dài.
Người dì dịu dàng và tĩnh lặng ấy, ngày trước từng làm việc ở tòa soạn báo, viết văn rất hay, tuổi còn trẻ đã làm tổng biên tập. Dù hồi đó cô ấy và Uyển Thanh có hay cãi nhau ở trường học, thì mỗi lần gặp mặt, dì ấy vẫn luôn lấy trong túi áo ra một viên kẹo cho cô, khen cô ngoan ngoãn xinh xắn. Ấy thế mà bỗng một ngày, người ta lại bảo dì ấy tinh thần không tỉnh táo nữa, đến cả Uyển Thanh cũng đánh, miệng thì liên tục đòi đuổi đi, nói rằng Uyển Thanh không phải con gái ruột của mình.
“Cậu không về thăm dì sao?” Vịnh Sênh hoi.
Phó Uyển Thanh im lặng một lát: “Thời gian gấp quá nên tôi không về nữa.”
Họ đi đến trước cổng, ngôi nhà này vẫn là dáng vẻ cũ kĩ như ngày nào, cặp sư tử đá đặt trên bệ cửa đã lộ rõ dấu vết của năm thang.
Vịnh Sênh vừa định bấm chuông thì cửa đã tự động mở ra từ bên trong, giống như có người đã chờ sẵn từ lâu. Cậu nhân viên phục vụ nở nụ cười đón tiếp: “Cô Đặng, vị trí của cô đã được giữ sẵn rồi ạ.”
“Chà, hôm nay mình được chào đón thế cơ à?” Vịnh Sênh cảm thấy hơi kì lạ.
Cả tám trăm năm nay cô ấy lười chẳng thèm bén mảng tới đây, toàn bắt đầu bếp bên họ làm xong thì giao thẳng tới nhà, vậy mà ở đây vẫn có người nhận ra cô ấy ư.
Phó Uyển Thanh bật cười: “Trên mặt cậu rõ ràng đang viết hai chữ ‘có tiền’ kìa.”
Đặng Vịnh Sênh nhìn cô: “Thế trên mặt cậu viết chữ gì? Tri thức hả?”
“Nghèo kiết xác.”
“..Dẹp dùm đi.”
Có lẽ do hai năm đó cô quá đỗi nổi bật, mỗi lần xuất hiện đều vô cùng nũng nịu đứng nép bên Lý Trung Nguyên, sống một cuộc đời vô cùng rực rỡ và sinh động, dễ dàng áp đảo tất cả những người xung quanh. Cô cứ hễ xuất hiện là cả căn phòng đầy màu sắc cũng phải nhún nhường lùi lại một bước.
Thế nên không chỉ riêng Vịnh Sênh, mà những người khác mỗi khi nhớ về Phó Uyển Thanh, hình ảnh đọng lại luôn là sự thanh tao, kiêu sa như một đóa hoa rực rỡ, vĩnh viễn không bao giờ phai tàn.
Vịnh Sênh vừa bước lêm bậc thềm vừa nói : “Bây giờ vẫn có người đi nghiên cứu gu phối đồ ngày trước của cậu đấy, nói thật là gu thời trang kiểu ‘tiểu thư trâm anh thế phiệt’ của cậu đến giờ giới thời trang vẫn chưa đuổi kịp đâu..”
Lời còn chưa nói hết, cô ấy đã nhìn thấy trong căn phòng ở cuối hành lang, có một người đàn ông đang ngồi nghiêg mình uống trà.
Phó Uyển Thanh cũng đã nhìn thấy. Sống lưng anh thẳng tắp, hai chân vắt chéo, nhưng bờ vai lại thả lỏng. Ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ hắt vào, tạo nên một vệt bóng sâu hoắm ngay dưới hốc mắt.
Hai người nhìn nhau một cái, rồi Vịnh Sênh gọi người phục vụ đi phía trước lại: “Đây là bàn anh giữ cho chúng tôi à?”
Người phục vụ gật đầu: “Dạ phải, không phải các cô đi cùng Tạ tiên sinh sao? Quản lý báo vậy ạ.”
“Được rồi, không cần anh nữa đâu, anh đi làm việc đi.” Vịnh Sênh nói.
Cô ấy cũng không muốn làm khó người làm, liền quay sang hỏi Uyển Thanh : “Cậu quyết định đi, giờ đi luôn hay vào trong ăn?”
Còn chưa đợi Phó Uyển Thanh lên tiếng, Tạ Hàn Thanh nghe động tĩnh từ ngoài cửa liền nói vọng ra: “Sao thế, Tiểu Phó không chịu ăn cơm tôi mời à.”
“Có, ăn chứ.” Phó Uyển Thanh kéo tay Vịnh Sênh “Tôi với cậu vào đi.”
“Đã bao lâu không gặp nhau rồi nhỉ.” Tạ Hàn Thanh đứng ở cửa, nghiêng người nhường đường cho họ vào.
Phó Uyển Thanh mỉm cười: “Tạ tiên sinh dạo này vẫn tốt chứ, nghe nói anh và Quý Đồng đã kết hôn rồi, chúc mừng anh.”
Lý Trung Nguyên cứ như thể không nghe thấy họ nói chuyện, những ngón tay anh vân vê chiếc tách bằng gốm Nhữ Dao (*), nhấp xong một ngụm trà rồi lại đặt xuống.
(*) Một dòng gốm sức nổi tiếng của Trung Quốc, thuộc ngũ đại danh diêu thời Bắc Tống. Đặc trưng: men xanh ngọc nhạt, bề mặt mịn như ngọc, thường có các vết rạn nhỏ li ti.
Khi đi ngang qua anh, Phó Uyển Thanh lên tiếng chào một câu: “Tổng giám đốc Lý cũng ở đây à?”
“Ở đây, con người thì ai chẳng phải ăn cơm.” Lý Trung Nguyên ngẩng đầu nhìn cô.
Phó Uyển Thanh cũng đáp lại : “Phải rồi, ngày mai dù có không sống nổi nữa thì hôm nay cũng phải ăn no.”
Nhưng Vịnh Sênh lại bắt đầu thấy bớt muốn ăn rồi.
Thời gian trước một người thì ngạo mạn ngông cuồng, một người thì co rúm rụt rè, giờ đây không biết đã bước qua giai đoạn nào rồi mà lại bày ra thế trận đấu khẩu mỉa mai lẫn nhau. Hai người họ thì chẳng sao, chỉ khổ người bên cạnh biến thành bia đỡ đạn.
Uyển Thanh ngồi xuống bên cạnh cô ấy. Cô cụp ămts, chuyên tâm dùng khăn ướt lau tay.
Vịnh Sênh ghé sát tai cô nói nhỏ: “Có chuyện gì thế, sao cậu lại không nhường nhịn anh hai nữa mà lại nói chuyện kiểu đó?”
“Nhường nhiều rồi.” Phó Uyển Thanh nói khẽ, “Chính vì nhường quá mức rồi đấy. Cậu nhìn anh ấy xem, có chỗ nào là có ý muốn buông tha cho tôi đâu? Thế thì thà rằng tôi nghĩ gì nói đó cho nhanh.”
Vịnh Sênh đồng tình: “Đúng vậy, bản thâ cậu vốndĩ cũng đâu có sợ anh hai, hồi trước suýt chút nữa cậu đã đè đầu cưỡi cổ anh hai rồi còn gì.”
“Chưa từng đè đầu cưỡi cổ bao giờ nhé, cậu đừng có bày ra cái điệu sợ thiên hạ không đại lọan đó đi.” Phó Uyển Thanh nói.
Vịnh Sênh sờ sờ mặt: “Đâu có, tôi cũng chán chường lâu lắm rồi, chẳng có trò gì vui để xem cả.”
“Cậu lấy tôi ra làm trò vui đó à?”
“Sao có thể thế được, tất nhiên trò vui là anh hai rồi.”
Món canh được múc trong những thố nhỏ bưng lên, mỗi người một phần. Khi nắp thố được mở ra, làn hơi nóng bốc lên một chút rồi nhanh chóng tan đi. Nước canh trong vắt như nước trà, bên dưới có một cây nấm măng xòe nở trông như một đóa cúc nhỏ.
Phó Uyển Thanh khuấy nhẹ thìa canh, nghe thấy Tạ Hàn Thanh lên tiếng hỏi mình: “Tiểu Phó sống ở New York lâu chưa?”
“Tôi học ở đó hai năm.” Cô ngẩng đầu nhìn anh ta, “Sau khi tốt nghiệp thì đính hôn khá nhanh, rồi mở một cửa hàng nhỏ.”
“Chuyện đính hôn cũng mới gần đây thôi đúng không?” Vịnh Sênh hỏi.
Cô gật đầu: “Đúng vậy, nămđầu tiên trước khi học cao học tôi đều bận…bận mấy việc khác, chứ không phải vừa sang là đi học ngay.”
“Ra là vậy.” Tạ Hàn Thanh nói, “Tôi nghe Đồng Đồng cũng nói thế. Hai người đi Mỹ cùng một năm, nhưng năm đầu tiên cô như bốc hơi mất tích vậy, mãi sau này cô ấy mới gặp lại cô ở Đại học New York.”
/Thật sự là truyện này có rất nhiều nhân vật phụ, tác giả cũng nói về sau sẽ còn xuất hiện thêm nhiều, mà quan hệ với Thanh cứ như dây mơ rễ má, rất lằng nhằng nên không biết phải để xưng hô ra sao cả vì dẫu sao quá khứ chưa tiết lộ hoàn toàn 100%, thôi cứ tôi-cô, tôi-anh, tôi-cậu cho nhanh nhé, xin khiếu!/
“Ừm, sao Đồng Đồng không tới.” Phó Uyển Thanh không muốn bàn sâu về khoảng thời gian đó nên đã chủ động chuyển chủ đề.
Tạ Hàn Thanh bất đắc dĩ liếc nhìn Lý Trung Nguyên một cái. Anh thầm nghĩ, đối phương đã không muốn tiếp chiêu thì mình cũng hết cách.
Anh đành cười nói: “Đi Ai Cập rồi, dắt theo một nhóm mấy cô bé ở văn phòng làm việc của cô ấy đi cùng.”
“Ai Cập à,” Phó Uyển Thanh nói, “Thế anh nhắc côấy chú ý một chút nhé. Vừa bước chân vào khu du lịch thì xung quanh sẽ tự động xuất hiện cả chục kẻ lừa đảo, họ sẽ bày ra đủ thứ chiêu trò để móc sạch túi tiền của du khách đó.”
“Cô nói muộn mất rồi, hôm qua cô ấy vừa cưỡi lạc đà chụp ảnh xong. Trước khi chụp thì giao kèo là hai mươi bảng Ai Cập, chụp xong cái là biến thành hai mươi Euro luôn. Cô ấy gọi video cằn nhằn với tôi suốt một tiếng đồng hồ đây này. Cô hồi trước cũng từng bị lừa ở đó à?” Tạ Hàn Thanh hỏi.
Cô vừa định gật đầu nói chuyện thì Lý Trung Nguyên ngồi đối diện khẽ nhếch khóe môi.
Anh vứt chiếc khăn ăn đi, tựa lưng vào thành ghế, hừ lạnh một tiếng: “Đâu chỉ là bị lừa. Năm đó tôi đưa cô ấy đi Ai Cập, tự mình chạy đến chỗ Kim Tự Tháp chơi, nghe người ta bịa chuyện kể khổ là nhà có năm đứa con phải nuôi, lại thêm một người vợ bệnh tật ốm yếu, thế là có bao nhiêu tiền trong người cô ấy đem cho sạch bách. Sau đó phải gọi điện cho tôi bảo là không có tiền bắt xe về đấy.”
Vịnh Sênh nghe đến đây đã bật cười: “Thế sau đó thì sao ạ?”
“Thì còn biết làm thế nào nữa, bỏ dở công chuyện làm ăn đang bàn bạc, tự mình lái xe đi đón cô ấy chứ sao.” Lý Trung Nguyên nói, “Sau đó cô ấy liền ngồi trước mặt em, em bảo xem là sao?”
Vịnh Sênh bĩu môi, người bình thường thật sự là không tài nào giao tiếp nổi với anh. Với cái trình độ nói chuyện kiểu này của anh, có độc thân thêm ba mươi năm nữa chắc cũng chẳng phải là vấn đề gì lớn.
“Khi đó chẳng phải là tôi còn nhỏ, chưa có trải nghiệm sự đời sao.” Phó Uyển Thanh nhấn mạnh theo bản năng.
Lý Trung Nguyên nhìn cô, bình thản buông một câu: “Cũng không phải tất cả mọi chuyện cứ đổ lỗi cho một câu ‘tuổi còn nhỏ’ là có thể không cần phải gánh vác trách nhiệm đâu.”

Leave a Reply