Chương 33 : 7394 chữ
Phó Uyển Thanh lại trở về tòa nhà nhỏ màu xám xanh ấy. Nơi này cách bức tường phía đông của Di Hòa Viên không xa, trước cửa tòa nhà có hai cây hòe lớn, một trái một phải, thân cây to bằng cả vòng tay người ôm.
Đây là nơi ở mà Lý Trung Nguyên thường lui tới nhất, do ông nội anh để lại cho anh. Khu vực lân cận này, từ thời xa xưa vốn là phủ đệ riêng của một vị đại thần thuộc Nội Vụ Phủ triều nhà Thanh. Mở cửa phòng ngủ ở tầng hai ra là có thể ngửi thấy hơi nước từ hồ Côn Minh tràn về.
Phó Uyển Thanh từng có một thời gian chịu ảnh hưởng từ anh mà trở thành một kẻ nửa mùa mê lịch sử kiến trúc, cô liền hỏi anh rốt cuộc có phải như vậy không.
Người đàn ông sau cuộc mặn nồng thì giọng điệu có chút lười nhác, nhưng lại rất kiên nhẫn. Anh ôm lấy cô và nói: “Đại thần cái gì chứ, chính là một lão già trông coi vườn tược thôi. Sau này cách mạng nổ ra, ngôi nhà này qua tay mấy bận, rồi lại đến tay một vị đại sứ trú ngoại. Vị tiên sinh đó sống ở châu Âu quá lâu, nên đã xây nên tòa nhà nhỏ này ngay trên nền đất cũ.”
”Sau đó thì sao?”
”Đầu những năm năm mươi, trong thành quy hoạch lại đất đai, khu vực này được chia thành khu sinh hoạt của các cụ ngày xưa, và thế là ông nội anh dọn vào ở.”
Phó Uyển Thanh lại đứng trước tòa nhà này một lần nữa, đối diện với một bức tường đá hổ phách. Trên đỉnh tường có vài nhánh dây leo hoa lăng tiêu bò quanh, mùa này hoa vẫn chưa nở, nhưng lá cây đã mọc dày đặc, che khuất bức tường lúc ẩn lúc hiện.
Cô ngước đầu nhìn lên ngưỡng cửa, im lặng một lát.
”Nhìn cái gì đấy, vào đi thôi.” Lý Trung Nguyên đặt tay lên lưng cô.
Phó Uyển Thanh quay đầu lại: “Tôi không dám.”
Lý Trung Nguyên nói: “Đã đến tận đây rồi, đừng có giở trò với anh, Phó Uyển Thanh.”
”Là thật sự không dám,” Phó Uyển Thanh nói, “Lỡ như vị hôn thê của anh đang ở bên trong thì sao.”
Lý Trung Nguyên nghe xong cứ như vừa nghe được một tin tức không tưởng nổi. Anh nghiêng người, ghé nửa khuôn mặt lại gần: “Cái thứ gì ở bên trong cơ?”
”Chẳng phải hai người đã sống chung rồi sao?” Phó Uyển Thanh lùi lại hai bước, “Ồ, anh không có việc gì thì đến nhà cô ấy ở, kiểu như ở rể ấy nhỉ.”
Cái này lại càng nhảm nhí hơn.
Lý Trung Nguyên cũng bước tới gần thêm một bước: “Em đang nói ai đấy? Ai đến nhà cô ấy ở, nói cho rõ ràng xem.”
”Thì người dạy anh đánh bài chứ ai.” Cô cúi đầu, nói nhỏ.
Lý Trung Nguyên hồi tưởng lại một chút: “Có à?”
Thực sự là không nhớ nổi nữa. Tối hôm đó đến nhà Kiều Nham, anh chỉ mải ngắm nhìn người con gái đối diện trông xinh đẹp ra sao, đến nỗi chẳng thèm nhìn xem người ngồi bên cạnh mình là ai, cứ thế mà ngồi xuống. Huống hồ anh đâu có biết phải đánh quân bài nào, chỉ thuận miệng nói một câu mà thôi. Lúc đó tâm trí anh đều dồn hết vào việc muốn chặn đường cô, ngay cả lời của người bên cạnh anh cũng không nghe rõ. Anh chỉ muốn xem khi cô chạm mặt anh, nhìn thấy anh thì sẽ có phản ứng gì.
Thế mà cô lại gọi anh là “Tổng giám đốc Lý”, cứ mở miệng ra là một câu Tổng giám đốc Lý, hai câu Tổng giám đốc Lý, nghe mà anh muốn hộc máu.
”Thôi đi nhé,” Phó Uyển Thanh trừng lớn mắt, “Nói trước cho anh biết, tôi không thèm mang cái danh tiếng tiểu tam không vẻ vang gì đâu, bà nội tôi mà biết thì có khi nửa đêm tức đến mức bay về bóp cổ tôi đấy.”
Đúng là còn khó hơn cả việc rước tổ tông vào nhà.
Lý Trung Nguyên lấy điện thoại ra, hỏi Kiều Nham hồi lâu mới xin được số của Phương Dư Hinh. Anh gọi điện qua rồi bật loa ngoài.
Muộn thế này rồi, Phương Dư Hinh vốn đã định đi ngủ, cô lười biếng ôm con mèo, tựa vào thành giường.
Điện thoại bên cạnh vang lên, cô liếc nhìn một cái, thấy rõ là Lý Trung Nguyên, vừa nghi ngờ vừa vui mừng bắt máy: “Anh Trung Nguyên ạ?”
Đầu dây bên kia chẳng hề có ý định chào hỏi khách sáo, trực tiếp hỏi thẳng cô: “Hôm nay tôi ở bên ngoài, nghe có người nói cô là vị hôn thê của tôi, là cô nói à?”
Câu hỏi đột ngột này khiến cô nàng tái mét mặt mày, nghĩ bụng không biết có ai đi mách lẻo với anh rồi.
Phương Dư Hinh vội vàng phủ nhận, hoảng hốt đến mức giọng nói cũng có chút run rẩy: “Không phải đâu, dĩ nhiên là không phải rồi! Chúng ta… chúng ta chẳng có quan hệ gì cả, đó chỉ là lời nói khách sáo trên đầu môi của ba mẹ hai bên thôi, không tính là thật được đâu ạ.”
Có vẻ như rất hài lòng với câu trả lời của cô, Lý Trung Nguyên hiếm khi tỏ ra lịch sự một câu: “Được rồi, làm phiền cô nghỉ ngơi, tạm biệt.”
”…Tạm biệt, anh cũng ngủ sớm đi.”
”Nghe thấy chưa?” Sau khi Lý Trung Nguyên cúp máy, anh nâng cằm Phó Uyển Thanh lên. Cô đối diện với đôi mắt ấy của anh, trong phút chốc không biết nên đồng tình với ai, cô lên tiếng: “Ồ.”
Lý Trung Nguyên bật cười: “Một tiếng ‘ồ’ là xong chuyện rồi à? Đứa nào ở ngoài kia đồn bậy đồn bạ thế? Nói cô ta sống ở chỗ anh á? Chỗ của anh là khách sạn chắc, ai muốn đến ở là ở được à?”
”Không có ai cả, tự tôi đoán mò thôi.” Phó Uyển Thanh nói.
Nghe qua có vẻ tiểu thư họ Phương kia sợ anh đến chết rồi, giọng điệu của Lý Trung Nguyên mà gay gắt thêm chút nữa, chắc cô ta sẽ khóc thét lên mất.
Có lẽ do phía gia đình ép uổng quá ngặt nghèo, muốn nhanh chóng thúc thành cuộc hôn sự này, nhưng lại chẳng dám thúc ép tiến độ của Lý Trung Nguyên, nên chỉ đành bảo con gái mình tự cố gắng. Vì vậy cô ta mới mang một bộ quần áo đến để dò xét, xem xem cô ta và Lý Trung Nguyên rốt cuộc đã tiến triển đến đâu.
Nếu như Phó Uyển Thanh kể chuyện này ra ngoài, với lòng dạ hẹp hòi của Lý Trung Nguyên, lần tới gặp mặt cô ta không bị anh tính sổ ngay tại trận mới là chuyện lạ.
Mà thôi, đều là những kẻ đáng thương không thể tự làm chủ cuộc đời mình.
Lý Trung Nguyên đứng trên bậc thềm, kéo cô vào lòng mình một chút: “Em không yên tâm thì tự mình vào mà kiểm tra, xem có giấu người đàn bà nào không.”
”Nực cười, anh có là gì của tôi đâu mà tôi phải không yên tâm.”
Đứng ở nơi này, một lần nữa đắm chìm trong mùi hương nồng đượm của anh, Phó Uyển Thanh không hề mất đi sự bình tĩnh, ngược lại chính vì quá tỉnh táo mà trong lòng cô lại nảy sinh một nỗi mơ hồ đến choáng váng.
Bản thân ngôi nhà chính là một chiếc hộp chứa đựng thời gian. Khi con người ta đứng trong một vùng ánh sáng và bóng tối đặc biệt, rất dễ làm mờ đi ranh giới giữa hiện tại và quá khứ. Cô bị mắc kẹt ở chính giữa, vừa không còn là cô gái của năm đó, nhưng lại vừa không tìm thấy bản thân của những ngày sau này.
Giống như món nợ hỗn độn giữa cô và Lý Trung Nguyên, hai bên chẳng thể sòng phẳng xóa nợ cho nhau, ngược lại càng tính toán càng thêm rối rắm.
Bóng của những cành hòe ngoài viện khẽ nghiêng vào trong, in lên mặt đất vài vệt loang lổ.
”Anh không cần biết em xem anh là gì,” Thân hình Lý Trung Nguyên áp sát xuống, thần sắc nghiêm nghị ẩn hiện trong ánh đèn, giọng điệu không chút dung thứ, “Dù có là ma, em cũng phải ở lại đây cho anh, nghe rõ chưa?”
”Nghe rõ rồi.” Phó Uyển Thanh đẩy anh ra, tự mình đi vào trong.
Mấy tay cảnh vệ lúc này mới dám tiến lên trước, định dọn hành lý vào: “Tổng giám đốc Lý, mấy thứ này để ở đâu ạ?”
”Mang lên tầng hai,” Lý Trung Nguyên chống hai tay bên hông, nghiêng đầu dặn dò, “Ngoài ra, trông chừng nơi này cho kỹ vào, không có lệnh của tôi thì không cho bất kỳ ai vào đây, đặc biệt là người của nhà họ Lý.”
”Rõ ạ.”
Bước qua cánh cửa đỏ thắm kia, đập vào mắt là một bức bình phong bằng gạch. Trên vách khảm một bức tranh điêu khắc gạch, chạm khắc cảnh “Tùng hạc diên niên” (Cây tùng và chim hạc trường thọ). Vì thời gian đã quá lâu nên trên chân chim hạc đã mọc lên một lớp rêu xanh mỏng, trông như thể đang lún sâu vào thảm cỏ xanh rì, cả đời này cũng chẳng thể bay đi được nữa.
Giống như cánh cửa trước, dưới góc tường phía đông cũng đặt một cái lu trồng hoa sen, nước trong lu xanh ngắt.
Mái hiên của ngôi nhà cong vút lên một cách vừa vặn khéo léo. Trên bộ khung tòa nhà nhỏ mang phong cách Tô Châu này lại được ghép nối thêm một chút ý đồ cổ điển của thời trung cổ, rất đỗi tự nhiên, không hề nhìn ra vết đục đẽo gượng ép nào, cứ như thể vốn dĩ nó đã phải như thế.
Cửa chính của tòa nhà là loại cửa bức bàn bốn cánh, những hoa văn chạm khắc trên cửa cực kỳ tinh xảo.
Phó Uyển Thanh bước vào trong, một mùi gỗ lâu năm tích tụ qua năm tháng xộc vào mũi, rất giống với mùi hương trên người Lý Trung Nguyên.
Trên tường treo một bức chữ viết theo thư pháp Nhan thể, viết bốn chữ “Tĩnh dĩ tu thân” (Lấy tĩnh để tu thân). Khung tranh đã rất cũ kỹ, có chút ngả vàng, nhưng nét chữ của ông cụ viết rất đẹp, áp được khí phái của nơi này, khiến người ta khi bước vào trong, tâm trạng cũng dần dần bình lặng trở lại.
Đứng ở bên ngoài đã lâu, chân cô có chút mỏi nên cô vịn vào tay vịn rồi ngồi xuống.
Trong ngôi nhà cổ vừa yên tĩnh vừa mát mẻ, ngoài cửa sổ có tiếng chim hót, bất thình lình kêu lên một tiếng “chiu”, một lúc sau lại nghe thấy một tiếng “chiu” nữa.
Đèn ngoài sân chưa bật, trước khi Lý Trung Nguyên bước vào, anh đứng dưới hiên một lát, nhìn cô ngồi bất động ở đó, ánh mắt trống rỗng, bờ môi mím chặt rồi lại buông lỏng, một đoạn cẳng tay lộ ra dưới ánh đèn trắng muốt đến phát xanh.
”Đang nghĩ gì thế?” Anh mất một lúc lâu mới bước tới, ngồi xuống đối diện cô.
Phó Uyển Thanh quay đầu nhìn về phía bậu cửa sổ, bên trên có trải một tấm đệm màu ngó sen. Thật kỳ lạ, những món đồ gốm sứ trước đây đều đã biến mất không thấy đâu nữa.
Cô liền hỏi: “Sao đồ đạc ở đây lại ít đi nhiều thế?”
”Anh cho người cất đi rồi.” Lý Trung Nguyên nói.
Phó Uyển Thanh lập tức hỏi: “Tại sao?”
Anh đáp: “Sợ em không chịu về, mà có về rồi cũng sẽ cãi nhau to với anh rồi đập phá đồ đạc. Đồ đạc ông nội để lại chẳng còn được mấy món, đừng để em phá sạch sành sanh.”
Phó Uyển Thanh nhìn chằm chằm vào mặt anh: “Ồ, hóa ra tôi chỉ cần tùy tiện đập phá vài món đồ đáng giá là anh sẽ thả tôi đi à?”
”Em nghĩ sao?” Lý Trung Nguyên hỏi ngược lại.
Cô nhìn anh một mực chăm chú như vậy, không biết có phải vì mặc nhiều áo quá hay không mà anh bị cô nhìn đến mức có chút nóng lên, nhưng chiếc áo vest trên người thì đã cởi ra từ lâu rồi.
Phó Uyển Thanh dang hai tay ra: “Vậy thì đúng rồi, mắc gì tôi phải đập phá chứ.”
Lý Trung Nguyên bất lực bật cười một tiếng: “Cái tính khí đại tiểu thư của em, anh làm sao mà đoán trước cho chuẩn được.”
Trước đây khi hai người làm ầm ĩ lên, đập phá ném đồ túi bụi, có thể lật tung cả phòng ngủ lên ấy chứ.
Nghĩ mà xem, giá trị của đống đồ đạc đó còn chưa thèm tính tới, chỉ riêng việc anh phải dùng sức kìm giữ cô lại thôi đã đủ khiến anh mệt đến vã mồ hôi hột rồi.
”Tôi có phải đại tiểu thư hay không, người khác không rõ chứ ngài còn không rõ sao?” Phó Uyển Thanh xoay người trên chiếc ghế bành, không nhìn anh nữa, “Tôi chẳng qua chỉ là một thứ hàng thay thế được cô tôi nhặt về nhà để gánh tội thay thôi. Đến giờ tôi còn chẳng biết bố mẹ đẻ của mình là ai, có khi họ cũng chẳng muốn tìm tôi nữa rồi.”
Lý Trung Nguyên lại đứng phắt dậy, đưa tay nâng mặt cô lên: “Ai nói em cứ phải làm đại tiểu thư nhà họ Phó chứ? Nhà họ giờ này thì còn cái vẹo gì nữa?”
Phó Uyển Thanh gạt tay anh ra: “Hừ, không làm người nhà họ thì làm người nhà anh chắc.”
Lý Trung Nguyên lại bướng bỉnh nắm tay kéo cô đứng lên: “Nói nghe như thể em chưa từng làm ấy nhỉ, hai năm đó anh nuôi không em à? Uổng công anh cưng chiều em à?”
”Làm cái gì chứ, mệt chết đi được.”
Phó Uyển Thanh miễn cưỡng đứng trước mặt anh, dáng đứng xiêu xiêu vẹo vẹo. Vì cả hai đứng quá gần, trông qua cứ như thể đang dính chặt lấy nhau, giống như giây tiếp theo là sẽ hôn nhau đến nơi.
Phương Hoa nhận lệnh vội vã chạy đến, vừa bước vào trong sân đã nhìn thấy ngay cảnh tượng này. Không biết hai người họ dính lấy nhau rồi định làm cái trò gì tiếp theo, anh ta liền vội vàng quay lưng đi chỗ khác.
Nhưng Lý Trung Nguyên chỉ kéo cô đi về phía phòng ăn: “Mệt thì cũng phải ăn cơm.”
Phó Uyển Thanh đúng là đã đói bụng, nhưng thực sự cũng chẳng nuốt trôi được bao nhiêu. Cô chỉ chăm chăm gắp đĩa tôm xào thanh đạm, chấm với chút giấm gạo rồi nhai vài con. Kích cỡ của chúng khá đồng đều, từng con một đều đã được chọn lọc kỹ càng, xào rất tươi ngon và mềm.
Cô im lặng, Lý Trung Nguyên cũng không nói năng gì. Trong phòng ăn chỉ có tiếng lách cách khe khẽ, chốc chốc lại vang lên một tiếng, khi thì đũa chạm vào thành bát.
Ánh đèn vàng cam hắt ra từ chiếc chao đèn thủy tinh, tụ lại thành một quầng mềm mại.
Lý Trung Nguyên ăn cũng hòm hòm, anh đặt đũa xuống: “Đã biết chuyện đính hôn với Dương Hội Thường là giả, tại sao cứ mở miệng ra là lừa dối anh?”
Phó Uyển Thanh gắp một miếng bánh thủy tinh: “Tôi lừa anh nhiều chuyện như vậy, sao anh cứ mở mồm ra là hỏi về anh ta thế?”
Lý Trung Nguyên ghét nhất là việc người khác vặn vẹo hỏi ngược lại mình, ánh mắt anh âm u nhìn cô chằm chằm.
”Ồ,” Phó Uyển Thanh nhận ra điều đó, không dám chọc giận anh nữa, liền thành thành thật thật nói: “Tôi cứ nghĩ ít ra anh vẫn còn một chút lương tri.”
Anh hỏi: “Lương tri gì?”
Phó Uyển Thanh nói một cách mập mờ, trộn lẫn thực hư: “Thà phá mười ngôi chùa còn hơn hủy một cuộc hôn nhân mà.”
Anh dù sao cũng là người có học, không đến mức công nhiên phá hoại hạnh phúc của đôi vợ chồng ân ái đâu. Nhưng nếu là chuyện làm ăn thì chẳng màng gì đến đạo đức với chả không đạo đức nữa rồi. Còn nếu nói về việc so bì tài lực, ai mà đọ lại được với Lý Trung Nguyên anh chứ. Thực sự tiến đến bước đó thì cô càng đừng hòng mong chạy thoát.
”Ăn đi.” Lý Trung Nguyên nhìn hai bên má cô phồng lên phập phồng khi nhai đồ ăn, rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Phó Uyển Thanh đặt bát xuống: “Không ăn nữa, chẳng có vị giác gì cả.”
Lý Trung Nguyên chỉ vào đống xương tàn dư trong chiếc đĩa nhỏ của cô: “Thế này mà gọi là không có vị giác à?”
”Có bao nhiêu đâu chứ,” Phó Uyển Thanh lau miệng, cãi cố: “Tôi mà ăn một cách nghiêm túc ấy, một con gà tôi cũng xơi hết.”
Lý Trung Nguyên nực cười hỏi ngược lại: “Thế sao vẫn không béo lên được tí thịt nào?”
”Bởi vì một năm tôi có ăn uống nghiêm túc được mấy lần đâu.”
”……”
Phó Uyển Thanh lau lau khóe miệng: “Vali của tôi đâu rồi?”
”Cho người mang vào phòng ngủ cho em rồi.” Lý Trung Nguyên nói.
Cô gật đầu, tự mình đi thẳng lên lầu.
Phòng ngủ của Lý Trung Nguyên hướng về phía nam, chiếm gần nửa tầng lầu. Người lần đầu tiên bước vào căn phòng này luôn chú ý đến chiếc cửa sổ trước tiên.
Cửa sổ của anh rất lớn, mở toang từ đầu tường bên này sang đầu tường bên kia. Khung cửa sổ làm theo kiểu cổ, trên bệ cửa có trải một tấm đệm mềm, có thể ngồi lên đó, cũng có thể nằm, hoặc chỉ cần tựa vào khung cửa mà ngắm nhìn cây hòe bên ngoài, cùng với một vệt núi Tây Sơn mờ ảo ở đằng xa.
Chính giữa căn phòng chừa ra một khoảng trống lớn, ngoài một tấm thảm trải sàn dệt họa tiết hoa tròn trịa thì chỉ có một chiếc ghế bành nằm thư giãn cho một người. Lý Trung Nguyên thường ngủ trưa ở trên đó. Vào mùa đông, ánh nắng từ chiếc cửa sổ mở rộng sẽ ùa vào, chiếu lên người, ấm áp vô cùng.
Phó Uyển Thanh đi vào bên trong, nơi góc tường trên chiếc đôn gốm có trồng một chậu lan xuân, vài cành lá thưa thớt. Bên cạnh đôn hoa là một chiếc chum gốm hoa lam, trong chum cắm vài trục tranh chữ.
Cô lật chiếc vali nằm xuống, ngồi xổm lấy bộ đồ ngủ cùng với đồ dùng vệ sinh cá nhân cần dùng cho ngày hôm nay ra, xếp từng thứ một sang bên cạnh.
Lý Trung Nguyên cũng bước tới theo, tựa vào bên cạnh cánh cửa đôi nhìn cô: “Em chỉ có ngần này đồ thôi à?”
”Đủ dùng là được rồi,” Phó Uyển Thanh nói, “Tôi ngủ ở đây, còn anh ngủ ở đâu?”
”Đây là phòng của anh, anh cũng ngủ ở đây.” Lý Trung Nguyên nói.
Phó Uyển Thanh ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của anh: “Hai người không có quan hệ gì, tại sao phải ngủ chung với nhau?”
Lý Trung Nguyên khoanh tay trước ngực nói: “Ồ, em có thể vì dự án của đối tác mà ở bên anh cơ mà…”
Phó Uyển Thanh ngắt lời anh: “Đó cũng là để sớm ngày rời xa anh, tôi cứ tưởng lấy được dự án rồi là có thể đi.”
Lý Trung Nguyên buông tay xuống, đứng thẳng người, bước vào trong hai bước: “Phải vậy không? Không phải vì dự án của nhà họ Dương sao, ngay từ đầu khi em gặp lại anh, thậm chí còn muốn giả vờ như không quen biết.”
”Có phải tình cờ gặp hay không trong lòng anh tự hiểu rõ, tôi không thèm vạch trần anh thôi, tôi đã không còn thói quen làm người khác bẽ mặt nữa rồi. Không thể nới lỏng yêu cầu đối với bản thân được.” Phó Uyển Thanh lườm anh một cái, lại ôm đống chai chai lọ lọ đi về phía phòng tắm.
Yêu cầu có nới lỏng hay không, điều này còn phải kiểm chứng lại.
Tóm lại là cô cứ phải chọc cho anh tức chết đi được mới thôi.
Trước đây cô giống như một bông hoa dại, tính khí rất lớn, nhưng dù sao tuổi tác còn nhỏ, chưa thành khí hậu, chỉ biết thình lình đâm anh một cái bằng những cái gai trên tay. Bây giờ trải đời rồi, lớn rồi, biết rằng tranh chấp cũng không thay đổi được quyết định của anh, cô liền không tranh nữa, không nháo nữa, việc cần làm thì cứ làm, thỉnh thoảng lại buông ra hai câu nói đâm trúng tim đen để một mình anh tự đi mà nghiền ngẫm.
Chiếc rèm cửa bằng vải tre được vén sang hai bên trái phải, buộc lại bằng hai sợi dây lụa màu xanh hồ thủy, gió đêm lùa vào từ khe cửa sổ, làm sợi dây khẽ lay động.
Thôi bỏ đi, đây đã là sự bình yên nằm ngoài dự liệu rồi.
Trước khi đến sân bay, Lý Trung Nguyên còn nghĩ tối nay ai cũng đừng hòng ngủ được, không cho cô ra nước ngoài, cô có thể lật tung cả mái nhà lên mất.
Khi anh mở cửa tủ trong phòng thay đồ ra, cô vừa vặn bước ra ngoài.
”Anh làm gì đấy?” Phó Uyển Thanh đứng phía sau hỏi.
Anh cũng không quay đầu lại mà nói: “Đây là tủ quần áo của anh, anh lấy đồ để thay giặt.”
”Ồ, lấy xong thì mau đi đi.”
Trên lầu vốn dĩ chỉ có hai phòng ngủ, lại bị Lý Trung Nguyên đập thông biến thành một phòng lớn, anh không có chỗ nào để đi, chỉ đành chen chúc ngủ tạm trên chiếc ghế dài trong phòng sách.
Tắm rửa xong, thay bộ đồ ngủ, anh gối đầu lên cánh tay, đến cả đèn cũng không bật, nằm trong căn phòng tối đen như mực.
Lý Trung Nguyên nhìn chằm chằm lên trần nhà, trên đó chẳng có thứ gì cả, bên ngoài trời nổi gió, thổi những cây hòe trong sân khẽ đung đưa, bóng cây loang lổ trên cửa sổ.
Phòng bên cạnh không có một tiếng động nào vang lên.
Không biết Phó Uyển Thanh đã ngủ chưa, hay là cũng đang nằm đó, nhìn chằm chằm lên trần nhà giống như anh, để suy tính xem làm sao mới có thể thoát ra ngoài được.
Có lẽ là vẫn còn giận, khi cô giận thường thích cắn môi, cắn đến mức sắc môi thẫm lại, giống như bông hoa sơn trà rực rỡ trong mùa đông. Tối nay lúc cô kìm nén muốn mắng anh, cô đã cắn môi mấy bận, nhưng đều nuốt ngược vào trong.
Vào cái thuở tuổi tác còn nhỏ hơn một chút, cô dứt khoát sẽ không nhẫn nhịn như vậy.
Lý Trung Nguyên nhắm mắt lại, đầu óc mơ màng theo bóng cây lay động, anh nhớ về kỳ đón Tết Nguyên Đán năm ấy.
Khi đó anh bao nhiêu tuổi nhỉ, mười tám thì phải, mắt thấy là sắp sửa thi đại học đến nơi rồi. Chú hai mở tiệc ở Tây Sơn để chiêu đãi những người thân thiết và bạn bè có mối quan hệ tốt đẹp ngày thường. Vừa bày tiệc rượu ra, xe cộ lên núi liền đông đúc hẳn, tiếng đóng mở cửa xe vang lên liên tục.
Sắp đến rằm tháng Giêng, trên núi đã lên đèn, dưới hiên hành lang treo một loạt những chiếc đèn lồng vải thưa, màu đỏ, hình tròn, cái này nối tiếp cái kia. Sau mỗi chiếc đèn lồng đều viết những câu đố chữ, soi sáng cả một dải hành lang dài, những viên gạch dưới đất cũng phản chiếu lên những lớp ánh sáng.
Lý Trung Nguyên đi cùng với anh cả của mình, được vợ chồng Lý Kế Khai dẫn đi chào hỏi mọi người.
Đều đã gặp mặt chào hỏi qua một lượt, anh liền lén trốn ra ngoài, tránh khỏi cái sân viện chật ních lũ trẻ con kia, đi tới hành lang phía sau để tìm chút thanh tịnh.
Ở nơi này cũng có một đứa trẻ, đang đứng trong bóng đèn, ánh nến soi rọi khuôn mặt cô bé, trông vô cùng thanh tú mềm mại. Cô bé đang leo lên cây cột, định giơ tay ra để với lấy chiếc đèn lồng kia. Lý Trung Nguyên liếc nhìn cô một cái, ra là con nhóc ngang bướng nhà họ Phó, ngày thường toàn đi trước mặt Văn Khâm, vênh váo tự đắc, sống động hoạt bát, đi đến đâu cũng thích kén cá chọn canh.
Anh không muốn bận tâm đến con nhóc rắc rối này, liền xoay người định bỏ đi.
”Anh ơi,” Phó Uyển Thanh gọi anh, “Anh hai ơi, sao anh lại giả vờ như không nhìn thấy em thế?”
Lý Trung Nguyên khựng bước, quay đầu lại hỏi cô: “Em gọi tôi là gì?”
”Chẳng phải anh là anh hai của Văn Khâm sao?” Phó Uyển Thanh đứng trên chiếc ghế dài ở hành lang nói.
Cũng đúng.
Lý Trung Nguyên quay trở lại: “Có chuyện gì không?”
”Cái đó kìa,” Phó Uyển Thanh chỉ chỉ lên phía trên, “Anh dáng người cao, có thể giúp em gỡ chiếc đèn lồng này xuống không, em muốn xem chữ viết ở phía sau.”
Lý Trung Nguyên nhướng mày một cái: “Đại tiểu thư, em đúng là gặp ai cũng sai bảo được nhỉ, có biết nó nóng lắm không?”
Phó Uyển Thanh lại nói: “Được rồi, vậy anh có nhìn thấy không? Có thể xem giúp em hàng chữ nhỏ cuối cùng viết gì được không?”
Lý Trung Nguyên giơ tay, lật giở theo mép chiếc đèn lồng một chút rồi đọc cho cô nghe.
Phó Uyển Thanh nghe xong liền vừa suy ngẫm vừa rảo bước đi xa dần, đi gần đến cuối hành lang dài mới sực nhớ ra phải nói lời cảm ơn.
Nhưng bóng dáng anh thì đã biến mất tăm từ lâu rồi.
Lý Trung Nguyên còn chưa bước ra khỏi cửa nguyệt động thì đã chạm mặt ngay anh cả Lý Ứng Hành đi từ hướng đối diện tới.
Anh ta nói: “Trốn ở chỗ này cơ đấy, làm anh tìm mày khắp nơi.”
”Tìm tôi làm gì?” Lý Trung Nguyên đút hai tay vào túi áo măng tô.
Lý Ứng Hành nói: “Anh nghe nói mày dự định báo danh vào khoa Kiến trúc của Đại học Thanh Hoa, đây là đang chuẩn bị để bước chân vào Đông Kiến đấy à?”
Lý Trung Nguyên hừ lạnh một tiếng: “Sao nào, anh sợ tôi vào Đông Kiến đến thế cơ à? Huống hồ việc tôi có chuẩn bị hay không, đến lượt anh xen vào hỏi chắc?”
Lý Ứng Hành dùng lực bóp mạnh vào vai anh: “Chao ôi, đúng là làm ơn mắc oán. Chẳng trách không có một ai thích mày, mày có vào nhà họ Lý bao nhiêu năm đi chăng nữa thì mọi người vẫn xem mày là kẻ ngoại tộc, là đồ hoang…”
Giây tiếp theo, Lý Trung Nguyên liền hất mạnh tay anh ta ra, giáng thẳng một cú đấm vào mặt anh ta.
Lý Ứng Hành ngã nhào ra đất, còn đang loay hoay gượng dậy thì đã bị Lý Trung Nguyên giẫm một chân lên cổ tay, giẫm đến mức anh ta kêu la oai oái.
Lý Trung Nguyên cúi người xuống, vỗ mạnh hai cái vào mặt anh ta: “Quản cho chặt cái mồm của anh vào. Anh chỉ sợ tôi mạnh hơn anh thôi đúng không, thế thì bây giờ anh đi chết luôn đi, vì tôi sẽ luôn luôn mạnh hơn anh.”
Cậu nhóc này từng học đấu võ với cảnh vệ, ra tay vừa chuẩn xác vừa tàn độc, Lý Ứng Hành tự biết mình đánh không lại anh, liền lồm cồm bò dậy rồi bỏ đi.
Đến khi Lý Trung Nguyên quay trở lại, trong phòng khách nhỏ đã ngồi đầy các bậc trưởng bối, bày ra cái thế trận như thể chuẩn bị “tam đường hội thẩm”. Lý Ứng Hành ngồi bên cạnh mẹ mình, vết bầm sưng trên mặt vẫn chưa tan, nơi khóe miệng vẫn còn vương vệt máu do bị đánh.
Lý Kê Khai và Lý Phú Cường ngồi sóng đôi bên nhau, sắc mặt vô cùng trầm trọng.
”Trung Nguyên,” Lý Phú Cường vẫy tay gọi anh trước, “Lại đây với chú.”
Lý Trung Nguyên bước chân đi tới, đứng thẳng tắp hiên ngang.
Lý Kê Khai vừa mở miệng đã mắng nhiếc: “Mày còn vác cái mặt vào đây được à? Cực công học được chút quyền cước võ nghệ là để dùng vào việc đánh đập anh cả của mày đấy hả? Sao tao lại nuôi ra một đứa nghịch tử bất hiếu như mày cơ chứ!”
”Ông nuôi tôi đấy à?” Lý Trung Nguyên mỉa mai hỏi ngược lại.
”Đồ súc sinh, tao hôm nay phải…” Lý Kê Khai vừa định đứng bật dậy thì đã bị Lý Phú Cường giơ tay cản lại.
Chú ấy nói: “Thôi được rồi anh cả, lời lẽ vẫn chưa hỏi han cho rõ ràng, đừng vội động thủ.”
Đặng Trường Lệ cũng lên tiếng, bà ta nói: “Chú hai, chú làm vậy có phải là có chút quá bao che cho nó rồi không? Con tôi đều bị đánh thành ra nông nỗi này rồi, thế mà còn gọi là chưa hỏi rõ ràng à? Chẳng nhẽ phải đợi đến khi Ứng Hành chết trong tay nó, chú mới chịu giao nó ra hay sao?”
”Chị dâu cả, Trung Nguyên không phải là đứa làm càn,” Lý Phú Cường giữ chặt lấy tay người cháu trai, “Không thể chỉ vì Ứng Hành bị thương mà chỉ nghe tin vào lời nói phiến diện từ một phía của nó được, định đoạt vụ phân xử việc nhà thế này rất dễ để xảy ra sai sót oan uổng đấy.”
”Được, chú cứ phân xử đi, để tôi xem chú phân xử ra được cái gì.” Đặng Trường Lệ nghiến răng nghiến lợi nói.
Lý Phú Cường hỏi: “Trung Nguyên, vết thương trên mặt anh cả cháu là do…”
”Thưa chú, là người anh cả này kiếm chuyện bắt nạt anh Trung Nguyên trước ạ.”
Nơi cửa phòng khách nhỏ, không biết từ lúc nào đã có một cô bé đứng đó, tóc đen mặc áo trắng, khoác một chiếc áo choàng lông ngắn màu trắng tinh khôi, trông giống như lớp tuyết chưa tan hết trên ngọn cây vào tháng Hai.
”Uyển Thanh,” Lý Phú Cường ngoắc tay gọi cô bé vào, “Lại đây, vào trong này nói xem nào.”
Phó Uyển Thanh bước thẳng qua ngưỡng cửa dưới ánh mắt giận dữ không thể tin nổi của Đặng Trường Lệ.
Cô bé đi đến bên cạnh Lý Phú Cường, rồi lại chỉ tay một lượt: “Chính là anh ta, anh ta chủ động kiếm chuyện gây phiền phức cho anh Trung Nguyên trước, nói rằng cả nhà đều không thích anh ấy, còn nói anh ấy là đồ hoang, ồ, còn cái gì mà là người ngoài của cái nhà này nữa cơ. Chú Phú Cường ơi, anh Trung Nguyên sao lại là người ngoài được ạ?”
”Nó không phải,” Lý Phú Cường uy nghiêm nhìn đứa cháu đích tôn, lạnh giọng nói, “Nói ra những lời như vậy, thật đáng bị vạ miệng. Trung Nguyên không đánh cháu thì chú cũng sẽ đánh cháu thôi. Đừng quên rằng chúng ta đều mang họ Lý, một nét chữ không viết ra được hai chữ Lý đâu. Cũng may là ông nội cháu không ở đây, nếu cụ mà nghe thấy thì hôm nay cháu có bước ra nổi cái cổng vườn này không? Có mà cụ đánh gãy chân cháu đấy!”
”Phó Uyển Thanh, có phải mày…”
Lý Ứng Hành ôm lấy mặt, vừa định mắng trả lại thì đã bị ánh mắt dữ tợn của Lý Kế Khai dọa cho khiếp sợ ngậm miệng.
Anh ta không dám ho he gì nữa. Gần đây, Lý Kê Khai qua lại rất năng nổ với nhà họ Phó, Đông Kiến đang có một công trình cực kỳ quan trọng, chỉ còn đợi Phó Tá Bang hạ chỉ thị xuống. Ông ta đang dốc hết sức lực để lấy lòng cả nhà họ, không đời nào có chuyện vì bênh vực con trai mình mà làm hỏng cả đại sự, xôi hỏng bỏng không.
Lý Kê Khai gượng cười một tiếng: “Hóa ra là như vậy, đứa trẻ ngoan, cũng may có cháu nhìn thấy. Bác cả nhất định sẽ phạt nặng nó, sao có thể mắng nhiếc em trai ruột như thế được, thật chẳng ra làm sao.”
”Vâng,” Phó Uyển Thanh gật gật đầu, “Vậy cháu ra ngoài chơi đây, tạm biệt ạ.”
”Được được được, tạm biệt cháu. Trung Nguyên, tiễn em ra ngoài đi, ba em ở ngay đối diện đấy.” Lý Phú Cường mỉm cười nói.
Lý Trung Nguyên vẫn đứng trơ ra đó, lông mày nhíu chặt, không hé môi nửa lời.
Biết rõ chú của anh là muốn mượn cớ này để đuổi anh rời khỏi nơi thị phi.
Phó Uyển Thanh thấy vậy liền tiến tới kéo tay anh: “Đi thôi, anh Trung Nguyên, em sợ tối.”
Lý Trung Nguyên bị cô dắt đi, chậm rãi bước từng bước.
Anh cúi đầu nhìn con nhóc tết tóc bím, tính khí tiểu thư rất lớn, lại còn điệu đà õng ẹo đến mạng này, bỗng nhiên cảm thấy cô cũng không đến mức đáng ghét như vậy, không đến mức làm người ta bực mình đến thế.
Phía sau lưng, Đặng Trường Lệ thở dài một tiếng oán trách: “Thật là ghê gớm nha, người ta lại tìm được chỗ dựa mới rồi, mẹ con tôi chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt chịu cái thiệt thòi này thôi.”
”Hai người là mẹ con, Trung Nguyên nó đáng thương, đến cả mẹ cũng không có,” Lý Phú Cường cười cười nhấp một ngụm trà, “Tôi là ông chú này đứng ra nói hai câu công đạo mà còn bị phê bình là không phân biệt rõ đúng sai đấy.”
Lý Kê Khai liền giơ cao đánh khẽ, mỗi đứa con phạt năm mươi đại bản.
Ông ta xua xua tay: “Được rồi được rồi, cũng không hoàn toàn là lỗi của Trung Nguyên, Ứng Hành cũng đáng bị quản giáo lại cho tốt, đều đừng nói nữa.”
Thấy không có ai đứng về phía mình, Đặng Trường Lệ cũng chỉ đành cắn răng nhẫn nhịn nuốt giận vào trong.
Chồng mình thì đặt chữ “lợi” lên đầu, không đáng tin cậy; chú hai thì lại là kẻ đầu tiên trung thành một mực, ghi nhớ kỹ càng di ngôn của người cha quá cố, bao che cho đứa nghịch chủng kia bất chấp đúng sai phải trái. Bà ta còn có thể nói được gì nữa đây.
Đi qua cửa nguyệt động, không còn nhìn thấy cửa phòng khách nhỏ nữa, Lý Trung Nguyên mới mở lời: “Này, tôi bảo…”
”Đừng có ‘này’ với chả ‘tôi bảo’, làm ơn gọi tên em đi.” Phó Uyển Thanh nói.
Lý Trung Nguyên bất lực nói: “Phó Uyển Thanh, tại sao em lại giúp tôi?”
”Chẳng phải lúc nãy anh vừa giúp em sao? Em không thích nợ nần ai cả,” Phó Uyển Thanh tỏ vẻ chê bai nói, “Hơn nữa, lúc em quay lại tìm anh thì đúng là có nghe thấy thật. Ông anh cả đó của anh cũng quá đáng quá thể, có ai mà vừa lên tiếng đã mắng người ta như thế đâu.”
”…Đi thôi, đưa em đến chỗ ba em.” Lý Trung Nguyên nói.
Đi chưa được mấy bước, Phó Uyển Thanh đã bắt đầu kêu oai oái, bảo là đường đá cuội này làm chân cô đau nhói, đòi có người cõng.
Nói xong còn hậm hực giẫm chân xuống đất hai cái.
Vừa mới thấy thuận mắt được một tí thì lại chứng nào tật nấy, giở thói õng ẹo ra rồi.
Lý Trung Nguyên chẳng còn cách nào khác, xoay người một cái, nửa quỳ xuống trước mặt cô rồi nói: “Làm phiền đại tiểu thư nhón chân lên một chút, lên đây đi.”
Phó Uyển Thanh liền leo lên lưng anh, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh: “Được rồi, đi thôi.”
”Em bám cho chắc vào đấy, đừng để bị ngã xuống.” Tay Lý Trung Nguyên đưa ra phía sau, xốc đỡ cô lên một cái.
Phó Uyển Thanh ghé sát vào vai anh nói: “Anh Trung Nguyên, em thấy anh cũng không đến nỗi đáng ghét lắm.”
”Tầm này rồi còn nói chuyện đáng ghét với chả không đáng ghét, tôi ném em xuống hồ bây giờ.” Lý Trung Nguyên tức cười nói.
Nói rồi, Lý Trung Nguyên thật sự lắc lắc người cô một cái.
Phó Uyển Thanh ôm chặt lấy anh chết sống không buông, theo bản năng hét lên: “Đừng đừng! Em không biết bơi đâu!”
”Chẳng phải em biết bơi sao?” Lý Trung Nguyên nghi hoặc, “Năm đó cả đám cùng đi Bắc Đới Hà qua mùa hè, em chẳng phải bơi giỏi lắm cơ mà?”
Phó Uyển Thanh nói lý nhí: “Ồ, lâu rồi không bơi, quên mất rồi.”
”Cái này mà cũng quên được à.”
Đêm đã về khuya, cảnh vật nơi đình đài trong vườn đã sớm phai nhạt đi màu sắc của ban ngày, chỉ còn lại những đường nét viền đen thẫm, mặt hồ cũng bị màn đêm đè nặng, không một chút động tĩnh, ánh lên những quầng sáng u tối thâm trầm. Thỉnh thoảng có vài cành cây khô bị tuyết đè gãy, phát ra một tiếng “rắc” giòn tan.
Phó Uyển Thanh quay mặt đi chỗ khác không thèm chấp anh: “Em bảo quên là quên rồi, bớt lải nhải đi. “
Lý Trung Nguyên khẽ nhếch môi: “Được rồi, đại tiểu thư.”
Năm đó Phó Tá Bang vừa mới thăng chức, xung quanh có không ít người vây quanh nịnh nọt bợ đỡ. Khi anh cõng cô đến cửa, không nhìn thấy ba cô đâu, mà là Phó Tá Văn ra đón cô xuống.
Uyển Thanh gọi một tiếng cô, rồi dụi dụi mắt nói: “Khi nào thì chúng ta về nhà ạ, cháu buồn ngủ quá rồi.”
Phó Tá Văn cười nói: “Ồ, bảo sao lại bắt cậu Trung Nguyên cõng về, hóa ra là muốn đi ngủ rồi.
Nói rồi, bà lại quay sang bảo với Lý Trung Nguyên: “Ngại quá nhé, Uyển Thanh nhà cô còn nhỏ chưa hiểu chuyện, làm phiền cháu quá.”
”Cháu xin phép đi trước ạ.” Lý Trung Nguyên khẽ gật đầu.
Đêm đã về khuya, tiếng côn trùng kêu rỉ rả nơi góc tường dần trở nên ồn ả, gió cũng đã ngừng thổi, ánh trăng cuối cùng cũng gom tụ lại, trải dài trên mặt đất.
Sau đó thì sao nhỉ? Lý Trung Nguyên trở mình một cái.
Một năm sau, nhà họ Phó sụp đổ. Hai ông bà cụ đều qua đời trong trận sóng gió năm ấy, nhờ có bạn cũ ra sức bảo lãnh, Phó Tá Bang mới may mắn thoát nạn. Bên ngoài chỉ tuyên bố rằng ông sức khỏe không tốt, không thích hợp cư trú lâu dài ở kinh thành nữa, rồi ông đưa vợ con quay trở về quê cũ ở Lâm Thành, xem như bảo toàn chút thể diện cuối cùng.
Khi đó Lý Trung Nguyên đang học năm nhất khoa Kiến trúc, để tiện cho việc học hành, anh đã dọn ra ngoài Đại học Thanh Hoa ở, rất hiếm khi về nhà.
Lúc nghe kể về chuyện này, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu anh, thế mà lại không phải là gặng hỏi ngọn ngành xem rốt cuộc có đúng như lời đồn đại bên ngoài hay không—rằng Lý Kê Khai là kẻ bội nghĩa phản bội, ngầm đâm sau lưng nhà họ Phó.
Anh chỉ lo lắng một cách vô cớ rằng, Phó Uyển Thanh õng ẹo như thế, động một tí là thích sai bảo người khác, khi đến Lâm Thành liệu cô có thích nghi nổi không? Liệu có ngày nào cũng khóc từ sáng đến tối, khóc đến sưng húp cả đôi mắt xinh đẹp kia hay không.
Lý Trung Nguyên ngồi dậy, nương theo chút ánh trăng để xỏ giày, bước ra khỏi cửa phòng sách, đi về phía phòng ngủ.
Bước chân của anh đặt xuống rất nhẹ, khoảnh khắc đẩy cửa ra, bàn tay anh vô thức khựng lại giữa không trung.
Không nghe thấy động tĩnh gì, anh mới chậm rãi bước vào trong, khép hờ cửa lại.
Căn phòng bên trong vẫn còn thắp đèn, một vầng hào quang màu cam nhạt ấm áp bao trùm lấy gương mặt nghiêng của cô khi đang ngủ say.
Phó Uyển Thanh đã ngủ thiếp đi rồi.
Cô nằm nghiêng người cuộn tròn lại, một tay gối dưới gối, tay còn lại buông hờ nơi mép giường, chiếc điện thoại đã trượt rơi xuống đất.
Hóa ra là vì xem đến mỏi mệt rồi mới ngủ quên đi.
Tấm chăn cũng chỉ đắp đến ngang hông, gấu chăn nhăn nhúm lại thành một búi, để lộ ra đôi bắp chân thon nhỏ.
Đến cả cửa sổ cũng chưa đóng kỹ, gió đêm thổi vào lưng cô, Lý Trung Nguyên khẽ nhíu mày vì lạnh, anh bước tới đóng cửa sổ lại, rồi kéo chặt rèm cửa.
Anh lại đi vòng về bên giường, gỡ búi chăn ra, chậm rãi kéo lên phía trên, đắp kín qua vai cho cô.
Phó Uyển Thanh khẽ cử động một chút.
Anh nín thở, đứng im bất động chờ đợi.
Nhưng cô chỉ là xoay người đổi tư thế, rụt bàn tay đang để hờ nơi mép giường lại, giấu vào trong chăn, đôi lông mày khẽ nhíu lại trong chốc lát rồi lại giãn ra, chìm sâu hơn vào giấc ngủ nồng.
Lúc này Lý Trung Nguyên mới cởi giày, chậm rãi nằm lên giường.
Lắng nghe tiếng thở đều đặn và êm dịu của Uyển Thanh, anh thử dò dẫm đặt tay lên eo cô, lần mò tìm kiếm, rồi nắm lấy bàn tay cô, bao bọc trọn vẹn nó vào trong lòng bàn tay mình.
Lời tác giả :
Nam chính vào hồi 18 tuổi ấy chỉ là có ấn tượng sâu đậm với nữ chính, chứ không có tới mức yêu thầm nhé. Không ai tới mức yêu thầm trẻ dưới vị thành niên đâu. Mong m.ng hiểu rõ ràng vấn đề này

Leave a Reply