[PND] 28

Chương 28: 5315 chữ

“Tôi không hiểu, Giám đốc Lý đang nói đến chuyện gì vậy?” Phó Uyển Thanh ra vẻ như không nghe hiểu.

Tạ Hàn Thanh nghiêng đầu nhìn Lý Trung Nguyên.

Ai nghe câu nói này cũng đều cảm thấy nó quá gượng gạo, rõ ràng là đã cố hết sức để tỏ ra thong thả, tự nhiên, nhưng vẫn không cách nào đè nén được ánh mắt oán hận u uất.

Anh ta bỗng thấy anh có chút đáng thương.

Con người ta ai cũng vậy, trong một mối quan hệ, ai chịu nhiều uất ức hơn, ai nuốt vào lòng nhiều cay đắng hơn, thì người đó sẽ cứ bám chặt lấy quá khứ không buông. Không phải là không buông tha cho người khác, mà là không cam lòng buông tha cho chính mình.

Anh ta hắng giọng: “Vịnh Sênh, Giám đốc Tô – người lần trước đặt rượu của em – đang ở ngay phòng bên cạnh, em đi cùng anh sang gặp ông ấy một chút, năng giữ liên lạc, ông ấy còn nhiều mối làm ăn giao cho em đấy.”

“…Ồ, vâng ạ.” Vịnh Sênh cũng rất tinh ý đứng dậy.

Sau khi cửa đóng lại, trong căn phòng trống trải chỉ còn lại hai người bọn họ.

Phó Uyển Thanh bật cười thành tiếng: “Anh xem, anh lại dọa người ta chạy mất rồi, cơm cũng chẳng ăn nổi nữa.”

“Còn cười được à,” Giọng của Lý Trung Nguyên trầm xuống hơn so với dự liệu, “Vị hôn phu của em giờ này vẫn đang ở trong phòng của cô Đới, em nói xem bọn họ đang làm gì, liệu có giống như chúng ta lúc trước, đâm vào tủ trà kêu rầm rầm không?”

Ồ, hóa ra là anh cố tình tìm tới đây.

Phó Uyển Thanh lập tức nghĩ thông suốt.

Cố tình đợi ở chỗ này, cũng là để xem trò cười của cô.

Cô gật đầu, gắp một cọng rau: “Không biết nữa, mặc kệ họ làm gì thì làm, tôi cũng chẳng ngăn cản được.”

“Đây chính là người đàn ông mà em nhất mực muốn nâng đỡ sao?” Lý Trung Nguyên tựa vào đó, nửa nhắm nửa mở mắt nhìn cô.

Phó Uyển Thanh mập mờ “ừm” một tiếng: “Mắt nhìn đàn ông của tôi từ trước đến nay đều không ra làm sao cả.”

Đùa thì đùa, nhưng nhận ra câu nói này có thể thực sự làm anh nổi giận, cô lại đặt đũa xuống.

Phó Uyển Thanh ngước đầu lên, nhìn thấy trong mắt Lý Trung Nguyên ngập tràn vẻ giận dữ âm u.

Cô bình tĩnh nở nụ cười nhợt nhạt: “Ý tôi là, con người ai mà chẳng có lúc phạm sai lầm, hà cớ gì phải khiến anh ấy không giữ được thể diện ngay tại trận chứ. Nếu Tổng giám đốc Lý đã điều tra qua thì chắc hẳn phải biết, anh ấy và cô Đới bị bố mẹ ép chia rẽ, một thời gian chưa dứt ra được cũng là lẽ thường tình. Tôi tin là thời gian dài ra, anh ấy sẽ hồi tâm chuyển ý thôi.”

Lý Trung Nguyên trừng mắt nhìn cô, nghiến chặt răng, thật sự muốn cắn nát cái miệng này của cô xem cô còn có thể nói ra được những lời như vậy nữa không.

Vài giây sau, anh mới bật cười lạnh một tiếng: “Em lại có thể bao dung anh ta đến mức này cơ đấy.”

Phó Uyển Thanh hít sâu một hơi: “Vâng, bởi vì tôi yêu anh ấy.”

“Tôi rất tò mò, cái gã họ Dương kia có điểm gì hơn người chứ?” Đôi mắt mở quá lâu, khóe mắt Lý Trung Nguyên khẽ ửng đỏ, tay anh ta đặt lên bao thuốc lá, gõ gõ vài cái.

Phó Uyển Thanh cười giễu cợt: “Chẳng có gì cả, hoàn toàn không có cửa để so sánh với Tổng giám đốc Lý. Nhưng chuyện tình cảm ấy mà, ai mà nói trước được chứ, anh cứ coi như tôi lú lẫn, bị trúng tà rồi đi.”

Ánh đèn nơi góc tường sáng lên, ánh sáng len lỏi từ phía bên cạnh tới, nhuộm một nửa thân người cô trong sắc vàng ấm áp.

Tay cô giấu dưới khăn trải bàn, siết chặt lại, thốt ra từng câu từng chữ dối trá.

Ngay trước mặt người mình thực sự yêu, cô lại đang kể lể tình ý dành cho một người đàn ông khác.

Nhưng cô chỉ có thể nói như vậy. Nếu để Lý Trung Nguyên nhìn thấu mối quan hệ hợp tác giữa họ, cô càng không biết kết cục sẽ ra sao.

Như thể tức quá hóa cười, Lý Trung Nguyên hừ lạnh một tiếng: “Cô trông không giống loại người sẽ phạm phải sai lầm u mê đâu.”

“Cái đó còn phải xem là đối với ai.” Phó Uyển Thanh khẽ nói, “Tổng giám đốc Lý cố tình cho tôi biết, chẳng phải là muốn làm đảo lộn cuộc sống của tôi, bắt tôi đi làm rùm beng một trận với Dương Hội Thường sao? Có lẽ anh phải thất vọng rồi.”

Đối với Dương Hội Thường, sự tỉnh táo và tự lập của cô thảy đều biến mất.

Năm đó ở chỗ anh ta, cô luôn đòi hỏi, tranh đấu để có được sự bình đẳng, đòi hỏi tự do.

Yêu và không yêu, hóa ra lại có sự khác biệt lớn đến thế.

Cằm Lý Trung Nguyên bạnh ra, ngón tay thu lại, siết chặt lấy chiếc bật lửa kia.

Kim loại lạnh ngắt cấn vào lòng bàn tay, nhưng ngọn lửa trong lồng ngực anh ta lại càng lúc càng bùng cháy dữ dội.

Anh ta nói: “Cô đúng là hết thuốc chữa rồi.”

“Phải, tôi sớm đã hết thuốc chữa rồi,” Phó Uyển Thanh gật đầu, “Cho nên không phiền Tổng fiám đốc Lý phải nhọc lòng nhắc nhở nữa. Sống chết cứ mặc tôi, là hố lửa thì tôi cũng tự nhảy.”

Lý Trung Nguyên cười lạnh một tiếng: “Sống chết do ai, e là còn chưa biết chắc đâu.”

Anh nhặt hai chiếc điện thoại lên, gom vào cùng một bàn tay rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Đi được nửa đường, có một chiếc ghế không biết điều ngáng lối, liền bị anh thẳng chân đạp đổ.

Tiếng gỗ lê đổ rầm trầm đục vang lên, như nện thẳng vào tim Phó Uyển Thanh.

Cô sợ tới mức nhắm nghiền mắt, bả vai khẽ run lên, rồi lệch đầu qua một bên, chăm chú nhìn vào bức “Hồng Mai Đồ” treo trên tường.

Tự tay vạch trần ảo tưởng hạnh phúc của cô, nhìn thấu cái cấu trúc gia đình giả tạo của cô, vậy mà hình như anh vẫn chưa vừa lòng.

Một nửa bờ vai cô chìm trong bóng tối, ngón tay từng chặp lại bứt vê gấu váy.

Bức tranh đã có tuổi đời, được lồng trong khung gỗ trắc, trên mặt kính phủ một lớp bụi mỏng. Cành cây từ góc dưới bên phải xéo ra, sắc mực rất đậm, khô khốc hướng lên trên, ở giữa gãy khúc hết nét này đến nét khác. Những bông hoa được điểm xuyết vào sau, màu đỏ sẫm hòa lẫn với chu sa, từng đóa từng đóa tô điểm trên cành, có đóa đã nở, có đóa còn e ấp nụ xuân, màu sắc tuy đã cũ kỹ nhưng không hề tàn phai.

Phó Uyển Thanh nhìn thấy quen mắt, vội vàng nhìn xuống phần đề chữ ký tên, quả nhiên là con dấu của Lý Trung Nguyên.

Thế thì đúng rồi, đây là bức tranh cô đã ở bên cạnh khi anh vẽ. Có vài kẻ vì muốn nịnh bợ anh mà xem nó như một kiệt tác đem đi đấu giá, sau đó lại được La Tiểu Dự bỏ ra một số tiền lớn mua về.

Cô nhớ rõ, bức tranh này từng được đặt bút vẽ lại một lần.

Bản gốc đầu tiên đã bị cô ngồi lên làm hỏng mất.

Đó là một năm cô dùng hết mực đậm sắc màu tô điểm cho cuộc đời mình.

Ngoại trừ việc không cho cô chạy lung tung, Lý Trung Nguyên chiều chuộng cô đến mức đáng sợ. Trang sức đá quý chất đầy một phòng, quần áo cao cấp may đo riêng chứa chật tủ mặc không hết. Phòng sách của anh cô cũng có thể tùy ý ra vào. Có lần thư ký Phan muốn lấy con dấu, nhưng Phương Hoa – người giữ két sắt – lại không có ở đó, anh ta cuống cuồng xoay như chong chóng. Phó Uyển Thanh liền trực tiếp dẫn thư ký Phan vào, loay hoay vài cái liền mở được két ra, bảo anh ấy tự vào mà tìm.

Thư ký Phan một phen hú vía. Sự phòng bị của Lý Trung Nguyên sâu sắc đến nhường nào, vậy mà sao lại tin tưởng cô đến mức ấy.

Đến buổi tối, Lý Trung Nguyên nghe kể lại chuyện này cũng không nói gì, tắm rửa xong liền vào phòng sách trải giấy ra.

Phó Uyển Thanh đợi ở phòng ngủ, bên trái cũng không thấy tới, bên phải cũng chẳng thấy tăm hơi.

Cô khoác thêm áo đi tìm, liền nhìn thấy anh đang vẽ bức 《Hồng Mai Đồ》 này. Lúc ấy, bên cửa sổ phòng sách của anh vừa vặn trồng một cây mai.

“Lý Trung Nguyên, anh giận em à?”

Phó Uyển Thanh đứng bên bàn hỏi, mang theo sự cậy sủng mà kiêu ngạo của cô khi ở bên anh , và cả chút hờn dỗi đặc quyền của lứa tuổi này.

Lý Trung Nguyên vẫn đang tô đậm cành cây thô ráp, liếc nhìn cô một cái: “Đang yên đang lành, giận cái gì chứ?”

“Giận em tự ý mở két sắt chứ gì,” Phó Uyển Thanh thấy anh ngó lơ mình, liền túm váy tiến lên một bước, trực tiếp ngồi lên đùi anh, “Nhưng chẳng phải thư ký Phan đang vội sao? Nếu anh sợ em thì đừng kể với em nhiều chuyện như thế.”

“Anh mà sợ em?” Lý Trung Nguyên bị cô quấy rầy đến mức không vẽ nổi nữa, đành phải đặt bút xuống.

Phó Uyển Thanh thuận thế ôm lấy cổ anh: “Thế thì anh đang không vui vì chuyện gì đây?”

Lý Trung Nguyên rất nhanh đã không thể giữ vẻ mặt nghiêm nghị được nữa.

Tóc cô rất thơm, lại còn đang chu môi lên, trông mềm mại vô cùng.

Anh mím môi: “Anh không vui hồi nào?”

Phó Uyển Thanh nói: “Mọi khi anh vừa về nhà là sẽ đến tìm em ngay, nhưng hôm nay lại vào thẳng phòng sách, đây chẳng phải là không vui thì là gì.”

“Em đang đợi anh đến tìm em à?” Lý Trung Nguyên nhéo cằm cô lên,

“Đợi không được nên mới cuống cuồng lên thế này?”

Cô lắc lắc người anh: “Anh nói đi mà, nói xem không vui ở chỗ nào.”

Lý Trung Nguyên bảo: “Lần sau cứ để cậu ta đi tìm Phương Hoa, anh nói mật mã cho em là để thuận tiện cho em, chứ không phải để em rêu rao cho cả thiên hạ biết, nói em là người thân cận của anh, để bọn họ đều đến đây mưu tính lên người em.”

“Ồ, là sợ có người mưu tính em sao.” Uyển Thanh gạt tay anh ra, nép vào lồng ngực anh, “Lý Trung Nguyên, sao anh lại có nhiều kẻ thù thế chứ.”

“Chuyện này nói ra dài dòng lắm,” Lý Trung Nguyên vuốt ve tấm lưng mảnh mai của cô, “Lời anh vừa nói, em nhớ kỹ chưa?”

“Nhớ rồi,” Phó Uyển Thanh cam đoan, “Đều nhớ kỹ cả rồi.”

Lý Trung Nguyên dời tay cô xuống, vừa rồi có chút không kìm chế được, đang định hôn cô thì cô lại nghiêng đầu qua một bên, nhìn vào bức tranh trên bàn của anh: “Cây này nhìn quen mắt thế nhỉ, gặp ở đâu rồi thì phải.”

“Ở bên ngoài.” Lý Trung Nguyên nhéo cổ cô một cái.

Phó Uyển Thanh “a” lên một tiếng: “Em nói mà, anh vẽ giống thật quá.”

Quay đầu lại, khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của anh, Phó Uyển Thanh đột nhiên vươn tay ra: “Anh đừng cử động.”

“Sao thế?” Lý Trung Nguyên quả nhiên ngồi ngay ngắn tại đó.

“Chỗ này,” Phó Uyển Thanh quẹt nhẹ bên tóc mai của anh, “Dính một giọt mực rồi, lẫn vào tóc nên nhìn không ra.”

“Ồ,” Lý Trung Nguyên thở phào nhẹ nhõm, “Cứ tưởng em lại muốn lừa anh.”

“Em lừa anh hồi nào chứ.” Phó Uyển Thanh lại ôm lấy eo anh, không yên phận mà cọ cọ vài cái.

Lý Trung Nguyên nghiêng đầu, bờ môi đè nặng lên vành tai cô: “Hôm qua không phải sao? Kêu khó chịu, cố tình bảo anh kiểm tra cho em, kết quả thì sao? Chê anh tinh lực quá dồi dào đúng không, ngày nào cũng quyến rũ anh như thế.”

Phó Uyển Thanh lập tức đỏ bừng mặt: “Ơ, em… em đâu có bảo anh kiểm tra kiểu đó.”

“Thế ban đầu em muốn anh dùng cái gì?” Lý Trung Nguyên hỏi.

Cô ôm lấy tay anh, thẹn thùng đỏ mặt.

Hơi thở của Lý Trung Nguyên trở nên nóng rực, anh cúi đầu ngửi cô.

“Lý Trung Nguyên.” Phó Uyển Thanh gọi tên anh, rồi quay sang hôn lên môi anh. Vừa mới chạm vào, cô liền bị Lý Trung Nguyên dùng lực ngậm chặt lấy: “Ừm, gọi lại lần nữa xem.”

Bức tranh đó cuối cùng bị vò đến nhăn nhúm, rách rưới, hôm sau dậy anh liền vứt nó đi. Vệt mực trên đó đã bị nhòe ra, hòa lẫn với những giọt nước mắt cô khóc sau đó, không dùng được mà cũng chẳng nhìn nổi nữa.

Bức vẽ lại này có một đóa hoa mai nở ở vị trí thấp nhất phía dưới, suýt chút nữa là rụng xuống. Phó Uyển Thanh lúc đó bảo, cái này gọi là “Rụng rơi thành bùn nghiền thành cát bụi” sao? Lý Trung Nguyên cười nói, cái này còn chưa rụng đâu.

Nét mực khô vẫn đậm đặc, đậm đến mức phát sáng. Ánh đèn chiếu lên mặt kính của khung tranh, phản chiếu một khoảng quầng sáng mờ ảo, vừa vặn chồng lên chỗ nét vẽ gãy khúc, sáng đến mức khiến người ta không thể không nhắm mắt lại.

Đến khi cô mở mắt ra lần nữa, quầng sáng vẫn còn đó, nhưng sắc mực bỗng nhiên nhòe đi. Trong hốc mắt cô ngập tràn nước, đầy ắp tới bờ mi, khiến nhành hồng mai trong tầm mắt khẽ dao động, đóa hoa ngấp nghé chực rụng kia như thể đã thực sự rụng xuống rồi.

Phó Uyển Thanh không phát ra tiếng động, chỉ có chiếc cằm khẽ run rẩy. Cô đưa mu bàn tay lên, tùy ý quẹt ngang sống mũi.

Vịnh Sênh từ bên ngoài đi vào, cô ấy nghe thấy âm thanh kìm nén không phát ra của Phó Uyển Thanh, khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh mới phát hiện cô đang rơi lệ.

“Anh hai lại làm gì cậu nữa rồi?” Vịnh Sênh đưa cho cô một tờ khăn giấy.

Phó Uyển Thanh đón lấy, lau lau mắt: “Không có, không phải anh ấy. Tự dưng tôi nhớ đến hồi mới sang New York, ngày nào cũng làm mấy công việc liền, mệt đến mức thắt lưng không thẳng lên nổi.”

Vịnh Sênh hỏi: “Sao lại khổ thế, tiền mang theo người tiêu hết rồi à?”

“Đều gửi về cho gia đình rồi, tôi chỉ giữ lại tiền học phí thôi.” Phó Uyển Thanh nói.

“Ầy, cậu giữ lại nhiều một chút có phải hơn không.”

Vịnh Sênh sờ lên vai cô, cảm thấy có gì đó không ổn, lại đưa tay thăm dò trán cô: “Uyển Thanh, người cậu nóng quá, không phải đang phát sốt đấy chứ?”

“Hả?” Phó Uyển Thanh mang theo giọng nghẹn ngào quay đầu lại, tự mình cũng dùng tay thử một chút, nhưng không cảm nhận ra được.

Vịnh Sênh kéo cô đứng dậy: “Đi, đi về với tôi.”

Hai người bọn họ ở ngoài hành lang thì chạm mặt Tạ Hàn Thanh, anh ta nói: “Thức ăn còn chưa lên hết mà, không ăn nữa sao?”

“Không ăn nữa, người ta bị dọa đến phát sốt lên rồi đây này.” Vịnh Sênh không dám hướng về phía Lý Trung Nguyên phát hỏa, đành chọn người có tính khí tốt hơn để trút giận: “Anh Tạ, lần sau anh mời cơm nhé, nếu anh hai của em mà còn ở đây thì tụi em không ăn đâu.”

“Ầy, không phải đâu,” Phó Uyển Thanh nói, “Là hai hôm trước em mệt quá, có lẽ bị nhiễm lạnh rồi.”

Tạ Hàn Thanh “chậc” một tiếng: “Cái này đều trách tôi, lần sau tôi xin mời riêng để tạ lỗi với hai cô vậy.”

Mắt thấy hai người họ đi ra ngoài, Tạ Hàn Thanh đứng dưới hành lang liền rút điện thoại ra, gọi cho thủ phạm gây ra chuyện này.

Lý Trung Nguyên cũng đang đau đầu chóng mặt, ngồi trên xe, nhắm mắt lại, tùy ý bắt máy: “Có chuyện gì.”

“Cậu còn hỏi có chuyện gì, vừa rồi ngồi trong phòng, cậu lại làm gì tiểu Phó rồi?” Tạ Hàn Thanh hỏi.

Cơn giận của anh bên này vẫn chưa tan.

Vừa nghe thấy lời này, anh bỗng mở choàng mắt, gầm lên: “Cô ta yêu vị hôn phu của cô ta đến chết đi sống lại, tôi thì có thể làm gì cô ta được chứ!”

Tài xế đang lái xe giật bắn mình.

Anh ta rụt vai lại, để tránh va vào họng súng lúc người ta đang bực tức, càng thêm chú tâm vào việc lái xe.

Tạ Hàn Thanh ngẩn người ra một lúc, xem ra vừa rồi lại là một trận đối đầu gay gắt đây.

Anh ta nhỏ giọng khuyên nhủ: “Cậu hỏi nhiều như vậy, lại còn gánh vác trách nhiệm cái gì chứ, chẳng phải chỉ muốn biết cô ấy còn yêu cậu hay không, hoặc là, liệu còn có khả năng yêu cậu nữa không sao?”

“Không có gì thì tôi cúp máy đây.”

Điều cần biết, anh thảy đều đã biết rồi.

Tạ Hàn Thanh nói: “Tôi thì không sao, nhưng Phó Uyển Thanh có sao đấy.”

Lý Trung Nguyên cười lạnh một tiếng: “Cô ta mưu sâu kế hiểm như thế, thì làm sao mà có sao được.”

“Sốt rồi, được Vịnh Sênh đưa về nhà rồi.”

Tạ Hàn Thanh nói xong liền cúp máy, anh ta cũng đầy một bụng bực tức.

Chẳng những giúp không công, lại còn rước lấy oán trách từ cả hai bên, có được gã bạn chí cốt thế này đúng là phúc phận của anh ta mà.

Vịnh Sênh dìu Uyển Thanh về đến nhà.

Cô ấy bảo người làm đi rót nước nóng, lấy nhiệt kế và tìm thuốc hạ sốt.

Phó Uyển Thanh nằm trên sofa, cô nắm lấy tay Vịnh Sênh: “Đừng bận rộn nữa, tôi nghỉ ngơi một lát rồi đi ngay.”

“Cậu đang bệnh sờ sờ ra đấy, đi đâu mà đi chứ,” Vịnh Sênh ngồi bên cạnh hỏi, “Chẳng phải bà cụ nhà cậu đã về New York rồi sao? Vị hôn phu của cậu đâu?”

“Đừng gọi cho anh ấy,” Phó Uyển Thanh lắc đầu, “Cơ thể tôi tôi tự biết rõ, nằm một lát là đỡ thôi.”

Dương Hội Thường đã lâu không gặp cô Đới, lúc này mà gọi điện cho anh ta, chẳng khác nào cố tình phá hoại cảnh đoàn viên của người ta.

Đặng Vịnh Sênh bảo: “Cứ nằm xuống trước đã, lát nữa uống thuốc xong tôi lại đo nhiệt độ cho cậu.”

Phó Uyển Thanh “ừm” một tiếng, nghiêng người qua, vô tình nhìn thấy trên bàn trà có một cuốn sổ giới thiệu, bìa làm bằng loại giấy đặc biệt màu nâu đỏ sẫm, có vân như lụa cũ. Không có những dòng chữ mạ vàng lóa mắt, chỉ có ở góc dưới bên phải, dùng những đường chỉ trắng mảnh mai thêu một dấu ấn vuông góc, là ba chữ viết theo lối thư lệ: Giang Thủy Bình.

“Cái gì thế kia?” Cô tùy ý chỉ chỉ.

“Ồ,” Vịnh Sênh cầm lên đưa cho cô, “Khu căn hộ mới của anh trai, có người bạn muốn mua. Cậu xem này, tổng cộng chỉ có tám mươi mốt căn biệt thự, mà ở kinh đô người giàu nhiều như nước, đâu đến lượt anh ta đến tranh giành chứ, sớm đã bán sạch rồi.”

“Tên của khu căn hộ là Giang Thủy Bình sao?” Phó Uyển Thanh khẽ hỏi.

Vịnh Sênh gật đầu: “Đúng vậy, sao thế?”

“Không có gì.”

Phó Uyển Thanh uống thuốc xong lại mệt mỏi nằm xuống, trong lòng vẫn ôm khư khư cuốn sổ kia, như thể thứ duy nhất cô có thể bấu víu vào lúc này chỉ có ba chữ ấy.

Trời tối đen và tĩnh mịch, ánh đèn ở xa, và khung cửa sổ cũng ở xa.

Vịnh Sênh không làm phiền cô, đắp chăn cho cô xong liền rời đi.

Cô cuộn tròn trên sofa, nghe thấy tiếng thở có phần dồn dập và nặng nề của chính mình.

Giang Thủy Bình.

Dương liễu thanh thanh giang thủy bình, văn lang giang thượng đạp ca thanh. (Rặng liễu xanh xanh nước sông phẳng lặng, nghe tiếng người thương hát vang trên sông.)

Phó Uyển Thanh vùi mặt vào gối dựa.

Cô nức nở hít một hơi, nước mắt cứ thế theo kẽ mắt tuôn rơi.

Sau đó, khóa cửa khẽ vang lên một tiếng, rất nhẹ, giống như một tiếng thở dài trong cõi mộng.

Cô không mở nổi mắt, mà cũng chẳng muốn mở ra.

Không biết là ai đã vào, hay là ai đã ra cửa.

Có tiếng người đi lại, bước chân thả rất chậm, giẫm trên thảm gần như không một tiếng động.

Thuốc hạ sốt bắt đầu phát huy tác dụng, Phó Uyển Thanh mơ màng mụ mị, mí mắt nặng trĩu, cô chỉ cảm nhận được có người ngồi xuống bên cạnh mình, mang theo một luồng gió cực kỳ khẽ khàng, lướt qua mu bàn tay đang để lộ ra ngoài của cô.

Ngay sau đó, tay cô liền được nhẹ nhàng nắm lấy.

Lòng bàn tay người đó mát lạnh, giống như vừa hứng gió đêm chạy vội đến đây, các đầu ngón tay áp lên mạch đập nơi cổ tay cô, dừng lại rất lâu.

Người đó nói: “Cũng khá bình ổn.”

“Ồ.”

Hóa ra là bác sĩ do Vịnh Sênh tìm đến.

Người đang sốt cao liền yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Cô mơ những giấc mơ đứt quãng, nhưng trong mơ đầu óc vẫn tỉnh táo, tỉnh táo đến mức biết rõ đây là một giấc mơ.

Họ đang ăn cơm ở Hương Sơn, cô nhìn nơi mình từng ở nay đã biến thành khu vườn của nhà họ Chu.

Uyển Thanh trò chuyện cùng cô bạn học, từ trong một hốc cây đen kịt, lôi ra của hồi môn mà bà nội đã giấu vào đó.

Lúc cô ôm món đồ đi xuống, Lý Trung Nguyên đang trò chuyện với ai đó, chân mày và ánh mắt anh lạnh lùng, giữa các ngón tay lập lòe một đốm lửa đỏ của tàn thuốc. Phần lớn thời gian là anh nghe người khác nói chứ bản thân ít khi mở miệng, rõ ràng hai người cao ngang nhau, nhưng khí thế của anh lại hoàn toàn áp đảo đối phương một cái đầu.

Lý Trung Nguyên từ xa thoáng thấy cô đi tới, liền gạt gạt tàn thuốc.

Đến khi cô đi tới gần, anh đã dập điếu thuốc, liếc nhìn cô hỏi: “Ôm cái gì thế kia?”

“Hừ, anh lại hút thuốc.” Phó Uyển Thanh cố ý che mũi.

Lý Trung Nguyên cười, nhéo sau gáy kéo cô trở lại: “Người khác đưa cho, mới hút có một điếu thôi.”

“Không tin, trên người anh chắc chắn giấu thuốc rồi.” Uyển Thanh đặt chiếc hộp xuống, làm bộ muốn vươn tay vào người anh để mò tìm.

Anh quả nhiên dang rộng hai tay: “Đây, tìm thấy thì tùy em xử lý.”

Phó Uyển Thanh nhìn anh rất lâu.

Cô sụt sịt mũi, đột nhiên ôm chầm lấy eo anh, nhỏ giọng nói: “Anh đừng dữ với em như thế nữa được không, em nhớ anh lắm.”

Thật kỳ lạ, người trong mơ sao cơ thể lại nóng hổi đến thế. Chẳng phải người ta đều bảo khi mơ các giác quan sẽ bị đóng kín sao, chạy nhảy nhanh như bay, ăn đồ ăn cũng chẳng nếm ra mùi vị.

Người bị ôm chặt lấy kia, thân hình rõ ràng cứng đờ lại mất vài giây.

Anh ngồi bên mép sofa, cúi đầu nhìn đôi bàn tay đang quấn lấy mình, yết hầu khẽ lên xuống một cách dồn dập.

Giọng cô quá khẽ, lại còn nghẹn ngào khóc nói thêm câu gì đó, Lý Trung Nguyên nghe không rõ.

Nhưng anh biết, việc anh cần làm lúc này là đứng dậy và đi ra khỏi nơi đây.

Giống hệt như trong căn khách sạn ở Tiền Môn năm đó.

Số phận một lần nữa đem cùng một kịch bản giao vào tay anh ở hai độ tuổi khác nhau, giống như muốn xem sau khi đã nếm trải mùi vị đau đớn, liệu anh có thể rút ra bài học mà ngoan ngoãn học cách ứng xử cho đúng hay không.

Nhưng anh không học nổi.

Bài toán này, có lẽ cả đời này anh cũng chẳng thể làm đúng.

Lý Trung Nguyên đối diện với gương mặt này, đối diện với đôi cánh tay mềm mại đang dính chặt lấy mình, bất luận thế nào cũng không đẩy ra được.

Cho dù anh biết rõ qua đêm nay, cô vẫn sẽ lừa dối anh, vẫn sẽ dùng những lời lẽ tàn nhẫn nhất để đâm vào tim anh.

Phòng khách tối tăm, Lý Trung Nguyên mò mẫm bế xốc cô lên một cách nhẹ nhàng.

Anh gạt lọn tóc của cô ra, áp sát mặt mình vào mặt cô: “Đừng ngủ ở đây, tôi bế cô vào trong.”

Vịnh Sênh đi theo sau anh hướng về phía phòng ngủ: “Em đã bảo là để em gọi điện cho vị hôn phu của cậu ấy, nhưng cậu ấy nói không cần.”

Hừ, gã phế vật kia giờ này chắc đang ở trong màn hồng trướng mà hưởng lạc điên đảo thần hồn, liệu có còn nhớ đến cô?

“Phải, không cần đâu.” Lý Trung Nguyên lạnh lùng đáp lại một câu.

“Tại sao?”

“Bởi vì gã sắp không còn là vị hôn phu nữa rồi.”

Vịnh Sênh ngậm chặt miệng, không dám nói thêm lời nào.

Vừa chạm vào người mới phát hiện, sau lưng Phó Uyển Thanh toàn là mồ hôi, ướt sũng cả người.

Lý Trung Nguyên dặn dò người làm: “Đi tìm một bộ đồ ngủ sạch sẽ đến đây.”

Vịnh Sênh gật đầu: “Dạ, để em đi lấy bộ mới.”

Người làm bưng nước nóng vào rồi đặt xuống liền rời đi.

Lý Trung Nguyên cởi áo sơ mi và váy của cô ra, từ cổ cho đến chân đều tỉ mỉ lau qua một lượt cho cô, rồi mới thay cho cô một chiếc váy ngủ bằng lụa satin.

Cảnh tượng này Vịnh Sênh sớm đã không dám nhìn, né tránh ra ngoài.

Người dì giúp việc trong nhà tò mò hỏi: “Vịnh Sênh, cô gái đó là ai thế cháu? Cậu chủ nhà mình bình thường bận rộn như vậy, lúc nào mặt cũng nghiêm nghị đến phát sợ, thế mà lại tự tay lau người cho cô ấy.”

“Trái tim của anh ấy đấy.”

Vịnh Sênh cũng không thể hiểu nổi, đây rốt cuộc là loại tình cảm vặn vẹo đến cực đoan gì nữa.

Bốn năm trước, dồn người ta vào đường cùng rồi lại cuống cuồng đi tìm, tìm không được thì chính mình đổ bệnh nặng một trận; bốn năm sau, quát tháo dọa dẫm người ta phát khiếp, người ta bệnh rồi thì lại tự mình đến hầu hạ chăm sóc, vẫn là anh.

Chẳng có chút kiên nhẫn, mà cũng chẳng còn chút uy phong nào.

Lý Trung Nguyên đặt đồ xuống, cởi giày rồi nằm nghiêng bên cạnh cô.

Anh ôm lấy cô, cảm nhận hơi thở của cô và nhiệt độ cơ thể cô đang dần trở lại bình thường, rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Phó Uyển Thanh chống tay ngồi lên giường, nhìn quanh một vòng, không tài nào nhớ nổi đây là đâu. Xung quanh cũng không có ai, không biết phải hỏi ai nữa.

Tối qua chẳng phải cô đang ngủ trên sofa nhà Vịnh Sênh sao? Lên giường từ lúc nào thế này, ngay cả chiếc váy trên người cũng đã được thay sang bộ khác.

Phó Uyển Thanh nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cánh cửa sổ khép hờ, có thể nhìn thấy cây hải đường bên ngoài, những cánh hoa màu hồng phấn lung linh dưới nắng, nhuộm nửa khoảng sân trong bóng hoa rực rỡ.

Cô bước xuống đất, tối qua không ăn gì nên đường huyết thấp, đầu óc có chút choáng váng.

Phó Uyển Thanh đi ra ngoài, Vịnh Sênh đang tập yoga trên thảm, cô ấy mỉm cười nói: “Cậu dậy rồi à.”

“Ừm,” Phó Uyển Thanh tự rót cho mình một ly nước, “Ngại quá, bắt cậu phải chăm sóc tôi cả đêm.”

Hai tay Vịnh Sênh giơ cao quá đầu, cứng họng mất vài giây: “Không có gì, giờ cậu đã hạ sốt rồi chứ?”

Mạo nhận công lao của Lý Diêm Vương khiến trong lòng cô ấy thấy khá áy náy, nhưng trước khi đi, ai kia sắc mặt lạnh tanh đã cảnh cáo cô ấy một trận, nên cô ấy một chữ cũng không dám ho he.

Phó Uyển Thanh tự sờ lên trán mình: “Mát lạnh rồi, không sao nữa, cảm ơn cậu nhé.”

Vịnh Sênh hất cằm về phía phòng ăn: “Không sao là tốt rồi, vào ăn chút gì đi, dì làm xong hết cả rồi.”

“Được.” Phó Uyển Thanh bước ra ngoài.

Mặt trời chưa ló rạng, nhưng bầu trời rất sáng, ánh sáng có chút chói mắt, cũng không có vẻ gì là sắp mưa âm u.

Phó Uyển Thanh ngồi trên ghế, khẽ day day huyệt thái dương, chợt nhớ ra câu cuối cùng của bài thơ kia chính là: Đạo thị vô tình khước hữu tình. Tưởng là không tình mà lại có tình.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading